Duck hunt

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Chap 39


-  Bố, con với anh Tùng đã có gì đâu

-  Ơ thế 2 đứa định có con rồi mới cưới à. Thế cũng được, bố ủng hộ.

-  Dạ, thưa 2 bác, thật ra thì cháu chưa tính đến chuyện vợ con lúc này được ạ. Cháu muốn tập trung cho công việc. Còn cháu với e Trang thì 2 bác để chúng cháu tự nhiên được không ạ!

-  Bác nghe ông Quang nói bố mẹ cháu cũng sốt ruột lắm rồi, hay là cái Trang nó làm gì không nên không phải với ông bà bên đó?

-  Không phải đâu bác ạ. Tại cháu chưa sẵn sàng thôi, bác đợi cháu tập trung công việc cho bác nốt dự án lần này đã bác ạ.

-  Thế thì tùy 2 đứa vậy, nhưng cũng đừng để 2 bác và bố mẹ cháu sốt ruột

-  Dạ, cháu biết rồi

Giờ mà nói ra tôi có người yêu, thì ko biết Trang sẽ như thế nào. Một người đặt niềm tin vào một người, mà bị phũ ngay trước mặt bố mẹ thì chắc là xấu hổ và tủi thân lắm. Thôi đành dùng kế hoãn binh vậy. Giờ tôi lại còn đang làm cho bác Tuân 1 cái dự án to như thế, tôi không muốn mọi thứ ảnh hưởng đến công việc của mình, dù ít dù nhiều thì việc đó cũng rất quan trọng.

Ăn cơm xong, ngồi uống nước 1 lúc tôi chào 2 bác xin phép cho Trang đi cùng tôi ra ngoài 1 lát. Tôi đưa Trang đến 1 quán café yên tĩnh mà 2 đứa hay ngồi view nhìn ra Hồ Tây

-  Sao cả đường đi anh chẳng nói gì thế?

-  Không biết

-  Ơ – Trang khua tay trước mặt tôi – Anh lại bị làm sao à?

-  Không biết!

-  Lạ nhỉ, tự nhiên rủ e ra đây ngồi, xong chẳng nói chẳng rằng gì.

-  Thích thế

-  E làm gì để anh giận à, e có sai gì thì e xin lỗi mà. Hay là anh vẫn còn giận e chuyện e đi gặp chị ta

-  Không

-  Thế có chuyện gì mà anh nói e nghe xem

-  Anh không chắc e có giải quyết được vấn đề này không mà nói.

-  Anh cứ nói đi, anh bực thì e còn nhịn được, chứ anh cứ buồn buồn thế này ai mà chịu được.

-  Trang này – tôi đan chặt tay vào nhau và hỏi

-  Sao anh?

-  E thích anh thật à?

-  Ơ…

-  Nói đi – tôi quay sang nhìn Trang

Cô bé gật đầu và cố đưa ánh mắt ra chỗ khác và thở dài

-  E đã yêu anh chưa ?

-  E không biết, nhưng từ khi có anh, anh luôn là điểm tựa của e và e ko muốn mất đi điểm tựa đó. Anh không thích e à, hay anh mệt mỏi vì e

-  Không, anh đang nghĩ nếu anh vô tình với e thì e sẽ thế nào. E trả lời xem ?

-  Chưa bao giờ e nghĩ đến việc đó. Có phải anh không có tình cảm với e. Đúng không ? Hay e ko phải mẫu người của anh.

-  Anh đã từng tưởng tượng rất nhiều về người sau này anh sẽ lấy làm vợ. Nhưng có phải ước mơ nào cũng thành hiện thực đâu. Bởi vì cuộc đời như con nước cuốn, anh chỉ không muốn những người xung quanh anh phải buồn phiền vì những quyết định của anh thôi. Trong đó có cả e

-  Tức là anh muốn nói với e là anh không có tình cảm với e.

Tôi lặng yên ko nói gì.

-  Thế tại sao anh còn đến bên e làm gì. Tại sao anh lại tốt với e như vậy, tại sao lúc nào anh cũng kè kè đi bên e như hình với bóng, lúc nào cũng là anh bảo vệ e. – Trang ngân ngấn nước mắt – Tại sao lúc gặp e anh ko bỏ mặc e ngay từ lần đầu luôn đi, e biết anh luôn nghĩ e là 1 đứa trẻ con, có những lúc e sai. Nhưng chẳng lẽ anh ko có chút tình cảm nào với e ư ?

-  Anh cũng đã từng nghĩ anh sẽ yêu em, anh cũng nghĩ anh sẽ cố gắng đến với e. Nhưng thật sự lấy anh e sẽ vất vả khổ cực lắm

-  Anh đừng có bao biện nữa, khổ e cũng chịu được. Anh lo cho e không chịu được vất vả chứ gì – cô bé sụt sùi khóc nấc lên không thành tiếng

-  Trang à, e phải hiểu tình yêu đến từ 2 phía mới trọn vẹn, anh xin lỗi vì đã không đáp lại tình cảm của e. Anh cảm nhận được tình cảm của e cách đây mấy tháng rồi, nhưng anh ko muốn e buồn. Nhưng hôm nay anh ko muốn mọi chuyện đi quá xa tầm kiểm soát của anh nữa. Anh không muốn e phải chờ anh, anh không muốn e phải đợi anh và hi vọng ở anh nữa. Anh sẽ vẫn mãi là thằng vệ sĩ cho e với tư cách là 1 người anh, chứ không phải 1 người yêu.

-  Anh đừng nói nữa, anh đưa e về đi – Trang lấy tay quệt nước mắt và đứng dậy

Tôi đứng dậy trả tiền còn nghe mấy đứa nhân viên nói loáng thoáng

-  Trông đẹp trai phong độ thế mà như thằng Sở khanh

Tôi cũng chẳng nói gì, trên đường về Trang ôm chặt lấy tôi, tôi kéo tay Trang ra nhưng không được. Trang khóc ướt cả 1 bên vai áo của tôi. Ko nghĩ cô bé lại buồn đến như vậy, rồi chẳng biết sau cuộc nói chuyện hôm nay Trang sẽ ra sao nữa.

Lai cô bé về đến nhà

-  Anh về đi

-  Anh xin lỗi

-  Đi về đi, để e 1 mình

Tôi quay xe đi, đi được 1 đoạn cô bé vẫn còn đứng đó nhìn theo cái bóng tôi khuất dần sau ánh đèn đêm mờ ảo giữa sương mờ. Tôi đang loay hoay ở đâu thế này không biết, tôi thương Trang, tôi không muốn làm tổn thương cô bé chút nào cả, sự mong chờ của cô bé được đáp lại 1 cách như vậy tôi không đành lòng. Bây giờ ai cũng khổ vì tôi, từ Trang cho đến Linh Nga, tôi vô định. Lang thang trên con đường về nhà mà cứ như là mơ, rồi sáng mai sẽ ra sao đây ?

Về đến nơi tôi thẫn thờ đi lên nhà thì thấy Linh Nga đang loay hoay đứng trước cửa cầm điện thoại

-  Ơ, anh đi đâu mà về muộn thế này - Linh Nga chạy lại

-  Anh đi có việc – tôi uể oải

-  Anh mệt lắm à, hay là anh say, e gọi điện thoại cho anh mà không được – cô ấy tỏ ra lo lắng

-  Chắc hết pin – tôi lôi điện thoại từ trong túi quần ra – hết pin thật – tôi lấy chìa khóa ra mở cửa vào nhà. Linh Nga cũng vào theo

-  Anh vào nghỉ đi, e đi pha nước cho

Tôi ngả lưng ra ghế, lát sau Linh Nga đi ra , trên nay cầm cốc nước chanh.

-  E pha chanh muối, anh uống đi

-  Ừ, để đó đi. Mà sao e chạy tận đến đây ?

-  E lo cho anh, mà giờ là gần 12 giờ rồi. Gọi anh không được, cửa thì khóa, gọi cho anh Vũ cũng không biết anh ở đâu.

-  Anh vừa đi gặp Trang về

-  Sao cơ ạ, anh nói...

-  Ừ, anh nói rồi, nhưng Trang chắc buồn lắm. – Nói xong Linh Nga chắc biết ra điều tôi muốn nói

-  Có phải anh lo cho e đúng không, dù sao e cũng là người đến sau, anh phải lựa lúc nào hợp lí mà nói chứ.

-  Nhưng càng để lâu thì mọi việc càng đi quá xa, anh không muốn mình phải khó xử nữa. Anh không muốn e phải chịu khổ thêm nữa.

-  E không sợ khổ, e cũng muốn anh giải quyết chuyện đó nhưng e không nghĩ là anh lại nói với chị ấy sớm như thế

-  Sớm còn hơn là muộn, vì anh không nói Trang sẽ càng hi vọng vào anh.

-  Vâng, mong là chị ấy không sao, rồi không biết sau này chị ấy nhìn thấy e đi với anh chị ấy cảm thấy thế nào. E sợ lắm anh ạ - Linh Nga có vẻ lo lắng

-  Anh nghĩ Trang mạnh mẽ nên sẽ ko có vấn đề gì đâu. – tôi quàng tay qua vai Linh Nga và ôm lấy cô ấy

-  Anh uống nước rồi đi ngủ đi, e đi về đây, muộn rồi

-  Thôi, ở lại đây mà ngủ, sáng mai anh chở về.

-  Nhưng mà…

-  Vào phòng lấy chăn với gối đem ra đây cho anh, anh đi tắm

Tôi đi tắm xong ra thì thấy Linh Nga vẫn còn đang ngồi xem hoạt hình ở ngoài phòng khách, (Bạn đang đọc truyện tại wapsite Haythe.US - Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) chăn gối đã trải sẵn ở dưới sàn

-  E không đi ngủ à, mai còn đi làm đấy

-  E đợi anh tắm xong, mà cho e nằm ngoài này nha, e nằm trên ghế, anh nằm dưới đất

-  Không, nằm ngoài này đêm lạnh ốm thì sao

-  Ốm mai lại được ở nhà anh chăm, hì

-  Mai anh đi làm ai chăm e

-  E không biết, ai bảo anh rủ e ở lại, không thì e đi về đấy

-  Thôi được rồi, nằm trên ghế, tối cấm mò xuống dưới đất đấy

-  Vâng, thế mới là ông Mon đáng yêu chứ

Tôi lấy điều khiển tắt ti vi rồi nằm xuống dưới sàn, Linh Nga thì nằm trên ghế. 2 đứa nằm quay ngược đầu với nhau vì vướng cái bàn ở giữa nên không thể nằm song song được. Cả tôi và Linh Nga im lặng không nói gì. Tôi thì đang nghĩ đến Trang vì không biết giờ này cô bé ra sao. Bất chợt Linh Nga nói

-  Anh ơi

-  Hả

-  Anh chưa ngủ à

-  Chưa, mà e ko ngủ đi còn hỏi anh

-  Anh đang nghĩ đến chị Trang phải không

-  Ừ, anh lo quá, nhưng e đừng nghĩ anh có tình cảm với Trang nhé, không phải thế đâu

-  E biết mà, với lại chị bên anh nhiều hơn, anh hiểu chị ấy, chị ấy chắc cũng hiểu anh. Nên anh đừng nghĩ nữa. Bây giờ muộn rồi đi ngủ thôi. Lo lắng cũng không được gì đâu

-  Ừ, e nhắm mắt ngủ đi

Sáng hôm sau khi tôi mở mắt ra thì thấy Linh Nga đang nằm cạnh tôi, nhưng cái chăn đang cuộn tròn bên người cô ấy và khoảng cách giữa 2 người thì không gần chút nào cả, để lộ ra khuôn mặt đang quay về phía tôi. Nhìn cô ấy ngủ ngon lành tôi thấy vui lắm, tinh thần có vẻ thoải mái hơn. Tôi rướn người xích lại gần, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, đang định đặt lên đôi môi đỏ hồng 1 nụ hôn nhẹ nhàng chào ngày mới thì

-  Anh Thỏ – Linh Nga vẫn nhắm tịt mắt và nói

Tôi bị hớ liền cố tình quay người lại, và giãy giụa để tạo ra tiếng động của 1 thằng đang còn ngái ngủ cựa quậy. Nằm im 1 lúc thì Linh Nga vòng tay qua ôm bụng tôi

-  Anh !

-  Gì thế

-  E gọi thử xem anh ngủ hay tỉnh , hì – Linh Nga trêu- mà anh quay lại ôm e đi, để e ôm anh mãi thế này à ?

-  Ờ - tôi xoay người lại ôm lấy Linh Nga, cô ấy dựa đầu vào ngực tôi – Mà anh đã nói nằm yên trên ghế, sao e còn mò xuống dưới làm gì ?

-  E dậy 1 lúc rồi, e đem chăn xuống nằm để nhìn anh ngủ. Lúc anh ngủ nhìn buồn cười lắm. Mà anh ko thấy e giữ khoảng cách với anh cả mét còn gì nữa – Linh Nga cười tít mắt

-  Ừ, anh tưởng xuống nằm từ đêm qua, không thì anh cho biết tay. Hề

-  Tưởng bở thì có í, thôi e dậy nấu gì cho anh ăn nha, anh đi đánh răng rửa mặt đi – nói xong Linh Nga hôn lên má tôi 1 cái rồi đứng dậy.

Tôi dậy sau đó 2 đứa ăn sáng rồi đi làm. Dù là thứ 7 nhưng tôi vẫn phải làm buổi sáng. Cái chuyện hôm qua đối với Trang tôi vẫn không thể nào mà yên lòng được. Trong người nóng như lửa đốt. Giữa giờ làm tôi điện cho Trang, máy đổ chuông nhưng không ai nhấc máy. Lát sau tôi đi xuống dưới phòng chú Quang

-  Tùng đấy à, có chuyện gì thế

-  Chú có thấy Trang đâu không ạ ?

-  À, nó hôm nay xin phép nghỉ, sao thế ? 2 đứa có chuyện gì à

-  Hôm qua cháu nói với Trang rồi chú ạ, giờ không biết Trang ra sao nữa

-  Thế à, chắc nó buồn, mà cháu có nói gì quá đáng không. Bình thường nó có nghỉ làm đâu, trừ khi nó ốm. Chú tưởng hnay nó có việc gì bận, hóa ra chuyện này.

-  Cháu cũng đang lo, sợ Trang làm gì dại dột.

-  Thôi, tí về sớm ghé qua nhà nó xem. Nó cũng lớn rồi đừng có lo quá

-  Vâng

Vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại của mẹ Trang

-  Tùng à, bác đây

-  Dạ cháu chào bác

-  Ừ, cháu với cái Trang có chuyện gì à, hôm qua từ lúc đi với cháu về bác thấy con bé nó khóc cả đêm, mà sáng nay nó không chịu ra khỏi phòng

-  Bác đợi chút cháu đến

-  Ừ, nhanh nhá, ko nó cứ thế này bác sốt ruột lắm – mẹ Trang có vẻ lo lắng

-  Vâng

Tôi xuống dưới lấy xe phi đến nhà Trang, gặp bác Tuân đang ngồi phòng khách

-  Cháu chào bác

-  Tùng à, 2 đứa làm sao, có chuyện gì mà nó lại như vậy

-  Bác để cháu lên phòng Trang nói chuyện đã được không ạ

-  Lên đi, sáng giờ nó có mở cửa cho ai vào đâu.

Tôi đi lên phòng và gõ cửa gọi

-  Trang, anh đây

Vẫn không thấy động tĩnh gì tôi gọi tiếp

-  Mở cửa ra, anh có chuyện muốn nói, không mở anh đạp cửa vào đấy

1 lúc sau thì cánh cửa cũng mở ra, cô bé tóc tai rũ rượi, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Chắc là do khóc cả đêm hôm qua. Rồi cô bé lại leo lên giường ngồi cuộn thu lu vào trong cái chăn

-  Sao hôm nay không đi làm ?

-  E mệt !

-  Có phải e cần anh phũ với e nữa thì mới đủ độ để gượng dậy. Trông cái bộ dạng có ra cái gì không ?

-  E mệt lắm, anh đừng nói e nữa có được không ?

-  Đứng dậy đi đánh răng rửa mặt rồi đi ra ngoài với anh.

-  Đi đâu cơ, e đã nói e mệt rồi mà

-  Mệt cũng dậy đi, để cái bộ dạng này cho bố mẹ thấy à, hay e muốn làm anh mất mặt với bố mẹ e. Đứng dậy rồi đi ra ngoài với anh ! Cho e 15 phút để vệ sinh cá nhân và thay quần áo. Anh đợi dưới nhà

-  Vâng

Trang bò ra khỏi giường và đi vào nhà tắm. Còn tôi thì đi xuống dưới nhà

-  Có chuyện gì thế cháu ?

-  Dạ không có gì đâu ạ, giờ cháu xin phép 2 bác cháu với Trang ra ngoài chút.

-  Ừ, đúng là chỉ có cháu mới nói được nó. Cái con bé nó được chiều nên nhiều lúc bác đau đầu lắm. Tính khí thì thất thường.

1 lúc sau Trang đi xuống.

-  Đi thôi anh, con đi ra ngoài chút

-  Ừ, 2 đứa đi đi, mà trưa có ăn cơm ở nhà không mẹ nấu

-  Dạ thôi, chúng cháu ăn ngoài cũng được ạ.

Tôi đưa Trang đến 1 quán cafe và gọi đồ ăn nhẹ cho cô bé

-  Sao ? Giờ định cứ uể oải thế này à. E ăn đi

-  E không sao – Trang buồn và nói

-  Những gì hôm qua anh nói…

-  Anh đừng đề cập đến chuyện đó được không? - Trang cúi mặt xuống và nói không giấu được vẻ buồn sầu

-  Không nói thì ăn đi, ăn xong rồi nói. Nhìn có khác gì con gấu trúc không?

Trang mệt mỏi cầm cốc sữa uống được 1 ngum, và ăn 1 miếng bánh

-  Anh Tùng, anh có thể rút lại lời nói hôm qua được không? Coi như hôm qua e chưa nghe thấy gì!

Đọc tiếp: [Truyện Teen] YÊU NGƯỜI CÙNG TÊN - Phần 23
Home » Truyện » Truyện Teen » [Truyện Teen] YÊU NGƯỜI CÙNG TÊN
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM