Các bạn truy cập vào Uhm123.net để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Với anh: Yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, yêu không chỉ là những cuộc vui chơi, yêu không chỉ là những lúc tay nắm chặt bàn tay trong một cánh đồng hoa oải hương đầy gió mát mỗi chiều tà, yêu không đơn thuần và đơn giản như thế.


***


Em này, anh ngờ rằng, có thể ai đó sẽ nói anh mất niềm tin và là người bi quan khi nghe anh nói những điều này. Em, một người đang ở đâu đó trên hành tinh này liệu cũng có như thế không?


Anh là ai? Anh là một cậu trai thích viết, thích tranh luận, thích triết học, thích tâm lý học, thích nhiếp ảnh, thích giáo dục, yêu thiên nhiên... À, mà có lẽ là thích chọc em nữa. Tuy những sở thích này ở mảnh đất nơi đây không kiếm được nhiều tiền, nhưng anh rất tiếc phải nói rằng: Anh sẽ vẫn mãi yêu thích những thứ đó, vì chúng là anh.


Anh cũng đã đi qua những mối tình nho nhỏ. Vì sao nó nho nhỏ, bởi vì nó chưa bao giờ chính thức. Anh cũng tự hiểu tại sao chúng không bao giờ có thể trở thành chính thức. Lý do là những nỗi tâm sự mà anh không thể và cũng không muốn chia sẻ với ai. Những mối tình như những hàng cây xanh xanh hai bên đường vội lùi ra sau khi anh ngồi trên những chuyến xe đường dài về quê.


Em có biết không? Em có biết mối tình của Beethoven không? Em có biết các mối tình của Trịnh Công Sơn không? Em có biết mối tình của Martin Eden trong tiểu thuyết của Jack London không? Em có biết về những mối tình đó không? Em có biết điểm chung của họ là gì không?


Anh vẫn chưa sẵn sàng để yêu một ai đâu em à


H. là một người đàn ông khá điển trai, anh ta là một công nhân. Theo thời gian làm việc, anh ta thích một cô gái công nhân khác xinh thật là xinh. H. tán tỉnh cô gái đó và thành công, rồi họ quyết định ở chung với nhau.Để anh kể cho em nghe về một câu chuyện về người bạn của người anh của anh. Tạm gọi anh đó tên là H.:


H. kể, có những đêm H. rất hạnh phúc đến nỗi chỉ cần thấy một nụ cười của vợ là vui lòng. Anh ta thường nói với vợ: "Vợ ơi, cười cái đi" và anh ta thấy mãn nguyện vì điều đó.


Đến một ngày kia, cô gái đó bỗng dưng không trở về nữa.


Chỉ là một câu truyện ngắn, và chắc hẳn em cũng ngầm hiểu điều gì đã diễn ra phải không? Anh không muốn chứng minh tính xét đoán của mình qua một câu chuyện và với vài luận điểm chủ quan trong ít dòng.


Nhưng em à, anh muốn nói, cuộc đời là thế, cuộc sống có những hóa đơn, có những khó khăn, có những lòng sĩ diện, có những lòng tự hào, có những ao ước. Anh không phải một người bi quan đâu, bởi anh hiểu rõ có sự khác biệt giữa lời nói của người diễn giả đứng trên sân khấu với một người chẳng là gì cả đang ngồi bên dưới nghe.


Em! Cuộc sống có những khi khó khăn, có những lúc người ta sẽ cãi cọ với nhau vì một điều gì đó. Em có biết không? Đó là những lúc mà người ngoài dễ dàng trà trộn, châm dầu vào lửa và lấy đi người con gái nhất.


Có lẽ, một người đàn ông cần một điều gì đó hơn là tình yêu, người đó cần có trọng lượng trong lời nói và tiềm lực mạnh mẽ. Tại sao phải tiếp tục cãi nhau khi những người tốt đẹp, giàu có lại đang chờ người con gái đó, vậy đấy, đó là cách mà tình yêu đã ra đi. Anh nghĩ, tình yêu có lẽ cũng chưa đủ...


Anh ước mình có thể tự do hơn trong cuộc sống, tự do về tiền bạc, tự do về thời gian. Anh ước mình sẽ không cãi nhau quá nhiều vì tiền, và cũng ước trở thành một niềm tự hào hay chí ít cũng là tự tin cho em.


Anh ước những gian phòng bếp sạch đẹp, một căn nhà tiện nghi với những căn phòng ấm áp cho một gia đình nhỏ hạnh phúc mỗi đầu đông trở lạnh, điều mà anh ước có thể làm cho mẹ và em.


Anh ước có thời gian tự do dẫn em và thậm chí là mấy đứa nhóc đi chơi trong khoảng thời gian không lâu quá một lần.


Anh vẫn chưa sẵn sàng để yêu một ai đâu em à 2


Anh ước... nhiều lắm!


Nói yêu một người cũng giống như công khai một ước ao. Anh không thể nói những điều như thế trong sự vô tội vạ của mình được. Bây giờ thì chưa, nhưng anh hứa sẽ nói điều đó sớm nhất có thể, cũng như việc biến những ước ao thành sự thực hiện hữu vậy...


Cuộc đời cho anh những dòng suy nghĩ miên man đến phức tạp, đó là số phận mà anh phải đón nhận. Cuộc đời cho anh một đống trực giác với những nghi ngờ và khó tính để rồi anh cảm thấy mình quá lạc lõng, khi hiểu ra điều này cũng là lúc anh nghĩ mình không thể yêu theo cách lãng mạn trẻ con như bao người được nữa.


Quá khứ cho anh những kỷ niệm buồn, những thứ đó làm cho anh trở thành một kẻ hay bông đùa và thích chọc con gái. Anh thích tưng tửng để quên đi mình là ai cũng như không muốn mọi người biết mình là ai, chỉ có điều, nó cũng làm anh lo rằng, có một vài cô bé tội nghiệp nào đó, có chút vấn đề về "thần kinh" lỡ thích một tên vô tài vô sản như anh thì nguy. (Truyện bạn đang đọc được đưa lên bởi wapsite Haythe.US - Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) Lỡ như em có thì coi chừng bỏ ngay ý định đó đi nhé... Không bỏ ráng chịu!


Với anh: Yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, yêu không chỉ là những cuộc vui chơi, yêu không chỉ là những lúc tay nắm chặt bàn tay trong một cánh đồng hoa oải hương đầy gió mát mỗi chiều tà, yêu không đơn thuần và đơn giản như thế.


Yêu còn có những khó khăn, yêu cũng phải giận dỗi, yêu có những phút thử lòng mà người ta gọi là thử thách, yêu là lo chia cho nhau miếng cơm ăn, yêu là đồng lòng làm những chuyện đáng phải làm, yêu là san sẻ trách nhiệm, yêu là nhớ là mong, yêu là cùng hưởng cùng chia, yêu là tha thứ, yêu là hiểu là cảm thông là gắn bó là chấp nhận là không hối hận.


Nếu có một ngày em may mắn hiểu ra được tất cả những điều này thì hãy cho anh biết, cho anh biết có một người hiểu mình như thế để anh yên tâm thú nhận rằng: Anh cũng đã yêu em!


Gửi cho một người con gái đáng yêu nào đó trên hành tinh này!


Lục Phong

Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - Tramyeu.net