Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Ác Quỷ bên em - Phần 6

CHAP 25: Nữ Quỷ mang tên Sa Sa.

Không phải ngâu nhiên mà giọng nói của Sa Sa có thể làm cho Satan hoảng sợ đến mức đó. Sa Sa vốn là một nữ quỷ hoang dã. Chính hoang dã nên rất hiểm ác. Cô ta có một đắc tính, đó là không bao giờ già đi. Satan tuy là sinh ra trước Sa Sa thế nhưng cũng phải chịu thua cô ta. Trước nay không ai biết ai đã sinh ra một quái vật như thế. Sa Sa được đánh giá là ác quỷ mạnh nhất, tàn bạo nhất, nham hiểm nhất mọi thời đại. Satan đương nhiên sao có thể là đối thủ của Sa Sa.

-”Ngươi… Chẳng phải đã chết sao? 20 năm trước…”

Satan đổ mồ hôi lạnh, bàn tay cậu nắm chặt đến nỗi trắng bệch cả ra. Thế nhưng Sa Sa lại có vẻ rất thản nhiên. Cô ngắm nhìn đôi tay. Đôi tay quả thật rất đẹp. Rất giống tay của cô. Không uổng là…

Sa Sa bật ra một tiếng thở dài.
20 năm rồi. Đã 20 năm ngủ yên rồi. Thế nhưng con bé này lại không chịu tự bảo vệ mình. Hại cô phải thức giấc.

-”Ngươi… Ngươi thở dài sao?”

Satan run run hỏi. Sa Sa thở dài. Trước nay cậu chưa bao giờ nhìn thấy Sa Sa thở dài mặc dù cậu có thể được xem là người hiểu cô nhất

-”Ta thở dài sao?”

Sa Sa có vẻ ngạc nhiên, hỏi lại Satan.

-”Đúng.”

-”Thở dài sao?” Sa Sa lẩm bẩm, mắt láo liên, đảo xung quanh. Thế nhưng sau đó lại bật cười to.

“Ha ha ha…”

Sa Sa cười vang khắp cả căn phòng nhỏ.

“Ha ha ha…”

Tiếng cười man rợ kéo dài thê lương.

Satan nhìn Sa Sa mà sợ xanh mặt. Bàn tay không thể tự chủ được, run bần bật. Tiếng cười như đâm nát màng nhĩ Sa tan. Tiếng cười như muốn đầu óc Satan điên lên.

-”Ta thở dài sao? Không phải ngươi nhầm đấy chứ?”

-”Ngươi… Ngươi…”

Ánh mắt Satan trở lại màu xanh, thế nhưng thoáng chốc chỉ độc một màu trắng dã. Cậu kinh hoàng nhìn Sa Sa.

-”Cái gì thế này… Haha… Cái gì thế này chứ? Vy Vy… Ngươi khóc sao? Là ngươi khóc đúng không? Vy Vy… con ngốc kia? Sao ngươi lại khóc? Haha”

Sa Sa cười không ngớt, luôn miệng mắng mỏ. Thế nhưng khuôn mặt lại đầm đìa nước mắt. Cử chỉ trở nên điên dại.

-”Sa Sa… Ngươi làm sao mà…”

Satan đau đớn nhìn Sa Sa. Cậu như nhìn thấy Sa Sa lúc trước vậy. Sa Sa vốn là một ác quỷ tốt. Thế nhưng cuộc sống ở địa phủ đưa đẩy, trở nên hiểm ác vô cùng. Satan rất sợ Sa Sa. Thế nhưng cũng rất yêu Sa Sa. Lúc nhận ra thứ tình cảm đó, Satan đã sợ hãi vô cùng. Thế nhưng dần dần, cậu cũng biết. Thứ tình cảm đó thực ra rất ngọt ngào. Sa Sa rất đáng sợ. Thế nhưng cũng rất quái dị. Cô ta có thể giết chết rất nhiều, rất nhiều người trong vòng cái chớp mắt. Và chỉ một giây sau lại có thể nhẹ nhàng mỉm cười với một thằng bé con. Cô ta có thể giết chết Satan dễ dàng như giết một con kiến, thế nhưng lại chỉ nhẹ nhàng ở bên cạnh cậu, nói với cậu những câu lạ lẫm. Chính cái tính cách đó làm cho Satan phải khiếp sợ. Chính cái tính cách đó làm cho Satan muốn dứt ra khỏi cái thứ tình yêu không chút hi vọng nào. Satan biết thế nào là yêu người mà mình sợ. Satan cũng biết cảm giác được ôm người mình yêu trong tay, để người đó ngủ ngoan như một con mèo ngọt ngào tới mức nào. Satan cũng biết cái cảm giác nhìn thấy nét quen thuộc của người mình yêu sau 20 năm là sững sờ tới mức nào. Khuôn mặt Vy Vy, nó không phải là như đúc với Sa Sa, thế nhưng cũng có nét quen thuộc mà chỉ có Satan mới cảm nhận được. Ngay khi nhìn thấy ánh mắt Vy Vy mở ra nhìn cậu chằm chằm, cậu đã phải cố dằn lại cái đau đớn trỗi dậy trong lòng. Chỉ là giống thôi.

Sa Sa nhìn Satan, ánh mắt điên dại như dịu đi. Cô bước lại gần, đưa ánh mắt thân thiết nhìn Satan, đôi bàn tay chạm vào khuôn mặt cậu. Cái êm dịu khi ở bên cậu sao mà dễ chịu đến thế? Cái êm dịu này, Sa Sa đã từng khao khát được giữ lại bên mình. Cho đến khi người đó xuất hiện.

Ánh mắt dịu đi lại dần cháy lên. Đôi tay Sa Sa đặt trên khuôn mặt Satan run rẩy. Chính cái run rẩy đó làm cho Satan như bình tĩnh lại.

-”Sa Sa. Bình tĩnh đi. Chuyện đó đã qua rồi.”

Sa Sa nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành đó, ngọn lửa vừa bùng lên đã được dập tắt, thay vào đó là tia nhìn đau đớn. Satan bao giờ cũng hiểu cô nhất. Satan bao giờ cũng là người mà cô tin tưởng nhất. Satan vòng tay ôm lấy cô. Cậu cảm nhận được cơ thể Sa Sa dần thả lỏng. Sa Sa đau đớn. Cậu cũng đau đớn. Sa Sa vui. Cậu cũng vui. Thế nhưng ại chẳng bao giờ Sa Sa có thể mang đến cho Satan thứ tình cảm gọi là tình yêu. Sa Sa, cả đời này chỉ có người đó.

Một lát sau, Sa Sa đã ngất lịm đi. Satan nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, máu đỏ nhuộm vào y phục của cậu. Khuôn mặt hiền hòa xinh đẹp. Satan đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Vy Vy. Quả thật rất giống.

…………………..

Ken bần thần đi trên lối mòn nhỏ thưa thớt người. Vy Vy ở đâu mới được cơ chứ? Lòng cậu bây giờ như lửa đốt. Trời đã trở nên tối hẳn. Nhà nào cũng đã lên đèn. Ánh đèn heo hắt phả vào khuôn mặt Ken. Khuôn mặt trống rỗng vô hồn.

-”Ken???”

Giọng nói thảng thốt vang lên. Ken ngay lập tức ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào chủ nhân của giọng nói. Vy Vy đứng đó, nhìn cậu cười yếu ớt, thương tích đầy mình.

-”Vy Vy… Em làm sao thế này?”

Ken hoảng hốt hét lên, lao đến nắm chặt lấy vai Vy Vy, đau đớn nhìn.

-”Em không sao?”

Vy Vy yếu giọng. Cơn đau khiến đầu óc cô như mị đi. Nhưng chỉ nhìn thấy Ken, mọi đau đớn đã như giảm bớt đi.

-”Ken. Anh lại chưa ăn tối phải không? Sao cứ không nghe em dặn thế?”

Vy Vy nhẹ nhàng trách mắng. Thế nhưng Ken lại nhìn cô với ánh mắt vừa đau đớn, vừa giận dữ. Tay anh bóp chặt lấy vai Vy Vy. Cô rên lên đau đớn, khiến cho Ken buông vai cô ra.

-”Vy Vy. Về nhà đã. Em bị thương nặng quá rồi.”

-”Em không…”

Vy Vy cười cười trả lời Ken, thế nhưng cơn đau không cho cô cố gắng nữa. Vy Vy nhắm mắt, ngất lịm trong vòng tay Ken.

CHAP 26: Bị dụ dỗ

Ken mấy ngày hôm nay không ăn không uống, chỉ chăm sóc cho Vy Vy. Vy Vy cũng đã tỉnh lại rồi. Thế nhưng ngự y có nói vết thương rất nặng, hơn nữa còn trúng độc. Nhất định phải chăm sóc kĩ càng. Cũng nên hạn chế ra ngoài. Vy Vy lúc tỉnh lại, nhìn Ken gầy đi nhiều, môi khô nứt mà xót xa. Ken thấy Vy Vy tỉnh cũng không hỏi gì, chỉ là rất mừng rỡ, lập tức sai nhà bếp làm nhiều món ăn bổ dưỡng, ép Vy Vy ăn bằng được mới thôi.

-”Sao anh không hỏi em là ai làm?”

Vy Vy thắc mắc hỏi Ken trong lúc đang cùng cậu dùng bữa. Ken khe khẽ nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại bình thản ăn tiếp.

-”Nếu muốn em sẽ tự nói.”

-”Vậy không tức giận sao?”

-”Đương nhiên là có. Thế nhưng nếu em không muốn nhắc đến, chắc chắn là có lí do.”

Vy Vy trầm ngâm, lười biếng há miệng đón lấy thìa cháo Ken đút cho cô. Cả một bàn cao lương mĩ vị, Vy Vy quả thật ngớn tận cổ rồi. Chỉ muốn ăn một chút cháo. Lúc đầu Vy Vy nhất định đợi Ken ăn xong mới chịu ăn, thế nên Ken mới đành ngậm ngùi, cố ăn thật nhanh để ép cái con người đang chăm chú nhìn cậu một cách thích thú kia.

-”Thực ra… Em cũng chỉ nhớ là em bị Satan tấn công thôi. Thoát bằng cách nào thì hoàn toàn không nhớ.”

-”Satan sao?”

Ken bàng hoàng nhìn Vy Vy, thìa cháo khựng lại giữa không trung.

-”Ừk. Hắn muốn giết em. Nhưng có chẳng hiểu sao lúc tỉnh dậy thì chẳng thấy hắn đâu nữa.”

-”Hắn muốn giết em sao?”

Ken gằn giọng. Satan xưa nay chỉ làm việc cho Quỷ Vương. Chẳng lẽ lần này lại do Quỷ Vương ra lệnh sao? Thế nhưng ông ta là người cho phép Ken lấy Vy Vy mà, tại sao lại ra lệnh giết Vy Vy.

-”Anh đi hỏi ông ta.”

Ken đặt bát cháo xuống, lạnh lùng bước đi. Thế nhưng ngay sau đó lại bị Vy Vy kéo lại.

-”Đừng manh động. Chúng ta còn chưa sẵn sàng.”

Bàn tay Ken run run nắm chặt lại, cậu đau đớn nhìn Vy Vy. Khuôn mặt xinh xắn, nụ cười cô chỉ dành cho cậu. Thế nhưng cậu lại chẳng thể bảo vệ được người mà cậu yêu.

-”Không nghe em sao?”

-”Không có.”

Ken nén giận ngồi xuống. Món nợ này nhất định phải thay Vy Vy trả cho lão ta. Vy Vy nhìn thấy Ken như vậy cũng bớt lo lắng. Thực ra thì cũng chẳng bao lâu nữa là có thể tiến hành. Nếu chỉ vì cô mà làm hỏng chuyện, cô sẽ ân hận cả đời. Cô nói cho Ken biết cũng chỉ vì không muốn cậu nghĩ cô không tin cậu. Ken là người biết suy nghĩ. Nhất định sẽ không manh động.

Mấy hôm sau, Ken có việc phải ra ngoài. Vy Vy ở trong phòng mấy ngày cũng đã chán tới mức mốc meo cả người. Ngự y khám cho cô đã nói rằng cô hoàn toàn đã hồi phục. Thức ra thì làm ác quỷ cũng có cái hay. Vết thương hồi phục nhanh chóng hơn người thường gấp mấy lần. Đúng lúc Vy Vy vừa thay xong y phục, chuẩn bị ra ngoài thì bị một nữ tì chặn lại.

-”Thái tử phi. Quỷ Vương cho mời người tới phòng khách.”

Phòng khách trang hoàng xa hoa lộng lẫy. Từng vật dụng dù nhỏ nhặt nhất cũng là thứ rất quý hiếm. Căn phòng rộng lớn xa hoa nhưng lại không khiến Vy Vy tránh khỏi được cảm giác âm u lạnh lẽo. Quỷ Vương muốn gặp cô, rốt cuộc là có chuyện gì?

Vy Vy tới trước mặt Quỷ Vương, nghiêng người cúi chào. Từ lúc về đây, Vy Vy chỉ gặp Quỷ Vương tổng cộng mấy lần. Đây xem như cũng là lần đầu tiên Vy Vy diện kiến Quỷ Vương ở khoảng cách gần thế này.

Quỷ Vương chăm chú nhìn Vy Vy. Cô ta đã hồi phục hẳn. Quả không hổ danh là hậu nhân của Sa Sa.

-”Vy Vy. Con ngồi xuống đây đi.”

Quỷ Vương nhẹ nhàng nói, thế nhưng Vy Vy nghe ra chút giọng uy quyền ra lệnh cho cô. Dù thế, cô vẫn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quỷ Vương.

-”Nghe nói con bị thương?”

Quỷ Vương mở lời, giọng nói đều đều như kể chuyện.

-”Vâng. Nhưng bây giờ đã không sao rồi.”

-”Vậy sao? Có thể cho ta biết là ai đã tấn công con không? Nhất định ta sẽ trừng phạt hắn?”

Vy Vy cắn chặt môi, nhìn chằm chằm xuống nền.

-”Không phải ai quan trọng đâu ạk. Phụ hoàng cũng không cần để ý.”

-”Vậy sao? Nếu con đã nói vậy. Thế nhưng, có thể kể lại diễn biến cho ta không?”

-”Xin phụ hoàng thứ lỗi. Con không còn nhớ rõ chi tiết nữa ạk.”

-”Vậy sao?”

Quỷ Vương nói bằng giọng mơ hồ, đôi môi cong lên. Tất nhiên là không thể nhớ được. Bởi lúc đó đâu phải cô ta chứ.

-”Ta có chuyện này muốn bàn với con.”

-”Vâng?”

-”Thực ra cũng chẳng có gì. Ta chỉ muốn hỏi, con có muốn làm góp sức giúp ta trong chuyện triều chính chứ?”

Vy Vy đến lúc này không thể đừng được nữa, ngẩng đầu lên nhìn Quỷ Vương. Sắc mặt ông ta vẫn lạnh lùng không chút dao động.

-”Có thể cho con biết lí do được không ạk?”

-”Cần lí do sao? Con là người rất có năng lực. Địa phủ chúng ta luôn cần những người có năng lực. Những ai góp sức giúp ta, ta sẽ không bội bạc. Ta có thể đảm bảo, nếu con tham gia, cả con, cả gia đình con, cả những người bên cạnh con, sẽ an ổn sống sung sướng.”

Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, Vy Vy cảm thấy như mình đanh bị uy hiếp vậy. Mà thực tế thì cũng đúng là như thế. Ông ta lấy an nguy những người thân của Vy Vy ra đe dọa. Bỉ ổi. Thật sự bỉ ổi.

-”Em đang nghĩ gì thế?”

Ken nhẹ nhàng tựa cằm vào đỉnh đâu Vy Vy, vòng tay ôm lấy chiếc eo thanh mảnh của cô. Vy Vy lúc này đang trầm ngâm đứng cạnh cửa sổ, không để ý Ken về từ lúc nào. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi trong câu hỏi của Ken. Ken cũng đã vất vả rồi. Chuyện lúc nãy nhất định không thể để Ken biết được.

-”Không có gì. Anh về rồi sao?

Vy vy quay lại nhìn Ken ôn nhu.

-”Ừk. Em có chuyện gì àk?”

-”Không có gì. Kế hoạch thế nào rồi anh?”

-”Cũng sắp xong
rồi. Chỉ cần một tuần nữa thôi.”

-”Vậy sao?”

Vy Vy cắn chặt môi. Một tuần. Một tuần nữa Vy vy cũng sẽ phải trả lời Quỷ Vương. Liệu có thể kịp không? Ken nhìn sắc mặt Vy Vy trắng bệch, trong lòng không khỏi lo lắng. Xưa nay Vy Vy vốn là người rất bình thản. Bất cứ chuyện gì cô đều không sợ hãi. Thế nhưng lần này thì khác. Ken khẽ thở dài, ôm lấy Vy Vy, ngồi xuống giường, đặt cô lên đùi mình

-”Vy Vy. Nói cho anh nghe, đã xảy ra chuyện gì?”

-”Cũng không có gì. Em chỉ thấy hơi sợ.”

-”Sợ anh sẽ thua sao?”

-”Ừk”

-”Em tin anh chứ?”

Ken bình thản, nhìn thẳng vào mắt Vy Vy. Vy Vy cũng đáp lại ánh mắt cậu, dịu dàng.

-”tất nhiên”

-”Vậy đừng suy nghĩ nữa.”

Ken mỉm cười với Vy Vy, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Cánh môi hồng ngọt ngào, hương thơn quen thuộc nhẹ nhàng bao quát lấy cậu. Ở bên Vy Vy lúc nào cũng thật thoải mái. Mấy hôm nay suốt ngày phải tiếp những Ác quỷ của địa ngục, lúc nào cũng phải nghe chúng đưa ra những yêu cầu này nọ, Ken quả thật sắp không chịu được đến nơi. Thực ra thì những Ác Quỷ thân tín của cậu cũng không tồi. Lực lượng cũng không hề thua kém của Quỷ Vương. Nhưng nếu bọn chúng ra sức giúp đỡ Quỷ Vương, e là sẽ khó thành công. Từ khi gặp Vy Vy, Ken đã ngầm xác định, trận đấu này không thể thua. Không chỉ vì cậu, mà còn vì Vy Vy, vì mẫu thân của cậu.

Vy Vy cảm nhận được bất an trong nụ hôn của Ken. Hình như cô đã làm cậu lo lắng. Trong lòng Vy Vy lúc này không tránh khỏi áy náy, nhẹ nhàng lôi kéo Ken. Cô đẩy Ken nằm xuống, chủ động miết nhẹ lên môi cậu. Ken dường như cũng bị sự ngọt ngào của Vy Vy lôi kéo, bàn tay ấm nóng đùa ngịch mái tóc cô. Vy Vy để mặc Ken nghịch ngợm, nhanh chóng tách đôi môi Ken, đưa chiếc lưỡi ẩm ướt của mình mút mát lưỡi Ken. Chỉ một lát sau đã nhanh chóng khiến Ken nóng người. Y phục của Vy Vy nhanh chóng bị đôi bàn tay tham lam của ai kia cởi bỏ hết. Cả người cô từ thế chủ động cũng biến thành bị động. Ken bấy lâu nay vẫn thầm vui mừng. Vy Vy quả thật là rất giỏi chuyện kia a. mùi hương ngọt ngào trên cơ thể Vy Vy cứ như muốn quyến rũ cậu vậy, hơn nữa chỉ một chút kích tình của Vy Vy cũng có thể hấp dẫn con người ta tới mê hồn.

-”Tiểu hồ ly.”

Ken cắn nhẹ cánh môi Vy Vy, mắng yêu một tiếng. Vy Vy rụt cổ, cười khì. Tay cô vòng qua gáy Ken, ấm áp ôm lấy. Ken nhìn nụ cười mê hồn của Vy Vy, thoáng chốc mệt mỏi cũng bay mất. Cậu nhanh chóng hôn lên môi cô, nụ hôn lan sang má cô, sau đó vuốt ve tai cô. Vy Vy toàn thân nóng rực, bật ra một tiếng rên khe khẽ. Ken nhanh chóng hôn xuống chiếc cổ trắng ngần của Vy Vy, nhẹ nhàng xâm chiếm cơ thể cô. Từ từ đi vào trong cơ thể cô.

CHAP 27: Bạn tốt.

Ngày hôm sau, Ken cũng không còn phải ra ngoài nữa. Những gì cần chuẩn bị cậu đã chuẩn bị xong xuôi. Những gì lặt vặt thì Kun sẽ thay cậu xử lí. Mấy hôm tới Ken sẽ cùng Vy Vy tu luyện một chút. Đề phòng cô bị tấn công.

Vy Vy vốn ưa thích học võ. Chuyện luyện phép cùng Ken đương nhiên càng thích thú hơn. Nghe Ken nói, Vy Vy ngay lập tức cười tươi, gật đầu lia lịa.

Lúc đang cùng Ken ở trong phòng tập, chú tâm nghe cậu nói về chiêu thức tạo Lửa Quỷ, Vy Vy nghe thấy Kun hớn hở. Nhìn ra đã thấy cậu ta mặt mày tươi rói, miệng cười tươi.

-”Thải Tử, Thái Tử Phi. Hai người mau nhìn xem là ai.”

-”Vy Vy.”

My My nghẹn ngào, chạy lại ôm lấy Vy Vy đang sững người. Avi gật nhẹ với Ken, Ken cũng đáp trả, mỉm cười.

-”My My. Cậu… Sao cậu lại ở đây?”

-”Tớ nghe sư phụ của Avi nói cậu cậu và Ken sắp chiến đấu.”

-”Sư phụ của Avi sao?”

-”Phải. Sư phụ Của Avi quả thật rất tốt a. Không những không chê cười anh ấy từ bỏ ngôi vị thiên sứ cao sang kia đến với tớ mà còn giúp Avi hồi phục công lực. Anh ấy bây giờ cũng có bản lĩnh như xưa rồi a.”

-”Thật sao?”

Vy Vy mừng rỡ, nhìn Avi rồi bật ra một câu chúc mừng. Avi cũng không tỏ ra huênh hoang, cười với Vy Vy rồi bước tới cạnh Ken.

-”Vẫn ổn chứ?”

Avi hóa phép ra 2 ly bia mật, đưa cho Ken một ly. Thứ đồ uống này trên thiên đình rất được ưa chuộng. Avi cũng rất thích uống. Lúc bị tước hết phép, đương nhiên không thể tìm đâu ra thứ đồ uống này.

-”Tạm thôi. Sư phụ cậu là ai?”

-”Tới lúc gặp sẽ biết thôi.”

-”Vậy sao?”

Ken hừ mũi một cái. Cái tên Avi này thích tỏ ra mờ ám lúc nào vậy? Còn bày đặt giấu cậu. Ken mải hậm hực, không để ý tới nụ cười mỉm trên môi Avi.

Phòng của Avi với My My ở sát bên phòng Ken với Vy Vy. Buổi tối My My nhất định đòi Vy Vy sang ngủ với mình, không cho Avi ở cùng một phòng. Đêm tới, 2 nàng thủ thỉ với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Theo lời My My thì bố mẹ Vy Vy ở nhà rất khỏe. Duy chỉ có điều sắc mặt mẹ Vy Vy dạo này hơi nhợt nhạt. Tự nhiên trong lòng Vy Vy trào nên một cảm giác âm ấm. Mẹ cô chắc hẳn rất lo lắng cho cô.

CHAP 28: Vào trận.

Ngày hôm đó trời bỗng nổi gió kì lạ. Cư dân địa phủ sớm đã được Ken báo tin, tất cả đều ở trong vòng bảo vệ mà Ken tạo ra quanh nhà mình. Không một ai dám chứng kiến trận đấu xảy ra ở bãi cỏ đen trước cây đại thụ của địa phủ. Ken đứng trước một đạo quân, ma có, quỷ có, người có, thiên sứ có. Tất cả đều cảnh giác cao độ trước Quỷ Vương đơn thương độc mã bên kia.

Quỷ Vương không những không hoảng sợ, ngược lại còn nhếch môi cười đểu.

-”Con trai. Con tính làm phản sao?”

-”Tôi đã không còn là con trai của ông từ lâu rồi.”

-”Ta dạy con phép thuật, trang bị cho con những thứ cần thiết nhất. Con định dùng chúng để đánh bại ta sao?”

-”Tôi không ngu ngốc đến mức đó.”

-”Vậy sao? Tất cả của con chỉ có thể được chừng này thôi ư?”

Ken cắn môi. Lực lượng tuy không chút chênh lệch, thế nhưng cũng không thể đánh được quỷ Vương. Cũng may cậu đã nhanh chóng mua chuộc được bọn kia, nếu không…

-”Ông còn già mồm sao? Ở đây chỉ có một mình ông. Lấy cớ gì mà mạnh miệng như thế?”

-”Ta vốn không hiểu. Trước khi ta chết, con có thể giải đáp cho ta một thắc mắc không?”

-”Cứ nói.”

-”Tại sao con lại hận ta đến mức này?”

Bàn tay Ken nắm chặt, cậu gằn từng tiếng.

-”Loại người như ông có thể không hận sao?”

-”Loại người như ta?”

-”Đúng. Loại người như ông vốn dĩ chỉ biết lợi ích của bản thân. Ông có bao giờ đếm xem sô người mà ông giết chưa? Ông có từng thấy ghê tay khi giết chết mẹ và ông ngoại tôi không? Ông có từng thấy bản thân ghê tởm khi phản bội bạn thân của mình không? Tôi thậm chí còn thấy ghê tởm bản thân vì sinh ra là con ông.”

-”Vậy sao?”

Ánh mắt Quỷ Vương có chút mơ hồ. Ken là đứa con mà ông yêu quý nhất. Ông ta tuy tàn ác, thế nhưng với đứa con này, dù biết nó hận ông, ông vẫn hết mực chăm lo. Ông biết, ngày này thể nào cũng đến. Ông vốn dĩ muốn dùng yêu thương của mình hóa giải thù hận trong lòng Ken, có thể khiến Ken toàn tâm toàn ý giúp đỡ ông, thu phục nhân gian, thu phục thiên đình. Nhưng không sao. Nếu đã phản bội ông, dù yêu thương cách mấy, tuyệt đối cũng không thể tha.

-”Các ngươi còn đợi gì mà không ra?”

Quỷ Vương nhếch mép. Ngay lập tức, phía sau lưng Quỷ Vương hiện lên một đám bụi mù. Bọn người bên phía Ken giật mình sửng sốt. Trận đánh ngày hôm nay vốn dĩ chỉ có một mình Quỷ Vương. Phần thắng cũng đã nắm chắc. Thế nhưng như thế này thì…

Trong đám bụi mù, những ánh mắt đỏ rực hiện lên càng lúc càng nhiều. Quân binh địa phủ từ từ hiện dần ra. Đám lính quèn đương nhiên không cần thiết. Những ác quỷ này tuy có kém hơn phía bên Ken một nửa, thế nhưng tuyệt đối không phải tầm thường. Cũng may Ken dự trù trước, đã mời hết tất cả những cao thủ ưa chính nghĩa tam giới. Nếu không lần này e chưa đánh đã thua.

-”Thế nào con trai? Bây giờ đã có cớ để mạnh miệng rồi chứ?”

Bàn tay Ken nắm chặt

-”Anh sợ sao?”

Vy vy nhẹ nhàng lên tiếng bên cạnh Ken. Cậu có chút ngạc nhiên quay lại nhìn cô. Vy Vy lúc này đang cười không chút ưu tư. Nhìn nụ cười của Vy Vy, Ken bỗng nhiên trào dâng một nỗi xấu hổ

-”Anh không có.”

-”Ken. Nghe em nói. Tất cả mọi người ở đây, trước khi đến đã xác định không một sống một chết. Anh nhất định không được sợ hãi. Chúng ta nhất định sẽ thắng.”

Nương tử đã có lời, người vốn gan dạ như Ken đây chẳng lẽ vẫn còn sợ hãi. Vốn dĩ thực lực hai bên không mấy chênh lệch, chỉ cần cố gắng hết sức. Ken đưa mắt nhìn khắp một lượt. Tất cả những chiến hữu lúc trước từng được cậu giúp đỡ, những người cùng cậu trải qua tuổi thơ, những người được mời tới, tất cả nhìn cậu với con mắt tin cậy. Ken hít sâu một hơi, lớn tiếng quay lại nói với Quỷ Vương

-”Trận chiến này e không thể tránh.”

-”Được.”Quỷ Vương nham hiểm nói, môi cười cười. ” Thế nhưng…”

-”Thế nhưng sao?”

-”Ngươi chắc hẳn cũng không muốn có cảnh đầu rơi máu chảy.”

-”Thế thì sao?” Ken nhíu mày nhìn nụ cười trên môi Quỷ Vương, khó hiểu

-”Ta thân là Quỷ Vương, sao có thể để thuộc hạ uỷ khuất. Như thế này. Chúng ta cùng đánh 3 trận, bên nào đánh thắng 2 trận sẽ được phép tuỳ ý hành xử bên kia.”

Vy Vy đứng một bên Ken, sớm đã nhìn ra Quỷ Vương hẳn không đơn giản. Thế nhưng hắn ra chiêu này quả thật rất hay. Solo như thế, đương nhiên bên hắn có lợi. Ken dù gì cũng là học pháp thuật phần lớn từ hắn, đương nhiên sẽ không thắng được hắn. Nếu hắn không tham chiến, Ác quỷ còn lại nếu đánh thực cũng chưa chắc đã thắng được phía bên này.

-”Nếu các ngươi e sợ ta, ta sẽ không lên sàn.”

Mọi người bên Ken xì xào. Quỷ Vương không lên sàn. Chuyện này chẳng phải so với bên Ken rất có lợi sao. Thế nhưng Ken lại có chút e sợ. Quỷ Vương xưa nay hành xử thâm độc. Sao có thể dễ dàng như thế. Nhưng đứng trước bao nhiêu quân, chẳng lẽ không nhận lời. Như vậy chẳng phải sẽ làm cho phía bên cậu nhụt chí sao?

Vy Vy cắn chặt môi. Cô đương nhiên biết trong lòng Ken nghĩ gì. Thế nhưng đã tới đây nhất định không thể rút. Cô đưa mắt nhìn Ken, Ken hướng Quỷ Vương, trả lời.

-”Được.”

-”Nhưng có một điều kiện.”

-”Điều kiện?”

-”Nếu trong 2 bên, có một bên có người rút, bên còn lại được phép chỉ điểm đối thủ.”

-”Chuyện này…”

-”thế nào?”

-”thôi được”

CHAP 29: Khách.

Võ đài Địa Phủ được chọn làm nơi thi đấu. Nơi này vốn được Quỷ Vương xây dựng bằng xương cốt người phàm, căn cơ rất chắc chắn. Võ đài được trang hoàng độc một màu đen, khá là rộng lớn. Ác quỷ khắp các phương tụ tập xung quanh võ đài, đông không tả hết. Phía bên kia Quỷ Vương sớm đã chuẩn bị cho mình một chiếc ngai chạm trổ tinh xảo để ngự.
Phía bên này Ken đang còn phân bố lực lượng. Người tài giỏi nhất bên kia vốn chỉ có Lão Nhị, Lão Tam cùng Satan. Quỷ Vương chắc hẳn sẽ lựa chọn 3 người này. Bên phía Ken, so ra chỉ có Ken, Avi cùng Ma đầu Bích Bích là lợi hại nhất.

Bích Bích xưa kia vốn dĩ là thiên sứ cao cấp trên trời. Sau đó vì bị hàm oan, Thượng đế không nghe khuyên can của Thập Đại Thiên sứ, đã lập tức đuổi đánh Bích Bích xuống địa ngục. Bích Bích được một tiểu quỷ cứu thoát, thế nhưng căn cơ lại bị huỷ. Trong lúc tiểu quỷ kia chăm sóc thương thế cho cô, Bích Bích đã chứng kiến không ít lần người của Quỷ Vương mấy đời hành hạ người dân tàn nhẫn. Tiểu Quỷ cứu Bích Bích lớn lên trong hành hạ, dù cực khổ cũng quyết không để Bích Bích bị uỷ khuất. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. Bích Bích sớm không còn để ý tới mối hận xưa kia, thầm nguyện ước cả đời này bên cạnh Tiểu Quỷ tên Kyo kia. Thế nhưng sự đời nghiệt ngã. Có một lần, Kyo không kịp nộp thuế Máu. Bọn tay sai Quỷ Vương tới nhà đánh đập. Nhìn thấy Bích Bích ngoan hiền bên cạnh Tiểu Quỷ Kia, lòng ham muốn nổi lên. Cả bọn ép Bích Bích hầu hạ. Bích Bích đương nhiên không chịu. Thế nhưng căn cơ bị huỷ, làm sao có thể chống cự. Kyo sao có thể nhìn người mình yêu thương bị hại, liều chết xông vào đánh lại bọn kia. Kyo một chút phép cũng không biết. Bọn lính quèn kia cũng chẳng phải lợi hại gì. Thế nhưng lợi thế đông người, hại Kyo chút nữa không chống cự được. Bích Bích liều chết xông vào giải vây cho Kyo, 2 người hợp sức yếu ớt kháng cự. Đúng lúc đó Ken đi qua giải cứu cho 2 người. Ken lúc đó vỗn dĩ chỉ là một cậu nhóc, mẫu thân vừa mất, trong lòng đau đớn vô cùng. Đi qua ngôi nhà nhỏ của Kyo, nghe thấy ầm ĩ cũng không thể không tò mò liếc mắt một cái. Đập vào mắt cậu là hình ảnh một nữ quỷ cùng Kyo nổi tiếng tốt bụng trong trấn đang yếu ớt chống cự, cậu liền dùng uy quyền hoàng tử, doạ cho bọn chúng một trận nên thân. Bích Bích cùng Kyo được cứu, cảm kích khôn cùng. Bích Bích tuy không xinh đẹp mĩ miều, thế nhưng nhan sắc có phần giống với mẫu thân của Ken. Ken nhìn rõ Bích Bích, lập tức sà vào người cô khóc nức nở. Nhân duyên cũng từ đó mà thành. Ken giúp Bích Bích tìm sách dạy cách khôi phục căn cơ, Bích Bích xem Ken như con trai của mình. Từ lúc cậu trở về địa phủ đã muốn dẫn Vy Vy đi tìm Bích Bích, thế nhưng tìm tới lại không thấy Bích Bích cùng Kyo đâu. Vừa vặn ngày hôm qua, Có người bẩm báo Bích Bích tới tìm, Ken liền đưa Vy Vy tới ra mắt mẹ nuôi.

Thế nhưng dù mẹ nuôi dù có lợi hại cũng không thể ra trận. Ken trận này nhất

Quỷ Vương bên kia chưa vội phân phó. Dường như còn muốn chờ người. Nụ cười thoả mãn chưa tắt.

Đúng lúc không biết nên làm thế nào cho phải, bên tai Ken truyền đến tiếng gọi hân hoan của Avi.

-”sư phụ.”

Ken cùng mọi người ngơ ngác quay lại nhìn tới ngẩn ngơ. Vị thiên sứ trước mắt nhìn mặt còn rất trẻ, thế nhưng dựa vào việc ông ta xuất hiện không chút khí nào, Ken có thể đoán được, ông ta làm thiên sứ không dưới mấy nghìn năm.

Mọi người lại một lần nữa xì xào. Quỷ Vương dường như cũng không ngờ tới sự xuất hiện đường đột này, khuôn mặt có chút thay đổi. Thế nhưng ngỡ ngàng trên mặt ông ta rất nhanh qua đi, thay vào đó là một cái cười lạnh. Hoá ra là hắn sao?

-”Sư Phụ, người đã đến.”

Avi cùng My My cúi đầu chào sư phụ, mọi người xung quanh cũng như chào đón sự xuất hiện này. Thiên sứ kia không những không cao ngạo, khuôn mặt như còn có nét cười. Nét điển trai trên mặt ông ta dường như làm khuôn mặt ông ta yếu ớt, thế nhưng thực lực chắc chắn cũng phải ngang ngửa với Lão Nhị.

-”2 con mấy ngày này vẫn khoẻ chứ?”

-”Chúng con ở đây rất tốt.”

My My nhanh nhảu đáp lời sư phụ. Dù ông không nhận cô làm đệ tử, thế nhưng tất cả những chiêu thức ông biết đều truyền dạy cho Ken, thỉnh thoảng còn chỉ cho My My một số chiêu thức phòng thân. Cô bây giờ cũng rất lợi hại a. Một mình có thể đánh cho mấy tên côn đồ chạy biến.

-”Được.”

-”Sư phụ, đây là Ken.”

Avi hướng Ken, giới thiệu với sư phụ. Đại Thiên Sứ kia quay sang nhìn cậu. Hoá ra người này là Ken? Quả thật cũng rất giống miêu tả của Avi. Cậu ta căn cơ đã rất mạnh. Nếu gặp thầy dạy tốt, chắc chắn tam giới sẽ không ai địch nổi.

Ánh mắt đại thiên sứ nhanh chóng lướt quanh, đột nhiên dừng lại ở khuôn mặt Vy Vy, đôi chân mày khẽ nhíu lại.

Vy Vy đang ngẩn người nhìn vị thiên sứ kia, đột nhiên bị soi bằng ánh mắt kì lạ, đột nhiên trong người có chút thúc ép nhìn thẳng vào mắt người kia. Ánh mắt tựa mặt hồ của Đại Thiên Sứ kia dường như có gì đó quen thuộc, dường như có chút gì đó xót xa. Cơ thể Vy Vy đột nhiên phản ứng rất lạ. Trong đầu cô đột nhiên có chút xáo trộn. Một cảm giác bàng hoàng, pha chút mừng vui, lại có chút gì đó rất khó hiểu. Vy Vy nhất thời không hiểu được tại sao mình lại phản ứng như thế, còn chưa biết phản ứng thế nào, đã xuất hiện thêm một nhân vật.

Đọc tiếp: Ác Quỷ bên em - Phần 7
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Ác Quỷ bên em
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
XtGem Forum catalog