Insane

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 2.0 - Chương 103+104

Chương 103:

Vào lúc này tôi không thể tin được những gì nghe từ thằng Khánh nữa. Một phần Đồng Bò đã không còn là của tụi tôi nữa ư? Tại sao tụi Bình An B lại sở hữu được 1 phần Đồng Bò chứ? Đó vốn dĩ là đất của bọn tôi, đất nằm trong địa phận ấp Đại An. Bình An B của bọn nó có tư cách gì chiếm lấy?

Nhưng trước khi biết được nguyên nhân của sự việc, tôi phải đối mặt với những hậu quả trước mắt:

-Tụi tao xin lỗi, tại thằng bạn tao mới về quê nên không biết mấy chuyện xảy ra ở đây!

Thằng Khánh ồn tồn đỡ bọn kia dậy, kèm theo lời xin lỗi rối rít.

-Mịa bọn mày, xin lỗi là được à! Mày có biết cái con quỷ cái kia đánh bọn tao đau lắm không?

-Thì bọn nó không biết gì mà, tụi mày bỏ qua cho!

-Đết, tụi tao việc gì phải ra việc đó, bọn bây đã đánh tụi tao thì đừng có hòng mà qua chuyện dễ dàng!

-Có gì đâu mà, tụi bây muốn gì cũng được! Chỉ cần đừng có mét với đại ca của tụi bây!

-Ồ muốn gì cũng được hả?

-Ừ thì trừ 3 con bò làm vốn của tao ra, tụi bây muốn đánh đấm tao thế nào cũng được!

-Khánh…

-Bọn bây im đi, để tao giải quyết!

Nó quay sang tôi với giọng gắt gỏng.

-Phải đó Phong, lui xuống đi!

Ngọc Lan cũng nhăn mặt kéo tôi sít vào đám của thằng Toàn.

Nhưng hành động đó vô tình lọt vào mắt của bọn trẻ trâu kia. Ngay lập tức, mặt của tụi nó chuyển sang trại thái cực kì đểu cán:

-Hề hề, tụi tao không muốn đánh bọn bây chi cho bẩn tay!

-Thế bọn mày cần gì?

-Tụi tao bị đánh bầm dập, cần phải thư giản nghỉ ngơi để lại sức! Chi bằng cho con nhỏ mắt xanh đó đi chơi với tụi tao hôm nay đê!

-Phải đó, tao cũng muốn cái con bé lùn lùn kia nữa!

Chẳng những Ngọc Lan mà bé Phương cũng lọt vào mắt xanh của bọn nó. Mắt thằng Toàn giờ này đã nổi lên những mạch máu đỏ ké, trông đến phát tợm. Nhưng thằng Khánh vẫn cố giữ bình tĩnh để giải quyết sự việc:

-Cách khác được không, mấy nhỏ đó có bạn trai cả rồi!

-Có bạn trai à? Kệ đết mấy thằng đó, tao không quan tâm, tao muốn mấy nhỏ đó đi chơi với bọn tao đấy được không?

-Thế chẳng còn cách nào nữa sao?

-Điều kiện của tụi tao thế đấy, nếu không đồng ý thì tao mét đại ca, tụi bây phải tự chịu trách nhiệm!

Nghe xong, thằng Khánh chỉ thở dài rồi quay sang bọn tôi:

-Bọn bây có tự chịu trách nhiệm được không?

-Đương nhiên là được!

-Vậy...cùng chịu với taooooooooo!

Vừa nói, thằng Khánh quay vố một đấm thẳng tay vào mặt thằng lùn nhất làm nó choáng váng ngã đụi xuống đất. Tôi và thằng Toàn tự biết mình làm gì nên cũng lao lên tiếp ứng với thằng Khánh.

Nhắm thắng vào đối thủ phía trước, tôi bước dài áp sát nó rồi chủ động dùng khớp tay tống thẳng vào ngực nhưng nó đó kịp thời đỡ được. Ngay vào lúc đó tôi bắt lấy cánh tay, bẻ quặp ra sau rồi lên một đòn gối chớp nhoáng vào ngực khiến nó há mồm khụy xuống đất.

Thằng còn lại thì thê thảm hơn, bị thằng Toàn dùng đòn tay đánh lạc hướng rồi bất ngờ xoay người quét một đòn đá ngay vào đầu cực mạnh làm nó ngã nhào ra đất nằm sõng soài.

-Phều, chưa đủ trình động vào bé Phương của bố đâu!

-Nè, mọi người sao lại đánh nhau? Họ sẽ làm lớn chuyện đó!

Ngọc Lan chạy đến với vẻ mặt lo lắng.

-Đã đến nước này rồi không muốn cũng không được nữa!

-Sao thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

-Mậu, mày dắt đàn bò về nhà dùm tao đi, tao tạt sang nhà nội thằng Phong bàn chuyện đã!

-Ờ rồi!

Lại trở về với ngôi nhà thân yêu của nội, chúng tôi ngồi bệt xuống thềm nhà với vẻ căng thẳng lộ rõ ra mặt. Ngọc Lan từ nãy giờ cứ bám sát theo tôi cứ như nếu nàng nơi lỏng phút nào tôi sẽ đi sinh sự ngay vậy. Đến cả khi ngồi xuống rồi, nàng vẫn bấu chặt lấy cánh tay tôi hiện rõ cả lằng móng:

-Nhẹ thôi Lan ơi, đau quá!

-Cho chừa, đi sinh sự với người ta!

-Phong có muốn đâu, nhưng tụi nó định làm hại đến Lan đó!

-Hứ, nếu từ đầu Phong chịu nghe lời của bạn Khánh thì đâu đến nổi này!

-Thôi thôi tụi bây im lặng nghe tao nói đây!

Thằng Khánh đập tay hướng sự chú ý của cả bọn về nó.

-Như tụi bây biết đấy, Đồng Bò từ xưa đến giờ luôn nằm trọng địa phận Ấp Đại An nhưng vừa qua tụi ở Bình An A với Bình An B bắt đầu kiếm cớ đồi xâu xé miếng đất đó!

-Kiếm cớ à?

-Ừ, cách đây không lâu tụi Bình An A đánh nhau với tụi Bình An B ở Đồng bò. Có chuyện ở địa bàn mình, tụi tao đương nhiên phải ra mặt giải quyết rồi. Ấy thế mà tụi nó vu khống cho nhau là bọn tao giúp đối phương. Bình An B thì bảo bọn tao bênh Bình An A và ngược lại. Lấy cớ đó, tụi nó đòi lấy Đồng bò làm vùng chiến sự của bọn nó, bọn Đại An mình không được bén mảng vào.

-Vậy mày có phản kháng lại tụi nó không?

-Có chứ, đất của tụi tao mà! Nhưng 1 làm sao chống lại 2, bên tụi nó đông lắm, tụi tao kháng cự dữ lắm chỉ giữ được 2/3 Đồng Bò thôi, còn lại tụi nó chiếm mất rồi!

-Cái tụi gì mà chơi bẩn thế này? Dân quê mà toan tính còn hơi xã hội đen nữa!

-Tao cũng chã biết, hình như bên Bình An B có thằng nào cũng trên thành phố về như tụi bây đấy!

-Còn thế nữa à, chắc là thằng đó đứng sau vụ này! Nhưng phải công nhận là nó ma lanh ghê thật!

-Vậy bây giờ tụi mày nghe tao nói đây, đánh thì cũng đã đánh rồi, chắc chắn tụi nó sẽ tới tính sổ bọn mình nên kể từ bây giờ không ai được đi ra ngoài một mình cả, biết võ cũng vậy không biết cũng vậy, rõ chưa?

-Biết rồi, như thế chẳng lẽ về đây toàn ở trong nhà thôi sao?

-Tụi bây cứ yên tâm, dù có đông cỡ nào tụi nó cũng không dám tiến quá sâu vào địa phận Đại An đâu!

-Bây giờ còn sớm, mới có giữa trưa à, làm gì bây giờ?

Khanh khờ chẹp miệng thở dài.

-Giờ à, nghỉ tý đi, khoảng xế chiều ra bên bãi đất trống gần nhà nhỏ Nhung thả diều với tụi trong xóm!

-Đù, ngon! Mà tụi bây có đủ diều không đó!

-Chắc là không đủ đâu, tụi bây biết làm không, tự làm đi, dễ như ăn cơm rang vậy mà!

-Giấy đâu xin bây giờ, nhà nội tao không có giấy!

-Tụi bây chờ tý, tao chạy qua nhà lấy mấy chồng tập năm rồi cho!

-Thôi từ đây ra nha mày mắc công lắm, hay là qua nhà nhỏ Nhung đi, băng qua rẫy ca cao là tới rồi!

-Hay đó Phong, mình cũng muốn qua nhà Nhung chơi lắm, đi đi!

Ngọc Lan vừa nghe đã mừng quýnh giật tay tôi liên tục.

-Mọi người đi đi, tôi vào nghỉ tý

Đột nhiên Lam Ngọc phẩy tay bước vào nhà.

-Gì vậy bà Ngọc, đi chơi cho vui!

-Thôi tôi mệt rồi, mọi người cứ đi chơi vui vẻ

Chẳng cần ai đồng ý, Lam Ngọc bỏ thẳng vào trong không chút lưỡng lự. Cả nhóm ai cũng biết tính khí cứng đầu của Lam Ngọc thế nào nên cũng chẳng hỏi nhiều nữa đành lẳng lặng:

-Vậy qua nhà nhỏ Nhung nghen mọi người!

-Ừ đi!

Thật ra nói rẫy đó toàn trồng ca cao thì không đúng lắm vì ngoài ca cao ra người ta còn xen canh thêm tắc nữa, còn nhớ cứ mỗi độ tắc chín là tôi lại lén xuống hái một bụm tắc về, những lần đó chẳng biết tiêu thụ như thế nào nên phải nhờ bé Linh sang pha hộ cho mấy ly nước tắc. Có lần tôi hái nhiều đến nỗi nó phải cau mày cằn nhằn:

-Đã hái trộm còn hái cho cố dzô người ta thấy được ăn đòn nát đít nghen!

-Hề hề, anh là anh chuyên gia mấy việc này lắm, đừng có mà khinh thường!

-Khinh đấy, anh Phong cắp vặt!

-Hê, nhỏ tiếng thôi người ta nghe giờ!

-Kệ anh, anh bị đánh chứ có phải em đâu, lêu lêu!

-Á à, dám nói thế hử, anh mà bắt được thì liệu hồn nghen!

-Thách đó, bắt đi…

Đó chắc sẽ là những kỉ niệm tôi chẳng thể nào tìm lại được. Những kỉ niệm thật êm đềm nơi đồng quê yên tĩnh. Nhưng sắp tới đây tôi sẽ lại có những kỉ niệm mới với tụi khỉ khọt này khi cả bọn lén băng ngang qua rẫy ca cao đang vụ chín tới. Những trái màu nâu sẫm đã trĩu nặng sát gần gốc cây.

-Chẹp, hái vài trái ăn đi mày!

Toàn phởn nhìn xung quanh với vẻ thèm thuồng.

-Biết ăn không mà hái đó!

-Biết sao không mậy, đừng khinh bố!

-Suỵt, khẽ thôi mấy ba, ở đây người ta có nuôi chó, to mõm nó cắn cho dại ra!

-Thế lựa trái nào giờ, nhìn trái nào cũng ngon hết!

-Lựa mấy trái màu hồng sẫm nè, mấy trái màu xanh còn sống ăn chưa được!

-Ê trên đọt có mấy trái nữa kìa đỡ tao lên với!

-Ừi, tham đến thế là cùng!

Thế nhưng trong lúc đỡ thằng Toàn lên cho nó hái, tôi dẫm ngay ổ kiến lửa làm nó cắn loạn xạ vào chân đau giật cả thịt:

-Úi da, kiến lửa…đau…!

Tôi nhảy dựng hất văng thằng Toàn xuống đất làm nó giảy đành đạch:

-Tổ bà mày Phong...tao liệt nửa người rồi..ahhh!

-Gâu gâu gâu…

Còn chưa hết xui, có lẽ tiếng la lúc nãy đã làm kinh động đến bầy chó trong rẫy làm cả đám sủa vang cả một vùng.

-Chết cha, chó rượt tụi bây ơi!

Thằng Khánh vừa dứt lời cả bọn liền cuốn cuồn cắm đầu chạy thụt mạng thẳng tới nhà nhỏ Nhung không một chút lưỡng lự. Thằng Toàn lúc nãy còn giãy đong đỏng bây giờ chạy nhanh hơn cả chúng tôi.

Lúc nào cũng vậy, đi ăn cắp trái cây luôn luôn ẩn chứa những hiểm họa tiềm ẩn mà chỉ cả bọn đi ăn cắp như bọn tôi mới trải nghiệm được. Nhưng suy cho cùng nếu không có những tình huống dở khóc dở cười như thế thì còn gì là đi ăn cắp nữa, nói chung là vui cộng mạo hiểm cộng chó rượt là những thành phần không thể thiếu. Cho nên vừa đến thềm nhà nhỏ Nhung, cả bọn đều lăn ra thở hồng hộc như ma đuổi từ lúc nào.

-Gì vậy, sao mọi người lại ở đây?

Nhỏ Nhung vừa ra đã phải phát hoảng vì cả bọn chúng tôi nằm la liệt ngoài thềm.

-Mới băng qua rẫy ca cao tới đây, bị chó rượt muốn té xỉu, hộc!

-Lại hái trộm hả?

-Hề hề, chôm vài trái ca cao ấy mà! Coi nè…!

Thằng Khanh nhả vạt áo ra đến 3-4 trái ca cao trong đó.

-Trời, chi có mất công dzậy, muốn thì tui ra hỏi cho mấy trái!

-Bậy, như thế mất vui hết, hề hề!

-Ùi, phục mấy người luôn! Nay qua nhà tui chi á?

-Thì qua nhà bà xin ít giấy làm diều chiều đi thả chơi ấy mà!

-Thôi được rồi, mọi người chờ tý!

Nhỏ Nhung thở dài đi vào nhà. Chốc sau nhỏ lỉnh kỉnh bước ra với một sấp giấy vẽ cũ cùng với một số dụng cụ nhỏ như hồ với kéo các loại:

-Đó, muốn làm gì thì làm đi, có mấy cuộn dây gân hồi năm trước thả diều còn dư nữa! Tui vào làm cho phích nước đá, nhìn mấy người mồ hôi mồ kê gớm quá đi!

-Hề hề, bởi chỉ có bà Nhung hiểu ý tụi này!

-Khỏi cần khen à!

Nhỏ trề môi rồi bỏ hẳn vào trong nhà.

Làm diều cũng không khó mấy, chủ yếu là kiếm được bộ khung vừa bền vừa nhẹ để dán giấy vào là được. Sau khi quần thảo một hồi quanh vườn nhà nhỏ Nhung, bọn tôi cũng tìm được ít cành nhãn khô có kích thướt hợp lí.

Ban đầu là ghép hai cành cây lại thành hình chữ thập phân chia cho đều các cạnh. Làm diều thì không nhất thiết diều phải to mới bay cao mà là nhờ vào khả năng đón gió của diều. Tôi chọn những cành cây tương đối dẻo và nhẹ để làm bộ khung vì gió ở đây rất lớn, nếu chọn những cành cây già quá khi đón gió khung sẽ gãy ngay khi còn chưa kịp lên cao.

Bước tiếp theo là dán giấy vào cho khung. Giấy ở đây là giấy vẽ cũ nên tôi chỉ dán một lớp phủ lên phần khung vì giấy vẽ khá dày, nếu chấp dán nhiều lớp quá nó sẽ làm nặng diều dẫn đến không thể bay cao.

Tiếp đến là phần đuôi diều. Đây là bộ phần đa dạng nhất tuy theo sở thích của từng người. Đuôi diều có thể là 1 đuôi, 2 đuôi, có đứa còn làm cả 3 đuôi thậm chí là đuôi hình dây xích. Nói chung bạn có thể làm bất cứ hình thù nào tuy ý nhưng phải đảm bảo một điều là chiếc đuôi đó phải giữ cân bằng cho điều, giúp diều bay đầm và không bị chao đảo khi gặp gió to. Tôi chọn kiểu 2 đuôi truyền thống vì từ đó giờ tôi chưa thử những kiểu khác, sợ rằng lại phải thả thử nghiệm cả chục lần trước khi ra thành phẩm. Đến lúc đó chắc là bị chê cười đến chết thôi.

Và công đoạn cuối cùng là nối dây điều. Phần này thì dễ rồi, cứ buộc vào phần giao nhau của khung chữ thập thôi. Nhưng từ nãy đến giờ người không thể làm tôi ngừng cười được chỉ có Ngọc Lan, nàng đã chăm chú nhìn tôi làm diều từ đâu cho đến giờ với nét mặt ngây ngô đến phát xiêu lòng, hai gò má nàng cứ hây hây đỏ ửng cả lên.

Cực chẳng đã, tôi lòn tay véo má nàng một phát:

-Hơ, đồ dê xồm!

Nàng cau mày đánh nhẹ vào vai tôi.

-Hề hề, bộ đó giờ chưa thấy diều sao mà chăm chú ghê thế?

-Um lúc trước có thả diều mà, nhưng là diều mua chứ không tự làm thủ công như này, nhìn thích ghê!

-Lát thả chung với Phong hen!

-Hì hì, đương nhiên rồi!

-Cỡ thằng Phong có mà thả dê chứ thả diều đết gì.

Toàn phởn chọt mỏ hóng hớt.

-Dê dê cái mế! Bố xé cho nát diều thì đừng có mà khóc!

-Úi xời, sự thật thì mít lòng mà mày!

-À, thằng này ngứa mình ngứa mẩy nhễ?

-Hế hế, hông đúng thôi làm ghê!

Cuối cùng, sau một lúc loay hoay xoay sở, bọn tôi cũng đã hoàn thành xong con diều ưng ý cho riêng mình. Vì nguyên liêu có hạn nên bọn tôi chỉ làm được 3 con, 1 cho tôi và Ngọc Lan, 1 cho thằng Toàn và bé Phương và 1 cho thằng Khanh khờ với Huy đô. Thằng Khánh thì khỏi phải nói, nhà nó lúc nào cũng thủ sẵn 1-2 con để có gì gọi phát là xách hàng ra chơi ngay không cần phải tốn công làm như bọn tôi. Nhưng dù sao cũng đã làm rồi, việc duy nhất bây giờ là thả thôi.

Ngoài vườn cây trái ra, cách nhà nhỏ Nhung không xa là một bãi đất trống, tuy không rộng mấy nhưng được cái là rất thoảng đãng, ít cây cỏ bao quanh. Điều này hết sức thuận lợi khi gió được luồn thẳng vào trong bãi mà không bị bất cứ chướng ngại vật nào ngăn cản.

Đến từ rất sớm nhưng bãi đất đã khá đồng người đến thả diều. Và thật không khó nhận ra bọn trong băng của thằng Khánh đều tụ họp đầy đủ ở đây. Vừa thấy bọn tôi, chúng nó đã réo lên:

-Ú chà, tụi thằng Phong kìa bây!

-Đâu, à thấy rồi! Có nhỏ mắt xanh nữa kìa, nhìn đẹp ghê!

-Lát tao thả với nhỏ đó, bây không được dành nghen!

-Mơ đi cưng, diều tao to nhất nên phải ưu tiên cho tao!

Khỏi phải nói, từ hồi gặp ngọc Lan đến giờ, bọn nó đã say mê vẻ đẹp của nàng mất rồi. Cũng chẳng trách, lúc tôi mới gặp nàng cũng vậy thôi, thậm chí là còn hơn thế nữa nếu như nàng không cho tôi ăn một cú đạp nhá lửa xuống ao. Nhưng giờ thì tôi không cần phải mơ tưởng như thế nữa, một con diều nhưng hai bàn tay cầm. (Đọc thêm nhiều truyện hay nhất tại Haythe.US) Tay của tôi và tay của nàng đang cầm chắc con diều đó. Điều đó khiến cho tôi cảm thấy mình thật may mắn, may mắn nhất trần đời khi có Ngọc Lan gần kề.

Nhưng tụi trong xóm thì chưa thấy vậy, bọn nó vẫn lăm le đến nàng:

-À bạn Lanna ơi, đi thả diều với tụi mình nha?

-Ừa, thì…

-Thôi đừng thả diều với thằng này, diều nó xấu quắc thả không vui!

-Ừi, diều mày có đẹp hơn tao bao nhiêu đâu mà đòi chê!

-Ít ra diều tao bự hơn mày, hế hế!

-Bự thì mau hư mày ơi!

Trước tình cảnh khó xử đó, Ngọc Lan tỏ ra khá bối rối khi có cả chục thằng rũ nàng thả diều chung. Nhưng dù cho ai có rũ, nàng vẫn nhìn về một hướng, đó là tôi. Cứ mỗi lời mời được đưa ra, nàng lại nhăn mũi nhìn tôi với đôi mặt đẹp mê người, đôi môi nàng cứ cong cớn lên làm nàng đã quyến rũ, nay lại quyến rũ gấp bội phần.

Hiểu được hết tâm ý của Ngọc Lan, tôi hắn giọng:

-Hèm, cho xí cái nào!

-Gì thế mày?

-Tụi bây thông cảm nghen, Lanna lúc nãy đã hứa đi thả diều với tao rồi!

-Ới, chơi gì kì vậy!

-Mình xin lỗi mọi người nha, mình hứa đi thả diều với Phong rồi!

Ngọc Lan cũng cười xòa phụ họa cho tôi.

Chẳng còn cách nào khác, bọn nó đành quay về tiếp tục việc thả diều với bộ mặt ũ rũ vô cùng. Điều đó chẳng trách tôi được, đó là do bọn nó tự sớn xác vào trước mà không hỏi cô gái đó có đối tượng chưa và hậu quả là thế đấy thôi, hề hề.

Sau việc đó, bọn tôi bắt đầu việc thả diều của mình. Ngọc Lan đương nhiên là cộng tác viên giữ diều cho tôi chuẩn bị đón gió rồi. Khi những cơn gió bắt đầu thổi mạnh, tôi ra hiệu cho Ngọc Lan buông diều và chạy chầm chậm kết hợp với việc giật diều để giúp nó có thể bơi trong gió có hiệu quả hơn là cầm dây chạy thường. Ấy thế mà phải mất 3 lần thử tôi mới đưa được con diều ngoan cố đó lên bầu trời xanh thẳm hòa cùng những con nhiều khác trong một khung cảnh chiều đồng quê trữ tình.

Ghim cuộn dây gân vào một mô đất, tôi ngồi ngã ngửa ra thưởng thức thành quả cả một buổi chiều của mình giờ đang bay phấp phới trên nên trời cao vút, nhỏ xíu và bé tẹo. Ngọc Lan cũng ngồi xuống cạnh tôi, những giọt mồ hôi đã chảy thành dòng trên má nàng. Vừa rồi nàng đã cùng tôi chạy biết bao nhiều vòng trước khi con diều có thể cất cánh, đến tôi còn cảnh thấy mệt huống chi là nàng.

-Nè, có khát nước hông qua bên tụi thằng Khánh uống đi!

-Hì hì, hông khát!

-Đổ mồ hôi kìa!

-Thì nóng mới đổ thôi, hông lẽ cởi áo cho mát!

-Ặc, chết dở!

-Công nhận thả diều tự làm vui thật, hông như diều mua!

-Thế lúc còn bên đó Lan có thường đi chơi không?

-Um…cũng hông nhiều đâu, chủ yếu là cuối tuần đi chơi với đám bạn cùng lớp, ngoài ra thì chỉ có đi tập thể thao thôi!

-Thảo nào lại thon gọn dữ ta!

-Đừng trêu Lan, tại hông có gì làm hết nên tập vậy thôi!

-Nè, vậy Lan có muốn học võ lại hông? Như lúc trước ấy!

-Ui, Phong tiếp tục dạy hả?

-Đương nhiên rồi!

-Có thiệt hông đó!

-Thiệt, 100 phần công lực luôn!

-Hì hì, vậy khi nào về thì dạy luôn nha!

-Rồi ok luôn!

Nhìn sắc mặt Ngọc Lan giờ này rạn ngời quá. Nó như sáng mặt trời luôn soi sáng lòng tôi nhất là khi tôi cảm thấy cô đơn, trống trãi. Có đôi khi tôi tự nhủ với lòng mình đây chắc chắn là tình yêu đích thực của tôi rồi, người có thể làm cho tôi vui, người có thể khiến tôi phải hi sinh tất cả.

Trong cái khung cảnh bình yên này, mấy ai biết được tôi đã phải huy động biết bao nhiều là can đảm mới dám lần mò đến bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Nó rất ấm, rất mềm tôi cứ muốn nắm mãi không buông. Và để đáp lại, nàng cũng khẽ siết lấy bàn tay rụt rè của tôi như tiếp thêm động lực để nó có thể suy trì thêm sự can đảm nơi bàn tay nàng.

-Hơ…

Đột nhiên nàng bỗng nhăn mặt tựa đầu vào vai tôi. Thần sắc biến đổi thấy rõ, từ khuôn mặt hồng hào bỗng chuyển sang nhợt nhạt đến phát sợ.

-Gì vậy Lan, sao thế?

-À, không có gì đâu! Tại sáng giờ đi chơi nhiều quá nên thấy mệt đó!

-Có thật không, sao thấy nghiêm trọng vậy?

-Thật mà, cheríe đừng lo!

-Hả vừa…vừa nói sơ ri cái gì đấy?

-Hông biết thì thôi, Lan thả diều tiếp đây!

Nàng lật đật rút dây ghim khỏi mô đất, giật giật con diều làm nó bay phấp phới trong gió. Nhìn nét tinh nghịch của nàng lúc này tôi cảm thấy vừa mừng, vừa lo. Mừng vì chính cô gái này một ngày nào đó sẽ gắn bó với mình, nhưng lo vì thời gian gắn bó đó sẽ kéo dài trong bao lâu…?

Chương 104:

Buổi tối ở miền quê người ta thường ngủ rất sớm, chỉ khoảng 8-9h hơn mọi nhà đã bắt đầu tắt đèn chuẩn bị đi ngủ cả rồi. Nhà nội tôi cũng thế nhưng tôi không quen ngủ sớm được, nằm trên giường mà mắt cứ mở tráo tráo lo nghĩ về những chuyện không đâu nhất là chuyện tôi suýt bị hạ gục bởi 3 thằng choai choai nếu không có Lam Ngọc kịp thời cứu giúp.

Thực sự thì tôi cảm thấy mình càng ngày càng yếu, hoặc bọn nó đã mạnh lên trông thấy. Còn nhớ lúc đầu năm tôi còn có thể một mình đỡ đòn của tụi song sát, giờ thì đến 2 thằng trẻ trâu còn khống chế được tôi nữa cơ mà, ngay cả phản xạ còn kém đi so với lúc trước. Quả thật những chuyện rắc rối xảy đến với tôi trong suốt năm học vừa qua đã khiến tôi sao lãng chuyện rèn luyện võ đi khá nhiều và thua trận là một điều tất yếu.

Tôi trằn trọc như thế khá lâu, không biết là lâu đến chừng nào nhưng nó lâu đến mức tôi không thể chịu nổi phải bật dậy ngồi tựa lưng vào vách tường thờ dài. Xung quanh tôi cả bọn thằng Toàn đã ngủ như chết, nằm lăn lóc mỗi đứa một nơi. Tôi muốn được như bọn nó lắm, được tự do, vô tư làm điều mình muốn, thư thả trong giấc ngủ mà không lo nghĩ một việc gì. Nhưng ai cũng có số cả, đây có lẽ là những gì đã được sắp đặt sẵn cho tôi và tôi phải gánh lấy nó.

Miền quê về đêm thật yên tĩnh, những tiếng động ồn ào nhất chỉ là những tiếng dế kêu ren rét, tiếng ếch kêu ồm ộp, thi thoảng đâu đó lại vang lên tiếng tắc kè nghe vui tai đến buồn cười. Nó khác hoàn toàn với cuốc sống hối hả ở thành thị chỉ toàn tiếng còi xe, khói bụi đinh tai nhức óc. Đồng quê vẫn thế, luôn cho con người cảm giác thật bình yên, thật thư thái như chính tên gọi của nó mang lại.

Tôi bước xuống giường, rón rén ra ngoài bậc thềm để tránh làm nội tôi thức dậy. Trời giờ này đã khuya, từng hạt sương bé tí cứ rơi lất phất làm tôi phải kéo sát cổ áo để giữ ấm. Nhưng cũng chính những hạt sương đó khiến không khí ở đây thật mát mẻ và trong lành, tôi cứ muốn hít thật sâu vào lòng ngực để rồi phả ra và cảm thấy mình thật chững chạc và yêu đời.

Nhưng đi chừng ra giữa sân, tôi bỗng giật mình khi thấy một bóng đen tóc dài đang đứng bên góc sân gần rẫy ca cao. Giờ này mọi người đã ngủ cả, ai lại thức đến giờ này lại còn vào nhà nội tôi đứng ở đó nữa. Chẳng lẽ đó là trộm khi nghe bọn tôi từ thành phố về nên mon men đến đây chôm chỉa hay sao? Nếu quả thật như thế thì hôm nay xui cho nó rồi, dù tôi có bị lục nghề cỡ nào nhưng mỗi khi 1 đấu 1 tôi vẫn tự tin mà không ngán bất cứ thằng nào cả.

Thế rồi tôi rón rén bước từ từ đến nó. Cái bóng đen hiện lên ngày một rõ hơn khi tướng tá rất giống một cô gái đang xõa tóc. Nhưng dù cho có là con gái cũng thế thôi, nếu đã ăn cắp thì ai cũng như nhau cả.

Khi đến đủ gần tôi liền lao nhanh đến toan khống chế mục tiêu đó. Nhưng chỉ vừa kịp thó lấy cánh tay, tôi chợt khựng lại vì cánh tay đó cho tôi một cảm giác quen thuộc lắm, chưa kể khi tôi lao đến gần, một hương hoa lại tỏa ra thơm dịu khiến tôi cứ chần chừ không ra tay được, đó là hương lily.

Nhưng trái lại, trong khi tôi còn đang lưỡng lự, bóng đen nó đã thó ngược lại cánh tay tôi, bẻ quặp, quật ngã xuống đất không thương tiếc và nếu tôi không nhận ra được khuôn mắt đó, có lẽ tôi đã bị bóng đen đó hạ gục:

-Ngọc hả?

-Ơ…Phong?

Nàng vội vàng thu nắm đấm, kéo tôi dậy.

-Khuya rồi ra ngoài đây làm gì?

-Ừ tại vì khó ngủ? Còn Ngọc?

-Thì cũng khó ngủ. Mà Phong ngồi xuống đây! - Nàng dẫn tồi ngồi xuống bậc thềm - Ngọc vật xuống có đau không?

-Không đâu, nhưng suýt tý nữa thì bị đấm chết rồi!

-Hừ, chỉ tại Phong phản xạ kém quá, bản lĩnh đánh song sát đâu mất rồi!

-Uầy, thì có luyện tập nhiều đâu, nó thui chột mất rồi! Nhưng mà cũng cám ơn Ngọc chuyện lúc trưa nha!

-Không có gì, nhưng Phong phải tranh thủ mà luyện tập đi, mấy người đã đúng chạm đến băng người ta thì không có chuyện họ bỏ qua dễ dàng đâu!

-Nhưng Ngọc biết đấy, ba Phong đâu có ở nhà thường đâu, làm sao mà học thêm võ được!

-Ngọc thấy bây giờ về 1 đấu 1 Phong không có vấn đề gì, chỉ bị hạn chế chiêu thức khi đánh đông thôi phải không?

-Ừ phải, khó nhất là về khoảng đó!

-Phong đứng lên Ngọc chỉ cho vài bước bộ phòng khi gặp phải số đông mà ứng biến nè!

-Luyện bây giờ luôn à?

-Chứ sao, Ngọc chỉ cho vài chiêu bước bộ rồi tự mà tập luyện!

-Uầy, rồi bắt đầu nào!

Suốt cả buổi đêm hôm đó tôi đã phải vã mồ hôi rất nhiều mới theo kịp hết những động tác di chuyển mà Lam Ngọc đã bày cho. Phải công nhận rằng những động tác đó rất hiệu quả, nhất là những bước bộ di chuyển áp sát đối thủ chỉ trong vòng tíc tắc.

Giờ đây, Lam Ngọc dường như không còn lạnh lùng với tôi như hồi đầu nữa. Những bước di chuyển của tôi, những lúc tôi vấp ngã và cả những vết thương trong lúc tập luyện đều được nàng quan tâm rất tận tình, rất chu đáo. Điều đó khiến tôi cứ tự hỏi, chuyện này nên vui, hay là nên lo đây?

Sáng hôm sau, thằng Khánh lại đến, điều đó hứa hẹn lại là một cuộc đi chơi đâu đó của bọn tôi. Nhưng hôm nay bọn tôi sẽ đi chơi rất xa, không phải là Đồng bò bạt ngàn cỏ, không phải là bãi đất thả diều thơ mộng mà là một mảnh đất cách xa đất liền với vô vàn cây trái tươi ngon. Đó chính là cồn Phú Đa…

Nghe có vẻ xa lạ phải không, nhưng nếu đã là dân Chợ Lách thì không ai không biết cả. Đó là một mảnh đất rất màu mỡ được bao bọc bởi biển nước mênh mông. Chính vì thế để đến được đây, bọn tôi phải ra ngoài lộ lớn bắt xe bus chạy lên lộ Hội rồi ngồi phà đi ngang qua khúc sông lớn đó. Cảm giác cũng rung lắm, nhất là khi chiếc phà bé nhỏ chạm phải những đợt sóng to khiến nó chao đảo. Những lúc như thế Ngọc Lan cứ bám chắc lấy tôi mà nhắm tịt mắt khiến tôi phải cố gắng trán an nàng hết mức có thể:

-Ơi chời, không sao đâu Lan đừng lo!

-Hông lo sao được Phong coi chiếc phà kia!

-Phà đây vậy đó, mười mấy năm vẫn chạy bình thường mà!

-Dù sao cũng thấy ghê quá à!

-Nếu Lan hông ngại…Phong cho mượn nè!

-Mượn gì giờ!

-Tùy Lan đó!

-Vậy…

Nàng bỗng ngập ngừng nhìn tôi.

-Sao mượn gì?

-Mượn vòng tay của Phong…

Lúc này Ngọc Lan đã cúi hẳn mặt xuống đất, thấp thoáng hai gò má nàng cứ ửng hồng lên trông thật là tươi tắn. Nhưng tôi thì không khá hơn là bao. Kể từ câu nói đó, trái tim tôi có thể được ví như trái trống, nó cứ đập liên hồi từng nhịp thật nhanh, thật mạnh. Cổ họng tôi khô khốc đi thấy rõ khi tôi phải nuốt khan liên tục.

Nhưng những biểu hiện đó không phải là do tôi đang sợ mà là vì tôi đang lấy hết can đảm của mình choàng tay qua vai của Ngọc Lan.

Từng chút từng chút một, đôi tay run rẩy của tôi di chuyển một cách chậm rãi, choàng lên và nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng. Cảm giác đó thật ấm áp, thật tuyệt diệu, cả người tôi cứ như lâng lâng trên chín tâng mây, bay bổng và trào dâng. Cơ thể của nàng ấm quá, lại còn rất mềm mại, nó như chìm hẳn vào lòng tôi nóng hổi.

-Um…chéri

-Hả…

Khi tôi định mở lời, nàng lại dùng ngón tay chặn môi tôi lại với nét mặt huyễn hoặc đến mê người:

-Chéri không cần phải hiểu, chỉ một mình Lan được gọi thôi đó!

Tôi gật đầu, nói đúng hơn là bắt buộc phải gật đầu bởi vì Ngọc Lan đã chặn môi không cho tôi nói. Nhưng dù thế tôi vẫn cảm nhận được từ đó như một nhân xưng hoặc một tên riêng nào đó nàng dành cho tôi và chỉ tôi. Đúng, tôi không cần phải nói quá nhiều, tôi chỉ cần hành động thôi, một hành động bằng cả nghìn lời nói.

Khẽ siết chặt lấy đôi vai bé nhỏ của nàng, tôi mỉm cười thật chân thành. Chưa bao giờ tôi cười chân thành đến vậy cứ như mọi cảm xúc tôi đều đổ dồn vào nụ cười đó. Nó khiến tôi cảm thấy trách nhiệm của mình thật to lớn trước Ngọc Lan bé bỏng đang tựa vào lòng tôi lúc này.

-Ừ, có chéri ở đây, Lan đừng lo gì hết!

Chẳng biết từ lúc nào đôi tay bé nhỏ của Ngọc Lan không còn sợ hãi bám víu vào tôi nữa. Nó dần trở nên thoăn thoắt hơn khi cứ liên tục chỉ chỏ vào những thứ mà nàng chưa từng gặp:

-Kìa Phong, mấy cái cây màu xanh trôi trôi trên mặt nước là gì vậy?

-Lục bình đó, khi cây đó có hoa bứt về làm gỏi ngon lắm!

-Hi, Phong có đi cồn lần nào chưa?

-Chưa, nhà bạn thằng Khanh ở cồn nên nó mới dẫn mình đi đó! Một lát vào nhà thằng đó nè!

-Ui, thích ghê! Lần đầu Lan được đi cồn đó!

-Chưa đầu còn nhiều tiết mục lắm, chỉ sợ Lan ngại không tham gia thôi!

-Lan có thể tham gia bất cứ trò chơi nào, nhưng…

-Sao?

-Phong cũng phải tham gia cùng Lan đó!

Nàng hướng đôi mắt xanh biếc của mình vào tôi khiến cho bao nhiêu máu nóng dồn lên mặt đỏ bừng, nóng hổi, đồ rằng ai mà chạm vào mặt tôi lúc này có thể bị bỏng như chơi. Thế nhưng nó lại cho tôi cảm giác hạnh phúc vô cùng, cả người tôi cứ ngập tràn một cảm giác lâng lâng rất khó tả. Sẽ không lâu đâu, tôi và Ngọc Lan đã đến rất gần cái ngày đó rồi…

Đi bộ dọc theo con đường ngoằn ngèo ở cồn Phú Đa, những vườn trái cây hiện ra trước mắt bọn tôi khiêu khích hơn bao giờ hết. Nhìn những trái xoài to gần bằng mặt người mà bọn tôi thèm nhỏ dãi, tíu tít cả lên:

-Thèm quá tụi bây ơi, nhìn mà nhức con mắt!

-Ực, coi mấy trái mận kia, còn cả cây khế núp sau nữa!

Tuy nhiên giữa những khuôn mặt thèm thuồng đó, chỉ có duy nhất một khuồn mặt vẫn trầm tư suy nghĩ suốt từ hồi đầu cho đến giờ, đó là thằng Khánh. Kề từ lúc đề nhà nội tôi, mặt nó đã nhăn nhị như đang suy nghĩ một điều gì đó khó khăn lắm, cả buổi chẳng nó chẳng rằng một tiếng nào mà chỉ lầm lủi dẫn bọn tôi đi trong im lặng.

Lưỡng lự một lúc, tôi cũng quyết định bước đến bắt chuyện với nó:

-Ê mày, sao mặt mày cứ bí xị thế kia!

-Tao đang lo cái bọn Bình An sao giờ vẫn chưa có động tĩnh gì!

-Uầy, chắc bọn nó biết tao từ thành phố về nên chẳng dám hó hé gì đâu, đi chơi trước đi mày!

Tôi vỗ vai nó bôm bốp như để trấn an chính mình vì giờ này tôi cũng đang rất lo lắng khi tụi Bình An đó vẫn im hơi lặng tiếng sau vụ Đồng bò vừa rồi. Đáng lẽ ra nếu như mọi thường bọn nó đã kéo băng sang Đồng bò sinh sự rồi, còn lần này tất cả vẫn như thường ngày không gây gỗ, không sinh sự. Tôi e là sẽ xuất hiện cái người ta thường nói, trước cơn bão lớn, bầu trời thường rất yên bình…

Tới nhà bạn của thằng Khánh sau gần 20 phút đi bộ, bọn tôi nằm rũ rượi ra cả thềm nhà vì kiệt sức. Đó là một căn nhà cấp 4 khá khang trang với nội thật được bố trí rất tinh tế tạo cho người bước vào một không khí cực kì thích thú. Chưa kể vườn nhà thằng này rất rộng, rộng hơn cả vườn của thằng Khánh nữa. Đây chỉ là nhìn từ ngoài vào thôi, vườn vẫn còn kéo dài đến tít sâu bên trong vào không biết nó còn rộng đến mức nào. Đúng là thành phố chưa chắc gì đã giàu bằng nông dân ở thôn quê.

Chốc sau, bạn thằng cũng bước ra, rút kinh nghiệm từ đợt trước, chúng tôi không mặc đồ quá lòe loẹt nên nó cũng không lấy làm lạ, chỉ có điều nó hơi ấn tượng với những bạn nữ trong nhóm mà thôi. Vừa gặp, mặt nó đã sáng rỡ lên trong thấy nhưng chỉ thoáng sau liền trở lại bình thường:

-Bạn mày đấy hả Khánh!

-Ờ, mới từ thành phố về. Nay tao dẫn qua cồn chơi ấy mà!

-Ăn uống gì chưa, có mang theo đồ dự phòng không?

-Gì, đồ dự phòng à?

-Qua đây mà không đi tắm cồn thì sao gọi là đi chơi cồn được!

-Chịu, hông có mang theo đồ!

Bé Phương lắc đầu cười xòa.

Người từ nãy đến giờ vẫn cười rạn rỡ chỉ có Ngọc Lan:

-Hê hê, nghe vui đó, biết thế nào cũng có vụ tắm sông nên mình chuẩn bị hết rồi!

-Bà Lanna xung thế, biết có mỗi mình bà là con gái đi tắm không?

-Vui mà, hì hì!

Bất chấp thằng Toàn có trố mắt đến đâu, nàng vẫn cười tít mắt làm vễnh lên đôi má hồng ửng nhìn xinh xắn vô cùng tận. Tôi cứ như bị cuốn hút vào nụ cười đó của nàng, nó thật quyến rũ, thật xinh tươi.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, bọn tôi theo bạn thằng Khánh (được biết tên là Long) lấy xuồng chèo theo những con kênh chằng chịt chạy dọc dãy cồn màu mỡ.

Tuy đã từng về quê nhiều nhưng thú thật đây là lần đầu tôi được đi xuồng như thế này, cảm giác thật khác lạ khi chúng tôi cứ bồng bềnh trôi theo dòng nước hiền hòa đi khắp nơi quanh cồn tham quan những vườn cây, những mảnh đất hoang sơ, trù phú vùng sông nước cù lao. Có đôi khi, bọn thằng Toàn lanh chanh đòi chèo xuồng cho bằng được và kết quả là chiếc xuồng cứ quay mòng mòng rồi va vào bờ làm cả bọn suýt rớt xuống nước.

Nhưng việc đó vẫn chưa là gì, khi bọn tôi đi ngang một cây xoài đang rộ, thằng Khánh bỗng trầm giọng:

-Ê Long, mày chèo chầm chậm vào bờ đi!

Hiểu ý của thằng Khánh, thằng Long chèo vào bờ một cách chậm rãi. Đến chừng xuồng đã cập gần sát, thằng Khánh liền lao nhanh lên bờ chạy đến chỗ cây xoài trĩu quả đó hái một lượt 3 trái túm vào áo rồi bay xuống xuồng nhanh như sóc, không quên ra hiệu cho thằng Long chèo đi.

-Thấy bố mày chưa, 3 trái to tổ nái luôn!

-Đù, bẻ trộm xoài dễ dữ ta?

-Nghệ thuật hết đó mày, giỡn hoài!

-Cây sau để tao bẻ cho mày coi!

Khanh khờ quả quyết với gương mặt tràn đầy tự tin.

Chèo chừng được một lúc, một cây xoài trĩu quả khác lại xuất hiện và lần này siêu đạo chích Khanh khờ sẽ cho chúng ta một màn trộm long tráo phụng à không, phải gọi là trộm luôn tráo trở cây xoài đầy quả đằng kia một cách đầy thiện nghệ.

Cũng lao vụt lên bờ khi xuồng vừa cập sát, thằng Khanh món mén đến gần cây xoài với điệu bộ cười muốn ra nước mắt. Nó từ từ chồm lên bẻ một trái, không sao, trái thứ hai cũng không sao, đến trái thứ ba, nó bỗng nhiên nhăn mặt gãi chân lia lịa nhưng chẳng mấy chốc sau nó đã buông mấy trái xoài còn túm trong áo nhảy nhõng lên:

-Tổ bà nó…kiến cắn tao…!

Nó vừa chạy vừa vừa nhảy như khỉ xổng làm chúng tôi phải gọi là cười thốn cả bụng chẳng thể kiềm lại được.

Nghe tiếng la hét đó, mấy con chó xung quanh cứ sủa lên ỏm tỏi vang cả xóm làm Khanh khờ tái mét, mặt cắt không còn một giọt máu. Đã vậy thằng Toàn còn chơi ác xúi thằng Long chèo ra xa bờ toan hù cho Khanh khờ một mẻ mất vía.

-Ê ê, chờ tao với mấy con tó!

Khanh khờ cuống quýnh chạy theo chúng tôi dọc bờ kênh.

-Hế hế, đạo chích lão luyện gì mà chạy như cún thế mày!

-Tổ bà mày Toàn, dừng lại cho tao!

Phía sau, đã có 1-2 con chó chạy cong đuôi theo làm thằng Khanh càng hoảng vía hơn.

-Dạ một tiếng bố dừng xuồng lại cho!

-Đết!

-Giờ có dạ không, hay để chó nó táp tét đít!

Trước tình cảnh chó rượt đằng sau gần sát mông, cứ tưởng thằng Khanh sẽ y theo lời của thằng Toàn mà chịu cuối đầu dạ một tiếng. Ấy thế mà thật hãi hùng, từ trên bờ, thằng Khanh cắm đầu chạy một mạch vượt trước cả xuồng của chúng tôi rồi bất ngờ, nó lách gần mép kênh nhảy một phát cao vút làm chúng tôi trố mắt kinh ngạc. Nhưng chưa kịp kinh ngạc lâu, chúng tôi lại phải tóa hỏa tim cách tự cứu lấy bản thân vì giờ này thằng Khanh đang đáp xuống ngay vào xuồng của chúng tôi đang ngồi với tốc độ kinh hồn. Nó có thể được so sánh như thiên thạch rơi vào trái đất vậy.

-Bay xuống xuồng bây ơi!

Thằng Khánh vừa dứt câu, hành động đầu tiên của tôi lúc này là hướng đến Ngọc Lan, ôm chặt lấy nàng lao xuống nước trước cục thiên thạch đang có chủ đích rơi vào xuồng chúng tôi:

-Uỳnh…!

Tiếng bọn tôi đồng loạt bay xuống nước và cũng là tiếng thằng Khanh rớt xuống xuồng nghe khiếp vía.

Vừa rồi nếu bọn tôi không bay xuống nhanh chắc thằng Khanh đã làm chìm xuồng mất rồi. Bình thường với sức nặng của bọn tôi, xuồng đã phải chịu khá nặng, bây giờ nó bổ từ trên cao xuống, nếu bọn tôi còn ngồi đó, trường hợp thứ nhất xuồng có thể bị ngập nước chìm ngỉm, trường hợp 2 tệ hơn nếu xuồng đã mục từ trước thì có nguy cơ sẽ bị gãy làm đôi với sức nặng trời phú của thằng Khanh.

Nhưng ngay vào lúc này trong lòng tôi chỉ có Lan. Ngoi lên mặt nước cùng với nàng sau khi vừa nhảy khỏi xuồng, tôi quệt những cọng tối còn dính trên mặt nàng thỏ thẻ:

-Không sao chứ?

-Um…không sao, uống hết mấy ngụm nước hà!

-Hic, xin lỗi Lan nha, tại lúc nãy gấp quá!

-Hi, nhưng mà vui!

Nàng cười rạn rỡ khẽ nghiêng mái đầu trong lòng tôi, nó cứ như những tia nắng sớm mai làm cơ thể tôi ấm dần trong cái lạnh rung của dòng nước vây quanh.

Khi tất cả đều hoàn hồn trở lại thì cũng là lúc thằng Khanh đang ngồi xoa mông trên xuồng bị chúng tôi thanh toán tập thể. Trong tình thế chẳng chạy đi đâu được như thế này, nó chỉ biết nhìn chúng tôi từ từ leo lên xuống mà đổ mồ hôi nhễ nhại:

-Hề hề, tính hại tụi này à? Có biết một chiếc xuồng bao nhiêu tiền không?

Toàn phỡn vỗ vai thằng Khanh mặt cực đểu.

-Ai..ai biểu tụi bây không cho tao lên xuồng chi?

-Chẳng lẽ tụi tao lại bỏ mày ở đó thật thằng Khờ này, (Đọc thêm nhiều truyện hay nhất tại Haythe.US) mày có biết mày suýt làm tụi tao ú tim không!

-Ai mà biết, mày gian như cú!

-À…nói tao gian hả mày! Hồi nãy tính tha nhưng giờ chắc thi hành án luôn quá!

-Ê, tụi bây tính làm gì?

-Tụi tao đã ướt, mày cũng phải ướt chút đỉnh chứ nhẩy, hề hề!

Mặt thằng Toàn lúc này nhìn phởn cực đỉnh, đồ rằng cắm cho nó thêm cặp sừng nữa thì giống ác quỷ y hệt. Nhưng thằng Khánh đã làm chúng tôi ra nông nỗi thế này, nó mà không bị gì thì thật là bất công lắm. Thằng Toàn vừa dứt lời, cả đám con trai tụi tôi liền bu lại nó, sau một lúc giằng co tôi với thằng Toàn cũng nắm được hai chân nó, còn riêng thằng Huy tóm luôn đúp bồ cả hai tay.

-Bọn tó, thả tao ra!

Khanh khờ giãy giụa vô vọng.

-Hế hế, chuẩn bị thưởng thức cảm giác bay nhé em! 1…2…3…quăng!

-Chủm…!

Thằng Toàn vừa dứt hiệu lệnh, bọn tôi đồng loạt quăng thằng Khanh xuống kênh làm nước văng tung tóe ướt hết cả xuồng. Nhưng chẳng ai quan tâm đến điều đó, tất cả mọi người trên xuồng giờ này bây giờ chỉ có cười, cười thả ga với bộ dạng nhìn thấy thảm của thằng khanh. Bạn bè là thế, đôi khi không phải cứ đổi xử tốt với nhau là ra bạn bè. Đối với bọn tôi, bạn bè còn thể hiện việc nhiệt tình chọc phá nhau nữa.

Xuôi theo con kênh, chúng tôi đến vùng cuối của cồn, còn được gọi là đuôi cồn, vùng giáp ranh với sông cái. Sau khi cắm sào neo xuồng lại, thằng Khánh mới cỡi chiếc áo ra nhảy tỏm xuống sông một cách thích thú:

-Ê, xuống đây tụi bây, nước mát lắm!

-Nước có sâu hông mày!

-Sâu cái gì, đây là cồn mà, mày ra gần tới giữa sông cũng có nhiu đó à!

-Đù, để tao coi!

Thằng Toàn cũng bay tỏm xuống sông. Sau một lúc lặn ngụp, nó ngoi lên với vẻ mặt siêu phởn:

-Đúng là cạn thiệt đó, coi nè nước mới có tới gần ngực à, xuống đi tụi bây!

-Toàn…!

Bé Phương chu mỏ nũng nịu.

-Gì vậy xuống đi!

-Người ta hông có đồ dự phòng!

-Kệ lát phơi!

-Phơi rồi đồ đâu mặc!

-Thì…khỏi mặc!

-Ơ, dê cụ!

Bé Phương phồng má đẩy thằng Toàn ngã ngửa.

-Híc! Toàn nói chơi mà, lát có gì qua nhà thằng Long đợi cho khô rồi về!

-Nước có sâu hông đó, Phương bơi hông giỏi đâu!

-Đừng lo, nước cạn queo à!

-Đỡ Phương nha…!

Bé Phương nhảy tỏm xuống nước nhưng vẫn ôm ghì lấy thằng Toàn sợ hãi. Phải đến một lúc sau, Bé Phương mới từ từ thả lòng người ra đạp chân xuống đáy và thích thú với mực nước chỉ ngang đến ngực. Cồn là thế, nó là một bãi phù sa màu mỡ được bồi đấp hằng năm, khi nước rút xuống nó có thể thấp đến đầu gối và chỉ ngang đùi khi ra gần đến giữa sông.

Tôi cười sảng khoái khi thấy cả đám thích thú như thế, nhưng vừa định quay sang rũ Ngọc Lan thì chẳng thấy nàng đâu cả. Hết hồn tôi nhìn dáo dác khắp nơi trước khi bị tóe nước đầy mặt:

-Nè, xuống đi ở đó làm gì?

-Sặc, Lan xuống nước lúc nào vậy?

-Xuồng vừa cắm sào là Lan xuồng rồi, Phong cũng xuống luôn đi!

-Rồi xuống ngay đây!

Tôi cởi áo chiếc áo thun gói vào bịt ni long để tránh bị dính sình rồi nhảy tỏm luôn xuống nước.

-Bà con cô bác chú ý, bây giờ chúng ta sẽ chia làm hai phe nghen!

Toàn phởn bỗng hét to.

-Chia làm gì?

-Hề hề, chia phe chơi chọi sình! Giờ tao, bé Phương, thằng Khanh một phe. Mày, bà Lanna với thằng Long một phe chơi nghen!

-Ủa Lam Ngọc đâu?

Nghe bé Phương thắc mắc, bọn tôi mới sựt nhớ ra mà nhìn về chiếc xuồng giờ này Lam Ngọc vẫn còn ngồi trên đó với vẻ mặt ngáng ngẫm:

-Nè Ngọc, xuống chơi với tụi này đi chứ!

-Thôi, mệt lắm, tôi không thích chọi sình!

-Uầy, xuống thôi khỏi chơi cũng được!

Bị năn nỉ mãi Lam Ngọc cũng miễn cưỡng leo xuống xuồng bơi đến gần chỗ chúng tôi:

-Thế này được chưa?

-Ờ hề hề, rồi rồi! Bà cứ ở đấy coi bọn tui chơi thôi!

Nhưng người ta thường nói đao kiếm vô tình không có mắt, nó cũng đúng luôn với việc chọi sình này. Mải mê chọi qua chọi lại, thằng Toàn hứng chí thế nào lại chọi ngay vào người Lam Ngọc một nắm sình to đùng làm nàng trố mắt gắt lên:

-Toàn…ông làm cái gì vậy?

-Híc, xin lỗi lở trúng mà hề hề!

-Hết nói nỗi rồi, tôi không nhịn nữa đâu!

Lam Ngọc điên tiết vo một nắm sình thật to rồi vung sức chọi vào mặt thằng Toàn, nhưng thằng này cũng chẳng thua gì, nó vội hụp xuống nước né cục sình rồi trồi lên thè lưỡi:

-Hề hề, trên cạn thì tui có thể thua bà chứ dưới nước thì còn lâu à nghen!

-Toàn, ông đứng lại cho tôi! Đừng có để tôi bắt được!

Lam Ngọc nóng máu lội bì bõm đến chỗ của thằng Toàn, còn thằng này thì hì hục bơi đi tránh xa nàng càng xa càng tốt. Tôi chỉ e là khi Lam Ngọc bắt được thằng Toàn một cái thôi, chắc thằng này phải ra nghĩa địa ăn nhang chứ chẳng chơi. Chọc tức Lam Ngọc thì chỉ có đường chết.

Nhưng trong lúc ai cũng đang mải mê chơi đùa, tôi như cảm nhận được có một ai đó đang theo dõi chúng tôi. Không phải ngay bây giờ mà là kể từ khi chúng tôi bắt xe bus đi đến đây tôi đã cảm nhận được rồi. chỉ có điều nó mơ hồ quá, tôi thậm chí còn chưa biết nó theo dõi tôi bằng cách gì, vì lúc bọn tôi chèo xuồng đi hái trộm xoài chẳng có ai xung quanh cả, nhưng khi đến đây cảm giác đó lại mạnh lên thấy rõ, nó gần lắm.

Như một phản xạ, tôi quay về phía chiếc xuồng ở gần bờ nhưng mặc nhiên chẳng thấy nó đâu cả. Tôi hốt hoảng nhìn xung quanh và phải nói là nhìn rất kĩ, tôi mới trợn mắt, há miệng vì giờ này nó đang trôi tít ở ngoài xa, chỉ còn cái bóng đen nhỏ.

-Chết rồi tụi bây ơi! Xuồng trôi đi rồi!

-Gì xuồng trôi đi?

-Kìa, nó trôi tích ra xa kìa!

-Thằng nào chơi tháo dây xuồng vậy tao ràn kĩ lại rồi mà?

Đến bây giờ tôi đã có thể cam đoan, chúng tôi đã bị theo dõi…

Đọc tiếp: Cappuccino 2.0 - Phần 42
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 2.0
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM