Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Nữ hoàng huyền thoại - Phần 9

Chap 64

- Này, khoan đã. 

Nó đang định leo lên ngồi sau chiếc mô tô của Bin thì bị Kan kéo lại. Nó quay lại ngơ ngác hỏi: 

- Chuyện gì nữa vậy? 

- À…xe tớ cũng chưa ai ngồi mà, hay cậu qua tớ chở đi, để Bin đi một mình cho thoải mái. 

Kan vội vàng viện ra một cái lí do hết sức là vớ vẩn khiến chúng nó phì cười. Nhưng dù sao cũng may là nó chịu ngồi sang xe cậu. Chúng nó đội nón bảo hiểm rồi mấy chiếc mô tô phân phối lớn cùng lúc lao ra khỏi sân nhà Bin. 

Đi được một quãng, nó và Kan bị tụt lại phía sau. Nó vỗ vai Kan: 

- Ê, cậu không đi nhanh hơn được à, mọi người đi hết rồi kia. 

- Ơ, tớ sợ đi nhanh khiến cậu sợ nên mới đi chậm đấy chứ. 

- Cái gì, tớ sợ, chứ không phải vì cậu muốn bắt tớ ôm cậu từ đằng sau thế này lâu hơn một chút à? 

- Ơ… thì… thì… 

Ngồi đằng sau nhưng nó vẫn biết rõ rằng Kan đang đỏ mặt, lúc nãy cậu nhất quyết bắt nó ôm lấy cậu cho đỡ lạnh, rồi lại còn đi xe với vận tốc 20km/h nữa chứ, cứ như là vừa đi vừa bò ra đường vậy. Chẳng phải suy nghĩ nhiều nó cũng biết cậu làm thế để làm gì nên tính chọc cậu chút cho vui. 

- Thôi, cậu đi nhanh đi, tớ không buông tay ra đâu. 

Kan ngượng ngập cười trừ rồi cũng tăng ga phóng vụt lên, bị nó phát hiện \\\”ý đồ\\\” khiến Kan hơi xấu hổ nhưng mà chỉ cần nó nói sẽ không buông cậu ra, vậy là được rồi. 

Két… 

Theo lời nó, Kan cho xe dừng ngay trước cửa bar AN, Yến đã dẫn mấy đứa đến đứng sẵn chờ nó. Ngoại trừ Yến ra thì ai cũng thấy khó hiểu vì sao nó lại bảo mọi người đến đây, bar vốn chẳng phải chỗ thân thuộc gì với nó. 

Trong khi mấy đứa vẫn ngẩn ngơ thắc mắc thì nó đã nắm tay Kan kéo tuột vào trong. Tiếng nhạc sập sình nhộn nhịp, đó vẫn là cái không khí quen thuộc ở bất cứ bar nào. Thấy chúng nó, bọn đàn em Thiên Long bang cúi chào, mà cụ thể là chào 3 vị bang chủ của họ. 

Ba chàng gật đầu với đám đàn em rồi nhanh chóng bước theo nó. Lại thêm một thắc mắc nữa, nó đang dẫn mọi người đi về phía căn phòng Vip của bar, nơi mà ngoài 3 bang chủ và 3 phó bang thì không ai được đến gần. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là chỉ một cái quẹt tay nhẹ nhàng nó đã khiến cho cánh cửa phòng bật mở. Tại sao nó lại làm được điều này trong khi thẻ mở cửa chỉ có 6 cái và do 6 người cầm mất rồi. 3 chàng tròn mắt ngỡ ngàng trong khi nó đã đi vào bên trong một cách vô cùng tự nhiên và có vẻ quá quen thuộc. 

- Vào thôi. 

Yến lên tiếng kéo cả 3 trở về trạng thái bình thường. 3 chị em Như Nguyệt thì không biết bất cứ chuyện gì nên việc nó làm từ nãy đến giờ đối với 3 nhỏ cũng chỉ như những việc bình thường là mở một cánh cửa và bước vào. 

Tất cả đã vào trong, nó quay ra nói khẽ: 

- Hãy đi theo em, và đừng hỏi bất cứ điều gì cho đến khi em muốn nói điều gì đó, được chứ. 

Không hiểu lắm nhưng chúng nó vẫn gật đầu. Nó tiến lại phía bức tranh treo ở góc tường bên phải. 

Cốc… cốc … cốc… 3 tiếng gõ nhẹ phát ra từ tay nó. Bức tường vốn kín mít bỗng dưng tách ra làm đôi trước sự ngỡ ngàng của 6 đứa. Dù rất muốn hỏi nhưng nãy nó đã nói vậy nên tất cả vẫn cố nén tò mò, im lặng bước theo nó. Thì ra là một căn phòng bí mật nằm dưới lòng đất, vậy mà lâu nay 3 chàng ở đây nhiều như vậy mà cũng không phát hiện ra. Chuyện này có vẻ nhiều bí ẩn hơn so với những gì mà cả 6 đứa tưởng tượng. Nó dường như là dấu hỏi rất lớn đang ngự trị trong suy nghĩ của chúng nó. 

Căn phòng thật lớn, dễ phải đến vài chục mét vuông, không có bất kì một vật dụng trang trí nào ngoài một một sợi dây bắc ngang từ đầu tường này sang đầu tường bên kia. Những bức tường và kể cả nền đều mang độc một màu trong suốt như thủy tinh và có hoa văn hình bông tuyết hệt như thứ mà 3 chàng đã nhìn thấy hôm giao đấu với Huyết Hận bang. Nó đưa tay vuốt lên sợi dây màu bạc chăng trên không trung, một cảm xúc vô hình lại dạt dào trong lòng nó. Từ lúc nào Yến đã đứng bên cạnh nắm chặt tay nó, nhỏ thì thầm: 

- Bà không sao chứ? 

- ừm, không sao, bà đừng lo, tôi chuẩn bị tâm lí rồi mà. 

Yến gật đầu có vẻ hiểu. Bấy giờ nó mới quay lại. Mấy đứa vẫn đang nhìn nó đầy khó hiểu và chờ đợi. Nó mỉm cười nhẹ nhàng rồi tiến lại gần họ hơn: 

- được rồi, bây giờ em sẽ kể cho mọi người tất cả những chuyện mà mọi người muốn biết. Em sẽ kể đầy đủ cho nên cứ nghe và đừng hỏi giữa chừng nhé. 

Cả đám im lặng bắt đầu nghe nó kể…………………. 

*** KÍ ỨC *** 
Một cô bé chừng 5, 6 tuổi đang khóc nức nở trong \\\”vòng vây\\\” của một đám con trai tầm tuổi. Bọn chúng không ngừng trêu chọc cô bé, còn cô bé thì quá nhỏ, quá yếu đuối để làm bất cứ điều gì đại loại như phản kháng. 

- Bin, anh Bin… hix… hix… anh Bin ơi… 

Cô bé gọi tên Bin trong tiếng nấc nhưng đổi lại chỉ là những tiếng cười khúc khích của bọn con trai kia. 

Trong lúc nó sợ hãi nhất thì có một cậu bé đã xuất hiện: 

- Mấy thằng nhóc này, làm trò gì đấy hả. 

Lũ chúng nó ngước lên nhìn. Một cậu con trai cao hơn tụi kia một cái đầu đang nhìn chằm chằm vào lũ con trai bắt nạt cô bé. 

Chỉ sau mấy phút… bọn kia chạy hết vì vừa bị cậu bé đánh cho tơi tả, đơn giản vì cậu ta có võ. Xong xuôi, cậu định quay lại dỗ dành cô bé nhưng ai ngờ, cô bé đã ngất từ lúc nào. Cậu vội vàng bế cô bé chạy đi. 

Mở mắt ra, cô bé thấy mình đang ở một nơi rất lạ và bắt gặp một ánh mắt long lanh đang chăm chú nhìn mình… 

Cô bé ấy là Bi, còn cậu bé kia tên Long. 2 đứa làm quen với nhau rất đơn giản và rồi từ đó trở nên thân thiết. Nó vẫn thường hay đến chơi với Long nhưng không cho Bin biết vì sợ Bin buồn. 

Long dẫn nó đến một nơi mà anh gọi là võ đường và cho nó gặp người anh gọi là sư phụ. Sau đó, người ấy cũng trở thành sư phụ của nó. Nó bắt đầu học võ và không hiểu sao nhưng nó tiếp thu cực kì nhanh và chẳng mấy chốc nó vượt qua cả Long và một cô bé bằng tuổi nó cũng đã học ở đấy từ lâu trong sự ngỡ ngàng của sư phụ. 

Một lần, nó đến cô nhi viện Thái Bảo, nó gặp 3 cô bé có những cái tên khá dễ thương, Như Nguyệt, Như Linh, Như Quỳnh rồi sau đó gặp thêm 5 cậu bé rất dễ thương Thiên Vũ, Thiên Kỳ, Thiên Vỹ, Thiên Minh, Thiên Bảo. 5 cậu được nó và Long cho cùng tham gia học võ, 5 cậu vô cùng quý nó. 

Và rồi năm nó 12 tuổi, cũng là lúc 1 nhóm có tên QUEEN được thành lập. Nó chính là Queen, Long là SUN, Yến là MOON và 5 cậu kia được gọi là Ngũ Hổ. Mặc dù nó kém Ngũ Hổ 2 tuổi và bình thường vẫn gọi họ là anh nhưng khi hoạt động với danh nghĩa QUEEN thì ai cũng gọi nó 1 tiếng Queen Tỷ cho dù nó không thích nghe như vậy lắm. Nhóm chúng nó bắt đầu tham gia vào thế giới đêm, nhưng không tranh giành, không chém giết mà ngược lại là đi giảng hòa cho các bang phái. Đây cũng chính là mục đích mà sư phụ dạy võ cho chúng nó, ngoài ra còn để làm việc gì đó mà cho đến bây giờ nó cũng chưa biết và sư phụ thì đã biến mất ngay sau khi QUEEN thành lập. 

Mọi chuyện đều tốt đẹp, danh tiếng của QUEEN tràn ngập khắp thế giới đêm trong sự ngưỡng mộ và tôn trọng của rất nhiều bang nhóm. Có lẽ sẽ mãi là như thế nếu như một chuyện không xảy ra. 

Năm nó 15 tuổi. 

- Không…. 

Nó bàng hoàng hét lên và lao lại ôm lấy một cơ thể đang dần ngã xuống. 

- Long ca, làm ơn, đừng mà… 

- Hứa với anh… phải sống thật tốt, không được khóc…rời khỏi thế giới đêm… cho đến khi nào em tìm được người em yêu thương… và bảo vệ người ấy… đừng nhớ anh… nhé… 

Một đôi tay buông thõng, hàng mi dài khép lại cho một giấc ngủ không bao giờ tỉnh. Nó đau đớn nhìn người con trai mà nó yêu thương nhất đã rời xa nó… vĩnh viễn. 

Giọt nước mắt chợt khô đi nhanh chóng, đôi mắt đen long lanh chuyển dần sang màu lam… Yến, Thiên Vũ, Thiên Kỳ, Thiên Vỹ, Thiên Minh hốt hoảng nhìn nó. Còn Thiên Bảo_ người vừa mới giết Long ca của nó đã biến mất. Chẳng ai hiểu lí do vì sao anh ta làm thế nhưng điều đáng lo bây giờ là phải làm sao để nó bình tĩnh lại. Người duy nhất có khả năng làm điều đó nay đã không còn. 

Và rồi… Thiên Vũ… lấy hết sự can đảm của mình ôm lấy nó, cái ôm thật chặt bằng tất cả tình yêu mà anh dành cho nó. 

Mất Long ca, đó là cú sốc quá lớn đối với nó nhưng nó không suy sụp vì Long ca đã nói nó phải sống tốt, nó sẽ sống tốt vì Long ca. 

Và nó quyết định đi du học với hi vọng hình ảnh của anh sẽ mờ dần trong tâm trí… 

Đó là quá khứ từ nhỏ cho đến 2 năm về trước, những gì xảy ra từ khi nó về nước có lẽ mọi người đều đã biết… 

Nó dứt lời kể, quay sang nhìn biểu hiện của mọi người. Trừ Yến ra thì ai cũng nhìn nó kinh ngạc. Cũng đúng thôi… một cô bé hiền lành, mỏng manh yếu đuối như nó lại có sức mạnh to lớn như vậy quả thật rất khó tin. Vài phút trôi qua như để họ tiếp nhận và xử lí hết toàn bộ thông tin. Cuối cùng Bin vẫn lại là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên: 

- Vậy chuyện lần này… em sẽ ra mặt giải quyết hả? 

- Dạ. ( nó mỉm cười gật đầu) 

Sau một lúc bàn bạc sơ sơ kế hoạch. Tất cả chúng nó đều kéo nhau về nhà Bin ngủ và chuẩn bị đón chờ một cuộc chiến vào tối mai. 

* * * 
Cuối cùng, cái giây phút để nó có thể thực mong ước của Long đã đến. Nhưng sao, tâm trí nó lại rối bời thế này. Rốt cuộc là tại sao? Tại sao con người đã cướp đi người nó yêu quý nhất nay lại đứng ngay trước mặt nó. Nó đã muốn quên đi kí ức đau thương ấy, buông xuôi mọi thù hận vì nó biết Long ca không cho phép nó trả thù. Nhưng con người đó, chẳng lẽ giờ lại cũng chính là người đang định lấy đi thứ hạnh phúc mà nó đang có sao? 

Nó đứng im bất động nhìn người con trai cầm đầu một đám người ăn mặc như xã hội đen đang đứng trước mặt nó. Khuôn mặt nó vẫn tỏ ra vô cùng bình thản, dường như đó là một thói quen, cho dù lòng nó lúc này đang đau lắm và Yến là người duy nhất hiểu điều đó. 

Nhỏ cũng sững sờ lắm khi nhìn thấy người con trai ấy, nhưng cái sững sờ cũng nhanh chóng qua đi, thay vào đó là lửa giận trong lòng nhỏ đang tăng lên ngùn ngụt. Sau vài phút, nhỏ thật sự không thể kiềm chế được nữa: 

- Thiên Bảo thiếu gia… không ngờ hôm nay lại được gặp lại anh… 

Yến cố tình nói bằng cái giọng mỉa mai có phần đay nghiến. Như thế đã là nhẹ nhàng lắm rồi, vì nếu như không phải đang đứng trước mặt nó thì nhỏ đã lao đến đánh cho anh ta một trận. 

Sáu đứa kia vô cùng kinh ngạc khi nghe xong lời Yến nói. Người con trai đó chính là Thiên Bảo, kẻ đã giết chết Long theo như lời nó kể hôm qua. Bỗng dưng một nỗi hoang mang, lo lắng đang xâm chiếm trong lòng chúng nó. Tất cả không biết phải làm gì, chỉ dám đứng chăm chú theo dõi từng biểu hiện trên khuôn mặt nó. Nhưng họ chẳng thấy gì ngoài cái vẻ bình tĩnh đến phi thường. 

Rốt cuộc, Thiên Bảo cũng lên tiếng: 

- Thật vinh hạnh khi Tiểu Yến vẫn còn nhớ tôi cơ đấy. 

- Im ngay, đừng gọi tôi bằng cái tên đó, anh không xứng. Anh đã gây ra tội lỗi như vậy mà giờ còn dám đứng trước mặt chúng tôi nói bằng cái giọng đó sao? 

Yến tức giận hét lên, sức chịu đựng của nhỏ sắp vượt quá giới hạn. Cả bọn bàng hoàng nhìn nhỏ, ánh mắt nhỏ ánh lên những tia nhìn rực lửa. Đây là lần thứ hai họ thấy nhỏ tức giận như thế, mà lần này hình như mức độ còn nghiêm trọng hơn. 

- Đủ rồi. 

Một giọng nói trong veo nhẹ như làn gió thu thoảng qua trong không khí nhưng đủ để tất cả phải im lặng hướng ánh nhìn về phía người con gái ấy. Vẫn nét mặt thản nhiên nó bước lên đứng cách Thiên Bảo chỉ 1 bước chân. 

- Thiên Bảo… chào anh, lâu rồi không gặp. 

Lại một lần nữa ai nấy đều ngạc nhiên nhìn nó, lần này Yến cũng không phải ngoại lệ, và ngay cả Bảo hình như cũng hơi bất ngờ nhưng rồi anh ta nhanh chóng lấy lại cân bằng: 

- Chào em… Tiểu Tuyết… 

Nụ cười của anh ta hình như có gì đó ấm áp nhưng qua con mắt của mấy đứa kia thì lại thành giả dối và đểu cáng vô cùng. Còn nó thì có vẻ không quan tâm gì đến nụ cười ấy. 

- Nói cho tôi biết… tại sao anh làm vậy? 

- Ý em là làm gì? À… chuyện đó hả, vì anh yêu em, và bây giờ vẫn vì lí do đó. 

Nó cười nhạt. Nụ cười chưa từng xuất hiện trên môi nó khiến cho tất cả phải nhíu mày. Nhưng rồi cái nét thản nhiên không cảm xúc lại trở về. Nó quay sang Yến: 

- Tiểu Yến, nhờ cậu nhé. 

- Em làm gì vậy? (người lên tiếng là Bin) 

- Anh không cần lo cho cậu ấy đâu, Yến là ai anh cũng biết rồi mà. 

- Nhưng… một mình Yến làm sao có thể đánh lại mấy trăm người họ chứ? 

- Không, Yến chỉ đánh với anh ta thôi, còn đám người đó em sẽ lo. 

- Cái gì chứ? Cậu… 

Suỵt… nó giơ ngón tay lên miệng Kan cắt ngang lời nói của cậu. 

- Đừng lo. 

Chẳng hiểu sao nhìn vào đôi mắt nó Kan lại ngay lập tức bị thuyết phục. Dù vẫn còn rất lo ngại nhưng Kan không thể lên tiếng ngăn nó lại. 

Nó yêu cầu 6 người đứng ra phía sau để xem nó và Yến đánh với lũ người kia. 

Căn nhà kho rộng lớn lẽ ra thừa sức chứa mấy trăm người nhưng lúc này lại trở nên thật ngột ngạt. Thật sự thì cái cảnh mà hai cô gái mỏng manh đang đứng đối đầu với mấy trăm tên xã hội đen thật khiến người ta khó mà tưởng tượng. 

- Tốt thôi… nhưng nếu em vẫn còn nhân từ như ngày xưa thì anh không nghĩ em làm gì được bọn này đâu. 

Mặc lời bảo nói, nó coi như gió thoảng qua tai. 

- Bắt đầu nhé. 

Yến nhìn nó gật đầu. 
Nhỏ nhanh chóng lao đến chỗ Thiên Bảo. Màn đấu tay đôi bắt đầu. Cách đánh của 2 người này hoàn toàn lạ lẫm đối với mấy đứa. Nhẹ nhàng lắm, như chẳng động chạm gì đến nhau. Nhưng các cậu biết chứ, dù gì cũng là dân giỏi võ nên các cậu có thể nhận ra những cú đánh tưởng chừng như làn gió kia lại là thanh kiếm sắc bén có thể lấy mạng bất cứ ai bị nó chém phải. 

Nó nhìn qua chỗ Yến mỉm cười rồi cũng nhanh như một tia sét lao về phía mấy trăm tên xã hội đen. Ngay lúc ấy, ánh mắt của mấy đứa lập tức hướng về phía nó. 

Tất cả mở tròn mắt vì chứng kiến một cảnh xưa nay chưa từng thấy thậm chí là chưa từng tưởng tượng đến. Thân ảnh nó đang thoắt ẩn thoắt hiện trong đám đông người ấy. Chốc ở chỗ này rồi mất hút, lại xuất hiện ở chỗ kia, nhanh đến thần kì. Cả bọn đều biết những gì đang nhìn thấy đều là sự thật nhưng lại cảm thấy cứ như mơ, không dám tin. 

Yến đang đánh với Bảo nhưng chợt nhỏ phải quay sang nhìn nó, nhỏ bắt đầu lo lắng. Tại sao bọn người kia không hề hấn gì? Chẳng lẽ Thiên Bảo đã dở trò gì đó khiến những chiêu thường dùng của nó bị vô hiệu hóa? Nếu vậy thì không ổn, tiếp tục như vậy sớm muộn cũng xảy ra chuyện. 

- A… 

Mọi người quay về phía nhỏ, trong đó có cả nó. Cũng bởi nhỏ đang mải lo nghĩ về nó nên sơ xuất bị Bảo đánh một cái vào vai. Nhỏ ôm vai lùi lại vài bước, thật sự là đau. 

- Yến, không sao chứ? 

Mấy đứa vội vàng chạy lại đỡ nhỏ. Bin tỏ ra vô cũng lo lắng. Nó cũng ra khỏi đám người kia từ lúc nào để đứng bên cạnh nhỏ. 

- Có sao không? 

- Tui không sao, tại hơi sơ suất một chút. (nhỏ cười nhẹ để trấn an chúng nó) 

- Xin lỗi. Là tại tui đúng không. 

- Không ph… 

- Bà đừng nói nữa. Tôi biết mình cần làm gì rồi. 

- Bà… 

Yến có vẻ đã hiểu nó muốn làm gì. Quả đúng như nhỏ nghĩ. Nó đưa tay lên đầu tháo sợi zen lụa màu lam mà nó đang dùng để cột tóc. Mấy đứa nhìn nó chẳng hiểu nó đang muốn làm gì. Chỉ có Yến và một người nữa hiểu. Ánh mắt người đó ánh lên một tia kì lạ và đôi môi khẽ vẽ lên một đường cong hoàn mĩ. Sợi zen lụa đã được buộc vừa chặt trên mắt đó. Kan định nói gì đó nhưng Yến đã nhanh chóng hiểu ý và lên tiếng trước: 

- Đừng lo. Như vậy sẽ tốt hơn. 

Nghe nói thế mấy đứa dù không rõ lắm nhưng cũng mập mờ hiểu được điều gì đó. 

Trong tích tắc, thân hình nhỏ nhắn của nó lại ẩn hiện thoăn thoắt trong đám vệ sĩ. Nếu khi nãy, mấy đứa đã ngạc nhiên một thì giờ đây lại ngạc nhiên đến mười. Những tiếng rên la đau đớn, những vệt máu đỏ thẫm bắn đầy dưới sàn và dính cả trên những bức tường trắng xóa. Trong khoảng thời gian ngắn, cực ngắn đã có không ít những thân hình nắm bẹp dước đất ôm tay, ôm chân đau đớn. Không bầm dập, không gãy xương, chỉ là mỗi người có một vết cắt chỉ dài đúng 2,5 cm ở tay hoặc chân. Cái lạ nữa là vết thương ấy lẽ ra chỉ là rất bình thường nếu không muốn nói là quá nhỏ, vậy mà lũ người to khỏe kia lại không đứng dậy nổi mà phải nằm dướt đất la đau. 

Có lẽ đến giờ thì ai cũng đã hiểu lí do nó bịt mắt lại. Phải rồi, trước giờ nó đâu có đánh ai bị thương, nó không muốn nhìn thấy máu. Lần này nếu không phải bất đắc dĩ có lẽ nó cũng không bao giờ làm thế. Đáng ra nó sẽ tiếp tục đánh một cách nhẹ nhàng với lũ người này như ngày xưa nó vẫn làm và chỉ làm họ ngất đi một lúc, nhưng vì Yến, vì nó không muốn nhỏ đau nên đành ra tay khiến họ bị thương. 

Mười phút trôi qua, chỉ mười phút thôi, mấy trăm tên xã hội đen cao lớn đã an vị dưới đất. Nó đứng giữa đám người ấy, giữa những khoảng không lốm đốm máu nhưng tuyệt nhiên trên bộ đồ trắng tinh của nó không có chút máu dù chỉ là một giọt. 

Yến nhanh chóng chạy lại chỗ nó, nhỏ lấy ra từ trong người một chiếc lọ trong suốt. Nhỏ mở nắp và rắc từ trong chiếc lọ ấy ra một thứ bột trắng xóa, chỉ bằng vài cái hất tay nhẹ nhàng, thứ bột ấy đã phát tán khắp căn nhà kho. Trong phút chốc, những vệt máu đỏ tươi đã biến mất, trên sàn và tường lại trắng tinh không còn chút dấu vết nào của máu. Và hình như, những vết thương trên tay và chân đám người kia cũng tự nhiên lành hết lại chỉ có điều bọn họ đã ngất đi. 

- Được rồi đó, bà bỏ khăn ra đi. 
Nghe Yến nói, nó nhanh chóng bỏ sợi zen trên mắt xuống. Mấy đứa cũng đã chạy đến bên nó. 

- Em không sao chứ? (Bin lo lắng) 

- Dạ. Không sao. 

… bộp… bộp… bộp… 

Ba tiếp vỗ tay giòn tan vang lên từ phía cửa nhà kho. 

- Anh Hai. 

Thiên Bảo hướng mắt về phía người con trai vừa bước vào từ cửa cất tiếng gọi nhẹ nhàng. Chúng nó cũng quay nhanh ra cửa. 

Một tên con trai cao chừng trên 1m80, thân hình cực kì chuẩn. Anh ta vận trên người bộ vest trắng trang nhã và lịch sự. Dáng đi có vẻ rất ung dung thoải mái, nhìn qua có thể nhận thấy anh ta không phải là dạng thường. Chỉ có điều, chúng nó chẳng hình dung ra khuôn mặt anh ta ra sao cả, vì nó đã được che lại bởi một chiếc mặt nạ hình mặt trời trông rất sành điệu. 

Anh ta gật nhẹ đầu với Thiên Bảo rồi hướng về phía chúng nó. 

Thật sự thì lúc này đây chúng nó đang chẳng hiểu chuyện gì nữa. Nó chỉ lờ mờ đoán có lẽ anh ta là đàn anh của Thiên Bảo. Và nếu như vậy thì chắc chắn không thể xem thường được, vì người như Thiên Bảo đâu có mấy người có thể vượt qua, hơn nữa Bảo cũng chẳng phải người dễ khuất phục trước kẻ khác. 

- Xin giới thiệu, đây là Đại ca của tôi và sẽ là người đấu với em thật sự, cô bé ạ. 

Thiên Bảo giới thiệu chàng trai ấy với chúng nó như một phép lịch sự. Nó hơi nhăn mày rồi cũng nhanh chóng giãn ra. Trong lòng nó tự nhiên có một dự cảm nào đó, bồn chồn và chẳng thể lí giải. Một chút lo lắng. Nhưng dù thế thì biểu hiện của nó vẫn chỉ đơn giản là: 

- Chào anh. 

Nó lịch sự khẽ cúi đầu chào anh ta, nhưng đáp lại nó chỉ là sự im lặng. Bất giác, tất cả chúng nó đều cảm thấy tên này thật vô duyên. Hay là anh ta bị câm nhỉ? Cũng có thể lắm chứ. Nhưng với nó điều đó chẳng có nghĩa lí gì. Nó chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này để nó và Kan lại có thể vui vẻ như trước, vậy là đủ.

Không khí ngay lập tức trở nên im ắng đến nghẹt thở. Cuối cùng, chuyện gì cần làm cũng phải làm. Và anh chàng kia là người mất kiên nhẫn trước. Anh ta lao lên tấn công nó. Những đòn rất nhanh và chuẩn xác đến điêu luyện. Nhưng như thế chưa đủ để động được đến người nó. Bằng những bước lùi, những cái nghiêng mình uyển chuyển nó chẳng khó khăn gì trong việc tránh những món đòn kia. Đã 5 phút trôi qua, anh chàng vẫn tấn công liên tiếp, còn nó vẫn chỉ đỡ và né. 

Đứa nào cũng nhìn nó lo lắng khó hiểu, riêng chỉ Yến và Bảo là biết tại sao nó như vậy. Và hơn hết, cả 2 cũng biết, nếu cứ kéo dài tình trạng đó chắc chắn nó sẽ thua nhưng biết làm sao khi đó là bản tính của nó… nếu không phải đến bước đường cùng chắc chắn nó sẽ không chịu ra tay thật sự. 

Yến bắt đầu cảm thấy lo lắng, nỗi lo ngày một lớn khi ánh mắt nó bắt đầu có dấu hiệu bất thường. 

- Dừng lại đi, Tiểu Tuyết, cậu đừng như vậy. 

Nhỏ hét lên trong hoảng hốt. Tinh thần chúng nó lại càng thêm căng thẳng khi ý thức được những gì Yến nói. Hình như, Thiên Bảo cũng là người lo lắng không kém… nhưng có lẽ trong đó còn một nỗi niềm gì… là một sự hi vọng. 

Nó vẫn kiềm chế, vẫn nén thứ \\\”ác quỷ\\\” đang tiềm ẩn chờ bộc phát, vẫn chỉ đỡ và đỡ. Đột nhiên, anh chàng vung tay thật mạnh, nhưng không phải nhằm vào nó mà hướng về phía Kan. Trong chớp mắt, một chiếc tiêu găm trượt qua cánh tay cậu. 
Không gian như ngừng lại, nó không đánh nữa mà thản nhiên bước qua mặt anh chàng tiến lại chỗ Kan. 

Cậu đang ôm lấy cánh tay, nét mặt hơi nhăn nhó nhưng vẫn cố tỏ ra tươi cười để trấn an nó. Nó nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay Kan, lòng dường như thắt lại. Yến có lẽ định nói gì đó nhưng nhỏ lại không làm sao cất thành lời. Mọi ánh mắt chỉ còn biết nhìn nó, chỉ nhìn và nhìn mà thôi. 

Ánh mắt nó đã dần dần trở lại màu đen, thật kì lạ. Yến và Thiên Bảo như không tin vào mắt mình. Đây là lần đầu tiên nó có thể tự lấy lại cân bằng mà không cần đến bàn tay của Long hay Thiên Vũ. 

Trong chốc lát, tất cả chợt hiểu ra nguồn sức mạnh vô hình đã giúp nó làm điều ấy, chính là Kan. 

Cả Bin, Bun và 3 chị em Như Nguyệt cũng nhận ra điều đó. Chúng nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. 

Sợi zen lụa lại một lần nữa được tháo xuống khỏi tóc nó nhưng lần này không dùng để bịt mắt nữa. Nó nhẹ nhàng nâng cánh tay Kan lên và cẩn thận buộc vết thương vẫn còn đang rỉ máu. 

Hơn lúc nào hết, hạnh phúc trong Kan ngập tràn, thì ra tình yêu nó dành cho cậu lớn đến vậy, đủ để nó vượt qua chính bản thân mình. 

Ai cũng chăm chú nhìn nó, tất nhiên cả Bảo và anh chàng kia cũng chẳng ngoại lệ và hình như trên môi họ có thoáng một nét cười nhưng trong đầu họ đang nghĩ gì thì chỉ mình họ biết. 

Cũng trong lúc ấy, Yến chợt nghĩ chuyện này có gì đó không đúng lắm thì phải. Xét đến trình độ của anh chàng kia nếu muốn hại Kan thì đâu chỉ có thể làm Kan bị thương nhé như vậy, anh ta thậm chí có thể lấy mạng Kan bằng chiếc tiêu đó rồi. Vậy mục đích của anh ta rốt cuộc là gì? Nhất thời nhỏ vẫn chưa tìm ra câu trả lời nào thật hợp lí. 

Cuối cùng, trận đấu lại được tiếp tục. Nhưng lần này thì nó không chỉ còn đỡ và tránh như khi nãy nữa. Khả năng thật sự của nó bây giờ mới được bộc lộ. Tốc độ những cú đánh của nó nhanh gấp mấy lần của đối phương, mặc dù chưa gây tổn hại gì đến anh ta nhưng cũng đã khiến anh ta gặp nhiều khó khăn. 

- Bi… cẩn thận… 

Chap 65

Bin dứt lời cũng là lúc chiếc tiêu chỉ còn cách nó một khoảng ngắn, một nụ cười xuất hiện trên môi nó, chiếc tiêu đột nhiên rơi xuống đất chỉ cách chân nó vài cm. Nhìn chiếc tiêu đang nằm dưới đất, nó lắc đầu ngán ngẩm 

- Chơi trò này nữa hả? Vậy tôi sẽ cùng chơi với anh. 

Dứt lời… trên tay nó xuất hiện 3 bông tuyết trong suốt. Trong nháy mắt, một bông rời tay nó bay về phía anh chàng. Tất nhiên, anh ta cũng không dễ dàng gì để nó tấn công như thế. Một động tác nghiêng người điệu nghệ, bông tuyết bay sượt qua người anh ta găm sâu vào bức tường phía sau. 

Nó lại cười, người này quả thật không hề đơn giản. Đột nhiên nó lại tò mò muốn nhìn thấy khuôn mặt của con người bí ẩn này và có lẽ cũng đã đến lúc cuộc chiến nên dừng lại. 

Một bông tuyết nữa rời khỏi tay nó với tốc độ khó lường… bông tuyết bay đi như vô hình. 

Cạnh… chiếc mặt nạ kia bật ra và rơi xuống đât để lộ khuôn mặt đẹp tựa thánh thần, một khuôn mặt đã quá quen thuộc với nó. 

Nhưng dường như không kịp nữa rồi… bông tuyết thứ 3 đã rời khỏi tay nó trước khi nó kịp nhìn thấy khuôn mặt ấy. 

Cả Yến và Thiên Bảo đều chết lặng nhìn theo bông tuyết đang xoáy trong không trung. 

- Không… 

Nhỏ hét lên rồi lao nhanh về hướng mà bông tuyết đang đến… nhưng đã quá muộn… một thân hình ngã xuống trong sự bàng hoàng của tất cả. Chiếc áo trắng bắt đầu nhuốm máu… sững sờ… quặn thắt và ngạt thở. Chàng trai ấy chết lặng nhìn cơ thể nó đang đổ dần cuống trước mặt anh… vì anh… vì đỡ cho anh bông tuyết đó mà nó đã vận dụng hết khả năng lao lại chắn trước bông tuyết. Anh thật không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo chiều hướng thế này… anh phải làm sao đây? 

- Bi… bi… đừng dọa tớ… làm ơn… cậu ngồi dậy đi. 

Kan ôm chặt lấy nó… cậu nói trong nghẹn ngào… giọt nước mắt của 1 đứa con trai rơi xuống như cơn mưa đầu mùa hạ… dạt dào… mặn đắng bờ môi. Tất cả đều đang vây xung quanh nó, đầu óc chúng nó lúc này quay cuồng và trái tim dường như rỉ máu. Thiên thần của chúng nó đang nằm đấy… màu máu… thứ màu mà nó sợ và ghét nhất giờ đây đang thấm dần trên chiếc áo trắng tinh khôi, nhưng lần này có lẽ nó không sợ. Ánh mắt nó vẫn dịu dàng, vẫn trong sáng tựa như làn nước thu yên bình và tĩnh lặng. 

- Đừng lo… tớ không sao. 

- ừ… tớ biết… cậu sẽ không sao mà. 

Kan cố ngăn lại những giọt nước mắt, cậu thật sự không muốn nó nhìn thấy cậu khóc, nhưng sao những giọt nước mắt ấy cứ không chịu nghe lời. 

- Ngốc… tớ không sao… tại sao cậu lại khóc chứ, phải rồi… Long ca đâu? 

Long ca??? Trái tim Kan lại thắt thêm một nhịp khi nghe nó nhắc cái tên ấy. Chắc chắn anh chàng kia chính là Long ca mà nó đã nhắc đến, vì anh ta mà nó đã nguyện hi sinh mình để đỡ bông tuyết đó. Kan chợt thấy chua xót… nhưng cậu tự nhắc mình… giờ không phải là lúc để ghen tuông. 

Long dường như sực tỉnh khi nghe nó nhắc tên mình, anh vội vàng bước lại ngồi xuống bên nó. 

- Tiểu Tuyết… xin lỗi… anh xin lỗi. 

Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má, anh xiết chặt bàn tay nó như sợ một sức mạnh vô hình lại bắt anh phải xa nó thêm một lần nữa. Nụ cười ngây thơ, nụ cười trong trẻo của ngày nào xuất hiện trên môi nó làm trái tim anh càng thêm đau đớn.

Chap 66

- Hai người sao vậy… đã nói là em không sao rồi mà. 

- Cái gì mà không sao… tại sao… tại sao bà lại ngốc như vậy, tôi ghét bà… ghét bà lắm… hức… hức… 

Giọng Yến đột nhiên vang lên, xót xa đến cùng cực, nhỏ cũng đau lắm… đau hơn chính nhỏ bị bông tuyết kia găm vào tim vậy. Nhỏ òa khóc nức nở, chẳng còn ai có thể kiềm chế được những giọt nước mắt nghẹn ngào nữa. Ngay cả Bin, từ khi biết nhận thức đến giờ anh chưa từng khóc, vậy mà lúc này đây, 2 dòng lệ đã nhạt nhòa trên gò má. 

Nó vẫn cười, nụ cười đẹp lạ càng khiến trái tim những người xung quanh nó thêm vụn vỡ… họ sẽ phải sống sao nếu như mất đi thiên thần là nó? 

- Hix… mọi người muốn tui chết lắm hả? 

Câu nói của nó làm tất cả sững lại, mọi người nhìn nó cơ hồ như chờ đợi điều gì đó cho dù họ cũng chẳng biết có gì để chờ đợi không. Nó tiếp tục: 

- Long ca… còn nhớ bông tuyết mà sư phụ đã để lại cho em ngày người biến mất chứ? 

- Nhớ… ý em là… phải rồi… vậy mà sao anh không nghĩ ra nhỉ… em cất nó ở đâu rồi? 

- ở… mộ của anh ý. 

- Mộ anh? 

- Phải… trên ngọn đồi mà em và anh hay tới. 

Nói xong, nó ngất lịm đi trên tay Kan, vẫn chẳng ai hiểu nó và Long vừa nói gì. Chỉ thấy Long không nói không rằng vội vã lao ra khỏi nhà kho. Bấy giờ, mấy đứa chúng nó lại giật mình, cần phải đưa nó vào bệnh viện trước đã. 

Hơn một tuần sau, nó đã tỉnh. Cuối cùng nó đã chiến thắng thần chết để trở về với những người nó yêu quý, tất cả là nhờ vào bông tuyết màu lam mà sư phụ để lại cùng với sự nỗ lực cấp cứu của hơn 20 vị bác sĩ. Đó có lẽ là một kì tích, bởi trước khi Long đem bông tuyết đó đến bệnh viện thì tim nó dường như đã ngừng đập. 

Nhưng dù sao mọi chuyện cũng đã qua, thiên thần của chúng nó đã ở lại, còn gì hạnh phúc hơn thế. 

Hôm nay, tình trạng của nó đã khá hơn nhiều. Đột nhiên nó nhớ đến ai đó. 

- Long ca… anh có thấy Kan đâu không, tại sao từ hôn qua đến giờ không thấy cậu ấy vào thăm em nhỉ? 

Long bật cười, anh xoa đầu nó: 

- Nhớ cậu nhóc đó hả? 

Nó cúi đầu ngượng ngập. Đúng lúc ấy cánh cửa phòng bệnh bật mở. Tất cả mấy đứa bước vào tươi cười nhìn nó, nhưng trong đó không có Kan, nó thấy hơi hụt hẫng. 

- Chỉ có 7 người đến thui hả? Cậu Kan gì đó đâu? Từ hôm qua đến hôm nay đều không thấy. 

Long lên tiếng hỏi, có lẽ là hỏi thay cho nó. 

- Hôm qua? Không phải hôm qua cậu ấy đã đến đây thay tất cả bọn này rồi sao? (Bun ngạc nhiên hỏi lại) 

- Đâu có đâu. (lần này là nó trả lời) Bạn đang đọc truyện độc quyền tại San Truyen http://SanTruyen.com 

- Ơ… hôm qua cậu ấy nói vào thăm em từ sáng, rồi thấy mãi đến tối mới về, trông mệt mỏi lắm, anh tưởng cậu ấy bận rộn chăm em suốt ngày hôm qua chứ, sao lạ vậy? (Bun cũng lấy làm khó hiểu) 

Một chút suy nghĩ rồi Long lại chợt lên tiếng: 

- Thôi chết rồi… 

- Gì vậy Long ca? 

- Sáng hôm qua là anh chăm em, và hơn nữa là… em nhớ chứ. 

- A… hixhix… vậy là hiểu lầm rồi. (nó bỗng xị mặt) 

- Này… hai người đang nói chuyện gì mà tụi này nghe không hiểu gì hết vậy. (Như Nguyệt thắc mắc giùm cho cả mấy đứa) 

- Thôi… Tiểu Tuyết cũng có thể xuất viện rồi… chúng ta cùng về nhà Kan rồi tôi sẽ giải thích với mọi người. Nhân tiện cho mọi người biết luôn lí do tôi giả chết trong thời gian qua. 

Chap 67

Chúng nó kéo nhau đến nhà Kan, cổng và cửa đều mở nhưng chẳng thấy Kan đâu cả. Chúng nó cứ thế đi vào phòng khách ngồi. Có lẽ là Kan đang ở trên phòng, nó nghĩ thế. Nhiệm vụ giải thích cho mấy người kia về những gì đã xảy ra đành giao cho Long, còn nó tất nhiên sẽ lên phòng xem anh chàng Kan thế nào đã. Đứng trước cửa phòng Kan, nó băn khoăn một chút rồi cũng đưa tay gõ cửa Cốc… Cốc… Cốc… nhưng chẳng một tiếng trả lời. Nó biết trước sẽ vậy mà. 

- Kan… mở cửa… Bi có chuyện cần nói. 

Vẫn im lặng. Nó biết lần này Kan hiểu lầm thật sự và chắc chắn cậu ấy không chỉ giận nó thôi đâu mà còn đang rất đau khổ nữa. Lúc này chắc nhẹ nhàng thế không thể lôi cổ cậu ấy ra mở cửa cho nó được, vậy thì làm sao giải thích chứ. Nó suy đi tính lại rồi cuối cùng quyết định… Rầm… Cánh cửa phòng Kan bật mở. Lồng ngực nó khẽ nhói lên, có lẽ vì vết thương chưa lành mà nó lại cử động quá mạnh. Nó mặc kệ. Chẳng nhìn thấy Kan đâu nhưng nó biết cậu ấy đang vùi mình trong chiếc chăn kia. Nó tiến lại gần khẽ nói: 

- Bi biết Kan chưa ngủ, đừng giả vờ nữa… dậy đi. 

Vẫn im lặng. Có lẽ mức độ nghiêm trọng hơn nó nghĩ đây, chắc Kan không muốn gặp nó luôn rồi. Mặc kệ cậu ấy có muốn gặp hay không thì nó vẫn phải kéo cậu ra khỏi cái chăn kia để còn nói chuyện rõ ràng. Nó nhẹ nhàng đưa tay kéo chiếc chăn đang chùm trên người Kan nhưng mà không được, hình như Kan đang cố tình giữ chiếc chăn lại. Nó chợt phì cười, đúng là trẻ con quá. Nghĩ ngợi một lát rồi nó cũng nảy ra 1 cách: 

- Cậu có chịu dậy không… hay là lần này lại muốn tớ làm vỡ thêm thứ gì đó nữa thì mới được đây. 

Đúng như nó nghĩ… Kan vội vàng bật dậy, nhưng không nhìn nó mà cố tình quay mặt qua chỗ khác. 

Nó biết, cậu vừa mới khóc xong và không muốn nó nhìn thấy sắc mặt cậu lúc này. Nó leo lên giường ngồi xuống cạnh Kan. 

- Cậu đến đây làm gì? 

Kan có vẻ hờ hững hỏi. 

- Đến thăm cậu, vết thương trên tay cậu sao rồi? 

- Cậu quan tâm tớ làm gì? Không cần cảm thấy áy náy với tớ. Lẽ ra cậu nên ở nhà để cho Long ca yêu quý của cậu chăm sóc kìa. Không phải cậu rất yêu anh ta sao? 

Giọng Kan nghe thật chua xót. 

- Phải, trước đây tớ đã rất yêu anh ấy. 

- Vậy còn bây giờ? 

- Vẫn rất yêu. 

- Yêu? Cậu rất yêu anh ta, vậy cậu còn quan tâm tớ làm gì. Tại sao những ngày qua lại nói yêu tớ, chẳng lẽ tất cả là giả dối sao? Chẳng lẽ đối với cậu, tớ từ trước đến nay chỉ là người thay thế? Cậu nói đi… tại sao… tại sao lại đối xử với tớ như thế… thà cậu cứ thờ ơ… cứ vờ như không hiểu tình cảm của tớ… để mặc tớ giữ mối tình đơn phương ấy… thì tớ đã không hi vọng quá nhiều… để bây giờ tớ không biết phải làm sao để buông tay. 

Nước mắt Kan lại rơi. Cậu ghét những giọt nước mắt này ghê gớm. Cậu không thể hiểu nổi chính mình, tại sao trước nó cậu không bao giờ có thể mạnh mẽ như còn người cậu ngày xưa? Tại sao cậu lại có thể dễ dàng khóc đến vậy? 

- Kan, nghe tớ nói đã. 

- Tớ không nghe… không muốn nghe… tớ cần tình yêu… chứ không cần sự thương hại. 

- Đủ rồi đấy, rốt cuộc cậu có chịu nghe tớ nói không đây. 

Chap 68

Kan giật mình vì cái giọng to đột ngột của nó. Chính nó cũng hơi ngỡ ngàng về cái việc mà nó vừa to tiếng với Kan. Kan nhìn nó chằm chằm. Nó hít một hơi dài. 

- Xin lỗi. Nhưng cậu phải nghe tớ nói đã chứ. Đúng, trước đây tớ yêu anh Long, giờ cũng vẫn yêu… nhưng không yêu như cậu nghĩ. 2 năm trước, anh ấy phải giả chết bởi vì… anh ấy đã phát hiện ra… tớ và anh ấy là anh em cùng cha khác mẹ… chuyện này chỉ có ba tớ và cận vệ của ông cũng là sư phụ của bọn tớ biết. Anh ấy đã rất đau khổ vì chuyện này và không muốn tớ phải đối mặt với sự thật khó tin ấy nên đã chọn cách giả chết để trốn tránh… anh ấy muốn cả anh ấy và tớ đều có thời gian để quên đi tình yêu không nên có kia. Và giờ anh ấy trở lại để giúp tớ nhận ra tình cảm thật sự của tớ… đó là cậu. 

- Cậu… cậu… những gì cậu nói… 

- Đều là thật. 

Nó khẳng định. Chuyện này đúng thật là rất khó tin. Bản thân nó hôm qua nghe Long nói chuyện này cũng còn bị sock nữa cơ mà. 

- Vậy chuyện hôm qua… cậu ôm anh ta là cái ôm của một người em… và tớ đã hiểu lầm. 

Kan đỏ mặt lí nhí. Thật là xấu hổ quá đi mất. Tại cậu không chịu hỏi rõ, ghen tuông giận hờn vớ vẩn rồi tự làm tổn thương mình. 

- Tớ mặc kệ là cậu đã hiểu cái gì nhưng mà lần sau còn dám như vậy nữa thì tớ sẽ không đến tìm cậu như ngày hôm nay đâu đấy. 

- Hì… dạ rõ… nhất định sẽ không có lần sau. 

Kan hạnh phúc ôm nó thật chặt nhưng… A… Nó nhăn mặt kêu lên một tiếng. Kan vội vàng bỏ nó ra. Cậu lo lắng nhìn nó. 

- Sao vậy? 

- Vết thương của tớ… 

Nó ấp úng. Nó không muốn nói rằng vì khi nãy phải “phá” cửa phòng Kan mà vết thương của nó bị tác động. 

- Không phải đã lành rồi sao? 

Kan nhìn chút máu đỏ thẫm đã thấm ra ngoài áo nó nghi hoặc. Và rồi cậu đủ thông minh để hiểu lí do vì sao như vậy. Trái tim cậu xót xa, ôm nhẹ nó vào lòng, Kan thì thầm: 

- Xin lỗi… tất cả là tại tớ. 

- Ngốc, vì tớ vô ý thôi. 

- Thôi không nói nữa, để tớ băng lại cho cậu đã. 

- Hả??? 

Nó tròn mắt nhìn Kan, hỏi lại: 

- Cậu băng? 

- ừ. Yên tâm đi, tay nghề của tớ không tệ đâu. (Kan gật đầu khẳng định) 

- ơ… không phải chuyện đó… mà… mà… (nó đỏ mặt ấp úng) 

Cốp… Kan tự đánh vào đầu mình 1 cái rõ đau. 

- Sorry… tớ quên mất… nhưng mà trước sau gì chúng mình cũng là vợ chồng cơ mà, ngại gì chứ. (Kan lại bắt đầu cái điệu bộ gian gian mà nó nhìn chỉ muốn đánh cho một trận) 

- Cậu có tin là tớ vẫn thừa sức đạp cậu bay xuống đất không? 

Nó lườm Kan dọa dẫm. 

- Thôi thôi… để tớ gọi Yến lên giúp cậu. 

Kan nói rồi vọt lẹ ra khỏi phòng. Nó nhìn theo mà bật cười. 

Chap 69

Những ngày sau đó, nó và Kan cứ ríu rít bên nhau. Không chỉ riêng lớp nó mà có lẽ cả trường đều biết 2 đứa là một cặp và tất cả đều nhìn chúng nó bằng ánh mắt ngưỡng mộ và mơ ước. Chúng nó thường cùng nhau đi chơi công viên, cùng nhau đi xem phim, đi ăn uống… Và hầu như lần nào cũng có mấy cái đuôi bám theo, thật là chẳng chịu cho chúng nó có chút không gian riêng nào cả. Điều ấy làm Kan ấm ức lắm, nhưng mà cũng chịu không biết làm thế nào để cắt được mấy cái đuôi đấy cả. Long, Bin và Bun thì nói là đi theo bảo vệ em gái còn 4 nàng kia thì nhất quyết đòi đi theo với lí do… không thể xa nó được. Mặc Kan nài nỉ đến đâu họ cũng không chịu rủ chút lòng thương, có lúc Kan còn phải dở cả chiêu “đe dọa” nhưng không ngờ chẳng có tác dụng mà còn bị cả lũ hội đồng cho te tua và càng quyết tâm bám theo. 

Còn một người nữa cũng “chăm chỉ” bám theo tụi nó không kém. Đó chính là Mỹ Duyên. Mặc dù biết rất rõ Kan và nó là một đôi nhưng nhỏ vẫn cố tình bám riết. Nhỏ luôn cố gắng tìm cách để tách nó ra khỏi Kan. Chuyện ấy chẳng thể nào qua mắt được chúng nó, tất cả đều hiểu chỉ có riêng Kan là không hiểu. Cậu vẫn luôn luôn tin tưởng người mà cậu coi như em gái kia rất trong sáng, ngây thơ và đã nhiệt tình giúp cậu việc lần trước. Cậu đâu biết rằng, người con gái ấy không còn là cô bé đáng yêu đã từng là bạn thanh mai trúc mã của cậu ngày xưa nữa, cô gái ấy của hiện tại là một con cáo nhưng lại giả nai. Và đây mới chính là lí do quan trọng nhất mà 7 đứa kia phải bám theo nó và Kan. Thật ra chúng nó muốn đi theo để ngăn không cho nhỏ Duyên phá đám 2 đứa nó mà thôi. Nhỏ Duyên tức tối lắm nhưng không thể làm gì được, nhỏ chưa lần nào thực hiện được ý đồ của mình bởi “hàng rào ngăn cách” mà 7 đứa âm thầm tạo ra quá vững chắc. 

Có lẽ mọi chuyện sẽ cứ êm đềm như thế nếu như không có một hôm… 

- Alo… Kan hả? 

[ gì vậy Bi] 

- À… Kan rảnh không? Mình đi xem phim nhé. Bi biết có phim này hay lắm. 

[ ơ... nhưng mà... à... Kan đang phải đi gặp đối tác giúp ba rồi... để tối mai nhé, Kan xin lỗi] 

- ừm… thôi vậy. 

Nó tắt máy, khẽ thở dài “tại sao lại phải nói dối Bi”. 

Trong khi đó, ở trên chiếc xe sang trọng… 

- có chuyện gì vậy anh? 

- À không có gì. 

- Chắc là chị Bi rủ anh đi chơi ạ, Duyên xin lỗi, vì Duyên mà… 

- Thôi… không sao, dù sao mai em cũng qua Mĩ rồi, anh phải tiễn em chứ. 

Kan cười hiền xoa đầu người con gái mà cậu cho là cô em gái dễ thương, nhưng cậu đâu có nhìn thấy ánh mắt đầy gian ý vừa mới ánh lên trên khuôn mặt đẹp như búp bê ấy. 

………………………………………………………………. 

Kan bần thần nhìn gương mặt người con gái đang say sưa ngủ. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra. Đầu óc cậu nhức nhối. Cậu chỉ loáng thoáng nhớ… tối hôm qua cậu và Duyên cùng đi ăn ở một nhà hàng… sau đó… sau đó… tại sao cậu chẳng nhớ gì nữa? Và tại sao cậu lại đang nằm trên giường cùng Duyên, hơn nữa lại còn trong trạng thái khó chấp nhận. Cậu vò tai bứt tóc cố nhớ ra điều gì đó nhưng vô ích. 

- Hức… hức… 

Chợt Kan nghe có tiếng động nhỏ, hình như là tiếng khóc. Cậu giật mình nhìn sang bên cạnh. Duyên đã tỉnh, và cô bé đang khóc. Kan hiểu vì sao, cậu cũng đang vô cùng bối rối bởi chính cậu cũng không biết chuyện gì đã xảy ra và cậu đã làm những gì. 

Kan đã suy nghĩ rất lâu và cậu hiểu cậu cần có trách nhiệm với Duyên, còn nó… cậu đã có lỗi với nó. Cậu vô cùng đau khổ nhưng cậu thật sự không thể làm khác. 

Mấy ngày liền sau đó, Kan không đến trường và luôn tìm mọi cách tránh mặt tất cả chúng nó, cậu không về nhà và tắt cả điện thoại. Cho đến hôm nay, cậu hẹn nó ra ngoài nói chuyện. 

Cậu đã đến sớm và ngồi chờ khá lâu. Nó đến đúng hẹn. Nhìn khuôn mặt tươi tắn đến hồn nhiên của nó mà lòng cậu đau nhói. 

- Sao đến sớm vậy? Mà mấy hôm nay sao Kan mất tích đi đâu thế? 

Nó kéo ghế ngồi nhân nhân tiện hỏi Kan. Kan nhìn nó mấy giây rồi cậu cúi đầu hít một hơi thật dài, cậu đã mất mấy ngày nay để chuẩn bị tinh thần, và ngay lúc này cậu cần làm những gì nên làm. 

- Bi… nghe Kan nói… Kan đã có lỗi với Bi… Kan và Duyên đã… Kan phải có trách nhiệm… vì vậy… chúng ta chia tay nhé. 

Kan nói một hơi mà không dám ngẩng mặt lên nhìn nó. Cậu sợ… rất sợ phải nhìn thấy những giọt nước mắt của nó, cậu sợ mình sẽ không thể là theo những gì lí trí đã đề ra. Cậu sợ… sợ nhiều lắm… 

- ừ… vậy chúc cậu hạnh phúc. 

Chap 70

Nhưng trái với những gì cậu nghĩ, nó nói ra câu ấy bằng cái giọng bình thản hết mức. Kan nhìn nó thất thần, cậu không hiểu… tại sao nó lại có thể bình tĩnh đến vậy. Hay nó đang cố tình làm ra vẻ mạnh mẽ trước mặt cậu? Không đúng, nhìn nó… cậu biết cái bình thản ấy là thật. Kan không biết nên vui hay nên buồn vì điều đó. 

Giữa lúc cậu còn đang hỗn độn cùng với mớ suy nghĩ ấy thì nó đã đứng dậy, bước đi không thèm quay lại nhìn cậu một cái. 

Một chiếc xe thể thao trắng đã đợi sẵn nó ở ngoài cửa nhà hàng. Bước lên xe, nó nhìn Long cười gượng. 

- Em không sao chứ? 

- Dạ không. 

- Em định sẽ làm gì? 

- Em không biết, nhưng em cần thời gian… 

- Tùy em… nhưng đừng kéo dài chuyện đó quá lâu. 

- Em biết mà. 

Long nhìn nó khẽ thở dài. Cô em gái của anh quá thông minh nhưng nhiều lúc lại nhân từ đến ngốc nghếch. 

Ngay sau đó, tất cả đều đã biết chuyện giữa nó và Kan, tất nhiên chuyện giữa Kan và Duyên họ cũng biết. Chính Kan là người đã nói ra điều nó. Cậu không muốn lừa dối bất cứ ai, và cậu cần sự tha thứ từ những người bạn của cậu, cũng là những người đã tác hợp nó cho cậu. Là cậu sai, cậu có lỗi với nó, với tất cả những người yêu quý nó. 

Nếu như nó không ngăn lại thì có lẽ Kan đã bị Bun và Bảo đập cho nhập viện rồi. Họ thật sự không thể ngờ được Kan lại có thể đối xử với nó như vậy. Uổng công của biết bao người đã vun đắp cho tình yêu của 2 đứa nó. 

Suốt những ngày sau đó, không khí xung quanh chúng nó lúc nào cũng nặng nề. Hàng ngày, biết bao ánh mắt nhìn nó như an ủi, nhìn Kan như trách móc và đặc biệt là cái nhìn căm ghét dành cho Duyên. Nhỏ vẫn vô tư sánh bước bên Kan mặc bao lời mỉa mai của đám học sinh trong trường. 

Hai tháng sau, Duyên phát hiện mình có thai và tất nhiên ai cũng biết cái thai đó là của người nào. Cô bé có vẻ càng ngày càng yếu nên Kan lúc nào cũng phải kè kè bên cạnh để chăm sóc. Mặc dù yếu nhưng cô bé nhất quyết không chịu nghỉ học, cái bụng vẫn chưa lớn ra chút nào nên cũng chẳng có gì phải ngại. 

Nhìn thấy Kan đang đỡ Duyên lên cầu thang, mấy đứa chỉ muốn chạy lại tách 2 người đó ra nhưng biết rằng không thể làm thế nên đành hậm hực đi qua. Họ còn không quên ném cho Duyên ánh nhìn tóe lửa. 

Nó lướt qua 2 người một cách bình thản và chợt nhận ra nhỏ Duyên đã nhét vào tay nó một tờ giấy. 

” hẹn giờ ra chơi tiết 2 gặp chị ở sân sau trường” 

Nó nhìn dòng chữ, không cảm xúc. 

Đọc tiếp: Nữ hoàng huyền thoại - Phần 10
Home » Truyện » Truyện Teen » Nữ hoàng huyền thoại
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
Snack's 1967