Snack's 1967

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Chap 46

Vào đến nhà tôi mời cô ta ngồi

-Uống gì không?

-E uống gì cũng được.

Tôi vào tủ lạnh rót ra cốc nước cam đem ra cho cô ta

-Anh vẫn ở 1 mình à, hay cả cô bé bán hàng kia ở cùng anh?

-Ở 1 mình thì sao? Ở cùng thì sao?

-E hỏi thế thôi, anh vẫn chẳng bỏ được cái tính lạnh lùng như ngày xưa

-Có vấn đề gì nói luôn đi, tôi ko có nhiều thời gian!

-Thật ra, hôm nay e đến đây, e chỉ muốn nhìn thấy anh, nói chuyện với anh.

-Cô bảo có thứ gì cho tôi xem cơ mà?

Cô ta rút ra trong túi 2 tờ giấy và đặt lên bàn

-Đây là 2 tờ giấy rất quan trọng đối với bản thân e, ngay lúc này. Anh xem đi

Tôi nhấc tờ giấy lên, được đặt bên trong 1 cái phong bì cẩn thận. Mở ra bên trong thì…

-Đây là bức thư duy nhất và bức thư đầu tiên anh viết bằng tay cho em.

Cần bức thư trên tay, thật sự tôi vẫn còn nhớ những câu những chữ mà ngày xưa tôi đã viết, trong người cũng có chút xúc động vì những gì ngày xưa tôi đã làm, tôi đã hết mình cho 1 tình yêu, cho cô ta. Nhưng rồi tôi chợt nhật ra, quá khứ chỉ để nhìn lại, và hiện tại tình yêu đó đã chết, tôi không tha thứ cho người đã từng dẫm đạp lên tình yêu của tôi!

-Cô giữ lại làm gì? Giờ nó quan trọng với cô chứ có quan trọng với tôi đâu? 

-Anh xem nốt tờ giấy còn lại đi.

Tôi xem nốt tờ giấy còn lại thì đó là 1 tờ giấy xét nghiệm. Tôi hơi giật mình, cũng có chút gì đó rất khó nói

-Tôi tưởng cô khỏi rồi, sao giờ lại sang độ 2?

-E không biết, e đã gục ngã,và e cố gắng nhưng mọi chuyện với e dường như chấm hết rồi. Chắc có lẽ đây là quả báo- cô ta có vẻ thoáng buồn

-Cô không định điều trị à?

-Có, nhưng chẳng biết kết quả thế nào – thở dài

-Có bệnh thì phải vái tứ phương, đáng lẽ ra cô không nên thi vào công ty tôi làm gì, dành thời gian mà điều trị . Cô đâu có thiếu tiền? Đi làm làm gì cho vất vả

-Bây giờ e chỉ muốn làm những gì e thích, nhìn những gì e muốn nhìn thôi!

Tôi bối rối, bây giờ cũng chẳng biết phải động viên cô ta làm sao. Thực ra khi còn yêu tôi, tôi đã biết cô ta bị bệnh tim từ nhỏ. Trong những năm đó thì cô ta cũng có những lúc ốm vặt, cũng phải truyền, cũng đi khám định kì, bệnh tim không bị ảnh hưởng gì, chứ ko phải nói là nhẹ. Chỉ là tạng người cô ta hơi yếu thôi. Hôm nay nhìn cái giấy suy tim độ 2 tôi giật mình

-Thật sự nếu được sống tiếp, thì e là người may mắn, e cũng không biết e sống được bao lâu nữa. 

-Nói vớ vẩn, cô nói đến chuyện chết chóc làm gì! 

-E ko đùa. Thứ mà e đưa cho a e đã đưa rồi. Bức thư đó, e ko thể tự ta hủy nó đi được, e ko đủ can đảm để làm việc đó. Hồi còn yêu nhau lúc nào anh cũng che chở cho e, anh ít nói nhưng e cảm nhận được những gì anh dành cho e. Bây giờ e xin anh, e van anh, a hãy để cho e được nhìn a, đừng hắt hủi e như vậy. E biết e có lỗi, nhưng thật sự đây là điều e muốn làm bây giờ, e ko cần anh phải yêu e, không cần anh phải quan tâm đến e nhưng anh hãy bình thường với e như 1 người anh, 1 người bạn được không? – cô ta khóc đẫm nước mắt

-Cô li di được mấy tháng rồi?

-Sao anh biết e li dị - cô ta hơi giật mình

-Tôi cũng mới biết thôi, cô lấy thằng đó ngay từ sau khi bỏ tôi. Mới li dị rồi đúng không?

-Được 3 tháng rồi anh ạ, hắn ta…

-Thôi thôi, tôi ko quan tâm đến thằng đó, nó chả là cái quái gì mà tôi phải quan tâm. Cô không phải nói. Thế giờ bệnh tình như thế, cô định điều trị thế nào?

-Chắc là phẫu thuật anh ạ, nhưng e ko biết tỉ lệ thành công là bao nhiêu phần trăm

-Gì thì gì cũng phải chữa đi, còn tôi, cô đã chết trong tôi từ lâu rồi, giờ trong suy nghĩ của tôi cô chỉ còn là cái bóng. Cho nên nếu muốn làm việc gì hẳn hoi với tôi thì tốt nhất là bây giờ tập trung chữa bệnh đi. Tôi cũng ko muốn nhìn thấy cô thê thảm như thế này đâu?

-Sống với chết mong manh lắm, e ko hề có ý gì, e chỉ muốn quãng thời gian còn lại e được nhìn anh được thấy anh thôi.

Tôi im lặng không nói gì. Nhìn cô ta cũng thảm, người gầy rộc đi vì bệnh, mặt thì không trang điểm. Trong tôi cũng có chút động lòng và thương cô ta. Dù gì thì cũng yêu nhau mấy năm, giờ nhìn cô ta khổ sở thế này tôi cũng thấy tội lắm.

-E đi về đây, anh giữ lại bức thư dùm e – cô ta cầm túi đứng dậy

Đi ra đến cửa tôi gọi với lại

-Này?

-Gì vậy anh – cô ta ngoái lại

-Về nhà ăn uống cho đầy đủ, thuốc men đều đặn vào, nghĩ ít thôi. Tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của cô

-Vâng- cô ta nhẹ nhàng và không thể giấu được sự buồn bã qua câu trả lời. Cô ta quay lưng đi về, để lại tôi ngồi bần thần

Vì sao chứ? Trong đầu tôi hiện lên bao nhiêu câu hỏi, hiện lên bao nhiêu băn khoăn. Tôi cảm thấy thương cô ta, 1 sự thương hại vô cùng lớn. Nhưng trong lòng tôi chưa đủ bao dung, chưa thể bỏ lòng tự trọng để tha thứ cho cô ta. Những gì cô ta đã làm với tôi, nó đã hằn lại trong tim tôi những vết cắt, những vết sẹo mà khó có thể bỏ đi được. 

Cuộc sống là thế, tôi đã từng nghĩ tôi may mắn khi không phải lấy cô ta, đó thực sự là 1 suy nghĩ chủ quan và có phần thiên theo lí trí. Thế rồi tôi cũng phải dần định hình lại bản thân mình ngay lúc này. Tôi yêu Linh Nga, thật sự và rất rất nhiều, yêu cái cách mà cô ấy yêu tôi, không cầu kì, không đòi hỏi. Linh Nga là con người hiểu chuyện, là 1 người tâm lý, đôi khi chỉ có 2 đứa với nhau tôi cảm nhận được rằng Linh Nga quan tâm đến tôi lắm. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì đôi tay vòng qua ôm lấy cổ tôi. Ngước lên thì là Linh Nga

-Uầy, giật cả mình

-Hì, anh làm gì mà ngồi 1 mình bần thần thế, e vào cũng ko biết

-Đâu…Tại đang nhớ e mà, nhớ người yêu là phải tập trung chứ. Hề

-Chỉ khéo nịnh, mà anh đi làm về lâu chưa?

-Về cũng được 1 lúc rồi. Mà anh tưởng hôm nay e về ăn cơm với cái Ngọc nên anh ko ghé cửa hàng

-Nó về quê rồi anh ạ, e biết anh lại mì tôm hoặc ăn linh tinh nên qua nấu cơm cho a đấy.

-Cảm động quá , quá cảm động!– tôi trêu

-Đừng có tưởng bở nha ông tướng

-Hay là ở nhà 1 mình buồn nên mới mò sang đây chứ gì, anh biết nấu cơm chỉ là cái cớ thôi – tôi cười

-Có người nấu cơm cho còn không thích, hay anh thích đi ăn phở, đi đi rồi e điện về mách mẹ

-À được, hay đi ăn phở đi, phở bò Nam Định cứ phải gọi là…

-Chỉ được cái mồm miệng đỡ chân tay, mà anh đứng dậy đi tắm đi, đi làm về lâu rồi mà cứ mặc đồ thế à, e đi nấu cơm. Phở để lúc khác

-Ừ, mà có cần anh giúp gì không?

-Anh vào chỉ vướng chân vướng tay e thôi, anh tranh thủ tắm đi.

Tôi đi tắm, còn Linh Nga nấu cơm, 1 loáng thì cả 2 cũng xong xuôi

-E đi tắm đi, rồi ăn cơm cho ngon, thằng Quân nó bảo anh lúc sáng nó ko ăn cơm nhà cho nên ko phải đợi nó đâu

-Thế anh dọn cơm giúp e nha

-Ok sir!

Lát sau cô ấy bước từ nhà tắm ra, mặc bộ đồ Doraemon, lúc này hình ảnh người con gái của tôi khác hẳn, mà là hình ảnh 1 cô gái dễ thương, đôi mắt trong sáng long lanh, những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc của Linh Nga làm tôi cứ nhìn chăm chăm

-Anh chưa nhìn thấy con gái bao giờ à, gì mà nhìn e ghê vậy?

-Hôm nay trông dễ thương thế nhỉ - tôi chống 2 tay lên cằm tỏ vẻ ngưỡng mộ

-Bình thường e cũng dễ thương chứ bộ, à mà hôm nay e mặc cái bộ này vì anh đấy – tay chỉ vào bộ quần áo

-Chả liên quan!

-Haha, có người ngại kìa, nhưng mà công nhận anh ko mập được như doraemon, e thích gọi anh là Thỏ hơn.

-Anh toàn thấy người ta đặt biệt danh thỏ cho con gái chứ có đặt cho con trai đâu

-Thì anh là người đặc biệt mà, đặc biệt với e nữa – Linh Nga tiến lại ôm lấy cổ tôi

-Anh biết. Mà này! E yêu anh nhiều không?

-Nhiều, mà cũng ghét nhiều lắm. Hì, nhưng sao anh lại hỏi thế, có gì không ổn à anh

-Đâu có, anh hỏi e yêu anh nhiều cỡ nào để anh còn biết đường

-Biết đường làm gì cơ ạ

-Thì để anh yêu em nhiều hơn e yêu anh. Hiểu không?

-Anh này, nói linh tinh, thật ra lúc đầu e ghét anh lắm. Người gì mà mặt lạnh tanh, xong còn bày tỏ thái độ ko galant với con gái nữa chứ. May mà rơi vào tay e nên không bây giờ cũng ế rồi. Heheh

-Vậy mà có người cứ đâm đầu vào, với lại trông cùi cùi thế này thôi mà nhiều cô theo phết đấy- cười

-E biết anh có nhiều hot girl theo đuổi rồi cho nên e biết thân biết phận e – mặt bí xị

-Anh trêu tí thôi mà – tôi lấy cái tay véo má Linh Nga 

-Mà ăn cơm thôi anh

Đang ăn cơm thì Linh Nga nói với tôi

-Anh này, e lo quá

-Có chuyện gì hả e?

-Bố gọi điện cho e lúc chiều bảo mai về quê, anh có về cùng e không?

-Anh tưởng là chúng mình thống nhất là cả 2 đứa về rồi cơ mà

-Vâng, nhưng e vẫn lo anh ạ

-Không phải lo, e ko thấy bố ủng hộ mình à, quan trọng là giờ giải thích cho mẹ thôi mà

-Nhưng mẹ e mê tín mấy cái vụ bói toán lắm, rồi tuổi tác không hợp nhau nữa, nói chung là e thấy sợ ấy. 

-Mình cũng đâu có phải không hợp tuổi, tuổi 2 đứa có phải nằm trong tứ hành sung đâu, giờ quan trọng là phải cho bố mẹ biết chúng mình yêu nhau, với lại anh tin là với điều kiện bây giờ thì anh có thể lo được cho e. Hiểu không?

-Vâng, mong là mọi chuyện không sao?

Bỗng có tiếng chuông. Tôi ra mở cửa thì thấy mặt thằng Nhật đang nhăn nhở đứng ngoài

-Anh, anh ăn cơm chưa?

-Đang ăn, đi đâu về mà trông mày nhem nhuốc thế kia?

-E vừa đi học về, mệt quá, có gì ăn không e đang đói

-Bố mẹ cho tiền lại hết rồi chứ gì?

-Anh lúc nào cũng tiền tiền, e không như anh nghĩ đâu- nó ái ngại

-Lại còn giả bộ làm trò, vào ăn cơm luôn đi

Nó lật đật bỏ đôi dép rồi chạy tọt vào bên trong

-Ơ, chị Linh Nga, chị ở đây à. Em chào chị- nhăn nhở cười!

-Ừ, ngồi ăn cơm luôn đi e, anh chị cũng vừa mới ăn thôi

-Khiếp, dạo này ông anh nhà e cứ như vua ấy, sướng nhất đại ca rồi còn gì, đi làm về có người nấu cơm cho ăn, phục vụ đến tận răng thế này bảo sao đợt này dễ tính

-Mày còn nói nhiều nữa anh đuổi về đấy- tôi dọa

-Hề hề, e mời anh chị ăn cơm

-Ăn nhiều vào nhé- Linh Nga gắp cho nó miếng thịt vào bát

-Chị cứ kệ e, mà anh chị bao giờ cưới thế?

-Mày toàn hỏi chuyện đâu đâu. Anh cưới hay mày cưới. Mà 2 đứa dạo này thế nào. 

-Vẫn thế anh ạ, nhưng Ngọc nó trẻ con lắm

-Gớm, ông người lớn chắc, suốt ngày chành chọe nhau chứ gì

-Nhưng mà cãi nhau 1 lúc rồi lại thôi ấy mà

-Đúng là phường chèo – tôi vừa trêu vừa cười- hay 2 đứa cưới trước đi, anh chị cưới sau

-Không được, lấy nhau về rồi nhìn nhau mà sống à anh

-Học hành cho cẩn thận nhé, rồi đi làm. Yêu thì yêu nhưng 2 đứa bảo ban nhau mà học tập. – Linh Nga nhắc

-Dạ vâng. E biết mà

Cơm nước xong xuôi Linh Nga thu dọn, còn tôi và thằng Nhật ra ngoài ngồi nói chuyện

-Anh, anh cho e mượn mấy trăm- nó gãi đầu bối rối

-Anh biết ngay mà, mày vác mặt sang đây chỉ có 1 là bác lên chơi, 2 là xin tiền. Bố mẹ 1 tháng cho bao nhiêu?

-2 triệu rưỡi anh ạ, nhưng mà tiền ăn, tiền nhà, rồi tiền linh tinh xe cộ nữa, bla, bla

-Thôi, ko phải giải thích, có cái tiền phí yêu quan trọng nhất thì mày ko nói. Lấy bao nhiêu?

-Mấy trăm thôi anh ạ, vì cũng gần cuối tháng rồi

-Đây, 500k, anh không tiếc tiền cho mày, nhưng mà bố mẹ ở nhà cũng làm vất vả, chi tiêu cho nó hợp lí. Cũng nói thẳng với người yêu là nhiều lúc ko có tiền, ko phải lúc nào cũng đi chơi được. Anh thấy 2 đứa chúng mày hay la cà quán xá, phim phủng lắm đấy. 

-Dạ vâng, e biết rồi

-Gì thì gì dưới mày còn 1 đứa e, bố mẹ cũng có lúc khó khăn, cố gắng lo đầy đủ cho mày đi học là tốt rồi. Đừng nhìn vào những đứa nhà giàu, nhà mình bình thường thì mình phải cố gắng

-Vâng

-Nói xong có thấm vào đầu được cái gì không. Ngày trước mày cứ nói với anh là e có thằng bạn nhà nó thế này thế kia. Đấy là bố mẹ nó giàu chứ không phải nó giàu.

-Thì e cũng cố gắng để kiếm tiền cưới vợ chứ

-Anh thì không như mày, anh kiếm tiền để vợ nó cưới anh. Hiểu không? Khẳng định được mình đi đã rồi nói

-2 anh em bàn chuyện gì mà căng thẳng thế - Linh Nga đi từ trong ra cầm theo đĩa hoa quả

-Có gì đâu chị, chuyện đàn ông với nhau ấy mà.

-À chị ơi, e trai chị bao nhiêu tuổi rồi- Nhật hỏi

-E trai chị hả. Đang học lớp 11 rồi, được cái nó cũng ngoan

-Ngoan giống chị không? – cười

-Tất nhiên, e trai chị vừa đẹp trai, học giỏi, là hot boy ở trường cấp 3 ở quê đấy

-Hì, giống anh Tùng hồi cấp 3, chỉ khác là anh Tùng học dốt với xấu trai thôi

-Ơ cái thằng này, vạch đầu gối cho người xem lông chân đấy à. Đuổi về bây giờ

-Vậy mà giờ trông không đến nỗi nào nhỉ - Linh Nga cứ lấy tay bụm miệng cười

-2 chị e nhà này giỏi thật, để xem vài năm nữa bằng tuổi anh mày có phong độ bằng anh bây giờ không nha

-E nghĩ là bây giờ anh hơi tự tin . Bây giờ anh là hoa có chủ rồi, sắp tàn rồi anh ơi ! – Nhật nó lại đá xoáy

-E cứ làm như chị ác lắm ko bằng ấy. Anh này – Linh Nga quay sang tôi – sau này cưới nhau về anh không phải làm gì đâu, chỉ việc nấu cơm, rửa bát với quét nhà thôi 

-Anh đi chết đây

-Hề, thôi e đi về đây

-Chị thấy lúc nào e cũng vội vàng vậy hả, ở lại chơi tí đã

-Thôi, e về cho 2 anh chị tâm sự. hehe

Nó nhanh nhanh chóng chóng vơ lấy cái ba lô rồi chuồn, còn tôi và Linh Nga ngồi lại. 2 đứa cùng mở cà tun để xem. 

-Tối e ở lại đây mà ngủ

-Ngủ với anh á, không đâu!

-Ai bảo ngủ với anh. Tưởng được ngủ với anh mà dễ à – tôi nháy mắt

-Thế anh ngủ ở đâu? Đừng bảo e là anh ngủ ngoài này nha

-Không, anh ngủ với thằng Quân, e cứ vào phòng anh mà nằm, tivi có, máy tính có. Giờ về nhà e cũng có 1 mình, ngủ đây không an toàn hơn à.

-Vâng, thế cũng được, đêm cấm anh mò vào nha – Linh Nga nghiêm mắt

-Ôi giời, người yêu mà còn không tin kìa. Nói thật anh có háo sắc nhưng ko đến nỗi nửa đêm làm chuyện mờ ám đâu. E cứ chốt cửa phòng, anh có chìa khóa mà – tôi cười to

-Hic, chẳng nói lại được với anh. 

Ngồi xem phim 1 lúc thì Linh Nga vào đi ngủ trước, lát sau thằng Quân về, người toàn mùi rượu

-Lại uống ở đâu à

-Ừ, tối uống ở nhà bác Tuân, bác í mời khách về nhà

-Đấy, có tiền ko sung sướng gì đâu- tôi cười

-À mà này – nó ngồi xuống ghế salon hỏi tôi

-Gì thế?

-Con bé Trang, nó thích mày thật à

-Ừ, sao ?

-Tao thấy nó tội quá.

-Mọi hôm mày ác cảm với nó lắm cơ mà, sao tự nhiên lại…

-Mấy hôm vừa rồi tao đưa đi đón về con bé, trông nó cứ lầm lì, khuôn mặt lúc nào trông cũng sầu sầu . Tao hỏi thì nó cũng ko nói rõ, nó chỉ bảo buồn. Nhưng về đến nhà thì nó lại cố gắng tươi tỉnh để bố mẹ nó khỏi lo lắng hay sao ấy.

-Haizz, tao cũng ko biết phải xử lí thế nào cả, chỉ mong con bé không sao thôi, chứ tao có người yêu rồi, tao ko thể làm gì hơn cho con bé được. Lúc nào mày lựa lời động viên con bé giúp tao

-Ừ, mà mày có số hưởng thật đấy, mấy e e nào cũng được, nhà giàu, ngoan ngoãn, biết điều

-Thôi ông tướng, ngồi đấy mà so đo. Đi tắm rửa đi rồi ngủ, tôi tao ngủ với, Linh Nga ngủ phòng tao rồi. Sáng mai 2 đứa về quê Linh Nga

-Ơ, Linh Nga đang ở đây à, mà tao tưởng chúng mày ngủ với nhau rồi

-Ngủ cái đầu mày, hỏi nhiều. Đi tắm đi

-Ơ thế về quê Linh Nga ra mắt gia đình à, quả này hot đây

-Ô hay, đi tắm đi, lắm chuyện.

Lát sau tôi và nó đi ngủ, 2 thằng nằm cạnh nhau, cũng phải mấy năm rồi tôi với nó mới ngủ cùng. Mỗi thằng đều đã có 1 hướng đi, 1 toan tính khác nhau, nhưng tôi thấy nó vẫn có chút gì đó lo âu, và tôi cũng vậy. 2 thằng đều đặt tay sau trán và ngửa mặt lên trần nhà

-Mày tính cưới Linh Nga thật à

-Ừ

-3 thằng với nhau, thằng Vũ thì con cái ngon lành, mày cũng sắp lấy vợ, còn tao giờ chả biết trông vào đâu nữa

-Mày lo làm gì, chuyện duyên số cái gì đến nó sẽ đến thôi. Bây giờ về cố gắng động viên ông bà già yên tâm.

-Thì chỉ biết thế chứ sao, tao ko cần người vợ xinh, tao chỉ cần đứa nào nó yêu tao thật lòng, được 1 nửa như Linh Nga của mày là được rồi.

-Cái ước muốn, cái tiêu chí mà mày đề ra khi chọn vợ, thường thì những cái tiêu chí đó ít xuất hiện lắm, nó không như ý muốn của mày đâu. 

-Thì biết thế, à mà này, bao giờ chúng mày cưới

-Tao chưa tính, về nhà Linh Nga xem tình hình thế nào đã. 

-Tao tính chuyển ra ngoài, chứ ở thế này không tiện cho chúng mày

-Thằng dở này, bọn tao đã cưới nhau đâu, mày cứ ở đây. Đến mày mà còn câu nệ với tao thế này à

-Không, chỉ là…

-Không nhưng nhị gì, tao đã nói rồi. Anh em sống với nhau bao lâu tao còn không hiểu mày chắc, cho nên mày luôn rước cái thiệt vào người, lúc nào cũng lo cho anh em, lo cho người khác. Tiện đây nói luôn sang tuần rảnh ngày nào đi mua quần áo với tao.

-Không cần đâu !

-Đi ra công trường mày cũng phải có cái uy anh em nó mới sợ, đi uống với khách hàng đôi lúc cũng phải nịnh nọt, nói chung là tao thấy mày phải thay đổi cái tác phong đi nhiều đấy.

-Ừ, thôi ngủ đi

Sáng hôm sau thằng Quân đi làm từ sớm, tôi và Linh Nga cũng dậy để chuẩn bị đồ đạc về nhà Linh Nga. 2 đứa bắt taxi ra bến xe để về quê Linh Nga. 

Đến tầm trưa cũng về đến quê Linh Nga, hiện lên trong mắt tôi là 1 khung cảnh yên bình, đường vào nhà Linh Nga từ đường quốc lộ gần đó cũng ngắn, ở đây là nông thôn nhưng đường xá cũng đẹp, thấp thoáng cũng còn vài rặng tre, nói chung là yên bình và tĩnh mịch so với quê tôi. Vào đến nhà Linh Nga thì thấy bố Linh Nga đang ngồi đọc báo

-Cháu chào bác – tôi chào to

-Con chào bố 

-Ừ, 2 đứa về đấy à


Chap 47

- Bố, có mình bố ở nhà à? 

- Ừ. Vào nhà ngồi đi cháu - bố Linh Nga nói với tôi

- Dạ vâng !

- Anh vào ngồi uống nước với bố đi. E đi cất đồ

- Ừ

Tôi lại ghế salon ngồi đối diện bố Linh Nga. Khuôn mặt bác có vẻ phấn khởi và vui vẻ lắm. Chắc cũng do 1 phần con gái diệu đưa bạn trai về nhà. 

- Dạ, bác về nhà lâu chưa ạ

- Bác mới về tối hôm qua thôi. Thế đi đường có mệt lắm không? 

- Dạ, cháu bình thường. Thế bác gái nhà mình đâu rồi ạ?

- Bà í đi làm, đã về đâu, mà chắc giờ này cũng sắp về rồi đấy!

Ngồi nói chuyện được dăm ba câu thì Linh Nga đi ra

- Hôm nay cu Thành cũng phải đi học à bố

- Ừ, thấy nó đi học suốt. Với lại lớp 12 rồi, bố lo lắm

- Em nhà bác năm tới thi đại học ạ?

- Ừ, thấy nó cũng chăm chỉ mà chẳng biết thế nào. Bác thì đi suốt, Linh Nga thì cũng thỉnh thoảng mới về. Chẳng biết ở nhà bà kia có giục nó học hành cẩn thận không?

- Cũng nên quan tâm đến em nó bác ạ. Giờ đang tuổi ăn tuổi lớn, nên cứ động viên cho e nó tập trung thi đỗ đại học đã bác ạ.

- Tính nó thì cũng ngoan, học thì không đến nỗi nào. Nhưng mà bố vẫn lo. Linh Nga thỉnh thoảng con điện về cho em nó rồi hỏi han động viên giúp bố

- Vâng, con biết rồi. Con đi nấu cơm đây, ko mẹ về mẹ lại...

- Ừ, mà dạo này công việc cháu thế nào ?

- Cháu thì lúc bận lúc không bác ạ. Lúc thì việc ngập lên đến mặt. Còn bình thường thì cứ túc tắc làm thôi ạ

- Xây dựng mấy năm nay chết dí nhỉ. Có việc là ngon lành rồi

- Dạ vâng, mấy năm nay kinh tế nó khó khăn, mà nguồn từ trên thì ít, nhưng nói chung ông nào có quan hệ là có việc hết ấy mà bác. Công ty cháu thời gian đầu suy thoái cũng chững việc, nhưng giờ thì cũng đủ việc cho anh em làm.

- Thế cháu có làm ngoài không ?

- Dạ cũng có bác ạ, nhưng thỉnh thoảng thôi, vì việc ở công ty cháu cũng bận. Làm ngoài thì toàn người quen nhờ. Ví dụ như thiết kế nhà ở quê. Nó cũng đơn giản ấy mà bác. Còn trên Hà Nội nếu có làm ngoài chủ yếu cháu nhận làm nội thất thôi ạ. Chứ việc công ty cũng làm cháu quay như chong chóng rồi.

Ngồi nhâm nhi chén trà đàm đạo với ông bố vợ tương lai kể ra cũng có cái hay. 2 bác cháu đã gặp nhau từ trước nên cũng thoải mái chứ không có gì căng thẳng. Sơ qua về nhà Linh Nga, nhà cũng thuộc dạng khá giả, kinh tế chắc cũng vững. Căn nhà 2 tầng nằm trên 1 thửa đất vuông vắn, rộng rãi. Đang ngồi chơi thì có tiếng xe máy từ ngoài cổng đi vào. Phi vaò tới sân tôi thấy chiếc xe future màu xanh đỗ xịch trước cửa. 1 người phụ nữ dáng tròn trịa , trên thì bịt khẩu trang, còn mặc cái áo chống nắng trùm kín mít. 

- Mẹ Linh Nga về đấy - bố Linh Nga nhắc

- Thế ạ

Mẹ Linh Nga bước vào cửa, bỏ cái khẩu trang ra. Xuất hiện trước mặt tôi là 1 người phụ nữ có đôi mắt rất sắc. Tôi đứng dậy

- Cháu chào bác ạ!

- Ừ, mà ai....

- Cái Linh Nga dẫn bạn trai về đấy!

Vừa dứt khỏi câu thì mặt bác gái biến sắc ngay, đôi mắt vẫn còn chưa hết ngạc nhiên

- Dạ, cháu là Tùng, bạn Linh Nga ạ

- Ngồi uống nước đi - bác gái buông giọng không mặn mà cho lắm rồi đi vào trong

Tôi và bố Linh Nga nhìn nhau ái ngại xen lẫn chút lo lắng.

- Bà ấy chắc đi làm về mệt. Linh Nga ơi - bác trai gọi vọng vào

- Gì thế bố - Cô ấy lật đật chạy ra

- Con nấu món gì thế? Sắp xong chưa, Thành nó cũng sắp về rồi đó.

- Sắp xong rồi bố ạ. Đợi em về là ăn cơm luôn.

- Nga, nấu cái gì trong bếp sắp cháy rồi đây này - bác gái quát từ trong ra. Cô ấy lại lật đật chạy vào.

- Nhà bác có mỗi mình nó con gái, không phải khen chứ nó quán xuyến được hết việc trong nhà. Giờ cũng đến tuổi lấy chồng, bác cũng muốn nó phải lấy người đàng hoàng, tử tế. Bác nói thế chắc cháu hiểu

- Dạ vâng, cái đó cháu biết chứ ạ. Về phần cháu thì bác có thể yên tâm, còn về phần bố mẹ cháu thì bố mẹ cháu quý Linh Nga lắm ạ!

- Ơ thế con bé gặp bố mẹ cháu rồi à?

- Dạ vâng, bố mẹ cháu coi Linh Nga như con cái trong nhà, bố mẹ cháu cũng sốt ruột giục 2 đứa về thưa chuyện với 2 bác ạ.

- Bác thì bác không can thiệp vào chuyện tình cảm của 2 đứa. (Truyện được đăng tải miễn phí tại wapsite Haythe.US - chúc bạn đọc truyện vui vẻ) Thứ nhất là lớn cả rồi, thứ 2 là giờ không phải ngày xưa, mai mối cổ hủ lạc hậu bác cũng ko thích. Bố mẹ cháu quý Linh Nga thế là tốt rồi.

- Vâng ạ!

Lát sau cu em của Linh Nga cũng đi học về. Trông thằng bé cao ráo, đẹp trai, mắt 1 mí nữa. Nghĩ bụng chắc gái chết như rận với ku này. 

- Con chào bố. Em chào anh!

- Ừ, chào em

- Đây là anh Tùng đúng không ạ?

- Ơ, sao biết anh là anh Tùng?

- Hôm qua chị Linh Nga điện cho e, nói hôm nay dẫn người yêu về mà - nó cười 

- Thế hả, Linh Nga cũng thỉnh thoảng kể về e lắm. Đẹp trai, học giỏi. Quả không sai

- Thôi, vào thay quần áo đi rồi ăn cơm- bố Linh Nga nói với cu Thành. - vào ăn cơm thôi cháu. Xong xuôi hết cả rồi

- Dạ vâng

Tôi cùng ăn cơm với gia đình Linh Nga. Từ đầu bữa thấy khuôn mặt của mẹ cô ấy có chút gì đó không hài lòng. Chẳng nói cũng chẳng rằng gì cả. Tôi và bác trai cũng uống mấy chén rượu. Đang ăn thì mẹ Linh Nga bất chợt hỏi tôi.

- Cháu này

- Dạ

- Nhà cháu có mấy anh chị em

- Dạ cháu có 1 mình thôi ạ. Cháu là con một

- Sau này cũng vất vả đấy nhỉ. Thế bố mẹ cháu làm gì?

- Bố cháu thì làm hiệu trưởng 1 trường cấp 2, mẹ cháu thì làm ở ....

- Ơ sao hôm trước cháu bảo bố mẹ cháu làm nông dân- bác trai lên tiếng

- Thì bố mẹ cháu đầu tiên cũng làm nông - tôi đưa tay lên gãi đầu - nhưng mà nhà cháu ai cũng thật thà và tình cảm như nông dân nên...

- Vậy giờ cháu đang làm gì ?

- Cháu làm bên xây dựng, cháu là kiến trúc sư.

- Kìa mẹ, mẹ hỏi gì kĩ thế, đang bữa cơm mà

- Thôi, 2 bác cháu uống rượu đi, mẹ ăn xong rồi, chuẩn bị đi làm đây. Chiều mẹ phải đi sớm

- Ơ, vừa ăn đc mấy miếng mà mẹ

- Mẹ no rồi

Tình hình là mẹ Linh Nga có vẻ ko thích tôi thật. Dù sao đi chăng nữa thì con gái nhà người ta, người ta có quyền chọn lựa. Nhưng thời đại bây giờ rồi, chuyện yêu đương, lấy vợ lấy chồng cũng ko cổ hủ như ngày xưa nữa. Còn lí do mà bác gái không thích tôi thì cũng chưa rõ đầu cua tai nheo như thế nào.

Uống rượu xong xuôi thì bác trai đi ngủ. Cu Thành đi học, còn tôi với Linh Nga. Tôi giúp cô ấy thu dọn. Lúc đó có tí rượu vào nên tôi cũng mạnh dạn hỏi

- Em này!

- Sao thế anh

- Hình như mẹ không thích anh

- Chắc không phải đâu, có khi mẹ đi làm về mệt, chiều lại đi tiếp nên chưa nói được nhiều

- Ừ, thôi có gì để tối rồi tính. Chiều e có đi đâu không?

- Chiều e không. Mà anh đi nằm tí đi kẻo mệt, đợi e rửa bát xong e dẫn lên phòng cu Thành nằm.

Thật sự tôi vẫn băn khoăn làm sao để tiếp cận hơn được bác gái. Chứ tình hình như thế này thì không ổn. Cả chiều hôm đó tôi cứ trằn trọc, trong người rất bí bách khó chịu, chi mong đến tối có cơ hội nói chuyện với bố mẹ Linh Nga. Tối hôm đó ăn cơm xong, cả nhà ra phòng khách uống nước, bác trai thì vẫn tỏ ra quý mến tôi. 

- Dạ 2 bác con có chuyện muốn thưa với 2 bác ạ

- Cháu cứ nói đi - bác gái nhẹ nhàng

- Dạ, con xin lỗi 2 bác vì chưa được sự cho phép của 2 bác mà đã về đây. Nhưng 1 phần con cũng sốt ruột. Con về đây để xin phép 2 bác cho con và Linh Nga được chính thức tìm hiểu nhau. Con cũng xác định mối quan hệ nghiêm túc, lâu dài với Linh Nga ạ.

- Chuyện tìm hiểu thì là việc của 2 đứa, yêu nhau cũng thế, nhưng chuyện lấy vợ lấy chồng thì còn nhiều vấn đề - bác gái buông giọng

- Dạ chuyện cưới xin thì sau này 2 đứa bọn con sẽ xin phép bố mẹ 2 bên, rồi bố mẹ con sẽ có lời với 2 bác ạ

- Ừ, 2 đứa cứ tìm hiểu nhau cho kĩ càng đi. Về phần bác thì bác ủng hộ, nhưng mà tuyệt đối không có cái kiểu bác sĩ bảo cưới, rồi điều tiếng là bác không đồng ý đâu. 

- Bố thật là, không có chuyện đó đâu ạ

- Làm thằng đàn ông thì phải có trách nhiệm, làm gì thì làm cũng phải đến nơi đến chốn, con gái bác nuôi nấng từ bé đến lớn. Giờ nó dẫn người yêu về bác vừa mừng vừa lo. Nó thì hiền lành ngoan ngoãn, 2 bác cũng ko thể suốt ngày bên cạnh mà nhắc nhở được. Vậy cho nên 2 đứa phải bảo ban nhau, rõ chưa - bố Linh Nga nhắc nhở.

- Dạ vâng, có vấn đề gì 2 bác cứ nhắc nhở ạ. 

Thằng cu Thành thì ngồi im , liếc ngang liếc dọc qua từng người để xem cuộc nói chuyện có vẻ căng thẳng. 

- Bà, mai chủ nhật đấy, có xem bói toán gì thì đi mà xem sớm đi

- Sao tự nhiên bảo tôi đi xem bói?

- Thì xem tuổi cho 2 đứa có hợp hay không?

- Ông thật là..., ông đọc sách phong thủy sao không xem luôn đi còn bảo tôi.

- Tôi xem rồi, hợp. Còn bà muốn chắc ăn thì đến thầy mà xem.

- Thật thế hả - bác gái có vẻ mừng rỡ.- hợp thì được rồi, tôi đi thầy xem làm gì nữa cho nó tốn kém! Mà 2 đứa, mẹ thì mẹ không khó khăn gì hết, nhưng mà hôm vừa rồi mẹ đi xem, họ bảo Linh Nga năm nay cưới là đẹp nhất, nếu ko cưới thì phải để sang năm kia mới cưới được. 2 đứa suy nghĩ đi nha

- Mẹ, con chưa sẵn sàng tâm lí cưới chồng mà. Lúc nào cưới thì cưới chứ sao mẹ mê tín quá vậy!

- Có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Nghe chưa

- Nhưng mà mẹ cứ suốt ngày bói toán, sốt ruột lắm

Thấy thế tôi kéo tay Linh Nga ra hiệu không nói nữa. - Dạ vâng, thế thì bác để con về thưa với bố mẹ, cái chuyện ngày lành tháng tốt nó cũng quan trọng lắm chứ ạ. Vấn đề tâm linh nên cũng phải kĩ càng 1 tí.

- Ừ, bác cũng muốn có cháu bế lắm rồi, có 1 đứa con gái tống quách đi cho nhẹ nợ - mẹ Linh Nga vừa lườm vừa cười

- Phải đó, anh chị cưới đi. 

- Bố là bố thấy 2 đứa cứ yêu nhau cho kĩ vào, chứ ko lại cả thèm chóng chán, chuyện cả đời cũng nên suy xét cho kĩ lưỡng. 

- Dạ vâng.

Tối hôm đó tôi ngủ với cu Thành, cũng có cơ hội nói dăm ba câu với thằng bé

- Anh Tùng này, anh đang làm ở đâu thế

- Anh hả, anh làm cho công ty của chú

- Lương lậu khá không anh

- Đủ ăn, đủ tiêu, đủ chơi - tôi cười

- Thế là ngon lành rồi anh, e sang năm thi đại học, lo lắm anh ạ

- Cố gắng lên, vừa là cơ hội, vừa là ngưỡng cửa cuộc đời của mình đấy.

- Vâng. Thế anh yêu chị em lâu chưa ạ

- Mới được 1 thời gian thôi

- Thế ạ, chị nhà e ngoan lắm đấy. E cũng hơi bất ngờ, hôm qua chị gọi điện về bảo nay dẫn anh về e giật mình. Bà này cứ ngầm ngầm mà ghê phết. Hề hề

- Bình thường hiền lắm à

- Vâng, hiền khô luôn í, chẳng bao giờ cãi lại bố mẹ, mà chị cũng thương e lắm. Bố mẹ e tin tưởng với lại yên tâm về chị lắm. Anh chắc phải có gì đặc biệt thì chị e mới yêu đấy nhỉ

- Anh hả, cũng như bao ông kiến trúc sư quèn thôi, có gì mà đặc biệt

- Trong tưởng tượng của e, anh là 1 người tóc dài, râu ria xồm xoàm, quần áo lượt thượt cơ - cười

- Thế e chưa thấy kts nào như anh à

- Tại ở gần nhà e đây này, có ông kts đi làm ở Hà Nội về, trông lúc nào cũng ngầu lắm. Còn anh thì không ngầu, đầu tóc gọn gàng, có râu nhưng lại cạo sạch, quần áo chỉn chu nên e hơi bất ngờ.

- Anh đi làm công sở, với lại phong cách của anh thích gọn gàng. Hồi sinh viên anh có để tóc dài, chứ đi làm rồi thì không

Tán gẫu dăm ba câu thấy thằng cu này ăn nói cũng lễ phép, dễ gần, ngoan ngoãn. Và nó cũng có vẻ mến tôi. Sáng hôm sau cu Thành đi học, bố mẹ Linh Nga ở nhà. 

- 2 đứa đi chùa với mẹ không? - bác gái hỏi

- Mẹ lên chùa à, thế đợi con tí, anh, anh đi cùng không?

- Đi với bà í đi cho vui, bác ở nhà 1 mình cũng được - bố Linh Nga nói

- Dạ vâng, thế cháu xin phép đi với bác gái tí ạ.

Sáng nay thì mẹ Linh Nga có vẻ phấn khởi, lên chùa tôi và Linh Nga cũng đi theo chắp tay và khấn. Cầu mong mọi bình an và yên lành đến với chúng tôi. 

Thực ra thì với thái độ của 2 bác đối với tôi như vậy thì cũng dễ hiểu. Chẳng ai lại dễ dàng quá đối với ng yêu của con gái ngay lần gặp đầu tiên. Dù có chút e dè, có chút gọi là khó dễ nhưng đối với tôi như vậy là thành công rồi. Cái gì cũng cần có quá trình, cũng cần có thời gian để thích nghi. Nhìn nhận theo chiều hướng khác thì tôi cũng không đến nỗi nào. Gia cảnh thì cũng được, cho nên 2 bác cũng thoải mái hơn là điều dễ hiểu

Ngay chiều hôm đó tôi xin phép 2 bác tôi và Linh Nga về Hà Nội. Trước khi đi còn dúi cho ít đồ ăn. Về đến nhà 2 đứa cũng mệt lả người.

- E này, theo e thì 2 hôm vừa rồi thành công hay thất bại

- Anh đang hỏi vấn đề gì vậy

- Thì cái chuyện về nhà e ấy.

- Hôm qua mẹ có nói chuyện với e. Đáng lẽ sáng nay là bác làm cùng cơ quan mẹ đến chơi đấy. Sang xem mặt e, nhưng anh về nên mẹ phải gọi điện cho người ta để chối lúc khác.

- Thế à, vậy anh là người phá đám chăng?

- Không, mẹ chỉ bảo anh được, có mỗi điều là nhà xa,2 đứa ko cùng quê nên nếu có lấy nhau sau này đi lại vất vả lắm. Mẹ định giới thiệu cho e con nhà người ta, nhà gần. Nhưng sau hôm nay chắc mẹ nghĩ lại thôi.

- Hi vọng thế. Chứ giờ anh cũng thấy lo lo, việc thì nhiều, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. - tôi thở dài.

- Có gì để e thuyết phục mẹ, bố thì cũng quý anh mà. Anh yên tâm đi. Anh chỉ việc yêu e thôi

- Thật?

- Vâng.hì! 

Ngày hôm sau tôi có hẹn đi uống cafe với Đức

- Anh gọi em ra có việc gì thế ạ

- Chị bị bệnh lâu chưa

- Bị lâu rồi anh, nhưng sao tự nhiên đợt này lại quá ra như vậy

- Thế giờ chị đang ở đâu?

- Chị thuê nhà ở 1 mình a

- Sao không nói bố mẹ bảo chị về ở cùng. 1 mình ốm đau như thế

- Bố mẹ e gàn rồi, khuyên can mãi rồi. Ngày xưa bố mẹ e nói gì chị cũng nghe, giờ chẳng ai nói được chị. Dù khuyên bảo cỡ nào chị vẫn không nghe anh ạ. Mà sao anh biết chị bị bệnh.

- Hôm trước anh gặp rồi nói chuyện

- Thế ạ, nhiều lần e cũng muốn kể với anh, nhưng chị không cho e nói. Thấy chị tụt dốc không phanh thế này e cũng thấy nản lắm. Chị không về nhà chắc cũng do 1 phần bất mãn với bố e ngày trước ép chị, giờ bố e cũng buồn.

- Cuộc sống mà, có những thứ nó tan biến trong chớp mắt. Chú cho địa chỉ nhà, để lúc nào anh qua xem. 

- Vâng, tối về e nhắn tin cho

- Mà sao chú ko đến ở cùng chị , cho có chị có em

- E cũng nói thế rồi, nhưng mà chị không đồng ý. Ngày thì đi làm, tối về cứ lủi thủi 1 mình. E hỏi chị cần gì, thì chị cũng chẳng nói, lúc nào cũng lầm lì. Mà e cũng không ngờ là chị lại đến công ty anh làm đâu. Đúng là… - nó lắc đầu ngán ngẩm

- Chuyện làm ở công ty anh thì ko sao, lúc đầu anh cũng giật mình, nhưng giờ thì bình thường rồi, làm 2 phòng khác nhau nên chạm mặt nhau cũng ít. 

-Vâng, e chỉ sợ chị đến đó rồi lại làm khó cho anh

Khó thì không nhưng ở cái chốn văn phòng, nó cũng phức tạp lắm, lời ăn tiếng nói, rồi ganh ghét nhau đủ kiểu.

- Rắc rối thật. 

- Thôi, anh phải về đi có việc, lúc khác anh em mình nói chuyện sau nhé

- Dạ vâng

Chiều tôi đi làm về qua cửa hàng thằng Vũ. Mọi người có nhà cả

-Em chào anh - Huyền nói

- Ừ, vợ chưa cưới anh đâu

- Khiếp, hôm qua về nhà Linh Nga, hôm nay đã khoe là vợ chưa cưới rồi - cười

- À, ờ thì cứ phải nhận đi là vừa, đằng nào chả cưới.

- Em đây, anh vừa đi làm về à, sao về sớm thế ạ

- Nhớ người yêu không chịu được nên về sớm thôi

- Hôm nay trời bình thường, anh ăn phải cái gì mà giọng cứ ngọt xớt từ lúc nãy đến giờ nhỉ. Bình thường thì em biết anh giàu tình cảm nhưng mà khô khan lắm, hôm nay có gì lạ lạ !

- Thì dần dẫn cũng phải thay đổi cho cuộc sống nó thêm tí màu sắc chứ.

- À quên, tiện có anh ở đây e nói luôn, anh ngồi đi, đứng mãi. Đang có chuyện định bàn với anh đây

- Chuyện gì thế e - tôi ngồi xuống ghế

- Thì hôm trước e nói với anh rồi đó, cái chuyện e định mở thêm 1 cửa hàng nữa. E muốn Linh Nga sang đó quản lí cho e. Phần nữa nếu anh muốn kinh doanh thì chung vốn với nhà e cũng được. Ông Vũ nhà e cũng tìm được mặt bằng rồi.

- Anh cũng máu kinh doanh nhưng điều kiện chưa cho phép. 

- Vài chục thôi mà anh, nhiều nhặn gì đâu

- Thật ra anh cũng muốn. Nhưng thôi anh coi em với thằng Vũ thân thiết như người nhà anh cũng nói luôn. Vợ chồng em thiếu tiền, cần vốn thì anh cho vay. Chứ anh ko muốn dính dáng đến kinh tế những người thân thiết. Các cụ nói giàu vì bạn, sang vì vợ, cái chuyện kinh tế nó khó nói lắm, nhỡ đâu lại mất lòng anh em thì chết. Còn chuyện quản lí cửa hàng thì e cứ bàn với Linh Nga, cảm thấy tin tưởng mà Linh Nga đồng ý thì làm. Chứ anh ko ép buộc Linh Nga phải làm ở đâu cả. Cái đó chị em bàn với nhau đi chứ

- Vâng, thực ra thì em cũng đang thiếu vốn. Có gì tối e về bàn với nhà em, còn Linh Nga, cứ thế nha em

- Em làm công ăn lương, mà mới làm cho anh chị được mấy tháng, e sợ không kham được hết chị ạ

- Không phải lo, thời gian đầu chị sẽ phụ e. Căn bản là e chưa xin việc đúng ngành, thôi thì cứ làm cho anh chị, cũng ko vất vả lắm đâu!

- Thế thì cho e về suy nghĩ đã chị ạ - Linh Nga có vẻ ái ngại về cái vấn đề này

- Ủa mà thằng Vũ đâu - tôi hỏi

- Ông í đang cho thằng Bin ăn trong nhà anh ạ, để e gọi

- Thôi, anh với Linh Nga về luôn bây giờ

- Gì mà vội thế ạ, ngồi chơi đã anh

- Anh về còn 1 đống việc ở nhà kia kìa. Thôi anh về nha

- E về chị ạ

- Ừ, em chào anh!

Trên đường về Linh Nga hỏi tôi

- Anh ơi

- Sao e?

- Lúc nãy chị Huyền nói, mà e băn khoăn quá anh ạ

- Chuyện đi làm ấy hả?

- Vâng, e cũng muốn làm chỗ ổn định. Ý anh thế nào?

- Thực ra anh cũng đợi 1 thời gian nữa ổn định rồi anh sẽ nhờ người để xin việc cho e. Chứ đi bán quần áo mãi thì cũng không hay. Mình có bằng, có nghề thì nên đi làm đúng nghề. Mình tính cái lâu dài chứ không tính cái trước mắt. 

- Vâng, tại chị Huyền cứ năn nỉ, e thì không muốn làm mất lòng ai cả nên e cũng chưa từ chối

- Theo anh thì e cứ nhận lời đi, lương lậu thì ko phải nghĩ, còn công việc của e thì để anh lo. Huyền chắc nó cũng ngại nên mới bảo anh góp vốn đấy, chứ anh biết vợ chồng nó không thiếu tiền. Bọn nó chắc nghĩ ngợi e là người yêu anh, mà lại làm thuê cho nó ấy mà.

- Cái đó e biết, chứ cửa hàng bây giờ e cũng lo chu đáo, sổ sách e kê khai rồi hạch toán đầy đủ mà, chị ấy cũng tin tưởng giao cho e. Mà anh chị cũng tốt thật anh ạ.

-Thì tốt, ai chứ anh thì vợ chồng nó chả nghĩ ngợi gì cả. E cứ vô tư mà đi làm thôi. 

- Vâng, e biết rồi

- Nếu ko thích đi làm thì ở nhà làm osin cho anh - tôi trêu

- Anh trả e mấy triệu mà bảo e ở nhà làm osin cho anh

- Đùa thôi, kiểu gì e cũng phải đi làm. Với lại thời đại bây giờ, có ai còn kiểu ép buộc thế này thế nọ đâu, nói chung là anh nghĩ nhiều khi e cũng phải có tiếng nói. Chứ hiền hiền như e thì...

- Vậy hóa ra anh nói e nên thường xuyên e bắt nạt anh chứ gì. Hay anh thích e là 1 cô vợ dữ dằn, suốt ngày to tiếng bắt nạt a

- Thông minh phết nhờ, nhưng anh thích cái kiểu mà thỉnh thoảng e lườm lườm với gớm gớm í

- Tưởng gì chứ đơn giản, hì

Tôi và Linh Nga đi về nhà tôi, đang khoác tay, khoác vai từ thang máy ra thì nhìn thấy dáng ai quen quen..... Trang đang tay xách nách mang 1 túi đồ nào là hoa quả, đồ ăn. Sững sờ khi nhìn thấy tôi và Linh Nga.


Chap 48

Tôi cũng bất ngờ, vì không nghĩ là Trang và Linh Nga sẽ gặp nhau sớm như vậy. Nhìn đôi mắt Trang rưng rưng xen lẫn chút uất hận, thất vọng…

- Anh...- Trang đánh rơi bịch đồ ăn còn đang xách trên tay

- Em chào chị - Linh Nga bối rối chào

- Đợi anh mở cửa. Có gì vào nhà nói - tôi nói với Trang

- Như thế này rồi anh còn muốn nói nữa à. 

Trang tiến lại gần tôi vung tay lên và tát tôi 1 cái. Đau, thực sự đau lắm! Đôi mắt ấy nhìn chăm chăm vào tôi, và tôi cũng chỉ biết đưa ánh mắt ra chỗ khác, tôi ko dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé. Nhưng thôi đằng nào cũng ko giấu được mãi

- Vào nhà đã rồi nói chuyện

- Từ nay, anh đừng quan tâm đến e nữa - những giọt nước mắt tuôn ra từ khóe mắt cô bé. Trang vội vàng lấy tay lau chúng rồi chạy đi ra thang máy

Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt ấy chỉ chực tuôn ra, ngay lúc này hoặc bất cứ lúc nào. Cô bé đang kìm nén cái nỗi đau mà không thể nói nên lời. 

- Anh, anh đi theo chị ấy đi, nhỡ....

- Không!

- Anh ko thấy chị ấy giận anh lắm à, đi đi e kho sao đâu

- Đã bảo không là không, - tôi quay sang Linh Nga và quát to, rồi tôi lấy chìa khóa ra mở cửa

Linh Nga cúi mặt xuống , sự buồn bã cũng hiện rõ lên trên khuôn mặt. Cô ấy theo tôi vào nhà, mệt mỏi cả 2 đứa ngả lưng ra ghế thở dài

Mọi chuyện hôm nay, không sớm thì muộn cũng xảy ra, nhưng trong tôi có cái gì đó rất nghẹn ngào và nó ứ đọng trong lòng. Cái tát của Trang có lẽ là quá nhẹ khi mà tôi lại là người gieo niềm tin cho cô bé để rồi mọi thứ ko thể nhẹ nhàng vỡ tan trước ánh mắt đó. Tôi hiểu cảm giác của Trang nhưng chắc có lẽ tôi ko biết nó đau đến cỡ nào. Đang nghĩ thì Linh Nga lay nhẹ tôi 

- Anh ơi!

- Hả, gì em?

- Em sợ lắm!

- Sợ gì cơ?

- Lúc nãy anh...

- Anh làm sao, e sợ anh bỏ rơi e hả. Đừng có nghĩ linh tinh - tôi quàng tay ôm lấy cô ấy

- Không, chưa bao giờ e thấy anh như vậy, lúc anh...cáu, nhìn anh e sợ lắm

- Anh xin lỗi, lúc nãy anh to tiếng.

- Giờ phải làm sao đây anh - Linh Nga thở dài

- Chả sao cả

- Nhưng còn chị Trang...

- Cái đó từ từ rồi tính, giờ nói cũng ko được gì đâu. Có khi phản tác dụng. Mà sao e cứ phải lo cho người khác thế. Chả thấy ai như e, có người thích người yêu mình còn thương hại

- Thật ra...chị ấy quen anh trước e, mà e lại là người...

- Trước hay sau không quan trọng, thế e thương hại thì e để anh yêu Trang à?

- Không, ý e ko phải thế, e ko biết phải nói sao để anh hiểu, nhưng nhìn chị ấy như vậy thực sự e ko thoải mái chút nào. 

- Bây giờ anh cần nhất là e phải bình tĩnh, tin tưởng a, chuyện của Trang thì a nghĩ 1 thời gian rồi Trang cũng nguôi ngoai thôi.

- Vâng, e cũng mong như thế. Anh đi tắm đi, e đi nấu cơm 

Tôi vừa khép lại 1 cánh cửa, nơi mà những ánh sáng le lói bấy lâu nay rọi vào Trang. Bao giờ cô bé mới trở lại sự cân bằng, bao giờ cô bé mới vượt qua cú sốc này. Yêu thương nó mong manh lắm, nhưng rồi nỗi đau nào cũng sẽ đc lấp đầy bởi thời gian, nhưng tôi sợ khi lấp đầy nó rồi thì khoảng cách giữa tôi và cô bé ngày càng xa. 

Tối hôm đó thằng Quân ko ăn cơm nhà, chỉ có tôi và Linh Nga với nhau. Bữa cơm không được vui vẻ như mọi khi, tôi cô gắng tỏ ra vui vẻ

- Em này, sau này e thích sinh mấy nhóc

- E thích con đầu lòng là con gái, con thứ 2 là con trai, con thứ 3 là con gái....

- 3 đứa hả

- Vâng, nhưng chỉ sợ anh vất vả thôi

- Ô hay, vất vả thì vất vả cả 2 , chứ đâu mình anh, mà e là phụ nữ kiểu gì cũng vất vả hơn

- Hì, thế anh thích mấy nhóc

- Anh ko quan trọng mấy nhóc, e thích sinh bao nhiêu cũng đc, càng đông càng vui, miễn sao cứ ngoan ngoãn như mẹ chúng là được. Hề!

- Sao lại ko quan trọng, sinh nhiều anh có nuôi nổi không

- Thì đến lúc đó rồi tính, à mà hay mình cưới nhau đi

- Ơ...

- À thôi, chưa được, đợi anh kiếm tiền .

- Đúng là chẳng ai như anh, thay đổi ý định luôn xoàn xoạch.

- Hề, bao giờ tự tin nuôi được vợ con. Với lại...

- E hiểu rồi, mà anh ăn đi. 

Cuộc sống là thế đấy, người ngồi trước mặt tôi, người tôi yêu. Đôi lúc tôi thấy thương cô ấy quá. Người mà tôi sẽ đón đưa, sẽ đi cùng tôi cả cuộc đời này liệu có... Tôi yêu cô ấy bởi sự chân thành, tôi yêu cô ấy bởi cô ấy luôn suy nghĩ cho người khác, cô ấy chu toàn tất tần tật mọi thứ. Nhưng giờ đây cô ấy đang mặc cảm bởi vì chỉ là người đến sau... Cuộc sống không phải lúc nào cũng sòng phẳng, không phải lúc nào cũng muốn thẳng là thẳng, tôi muốn lắm chứ, muốn dành trọn vẹn tâm tư, tình cảm cho người yêu. Mỗi người mỗi cảnh, mỗi người mỗi suy nghĩ, tôi đang cố gắng để không mất đi những mối quan hệ của mình, và đồng thời cũng cố gắng không đem lại những giọt nước mắt cho Linh Nga! 

Tôi nói Linh Nga ở lại ngủ nhưng cô ấy 1 mực đòi về vì có Ngọc ở nhà. Từ lúc gặp Trang cho đến lúc đưa Linh Nga về, tôi cảm nhận 2 đứa cứ có chút khoảng cách gì đó, nhưng Linh Nga vẫn cố gắng để vừa lòng tôi.

- E vào nhà đi, a về luôn đây

- Anh đi cẩn thận nha. Về nhà nhắn tin cho e nhé. 

- Ừ - tôi uể oải quay đầu xe đi về

Về đến nhà thì thằng Quân đang ngồi xem tivi

- Nay về sớm thế. To đầu rồi còn xem hoạt hình, đưa điều khiển đây - tôi nói

- 10h rồi mà còn sớm à mày. Mày với Linh Nga chả xem suốt con gì

- Tắt, tao có chuyện nhờ mày đây - tôi vơ lấy cái điều khiển tắt tivi rồi ngồi nói chuyện với nó

- Có chuyện gì thế.

- Trang biết rồi

- Biết gì cơ?

- Biết tao với Linh Nga yêu nhau

- Biết bao giờ - nó sốt sắng

- Chập tối, tao với Linh Nga đi làm về thì gặp con bé xách 1 túi đồ ăn đứng trước cửa nhà

- Rồi sao nữa

- Chả sao, con bé nó khóc xong rồi về

- Nó ko phản ứng gì à 

Tôi lắc đầu, nó cũng lắc đầu

- Thế mày định nhờ tao việc gì

- Mày đưa đón nó đi làm giúp tao, rồi để ý xem nó có bar bủng rượu chè gì ko. Có thì gọi tao

- Tao chỉ sáng đưa nó đi, tối đón nó về, chứ kiểm soát sao được.

- Thì lúc nào để ý được thì để ý, tiện thể xem thái độ cô bé thế nào.

- Mày chơi quả này còn đau gấp vạn lần quả trước, haizz, bác Tuân thì cứ khen mày rồi khoe bảo con rể giỏi giang. 

- Chuyện 2 bác ko quan trọng bằng Trang, con bé giờ nó có mà làm sao thì tao hối không kịp đâu.

- Rồi, có gì để tao xem

Sáng hôm sau tôi đến công ty gặp Q.Nga ở ngay sảnh , cũng đến cùng lúc với tôi. Cô ta chào tôi, tôi cũng ừ rồi nhanh chóng lên văn phòng. Buổi trưa tôi gọi điện cho Trang

- Anh đây, đi ăn chưa

- E chưa?

- Đi ăn với anh không ?

- Cũng được ạ

- Anh đợi dưới sảnh, xuống luôn đi

Tôi đợi cô bé bên dưới sảnh, 1 lát sau Trang đi tới. Đôi mắt đỏ hoe không giấu nổi sự mệt mỏi. Đến quán gọi đồ ăn xong xuôi tôi hỏi 

- Hôm qua e có đi uống rượu à 

Cô bé lắc đầu

- Hôm qua mất ngủ hả

Vẫn lắc đầu. Chẳng nói chẳng rằng Trang cứ ngồi bần thần, thỉnh thoảng ngước lên nhìn tôi.

- E ăn đi

- Vâng

- E ko muốn hỏi anh gì à ?

- Không ạ

- Trang này, anh biết là....

- Anh không phải nói gì đâu, cũng ko cần phải giải thích. E biết!

- E biết gì?

- Biết những thứ nên biết rồi, e ko thắc mắc gì cả. Anh ăn đi rồi còn về công ty nghỉ ngơi chiều còn làm.

Tôi cũng im lặng không nói gì, cố gắng ngồi ăn vài miếng cho xong bữa rồi về. Phản ứng của Trang làm tôi hơi ngạc nhiên, không biết cô bé đang nghĩ cái gì trong đầu nữa. Chỉ mong là Trang ko quăng mình vào rượu chè, chơi bời.

Thật sự là có rất nhiều việc làm tôi rối bời trong lúc này, Trang thì sầu thảm, Q.Nga thì ốm đau, Linh Nga thì tội nhất, vì tôi cảm thấy mình đang chia sẻ tình cảm không đúng chỗ. Nhưng biết làm gì hơn bây giờ, tôi chỉ mong cô ấy thông cảm và bớt buồn về chuyện đó. Tối hôm đó tôi về qua cửa hàng thằng Vũ và ở lại ăn cơm rồi chơi với cu Bin. Linh Nga và Huyền nấu cơm, còn tôi và thằng Vũ ngồi ngoài phòng khách nói chuyện

- Vợ tao nói gì với mày chưa?

- Nói gì?

- Chuyện hàng quán với chỗ Linh Nga ấy

- Rồi, thiếu mấy chục nữa

- Khoảng 4 chục 

- Mai tao đem đến cho, còn chỗ Linh Nga thì để Linh Nga quyết định, chứ bảo gì tao

- Ơ hay, bạn tôi thay đổi thật à - nó ngạc nhiên

- Thay đổi gì?

- Ngày xưa lúc yêu cái Q.Nga, gì mày cũng nói, gì mày cũng chỉ nó, rồi lo lắng các kiểu, giờ tao thấy thế này lạ lạ.

- Thì quyền tự do mỗi người, cũng không phải bé bỏng gì nữa nên tôn trọng Linh Nga thôi. Tao ko thích người khác gọi tao là thằng gia trưởng

- Ừ, cũng phải, thời sinh viên khác, bây giờ khác. Thế chuyện mày với con bé Trang đến đâu rồi, ổn chưa?

- Không những không ổn mà còn rắc rối như cái mớ bòng bong đây!

- Thế là thế nào

- Trang biết tao với Linh Nga yêu nhau rồi

- Ơ, sao mà biết, quả này có kịch hay rồi đây. Thế làm sao mà con bé biết?

- Con bé mua đồ đến nhà tao, gặp tao với Linh Nga đi làm về.

- Phản ứng con bé thế nào

- Ko hiểu sao lần này tao linh cảm có gì đó cực kì không ổn. Con bé nó không hề lồng lộn lên, mà cứ lầm lì, nói chung là khó hiểu lắm

- Với tính cách của nó thì nó phải bù lu bù loa lên chứ sao lại vậy nhỉ? Thế mày tính sao

- Chả tính gì cả, đến đâu thì đến. Nói chung giờ tao mệt mỏi lắm, việc thì nhiều mà toàn mấy cái chuyện đâu đâu nó dồn lên não.

- Mệt quá thì nghỉ mấy ngày đi chơi đi. Hay cuối tuần, vợ chồng tao cũng nghỉ rồi cho cu Bin đi nữa.

- Để tao xem đã.

Tối đó tôi cũng làm vài chén với thằng Vũ, đưa Linh Nga về xong tôi cũng về nhà luôn. Vừa ngả lưng ra ghế thì có điện thoại. “180901091 calling”

- Tôi nghe

- Anh ngủ chưa?

- Chưa, có chuyện gì thế?

- E không ngủ được, liều gọi cho anh, a vẫn bắt máy - cô ta cười nhẹ

- Mấy hôm nay thế nào, cố mà ăn ngủ cho điều độ

- E bình thường, nhưng mà...E nhớ anh lắm!

- Thôi, cô ngủ đi, tôi dập máy đây, chịu khó mà ăn uống, lựa sức mà làm việc

Ơ...

Tôi dập máy để lại tiếng “ơ” như vẫn còn muốn níu kéo 1 điều gì đó. Nhưng tôi chỉ làm được đến thế cho cô ta thôi, không thể làm gì hơn nữa. Tôi cũng ko phải loại cạn tàu ráo máng nên cái gì nằm trong khả năng và giới hạn thì tôi sẽ làm. Vài ngày sau tôi có việc phải đến nhà bác Tuân.

- Tùng, dạo này cháu với Trang có chuyện gì à

- Dạ không ạ, đợt này cháu bận nên không quan tâm được em nó nhiều

- Hôm nào bố mẹ lên thì báo bác 1 câu nhé, để 2 bác qua chơi

- Dạ vâng. À mà bác ơi, thằng Quân…

- Sao cháu?

- Dạ, nó làm cho bác có vấn đề gì không ạ?

- Không, nó chăm chỉ lắm, nói chung là ok, mỗi tội nó thật thà quá, cháu băn khoăn gì à

- Nó làm cho bác thì cháu yên tâm rồi, nhưng nếu nó có vấn đề gì thì bác cứ nói thẳng với nó, nó không để bụng đâu ạ.

- Ừ, bác biết rồi. Mà Tùng này, cuối tuần nhà bác có giỗ cho các cụ, bà nội Trang với mấy cô chú cũng lên, cháu với Quân qua nhé.

- Dạ vâng, để cháu sắp xếp công việc. Mà bác ơi Trang đi đâu rồi ạ

- Nó ở trên phòng ấy, cháu lên đi, dạo này không đi làm thì nó cứ ở lì trong phòng. 

- Dạ vâng

Tôi đi lên phòng Trang và gõ cửa

- Anh vào được không?

- Anh vào đi

- E đang làm gì thế

- Thì nghe nhạc, chat chit linh tinh - cô bé đang ngồi trên giường và cầm cái điện thoại

- Đi cafe ko? - tôi hỏi cô bé lắc đầu

- Đi shopping không? - lắc đầu tiếp và mắt vẫn dán vào cái điện thoại

- Anh đi về đây - tôi quay lưng đi ra, vừa bước ra tới cửa Trang ới lại

- Anh…

- Gì?

- Anh ngồi xuống đi đã

- Tưởng ko tiếp - tôi tiến lại ghế và ngồi xuống

Nhìn cô bé ủ rũ trông cũng tội, 

- Cuối tuần nhà e có giỗ, bố bảo e nói với anh cuối tuần qua

- Uh, bố e vừa nói với anh rồi. Mà chuyện hôm trước...

- E đã nói là anh không phải giải thích chuyện đó mà!

Nhưng a cần phải nói rõ ràng …

- Hiện tại e ko muốn biết gì hết, mà anh ngồi yên đó đi

- Sao bảo anh ngồi yên?

- Vệ sĩ thì cứ ngồi yên đấy chứ sao - Trang nhe răng ra cười

- Ờ - tôi và Trang cũng chẳng ai nói gì với nhau , mỗi đứa lôi ra 1 cái điện thoại ngồi nghịch

Tôi vào zalo nhắn tin cho cô bé

- Anh đi về đây

- Không được về, cứ ngồi yên đấy

- Không nói chuyện gì thì đi về chứ ngồi đây làm gì nữa

- E ko cần biết, ngồi yên đấy thỉnh thoảng cho e liếc tí. Với lại tí e đi ra ngoài có tí việc, anh đưa e đi được không?

- Đi đâu?

- Hồ Tây, quán cafe hay ngồi

- Sao lúc nãy e bảo không đi

- Giờ nghĩ lại rồi

Lát sau tôi và cô bé đến quán cafe Heaven trên Hồ Tây

- Lâu lắm ko đến đây anh nhỉ

- Ờ

- Anh này, anh có ghét e không

- Dở hơi à, sao tự nhiên hỏi thế

Đôi mắt xa xăm nhìn ra xa, những gợn nước nó làm cho mọi thứ trở nên bình lặng hơn. Trang vẫn không nói gì

- Này, anh hỏi không nói à?

- E đang nghĩ xem có nên thích anh lại từ đầu không! - cười.

Tôi chưa kịp nói thì có điện thoại của Ngọc

- Alo

- Anh à, anh đang ở đâu thế

- Anh đi đang đi cafe với bạn

- Anh ơi anh về đi, chị đi làm về vừa bị ngất, ko biết làm sao.

Đọc tiếp: [Truyện Teen] YÊU NGƯỜI CÙNG TÊN - Phần 30
Home » Truyện » Truyện Teen » [Truyện Teen] YÊU NGƯỜI CÙNG TÊN
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM