Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Ác Quỷ bên em - Phần 1

CHAP 1: Ác quỷ bên em.

Diệp Vy lao như bay từ trong ngôi biệt thự ra đường. Muộn mất rồi. Không kịp giờ mất. Lần khai giảng thứ 12 trong đời học sinh. Lần khai giảng cuối cùng của đời học sinh. Không khéo lại thành lần đi muộn vào khai giảng thứ 12 mất.

-”Từ từ đã con.” Mẹ cô gọi với theo.

Mặc kệ. Cô cứ chạy như bay với mẩu bánh mì gặm giở trên miệng. Mặc dù cô xinh đẹp. Mặc dù cô quý phái. Mặc dù cô cá tính. Thế nhưng với hình tượng miệng còn chưa xử hết được mẩu bánh mì, tóc tai rối rối, đồng phục chưa kịp là thế này, chắc chẳng có ai để mắt tới được mất. Nhưng mặc. Cô không muốn lần cuối khai giảng thảm hại.

Sân trường ồn ào, người qua kẻ lại. Mấy bác nhân công đang chuẩn bị cho buổi lễ. May mà còn kịp. Chỉ còn một phút nữa là chuông reo. Vy Vy cúi gập người, thở dốc. Nếu đi bằng chiếc Ferrari của cô thì sẽ nhanh hơn nhiều. Thế nhưng sẽ lộ ra cô là con nhà giàu mất. Chẳng đáng chút nào. Vy Vy ôm lấy ngực. Cô còn phải tìm lớp nữa. Chết mất thôi. Ngôi trường Thiên du nhỏ xíu này cũng đủ để người ta bở cả hơi tai tìm lớp.

Vy Vy bắt đầu nhịp nhàng lại hơi thở. Cô nhìn quanh. Ngôi trường cô đã theo học hai năm nay. Chỉ còn năm cuối thôi. Dù nói huỵch tẹt ra là chẳng đủ để chứa tài năng của cô nhưng cũng đủ để cô luyến tiếc.

Chẳng phải Vy Vy kiêu ngạo gì. Quả thực Vy Vy là Siêu thiên tài của Thiên Du. Chỉ số IQ 150. Con số ngất ngưởng thường làm cho mấy thầy cô mới tới tưởng là trường cô đánh nhầm. Nhưng chỉ qua một buổi dạy, ai cũng đều phải nhìn Vy Vy với con mắt khâm phục đến choáng ngợp. Sao ông trời lại ban cho con người này cả sắc đẹp lẫn tài năng vậy chứ?

Vy Vy hối hả chạy ngược xuôi trong sân trường. Đâu ấy nhỉ? Chỉ có 42 lớp thôi. Sao mà vất vả tìm thế?

-”Vy Vy!!!” Tiếng một con nhóc hét lên. Vy Vy lập tức quay ngoắt về phía đó. Diễm My đang rối rít vẫy tay cô. Mặt tươi rói. Diễm My là cây thông tin siêu đỉnh của trường. Là bạn từ nhỏ của Vy Vy. Vy Vy và My My. Hai cái tên nổi tiếng trong giới thượng lưu đất Hà thành. My My cũng giống Vy Vy. Không thích mang mác con nhà giàu. Thế nên một mực đòi tới học cùng Vy Vy. Mặc cho bố mẹ cô phản đối.

Vy Vy cười tươi. Cuối cùng cũng tìm được. Hoá ra lớp của cô ở giữa sân trường. Người đông quá, hoa cả mắt. Cô chạy vội tới chỗ My My mà không để ý một dáng người cao cao.

-”Ối!”

-”Á!”

2 con người, một trai một gái, chấn vào nhau rồi ngã. Nếu là 2 người khác thì chắc chẳng ai bận tâm. Nhưng đây lại khác. Một Vy Vy nổi tiếng, một Ken Vừa chuyển tới cũng nổi tiếng nốt. Chỉ vừa chuyển tới lúc học hè, nhưng Ken đã nổi tiếng khắp trường. Một người không để ý những tin đồn như Vy Vy cũng biết Ken. Khuôn mặt lạnh lung nhưng có sức nóng làm tan chảy mọi trái tim của phái đẹp. Vy Vy đứng dậy, mặt hoảng hốt, đưa tay định kéo Ken dậy, miệng rối rít xin lỗi. Mặt Ken đang nhăn nhó lạnh băng. Nhưng một thoáng ngỡ ngàng khẽ vụt qua khuôn mặt Ken. Vy Vy cũng ngẩn người. Đẹp như Thiên Thần vậy. Nhưng chỉ một thoáng sau, Ken đã gạt phắt tay Vy Vy, đứng dậy phủi phủi đồng phục rồi đi thẳng.

-”Sao lại có người vô duyên thế chứ?” Vy Vy khẽ nhăn mặt. Nhưng rồi cô cũng gạt ngay ý nghĩ đó, mặt tươi cười chạy tới chỗ My My.

-”Cậu không sao chứ?” My My hỏi. Lúc nãy thấy bạn cô ngã, cô đang định chạy lại đỡ bạn dậy. Nhưng nhìn thấy nạn nhân của con bạn than thì không bước nổi nữa. Chẳng trách ai cũng khen. Đẹp trai thế cơ mà. Vy Vy chạy lại chỗ cô rồi thì cô mới chợt tỉnh

-”Không sao” Vy vy cười.

Vừa xong buổi lễ, Vy Vy cùng My My lê lết vào lớp, thả người một cái phịch vào chỗ ngồi quen thuộc từ hôm học hè, thở gấp. Khai giảng thôi mà cũng mệt dữ.

-”Biết mệt thế này tớ đã chẳng phá lệ. Nốt muộn khai giảng 11 năm. Năm nay có là gì.” Vy vy nằm bẹp xuống bàn, than thở

-”Đúng là mệt thật.” My My cũng nằm lăn ra. Quay mặt vào Vy Vy. “Tớ cứ tưởng cậu không phá lệ nên không qua gọi. Ai ngờ cậu vẫn tới.”

Vy Vy thở dài. Cũng may chỉ còn một năm. Năm sau không có cơ hội đi học nữa. Ba của cô chưa gì đã ấn định năm sau cô sẽ vào công ty học hỏi, chuẩn bị tiếp quản công ty. Nghĩ tới chuyện này là Vy Vy đâm chán. Thôi thì, còn một năm nữa, cố tận hưởng.

Chỉ 5 phút sau, lớp đã được lớp trưởng ổn định. Cô chủ nhiệm bước vào lớp, mặt tươi rói. Chủ nhiệm lớp A1 này năm nay là năm thứ 3. Cô chưa bao giờ ưng ý về lớp như vậy. Dù phá nhưng rất ngoan. Nghe có vẻ đối lập nhưng cái lớp này đúng thật như thế.

-”Cả lớp ổn định cũng nhanh ghê nhỉ. Hôm nay sẽ có bất ngờ cho lớp đây.”

-”Gì vậy cô?” Cả lớp nhao nhao. Nhưng cô chỉ nháy mắt

-”Hôm nay có 2 học sinh chuyển sang lớp mình

-”Ui dời.” cả lớp nguýt dài. “Tưởng gì chứ…”

Cô chủ nhiệm không nản long. Vẫn cười tươi.

-”A” Cô chủ nhiệm khẽ kêu. “Tới rồi.”

Cả lớp hướng ra ngoài theo ánh nhìn của cô. Hai con người bước vào lớp, chói loà. Nữ sinh trong lớp nín thở. Vy Vy thì đưa tay che mắt

-”Cái gì mà chói vầy nè?”

Không chói sao được. Đường đường là 2 nam sinh được đề cử là hot nhất của Thiên Du chỉ sau mấy ngày tới đây, ánh hào quang xung quanh hai con người này chói không tả nổi.

-”Hai em tự giới thiệu đi.” Cô giáo tươi cười.

-”Mình là Vương Tử. Mọi người cứ gọi mình là Avi. Sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều.” Cậu chàng có khuôn mặt ấm như ánh mặt trời lên tiếng, kèm theo một nụ cười làm cho tất cả các bạn học sinh nữ ngây ngất.

-”Ken.” Cậu chàng còn lại chỉ lạnh lùng nói một câu. Thế nhưng ánh mắt lạnh băng dường như thu hút không kém. Nữ sinh nín thở, hồi hộp. Nam sinh dù ghen tức thấy rõ nhưng không ai nói gì.

-”Được rồi. Chỗ ngồi của 2 em tự chọn nhé. Cô còn có tiết ở lớp khác. Lớp nhanh chóng ổn định để học nhé.” Cô giáo phá tan bầu không khí ngộp thở rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Ken chẳng nói chẳng rằng, từ từ đi xuống cuối lớp, ngồi phịch xuống…cạnh Vy Vy. Một bàn có thể có 4 học sinh ngồi. Bàn của vy Vy bây giờ mới chỉ có 2 người. Thêm Ken là 3. Avi mỉm cười. Cậu nhóc không suy nghĩ nhiều, đi xuống bàn của Vy Vy với My My, nói với My My ngồi cạnh Vy Vy đang há hộc miệng.

-”Bạn ngồi ngoài, nhường chỗ cho tôi ngồi trong được chứ?”

Tất nhiên, My My cứng đơ đứng lên nhường chỗ. Quả thật quá dễ bị dẫn dụ. Thế là, thứ tự bàn của Vy Vy, trong cùng là Ken, tiếp đến là Vy Vy, Avi rồi My My.

Mặc cho sự thay đổi, theo Vy Vy, là Không-đáng-bận-tâm này, Vy Vy im lặng, lôi sách vở từ trong chiếc cặp xinh xinh ra.

-”Này.” My My khều tay Vy vy lúc đi bộ về nhà. Trưa nay con bé bảo sẽ sang nhà Vy Vy ăn cơm.

-”Sao?” Vy Vy, lúc đó đang nghiền ngẫm cuốn tiểu thuyết bằng tiếng anh, lên giọng nhạt nhẽo đáp lại.

-”Bọn mình rất rất có phúc đấy.”

-”Phúc gì cơ?”

-”Được ngồi cạnh hai hotboy chẳng phúc là gì.”

-”Đó là cậu thôi.” My My nhún vai, nhạt giọng. Cô chẳng quan tâm hotboy hót rác gì hết. Hot cũng chẳng phải của mình. My My biết tính bạn nên cũng im lặng, mắt mơ màng về cõi xa xăm mà ai cũng biết là ở đâu đấy.

-”Bác Lan iu vấu của cháu ới ời……….” cửa vừa tự động mở ra, My My đã hét lên ông ổng. Lại chiêu nịnh nọt cũ. Vy Vy chẳng lạ lẫm gì. Mẹ cô thì mãi không chán mấy câu mật ong của My My, vừa nghe tiếng con bé đã ló cổ ra ngoài, cười tươi rói.

-”My My hả? Vào đây cháu, bác sắp nấu xong rồi.”

-”Woa……..” My My kêu lên phấn khích, chạy tuốt vào trong nhà. “Bác ơi để cháu nếm cho.”

Vy Vy bật cười trước cái cảnh nịnh đầm của My My. Cô chào mẹ rồi lên phòng, mắt vẫn không rời cuốn tiểu thuyết. Bước vào phòng, Vy Vy tống ngay cái cặp lên giường, đang định đổ người xuống chiếc giường êm mềm quen thuộc thì chân của cô dẫm lên một vật lạnh lạnh. Mắt Vy Vy rời khỏi trang tiểu thuyết, dời xuống dưới chân.

Một chiếc nhẫn màu đen láy nằm dưới chân cô. Chiếc nhẫn rất đẹp, rất tinh xảo. Không biết của ai thế nhỉ? Vy Vy im lặng, thắc mắc. Cô định lên tiếng hỏi mẹ, nhưng rồi lại suy nghĩ gì đó, lắc đầu, rồi cũng nhặt chiếc nhẫn lên cho vào ngăn tủ.

……………………

Ken uể oải ngáp dài trên chiếc ghế màu đen. Căn phòng rộng thênh nhưng chỉ độc một màu đen nhưng lại chỉ có độc một chiếc đèn treo lung linh. Căn phòng khá tối, đúng gu của ác quỷ. Ken duỗi dài đôi chân, thoải mái thật. Đang định nhắm mắt đánh một giấc thì bụp một tiếng, một dáng người nhỏ bé hiện ra làm Ken nhíu mày.

-”Lần trước đã bảo đừng làm phiền lúc ta đang nghỉ kia mà.”

-”Dạ…Dạ…” Tên nhóc kia lắp bắp. Mặt tái mét, 2 chiếc răng nanh con con ẩn hiện như sợ hãi.

-”Có gì thì nói đi.”

-”Thưa hoàng tử…”

-”Đừng gọi hoàng tử.”

-”Dạ. Thưa thiếu gia. Thần vừa phát hiện ra một linh hồn lang thang.”

-”Thì sao?”

-”Thiếu gia.” Tên kia hoảng hốt. “Cậu
quên nhiệm vụ thực tập rồi sao?”

-”Ta có bị thiểu năng đâu mà động chút là quên”

-”Vậy…Vậy cậu sẽ bắt nó lại chứ ạ? Chỉ khi có đủ 100 linh hồn thì cậu mới có thể thành Quỷ Vương.”

-”Nhưng ta chẳng ham hố gì hết.”

-”Thiếu gia!” Câu nói của Ken dường như quá sức chịu đựng của tiểu yêu Kun. Cậu ta hét lên làm Ken hơi nhăn mặt

-”Ta đi là được chứ gì? Thật lắm chuyện.” Ken làu bàu rồi cũng đứng dậy. Tên Kun này chẳng bao giờ cho cậu nghỉ ngơi. Mệt mỏi thật. Ken với tay lấy chiếc mặt nạ màu đen đeo vào, ngay lập tức, một tấm áo choàng cũng màu đen quàng lấy Ken. Nhưng Ken bỗng thấy, có gì đó không ổn. Cậu giật mình, nhìn xuống ngón tay áp út. Chiếc nhẫn biến mất rồi.

……………………..

-”Ăn nhiều vào My My.” Mẹ Vy Vy tươi cười gắp thức ăn cho My My. Vy Vy làm vẻ mặt giận dỗi.

-”Mẹ. Con là con hàng xóm hả?”

Mẹ Vy Vy bật cười.

-”Con bố mày đấy chứ. Ngày nào mẹ chẳng gắp cho con ăn. Hôm nay My My tới, phải đối xử như khách quý chứ.”

My My nghe thấy cười tít mắt. Đang bận nhồm nhoàm nên cô bé chỉ đưa một ngón tay tỏ ý đồng tình với mẹ Vy Vy như trêu tức Vy Vy. Nhìn bạn như thế Vy Vy cũng bật cười.

Ăn xong, mẹ Vy Vy đưa thức ăn vào công ty cho bố cô. Còn My My thì lên phòng Vy vy quậy tưng bừng. cô bé nhảy nhót lung tung trên chiếc gường than yêu của Vy Vy làm cho Vy vy cũng phải rên rỉ thay cho chiếc giường. thế này thì chẳng mấy chốc có giường mới mất.

Sáng hôm sau tới lớp, Vy Vy với My My đã nhìn thấy một cảnh tượng khá hay ho. Avi chưa đến lớp. mấy cô bé đang đứng vây lấy Ken, rối rít.

-”Anh Ken. Anh ăn sang chưa? Em có cơm hộp đây này.”

-”Anh Ken. Anh đẹp trai thật đấy. Em rất hâm mộ anh.”

-”Anh Ken. Nhìn anh mệt mỏi thật. Em mát xa cho anh nhé.” Vy Vy bật cười với cô bé đang loi choi định mát xa cho ken. Con bé này cũng có trí tưởng tượng phết. Nhìn mặt Ken chỉ có thể thấy một chữ lạnh thôi. Có thấy chữ mệt đâu. Nhưng Con bé kia chỉ vừa đưa tay ra, Ken đã lừ mắt nhìn nó. Có thể nói là ánh mắt khá đáng sợ. Làm con bé kia đứng hình. Mấy con bé con lại cũng im thin thít. Ken lạnh lùng buông một câu.

-”Đừng làm bẩn vai tôi.” Rồi cậu đứng dậy

Cả bọn há hốc miệng. Cả My My cũng há hốc miệng. không ngờ lạnh tới mức này. Ken bước ra khỏi lớp , ánh mắt khinh bỉ. Nhưng cậu chỉ vừa mới đi qua chỗ Vy Vy và My My thì một cánh tay chặn cậu lại.

Ken nhướn mày, Vy vy quắc mắt

-”Cậu không nên xúc phạm người khác như thế.” Vy Vy nghiêm giọng. Ken thoáng ngạc nhiên. Nhưng sau đó lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng.

-”Không lien quan tới cô.” Nói rồi cậu gạt cánh tay Vy Vy. Nhưng cô bé ngay lập tức nắm lấy cánh tay cậu. Lạnh. Vy Vy thoáng rùng mình. Cánh tay Ken rất lạnh. Như là tay của…

Tử Thi.

-”Làm gì vậy?” Ken bực mình gạt tay Vy Vy ra. Cô bé cũng chợt tỉnh. Nhanh chóng lấy lại phong độ.

-”Xin lỗi bạn ấy đi.” Vy Vy gằn từng tiếng. Con bé lúc nãy đòi mát xa cho Ken kêu lên một tiếng khe khẽ. Ngay lập tức, nó lí nhí.

-”Không cần đâu chị vy vy.”

Nhưng Vy Vy vẫn mặc. Ken chỉ lạnh lùng.

-”Không bao giờ.”Rồi bước đi. Thân thủ rất nhanh. Khiến cho Vy Vy không kịp giữ lại. Vy Vy rùng mình. Lướt đi như gió như thế. Cứ như một hồn ma. Nhẹ bẫng. Ngay cả Đệ nhất cao thủ võ lâm Vy Vy cũng không cảm nhận được. Nhân vật này, rốt cuộc là người như thê nào????

-”Gì mà ngồi ngẩn thể cô bé?” Một giọng nói ấm áp vang lên ben tai Vy Vy khi cô đang ngồi nơi ghế đá. Avi ngồi xuống bên cạnh cô, cười một cái rõ tươi.

“Hãm thế? Cười thế này thì chết con người ta.”

Vy Vy nghĩ thầm nhưng cũng cười lại với Avi.

-”Không có gì. Em chỉ suy nghĩ một vài chuyện thôi.”

-”Suy nghĩ tới mức ngẩn người àk?”

-”Không có…” Vy Vy nói. Nhưng giọng yếu xìu.

-”Không muốn nói thì thôi vậy.” Avi cũng yếu giọng. Đường đường là thiên sứ cao cấp mà đến an ủi người ta cũng không biết. Avi phụng phịu. Chẳng lẽ mình kém hấp dẫn như thế sao?

-”Phì…” Vy Vy phì cười làm Avi nhăn mặt.

-”Cười gì thế?”

-”Cười cái bản mặt mình-kém-hấp-dẫn-thế-à của anh”

-”Ớ” Avi ngớ người. “Sao em biết hay vậy?”

-”Nhìn nét mặt là biết thôi.” Vy Vy lấy lại vẻ nghiêm túc. Anh chàng này cũng thú vị ra trò.

Thế nhưng cái ý nghĩ này chẳng được bao lâu. Chỉ một lát sau khi Avi vào lớp, một đám con gái xúm lại quanh Vy Vy

-”Bối Diệp Vy”. Một giọng lanh lảnh vang lên. Vy Vy chỉ ngước mắt lên, thắc mắc, chẳng buồn đáp.

-”Chị định câu thiên thần của bọn này đấy àk?”

Vy Vy vẫn im lặng, nhưng khuôn mặt hơi nhăn nhăn khó hiểu. Rồi cô quay qua quay lại như tìm gì đó.

-”Chị làm cái gì thế hả?” Con bé lúc nãy hỏi nó lên giọng khó chịu.

-”tìm cái cần câu.” Vy Vy bình thản

-”Làm gì?”

-”Cô chẳng bảo tôi câu cái gì của cô còn gì.”

-”Chị…” Con bé kia cứng họng. Nhưng Vy Vy tiếp lời.

-”Này. Có phải cô bị quáng gà không? Tôi có thấy cái cần câu nào đâu”

-”Cô…”

-”Còn mắc bệnh cà lăm nữa hả?”

Một vài đứa trong nhóm của con bé kia trố mắt, trưng ra cái bộ mặt tôi đang nhịn cười, nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác. Còn con bé đang doạ dẫm Vy Vy tím tái cả mặt mày.

-”Tôi cảnh cáo cô. Cô biết điều thì nên tránh xa Avi của bọn tôi ra.”

-”Có gần đâu mà tránh.”

-”Cô…” Con bé kia không chịu nổi nữa. Vung tay lên. Nhưng cánh tay chưa kịp hạ xuống thì ngay lập tức một giọng nói lạnh lùng cất lên.

-”Ồn quá đấy.”

Cả đám con gái cũng Vy Vy ngạc nhiên quay lưng hướng về phía giọng nói vừa thoát ra. Hình như là nghe nhầm thì phải. Giọng nói đó phát ra từ trên cái cây mà chiếc ghế đá cô đang ngồi được đặt. Vy Vy đưa mắt tìm kiếm. Chỉ một giây sau, Ken nhảy từ trên cây xuống làm bọn con gái khẽ rên lên. Tất nhiên là trừ Vy Vy.

-”Muốn gây sự thì tìm chỗ khác.”. Ken bỏ mặc ánh nhìn đắm đuối của bọn kia, hạ một câu. Nhưng bọn kia không đáp một lời. Dường như đang bị cái lạnh của cậu làm cho tê liệt, buộc long cậu phải gầm gừ.

-”Cho các cô 3 giây. Không mau biến đi thì đừng trách tôi.”

Và lẽ dĩ nhiên, sau giây thứ 2 đã chẳng có ma nào dám ở lại, trừ Vy Vy.

-”Anh ngủ trên đó nãy giờ hả?” Vy Vy bình thản hỏi.

-”Không liên quan tới cô.”

-”Thân thủ khá đấy. Sư phụ của anh là ai?” Vy Vy bỏ mặc lời nói của Ken, tiếp lời

-”Không rảnh để nói với cô.” Ken quay mặt, dợm bước đi. Nhưng Vy Vy kịp nắm tay Ken lại.

-”Cảm ơn nhé.”

Ken quay mặt nhìn Vy Vy, ngạc nhiên. Cô đang cười tươi như nắng với cậu. Chết tiệt. Cảm giác quái gì thế này. Ken lập tức giật tay ra khỏi tay Vy Vy, đi thẳng. Còn Vy Vy chỉ đứng im, nhìn theo Ken và cười.

Top of Form

-”Thiếu gia.” Kun rụt rè hỏi Ken. Cậu thiếu gia này làm sao vầy nè. Như là bị trúng tà vậy. Ken quay sang nhìn Kun, cố giấu nụ cười nhưng vẻ mặt vẫn còn mơ màng.

-”Ừ. Sao thế?”

Trời đất. Lại còn Ừ, sao thế nữa. Kun bắt đầu hoảng hốt. Trước nay Thiếu gia chưa bao giờ nói với cậu bằng cái giọng êm êm thế này. Kun bắt đầu hốt hoảng. Cậu không thèm để ý lễ nghĩa gì nữa, túm mạnh sợi lông mi của Ken giật giật. Vốn dĩ cậu đinh ôm lấy cái đầu Ken cơ. Nhưng mà đáng tiếc, cả người cậu cũng không to bằng cái đầu Ken. Tiểu yêu cũng có cãi khổ của tiểu yêu.

-”Làm cái gì thế?” Ken chau mày, lập tức lấy lại vẻ nghiêm trang. Kun thả sợi lông mi của Ken ra, vuốt vuốt ngực, thở phào

-”May quá. Thiếu gia không sao rồi.”

-”Ta làm sao?”

-”Cứ như trúng tà ý.”

-”Cái gì cơ?”

Câu gằn giọng của Ken làm Kun hết hồn. Chết rồi. đi quá giới hạn mất rồi. Nhưng cậu chỉ muốn lay cho thiếu gia tỉnh thôi. Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Kun, Ken thốt nhiên bật cười.

-”Không cần sợ ta như thế.”

-”Thiếu… Thiếu gia.” Kun lắp bắp. “Hôm nay tôi phát hiện ra một tên quỷ.”

-”Ở đâu?” Ken thản nhiên.

-”Phía sau ngôi trường của cậu.”

Chỉ một phút sau, bóng người mặc áo choàng đen đã xuất hiện trên đỉnh đồi phía sau ngồi trường Thiên Du. Gió thổi tung chiếc áo choàng, có vẻ như cậu ta không mấy để ý, chỉ đứng im lặng. Vụt một cái, một bóng đen khác xuất hiện.

Bóng đen đó to lớn hơn, và không có chút gì là hình dáng của con người. Cái bóng đó phát ra tiếng “Phư…Phư…” kèm theo mùi hôi thối nồng nặc. Nó nheo đôi mắt đỏ lòm, đặt cái nhìn như xoáy vào Ken. Vẻ mặt ẩn dưới lớp mặt nạ của Ken như thoáng nheo lại. Tên này có vẻ khá hơn tên hôm qua. Đã phân huỷ tới mức có mùi kinh khủng thế này.

-”Phư…Phư…” Tên quái vật kia dường như biết rõ Ken là ai. Hắn có vẻ dè chừng.

-”Nhanh gọn thôi. Hôm nay ta mệt.”

-”Phư…Phư… Ngươi là ai?”

-”Có chịu ngoan ngoãn quay về địa phủ hay không?”

-”Thật buồn cười… Phư… Có ý định quay về thì ta trốn ra làm gì?”

-”Được. Là ngươi chọn.”

Ken nói khẽ, nhanh chóng rút ra từ không trung một thanh kiếm. Thanh kiếm đó chỉ độc một màu đen. Ngay cả nhưng viên kim cương lấp lánh được nạm trên cán cũng màu đen lấp lánh. Tên quái vật mở tròn con mắt, có vẻ sợ hãi, lùi lại.

-”Ngươi… Thật ra ngươ là ai?”

-”Ngươi không có cái vinh dự để biết ta là ai.”

Ken lạnh lùng. Cậu vung thanh kiếm lên, vút một cái đã tới bên tên quái vật. Kinh khủng thật. Có khi sau này phải bảo tên tiểu yêu kia làm cho cậu một cái bịt mũi nữa. Cái mùi này thật quá kinh khủng. Tên quái vật như chợt tỉnh. Hắn nhanh chóng lùi lại, tạo cho mình một vòng tròn bằng linh khí con người. Ken nhếch mép. Thật hoang đường. Chỉ dựa vào thứ này mà cũng đòi chống lại cậu sao? Ken dừng lại, lơ lửng trên mặt đất. Cậu nhắm mắt lại, từ từ buông thanh kiếm. Thanh Kiếm lập tức sáng lên, lao vút về phía quả cầu bảo vệ tên quái vật, nhằm thẳng ngực tên quái vật. Một tiếng phập vang lên êm ái. Ken bình thản thu hồi thanh kiếm. Tên quái vật chỉ kịp trợn trừng đôi đồng tử trước khi tan thành bụi.

-”Woa. Thiếu gia thật oai nghiêm.” Kun từ không khí biến ra, vỗ tay kịch liệt. Nhưng lập tức lại bị Ken lườm cho một cái nên nín thít.

Vy Vy từ trong phòng tắm bước ra, trên người chỉ choàng một chiếc áo choàng mỏng manh nhưng khá kín. Cô thả mình trên chiếc giường, nhắm đôi mắt đẹp mê hồn lại. Cái cậu Ken đó đỏ mặt cũng thật dễ thương. Bây giờ thì cô biết tại sao Ken lại được hâm mộ như vậy rồi. Khuôn mặt trắng tinh, dáng người cao lớn. Hơn nữa lại rất đẹp trai. Đỏ mặt lại càng đẹp trai hơn nữa. Duy chỉ có điều quá lạnh lùng. Nếu ấm áp được như Avi thì con gái trên đất nước này chết hết mất. Hắn lạnh lùng vậy âu cũng là cái may.

Vy Vy khẽ cười thầm. Cái lạnh lùng trên người Ken đối với cô có chút
ấn tượng. Hình như hơi quen quen. Cái dáng vẻ lạnh lùng đó… Có cái gì đó vụt thoáng qua mắt Vy Vy. Cái nét lạnh đó của Ken cô từng cảm nhận được trên chiếc nhẫn im lìm trong hộc tủ của cô. Vy Vy chồm dậy, kéo ngăn tủ ra, lấy ra chiếc nhẫn màu đen tinh xảo. Nó vẫn đẹp mê hồn như lúc cô nhặt được nó. Vy Vy ngắm nghía. Rồi chẳng hiểu ma xui quỷ khiên thế nào, Vy Vy cho ngón tay, chính xác là ngón áp út của bàn tay trái, vào chiếc nhẫn.

Một luồng khí lạnh len lỏi qua Vy Vy. Sau này cô mới biết. Đó là chiếc nhẫn mà Ken giữ gìn từ nhỏ. Chiếc nhẫn đó vốn dĩ là thứ Ken định đeo lên ngón tay người con gái mà cậu yêu. Vy Vy khẽ rùng mình. Sao lại lạnh thế này nhỉ? Vy Vy không hề biết. Chính chiếc nhẫn mà cô đang đeo lại thay đổi cuộc đời của cô.

Ở một góc nào đó trong ngôi biệt thự màu đen, Ken cũng khẽ rùng mình.

-”Kun này.” Ken khẽ gọi.

-”Vâng.”

-”Hình như là nó tìm được chủ nhân rồi.” Ken nói khe khẽ.

Vy Vy không hề có ý định tháo chiếc nhẫn đó ra. Dường như có một sức hút rất mãnh liệt từ nó khiến cho ta không thể cưỡng lại. Thế nên cô cứ đeo tới lớp như thường ngày. Điều mà cô không để ý chính là thái độ khác lạ của Avi và Ken. Avi thoảng sửng sốt. Rồi ngay lập tức, khuôn mặt cậu tối sầm. Tuy chỉ vài giây nhưng nếu Vy Vy nhìn thấy chắc chắn sẽ phát khiếp. Ken thì có khá hơn. Cậu chỉ liếc qua chiếc nhẫn trên tay cô, nụ cười khẽ vụt qua rất nhanh.

-”Woa…… Vy Vy. Nhẫn cầu đôi hả?” My My vừa đặt chiếc cặp xuống bàn, nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Vy Vy ngay lập tức hét toáng lên.

-”Bậy.” Vy Vy khẽ mắng.

-”không phải àk? Vậy cho tớ xem đi. Cái này đẹp quá.” My My chồm tới, định nắm lấy bàn tay đeo nhẫn của Vy Vy, ngay lập tức bị một bàn tay chặn lại.

-”Ủa?” My My sửng sốt nhìn lên chủ nhân của cánh tay đang chặn cô. Khuôn mặt xinh xinh thoáng ngạc nhiên, ngay sau đó là đỏ lừ, rồi đến tím lịm. Ken nhìn lại cô bé với ánh mắt lạnh lùng.

-”Không được đụng vào nó.”

-”Tại sao?” Cả My My lẫn Vy Vy đồng thanh.

-”Vì đó là nhẫn đính hôn của tôi.” Ken đáp, vẫn cái vẻ lạnh lùng vốn có. Nhưng Vy Vy với My My thì trố mắt ra, nhất loạt hét lên

-”Cái gì????”

Ngay khi Vy Vy hét lên như thế là cô đã biết mình sai lầm. Cả lớp quay lại nhìn 3 người cứ như sinh vật lạ vậy. Vy Vy bụm miệng, ú ớ

-”Cái… Cái này… Là ở nhà tôi mà.”

-”Nhưng nó vốn dĩ là của tôi.”

-”Nhưng sao nó lại ở nhà tôi.”

-”Không biết.”

Cái vẻ bất cần của Ken làm Vy Vy đâm bực mình. Cái gì đang xảy ra đây chứ? Sao chiếc nhẫn này lại là của Ken? Sao nó lại ở nhà cô? Nó thành nhẫn đính hôn của cô từ lúc nào chứ? Phải công nhận ngay lúc nhìn thấy chiếc nhẫn này, Vy Vy đã nghĩ ngay tới Ken. Nhưngkhông thể vì thế mà bảo nó là vật đính hôn của cô với Ken được. Nếu đã vậy…

-”Đã vậy tôi trả lại anh.”

Vy Vy vừa nói, vừa loay hoay rút chiếc nhẫn ra. Nhưng lạ một điều, chiếc nhẫn như ăn sâu vào tay cô vậy.

-”Không tháo ra được đâu.”

Một giọng nói vang lên. Nhưng không phải là Ken. Mà là Avi

-”Sao… Sao lại không chứ?”

-”Vì không thể. Bạn cứ đeo nó đi.” Avi lạnh nhạt nói rồi ra hiệu cho Ken ra khỏi lớp.

Vy Vy chưa bao giờ thấy Avi lạnh lùng như vậy. Cô nghệt mặt ra. Dường như cả lớp cũng có phần ngạc nhiên. Nhưng rồi cũng giải tán. Vy Vy cũng ngồi xuống, băn khoăn

-”Có chuyện gì?” Ken hất hàm hỏi.

-”Sao cô ấy lại có chiếc nhẫn đó?” Avi trả lời, quay lại nhìn thẳng vào mắt Ken. Nhưng Ken có vẻ không sợ sệt gì. Ngang nhiên nhìn lại

-”Vì cô ấy là vợ chưa cưới của tôi.”

-”Nhưng cô ấy không hề biết, đeo chiếc nhẫn đó sẽ phải trở thành con dâu của Quỷ Vương.” Mặt Avi bắt đầu tím lịm.

-”Nhưng cô ấy đã đeo. Thế nào? Ngài THIÊN SỨ CẤP CAO thân mến? Ngài thừa biết nếu chiếc nhẫn đó đeo vào không tháo ra được thì đương nhiên là nó đã tìm được chủ nhân.”

-”Ngươi biết ta là ai?” Avi ngạc nhiên

-”Hành tung quá dễ bị phát hiện.”

-”Vậy sao không ra tay?”

-”Vì cậu chưa làm gì tôi.” Ken mỉm cười quay đi. Để lại một Avi đang ngạc nhiên tột độ.

Đến cả khi Ken đi khuất rồi, Avi vẫn chưa hết ngạc nhiên. Ken lợi hại hơn cậu tưởng. Trước nay chưa có ai có thể phát hiện ra hành tung của cậu nếu cậu không muốn. Ken quả thật phát hiện ra cậu. Nhưng lại chẳng làm gì. Con trai của Quỷ Vương sao lại có thể nhân đạo như thế? Nhất định là hắn ta có quỷ kế gì đó. Nhất định phải cảnh giác

-”Sao thiếu gia lại không ra tay?” giọng Kun từ trong không khí vang lên như nhát ma vậy. Ken vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng.

-”đã bảo là vì hắn ta chưa làm gì ta hết.”

-”Nhưng hắn tới là để bắt ngài.”

-”Không phải muốn là làm được”

Ken kết thúc câu với thái độ nhạt nhẽo. Kun cũng đủ hiểu để không nói them gì nữa. Vì ở trường nên cậu không thể hiện hình. Hầu hết cậu chỉ tàng hình đi theo thiếu gia hoặc long vòng đâu đó tìm mấy hồn ma vất vưởng. Nhưng còn cô gái đó. Hình như thiếu gia rất thích. Chưa bao giờ cậu thấy thiếu gia có thái độ như vậy. Nếu muốn, thiếu gia chỉ cần một nhát đao là xong. Sự tồn tại của cô ta sẽ ngay lập tức tan biến. Mọi người sẽ chẳng ai biết đã từng có một Vy Vy. Và chiếc nhẫn sẽ về tay Thiếu gia. Nhưng mà….

Kun khẽ nhìn liếc sang Ken. Cậu ta vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng nhưng có vẻ đang cố giấu đi niềm vui gì đó rất khó tả.

-”Vy Vy. Cậu lừa tớ.” My My mếu máo níu níu cánh tay Vy Vy.

-”Lừa gì?” Vy Vy nhíu mày.

-”Cái nhẫn đó là vật đính hôn Ken tặng cho cậu mà.”

-”Hắn tặng cho tớ bao giờ? Tớ nhặt được đấy chứ.”

-”Nói dối. Đại tiểu thư như cậu có bao giờ nhặt cái gì đâu.”

-”Bé cái mồm thôi.” Vy Vy rít lên, cố ngăn cho My My nói toẹt ra gia cảnh nhà cô. “Cậu nghĩ thế nào cũng được”

-”Ừ.” My My thôi ngay khuôn mặt mếu máo của mình, rõ ràng là giả vờ nãy giờ.

-”Cậu thích Ken hả?”

-”Giờ không thích nữa.” My My trả lời Vy Vy với khuôn mặt không thể thật hơn

-”Tại sao?”

-”Vì cậu ta sắp trở thành chồng của bạn than tớ”

-”Nói bậy.” Vy Vy khẽ mắng My My. Với Vy Vy mà nói, chỉ qua mấy ngày tiếp xúc Ken, cô cũng biết Ken thật ra rất tốt. Đôi khi cô cũng có ý nghĩ cưa cẩm chàng trai này. Tội lỗi quá. Nhưng đột nhiên thế này, Vy Vy lại cảm thấy không vui. Cô tình cờ nhặt được chiếc nhẫn, sau đó Ken lại bảo cô đeo nó vì cô là vợ chưa cưới của cậu. chiếc nhẫn kì lạ này lại tháo mãi không ra. Thật chẳng biết đường nào mà lần. Bạn Vy Vy của chúng ta mải suy nghĩ những chuyện hôm nay mà quên mất một điều quan trọng : Tại sao chiếc nhẫn đó lại ở nhà cô?

-”Bác Lan ới!!!!!!!!! Vy Vy nhà ta có bạn trai rồi” My My vừa về tới nhà Vy Vy đã hét lên ông ổng, lờ luôn cả cái nhìn giận dữ của Vy Vy. Thật ra trước nay Vy Vy vẫn ngạc nhiên một chuyện. Người ta nói ánh mắt như nhát dao. My My trước giờ hứng chịu không ít nhát dao từ Vy Vy. Cớ sao trên người không một lỗ hổng để cho cái thói nói nhiều nói nhảm của cô bé.

-”My My. Cháu đùa bác hả? Vy Vy nhà bác chỉ có bạn võ thôi. Làm gì có chuyện bạn trai?” Mẹ Vy y ló cổ từ trong nhà ra.

-”Thật mà bác Lan.” My My hớn hở. “Còn có nhẫn nữa. Bác xem” Rồi cô bé kéo bàn tay Vy Vy, không thèm để ý khuôn mặt cau có của Vy Vy, chìa ra ngón áp út đeo nhẫn của Vy Vy trước mặt mẹ cô, mặt hớn hở như là một đứa trẻ khoe quả bong bay vừa được tặng vậy.

-”Woa!!!!!!!!!!!!” Mắt bà Lan sang rỡ, bấu chặt ngón tay Vy Vy xuýt xa. “Vụ này hay àk nha. Vy Vy. Bao giờ dẫn con rể về gặp mẹ?”

-”Con rể gì chứ?” Vy Vy khó chịu rút tay lại. Cứ bị nhìn chòng chọc thế bàn tay nuột nà của cô sớm muộn gì cũng se mòn mất. “Con tình cờ nhặt được chiếc nhẫn này thôi.”

Rồi như không để mẹ cô nói gì, Vy Vy bước nhanh lên phòng, khoá trái cửa lại.

Thả người rơi tự do xuống chiếc giường thân yêu, Vy Vy nhắm mắt lại. Có những chuyện cần phải sắp xếp lại trong đầu cô. Để xem nào. Chiếc nhẫn này cô tình cờ nhặt được. Ken bảo cô đã đeo chiếc nhẫn này tức là cô trở thành vợ chưa cưới của cậu. Chiếc nhẫn không tháo ra được. Vậy là cô trở thành vợ chưa cưới của Ken. Không đúng không đúng. Cô đã nhận lời đâu? Cô mới chỉ quen Ken có mấy ngày. Với lại Ken với cô cũng chẳng yêu đương gì. Có khi nào hẹn ước gì gì từ nhỏ không? Nghĩ tới đây, Vy Vy lại bật cười, tự nhạo bang cái trí tưởng tượng của cô. Trong kí ức của cô làm gì có cái hẹn ước nào đâu.

Dòng suy nghĩ của Vy Vy đang vẩn vơ trôi thì cô nghe tiếng mẹ cô gọi. Có vẻ phấn khích lắm. Chuyện gì mà mẹ cô gọi cô ầm ĩ lên thế nhỉ? Vy Vy tò mò, đứng dậy bước xuống phòng khách

Xuống tới nơi, một nụ cười làm cho cô choáng váng. Không choáng thì chắc cô phải đi khám lại thần kinh mất. Ken đang ngồi đối diện với Mẹ cô, mỉm cười trả lời những câu hỏi của bà một cách nhã nhặn. Vy Vy không cần nhìn khuôn mặt mẹ cô cũng biết mẹ cô đang cười tươi tới mức nào. Đúng là ngược đời. Học sinh cuối cấp, sắp thi đại học. Phụ huynh nào cũng cố hết sức để con em không dính vào ba vụ tình cảm vớ vẩn. Thế nhưng mẹ cô thì cứ cố vun vào cho cô. Thỉnh thoảng tới nhà bạn về còn cố ý nói bong gió con trai nhà người ta đẹp trai ngời ngời, ai yêu được quả có phúc. Vy Vy lập tức đáp lại. Đẹp trai mà vô dụng cũng chẳng để làm gì. Hay là mẹ thấy cái con bé nhà đó có người yêu rồi, cứ cười suốt ngày. Vy Vy lại nói con bé ấy thiểu năng hở mẹ. Có khi mẹ cô không chịu nổi đứa con gái gợi mãi không chịu yêu, nói thẳng toẹt. Con ơi con àk. Sao không chịu yêu lấy một lần. Sau này ế mất. Vy Vy chẳng mảy may bận tâm, đáp lại. Thế sao mẹ không thôi thúc ép con lấy một giây? Bậy giờ nghe My My bảo Vy Vy có bạn trai. Bà không mừng mới lạ.

Ken ngước nhìn thấy Vy Vy đang ngẩn mặt nhìn mình, lập tức cười tươi, buông một câu.

-”Chào hôn thê.”

Vy Vy trố mắt. Hôn thê? Ngay lập tức, mặt cô tím lịm.

-”Hôn cái khỉ mốc. Anh ăn nói cho cẩn thận.”

Ken không lấy gì làm kinh ngạc trước lời lẽ khiếm nhã của Vy Vy. Ngược lại mắt cậu lại lấp lánh lên, kiểu “Có cá tính. Tôi thích em rồi đấy.” . Quả thật Vy vy nhìn cái ánh mắt đó, chỉ hận không thể nhảy tới nhai đầu tên Ken kia. Cái này người ta thường gọi là hiệu quả của giáo dục. Mẹ Vy Vy quay lại nhìn cô, cười nói.

-”còn chưa chuẩn bị đồ nữa hả. Con thật là. Hôm nay có hẹn với con rể mà không nói mẹ biết.”

-”Ớ… Hẹn?” Vy Vy ngớ ra.

-”MẸ àk” Ken quay lại nhin bà Lan, cố tình nhấn mạnh chữ mẹ như thể nói với Vy Vy rằng mẹ em đã đồng ý cho chúng ta yêu nhau. “Chắc cô ấy ngại thôi ạk. Con xin phép lên chuẩn bị với vợ c
on.”

-”Ừ Ừ.” Mẹ Vy Vy như chỉ đợi có thể, gật đầu lia lìa. Ken đứng lên, mỉm cười với Vy Vy đang đờ đẫn cả người, sau đó bước lên, kéo Vy Vy lên phòng cô.

CHAP 2: Lời tỏ tình bất ngờ

Vy Vy trong vô thức bị dẫn đi như một con ngốc vậy. Ken thì cứ cười mủm mỉm. Nếu không phải vì đang choáng thì Vy Vy hẳn đã đỏ mặt trước cảnh Ken cười thế này rồi. Thế này mới gọi là mê hoặc lòng người chứ. Vào trong phòng rồi, cô vẫn đứng ngẩn ra một chỗ. Ken không nể nả gì, nằm bịch xuống chiếc giường của cô, giọng mơ hồ

-”Còn không thay đồ đi? Hay là cần tôi thay giúp?”

-”Thay giúp?” Vy Vy lặp lại trong vô thức. Rồi cô đỏ bừng mặt, gắt lên. “Không cần.” Nói rồi chọn bừa một chiếc váy trong tủ, bước vào trong phòng tắm

Chưa đầy năm phút sau, cô bước ra ngoài. Mái tóc xoã trên đôi vai trắng ngần. Chiếc váy đen vai trần như tôn lên nước da của cô. Ken thoáng chốc ngỡ ngàng. Chính xác là một mĩ nhân. Vy Vy không để ý, bước lại bàn trang điểm. Trong phòng tắm, Vy Vy cũng tỉnh ra rồi. Có người rủ đi chơi thì đi chứ sợ gì? Nhưng đã đi thì cũng cần trâng điểm một chút. Vy Vy chọn lấy cây son nước màu hồng tươi, chu môi thoa son, sau đó lùi lại ngắm nghía.

-”Không tồi.” Ken đứng dậy, liếc qua Vy Vy một cái. Không tồi là không tồi thế nào? Đường đường là mĩ nữ hiếm có mà lại bảo không tồi. Vy Vy thụng mặt, lườm lườm Ken, đợi cậu quay lưng đi thì lập tức le lưỡi ra. Bổn cô nương đây phải gọi là quá tuyệt chứ không phải không tồi nhá.

Thực ra những hành động của Vy Vy Ken đều thấy hết. Con trai Quỷ Vương đâu phải hạng xoàng. Quay lưng đi cũng có thể nhìn thấy phía sau lưng. Nhưng Vy vy lại không có cái khả năng nhìn thấu đó. Nên cô không thể nhìn thấy khuôn mặt Ken đang đỏ bừng. Nguy hiểm thật. Nếu không kịp kiềm chế, lúc Vy Vy thoa son đã hôn cô ấy mất rồi. Lại còn cái hành động le lưỡi true cậu nữa. Bối Diệp Vy quả thật quá xinh đẹp.

2 người vừa xuống nhà thì mẹ cô đã tươi cười đón trước.

-”2 con đi vui vẻ nhé. Đi tới khuya cũng chẳng sao.”

-”Cái gì mà đi tới khuya cũng chẳng sao chứ.” Vy Vy càu nhàu. ” Mẹ không sợ con gái mẹ bị hại sao?”

-”Nếu cô không phải đệ nhất võ lâm thì tôi còn sợ chút chút. Huống hồ Ken chẳng phải loại người xấu xa gì.” Mẹ Vy Vy buông một câu làm Vy Vy á khẩu, còn Ken ngay lập tức lấy lại cái vẻ lịch sự nho nhã lúc mới gặp mẹ cô.

-”Con sẽ đưa cô ấy về sớm ạk. Chào mẹ chúng con đi.”

-”Ừ. Đi đi con.” Mẹ Vy Vy cười với Ken, quay lại nhìn Vy Vy với ánh mắt “đừng có làm gì lỗ mãng với chồng con đấy”.

Ngồi trong chiếc xe BWM màu đen của Ken mà Vy Vy mặt cứ lạnh tanh. Ken cũng lạnh không kém, nhưng nếu để ý có thể thấy rõ cậu đang rất vui. Chính Ken cũng chẳng hiểu nổi tại sao cậu lại làm như thế. Chỉ biết là vừa về tới phòng cậu đã cảm thấy thắc mắc. Căn phòng của cậu có vẻ tối. Không tối mới lạ. toàn màu đen cơ mà. Ken muốn biết, nếu Vy Vy vào căn phòng này thì nó sẽ sang bừng tới cỡ nào. Vì dù có nhìn góc độ nào, Ken cũng thấy Vy Vy rất sáng. Tức là dù có nhìn ở góc nào thì cô cũng rất hút hồn. Nghĩ tới đây, Ken len lén nhìn qua Vy Vy. Quả thật. Như một bức tranh vậy. Nữ nhân đeo bám cậu không ít. Nhưng đẹp tới mức này thì chỉ có một. Vy Vy ngồi im như tượng, chống cằm nhìn ra phía ngoài như đang suy nghĩ gì đó. Thực ra thì cô định hỏi xem là đi đâu. Nhưng tính Vy Vy vốn không hay tò mò. Hơn nữa có hỏi chắc Ken cũng chẳng nói. Cái này suy ra được từ tính cách ngày thường của cậu.

Chiếc xe đỗ xịch lại trước cổng ngôi biệt thự đen. Hai tên vệ sĩ gác trước cổng vội vàng chạy ra mở cửa cho Ken và Vy Vy bước xuống. Hai con người, một người mặc chiếc áo đen đầy hấp dẫn, một người xinh đẹp trong chiếc váy đen như hút hồn người ta. Đứng bên nhau như một bức tranh lặng lẽ mà lại ẩn chứa chút gì đó huyền bí. Một người đàn ông có mái đầu hoa râm lục tục ra đón 2 người. Ken khẽ nhíu mày. Lão già này ở đâu ra vậy. Đang định lên tiếng hỏi thì ông già kia lập tức hấp háy mắt cười cười. Cái điệu cười không lạc vào đâu cho được. Thằng nhóc Kun này làm cái trò gì không biết.

-”Thiếu gia đã về.” Ông ta lên tiếng, lấy lại bộ mặt nghiêm túc, Kính cẩn cúi đầu trước Ken rồi quay sang Vy Vy. “Chào mừng tiểu thư tới biệt thự Đen”

Vy Vy bước vào ngôi nhà kì lạ, lòng không khỏi thán phục tay nào thiết kế ngôi biệt thự này. Kiến trúc bên trong rất tinh xảo. Duy chỉ có điều độc một màu đen. Ngôi biệt thự uy nghĩ được thắp sáng bởi rất nhiều đèn. Nó lung linh, lấp lánh như có ma lực. Ken khuẩy tay cho mọi người lui hết, riêng cậu dẫn Vy Vy vào phòng của mình. Chiếc phòng này cũng độc một màu đen. Chỉ có một chiếc đèn treo chiếu sáng. Ken thả phịch người xuống chiếc ghế màu đen êm êm, bắt đầu ngắm nghía.

-”Này.” Vy Vy cuối cùng cũng nhìn xong căn phòng. Cất tiếng gọi Ken. “Chúng ta làm gì ở đây vậy?”

Làm gì ở đây? Chính Ken cũng không biết cậu đưa Vy vy tới đây rồi làm gì ngoài việc ngắm xem hiệu ứng cô mang lại cho căn phòng. Quả nhiên có sáng sủa hơn. Thứ ánh sáng không phải từ nhưng bong đèn tầm thường mà là thứ ánh sáng kì diệu.

-”Không biết.” Ken buông một câu làm Vy Vy ngớ người

-”Không biết? thế đưa tôi tới đây làm gì?”

-”Ngắm.” Ken trả lời câu hỏi của Vy Vy một cách bình thản. Cái gì cơ? Ngắm ák? Tới nhà cô “mê hoặc” mẹ cô rồi mang cô đi như một món đồ, tới đây chỉ để ngắm thôi sao. Mặt cô bắt đầu tím dần. “Anh…”

-”Thật ra là muốn nói rõ với cô một chuyện.” Ken nhất thời không nghĩ ra được ý gì, bật ra một câu. Cậu như thấy sợ, nếu Vy Vy thấy tới đây thừa thãi nhất định sẽ bỏ về. Ken không muốn Vy Vy bỏ về chút nào.

-”Chuyện gì?” Vy Vy ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ken, đưa cái ánh mắt “nói đi, tôi nghe” ra nhìn Ken.

-”Ờ….” Ken ậm ừ. Thật ra cũng chẳng biết nói gì. Nhưng chắc cũng nên giải thích cho mô một chút về mối quan hệ của hai người. “Chuyện chiếc nhẫn.”

Vy Vy im lặng, chờ Ken nói tiếp

-”Thật ra đó là chiếc nhẫn của mẹ tôi để lại.” Ken chậm rãi nói, mắt thôi nhìn Vy Vy, khép hờ lại.

“Chiếc nhẫn này có thể rất kì lạ với cô. Chỉ có người nào thật sự là chủ nhân của nó thì mới có thể đeo nó. Đó là chiếc nhẫn gia truyền kì diệu của nhà tôi.”

“Lúc đầu nhìn thấy cô đeo nó, tôi có chút bất ngờ. Trước nay chiếc nhẫn này chưa có người nào có thể đeo được. Ngay cả người bạn thanh mai trúc mã, lớn lên với tôi từ nhỏ, khi đep vào cũng bị thương, phải dưỡng thường tới mấy tháng.”

-”Cô quả thật là người rất may mắn. Bởi nếu không phải là chủ nhân của nó thì mạng cô chắc chắn không còn.”

-”Ý anh là tôi nên cảm thấy may mắn vì tôi “được” chiếc nhẫn chọn sao?” Vy Vy cắt lời Ken, có chút ngạo mạn xen lẫn giẫn dữ. Tuy tính cách của cô không kiêu ngạo, nhưng tự trọng của cô rất cao. Như thế này cứ như là Vy Vy đang nhận sự bố thí vâyk. Chẳng khác nào cô đang bị lăng nhục.

-”Không hắn.” Ken vẫn nhắm nghiền đôi mắt. rồi cậu khe khẽ nói. “Dường như người thấy may mắn là tôi.”

Nhưng Vy Vy không nghe thấy câu nói sau cùng của Ken. Cô cau mày, giận dữ.

-”Đinh Vinh Quang” Cô rít lên. “Anh đang đùa với tôi đó sao? Nếu không phải ý đó thì chuyện anh nói là ý gì?”

Ken không nhìn cô, không mở mắt ra. Khuôn mặt cậu có gì đó rất khó hiểu. Cậu không trả lời. Chính điều này làm Vy Vy rất tức giận. Cô nghĩ Ken đang khinh thường cô. Vy Vy đứng bật dậy, cúi xuống sát mặt Ken. Hơi thở của cô phả vào khuôn mặt cố làm ra vẻ lạnh băng của Ken.

-”Đinh Vinh Quang. Anh có giỏi thì nhìn tôi mà giải thích đi. Ý anh là như thế nào. Nếu anh là đàn ông thì mở mắt ra nhìn tôi ngay lập tức.”

Lời nói của Vy vy nửa như thách thức, nửa như ra lệnh. Ken từ từ mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Vy Vy. Khốn kiếp. Bối Diệp Vy không biết như thế này là quá lắm sao. Sức chịu đựng của Ken cũng có hạn. Đôi chân mày của cậu khẽ nhíu lại. rất nhanh, cậu đưa tay vòng ra say gáy Vy Vy, mặc cho cô trố mắt nhìn, Ken đặt lên môi Vy Vy một nụ hôn cũng rất nhanh. Rồi nhân lúc Vy Vy đang cứng đơ người vì kinh ngạc tột độ, cậu đẩy Vy Vy nằm xuống ghế, nằm đè lên cô, ánh mắt như muốn thiêu đốt Vy Vy. Ken khẽ thì thầm.

-”Vy Vy. Em không biết rằng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của em, tôi sẽ mất kiểm soát mất không.”

Vy Vy vẫn cứng đơ người, nhìn chằm chằm vào Ken làm cậu đỏ bừng mặt, thở dài rồi bật ra một câu **** thề

-”Chết tiệt. Bối Diệp Vy. Em thật quá đáng.”

Rồi Ken lại hôn cô. Chiếc lưỡi ẩm ướt nhân cơ hội đôi môi Vy Vy không khép lại vì quá ngạc nhiên, len lỏi vào phía trong miệng cô. Cậu nhắm nghiền đôi mắt, xiết lấy Vy Vy. Vy Vy cũng dần bị cái mãnh liệt của Ken lôi cuốn. Dần dần, cô cũng đáp lại nụ hôn của Ken. Đôi tay trắng ngần của cô vòng qua, ôm lấy Ken. Vy Vy cảm thấy một bàn tay nóng bỏng xiết chặt lấy chiếc eo thon nhỏ của cô. Mỗi centimet tiếp xúc với Ken dường như nóng bừng lên. Một lúc sau, khi Ken rời bờ môi của Vy Vy, cô vẫn như cảm nhận được hơi thở của cậu trên khuôn mặt đang đỏ bừng cảu cô. Ken khẽ thở dài.

-”Xin lỗi.”

Câu xin lỗi của Ken dường như chẳng có tác dụng gì với Vy Vy. Mặt cô vẫn nóng bừng, đỏ lựng một cách bất thường. Ken thốt nhiên có chút hốt hoảng. Nguy rồi. Không khéo sau này bị Vy Vy cạch mặt mất. cậu bối rối, đưa tay lên vuốt vuốt mấy sợi tóc mái như muốn che đi khuôn mặt mang vẻ tội lỗi của mình, quên mất cái tư thế đáng hiểu nhầm của cậu với Vy Vy, cậu nói liền một mạch

-”Vy Vy. Xin lỗi. Anh không kiềm chế được. Em cứ đánh anh đi. Anh không đánh trả đâu. Nhưng em tuyệt nhiên đừng hiểu nhầm. Anh không có ý nói em may mắn vì được chiếc nhẫn chọn. Anh mới là người phải cảm thấy may mắn vì em là chủ nhân của nó. Ý anh là… Vy Vy. Em đồng ý làm vị hôn thê của anh chứ?”

Mắt Vy Vy dường như không thể mở to hơn được nữa. Ken đang tỏ tình với cô. Còn nói cậu thấy may mắn vì cô là chủ nhân của chiếc nhẫn. Đầu óc Vy Vy như loạn lên. Cô chẳng nghĩ được gì nữa. Cô đẩy Ken ra, lập cập chạy ra ngoài.

-”Tiểu Thư. Tiểu thư.” Kun đang định đem hoa quả vừa gọt xong lên cho thiếu gia thì thấy Vy Vy chạy vụt qua. Cậu đưa mắt nhìn Ken. Nhưng Ken chỉ đuổi theo Vy Vy tới cửa phòng rồi dừng lại. Không khéo đuổi theo sẽ làm cô ấy hoảng sợ thêm. Kun nhìn Ken thất vọng như thế cũng im lặng không nói gì

Vy Vy cố sống cố chết chạy ra khỏi biệt thự. Cô cứ chạy mãi mà không xác định được đang chạy đi đâu. Tới khi dừng lại để thở mới để ý là đ
ã chạy về khu phố nhà cô. Trời đã tối. mọi nhà cũng đã lên đèn. Không phải Vy Vy không muốn làm hôn thê của Ken. Chỉ là cô nhất thời quá bất ngờ. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngốc. Việc gì phải chạy chứ. Vy Vy đưa tay quẹt mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vuốt vuốt ngực. Tim đập liên hồi. Cô tự nhủ, chỉ vì vừa chạy xong thôi. Nhưng trong long Vy Vy không thể nào dập tắt nỗi hân hoan. Tim cứ như muốn gào thét lên. Chết tiệt. Đều là do lão Ken kia hết. ngượng quá hoá giận. Vy Vy đổ ngay lên đầu Ken mọi tội lỗi. Ai bảo cậu ta hôn cô chứ. Vy Vy phụng phịu bước về nhà, khuôn mặt thất thểu. Đi qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ, Một nhóm người chặn Vy Vy lại.

-”Ôi cô em xinh đẹp.” Một tên cất giọng khả ố không tả nổi. Cười hô hố với đám xong quanh. Vy Vy ngước lên. Bọn nhóc con. Dám chặn đường của cô

-”Chuyện gì?” Vy Vy uể oải đáp lại.

-”Chuyện gì?” Một tên nhái giọng Vy Vy, mua vui cho cả đám. Cả bọn lại cười rống lên.

-”Có khẩu khí đấy cô em.” Một tên có vẻ là đại ca bước tới, đưa tay định vuốt má Vy Vy.

Mắt Vy Vy thoáng chốc sáng bừng lên. Có chúa mới biết bọn này tốt số vì gặp người đẹp như Vy Vy, lại bội phần xinh đẹp vì khuôn mặt đỏ bừng hay là xui xẻo vì gặp Vy Vy lúc này đang hừng hực lửa giận (Chẳng biết có phải vì ngượng quá nên giận không; >0<. Tay của tên kia vừa mới đưa ra được chưa tới đích, Vy Vy đã quắc mắt nhìn hắn. Bàn tay nhanh chóng bị tóm lấy, bẻ ngoặt ra sau. Vy Vy càng đánh càng hăng. Cô đưa tay phang cho tên đại ca một cái trời giáng vào gáy làm hắn lăn ra bất tỉnh. Bọn đàn em cũng được cô chăm sóc rất kĩ càng. Mỗi cú đánh cô tung ra đều kèm theo một câu đại loại như “Dám hôn ta này.” Hay là “Ken khốn kiếp. Đồ háo sắc.” Chỉ một lát sau, cả bọn đã nằm lăn ra đất, lăn lộn qua lại. Tên nào tên nấy bầm dập. Vy vy dường như trút được gánh nặng trong lòng, phủi tay cười tươi.

-”cảm ơn mấy cưng nhé.”

Rồi bỏ đi. Bỏ lại bọn lưu manh chắc lần sau thấy gái như thấy tà. Tuyệt đối không dám đụng tới đàn bà con gái nữa.

Sáng hôm sau tới lớp, Vy Vy quyết định trưng ra bộ mặt bình thường. Tức à cái bộ mặt “Cả thế giới có như nào cũng chẳng phải chuyện của ta.” Ngồi trong lớp, Ken thỉnh thoảng lại lấm la lấm lét nhìn sang Vy Vy, không chịu ghi chép gì. Thậm chí tới sách vở cũng không thèm bày ra trên bàn. Chuyện này cũng chẳng có gì lạ với Ken. Từ lúc nhập học tới giờ chưa ai thấy cậu học bao giờ. Con trai Quỷ Vương chỉ đi thực tập thôi. Đâu phải đi học. Tất nhiên chuyện này chỉ có Ken, Avi với Kun biết. Avi vẫn tỏ ra bình thường với Vy Vy. Vẫn quay sang hỏi bài này nọ, chẳng có chút gì của vẻ lạnh lùng hôm qua. My My tất nhiên chẳng có gì thay đổi. Trước tới nay My My quan niệm thầy cô trường này dạy chẳng được gì. Không vì Vy Vy với cô bé không muốn để lộ thân phận thì cô cũng chẳng tới cái trường này làm gì. Thế nên chủ yếu cô bé tự học ở nhà. Còn tới lớp chỉ toàn ngủ. Hoạ hoằn lắm thì cũng chỉ nhìn lên bảng cho nó lịch sự khoảng 2 phút rồi lại gục xuống bàn ngủ tiếp.

Giờ ra chơi, Vy Vy đang ngồi nhâm nhi thanh sô cô la của mình thì một thằng nhóc mặt mày đỏ bừng, bước tới trước mặt Vy Vy.

-”Chị Vy Vy.”

Vy Vy ngước lên nhìn cậu bé, không tỏ vẻ không muốn nghe nhưng cũng chẳng có vẻ gì là không muốn nghe.

-”Em…” Thằng bé ấp úng tiếp lời. “Chiều nay lớp bọn em giao lưu bóng rổ với lớp chị.”

Bóng rổ hả? Cái này hình như Vy Vy cũng có nghe . Hình như là lớp cô giao hữu với lớp vô địch khối 11 gì đấy. Trước nay Vy Vy chẳng quan tâm tới chuyện đó bao giờ. Cái thẳng nhóc đang đỏ bừng mặt trước mặt Vy Vy cũng khá cao ráo. Nói là khá cho nó khiêm tốn. Thực chất chắc cũng tầm 1 mét 85 là ít. Nếu ai đó chưa biết thì chắc hẳn là phải thắc mắc chuyện này có gì lien quan tới Vy Vy mà nói với cô chứ. Thế nhưng với cái lớp này thì chuyện này quá chi là quen thuộc.

-”Ừ.” Vy Vy mỉm cười lấy lệ. “Rồi sao?”

-”Liệu… chị có thể… Ý em là… Nếu trận này lớp em thắng, chị có thể cho phép em mời chị đi uống nước không ạk?” thằng bé hít một hơi như lấy lại dũng khí.

-”Ok” Vy Vy lại cúi xuống nhâm nhi thanh sô cô la của mình. “Cố lên nhé.”

Thằng bé có vẻ như sướng rơn. Mắt nó mở to phấn khích. Nó vội vã lượn ra ngoài với mấy đứa bạn đang thập thò nãy giờ.

Ngay khi thằng bé với đám bạn đi khuất, My My mới uể oải nói với Vy Vy, mắt vẫn không mở ra.

-”Thật là. Vy Vy. Như thế rất tội nghiệp cho bọn nó đấy.”

-”Có gì đâu chứ. Tớ hứa thật lòng mà.” Vy Vy bình thản đáp

-”Ôi thằng nhóc tội nghiệp.”

My My khẽ than thay cho thằng nhóc. Ai chẳng biết lớp Vy Vy bóng rổ vô địch chứ? Bọn nhóc kia cứ cố đấm ăn xôi, cố gắng thắng để giành lấy một cái hẹn với Vy Vy. Ngây thơ tới mức đấy là cùng. Kết quả là chưa có em zai nào đủ năng lực để có được một ly nước uống cùng Vy Vy bằng cách này hết.

Ken ngồi im lặng. Cậu tất nhiên chẳng biết chuyện này. Cậu khẽ cau mày. Nếu thua thì Vy Vy sẽ phải hẹn với thằng nhóc mặt búng ra sữa kia. Ken không thích chuyện này chút nào hết. Mà Vy Vy đồng ý làm gì cơ chứ. Nghĩ thêm bực mình. Cô là vợ chưa cưới của cậu cơ mà. Đồng ý hẹn với thằng khác trước mặt cậu. Nếu không phải còn e dè vì nụ hôn hôm qua thì lúc này Ken đã cho thằng nhóc kia đi gặp cha cậu rồi. Thật bực mình.

Avi trước cảnh đó thì cũng không vui không kém Ken. Lí do tại sao thì chính cậu cũng chẳng biết. Nhưng với tính cách của Avi thì dù có bực mấy cũng không để lộ ra. Vậy nên dù không e dè cái gì, Avi cũng không đứng lên xử đẹp thằng nhóc kia.

Cả 2 chàng trai, 2 hot boy của lớp, trước cái cảnh Vy Vy bị ép hẹn hò(đó là theo con mắt của 2 chàng nhà ta) thì đều cảm thấy khó chịu. Vì khó chịu nên đương nhiên chẳng hề muốn Vy Vy hẹn hò với nhóc kia. Mà muốn Vy Vy không hẹn thì chỉ có một cách:

Chiến thắng trận bóng rổ.

Đọc tiếp: Ác Quỷ bên em - Phần 2
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Ác Quỷ bên em
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
80s toys - Atari. I still have