Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết - Phần 3

Chương 21: Kế Hoạch Của Anh Duy

Nắng ban mai lại lên, lá xào xạc trên con phố thân quen. Mang trên người một bộ đồng phục trắng viền đỏ, có cổ, caravat màu đỏ thẩm, nó lại đến trường với châm ngôn “ NGỦ, NGỦ và NGỦ”

Nó phải đến trường để trôi qua cái tuổi 18, bằng đại học nó học vượt lớp đã có đầy đủ. Vốn dĩ nó muốn tự sống bằng cái nghề của mình, cô muốn bằng sức mình để kiếm công ăn việc làm chứ không phải bằng thế lực gia đình

Hôm nay không có con nhỏ Nhã Phương đúng là diểm phúc của lớp mà.

- Hân, đổi cách xưng hồ đi! – Hắn đề cập đến vấn đề “hot”

- Để suy nghĩ xem… - Nó khẽ một nụ cười nhẹ

- Ghé tai nói nhỏ cái này nè – Hắn kéo nó vào người. Chị hân nhà mình chắc nghĩ “tỉnh tò” hay chuyện gì quan trọng lắm ^^

“ Số điện thoại Anh Thư mấy vậy?” . Kết quả của câu nói là nhận được một cái lườm sắc lạnh của nó…

- Đùa tí thôi. Chuyện là vậy nè […] , vậy đó, tham gia chứ? – Cách nói của hắn tỏ vẻ rất thú vị

- Hay lắm, nhất trí tham gia! – Nó hưởng ứng cuồng nhiệt

Hôm nay lớp 11A1 lại vắng đi gương mặt tiêu biểu. Đó chính là “ hot girl” í lộn hot boy Anh Duy của trường

Chỗ ngồi hôm nay chỉ có một mình A.Thư. Chắc hẳn chị cô đơn lắm? Nhưng tại sao đại thiếu gia ấy lại vắng học đường đột?

Cả ngày hôm nay A.Thư không nói cũng chẳng cười. Nó và hắn không thiếu thông minh đề hiểu cô bạn của mình. Nhưng một điều lạ là hắn và nó thỉnh thoảng nhìn nhau cười đắc ý: “ Quả thật không ngoài dự đoán mà”

Trái Đất vẫn quay, thời gian cứ trôi đi trong lặng lẽ. Buổi “học” ( nói thẳng ra là ngủ) của hắn và nó đã kết thúc sau tiếng chuông báo hiệu

Hắn đã phắn về phương trời nào. Còn nó âm thầm đi bên cô bản “tự kĩ” của mình. Bước ra sân trường vài bước thì điện thoại Anh Thư vang lên tiếng tin nhắn. Thư vội vàng mở ra xem, cô ấy cứ hy vọng là từ A.Duy. Đó là tin nhắn từ 1 số lạ hoắc với nội dung khiến A.Thư run cả người: “Muốn Anh Duy của cô toàn mạng thì ra sân sau trường gặp tôi”

Bất chấp nguy hiểm, bỏ mặc cả cô bạn thân là nó Thư chạy thật nhanh đến địa điểm ấy. Nó không đọc cũng biết tin nhắn ấy ghi gì, nó chạy mất hút nơi đâu

Thư theo lời chỉ dẫn chạy ra sau trường chỉ nhận được con số 0, không bóng dáng một ai tại chỗ đấy. Cô ấy thất vọng, từng giọt nước mắt trên khóe mi rơi xuống. Phái sau lưng Thư, 1 giọng hát ngọt ngào cất lên, trên tay người con trai ấy cầm 1 bó hoa hồng, vừa hát anh lại đến gần cô gái nhỏ trước mặt hơn…

- Tặng em này, xin lỗi đã làm em lo. Đừng giận anh nhé! – Người con trai ấy với giọng nói ngọt ngào

Anh Thư không nói gì, Thư khóc và lắc đầu phủ nhận mình không giận anh

- Đừng khóc, làm bạn gái anh nhé!

Anh Thư lặng người, người con trai khiến Thư lo lắng đến khóc lại mạnh khỏe trước mặt mình, đã vậy là còn hát cho chính cô ấy nghe. Người anh chính là anh chàng tuấn tú Anh Duy nhà ta. Ra vậy, cái kế hoạch do Anh Duy vạch ra với sự góp mặt thể hiện của hoàng tử Quốc Huy và nàng công chúa Bảo Hân chính là như thế này…

Thư một lần nữa không biết nói gì, Thư mỉnh cười và nhẹ nhàng gất đầu thay cho câu trả lời ^^

Duy ôm lấy Thư, đặt lên môi cô một nụ hôn…

Hắn và nó tìm một chỗ lí tưởng để chứng kiến toàn bộ kế hoạch này. Đương nhiê không thể thiếu khâu chụp ảnh lãng mạn của cuople AnhDuy được! Bất chợt hắn nhìn nó, nhìn gương mặt trong lúc này của nó, hắn lại nở nụ cười và suy nghĩ “người lớn” : Nhất định anh sẽ để em hạnh phúc hơn cả Thư, Hân à!”

Nó cũng đáp lại hắn một nụ cười hiền lành

Anh Duy và Anh Thư cuối cùng cũng nên một cặp trong hạnh phúc. Liệu hắn và nó thì sao? Có được như ý như trong câu chuyện cổ tích: Hoàng tử sẽ hạnh phúc bên Công Chúa mãi mãi??

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 22: Hạnh Phúc Là Đây

~~ 1 năm sau ~~

1 năm để chứng minh tình cảm của hai chúng nó…

1 năm để biết tình cảm ấy là bất diệt qua thời gian

1 năm để Thư và Duy sống trong hạnh phúc của đôi lứa yêu nhau

Năm nay bọn nó đã bước sang tuổi 18

Qua 1 năm nhưng 4 đứa vẫn không thay đổi gì mấy. Vẫn cái châm ngôn “ NGỦ và NGỦ” trên lớp học. Cái kiến thức mà những đứa bình thường gọi là khó thì đối với chúng nó thật là nhàm chán. Mong mỏi lớn nhất bây giờ của 4 người là qua cái tuổi này, bước đến sự trưởng thành, lập nghiệp và xây dựng tổ ấm riêng cho bản thân

Hôm nay hắn lại đưa nó về. Công việc tài xế riêng đặc biệt không lương cho nó được hắn thực hiện điều đặn, hôm nay cũng không ngoại lệ

- Tối nay 8h Huy đến đón Hân đến 1 nơi – 1 năm trôi qua giữa nó và hắn đã “thăng cấp” với cách xưng hô thân thiết hơn (t/g: biết đâu qua đêm nay nó sẽ “thăng cáp” sang 1 level mới?)

Nó khe khẽ gật đầu, trở vào trong nhà và chuẩn bị cho buổi tối hôm nay

Đồng hồ điểm 7h tối, nó trong trang phục do nhà thiết kế của năm thiết kế riêng. Một chiếc váy ngang đầu gối cổ vuông, tay áo được may bằng ren tỉ mỉ, 1 chiếc lắc tay đợn giản nhẹ nhàng nhưng cũng rất thanh tao. Hắn trong bộ vest đen cùng caravat sóc chéo lịch lãm và sang trọng vô cùng. Đến đón nó rất đúng giờ

- Bây giờ, Huy cần bịt mắt hân lại! – Hân nói rồi rút chiếc khăn đen bịt ánh mắt sắc sảo của nó

Xe chạy bon bon trên con đường lộng lẫy của Thành phố. Điểm dừng chân là một nơi chỉ có cát, nước và gió. Tiếng sóng vỗ ào ạt, gió khẽ lùa vào mái tóc bồng bềnh của nó

- Biển hả Huy? Sao lại đến nơi này?

- Tí nữa Hân sẽ biết!

- Có thể gỡ che mắt cho hân?

- Gắng đợi chút nữa thôi nha

Hắn đưa nó đến một bãi cái nhỏ, những dấu chân của hai người in đậm trên cát và mở che mắt cho nó. Cảnh tượng trước mắt nó thật lung linh biết bao…

Từng ngọn nến lung linh xếp thành trái tim, cánh hoa hồng bên trong rực rỡ. Cái chữ H

- Quốc Huy, cái này…cái này? – Nó bỡ ngỡ trước những thứ trước mắt mìh

- Tất cả mọi thứ dành cho em! – hắn quỳ gối trước mắt nó, 1 chiếc hộp đỏ đặt ngay trước mặt, bên trong là một chiếc nhẫn bằng bạch kim sáng lấp lánh

- Đồng ý làm bạn gái anh nha!

Từ bất ngờ này đến bất ngờ khác liên tiếp xảy ra. Trong lòng nó len lỏi từng giọt hạnh phúc nhỏ . Nó nhẹ nhàng gật đầu và nở 1 nụ cười thiên thần

Hắn đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của nó, đặt lên trán nó một nụ hôn nhẹ nhàng, hắn ôm nó vào lòng. Thứ hạnh phúc này chắc chắn anh sẽ nắm giữ

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, cặp nhẫn phát sáng trong màn đêm huyền ảo.

Trăng lúc này đã lên cao, hàng vạn vì sao sáng lấp lánh. Từng tiếng sóng vỗ ào ào trên biển, thấp thoáng cánh buồm trắng ngoài khơi. Cả thiên nhiên lúc này dường như cũng chứng dám cho tình yêu chúng nó…

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 23: Chuyến Dã Ngoại

Hôm nay đã là thứ sáu, một ngày đẹp trời với nắng và gió…

Thời gian này chúng nó ngoài việc đến lớp ra còn phải đến công ty phụ giúp việc nhà. Không có một chút thời gian rãnh

- Mai mốt đi picnic 1 bữa xả hơi đi. Dạo này mệt quá – Nó đề nghị cứ than ngắn thở dài

- Huy, chăm sóc em yêu kiểu gì mà nó ra nông nổi thế này – Thư trêu chọc

- Huy hả? Dặm đói ẻm mấy bữa giờ đó! – Hắn cũng chẳng vừa vặn gì

- Anh nói cái gì? Đăm đói em hả? Anh có khả năng ?? – Nó cải bướng

- Không không.. Anh thương em nhất mà!!! – Từ khi nào mà miệng hắn ngọt thế không biết’

- Ái chà chà, hạnh phúc ghê chưa, ganh tỵ quá chừng – Nhỏ Thư lại chọc chị Hân ^^

- Ganh tỵ gì nữa cô nương.. Anh cưng em thua Hân chắc – Duy “đại ca” đã ra tay

- Hì hì. Em biết mà! – Thư dỡ trò nịnh Duy

- Thôi không đùa nữa, mai thứ 7, đi chơi tới chủ nhật về - Nó đề nghị lần 2

- Ok, tao rãnh/ Duy cũng rạnh – Couple này đồng thanh

- Còn anh thì sao? Đi chứ?- Nó nháy mắt tinh nghịch

- Thiếu anh đây sao được – Hắn cười đáp

- Mà đi đâu bây giờ? – Thư và nó cùng hỏi 2 anh thiếu gia

- Đến vùng ngoại ô phía Đông đi, có căn biệt thự nhà anh ở đó – Hắn bảo

- Vậy nha. Mai 7h có mặt tại nhà tao. Duy qua đón Thư luôn – Nó chỉ huy

4 đứa giải tán ra và về chuẩn bị cho chuyến đi chơi đầy thú vị

~~~ Sáng hôm sau ~~~

- Công nhận tụi mày đúng giờ thật! – Nó khen Thư và Duy

- Tụi này mà ^^- Đắc ý

Để xem… Thư hôm nay mặc chiếc áo màu nắng, quần jean đơn giản cùng đôi giày bata sành điệu. Anh Duy thì cũng với gu thời trang thường ngày: áo thun, quần jean. Nó với chiếc áo phông trắng, quần jean đáy cao đóng thùng cùng chiếc thắt lưng phá cách, mái tóc buộc 1 bên kèm theo là chiếc mũ lưỡi trai sành điệu. Hắn hôm nay thật lạ, mọi hôm áo sơ mi lịch lãm, hôm nay áo thun trắng cùng quần jean cá tính hơn. Không hẹn mà gặp, màu áo của nó và hắn giống nhau cứ như áo cặp …

4 người 4 kiểu nhưng ai cũng có nét đẹp riêng và là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Anh Duy chở Thư, hắn chở nó chạy bon bon trên con đường quen thuộc

Địa điểm dừng chân là vùng ngoại ô phái Đông Thành phố. Nó bước xuông xe, dang rộng cánh tay đón gió sớm. Hắn từ phía sau choàng tay ôm eo nó

- Nơi này thật tuyệt anh à! – Nó rất thích thú

- Sau này chúng ta cưới nhau về đây sống được ha! – Hắn ôm nó và nói

-Ai bảo cưới anh thế, hoang tưởng…

- Không cưới anh thì ai dám cưới em. Haha!!

- Hai tụi bây thân mật ghê hà.. – Thư và Duy xen vào

- Kệ tụi tao, xem lại tay của mấy chế kìa… - Nó

Thật sự Duy cầm tay Thư thật chặt, lặng lẽ đóng nhận ánh ban mai ( vậy mà nói hai người kia.. lạy luôn ^^)

Cuộc sống là vậy, hạnh phúc luôn có khắp mọi nơi. Nếu chúng ta có cách nắm bắt và giữ nó thật chặt thì nó sẽ mãi bên cạnh chúng ta

________________________________________________________________________________

Đọc truyện vui vẻ nha !!

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 24: Bảo Hân Có Chuyện Gì Sao?

Căn biệt thự riêng của nhà hắn sang trọng vô cùng. Xung quanh nhà được trang trí những cây thường xuân tốt tươi, khuôn viên nhà còn có hồ bơi, sân bóng mini… mọc giữa cánh đồng cỏ bát ngát,quả thật đây là căn biệt thư lí tưởng và là ao ước của nhiều người

- Wow, đẹp quá. Đúng là thiếu gia nhà danh giá mà! – Thư khen nức nở

- Anh cũng vậy nè, em nói anh nghèo chắc – Duy phát ghen ^^

- Anh tự nói nha, em không biết à, hì hì – Anh Thư nủng nịu

- Hôm nay cho hai chị em nhà ngươi nội trợ nha, không có đầu bếp ở đây! – Hắn tỏ vẻ thích thú (muốn xem vk tương lai nấu nướng ntn đây mà!)

- Đơn giản thôi! – Nó và Thư nháy mắt tinh nghịch và chạy đến siêu thị mua đồ

Bây giờ đồ ăn sống đã có, đến công đoạn chế biến nữa thôi. Mỗi đứa mỗi việc chia nhau, Thư nhặt rau, nó thái thịt,… Đầu óc nó lúc này cảm thấy thật choáng váng. “toang” – cái bát trên tay nó rơi xuống đất vỡ ra từng mảnh nhỏ

- Hân mày sao vậy? – Thư bỏ việc chạy đến đỡ nó

- Tao thấy chóng mặt quá. Dạo này tao hay bị vậy lắm! – Nó kể cho người bạn thân nhất nghe

- Mày đi bệnh viện khám chưa?

- Có sao đâu mà bệnh với viện cơ chứ. Chắc thiếu ngủ thôi

- Để khi nào rãnh tao đi với mày – Thư vừa dứt lời 1 giọng nói lạnh lùng khác tiếp lời

Hắn và Dy trên lầu nghe tiếng vỡ cũng xuống xem sao, từng mạnh vụn chén văng tung tóe

- Có chuyện gì sao? – Hắn thấy Thư đỡ hân rất lo lắng

- Không sao cả, mới nảy em thấy con chuột nên làm rơi chén thôi – Nó gắng cười thật tươi để hắn bớt lo lắng

Cuối cùng thì cũng đã hoàn thành 1 bữa ăn thịnh soạn với đầy đủ các chất dinh dưỡng, hấp dẫn, cách bày tiết sang trọng, mùi hương tỏa ngát cả khu biệt thự

- Ái chà, em cũng biết nấu hả Thư – A.Duy không tin vào mắt minh

- Em yêu tao nấu không đó mày, hân nấu tuyệt cú mèo!! – hắn chỉ tấm tắc khen mỗi mình hân

- Huy cứ làm quá,con Hân nó bị… - Thư định nói gì nhưng kịp ngưng lại

- Hân em bị gì? Em có chuyện giấu anh? – Hắn hỏi dồn dập

- À, ý con Thư nói em bị dứt tay ắ mà! – Nó chìa ngón tay bị dứt cho Huy xem. Cũng may là có vết đứt khi nó dọn những mãnh vở chén chứ nếu không cũng chẳng biết ăn nói sao nữa

- Ừ ừ, đúng vậy đó Huy – Thư cười cười

Mới vừa nhìn thấy nó bị đứt tay, hắn chạy cuống cuồng chạy đi tìm băng cá nhân

- Đưa tay đây cho anh! – hắn bỏ nó ân cần và nhẹ nhàng băng lại vết thương cho nó

“ Mới chỉ là vết thương nhỏ anh ấy đã lo lắng như vậy, liệu mình xảy ra chuyện gì thì sao?” – Nó khẽ nhìn gương mặt tuấn tú ấy mà khẽ nhói lòng

- Thôi ăn đi. Đồ ăn nguội hết cả rồi này! – thư lên giọng nhắc nhở ^^ ( chị ấy đang đói!)

- Đây,em ăn nhiều vào Hân! – Hắn gắp thức ăn vào chén cho nó

- Em cũng ăn nè Thư! – Duy không thể để mình thua hắn được…

Cuối cùng thì bữa ăn cũng qua đi trong hạnh phúc. Chắc đây là bữa cuối cùng 4 đứa được ngồi bàn ăn chung như thế này. 2 đứa nó ngồi xem TV cho tiêu cơm rồi mới đi ngủ . Thư và nó ngủ chung một phòng, hắn 1 phòng riêng, Duy 1 phòng riêng bởi có lẽ hắn thích sự yên tĩnh

- Hân, mày quả thật không sao chứ? – Thư vẫn chưa bớt lo lắng

- Chắc là không – Nói vậy cho Thư bớt lo nhưng dường như nó cảm thấy dạo gần đây sức khỏe bản thân hơi tệ

- Tao qua phòng Quốc Huy lát nha, mày buồn ngủ thì cứ ngủ trước – Nó khóa cửa phòng và bước sang phòng hắn. Phòng hắn đối diện phòng nó, còn phòng Duy thì bên cạnh

“ Cốc…cốc” – Huy, em hân nè!

- Em vào đi, cửa anh không khóa đâu!

Nó bước vào, vẫn là cái gam màu quen thuộc hắn thích, hắn trong bộ đồ ngủ thật menly ^^ đang nằm xem TV

- Mới đây mà đã nhớ anh rồi sao? – Hắn ngồi dậy tắt TV trêu nó

- Xí, ai thèm nhớ- Nó ngượng

- Vậy em qua đây có chuyện gì hả?

- Em muốn hỏi anh một chuyện – Mặt nó trông có vẻ bí hiểm

- Em nói đi, anh đang nghe!

- Anh… có yêu em không? – Tự nhiên nó hỏi câu ấy

- Đương nhiên, không yêu em thì yêu ai?

- Và nếu như có ngày em lừa dối anh, rời xa anh, không còn bên anh nữa thì tình yêu ấy vẫn sẽ nguyên vẹn? – nó cúi mặt xuống, không dám đối diện với ánh mắt hoài nghi lúc này của hắn

- …

Tối rãnh mình sẽ đăng chương nữa nha!!

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 25: Bệnh Viện

- Và nếu như có ngày em lừa dối anh, rời xa anh, không còn bên anh nữa thì tình yêu ấy vẫn sẽ nguyên vẹn? – nó cúi mặt xuống, không dám đối diện với ánh mắt hoài nghi lúc này của hắn

- Hân, em có chuyện gì sao? – hắn khá ngạc nhiên trước câu hỏi ngớ ngẩn của nó

- Anh trả lời đi!

- Điều đó tất nhiên, dù em là ai, làm gì, ở đâu anh vẫn sẽ mãi yêu em! – Dứt lời, hắn ơm nó vào lòng thật chặt như để chứng minh lời nói lúc nảy. nó tin tưởng vào hắn, nghe được câu nói này nó đã mãn nguyện lắm rồi, nhất quyết nó không thể đế hắn vì nó mà đau lòng được…

- Vậy em yên tâm rồi. Anh ngủ ngon nha – Nó hôn vào má anh một cái thật ngọt ngào và bước ra khỏi phòng

--- Trở lại phòng nó và Thư---

- Mày gặp Huy có chuyện gì vậy? - Thư nghe tiếng mở cửa liền hỏi nó

- Không có gì, chuyện nhỏ thôi à! – Nó

- Ừ thôi ngủ đi. Trong mày tệ quá

Hai con người chìm vào giấc ngủ say. Bầu trời đem tĩnh lặng, chỉ còn sao và trăng lung linh giữa bầu trơi thăm thẳm. còn hắn lo lắng, băn khoăn trước câu nói của nó nên không làm sao chợp mặt được… nhưng thời gian vẫn tuần hoàn, một ngày mới lại bắt đầu…

Tia nắng sớm rọi vào khe cửa sổ, nó nheo đôi mắt buồn choàng tỉnh giấc

- Thư dậy đi. Hôm nay phải về rồi – Nó gọi Thư dậy

- À ừ, tuân lệnh bà cô!! – Thư chạy nhanh xuống giường

- Mày đứng lại cho tao, ai là bà cô chứ, nghe già chết mất!- Nó đang đuổi theo thư thì cơn đau đầu lại “khởi nghĩa”, cơn đau lần này còn dữ dội hơn lần trước

- Mày lại bị đau đầu hả? – Thư chạy vội đến đỡ nó

- Không sao. Mày đừng nói với Quốc Huy nha, tao không muốn ảnh phải lo láng cho tao nữa – Nó lại một mực nói không sao

- Mày thật là ngốc mà… - Thư cảm thấy cô bạn này chỉ biết nghĩ đến người khác

Làm vscn xong, nó cùng Thư xuống đại sảnh chuẩn bị về nhà

- Em không ngủ sao mặt trắng bệch vạy hân – Vẻ mặt nó lúc này khiến lần nữa hắn phải để tâm

- Nhớ anh quá nên không ngủ được. bắt đền anh đấy! – Nó cười tươi nói đùa để giảm bớt căng thẳng trong lòng hắn

- Thôi, go home, huy chở hân, tao chở Thư về - A.Duy thúc giục

- Khoan đã – Thư có chút ý kiến

- Sao vậy em? – Duy thắc mắc

Thư quay sang hắn nói:

- Mượn Hân hôm nay nha, Thư có chuyện cần nói với hân. Huy về cùng Duy đi!

- Ờ cho mượn hân đó, nhớ trả nha – Hắn gật đầu đồng ý

Trên con đường quen thuộc này, biết bao kĩ niệm giữa nó và hắn…

- Hân, có phải mày bị bệnh gì không?

- Có lẽ vậy, dạo gần đây sức khỏe tao giảm sút lắm

- Vậy mày đi khám chưa?

- Vớ vẩn, nơi quái quỷ đó tao ứ thèm đến- Nghe nó nói vậy Thư cũng đành bó tay với con bạn mình

Vào nhà ngồi trò chuyện với nó được một lúc thì Thư ra về, nó cũng đứng dậy tiễn Thư nhưng… “RẦM”

Nó đã ngã xuống sàn, Thư hốt hoảng dìu nó ra xe chạy thật nhanh đến bệnh viện XX – bệnh viện lớn và có uy tín nhất cả nước

Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, đèn báo hiệu bật lên. Bên ngoài chỉ có mỗi mình Thư, Thư rút điện thoại trong người gọi cho bác Cường- ba của nó.

“ Tút…Tút” – Sau một hồi dài bên kia mới có người bắt máy

[Alo]

- Dạ, con Thư đây bác

[ Thư, cn gọi bác có chuyện gì không?]

- Bác đến bệnh viện XX gấp đi, hân nó bị ngất con vừa đưa nó đến bệnh viện. Khoa cấp cứu tầng 2 nha bác

[ Ừ rồi, bác đến ngay]

Ở đầu dây bên kia, ông Cường gấp vôi chiếc Laptop, lấy chiếc áo khoác vest chạy thật nhanh ra ngoài. Trước khi đi ông không quên dặn thư kí

- Hủy bỏ tất cả các cuộc họp trong ngày hôm nay ngay

- Thưa giám đọc nhưng… - Thư kí e ngại

- Không nhưng nhị gì cà, đối tác nào không đồng ý thì hủy hợp đồng, bây giờ con gái tôi đang trong bệnh viện

- Dạ giám đốc – Lần đầu thư kí thấy giám đốc khẩn trương và lo lắng đến nhường này

Ông chạy thật nhanh đến khoa cấp cứu của bệnh viện

- Thư, con bé hân có sao không?

- Bác sĩ đang ở trong ạ, chắc là ổn thôi bác!

‘ Ting”, đèn đã tắt, cửa phòng cấp cứu dần mở ra. Giám đốc bệnh viện ra ngoài, đây là trường hợp đặc biệt nên đích thân giám đốc phải trực tiếp ra tay ( tiểu thư tập đoàn lớn mà)

- Bác sĩ con tôi/ bạn cháu sao rồi? – Cả ba nó và Thư lúc này đồng loạt hỏi

- Tiểu thư bị…

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 26: Viêm Màng Não

- Tiểu thư Bảo Hân mắc phải căn bệnh viêm màng não giai đoạn 2 – bác sĩ lắc đầu nói

- Căn bệnh này phát tán rất nhanh, cần phải điều trị sớm nếu không e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng – bác sĩ tiếp tục giải thích

- Cảm ơn bác sĩ – ông Cường nói trong đau đớn

Thư nghe tin ngồi bẹp xuống nền. hạnh phúc chưa đến với nó được bao lâu mà nó lại xảy ra chuyện như thế này

~~ Tại phòng hồi sức~~

Nó đã tình dậy sau cơn hôn mê, bên cạnh nó lúc này là Thư, ba nó đã đi mua chút cháo cho nó

- Thư tao bị sao vậy, sao tao lại ở nơi này? – (Truyện bạn đang đọc được đăng tải miễn phí tại wapsite Haythe.US - Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ) Nó nheo mắt hỏi Thư

- Mày bị ngất, tao đưa mày tới đây. Bác sĩ bảo mày bị…

- Tạo bị gì?

- Mày bị…viêm màng não, bởi vậy mày mới cảm thấy đau đầu

- Ra là vậy – Nó đau đớn. Quốc Huy biết chuyện này chưa? – Đến giờ phút này nó vẫn nghĩ đến hắn

- Chưa, tao chưa kịp nói

- Mà đứng nói, tao sẽ làm Huy hận tao, chán ghét và quên tao đi – Nó nói với hai hàng nước mắt lăn dài

- Sao mày phải làm vậy, mày sẽ rất đau khổ - Thư nhìn nó với ánh mắt chua xót

- Thư, mày giúp tao lần này thôi. Tao không muốn Huy vì tao mà phải đau khổ, lỡ tao xảy ra chuyện gì thì….

- Mày nghĩ điên khùng gì vậy, không sao đâu. Tao sẽ giúp mày mà! – Thư đành chìu ý nó

Nó ôm Thư vào lòng, cũng may bên cạnh nó lúc này có Thư để chia sẽ niềm đau với nó. Nó cảm thấy thật bình yên… Ba nó cũng đã mang cháo lên

- Ăn đi cho lại sức con! – Ba chua xót nhìn đứa con gái bé bỏng của mình trong trang phục bệnh nhân

- Dạ! – Nó cười và gắng nuốt hết bát cháo ba mang lên để ba yên lòng

- Thư, mai xin cho tao ngĩ nha, cứ nói tao có chuyện là được rồi

- Ừ , thôi tao về đây . Thưa bác con về - Thư cúi đầu lễ phép thưa

Chiều hôm đó nó cũng được phép về nhà, bác sĩ dặn là tạm thời phải uống thuốc để giảm cơn đau đầu

Thứ 2 đầu tuần, ngày đẹp trời với tất cả mọi người chỉ trừ mỗi nó. Nghe tin hôm nay nó nghĩ học trong lòng hắn lo lắng vô bờ bến. rõ ràng hôm qua vẫn còn manh khỏe mà, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Chỗ ngồi đã vắng bóng một người, hắn trống vắng trong lòng. Tan học, việc đầu tiên hắn làm là nhấc máy gọi cho nó

- Em có chuyện gì sao không đi học?

[ Hôm qua mệt quá em ngủ nướng nên dậy muốn. hì hì ]

- Em thật là, cứ làm anh lo chết được, ngủ riết rồi thành heo đấy!

[ Không đời nào đâu]

- Mai anh đến đón em, lo ngủ dậy sớm đi cô nương

[ Tuân lên ông xã… Bye anh]

Nghe nó nói thế hắn cũng yên lòng nhưng một điều mà hắn đâu biết được ở bên kia nó đang rất đau đớn nhưng phải cố gắng cười thật tươi…

~~~

Sáng hôm sau, quả thật cả hắn và nó đều rất đúng giờ. Hôm nay nó có đánh tí phấn hồng để làm cho gương mặt tươi tắn hơn

- Trong em vậy mà kêu có chuyện – Hắn thấy nó hồng hào khỏe mạnh là yên tâm rồi ( cái đó tự tạo thôi ông anh à!! )

- Em khỏe lắm á hì ^^ - Nó cười híp cả mắt

Trên con đường đến trường, nó bảo hắn ghé qua cánh đồng thường xuân 1 lát, nhớ lại những kĩ niệm khi xưa…

--- Tại nhà nó ---

- Dạ, con chào chú ạ!! – Một người thanh niên điển trai, gương mặt thanh tú, ăn mặc sang trọng lễ phép chào hỏi ông Cường-ba nó

- Chào con, trông con trưởng thành ra đấy! – ông Cường dường như rất niềm nở, vui mừng chào đón người thanh niên trước mặt

- Hân đâu rồi chú? – Anh ta nhắc đến Bảo Hân

- Con bé đến trường rồi con

- Dạ, vậy lát nữa con sẽ đến đón Hân về!

Cuộc trò chuyện giữa 2 người rất vui vẻ, hòa thuận. Liệu sự xuất hiện của anh chàng này có ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa nó và hắn? Và cuối cùng anh chàng này đến từ phương nào??

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 27: Ghen - Anh Ta Là Ai?

Một buổi học lại qua đi, hôm nay trường học có chuyện nên hắn phải ở lại một lúc. Nó đành một mình dải bước trên con đường dài

Một chiếc xe Lamborghini màu tím than từ sau chạy đến. Người điều khiển xe lúc này không ai khác mà chính là chàng thanh niên ở nhà nó lúc nảy. Anh ta bước ra xe với mái tóc vàng hoe, mũi cao, làn da trắng như người phương tây. Nó bỡ ngỡ khi nhìn thấy con người này

- Anh là… - Nó ngơ ngác hỏi

- Là anh nè, Quân nè, đứng nói quên anh rồi nha – Tên thật của anh chàng này là Quân

- Sao mà quên được anh chàng tuấn tú này được chứ? – Nó cười nhẹ

- Em càng lớn càng xinh nha, cũng 3 năm rồi nhỉ?

- Anh quá khen, dạo này anh vẫn khỏe chứ?

- Ừ, anh khỏe, chỉ có điều nhớ em chết được thôi ^^

- Anh cứ đùa – Nó cười cười

Từ đằng xa kia, cũng chiếc Lamborghini khác, cũng 1 người con trai đẹp đang dùng ánh mắt vừa tức giận vừa hoài nghi nhìn nó và Quân, nó và Quân nói chuyện vui vẻ khiến người đó…phát GHEN. Xin thưa người đó chính là hoàng tử Quốc Huy, trong đầu hắn lúc này toàn là những câu nghi vấn:

“ – Người thanh niên đó là ai?

-Sao lại nói chuyện với hân vui vẻ như vậy?

-Đã vậy Hân còn cười rất tươi nữa chứ?

-Cô ấy đâu thích người lạ

-Hai người này có quan hệ gì?

-Yêu chăng?

-Hay chỉ là bạn bè?

-… ”

Vô vàn câu hỏi đặt ra trong đầu hắn lúc này. Hắn lên ga, quay xe phóng đi. Nó đã thấy hắn, ánh mắt chợt buồn, nó nghĩ: “Thôi kệ, cứ đề anh ấy nghĩ sao, mình sẽ nhờ Quân vậy” – vừa nghĩ nó vừa thở dài

- Hân, em nhìn ai vậy? – Quân tò mò

- Không có gì anh. Anh về thật đúng lúc. Em muốn nhờ anh một việc

- việc gì em?

- Về nhà em sẽ nói. Anh hứa giúp em nha!

- Được rồi anh giúp. Bây giờ lên xe anh đưa về nhà! – Quân mở cửa xe mời nó vào!

_______________________

Nhân vật mới: Phạm Hoàng Minh Quân, gia thế không kém nó và hắn. Vẻ đẹp thân thiện, du học từ Úc về, 20t

~~ Nhà nó!

- Quân, anh ở lại ăn cơm với em và ba đi! – Nó mời

- Đương nhiên, lấy tiền tài xế chứ! – Quân hay cười, nụ cười ấy thật đáng yêu

- hân, con còn bị đau đầu nữa không? – ba nó hỏi nó

- Dạ, cũng đỡ ba à!

- Ủa, em bị bệnh gì hả?

- Em con nó bị viêm màng não – ông Cường thờ thẩn đáp

- À mà anh từ Úc sang đây có chuyện gì không ạ? Hai bác vẫn khỏe chứ? – Nó lảng sang chuyện khác

- Anh tổ chức đính hôn vào tháng sau, anh sang mời chú và em sang Úc dự lễ đính hôn của anh

- Anh đính hôn, em sắp có chị dâu rồi. Yeh!!

- Để chú sắp xếp công việc sang đó nhưng e là Hân không đi được

- Em gửi lời chúc phúc đến anh và chị ạ!

Thân phận của Minh Quân: Ba Quân là anh ruột của ba nó, Quân tức là anh họ của nó, hèn gì 2 người họ lại thân thiết như vậy

Bữa cơm qua đi, Hân dặn Quân sau bữa cơm lên phòng gặp nó

“ Cốc…cốc”

- Vào đi anh Quân! – Nó biết chắc là Quân vì ba nó đến công ty rồi, người làm thì không được lệnh nó không dám lảng vảng trước cửa phòng

- Em muốn nhờ anh chuyện gì?

- Chuyện là vậy nè anh […] – Nó nói cho Quân nghe. Anh giúp em chứ?

- Có phải chàng trai lúc sáng không?

- Dạ… - Nó gật đầu

- Liệu có được không em, em không hối hận chứ?

- Không đâu anh, khi nào băt đầu em sẽ nói

- Ừ - Nói rồi Minh Quân lặng lẽ ra khỏi phòng, đóng cửa phòng nó lại, Quân chợt nghĩ: “Chắc hẵn con bé rát khổ sở”. Quân xuống nhà và lái xe đến căn biệt thự riêng của Quân ở Việt Nam- một căn biệt thự cao cấp giữa Thành Phố…

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 28: Bệnh Nặng - Ngày Thứ Nhất

Anh Thư hôm nay đến đón nó đi chơi cho khuây khỏa những nổi buồn trong lòng nó. Thư đưa nó đến nơi nó thích nhất: cánh đồng hoa thường xuân. Chỉ có nơi đây nó mới thật sự thấy bình yên

- Thư à, mày biết không, đây là loài hoa tao thích nhất? – Nó nhìn Thư

- Đương nhiên biết, tao với mày chơi với nhau từ nhỏ đến lớn mà!

- Vây mày biết sao tao lại thích loài hoa này không?

- Chắc là vì mẹ mày! – Thư đoán vậy, mẹ nó cũng thích thường xuân mà

- Một phần thôi. Tao thích nó bởi vì loài hoa này sinh sôi nảy nở rất nhanh, kiên cường bất khuất vươn cao, thơi tiết khí hậu ra sao cũng sẽ sống được

- Nó giống mày không Hân? Mày bảo mày thích hoa như vậy thì mày phải học theo nó chứ. Mày không được bi quan, phải vượt qua số phận – Thư tức giận

- Tao không đủ tự tin, tao sợ nhìn Huy đau vì tao

- Nhưng mày làm vậy thì thằng Huy sẽ không đau sao?

- Thà đau ngắn còn hơn đau dài – Nó rũ rượi

- Thôi trời trở lạnh rồi, tao đưa mày về nhà kẻo bệnh lại nặng ra đấy!

Trở về căn biệt thự nhà nó. Minh Quân vừa về VN không có bạn bè gì cả nên đành chạy sang nhà nó chơi. Đúng lúc này Thư cũng đưa nó về

- Hân, em đi chơi về rồi à? – Quân cười nhẹ hỏi

- Con cũng sang chơi hả Thư! – Ba nó thấy Thư cũng mừng lắm, ông luôn coi Thư như con cái trong nhà

- Dạ! – Nó và Thư đồng thanh trả lời

- Thư, ông anh này là ai vậy? – Thư thắc mắc kề miệng hỏi nhỏ Hân

- À, giớ thiệu với mày đây là anh Minh Quân từ Úc mới về, Quân là anh họ tao. Đây là Thư bạn thân từ nhỏ của em! – Nó giới thiệu cho cả M.Quân và Thư quen biết nhau

- Chào anh! – Thư lễ phép, dù gì M.Quân cũng lớn hơn 2 tuổi mà

- Chào em! – M.Quân cũng vui vẻ chào lại

- Ba và anh nói chuyện đi, em cùng Thư lên phòng lát – Nó dẫn Thư lên phòng. Mới vừa lên hết cầu thang không được bao lâu thì nghe tiêng của Thư: “ Hân Hân, mày bị sao vậy?”

Nghe tiếng gọi Quân và ba nó vội chạy lên xem và đưa nó vào bệnh viện. Chỉ mới xuất viện 1 tuần mà bây giờ nó lại phải vào đây nữa rồi. sau một lúc chuẩn đoán, nó được đưa vào phòng hồi sức và dần dần tỉnh lại. Bác sĩ lúc này cũng vào trong phòng báo cáo bệnh tình của nó

- Bệnh bây giờ đã chuyển biến sang giai đoạn 3 rồi. Nước ta không có đủ khả năng để điều trị - bác sĩ nói

- Vậy có thể đến điều trị nơi nào? – Ông Cường căng thẳng

- Ở Anh có thể nhưng tỉ lệ sống chỉ có 10% thôi vì đây là giai đoạn nguy hiểm rồi – Bác sĩ nói rõ vấn đề

- Cảm ơn bác sĩ – ông Cường vừa dứt lời cũng là lúc bác sĩ ra khỏi phòng

- Hân, mai ta sẽ sang Anh gấp – ba nó quay sang thúc giục nó

- Ba cho con 3 ngày nữa. Con có chuyện cần giải quyết

- Ừ, giải quyết xong sẽ đi ngay

- Vâng ạ! Bây giờ ba cho con nói chuyện riêng với anh Quân và Thư 1 lát!

Nghe con đề nghị vậy, ông cũng chiều ý con, ông ra khỏi bệnh viện chuẩn bị thủ tục ra ngoài nước cho con

- Chỉ còn 3 ngày nữa thôi, chúng ta phải triển khai kế hoạch gấp – Nó đề nghị

- Mày đứng nói anh Quân cũng tham gia vụ này nha? – Thư đoán non đoán già

- Ừm, tao hỏi ý kiến Quân rồi – Nó

- Anh đồng ý ắ? – Thư quay sang hỏi Minh Quân

- Haziii, anh cũng đành bó tay với đứa em họ này thôi! – Minh Quân than thở

- Thôi, dù gì 2 người cũng đã đồng ý rồi mà! – Nó nủng nịu

- Biết rồi chị 2…

- Bây giờ vậy nha; Thư có trách nhiệm gửi những tấm ảnh đó, còn anh Quân thì em đã nói rõ cho anh biết rồi. Mọi chuyện sẽ diễn ra vào ngày cuối cùng trong 3 ngày tới, 2 ngày đầu tao muốn hạnh phúc bên cạnh Huy lần cuối!

Minh Quân và Thư sau khi bàn chuyện xong thì ra về, chỉ còn lại nó cùng với căn phòng rộng. Cô đơn và hiu quạnh chính là cảm giác lúc này của nó.

~~ Ngày đầu tiên~~

Nó lại đến trường vui vẻ cùng với khuôn mặt tựa thiên thần khiến bao người đắm đuối. Trên lớp hôm nay nó không còn châm ngôn “NGỦ” nữa, cả buổi học nó chỉ chú tâm nói chuyện với mỗi mình hắn

- Em không ngủ nữa à? – Hắn thấy nó lạ nên hỏi

- Em muốn nói chuyện với anh, ngắm thật kĩ gương mặt này của anh!

- Ngày nào chẳng được ngắm chứ? Anh biết em mê rồi mà. Kaka!

- Em thích vậy, anh cấm là em không cần nữa luôn – Nó quay mặt sang hướng khác

- Đâu có cấm bà xã đâu ^^ - Hắn cười thật hiền từ

- Mai nghĩ học đi chơi với em không? – Nó đề nghị cup học

- Sao không để chiều vậy?

- Em muốn anh dành nguyên ngày mai ở bên cạnh em

- Hôm nay em thật kì nha, nhưng không sao, đi chơi với em bao lâu cũng được

- Vâng, mai em sẽ báo thức anh dậy thiệt sớm!

Nó cùng hắn nắm chặt tay nhau dải bước trên con đường thường ngày, nó cảm thấy 1 ngày trôi qua thật ngắn ngủi làm sao. Chỉ ngày mai nữa thôi là hết rồi, nó thật muốn khóc nhưng phải gắng cầm nước mắt. Hắn không biết gì, không lo nghĩ gì, được đi bên nó là hắn hạnh phúc, vô tư thong thả huýt sáo. Phải chăng sau ngày mai, vẻ vô tư lúc này của hắn sẽ vùi sâu trong tận đáy lòng?

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 29: Ngày Thứ Hai (1)

Lúc này đồng hồ điểm 5h sáng. Mặt trời lúc này còn chưa kịp ló, nó đã thức dậy và gọi cho hắn

- Anh đến đón em đi, em muốn xem bình minh

[ Đánh thức anh sớm qua… Oáp…Đợi anh lát anh qua]

10 phút sau, hắn đã có mặt tại nhà nó. Gương mặt hắn lúc này còn đang muốn ngủ trông rất buồn cười. Nó cũng vừa trừ trong nhà ra: 1 chiếc áo thun trắng cùng quần jean đen, 1 đôi giày búp bê màu xanh lơ, không trang sức , mộc mạc mà vẫn đẹp rạng ngời

Hai đứa nó cùng nhau ngắm bình minh trên cánh đồng hoa thường xuân. Những cây thường xuân thường ngày vẫn tốt tươi nhưng hôm nay cứ như héo úa, nhuốm nàu tâm trạng

- Có lẽ sau này em không thể ngắm bình minh tại nơi này được rồi! – Nó thở dài tựa vào vai Quốc Huy

- Em nói kì vậy, cứ như sắp đi đâu xa lắm

- Thì tại em hay ngủ nướng mà, hì hì – Nó bịa ra 1 cái lí do được cho là hay nhất

- Anh sẽ bên em đánh thức em mỗi ngày – Hắn nói. Nhưng có lẽ mong ước này khó lòng thực hiện

Mặt trời dần hé thân mình qua ngọn núi, những tia nắng ấm áp bây giờ đã soi rọi cho muôn loài, soi sáng cho cặp tình nhân cùng nhau dạo quanh cánh đồng này

- Anh à, trước kia chúng ta từng đi đâu anh nhớ không? – Nó bất chợt hỏi hắn

- Đương nhiên anh nhớ: Đi ăn kem, đi mua sách, đi khu giải trí,… và còn đi rất nhiều nữa – Hắn nói 1 hơi không ngừng nghĩ ( anh nhớ dai thật í)

- Bây giờ đến quán kem nha anh!

- Được thôi, miễn là em thích

Hắn chở nó đến quán kem trước đây 2 người từng đến, không khí nơi đây vẫn không thay đổi gì mấy, gió thổi càng lúc càng mạnh, trời bây giờ đã trở lạnh, nó đưa bàn tay ôm lấy người. thấy vậy hắn khoác chiếc áo lên người nó, mấy bạn nữ xung quanh đang rất ganh tỵ với nó, cả về sắc đẹp lẫn người yêu

- Anh kêu hết kem nha! – Hắn nhớ lại kĩ niệm nó từng gọi nguyên 1 bàn kem nên trêu nó

- Hai ly kem dứa thôi anh – Hôm nay nó thật khiêm tốn

Ngay sau đó, phục vụ mang đến ngay. Lần này là nam phục vụ, anh phục vụ này bị vẻ đẹp của nó hớp hồn, mãi chỉ ngắm dung nhan nó mà không để ý đến con mắt người bên cạnh. Hắn thấy vậy tức tối, gằn giọng:

- E hèm!! Hết việc rồi, vào đi

- À dạ! – Anh phục vụ sợ hãi ánh mắt hắn

Nó thấy hắn có biểu hiện như thế cũng thấy vui vui trong lòng. Hết quán kem, địa điểm tiếp theo nó và hắn sẽ đến là tiệm sách, có lẽ sẽ ăn trưa ở đó luôn!

__ Tiệm sách__

- Anh nhớ nơi này chứ? – Nó hỏi

- Tất nhiên, tại nơi này một con heo ngã đè trúng anh đau gần chết nè! – Hắn nhắc lại chuyện xưa ^^

- Sơ ý thôi mà, anh nhớ dai thế?

- À mà em đến đây mua sách hả?

- Cũng đúng nhưng chủ yếu em muốn thăm lại nơi này!

Nó dạo quanh kệ sách chọn một quyển, quyển sách mang một cái tên rất tâm trạng: “Kí ức buồn”

- Sao em chọn sách buồn vậy? Chẳng phải chúng ta đang rất hạnh phúc sao? – Hắn ngỡ ngàng hỏi lí do

- Anh muốn biết nội dung sách này không? – Nó đưa ánh mắt buồn nhìn hắn

- Nói thử anh nghe

- Quyển sách này nói về một câu chuyện tình cảm giữa người tính cách khá lạnh lùng, thường rất tiết kiệm lời nói. Nhưng từ khi gặp nhau đối phương cởi mở, vui vẻ hơn. Anh ta thường giúp cô gái trong những khó khăn, nguy hiểm, ròng rã suốt 1 năm trời họ mới tìm đến nhau, tìm đến hạnh phúc. Số phận trớ trêu, cô gái ấy mắc phải căn bệnh nguy hiểm…

- Dừng lại đi em, chuyện chỉ có trong sách thôi mà, nghe buồn qá, anh không thích – Hắn chen cắt ngang lời kể của nó

- Ừm! – Nó cười nhạt cùng hắn đến thanh toán và sang khu vực nhà hàng ăn trưa

Ăn xong:

- Bây giờ công chúa muốn đi đâu nữa?

- Đến khu giải trí nha anh!

- Ok!! Go to entertainment

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 30: Ngày Thứ Hai (2)

Khu giải trí hôm nay khá ít người, có lẽ vì đây không phải là ngày nghĩ

- Đến khu tàu lượn siêu tốc đi anh – Nó lôi hắn đi

- Cho tôi 2 vé – Hắn nói với nhân viên không cảm xúc mà không hiểu sao chị nhân viên này tay lấy vé nhưng mắt thì không rời người hắn. Cái kiểu này cho vé luôn chứ khỏi lấy tiền ^^

Trò chơi này nó rất thích. Mọi người trên tàu đua nhau la hét vì sợ, chỉ riêng nó và hắn thì cảm thấy sung sướng…

- Sợ thì đừng chơi, hét nghe nhức cả tai – Hắn bực mình nói

- Vui vậy mà bọn họ hét tứ lung tung, chán bỏ xừ!

Hết chuyến tàu, tất cả mọi người bước xuống, kẻ nôn ói, kẻ say sẫm, kẻ đứng không nổi, kẻ chóng mặt,… đủ thứ kẻ… Riêng nó và hắn, lắc đầu chán nản và ung dung thông thả bước ra khỏi đám đông trước những ánh mắt ngưỡng mộ

Nó kéo hắn từ chỗ này lếch sang chỗ khác, chơi đủ thứ loại trò chơi cảm giác mạnh và đến đâu họ cũng là tâm điểm chú ý của mọi ánh mắt. Trạm dừng chân tiếp theo là khu xe điện đụng

- Lớn rồi còn chơi cái này à? – Hắn hỏi

- Đương nhiên, xem coi ai thắng nha!

- Chơi luôn – Hắn đã bị lôi cuốn

- Yah, coi chừng xe tông ^^ - Nó đâm đầu vào xe hắn

- Chết nè!! – Hắn hí hửng

Hai người đâm qua đâm lại làm náo loạn cả khu giải trí hôm nay. Nó cùng hắn bước qua từng khu trò chơi một. Nơi tiếp theo đến là gian hàng ném on lúc trước, bác chủ tiệm vẫn nhớ rõ tụi nó vì hắn ném rất ấn tượng:

- Hai cháu lại đến à? Trông có vẻ bây giờ 2 đứa là 1 đôi – bác chủ tiệm cười hiền từ

- Dạ, tụi cháu chào bác- Nó lễ phép

-Anh à, em muốn có 1 con gấu như lần trước! – Nó quay sang hắn nài nỉ

- Luật chơi như cũ phải không bác? – Hắn hỏi

- 6 trái nha cháu, hơn 1 quả nữa – Bác ấy cười

- Dạ!!!

“ boong …boong…boong…” – 6 tầng lon đã bị hắn ném ngã dễ dàng

- Kĩ thuật của cháu tiến bộ lắm! – Bác rất hài lòng về hắn

- Cảm ơn bác- Hắn nói 1 cách ngắn gọn

- Đây cháu gái, hãy cố nắm giữ hạnh phúc này thật chặt nhé! – Bác ấy đưa con gấu bông cỡ lớn cho nó

- Dạ, chúng cháu chào bác! – Nó dạ thì dạ nhưng ánh mắt ấy vẫn mang mỗi nổi buồn giấu kín

- Bây giờ em muốn đi đâu nữa không công chúa nhỏ?

- Ra biển nha anh, bây giờ cũng gần tối rồi!

Chiều ý nó, hắn cũng đưa nó ra biển. Ngay trong lòng hắn lúc này đọng lại suy nghĩ: “Hình như hôm nay Hân toàn đến những nơi chứa đầy kĩ niệm của hắn và nó, Hân hôm nay kì lạ lắm”. Nghĩ vậy nhưng hắn cũng cho qua thôi

Một lần nữa hắn cùng nó nắm chặt tay nhau đi trên bãi cát rộng, cặp nhẫn bạch kim vẫn ngày nào lấp lánh trong màn đêm. Từng dấu chân ấy vẫn như ngày nào hằn sâu trên cát. Vết chân ấy theo quy luật tự nhiên vẫn bị sóng biển xóa nhòa đi, xóa dần, xóa dần và sẽ biến mất…

- Anh nhớ chỗ này không Quốc Huy?

- Đương nhiên anh nhớ, anh đã trao cho em chiếc nhẫn thay cho lời yêu tại nơi này

- Huy à, có sao đi nữa mong anh hãy nhớ rằng: EM YÊU ANH

- Huy yêu Hân! – Hắn hét to vào đại dương bao la

Hắn đưa môi mình gần môi nó. 3…2…1… chạm nhau. Hắn hôn nó 1 cách ngọt ngào, nó cũng đáp trả bằng cả tình yêu của nó dành cho hắn. Hai người cùng trao cho nhau những ngọt ngào, hơi thở của hạnh phúc. Riêng nó cảm thấy sao hạnh phúc này ngắn vậy, nghĩ đến ngày mai phải đứt ruột rời xa người con trai này. Bất ngờ hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má hồng. cảm thấy nó đang khóc, hắn buông nó ra

- Sao em khóc vậy Hân?

- Em cảm thấy hạnh phúc thôi

Hắn đưa tay khẽ lau những giọt nước mắt trên gương mặt nó và thì thầm

- Đừng khóc, xấu lắm. Hãy nhớ luôn có anh bên cạnh em! – Hắn nói rồi kéo nó ngã vào vai mình

Trong màn đêm thanh vắng, 1 người con gái tựa vào bờ vai vững chắc của 1 người con trai. Trông thì hạnh phúc không ai bằng nhưng có ai biết được hạnh phúc này sẽ biến mất khi ngày mai đến?

- Hứa là đừng quên sự tồn tại của Phạm Trương Bảo Hân em đây nha!

- Được mà, em nghĩ chuyện tào lao gì vậy?

- Em nghĩ đến tương lai…

- Dù tương lai ra sao, hãy tin anh chỉ có mỗi mình em!

Nó cười trong hạnh phúc pha chút chua xót. Nói thì nói vậy chứ liệu ngày mai những câu nói này có còn trong trí nhớ của hắn!

Đêm buông dần, một ngày không trăng cũng không sao. Phải chăng thiên nhiên cũng thấu hiểu nổi lòng của nó. Bầu trời đen thăm thẳm như chất chứa một nổi buồn sâu lắng…

Đọc tiếp: Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết - Phần 4
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
XtGem Forum catalog