Insane

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cẩm tú kỳ bào – phần 7

CHƯƠNG 25 - OAN GIA

Tôi quỳ xuống trước mộ ông, nước mưa trên mặt đá thấm qua lớp vải quần rồi dính lại trên đầu gối, vừa lạnh vừa cứng. Cơn mưa ngày hôm nay đến hơi bất chợt, khi ra khỏi nhà rõ ràng trời vẫn còn nắng. Nước mưa tuôn rơi trên thềm đá, Đường Triêu đỡ tôi đứng dậy. Trước khi đi, tôi chợt nảy ra một ý định, bèn vạch hai chữ trên nền đất cạnh mộ: "Oan gia".

Nhất định phải tìm được ông nội tôi mới có thế hóa giải hết hận thù. Nhưng chúng tôi biết tìm ông ở đâu đây? Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu tôi, chiếc bồn hoa nhẵn nhụi, những bông đinh hương nở bừng đón gió, mùi thơm quen thuộc phảng phất trong không khí, còn nữa, còn cả khuôn mặt xoay nghiêng vĩnh viễn không bao giờ quay lại đó... Tôi rùng mình một cái, Đường Triêu nắm lấy tay tôi, nhìn tôi với vẻ không hiểu. Tôi cắn cắn môi để che giấu đi sự hoảng loạn trong cõi lòng mình.

"Tiểu Ảnh, em sao thế?".

"Không, em không sao!". Tôi lắc đầu, lặng im một lúc, cuối cùng cũng không kìm được, hỏi:

"Đường Triêu, ngoài việc tìm được ông nội em ra, quả thực không còn cách nào khác nữa ư?".

"Ừ". Đường Triêu gật đầu chắc chắn.

"Đường Triêu, anh còn nhớ cảnh tượng chúng ta đã mơ thấy khi ở nhà Lâm tiên sinh không?".

"Anh vẫn nhớ, tuy nhiên đáng tiếc là cuối cùng chúng ta cũng vẫn không nhìn rõ dược khuôn mặt người phụ nữ đó. Tiểu Ảnh, chúng ta lại đến tìm sư bá một lần nữa đưọc không? Lần này em đừng sợ nữa...".

"Không, Đường Triêu, chúng ta đừng đến nhà sư bá của anh nữa có được không. Đúng như Lâm tiên sinh nóii, em sợ nhìn thấy sự thật đó. Em sợ người đó khi quay đầu lại sẽ chính là bà. Em không chịu nổi!".

Tôi ngồi xuống bậc thềm ngoài cổng bệnh viện, ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mặt trời không còn gay gắt nhờ cặp kinh râm, nhưng mắt vẫn hoi nhói đau. Không biết là vì bì chói mắt, hay là vì... mà khóe mắt tôi cay xè, nước mắt không sao ngăn nổi lại tuôn rơi.

"Tiểu Ảnh? Nhà em có chậu hoa đinh hương thật hả? Thảo nào lần đầu tiên đến nhà em anh lại thấy bà em trông quen thế lẽ nào người trong mơ chính là bà nội em?".

Đường Triêu ngồi xuống trước mặt tôi, lấy tay lau đi dòng nước mắt.

"Ánh nắng mặt trời gay gắt quá, mắt em vừa mới khỏi xong đừng để bị tổn thương. Chúng ta đến một quán trà nào đó ngồi nhé!".

"Ừm".

Tôi không ngừng xoay xoay cốc trà trong tay, trà trong cốc vì sóng sánh nhiều nên đã trở nên lạnh ngắt. Cuối cùng, Đường Triêu cũng đưa tay giữ cốc trà lại:

"Tiểu Ảnh, đừng xoay nữa, chúng ta đều phải đối mặt với hiện thực này!".

"Anh bảo em phải đối mặt với nó thế nào? Anh nói xem, anh muốn em lột trần những vết sẹo của người nhà mình ư? Tất cả những điều tồi tệ của gia đình em đều đã bị phơi bày ra trước mắt anh, em còn trốn vào đâu được nữa? Anh bảo em làm sao để thừa nhận được rằng chính bà nội mình đã giết chồng? Em...". Tôi trở nên kích động, hai tay bám chặt lấy cạnh chiếc bàn bằng gỗ rồi gào lên trong tuyệt vọng. Vì quá kích động nên toàn thân cũng run bắn lên.

"Em nói nhỏ hơn một chút được không?". Đường Triêu đứng lên, hai tay đưa qua bàn giữ chặt lấy tôi, ấn cho tôi ngồi yên trên ghế.

Nghe anh cảnh báo, tôi đột nhiên im bặt, nhìn xung quanh bằng đôi mắt hoảng sợ. May thay chúng tôi ngồi trong phòng riêng, thiết bị cách âm lại rất tốt nên không ai nghe thây cuộc trò chuyện đó. Tôi ngầm thở phào một tiếng, ngồi lún sâu xuống ghế, chậm rãi nói:

"Đường Triêu, đột nhiên em cảm thấy tất cả mọi người trong gia đình mình đều tồi tệ. Em, bà nội em, ông nội em, bố em. À không, không, trong nhà em chỉ có mẹ là người tốt đẹp nhất, người trong sạch nhất".

"Tiểu Ảnh, em đừng nói như vậy được không? Đừng tự trách mình như thế chẳng ai là người có tội cả". Đường Triêu khẽ nắm lấy tay tôi. Anh nói với tôi, không ai là người có tội. Thế nhưng sự thực lại không phải vậy, chúng tôi đều là những kẻ xấu xa, bi ổi, dơ bẩn... Tôi thầm gán tất cả những từ ngữ tồi tệ nhất lên người chúng tôi, song vẫn không thể nào rửa sạch đi tội ác được.

"Đường Triêu, có thật là vô tội không? Không, không phải như vậy!".

"Tiểu Ảnh, bây giờ tự trách mình thì có tác dụng gì kia chứ? Bất kể là bản thân em hay người nhà em, dù em có hận đến đâu thì cùng vẫn phải đối mặt với sự thật này. Tiểu Ảnh, không có ai là hoàn háo. Em cũng không sai hoàn toàn, trong trái tim anh, em mãi mãi sẽ là một người lương thiện, xinh đẹp, yếu đuối...".

"Đường Triêu, anh hãy hứa với em sẽ giữ bí mật tuyệt đối về những chuyện chúng ta làm có được không? Em muốn bà được yên ổn sống nốt phần đời còn lại, thời gian đã trừng phạt bà đủ rồi, bà cũng đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ".

Tồi dột nhiên nhổm dậy, cầm lấy tay Đường Triêu. Giờ đây việc duy nhất tôi có thể làm là gây tổn thương cho bà ở mức độ thấp nhất. Đường Triêu nhìn tôi, gật đầu một cách nặng nề.

Đêm đó tôi ở lại nhà Đường Triêu, suốt cả đêm tôi luôn ngồi tựa vào thành giường, cực kỳ tỉnh táo, khó khăn lắm mới đợi được đến khi trời sáng. Ăn vội bữa điểm tâm, sau đó tôi cùng Đường Triều về nhà mình.

Tiến gần thêm một bước, sự thấp thỏm trong lòng tôi càng tăng thêm một nấc. Bà nội đang nấu mỳ trong bếp, thấy tôi về bà đứng ngấn người ra đó, môi run run:

"Tiểu Ảnh, cháu về rồi ư? Bà biết là hôm nay cháu sẽ về mà, xem này, bà nấu mỳ trường thọ đây, hôm nay là sinh nhật cùa mẹ cháu mà". Bà cố lấy giọng thật tự nhiên, song khi vừa gọi tên tôi ra, nước mắt đã lưng tròng.

Tôi đi đến đó ôm lấy bà, nghẹn ngào nói: "Bà ơi, chẳng phải cháu vẫn ổn rồi còn gì, sao bà lại khóc? Cháu suýt nữa thì quên ngày hôm nay là sinh nhật mẹ cháu đấy, còn chưa chuẩn bị được thứ gì".

"Về nhà là tốt rồi, về là tốt rồi, mau bảo Đường Triêu ngồi xuống đó, một mình bà ở trong bếp là được rồi". Bà đẩy tôi ra phòng khách, tôi và Đường Triêu ngồi trên ghế nhìn dáng vẻ bà tất bật loay hoay một mình trong bếp. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi lên cơ thể gày gò nhỏ bé của bà. Mái tóc bạc phơ sáng lên sắc màu của sự già nua.

Tranh thủ lúc bà đang bận rộn, tôi lặng lẽ đi xuống dưới khu nhà gọi điện thoại cho bà Lưu: "A lô, bà Lưu phải không? Cháu là Tiểu Ảnh".

"Tiểu Ảnh à! Lâu lắm rồi không thấy cháu gọi điện cho bà, bà nhớ cháu lắm đây. Tìm bà có việc gì không?".

"Bà Lưu, gần đây tâm trạng của bà nội cháu không được tốt, bà cũng không chịu đi đâu đó chơi, cháu muốn nhờ bà gọi điện cho bà cháu, bảo bà cháu đến nhà bà chơi cho khuây khỏa. Bà với bà cháu cùng lứa tuổi với nhau, nói chuyện mới hợp được. Cháu nhờ bà an ủi bà cháu một chút. Còn nữa, tính tình bà nội cháu cũng cố chấp lắm, bà đừng nói là cháu nhờ bà làm việc này nhé, nếu biết cháy nói với bà như vậy thế nào bà cháu cũng giận cháu cho mà xem".

"Yên tâm đi, cứ để đó cho bà, bà ngồi nói chuyện một buổi chiều sẽ trả lại cho cháu một bà nội vui vẻ".

"Vậy cháu cảm ơn bà nhiều lắm!".

Quả nhiên buổi trưa ăn mỳ xong, bà Lưu gọi điện đến. Ban đầu bà nội còn cương quyết không đồng ý, sau không biết bà Lưu đã nói những gì mà cuối cùng bà tôi cũng chịu đi.

Tôi đưa bà xuống dưới nhà rồi lập tức quay lên, để tránh tình huống bà đột nhiên quay về mà trở tay không kịp nên tôi khóa cả cửa sắt chống trộm vào.

Tôi lấy xẻng rồi đi ra ban công với Đường Triêu, chậu hoa đinh hương vẫn nguyên như vậy. Tôi hỏi anh: "Chiếc chậu này giống hệt trong mơ có đúng không?".

"Ừ". Đường Triêu gật đầu.

Tôi để Đường Triêu giữ lấy cây đinh hương, muốn tự mình bóc dỡ bí mật này. Cầm chiếc xẻng nhỏ lên, tay tôi run lập cập, phải mất một lúc lâu mới có một nhánh rễ cây lộ ra. Tôi ngã ngồi xuống đất vì sợ hãi, miệng thở gấp nói với Đường Triêu:

"Đường Triêu, em không chịu nổi, không dám đào tiếp nữ. Em sợ lắm!".

"Vậy để anh làm". Đường Triêu nói rồi ngồi xuống, cầm lấy xẻng trong tay tôi. Song anh vừa đào một nhát, tôi đã lập tức kêu lên:

"Không, để em tự làm. Hãy để em tự làm!".

Tồi vừa đào nưóc mắt vừa tuôn rơi lã chã. Thực ra trong lòng cũng không tới nỗi buồn thương như vậy, song không sao ngăn nổi nước mắt rơi ra. Đường Triêu khẽ vỗ lên lưng tôi như an ủi. (Bạn đang đọc truyện tại website: Haythe.us) Đột nhiên chiếc xẻng phát ra một âm thanh khô khốc, giống như chạm phải thứ gì đó. Tôi dừng tất cả mọi động tác lại, ngồi đờ ra nhìn thứ màu trắng xám ẩn hiện giữa lớp đất nâu. Đường Triêu cũng buông thân cây đinh hương trong tay ra, cây đinh hương mất đi chỗ dựa, đổ ẩm xuống.

Cả hai chúng tôi đều đờ đẫn ra ở đó, nhìn chết lặng vào thứ màu trắng xám ấy, thở hổn hển một cách thận trọng. Đường Triêu quay đầu sang nhìn tôi, chúng tôi nhìn nhau một lát, sau đó không hẹn mà cùng đưa tay về hướng màu trắng xám đó. Đường Triêu nhanh hơn tôi một chút, đã kéo nó lên, đúng là một đoạn xương. Nhìn đoạn xương đó, ngực tôi tức như sắp sửa nghẹt thờ đến nơi, nước mắt trào lên dữ dội. Tôi cầm lấy đoạn xương do Đường Triêu đưa lại, nó lạnh lẽo và ẩm ướt. Tôi ôm nó vào lòng, đúng là xương tàn chôn dưới cát vàng mười năm.

Tôi chạy về phòng mình, muốn tìm một chiếc hộp để đựng nó vào. Cuối cùng cũng không tìm được thứ nào thích hợp, tôi đột nhiên nghĩ ra một điều, bèn mở túi lấy chiếc Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào ra rồi quay lại ban công. Tôi trải chiếc áo xuống sàn nhà, lớp vải sa tanh màu xanh sẫm sáng lấp lánh lên dưới ánh mặt trời, sau đó đặt đoạn xương lên trên đó, miệng khẽ thì thầm:

"Như vậy cũng coi như là ở bên nhau...".

Khi tôi làm những việc đó, Đường Triêu cũng một mình lật tung chậu đất lên, không bao lâu sau đã xếp đầy đủ những đoạn xương ngắn dài đầy trên sàn gạch. Ngoài xương sọ ra, thì tất cả các mảnh xương đã được xếp lại thành khung. Một người cao lớn khỏe mạnh như ông, giờ đây chỉ còn là những mảnh xương dài ngắn này thôi.

Lạ lùng là sau khi nhìn thấy bộ xương, nước mắt thôi không còn chảy nữa, tôi trở nên bình tĩnh khác thường, ngồi xếp tất cả các mảnh xương vào trong tấm kỳ bào. Cho đến khi trong chậu hoa đó đã không còn sót lại một mảnh xương nào, tôi mới túm bốn góc của chiếc áo lại, sau đó buộc túm trên đầu, cuối cùng thì mang vào phòng mình cất kỹ.

Khi tôi quay trở lại ban công, Đường Triêu vẫn đứng đó nhìn tôi nghi hoặc. Tôi cảm giác thấy mình đang cười, song có vẻ như trông còn khó coi hơn lúc khóc.

"Sao? Mau lên một chút, dọn dẹp hết chỗ này lại, một lát nữa là bà em đã về rồi". Nói xong tôi liền xúc đất đổ lại chậu hoa, vì sợ bà phát hiện ra dấu hiệu gì lạ nên còn nhét thêm mấy cái hộp không xuống bên dưới đáy chậu, sau đó mới cho cây đinh hương vào và lấp đất lên. Khó khắn lắm chúng tôi mới cho được hết đất vào trong chậu như cũ.

"Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em khóc đi, cứ khóc đi!". Đường Triêu giật lấy cây đinh hương khỏi tay tôi rồi gạt sang một bên, bám riết lấy hai vai tôi, sau đó ra sức lắc.

"Đường Triêu, em khóc làm sao được? Em không khóc nổi, điều duy nhất em có thể làm hiện giờ là ít gây tổn thương nhất cho bà. Em mong rằng sẽ một mình gánh vác tất cả những đau khổ đó, bà đã sai, có lẽ không chỉ một việc này, nhưng em không muốn bà phải gánh vác nó, giấu giếm nó, em muôn bà sẽ được vui vẻ. Vui vẻ, niềm vui củaa bà, Đường Triêu, anh có hiểu không? Thế nên em không thể khóc, em đang tự nói với lòng mình rằng, Lý Ảnh, mày không thể khóc, nếu khóc thì mày chỉ là đồ tồi. Còn nữa, nếu như khóc, thì tất cả những quyết tâm của em đều sẽ trôi đi theo dòng nước mắt, em sẽ không thể không phơi bày tội lỗi cùa bà ra trước cả mọi người. Đường Triêu, anh nói xem, em có thể khóc hay không? Em có thể khóc hay không?".

Tôi giãy giụa hòng thoát ra khỏi vòng tay như gọng kìm của anh, nhìn bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.

"Tiểu Ảnh...". Đường Triêu còn muốn nói gì nữa nhưng tôi đã tay, sợ anh chỉ nói thêm một câu thôi thì tôi cũng sẽ không chịu nổi nữa mà bật khóc lên:

"Đường Triêu, lúc này chúng ta đừng nói gì nữa, anh giúp em, giúp em dọn dẹp chỗ này như cũ, đó là cách giúp em tốt nhất hiện giờ".

Khi chúng tôi vừa dọn dẹp xong thì tiếng gõ cửa vang lên. Tôi vò đầu mình thành rối bù, cởi áo khoác ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo dây trông gợi cảm. Sắp xếp đâu ra đây, tôi lại quay sang cởi bớt một khuy áo cổ của Đường Triêu, anh nhìn tôi không biết phải làm sao. Tôi khẽ vỗ vỗ lên mặt anh hỏi: "Như vậy trông đã đủ ám muội chưa?".

Khi mở cửa ra, tôi còn làm bộ ngáp dài, sau đó vươn vai hỏi bà: "Bà ơi, sao ngồii chơi có một tẹo đã về rồi?"

Bà không nhìn tôi và Đường Triêu mà đi thẳng vào phòng mình. Khi đến cửa phòng, bà quay người lại nói với tôi:

"Bà buôn ngủ rồi, bà Lưu của cháu tuổi đã cao, nói chuyện cứ lẫn lộn lung ta lung tung ấy".

Cánh cửa đóng sầm lại, tôi và Đường Triêu đứng đó nhìn nhau. Cái trò ngụy tạo vẻ ám muội này đúng là thừa.

Ngày hôm sau tôi lấy lý do đi du lịch rồi rời nhà từ sớm với Đường Triêu, theo kế hoạch cùng anh đến công viên nghĩa trang Cửu Thiên ở quận Thanh Phủ. Khi tôi đi bà còn tiễn ra tận cửa, trông bộ dạng lưu luyến không rời.

Tân Tịnh được chôn ở chỗ này. Tôi với Đường Triêu chọn một khoảnh đất ở gần mộ của cô ta nhất để làm nơi chôn ông nội.

Hôm làm lễ an táng, Lâm tiên sinh cũng đến. Chúng tôi quỳ trước ngôi mộ, tiết trời thảáng sáu nhưng lại có mưa bụi như giữa ngày xuân. Đường Triêu cầm ô che cho tôi, mưa rơi trên mặt ô tạo thành âm thanh rì rào, hệt như tiếng khóc thầm cùa ông trời vậy.

Chiếc áo dài xường xám được chúng tôi lót bên dưới đáy áo quan, coi như hai người bọn họ được chôn cùng. Sư bá của Đường Triêu lầm rầm đọc những câu gì đó trước mộ... Khi rời nghĩa trang về khách sạn đã đến gần trưa. Trong mấy ngày đó, tôi không rơi một giọt nước mắt nào, tâm thần luôn trong trạng thái hốt hoảng rã rời. Từ lúc rời nhà đi, tất cả mọi việc đều do Đường Triêu thay tôi lo liệu.

Chúng tôi ở lại Thanh Phù đúng bảy ngày, coi như đã cúng tuần xong. Buổi sáng hôm rời khỏi Thanh Phù, Đường Triêu đưa tôi đến thăm mộ ông nội lần cuối cùng. Tôi lau chùi kỹ càng bia mộ, sau đó nhìn dòng chữ ghi trên đó, rơi giọt nước mắt đầu tiên trong suốt những ngày qua.

Mộ ông nằm cách mộ Tần Tịnh chưa tới năm mét, đứng đó nhìn sang, tôi hỏi Đường Triêu:

"Có thật là tất cả đã qua đi rồi không?". Đường Triêu gật đầu, không nói gì. Mưa liên miên suốt mấy ngày liền không ngớt như đã xóa sạch tất cả mọi tội lỗi trên thế gian này. Tôi ngâm ngẩm thở dài một tiếng, trong đầu chợt hiện lên từng khuôn mặt thân quen. Khuôn mặt Thanh Lâm vẫn còn nấn ná lại hồi lâu, mãi vẫn không chiu tan đi. Có lẽ đời này kiếp này tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát được khỏi sự trói buộc đó.

Tôi quỳ xuống trước mộ ông, nước mưa trên mặt đá thấm qua lớp vải quần rồi dính lại trên đầu gối, vừa lạnh vừa cứng. Cơn mưa ngày hôm nay đến hơi bất chợt, khi ra khỏi nhà rõ ràng trời vẫn còn nắng. Nước mưa tuôn rơi trên thềm đá, Đường Triêu đỡ tôi đứng dậy. Trước khi đi, tôi chợt nảy ra một ý định, bèn vạch hai chữ trên nền đất cạnh mộ: "Oan gia".

Tất cả hận thù đều đã bị chôn vùi, nhưng trái tim vẫn không sao chôn lấp được. Trước mắt tối hiện lên khuôn mặt già nua của bà nội, bao nhiêu năm qua bà đã không thể nào an lòng. Trong những năm tháng chiếc xường xám bị niêm phong, tất cả đều bình yên nhưng duy chỉ có trái tim vẫn không yên. Hôm nay đây tôi cùng rơi vào tình trạng như bà khi đó, suốt đời này sẽ không thể nào thoát được khỏi khuôn mặt Thanh Lâm, chỉ cần tôi nhắm mắt lại là cô ấy liền xuất hiện ngay trong trí não tôi.

"Tiểu Ảnh, mưa ngày càng lớn hơn rời, chúng ta mau về đi thôi". Đường Triêu ôm lấy vai tôi. Tôi gật đầu, tựa vào lòng anh rồi xuống núi.

Mưa như trút nước, con đường dẫn lên nghĩa trang đã trở thành một màu trắng xóa.

CHƯƠNG 26 - CÁI CHẾT

Chính là chiếc xường xám mà tôi đã lấy ở linh đường của Tần Tịnh mang về. Giờ đây nó bao bọc lấy cơ thể người thân duy nhất còn lại của tôi. Tôi nhìn cánh tay đã bắt đầu phân hủy để lộ ra bên ngoài tay áo, chậm rãi nhìn tiếp lên trên, khuôn mặt bà đã đầy những vết bầm đặc trưng của xác chết. Chiếc xường xám đó hơi nhỏ, bà mặc không vừa chút nào, tôi thầm nghĩ, không muốn rơi nước mắt. Cuối cùng bà đã được giải thoát rồi. Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, trong đầu vang lên những tiếng ùng oàng mỗi lúc một nhanh, cảm giác choáng váng dần dần xâm chiếm, cuối cùng nổ bùng một tiếng, dường như sợi dây vẫn giữ cho mình tỉnh táo đột nhiên bị đứt rời, trong chớp mắt cả thế gian đã mất đi ánh sáng.

Khi chúng tôi từ Thanh Phủ quay về, đã đến buổi chiều. Trời quang mây tạnh, vầng mặt trời sắp lặn chỉ còn những tia sáng yếu ớt hắt lên phía chân trời, trong không gian ngập tràn mùi bê tông đặc trưng của các công trình kiến trúc trong thành phố. Chúng tôi nói với nhau mỗi lúc một ít hơn, suốt dọc đường gần như chìm trong yên lặng.

Đến cổng khu chung cư, Đường Triêu dừng lại, tôi nhìn thấy rõ sự mệt mỏi trong mắt anh: "Tiểu Ảnh, anh không vào nửa nhé!".

Tôi không trả lời mà quay mặt sang chỗ khác. Giữa chúng tôi đã trở nên lúng túng như vậy.

"Tiểu Ảnh, cháu về rồi đấy à?". Tôi quay đầu lại, thấy bà Lưu đứng ngay dưới khu nhà, bèn mỉm cười gật đầu chào.

"Ơ, thế bà cháu đâu, không về cùng à?".

"Bà nội cháu á?". Bà nội không ở nhà sao?

"Ồ, chẳng phải bà ấy bảo đi chơi cùng cháu cho vui hay sao? Ở nhà buồn quá, cái hôm mà cháu nhờ bà gọi bà ấy xuống chơi đấy, bà ấy còn nói rất nhiều, đến trưa hôm sau thì gọi điện bảo với bà là đi du lịch với cháu, mấy ngày mới về mà".

Bà nội? Trước mắt tôi chợt hiện lên cảnh tượng hôm mình đi Thanh Phủ, bà đã đứng tựa cửa nhìn theo, cứ nhìn xoáy mãi vào tôi không muốn rời, thậm chí ánh mắt còn đong đầy tuyệt vọng. Tôi giật mình, nhìn Đường Triêu một cái, bất giác run lên bần bật, không dám nghĩ tiếp nữa. Nếu như...

Tôi chạy lên nhà với tốc độ nhanh nhất, Đường Triêu bám theo sau liên tục gọi tên tôi. Trong đầu tôi lúc bấy giờ chỉ có một âm thanh duy nhất, tôi không ngừng kêu gào một cách yếu ớt trong đầu: "Đừng, đừng mà!".

Chạy lên tới nơi, hai chân tôi đã mềm nhũn như không còn đủ sức để chống đỡ toàn bộ cơ thể nữa. Tôi mò mẫm tìm chìa khóa trong túi, song gần như tìm hết một lượt trên người vẫn không thấy chìa khóa ờ đâu. Tôi căng thẳng tới mức sắp bật khóc, gõ vào cửa điên loạn: "Bà ơi, bà ơi, bà mở cửa ra, mở cửa ra đi!".

Trong hành lang trống trải vọng lại tiếng thét của tôi, một sự tĩnh lặng đến rợn người. Cánh cửa vẫn đóng im lìm, tôi dựa lưng vào tường rồi trượt dần người xuống, trong đầu là một vùng mù mịt. Nỗi sợ túa ra từ tận trong xương, một nỗi sợ hãi từ trước đến nay tôi chưa từng trải qua mà không thể dùng ngôn từ nào để biểu đạt được.

"Tiểu Ảnh!". Đường Triêu gấp gáp chạy theo tôi lên lầu, nhìn cánh cửa đóng im im bằng ánh mắt nặng nề, sau đó chậm rãi đi đến trước mặt tôi.

"Đường Triêu, Đường Triêu!", nhìn thấy anh, tôi mới lấy lại được tính thần, vội vàng túm lấy tay anh:

"Bà em sẽ không sao phải không? Đường Triêu, anh nói với em đi, chắc chắn bà sẽ không sao phải không?".

Nói đến câu đó, tôi đã khóc không thành tiếng.

"Tiểu Ảnh, không có chuyện gì đâu, (Bạn đang đọc truyện tại website: Haythe.us) chắc chắn là sẽ không có chuyện gì. Chìa khóa của em đâu? Chúng ta mở cửa ra trước đã". Đường Triêu cầm lấy chiếc túi từ tay tôi, tìm được chìa khóa rồi mở cửa ra. Anh đỡ tôi đứng dậy, một mùi nước xịt phòng "Thanh tân sảng hoa lụy" đậm đặc xộc vào trong mũi. Tôi chau mày, không khí trong phòng rất loãng, cửa sổ cũng đều đóng kín, còn trên ghế salon để tới bốn năm hộp "Thanh tân sảng hoa lụy" đó. Sao lại có nhiều nước hoa xịt phòng ở đây thế này?

"Tiểu Ảnh, em xem cái này là cái gì?". Đường Triêu cầm một bức thư và một chiếc máy ghi âm ở trên bàn lên. Một dự cảm không lành dội lên từ đáy lòng, tôi cầm lấy phong thư đó, trên bì thư là nét chữ không được trôi chảy của bà: "Gửi Tiểu Ảnh!".

Tôi không thể chờ đợi thêm, lập túc rút lá thư ra, nội dung trong thư cực kỳ đơn giản: "Tiểu Ảnh, hãy tha thứ cho bà!".

Tôi đứng đờ ra tại chỗ, trong lòng vô cùng mờ mịt, bà nội đã đi đâu rồi chứ?

Cạch một tiếng, Đường Triêu đã ân vào nút phát của chiếc radio. Trong cuộn băng vang lên giọng nói mệt mỏi của bà. Tôi như bị trúng phải lời nguyền, đúng sững ra đó, lặng nghe những lời tâm sự khàn khàn của bà...

"Tôi nhìn chiếc áo xường xám trong tay mình, nó thật là đẹp! Năm đó khi được bố kể cho nghe bao nhiêu chuyện về tấm áo này, tôi luôn nghĩ sẽ có một ngày mình được trông thấy nó. Tôi chảng sợ gì những chuyện ly kỳ mà người ta kể lại. Giờ đây, nó đã nằm ngay trong lòng tôi, song khi cầm nó lên, tôi lại không thể nào bình thản được. Để mua được nó từ tay người khác, tôi đã phải tiêu hết tất cả số tiền tích cóp của mình. Trong cửa hàng vang lên tiếng chân đạp máy khâu của anh ta, anh ta ngồi xoay lưng lại với tôi, đang còng lưng xuống chăm chú vào may xường xám.

Tôi gảy gảy viên ngọc trai nơi cổ áo, đã quyết thực hiện âm mưu đó. Song trong lòng vẫn hơi sợ hãi, thế nên khi đóng gói chiếc áo, tay tôi cứ run lên bần bật. Cực kỳ mâu thuẫn, tôi vừa hy vọng những câu chuyện truyền miệng đó là thật, lại vừa mong nó chỉ là bịa đặt. Khuôn mặt người đàn bà đó lúc nào cũng đung đưa ngay trước mắt tôi, cô ta đắc ý nhìn tôi cười. Tôi hận cô ta.

Một bàn tay nhỏ xíu non tơ kéo vạt áo tôi, miệng bập bẹ: "Mẹ, mẹ!". Đó là đứa con của tôi và anh ta, trông nó giống hệt bố, nhất là đôi mắt đào hoa đó, không biết sau này sẽ khiến cho con gái nhà nào khốn khổ nữa đây. Tôi vuốt ve khuôn mặt thằng bé, sau đó cầm chiếc hộp lên. Khi tôi ra đến cửa, anh ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên hỏi: "Mình đi đâu?".

"À...", tôi đưa chiếc hộp ra sau người: "Đi dạo phố thôi, lát nữa tôi sẽ về!".

"Ừm". Anh ta lại cúi đầu xuống làm tiếp. Bắt đầu từ năm ngoái, anh ta không còn nhìn thẳng vào tôi nữa, có chuyện gì cần hỏi thì cũng như đang làm theo công lệ vậy. Tôi cắn môi, người đàn ông vong ân phụ nghĩa, anh ta sẽ phải trả giá về tất cả những chuyện anh ta đã làm.

Tôi đến cổng khu nhà sang trọng đó, cho thằng bé bên đường một đồng tiền, bảo nó giao chiếc hộp cho người đàn bà kia, còn dặn nó phải nói là do một người đàn ông mang đến. Tôi nấp sau bụi cây cạnh đó nhìn ra, không bao lâu sau cô ta đã xuất hiện, ôm theo cái bụng nặng nề. Dù bụng đã to nhưng không hề ánh hưởng tới vẻ xinh đẹp của cô ta. Đứa trẻ đó rất đáng tin cậy, khi đi cũng không nhìn lấy một lần về phía tôi đang ẩn.

Cô ta cầm lấy chiếc hộp, mở ngay trước cổng, cười sung sướng rồi quay vào.

Mấy đêm liền sau đó, tôi lặng lẽ trèo qua bức tường hậu viện, đến bên cửa sổ phòng cô ta, nhận ra vẫn không có chuyện gì khác thường. Lòng tôi như có lửa đốt, lẽ nào chiếc xường xám đó không linh nghiệm? Khi đó thù hận đã khiến cho tôi mờ mắt, tôi âm thầm may một chiếc xường xám khác gần giống chiếc đó, sau đó còn bỏ tiển ra mua chuộc người giúp việc trong nhà cô ta để kể những câu chuyện liên quan đến chiếc "Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào" cho cô ta nghe. Cùng lúc ấy, tôi được biết sức khỏe của cô ta rất kém, không chịu được sự chấn động tinh thần.

Hàng ngày, cứ gần đến mười hai giờ đêm, tôi lại mặc chiếc xường xám mà mình may đứng bên cửa sổ phòng cô ta khóc thút thít. Tôi quấn vải vào đế giày cao gót nên khi đi lại không hề gây ra tiếng động. Mỗi lúc cô ta đến gần cửa sổ, tôi lại lặng lẽ bỏ đi.

Cứ liên tục như vậy mấy ngày, khi cảm giác thấy đã dọa cho cô ta sợ lắm rồi, ngày cuối cùng tôi vẽ cho mình một bộ mặt cực kỳ khủng khiếp, đến ngay chính bản thân cũng thấy sợ hết hồn. Lần này tôi đứng yên trước cửa sổ không bỏ đi nữa, chờ khi cô ta đến gần liền quay đầu lại. Cô ta thét lên một tiếng rồi ngã xuống ngất đi...

Đêm hôm đó tôi rất vui, khi về nhà thấy anh ta vẫn còn đang ngồi dưới ánh đèn, rõ ràng là có ý đợi tôi. Tôi hơi hoảng hốt, sợ rằng anh ta đã phát hiện ra dấu hiệu bất thường gì đó. Anh ta chau mày nhìn tôi nói:

"Mấy ngày hôm nay mình đang làm gì thê? Hôm nào cũng về muộn, đêm nào con cũng khóc gọi đây!".

"Anh không biết dỗ nó chắc? Anh hỏi tôi đi đâu, tôi đi dạo đấy, sao anh không đi với người tình của anh ấy? Quan tâm đến tôi làm gì?".

"Cô ấy sắp sinh rồi!". Anh ta cúi đầu nói.

Nhìn bộ dạng đó của anh ta, lòng tôi lại căm hận muốn chết. Tôi nghiến răng cười nhạt: "Vậy thì phải chúc mừng anh!".

Đêm hôm đó chưa ngủ được bạo lâu thì tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên, anh ta vội vàng trở dậy. Tôi lắng tai nghe thấy anh ta nói đứt quãng: "Tịnh Tịnh, em sao rồi? Đau bụng à? Liệu có phải đến lúc sinh rồi không? Gì cơ? Không biết? Vậy em mau đi tìm lão gia đi, nhanh chóng đưa đến bệnh viện, anh sẽ lập tức đến ngay!".

"Muộn như vậy rồi còn có chuyện gì?". Tôi làm bộ như bị anh ta đánh thức dậy.

"Tần Tịnh chắc là sắp sinh rồi, giờ tôi phải vào bệnh viện!".

"Tôi đi với anh!". Tôi xuống giường, không buồn quan tâm đến ánh mắt nghi hoặc của anh ta, mặc áo khoác ngoài vào rồi cùng anh ta ra khỏi cửa.

Khi chúng tôi đến bệnh viện, Tần Tịnh đang trong phòng cấp cứu. Bác sỹ yêu cầu người nhà ký giấy cam kết, anh ta định tiến lên nhưng đã bị Hà lão gia ngăn lại. Chừng nửa giờ sau, y tá đi ra nói sản phụ không ổn, mời Hà lão gia vào gặp lần cuối, anh ta cũng định vào cùng nhưng y tá nói sản phụ không muốn gặp. Anh ta cứ vậy ngồi thụp xuống đất khóc ầm lên. Khi đó tôi cũng láng máng thấy sợ, từ trước đến nay tôi chưa từng muốn cô ta chết, tôi chỉ muốn cô ta mất đứa trẻ đó. Tôi quên mất rằng bất kể là người lớn hay trẻ con thì cũng vẫn là một mạng người.

Một lúc sau, Hà lão gia từ trong đó đi ra, khi nhìn thấy anh ta liền lắc đầu, nước trong mắt nhạt nhòa, giọng nói khàn đặc lại:

"Nó đi rồi, mất máu nhiều quá, không cứu được. Đứa bé hiện giờ vẫn còn rất nguy hiểm. Còn nữa, nó muốn đứa bé mang họ Hà".

"Không! Không!". Anh ta gào lên đến rách gan đứt phổi. Tôi cố gắng kéo anh ta lại, trong lòng cũng thấy hoảng loạn và sợ hãi không kém.

"Con bé đi rồi, anh hãy để cho nó một chút danh dự, dù rằng khi còn sống nó không cần đến, nhưng hiện giờ người cũng đã không còn, anh muốn người ta sẽ nói này nói nọ sau khi nó chết hay sao? Còn nữa, hãy nghĩ cho đứa bé, không ai có thể gánh vác nổi cái tiếng là con riêng đâu. Dù gì anh cũng đã yên bề gia thất, anh không thể có lỗi với họ được", Hà lão gia nói.

Đêm hôm đó, Hà lão gia không cho anh ta vào gặp Tần Tịnh. Mấy ngày tiếp sau đó, ngày nào anh ta cũng vào bệnh viện với bộ dạng hồn xiêu phách lạc. Tôi biết, chỉ cần đứa trẻ đó vẫn còn thì anh ta không thể nào bình tâm lại được. Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể xấu xa đến thế cái ngày người ta chôn Tần Tịnh, tôi lẳng lặng đến bệnh viện. Đứng một mình bên ngoài phòng sơ sinh, tôi nhìn thấy đứa bé đó, đứa bé phúc lớn mệnh lớn, nó vẫn phải đeo mặt nạ thở ô xy. Người trực phòng là một y tá trẻ, tôi nhân lúc cô ta ra ngoài nói chuyện phiếm với đồng nghiệp, bèn lặng lẽ lẻn vào phòng bệnh, tháo mặt nạ ô xy ra. Khuôn mặt đứa bé bắt đẩu biến sắc, chân tay co quắp lại, chưa được bao lâu đã nằm im không động đậy. Khi làm việc này, trong lòng tôi không hề cảm thấy sợ hãi một chút nào, chỉ sung sướng vô cùng. Cuối cùng thì tất cả đã kết thúc rồi.

Tôi cảm thấy vận số của mình thật tốt, bệnh viện không hề phát hiện ra tội ác của tôi. Cô y tá đó bị đuổi việc vì lơ là khi làm nhiệm vụ, bệnh viện bồi thường cho nhà họ Hà một khoản tiền. Ngày chôn cất Tần Tịnh, anh ta cũng đến nhà đó, tôi nghĩ chắc chắn anh ta cũng trông thấy tấm "Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào", nấu không thì vì sao sau khi quay về, anh ta đều may những tấm áo giống y như vậy. Từ đầu tới cuối anh ta vẫn tin rằng tấm kỳ bào đó đã giết chết Tần Tịnh, nhưng khi ấy anh ta không hề biết được rằng tấm kỳ bào đó là do tôi tặng cô ta, lại còn lấy danh nghĩa của anh ta để tặng.

Anh ta cuối cùng cũng hồi tâm, không đi đâu hết mà ngày ngày ở lại cửa hàng, ở lại bên mẹ con tôi. Nhưng linh hồn dường như đã mất, ngoài xường xám ra, trong mắt anh ta không còn bất cứ thứ gì khác nữa.

Từ sau khi Tần Tịnh chết, tôi thường tỉnh giấc vì những cơn ác mộng, lần nào tôi cũng nằm mơ thấy khuôn mặt trắng nhợt của cô ta và cơ thể co quắp của đứa trẻ sơ sinh. Sống trong hoảng sợ, tôi muốn chuyển nhà nhưng anh ta không đồng ý, có nói thế nào cũng không đồng ý. Tôi biết là nếu cứ tiếp tục thế này, cuối cùng cũng sẽ có một ngày anh ta biết hết mọi chuyện.

Khi đó, nhà họ Hà hình như cũng bắt đầu có chuyện. Sau này, tâm kỳ bào đó bị niêm phong lại, tôi cũng không còn nằm mơ thấy Tần Tịnh và đứa trẻ kia nữa. Nhưng lòng tôi vẫn không thể nào thanh thản được. Hai bàn tay dính đầy máu tanh hôi, có rửa thế nào cũng không bao giờ sạch.

Mấy chục năm trôi qua, dù luôn sống trong sự thấp thỏm bất an, nhưng tôi tưởng tất cả đã yên bình.

Hôm đó, tôi và anh ta cãi nhau, tôi vô ý để lộ ra chuyện đó nên anh ta đoán tất cả. Anh ta kéo tay tôi, nói phải đưa tôi đến cảnh sát thú tội. Tôi van xin anh ta, nhưng trái tim sắt đá của anh ta cũng không lay chuyển. Thực ra đã mấy chục năm rồi, cũng chẳng có chứng cứ gì để chứng minh là tôi đã làm việc đó, nhưng tôi vẫn thấy sợ, nếu chuyện bại lộ ra, tôi làm sao nhìn mặt được những hàng xóm xung quanh? Vì chuyện của con trai mà tôi đã bị người đời bêu riếu sau lưng, tôi không muốn bị người ta gọi là con đàn bà ghen tuông mù quáng nữa.

Trong lúc giằng co, tôi lại nhớ đến sự đối xử lạnh nhạt của anh ta suốt mấy chục năm qua với mình, một giọng nói chợt vang lên ở đáy lòng:

"Giết chết anh ta, giết chết anh ta! Giết anh ta thì mày sẽ không phải ngồi tù".

Nhân lúc anh ta không chú ý, tôi cầm ngay chiếc rìu ở góc nhà chém một nhát. Nhát đầu tiên tôi vô cùng sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy máu chảy từ trên vai anh ta xuống, biết mình không thể nào quay đầu lại được nữa rồi, thế nên tôi lao đến bóp cổ anh ta, không một chút chần chừ do dự. Tôi đã hóa điên.

Cuối cùng tôi cũng giết chồng mình. Khi anh ta phản bội thì tôi không giết anh ta, nhưng mâấy chục năm sau khi tất cả những người đó đã không còn, thì tôi lại giết anh ta.

Tôi chôn anh ta trong chậu đinh hương, như vậy thì ngày ngày vẫn có thể ở bên nhau. Tôi chuyển nhà, đến một nơi không ai biết mình. Hàng ngày thắp hương niệm Phật, tưởng rằng sẽ được bình an, nhưng...

Tôi không ngờ rằng lại có một ngày cô ta xuất hiện, lại còn tìm đến cháu gái mình. Tôi biết tất cả đều là báo ứng, cái ngày tôi làm Tiểu Ảnh bị thương, tôi biết mình không thể chết trong an lành. Tôi sống cũng đủ rồi, Tiểu Ảnh cũng đã lớn rồi, tôi còn sợ cái gì đây? Tôi đã phạm quá nhiều sai lầm, ông trời cũng có mắt, sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ xấu nào. Tôi là một tội nhân, chắc chắn tôi phải trả giá cho tất cả những việc mình đã làm.

Tiểu Ảnh, Đường Triêu là một người đàn ông tốt, bà nội hy vọng các cháu có thể ở bên nhau, thế nên khi cháu đi Thẩm Quyến, bà đã bỏ chiếc "Tần Hoài đăng anh thanh kỳ bào" giả vào trong túi cháu, chính là mong Đường Triêu sẽ tưởng rằng cậu ấy chỉ hiểu lầm cháu. Thế nhưng...

Tiểu Ảnh, bà phải đi rồi. Mệt mỏi biết bao! Mấy chục năm nay, bà đã sống những tháng ngày như thế nào, cháu biết không?

Trong máy ghi âm vang lên một tiếng click rỗi dừng lại, tiếng thờ dài cuối cùng của bà nội vẫn bay lơ lửng trong không khí. Từ đầu chí cuối bà vẫn không nhắc đến chi tiết tôi trả thù Thanh Lâm, tôi biết, trong lòng bà tôi mãi mãi vẫn là cô cháu gái tuyệt vòi nhất, bà chấp nhận gánh vác tất cả mọi đau khổ cho tôi. Đường Triêu không nói một lời, vẫn nắm chặt lấy tay tôi, nhưng tôi không cám giác thấy hơi ấm nữa, toàn thân lạnh ngắt.

Mắt tôi chuyển hướng sang cánh cửa đóng im ỉm của buồng tắm, người run lập cập, bất kể thế nào cũng không dám tiến lên thêm một bước. Trên ghế salon còn có một đống xường xám, đều là những hàng mẫu tôi bày ở cửa hàng, chiếc nào cũng được gập lại gọn gàng rồi đặt trên mặt ghế, đủ các sắc màu trông cực kỳ bắt mắt. Song tôi lại thấy chúng vô cùng đáng sợ, tất cả mọi chuyện đều là vì những thứ gợi cảm phong tình này mà ra. Tôi nuốt nước bọt, cuối cùng cũng đứng dậy được để đi về phía buồng tắm. Cửa không khóa, khẽ đẩy là đã mở ra. Một màu hồng phấn treo giữa không trung, mùi thối xộc vào mũi. (Bạn đang đọc truyện tại website: Haythe.us) Chiếc xường xám màu hồng đó trông không hợp chút nào với tuổi tác của cơ thể đang mặc nó, trên cửa tay còn được thêu một chữ "Lý" thân quen, chính là chiếc xường xám mà tôi đã lấy ở linh đường của Tần Tịnh mang về. Giờ đây nó bao bọc lấy cơ thể người thân duy nhất còn lại của tôi. Tôi nhìn cánh tay đã bắt đầu phân hủy để lộ ra bên ngoài tay áo, chậm rãi nhìn tiếp lên trên, khuôn mặt bà đã đầy những vết bầm đặc trưng của xác chết. Chiếc xường xám đó hơi nhỏ, bà mặc không vừa chút nào, tôi thầm nghĩ, không muốn rơi nước mắt. Cuối cùng bà đã được giải thoát rồi.

Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, trong đầu vang lên những tiếng ùng oàng mỗi lúc một nhanh, cảm giác choáng váng dần dần xâm chiếm, cuối cùng nổ bùng một tiếng, dường như sợi dây vẫn giữ cho mình tỉnh táo đột nhiên bị đứt rời, trong chớp mắt cả thế gian đã mất đi ánh sáng...

CHƯƠNG 27 - VĨ THANH (HẾT)

Tiểu Ảnh được giải thoát rồi, nỗi đau khổ lại tiếp diễn với cuộc đời tôi. Nếu như có thể chọn lại một lần, thì trong buổi tiệc chiêu đãi đó, tôi cam tâm không để mình nhìn thấy người con gái khác biệt hẳn giữa đám đông đó, dù là nhìn thấy, thì tôi cũng sẽ kìm nén để không đến bắt chuyện với cô ấy. Nếu như vậy, thì chúng tôi sẽ chỉ là những người xa lạ, chỉ là người xa lạ. Không có tình yêu, không có nỗi đau.

Người con gái đó cười ngơ ngẩn, tay cầm một chiếc áo xường xám rồi nhìn tôi hỏi: "Trông đẹp không? Có đẹp không?"

Thấy tôi gật đầu, cô ấy càng cười to hơn, tiếng cười ngây thơ đó khiến tôi buồn thương vô hạn. Tôi giữ chặt lấy tay cô ấy:

"Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em nói xem đây là cái gì?".

"Là áo dài, áo dài cho cô dâu mặc", cô ấy cầm chiếc xường xám lên rồi ướm trước ngực mình.

"Đây là áo dài xường xám, là xường xám biết không? Đây là xường xám của em may". Tôi giật lấy tâm kỳ bào, hét vào mặt cô ấy.

Nghe thấy hai chữ xường xám, sắc mặt Tiểu Ảnh trở nên kinh hoàng, cô ấy ôm lấy đầu hét lên: "Tôi không biết, tôi không biết, không có xường xám, không có xường xám! Không phải là tôi làm, thực sự không phải do tôi làm! Tôi không làm mà, không làm mà!".

Y tá nghe thấy tiếng kêu bèn chạy tới, nhìn thấy bộ dạng điên rồ đó liền giữ vai cô ấy lại rồi khẽ vỗ về: "Không có xường xám! Tiểu Ảnh ngoan, đừng sợ, đừng sợ nhé!".

Tiểu Ảnh dần dần bình tĩnh lại, nằm xuống giường ngủ thiếp đi. Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Cô y tá chạy theo:

"Đường tiên sinh, tôi biết chắc chắn là anh muốn cô ấy sẽ khá hơn lên, nhưng tình trạng hiện giờ của cô ây không hề lạc quan một chút nào. Lâu như vậy rồi nhưng cô ấy vẫn chối bỏ tất cả những thứ có thể giúp mình hồi phục, bác sỹ nói trái tim cô ấy đã đóng kín lại rồi. Có lẽ cô ấy sẽ mãi mãi không thể nào khỏi được, hoặc có khá lên được thì cũng cần phải có thời gian, thời gian khá dài đấy, không nóng vội được đâu. Anh cứ làm vậy sẽ khiấn cô ấy bị tổn thương, hiện giờ cô ấy đã rất mong manh rồi".

Tôi đột nhiên ý thức được rằng trong tiềm thức của mình, Tiểu Ảnh cơ bản không muốn bình phục lại. Có lẽ chỉ như vậy thì cô ấy mới có thể sống yên ổn nốt phần đời còn lại, nếu như tỉnh táo, cô ấy làm sao có thể đối mặt với tất cả đây? Cô ấy làm sao có thể gánh vác được đống gông xiềng nặng nề đó? Tôi hít sâu một hơi, trong lòng trào lên một nỗi đau không sao nói được thành lời:

"Tôi muốn cho cô ấy xuất viện để tự mình chăm sóc cô ấy, nhưng có lẽ hiện giờ đối với cô ấy thì việc tỉnh táo lại sẽ càng đau khổ hơn".

Vâng...", cô y tá còn chưa kịp thích ứng với sự thay đổi thái độ đột ngột của tôi, đứng ngẩn ra đó.

Cuối cùng tôi không đón Tiểu Ảnh về nhà, vì cô ấy phát bệnh đứt quãng. Trong suốt hai năm, bệnh tình của cô ấy không có dấu hiệu biến chuyên khá hơn, tôi nghĩ có lẽ cô ấy sẽ mãi mãi như vậy cho đến cuối đời. Tôi vẫn chưa nói với Tiểu Ảnh rằng, hồi đầu khi sư phụ thầy tình cảm của tôi dành cho cô ây, ông đã bốc một quẻ, quẻ ấy phán rằng tôi sẽ không được yên ổn suốt đời vì đã gặp cô ây, cuối cùng phải sống cô độc đến già. Nhìn khuôn mặt ngơ ngác vô tri của Tiểu Ảnh, tôi nghĩ, ai bảo là tôi sẽ cô độc đến cuối đời? Chẳng phải cô ấy sẽ ở bên tôi hay sao? Dù rằng cô ấy không còn nhớ bất kỳ chuyện gì, nhưng điều đó đều quan trọng?

Tôi vẫn mở cửa hàng đồ cổ, nhưng không còn gặp phải bất kỳ vật nào thần bí nữa, hàng ngày chỉ đến đó giết thời gian trong hương trà lãng đãng. Trên tủ trà cùa tôi có thêm một tấm biển mới, trên đó gắn năm chữ mạ vàng: "Hiệu cẩm tú kỳ bào". Thứ đó tôi tìm thấy ở nhà Tiểu Ảnh, tôi nghĩ ngoài những tấm kỳ bào ra thì thứ khiến tôi nhớ đến cô ấy cũng chỉ có thứ này.

Tiểu Ảnh được giải thoát rồi, nỗi đau khổ lại tiếp diễn với cuộc đời tôi.

Nếu như có thể chọn lại một lần, thì trong buổi tiệc chiêu đãi đó, tôi cam tâm không để mình nhìn thấy người con gái khác biệt hẳn giữa đám đông đó, dù là nhìn thấy, thì tôi cũng sẽ kìm nén để không đến bắt chuyện với cô ấy.

Nếu như vậy, thì chúng tôi sẽ chỉ là những người xa lạ, chỉ là người xa lạ. Không có tình yêu, không có nỗi đau.

Hết.

Home » Truyện » Truyện Ma » Cẩm tú kỳ bào
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM