Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Thầy Giáo Khó Tính ! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao? - Phần 1

Chương 1: Đi Thi

Trường Green.

Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi.

- Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau.

- Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng trong lòng rất cần sự giúp đỡ ... nếu như người khác thì cô đã dang rộng cánh tay nhận sự giúp đỡ còn đành này cô có chết cũng không cần người trước mặt :'' NGƯỜI THẦY KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG VỚI CÔ'' cô cứ tiếp tục kéo cái bao nilong lăn dưới đất để cố gắng bước vào. Nhà cô không xa trường GREEN lắm chỉ bước từ 4 5 căn nhà là tới nơi nhưng sao cô kéo mãi mà đường đi học hôm nay lại xa thế , xa tận thế kỉ. Thường ngày cô ''phóng'' 5 10 phút là tới cơ mà ? trừ khi ngủ nướng cô mới trễ thôi ...

- Nếu không cần tôi đi trước - Người ấy phá tan suy nghĩ của cô rồi nồ ga chạy thẳng vào trường để lại thân hình mảnh mai ấy kéo mãi mới tới. Phù! cuối cùng cũng tới nơi cô thở dốc ... mồ hôi ướt đẫm cả chiếc áo. Cô nhìn chiếc đồng hồ xinh xinh trên tay màu xanh lá của mình rồi nhanh chóng kéo bao ''Qủy'' nặng nề ấy vào trước phòng thi.

- Quân! cậu mới đến hả? Sao mồ hôi nhễ nhãi thế?- một cậu con trai tiến về phía cô, gương mặt cũng rất điển trai, với đôi kính cận tri thức.

- Cậu không thấy à, tớ rất mệt đây này cậu cứ đừng nhìn không giúp tớ xách cái bao ''Qủy'' này vào gì hết - mặt mày cô nhăng nhó.Lúc này trước mặt cô đang có một chai nước suối do cậu ta đưa ra.

- Cậu uống đỡ nha! Tại mình không thấy cậu đến nên mình .... xin lỗi - cậu ta cuối đầu hối tội với cô.

- Được rồi không sao ... cậu thi tốt - cô nói rồi vẫy tay chào cậu ta -Anh ta chính là cậu ấm của công ty Thế Minh - Tên Thế Mạnh, đẹp trai học giỏi được nhiều cô gái trong trường theo có cả Tuyết Nhung cũng rất hâm mộ nhưng cậu ta lại rất thích Hạ Quân. Sau khi cậu ta đi đến phòng thi vi tính, cô cất bước vào phòng thi '' Nấu ăn'' cô thấp thoảng lo sợ ...

-AIZZ Liệu mày có thi được không đây Hạ Quân ! aizz chết thật chứ, Sao mình lại làm món khó nhất trong các món? - cô gãi đầu bức tóc lẩm bẩm đứng cứ run run.

- Nè! Mày sao vậy có phải sợ làm không được không?-Tuyết Nhung từ đằng phòng 8 chạy đến phòng xa lắc xa lơi phòng 11 của cô.

- Không phải, tao sợ giám khảo gác khó nếu làm không được tao có thể kêu con Mỹ Quyên làm phụ mà sợ gì, chỉ sợ mấy ỗng bã cứ lườm mắt về tao thôi - cô buông câu nói trong lòng luôn suy nghĩ ai sẽ là giám khảo gác thi cho cô .

- Ai cũng được, đừng phải ông thầy Khánh...Ng....

- Các em chú ý nghe thầy đọc giám khảo gác thi - tiếng thầy hiểu trưởng phát loa ra hiệu tập trung.Tuyết Nhung bye cô rồi chạy về phòng con nhỏ để xếp hàng... còn một mình cô đang chú ý nín thở nghe thầy hiều trưởng đọc tên giám khảo gác thi.

- Thầy xin phép đọc :phòng 1 :cô Lam, Thầy Tuấn,cô Hoa.

:phòng 2

:..

:..

: phòng 11 : Cô Mai , Thầy Nguyên , cô Tiên

:..

Khi nghe đến phòng 11 của cô có hai chữ " Thầy Nguyên " cô nín thở tim đập thình thịch.

- Aaaaaaaaaa gặp tai họa rồi - cô thầm hét lên trong lòng, người thầy mà cô ghét nhất tại sao lúc nào cũng gặp cô, thi học kì lần nào cũng vậy suốt 2 năm cấp 3 cô học đến giờ, bây giờ...đến thi ''NGHỀ'' cô cũng gặp người đó ...TÙNG TÙNG...TÙNG TÙNG...- Tiếng trống trường báo hiệu đến giờ thi cô bước vào phòng thi chân cứ khựng lại không muốn bước vào. Các thí sinh ai cũng bước vào ... chỉ còn cô ....nhắm mắt lại.

- Cậu không vào hả?- Mỹ Quyên lớp trưởng lớp kế bên cũng là bạn của cô đứng lại hỏi.

- À... cậu vào đi nhé! tớ sẽ vào - nói xong cô nhắm mắt nín thở bước vào ...bầu không khí lúc này sao mà trầm lặng thế? Ánh mắt sát khí đang nhìn cô trên bàn giáo viên - giám thị 2 của phòng đang canh gác.Cô chỉ mỉm cười rồi mạnh mẽ bước vào ... Các thí sinh nữ đang say mê khuôn mặt đẹp trai của thầy ấy, ai cũng rất vui và reo to '' DẠ CÓ '' khi nghe thầy điểm danh tên của mình cả ... nhìn đến nổi mà muốn chảy nước miếng ra.

- Lê Hạ Quân - Tiếng thầy cất tiếng, nhưng cô đâu nghe cứ nghĩ đến những thí sinh nữ chảy nước miếng với thầy ta là cả người ghê "rợn" lên.

- Hạ Quân - thầy gọi lại một tiếng nữa

-.....- cô vẫn không nghe cứ chống cằm nhìn ra cửa sổ. Cả phòng thi im lặng, các thí sinh nín thở ...thầy Nguyên bước xuống chỗ nó đang ngồi ghé sát tai cô.

- Hạ Quân - lúc này khi tai mình nhột nhột cô mới ngỡ ngàng quay mặt lại ...THÌNH THỊCH THÌNH THỊCH tim cô đập mạnh lúc này hai khuôn mặt rất gần gần đến khi chỉ có cách 2cm mà thôi cô ửng đỏ cả mặt, còn các cô gái khác lao nhao lên tỏ vẻ không hài lòng.

- Thầy ...thầy đến bàn em làm gì - cô hoảng hồn lắp bắp hỏi, mặt đỏ như quả cà chua.

- Tôi gọi điểm danh, em không nghe, tôi bước đến cho em nghe rõ, ngoài cửa đẹp lắm sao? - anh nói rất bình tỉnh rồi nhìn về phía cửa sổ không một bóng người rồi quay về phía bàn của giáo viên.

- Tiếp tục điểm danh nhé - anh cất tiếng. Các thí sinh reo vui, không khí trở lại như cũ, chỉ có cô là ''NGƯỢNG'' không thể nói nổi chỉ có thể cúi gầm mặt xuống đất. TÙNG TÙNG TÙNG ...Điểm danh xong hồi trống thứ 2 vang lên các thí sinh về nơi thi thực hành của mình ...cô lê bước nặng nề.

- Có cần giúp không?

Chương 2: Hoàn Thành Bài Thi

-Không-cô khựng lại rồi trả lời dứt khoát,lê bước đầy tự tin. Anh ta chính là Cao Khánh Nguyên, thầy giáo giám thị trong trường chuyên về môn anh văn -Môn cô ghét nhất và cũng là khắc tinh với cô. Thầy rất đẹp trai, phong độ nha, ấm áp với mọi người nên các giáo viên và học sinh trong trường rất mến và bị thầy ấy cuốn hút.-Mỹ Quyên xách đồ của mình xong thấy cô còn đứng đó nên đã chạy lại giúp đỡ cô, anh thấy vậy cũng yên lòng khẽ khép ánh mắt về phía cô rồi đút tay vào túi quần bước đi.

-Nè! Tôi xách phụ cho, bà đựng gì mà nặng thế, có đầy đủ dụng cụ không đấy?-Mỹ Quyên hơi nhăng mặt.

-Đủ, rau củ qủa nè, thịt, bếp gaz, gia vị...v...v mọi thứ đủ -cô mỉm cười xách phụ bạn về số báo danh của mình. Đến nơi cô sắp xếp tất cả đồ dùng ra chỗ thi của mình, trường cho các học sinh thi ở dưới sân trường,mỗi thí sinh một bàn gỗ dài để nấu nướng và thoải mái.Có tiếng bắt đầu hiệu lệnh của giám khảo 2 - Thầy Nguyên, các thí sinh tăng tốc độ làm, bắt bếp phi hành, tỏi băm... các thí sinh phi lên có mùi lẫn lộn.

...

Có người thì thơm phức, có người thì không nghe gì, còn cô thì đang bực bội bởi cái bếp không biết bật làm sao a~ .Anh đi qua đi lại quan sát, những thí sinh thấy anh lại luôn ngẩng mặt lên nhìn, nói to tiếng chào "thầy Nguyên" anh gật đầu mỉm cười ấm áp, khiến các nữ sinh ngất ngay. Xa xa đằng kia có một thí sinh đã bị anh làm khét luôn cả chảo hành phi của mình.

-Aizzz khét rồi - Cô ta nhanh chống chữa cháy không dám nhìn thầy nữa. Đúng là thầy có tẩm độc nữ sinh đây mà. Anh dạo thêm dòng thứ 2, đến nơi của cô anh dừng lại quan sát cô, thấy cô không biết bật bếp thì khẽ cười, che miệng lại, cứ chăm chăm vào nhìn cô không cho cô có cơ hội nhờ sự giúp đỡ từ người khác.

-"Aizz thầy đáng ghét, không đi ra chỗ khác thế là sao? Làm sao đây? Lúc nảy giám khảo 1, giờ là Thầy mà còn là *Thầy Nguyên*nữa chứ" cô bắt gặp ánh mắt của anh càng trở nên bực mình.Cô cố gắng suy nghĩ tìm cách.

-Thầy có thể ra chỗ khác xíu không? Em ngại khi có người nhìn lúc làm bếp -Cô cười khì kiếm cớ cho anh đi chỗ khác để nhờ sự giúp đỡ.

-Được chứ ... cô thầm cười gian trong lòng -em có thể ngại nhưng tôi có quyền đứng ở đây với tư cách giám khảo? - nụ cười dập tắt trên môi cô nhanh chóng. Anh buông cho cô môt câu khiến cô chóp nhoáng. Cô biết không thể dùng phương pháp này nên đã cố lục trí nhớ mà mẹ đã dậy hồi tối ...

"Con kiểm tra bình gaz, sau đó kéo cái thanh dọc xuống gần cái nắm vặn rồi nhấn nắm vặn kéo nửa vòng tròn bên trái là được, khi xong kéo nắm vặn lên, đồng thời cùng thanh dài kia " những lời mẹ cô dặn cô từ từ nhớ lại rồi thử.

BÙM ... một tiếng của bếp vang lên, cô mở mắt

"Aaa được rồi" cô thích thú rồi bắt đầu phi hành tỏi băm. Một mùi kì lạ thoảng qua mũi cô.

-Khét - cô la lên rồi nhanh chống tắt bếp.

Tuy đã 17 tuổi nhưng dưới sự cưng chiều của ba mẹ nên cô không am hiểu nữ" công gia chánh "lắm ...lên lớp cô cũng không chú ý, toàn là bạn bè cô làm giùm cho, cô lười nhác chỉ thích nằm chường trên bàn. Tác hại đã cho cô thấy ngày hôm nay. Cô bắt đầu làm cái mới phi hành, rồi bỏ thịt vào xào, thịt săn chín, cô bắt đầu nấu nước dừa để làm món sườn heo nấu đậu - nước dừa chính là điểm mạnh của món này. Cô mở bao nilon ra tìm bịch nước dừa, lục bên trái, lục bên phải, lục trong, lục ngoài đều không có, cô nhớ xem nó ở đâu. Haizz cô đã để nó ở tủ lạnh rồi mà sáng ngủ nướng nên quên mang nó đi, giờ làm sao? Cô đang phân vân .

_A! Cô sẽ bỏ thật nhiều đường vào và nhiều nước tinh khiết -Đó là ý tưởng của cô mới nảy. Anh nảy giờ vẫn hướng mắt về phía cô, theo dõi mọi tung hoành của cô. Trải qua 90phút cô đã làm xong món giống mọi người, cô bắt đầu trưng bày ở phòng thi theo số thứ tự, cô cũng trưng bày đầy đủ khăn trải bàn, ly, chén, hoa.. Và ...Phòng của cô sẽ do thầy ...Nguyên chấm.Tai họa sụp xuống cô một lần nữa.

-Aa sao mấy bạn đó sướng thế được thầy Nguyên chấm còn mình ...haizzz-giọng than thở của 1 số cô nữ sinh. Cô chỉ thầm ngược lại sao mà người ta may mắn thế. Căn phòng bắt đầu trống vắng ai được đọc tên sẽ vào nghe thầy nếm và phỏng vấn cách làm. Ai bước ra cũng tươi cười vì được thân mật với thầy trong không gian chỉ 2người. Cô là người cuối cùng nên mọi người được chấm và nhận xét xong nở nụ cười hạnh phúc thì đi uống nước ăn vặt tại canteen.

- Lê Hạ Quân -tiếng thầy vọng ra, cô bước vào thật chậm, thật chậm giống như cực hình.

-Em chào thầy -cô cố gắng nở nụ cười thật tươi mong sao cho mình thoát nạn. Anh mỉm cười, gật đầu rồi bước lại nếm món ăn của cô, Cô nhắm mắt lại cầu mong cho mình được thoát nạn.

-Tôi thấy...

Chương 3: Nụ Hôn Hy Sinh

- Ngon, Ngọt ....Nhưng em không cho nước dừa vì sao lại có mùi vị này - anh nói, ánh mắt hướng về cô khiến cô lúng túng. Thật chất là cô quên nước dừa và anh cứ theo dõi cô nên cô không thể nào xin bạn bè được nên cô bỏ rất nhiều đường ...nhưng nói bỏ đường vậy mọi người sẽ nghĩ cô hại 'độc' giám khảo bị tiểu đường sao? A~ ca này khó quá cô phải làm sao đây?... Trong dòng suy nghĩ của cô, cô buộc miệng thốt lên.

- Là nước bọt em đấy, thì sao?- vốn cái tính không sợ trời đất của cô nên cô buộc miệng nói ra như vậy, sự tinh nghịch của cô đã dẫn đến cho cô tai họa gì đây?

- Nước Bọt?- Anh hỏi lại anh mắt ngạc nhiên, khóe môi hơi nhếch lên muốn khẳng định lại sự thật.

- Vâng - cô gật đầu chắc nịch, không chút nào là sai lầm, cô thầm nghĩ ...''nếu đã chơi rồi phải chơi hết mình, có dịp trêu trò người thầy này thật thích''.

- Em có thể chứng minh không? Nếu chứng minh được tôi sẽ cho em trọn vẹn 10 điểm kì thi nấu ăn này? nhé! Liệu ...em có dám không?- giọng trầm ấm của anh vang lên, khẽ nhẹ nhàng.

-'' Giờ làm sao để chứng minh? Thầy giáo khó tính! Lại làm khó tôi nữa sao?, được xem như thầy may mắn, một nụ hôn thôi mà chỉ là nụ hôn hy sinh thôi, sẽ không sao''

- Tôi không có nhiều thời gian - anh cắt ngang mạch suy nghĩ của cô, ánh mắt lóe lên vẻ nguy hiểm.

- Được, nếu em làm được thầy nhớ giữ lời - cô nói, rồi nhướng người lên hôn anh một cái vào môi, anh giật mình bờ môi mịn màng và bờ môi mỏng cháy bỏng của anh đã hòa nguyện vào nhau, anh thừa cơ này hai tay ghì chặt bờ vai cô hôn thật mạnh vào môi cô, đầu lưỡi anh lúc này đã tham lam tách nhẹ hàm răng trắng muốt của cô ra để tìm kiếm lưỡi của cô, cô trợn mắt nhìn anh, tay chân cứng đơ không phản ứng, cứ để cho anh hôn mãi hôn mãi nụ hôn, cô cũng chẳng biết sao cô như chìm đắm vào sự ngọt ngào này, hai mắt cô nhắm tịt lại cảm nhận sự ngọt ngào đó mặc cho anh cứ quấn quýt và trêu chọc ...trêu chọc.

- Ngưng...được không?- Lúc này cô thở hổn hển như sắp thở không nói vội rên lên. Anh lập tức hoảng hồn buông bờ vai nhỏ của cô ra.

-Xin ..lỗi - Thật sự anh cũng không biết tại sao bản thân mình lại như thế? Khi bất chợt cô hôn anh, anh có phản ứng ngạc nhiên, nhưng giây phút cô định rời khỏi thật nhanh thì anh lại bắt lấy mà mặc kệ phản ứng của cô mà hôn. Từ lúc gặp cô đến giờ đã là 2 năm, anh luôn bắt gặp sự đáng yêu và bướng bỉnh của cô mà thích thú ...nhưng chẳng lẽ...

- Không sao, thầy nhớ giữ lời nhé - cô vẫn vậy, dù cô rất ngượng ngùng nhưng lại rất mạnh mẽ cứng rắn đáp để che đi sự ngại ngùng của cô.

- Rất ngọt - anh buông câu, ánh mắt nhìn chăm chăm vào cô. A! vậy là nụ hôn đầu của cô đã bị tên lang nhân này lấy mất rồi , tức thật ...nhưng đây là nụ hôn hy sinh mà.

_Ngưng chưa phối hợp lắm - cô xuýt chút nữa ngã sập xuống đất, làm gì mà biết rõ vậy? cô còn chưa có người yêu mà, làm sao có thể biết cái đó. Nhận ra sự trêu chọc đó cô lập tức chạy ra ngoài mặc cho người bên trong có kêu hay không. Ra ngoài cô vẫn ám ảnh nụ hôn đấy, nó rất ngọt, ngọt đến chết người ....

Nhưng mà đó chỉ là nụ hôn hy sinh thôi - cô tự trấn an mình cứ nghĩ không có gì rồi chạy nhanh đi tìm Tuyết Nhung - người bạn thân của cô cũng là thiên kim tiểu thư một nhà danh giá.

- Hạ Quân, đây này - Tuyết Nhung vẫy tay phía tán bàng xanh thẳm.

- Ừ - cô gật đầu rồi nhanh chân chạy về phía đó.

- Sao? Tốt không? mà...nhìn mày cứ hai má đỏ như quả cà chua thế?- Tuyết Nhung cứ nhìn chằm chằm vào cô khiến cô ''có tật gật mình''.

- Không c , Không có gì- Cô nhớ đến nụ hôn lúc nảy thì xua tay.

- Có thật không?- Tuyết Nhung thấy phản ứng cô rất lạ ,liền lo lắng cho bạn.

- Thật không có gì ...không có thật mà- cô lắp bắp. Thấy bạn mình như vậy cô không hỏi nũa mà bắt chuyện khác.

- Tốt không? Tao rất tốt đấy Cô Minh chấm cô bảo rất hài lòng món tao nấu - Tuyết Nhung nói với vẻ sung sướng. Còn cô thì sao? cô thì phải dùng nụ hôn hy sinh để đỗi lấy 10 điểm. A~ lúc này cô mới nhớ ra, tại sao cô phải làm vậy? Nếu cô nói cho nhiều đường dù có cho là hại ''độc'' tiểu đường vẫn tốt hơn đánh tráo nụ hôn cơ mà ...cô thật ngốc biết bao, ngốc đến đáng thương cơ đấy. Vẻ mặt thất thần của cô làm Tuyết Nhung hơi lo.

-Nè, mày sao thế ?- cô xua tay trước mặt cô.

-....-không phản ứng.

- NÈ - cô hét to hơn xíu nữa.

-...

- Hừ ...LÊ HẠ QUÂN - Tuyết Nhung bực hết sức hét to lên, có vài người đi ngang qua cứ nhìn chầm chầm vào Tuyết Nhung nhưng cô ta vẫn mặc kệ sĩ diện hét to kêu ''hồn'' Hạ Quân lại trần gian.

- Hả...? kêu tao gì?- Cô nảy giờ trong suy nghĩ nụ hôn kia mà thất thần, nhận ra sự khác biệt lúc này của cô nên cô trở lại trạng thái bình thường gạt đi suy nghĩ vớ vẩn đấy.

- Mày lạc lên thiên đường gặp mấy anh đẹp trai rồi? - Tuyết Nhung nói.

- Đẹp trai nào? tao thấy ai đâu? Nói bừa à?- cô nói giọng trách móc Tuyết Nhung.

- Tao hỏi gì mày cũng không nghe hết, không lạc mới lạ. - Tuyết Nhung nói.

-Mày hỏi gì ? Hỏi lại đi - cô giọng thản nhiên hết sức.

- Haizzz....Tao nói cô Minh rất hài lòng về món tao nấu? còn mày ai chấm tốt không?- Tuyết Nhung nhắc lại, giọng bực bội hai má phồng lên.

- Vậy tốt cho mày rồi ...tao là thầy...NGUYÊN - cô nói giọng khẽ thở dài.

- Hả ???? thầy Nguyên? sướng thế?- Tuyết Nhung hai mắt sáng lên khi nghe tên người ấy.

- Thứ mê trai, thôi tao hơi mệt hôm nay về sớm đi - Cô nói rồi kéo tay Tuyết Nhung đi. Hai bóng lưng mảnh mai đang bước dưới sân trường, chiếc váy khẽ tung bay trong gió...

Chương 4: Ám Ảnh

Ở bên trong phòng thi, do của kính được trường làm rất kín nên bên ngoài không thể nhìn thấy được bên trong nên chuyện hôn nhau giữa cô và anh vẫn là một bí mật. Anh lấy hai ngón tay mình đặt lên đôi môi mỏng của anh còn vẫn lưu lại hơi ấm của đôi môi cô. Bất giác, anh mỉm cười, một nụ cười hiếm có nụ cười chỉ có với những người anh yêu thương. Anh khẽ nói :

_Thật thú vị, tôi sẽ theo đuổi em, Hạ Quân!!!

Trong suốt hai năm công tác ở trường Green, anh luôn đánh võ mồm với cô, luôn bị cô lách léo nhưng anh vẫn luôn thắng vì cô rất lễ phép với anh. Còn về phía cô, sau khi cùng Trần Tuyết Nhung về nhà thì rất hớn hở vì bao nilon lúc sáng đã nhẹ hẳn đồ dùng lúc sáng bây giờ chỉ còn một nồi sườn heo thôi. Cô vui vẻ bước vào nhà.

_Mẹ ơi! Quân Quân về rồi _cô lãnh lót kêu.

_Thi tốt không con?_Bà Hạ ,mẹ của cô hỏi.

_Dạ được, mẹ sắp đồ ra giúp con nha, Quân Quân buồn ngủ, muốn ngủ _cô nũng nịu với bà Hạ.

_Con ngủ đi, mẹ sắp đồ giùm Quân Quân_Bà Hạ cầm bao nilon rồi từ sắp các thứ trong đó ra. Còn cô thì nhanh chống chạy lên lầu ,thay bộ pijama ra rồi chìm trong giấc ngủ.

...

_Aaaa,trễ rồi trễ rồi _một cô gái chạy hối hả vào trường .

_Phù! Không ai bắt gặp hết may qúa_cô thở dốc rồi rón rén bước vào lớp.

_Lê Hạ Quân, em đứng lại cho tôi _Một giọng trầm ấm vang lên khá lớn .Cô giật thốt mình, rồi từ từ quay đầu lại.

_Dạ, em chào thầy _cô cúi gầm mặt xuống, lại bị bắt vì tội đi trễ nữa rồi...

_Đây là lần thứ 35 lần đi trễ rồi, lần này em có cớ gì nữa đây? _thầy ấy nói.

_Dạ hôm nay em...Em đi trễ là vì...Vì em bị sốt, hôm qua sốt dữ dội tận 39°C luôn ấy._cô suy nghĩ rồi nói ra .Anh ta từ từ tiến lại cô tay áp vào hai má cô để kiểm tra nhiệt độ của cô khiến cô ngại ngùng.

_Thôi được rồi, em vào lớp đi _Anh ta nói rồi Cô nhanh chống vào lớp. Đúng là hôm qua cô có sốt nhưng chỉ là sốt nhẹ ... và cũng vì vậy mà cô không bị viết kiểm điểm lần thứ 35. Kết thúc cảnh đó thì tới cảnh hôn nhau nóng bỏng của một người con trai và một cô gái ...

_Aaaaaaa _cô hét lên bừng tỉnh giấc mơ khi thấy cảnh tượng đó.

_Sao trong giấc mơ vẫn bị ám ảnh vậy? _cô nói rồi bật dậy, lấy laptop lên online facebook, mở ra danh sách online cô tìm kiếm Tuyết Nhung để nói chuyện nhưng không thấy đâu chỉ thấy danh sách có một số người lạ và ....Thầy nguyên.

_Đáng ghét mà!_cô nhăng nhó rồi tắt máy.

Tại sao cứ là thầy Nguyên. Nhìn đồng hồ chỉ mới 3h30, vẫn còn sớm, cô muốn đi hóng gió một chút, thay một chiếc váy xanh nhẹ, tóc xoã ra, mái tóc đen mượt mà, không quên đội nón vành và kính râm che nửa khuôn mặt do trời còn nắng chỉ chừa lại cái mũi nhỏ và đôi môi mọng cô bước xuống nha chào hỏi mẹ rồi đi ra ngoài ...

Dưới tán cây dọc đường, cô gái xinh xắn ấy đang bước đi nhẹ nhàng ... so với bộ đồng phục lúc sáng thì trong chiếc váy này tôn lên vẻ trưởng thành của cô hơn, cái tuổi 17 thơ mộng, tuổi 17 với những hoài bão ước mơ .Cô đi ra ngoài hóng gió để quên đi cảnh nên thơ lúc sáng, vì từ sáng giờ cô vẫn chưa quên được nụ hôn ấy, đặt ngón tay lên môi cô vẫn lưu lại cảm giác ấy ... Hèn gì cô cứ bị Ám.....ảnh

Chương 5: Gặp Gỡ Bất Ngờ

Cô đi dạo vòng vòng rồi dừng chân tại hồ Huê Cúc... nơi có tán lá của cây cổ thụ mát mẻ. Hằng đêm cây cổ thụ này sẽ tỏ ra ánh sáng do đèn treo trên cây, cả hồ nước cũng vậy ánh lên những vệt nước sắc màu. Đây là nơi vui chơi qua lại của các đôi tình nhân, theo người dân kể lại chỉ cần lại cây cổ thụ viết điều ước của mình vào những chiếc lọ mà mọi người dân bán treo lên cây cổ thụ và đi đến múc nước tưới gốc cây cổ thụ ấy, chắc hẳn ước gì được đó - là nơi lí tưởng cho các người độc thân đến tìm nửa trái tim của mình, và các đôi tình nhân cầu mong hạnh phúc ấm êm. Cô đi lẩn quẩn khu vực đó nhìn mọi thứ, rồi bắt đầu chán, ngồi xuống cạnh hồ nước bàn tay lướt qua từng giọt nước làm bắn lên cả mặt cô. Trong lúc này nhìn cô rất thuần khiết , thuần khiết như một thiên thần. Một bóng hình cao lớn đang tiến về phía cô, cô ngưng động tác, tháo kính râm rồi ngước lên nhìn, người ấy mỉm cười ngồi xuống cạnh cô, không ai khác chính là Cao Khánh Nguyên - Thầy Nguyên

-Trùng hợp thật - anh cất tiếng bắt chuyện với cô .

- Thầy cũng đến đây sao?- cô hỏi anh, khá ngạc nhiên vì có sự trùng hợp này, lại còn thêm ngại vì chuyện ban sáng.

- Ừ ... Em có người yêu rồi còn muốn cầu phúc thêm sao?- anh hỏi đôi môi tạo thành đường cong bí hiểm.

- Thầy cứ đùa, em làm sao có người yêu cơ - cô trả lời hồn nhiên, gió khẽ bay bay làm hơi rối mái tóc của cô, cô vẫn không để ý tay cứ vui đùa cùng dòng nước dưới hồ.

- Sao không? em xinh ... xắn thế này mà - anh nói, bàn tay rắn chắc của anh đã vội vén mái tóc vào mép tay giúp cô tránh để mái tóc rơi vào miệng.

- Cảm ...ơn thầy . Em xấu chết đi được ấy,ai thèm thích em, có heo nó mới thích - cô nói nửa thật nửa đùa, cái mũi hĩnh lên rất giống một con heo con đang yêu.

- Nếu ...tôi muốn làm heo thích em thì sao?- anh nói có chút ngập ngừng.

- Nói vậy thôi, chứ em không thèm yêu heo đâu haha- cô nói rồi chạy khắp cây cổ thụ, anh bắt đầu chạy theo ... anh lại giống con nít rượt đuổi theo cô gái nhỏ này ...trên môi cả hai luôn nở nụ cười thoải mái ...

- AAAAAAAAAAAA thầy bắt được em đi liu liu- cô chạy rất nhanh, chạy khắp cả khu vực.

- Được thầy sẽ bắt được em - anh cố sức tăng tốc - Mọi người nhìn theo đôi trai tài gái sắc đó ai cũng cười.

- Xứng đôi bà nhĩ - một ông lão nói tay chống gậy tay đang đỡ một bà lão.

- Ừ, giống chúng ta hồi trẻ - bà lão nói rồi hai ông bà cười dìu nhau về phía ghế đá bên kia đường.

- Haha thầy bắt được em rồi nhé! - anh đang ôm cô từ phía sau như một cặp tình nhân thực sự.

- Không chịu, thầy ăn gian - cô làm nũng mà quên mất đi sự ngại ngùng, nhìn xuống eo của mình đang được một cánh tay ôm lấy thì đẩy anh ra.

- Tôi xin lỗi - nhận ra sự quá lố của mình nên anh rụt tay lại, thật sự cơ thể nhỏ này rất mềm mại khiến anh cứ muốn ôm mãi thế này .... còn cô thì cảm thấy cánh tay này rất ấm áp và đang nương tựa.

- Thôi em đói rồi, thầy khao em ăn nhé! - cô phá tan bầu không khí ngại ngùng này

-Được, tôi khao nhưng em trả tiền - anh nói rồi nắm lấy tay cô kéo đi thật nhanh.

- Nè! thầy buông tay em ra, ngại lắm mọi người đang nhìn - cô hét toán lên, anh nhận thức lại rồi buông tay cô ra, anh đi trước cô đi sau lưng anh ...khoảng cách tuy xa nhưng hai trái tim hình như rất ....gần . Đến quán ăn bên đường , cô và anh cùng nhau ăn.

-Em ăn gì ?- anh hỏi nhẹ . Xung quanh có rất nhiều cô gái đang nhìn anh với vẻ ngưởng mộ.

- Em muốn ăn bánh xèo, cô ơi cho con 10 cái nhé - cô không khách khí mà nói.

- Nhiều thế?- Anh ngạc nhiên về khả năng ăn uống của cô.

-Món khoái khẩu, Quân muốn ăn -cô nói rồi mỉm cười nhìn những con chim bồ câu đang đáp cánh nhặt những hạt thóc do người dân cho.Từ đằng xa, có một chị gái đến gần cô và anh, ăn mặc khá quyến rũ cuốn hút , đôi môi đỏ , cùng mái tóc xoăn đỏ hạt dẻ .

- Anh đẹp trai, anh tên gì ?- cô ta kéo ghế ra ngồi cạnh anh.

- À chào cô, tôi tên Nguyên , có chi không ?-anh nói giọng cũng khá thân thiện . Cô lúc này không nhìn chim bồ câu nữa mà nhìn lấy anh và chị gái kia.

- Em là Yến, Anh có người yêu chưa, mà anh gọi là em nha, em còn trẻ cơ mà - chị gái đó bắt đầu cựa người , ngã đầu về phía anh.

-Chưa - anh trả lời và tiện tay hơi đẩy đầu cô ta ra.

- Ai đây? em gái anh hả?- lúc này cô ta mới nhìn thấy cô liền nháy mắt với anh hỏi.

-Ừ, em gái - anh nói rồi nhìn qua vẻ mặt của cô, lúc này cô không nhịn được nữa rồi người gì đâu mà kì cục cựa người vào một người xa lạ, rồi còn tự xưng này nọ thật là mất mặt con gái, nét mặt lúc này của cô càng thêm căng không thể nhịn thêm nữa nhưng vẫn cố nhịn.

-Chào em, em có biết anh trai em thích người như thế nào không? chỉ chị với chị hứa sẽ trả công cho em thật là tuyệt nha ... giúp chị nhé baby- chị ta nói giọng rất ẻo lả . Cuối cùng đầu cô bốc khói không chịu được nữa.

- Chào chị nhé, xin lỗi chị anh ấy không phải anh trai tôi nên tôi cũng không biết phải làm sao nữa ... chị cũng xinh đẹp mà phải đi TÁN TRAI thật là ...! - cô chắc lưỡi nói làm cho chị gái kia rất là quê quê hết sức đi được. Chị gái kia đứng lên.

- Cô ...cô

- Tôi sao? Chị không có cô hay sao mà kêu tôi là cô? hay là chị nghĩ mình trẻ nên tự nhận mình trẻ để quyến rũ trai? Trình độ còn thấp nhé chị gái - cô không vừa , vốn tính thích trêu chọc người khác nên cô mới nói vậy . Chị gái kia tức giận bỏ chạy. Cô ngồi cười ha hả vì mình chiến thắng. Cùng lúc đó cô bán bánh xèo bưng đồ ăn đến cô bắt đầu ăn.

-Trình độ còn thấp? em có trình độ tán ghê lắm à?- anh hỏi ánh mắt kèm theo sự thú vị.

- Em....em lúc nảy chỉ nói vậy thôi - Trình độ à? cô còn chưa có người yêu sao có trình độ được chứ?

- Nếu có thể em ''tán tỉnh'' tôi thử đi - anh nói , giọng hết sức nham nhở.

Chương 6: Đi Về

_Thầy nói bừa gì vậy? Xung quanh thầy biết bao nhiêu người xinh đẹp cơ mà. Như chị lúc nãy đấy, ba vòng cực chuẩn môi đỏ mọng, mắt quyến rũ thích thế còn gì?_Tuy nói vậy nhưng tim cô vẫn đập mạnh và lỗi nhịp .Cô làm sao vậy? Có phải bị về tim mạch rồi không? Không được cô phải đi khám trong một ngày không xa thôi.

_Tôi không thích phụ nữ như vậy _anh trầm tĩnh nói, ,tay khuấy ly cà phê đá trong tay rồi uống một ngụm.

_Ô thầy không thích người như vậy? Hay thầy thích người khác? Cô Minh dịu dàng hay cô Tiên đẹp gái? _cô ngồi cắn chiếc muỗng của ly nước mà nói.

_Tất cả đều không phải ,người tôi thích rất đáng yêu nhưng rất ghen và hung dữ như một con cọp con vậy, bướng bỉnh và đặc biệt rất thích trêu chọc người khác _anh kể cho cô nghe về người ấy của mình trên mặt có chút mắc cười.

_Woa cô ấy em đã gặp chưa_cô hỏi

_Rồi _anh nói rồi uống nước ngồi nhìn cô ăn bánh xèo.

Hả?? ai vậy nhĩ _cô đang cố lục trí nhớ tìm người giống anh miêu tả nhưng nghĩ mãi vẫn không ra ...

_Tối rồi ăn lẹ rồi về _Anh nhìn đồng hồ trên tay rồi nói.

_Ừm... .Ăn xong thành toán tiền anh xuống hầm của công viên lấy chiếc BMW đắc tiền, Cô thật không ngờ anh giàu đến thế có cả xe hơi đấy.

_Em không đi xe hơi, em ghét mùi Kính Khủng ấy _cô đứng nhìn chiếc xe mà không lên.

_Vậy em đi mô tô hay xe ôm, xe đạp hay xe hơi ? Xe mô tô sẽ phóng nhanh nguy hiểm đến tính mạng , còn xe ôm Sẽ bị người ta chở đem bán đấy ,xe đạp rất lâu, xe hơi tối có sáp hương rất dễ chịu đấy đi không? Hay em muốn đi bộ như lúc trưa? Trưa không sao nhưng giờ đã 7h lỡ...

_Không em đi xe hơi _cô cắt ngang anh lập tức leo lên xe.Đúng như anh nói mùi hương rất dễ chịu mùi của bạc hà thơm ngát.

_Thầy già mồm thật _cô nói rồi cười ha hả.

_ Tôi còn trẻ lắm chỉ mới 25tuổi thôi_anh nói mắt tập trung vào lái xe . Hai người ngồi rất gần,nhưng vẫn không nhìn nhau, anh tập trung lái xe còn cô thì thiếp đi trong mơ cô thấy lại những cuộc đấu khẩu với anh thì khẽ chau mày...

Chương 7:đưa Về

Chạy một lúc anh gần như nhớ ra không biết nhà cô ,định quay qua hỏi thì thấy khuôn mặt đáng yêu đang co người lại ngủ.Cái mũi hỉnh lên và đôi mày lá liễu đang chau lại như bị ai bắt nạt .Anh nhìn khuôn mặt đó ,rồi nhẹ nhàng dùng ngón tay của mình vén những loạn tóc dài vươn trên trán của cô . Đặt một nụ hôn lên trán cô thật nhẹ thật nhẹ dường như sợ cô tỉnh giấc . Chợt một giọng hát nữ vang lên :

Đêm lại về, đêm tối tăm đêm lạnh câm

Nhìn mưa hắt lên ô cửa sổ, cuốn theo bao nhiêu tiếng lòng

Anh lại về, giăng kín bao nhiêu niền tin

Ngày anh mang theo tất cả ngọt ngào đến ai

Rồi từng chiều con tim yếu đuối bước qua những nỗi buồn

Tập quen đi qua lối cũ hằng ngày, tập quen khi không có anh nữa

Em không trông, thật lòng không mong cho dù thấp thoáng thấy dáng ai

Mùi hương thân quen khi xưa hu hù hu hú hu

Người đâu có biết rằng, lúc giờ em yêu riêng anh mà thôi

Người yêu hỡi bờ môi hỡi cớ sao hững hờ hu hu hù hu

Rằng bên em còn bao tiếng nói ngọt ngào bao vòng tay khát khao

Nên thôi đã lỡ anh ơi đừng chờ.

Âm thanh ấy phát ra từ cái túi xách nhỏ của cô , anh lấy ra cuộc gọi hiện thị : Mẹ yêu .Anh không nghe máy ,chờ cuộc gọi chấm dứt ,anh mới nhắn tin lại:"Con đi ăn, sắp về rồi ,gần đây có tiệc ồn lắm nên con không nghe máy " bàn tay anh lướt nhanh trên màn hình cảm ứng rồi bấm nút gửi . Đúng lúc cô cũng bị tiếng ồn của điện thoại làm cho tỉnh giấc ,cô cựa người ,mở mắt .

_Nhà em ở đâu ? Hai tay anh vẫn đặt trên vô lăng lái xe .

_À , số nhà 38 ,đường x _ cô nói rồi quay qua anh .

_Thầy à ,thầy có thể cởi áo ra không ? _cô chớp chớp mắt ,vẻ mặt dường như rất đáng thương , hai chân co lại , bàn tay lạnh .Ánh mắt anh chuyển sang cô.

_Cởi áo? Liệu có sớm lắm không ? _anh mỉm cười nham nhở ,khuôn mặt áp gần cô, dường như không phát hiện ra điều khác biệt

_Cởi nhanh lên .... Em lạnh chết đi rồi nè _cô nói rồi nhanh chống kéo kéo chiếc áo khoác ngoài của anh . Còn anh thì ngã ngửa với cô .Thật không ngờ cô lại ngốc đến thế. Ngốc đáng yêu cơ đây mà. Lạnh lại không bảo bật điều hòa thấp xuống mà làm hành động khiến hiểu lầm đến thế . Anh cởi áo khoác ngoài ra đắp cho cô , rồi điều chỉnh lại nhiệt độ .

_Ấm hơn chưa ? _Anh thấy cô còn co người

_Rồi ạ _cô trả lời rồi lướt facebook trên điện thoại ,còn anh thì im lặng . Đường đi về cũng khá gần nên anh và cô đã đến nhà ...

_Tới rồi ,thầy cũng về đi ạ _cô nói rồi vẫy vẫy tay.

_Ừm... Cảm ơn em hôm nay tôi rất vui _Anh nói,cô mỉm cười rồi vô nhà ... Nhưng cô đã quên một thứ trên xe của anh . Vào nhà , cô tươi cười nhìn mẹ

- Mẹ ơi , Quân Quân về rồi - Cô tươi cười trên vai vẫn còn khoác chiếc áo của anh , và túi xách biến đi mất , cả điện thoại cũng mất tiêu luôn ,nhưng cô vẫn không hề hay biết

- Sao con về trễ thế Quân Quân ? cả áo nữa này, của ai thế - mẹ cô quay qua hỏi , ánh mắt đầy nghi ngờ. Cô nhìn chiếc áo trên người mặt ửng hồng lên lúng túng.

- À áo của bạn con , con mượn đấy mà- cô nói ánh mắt không nhìn thẳng vào mẹ mình

- Thật không đấy ? sao má con ửng hồng vậy ? con có bạn trai rồi à ?- bà Hạ nói khẽ cười

- Thật đấy ...con làm gì có bạn trai , thôi con lên lầu đây , ba với mẹ ăn cơm đi ạ- nói xong cô chạy lên lầu tránh hỏi câu thẩm vấn của mẹ... Aizzz, sao cô lại lú lẩn lấy áo của anh mà quên cả túi xách cùng điện thoại cơ chứ , ngỗ nhở ai gọi thì sao ? nhất là Tuyết Nhung , gọi mà thấy như vậy là sẽ nghi ngờ thẩm vấn đây... Aizzz cô phải làm sao ? cô cứ đau đầu rồi thay đồ rồi lên giường lo lắng.

Chương 8: Khi Nào Có Vợ Con Sẽ Hiểu?

Anh mở cửa xe, bước vào nhà thì nhìn thấy chiếc ghế bên cạnh có một vật gì đó . Vớ tay lấy anh thấy thì ra là túi xách và điện thoại của cô .Nhìn đồng hồ , đã điểm 9h , anh cười khì lắc đầu rồi cầm nó đi vào nha . Đặt trên bàn làm việc , anh vào phòng tắm . Nước chạy xối xuống sàn nhà vang lên những tiếng ''tách tách'' , khi bước ra lúc này anh chỉ còn lại tắm khăn trắng quấn ở nữa người lộ ra body 6 múi rắn chắc , mái tóc có những giọt nước rơi xuống trông rất quyến rũ. Lại một lần nữa tiếng nhạc của lần lúc nảy trên xe vang lên . Anh bước lại gần bàn làm việc , tay vẫn cầm khăn lau tóc , tay còn lại cầm điện thoại của cô lên .Lúc này màn hình hiện lên dãy số có tên : Tuyết Nhung .Anh không do dự bấm nút ''Trả Lời''

_Alô sao chiều gọi mày ,tìm mày không được vậy Quân Quân_Tuyết Nhung đầu đây bên kia đầy lảnh lót và giọng trách móc.Dứt lời cô nghe bên kia im lặng liền cảm thấy kì lạ.

_Alô Quân,mày có nghe máy không? _Tuyết Nhung lo lắng muốn khẳng định có phải cô đang nghe máy không.

_Không,Hạ Quân để quên điện thoại trên xe tôi_giọng nói trầm ấm của anh vang dội khắp căn phòng của đêm tĩnh mịch.

_Dạ??? _Tuyết Nhung hết sức ngạc nhiên .Giọng nói này ? Có quên quen .... Tuyết Nhung cố gắng hết sức để nhớ ra . Giọng này ....là thầy ..N.G.U.Y.Ê.N cơ mà ???? Hạ Quân không đội trời chung với thầy làm sao có thể giữ điện thoại cô được?

_Thầy Nguyên phải không ạ?- Tuyết Nhung hỏi lại giọng hơi run run , muốn khẳng định ý nghĩ của mình là đúng - có cơ sở

-Ừm...thầy đây - anh hết sức bình tĩnh , bình tĩnh đến đáng sợ trong khi đó cô đang lo lắng, lo lắng Tuyết Nhung và mọi người sẽ hiểu nhầm mối quan hệ này.

-Cho em hỏi ? sao Quân nó để điện thoại trên xe thầy được vậy ạ?- Tuyết Nhung thật sự rất nghi ngờ à nha .Nghi ngờ đến đáng sợ .

-Ăn .Đi xe chung . Đưa về - chỉ 3 hoạt động đó thôi ,cũng khiến Tuyết Nhung té ghế .Hai người này rất ghét nhau mà? Sao có thể ,chẳng lẻ...... Bên kia anh không thấy ai trả lời ,chỉ nghe tiết va chạm mạnh ,chắc là Tuyết Nhung đã làm rới điện thoại nhẹ xuống sàn và đang bật ngửa ở nhà đây mà . A~ dường như anh có ma thuật trong lời nói à nha , nói ra là khiến người ta bật ngửa nhưng mình lại hết sức thản nhiên. KHông có tiếng trả lời anh nhấn nút kết thúc rồi cầm khăn lau tóc bước đến chiếc giường của mình. Chuông điện thoại quen thuộc lại vang lên:

Em vẫn ngồi đây,mặc cho tháng năm kia vẫn cứ đi qua

Vẫn không là người anh yêu,nhưng em vẫn là người yêu anh rất nhiều

Anh có mệt không,khi cứ mãi chơi trò cuốc bắt để em đi tìm???

Đến khi tìm thấy được anh thì ra anh đang trốn em cùng với ai

Em vẫn là em chỉ khác mỗi vết thương kia chữa không làm

Vẫn không thể nào quên anh,dù cho em đã tìm không thiếu một cách

Dẫu biết tình yêu là liều thuốc tiêm vào trái tim làm anh khó hiểu

Bàn tay đang nắm tay em nhưng vẫn cố tìm kiếm tay ai

Thiên đường hạnh phúc,gồm có bao nhiêu bậc thang,vì sao anh nỡ dối gian???để cho e cứ phải bước đi tìm hoài...

Anh lại bước tới bàn làm việc , thì ra điện thoại của anh, anh cầm máy lên nghe

- Alô - giọng anh trầm bổng , có phần lễ phép

- Con yêu à , sắp tới mama muốn giới thiệu con cho các bà bạn , con bay qua đây được không ?- giọng nói của một người phụ nữ bên đầu dây rất chững chạc có phần trẻ con

- Nhưng đây là Việt Nam ? Đâu phải bay qua Anh là đến liền đâu? Con không biết , con không về - Anh nói vẻ mặt hơi chau lại , giọng hết sức kiên định

- HIX.... ba nó ơi con nó nuôi cho lớn rồi giờ hất hủi mẹ nó rồi kìa huhu... em không biết em có hẹn với các bà bạn cuối tuần rồi , anh bắt nó về đi - Bà Kim lại trẻ con như thường ngày , tuy đã chững chạc tuổi trung niên nhưng bà rất trẻ con và sành điệu với bạn bè và có cả .... anh cùng ba của anh.

- Được rồi , bà để cho tôi - Ông Khánh Nguy nói rồi giữ máy

- Nguyên , sao con không đồng ý ? Mẹ con đang khóc sướt mướt như coi phim tình Hàn Quốc rồi đây - Tiếng trầm bổng y như anh cất lên .

-Nhưng ..con

-Không nhưng gì hết , con sắp xếp đi , ba cho con một ngày sắp xếp , đừng để mẹ buồn , hiểu không ?- Ông Khánh Nguy nói , giọng rất quan tâm bà Kim

-'' Đừng để mẹ buồn , hiểu không ?'' Nghe ông Khánh Nguy nói vậy anh mỉm cười chân mày dãn ra một chút

- Được , con sẽ qua Anh trong thời gian sớm nhất , ba thật chiều chuộng mẹ à nha - anh cười giọng cười hạnh phúc trêu chọc ông Nguy

- Nguyên lại chọc ba ? Khi nào có vợ con sẽ hiểu - Ông nói rồi cười ha hả trong điện thoại

-'' Khi nào có vợ con sẽ hiểu ?'' Đúng vậy khi nào có vợ anh cũng sẽ tốt như ba , sẽ không để vợ mình buồn luôn yêu thương người vợ hết mực , mãi chung thủy ... khong xa lìa ...

Chương 9: Nghỉ Phép

Khi anh đã đồng ý , ông Nguy chuyển máy cho bà Kim

- Con đồng ý quay về ?- Hai mắt bà sáng lên , giọng nói hết sức ngạc nhiên

-Vâng- một chữ ''vâng'' thôi cũng đủ khiến bà Kim rất vui mừng

-AAA anh thật là hay nha , ngày mai em sẽ làm món ngon để thưởng anh, được chứ - Bà Kim vẫn giữ máy , nói vọng ra với ông Nguy

-Thôi được rồi , em không cần thưởng , nếu em mà thưởng e là....- ông nói hơi lớn cố ý để cho anh nghe .Rồi anh và ông Nguy cùng bật cười một tràng sảng khoái , lúc này chỉ có một gương mặt sáng chói đang rất căng thẳng , lửa đã bốc khói cả đầu .

-Anh và con dám ....!!- Bà Kim tức giận hét toáng lên . Thì ra cách đây 2 năm trước , do sinh nhật của ba anh nên bà Kim đã tự tay xuống bếp nấu nướng không cho cô giúp việc làm và cho tiền cô giúp việc phải đi chơi với gia đình không được làm việc ngày hôm nay, lúc đầu nhìn rất bình thường ... anh và ba nhìn nhau không muốn ăn ..nhưng vì mẹ vì vợ nên hai người nếm thử một miếng sườn xào chua ngọt của bà Kim ...và kết quả .....anh và ba ngậm ngụi nuốt những miếng sườn ''SỐNG'' .Thấy vẻ mặt kì lạ của cả hai , bà nếm thử ...AIZZ chính bà cũng không thể tin nổi mình lại làm ra cái thứ gì tồi tệ thế này - vì vốn dĩ trước đây bà cũng là thiên kim danh giá mà, khi kết hôn lại được ông Nguy cưng chiều hết mực . Cuối cùng cả nhà cũng đã ra nhà hàng ăn tiệc . Kết thúc sinh nhật của ông Nguy tràn đầy hạnh phúc.

-Thôi vợ anh là số 1 được chưa ?- Ông Nguy dỗ dành bà

- Tốt ! - bà nói với ông Nguy rồi quay sang anh

-Con nhớ về nhé ! Con ngủ ngon - bà Kim nói

-Ba mẹ ngủ ngon - anh nói xong rồi chờ mẹ dập máy rồi anh cũng ngồi trên bàn làm việc soạn giáo án.

Bên nhà cô

- Mẹ ơi , Quân Quân lạnh - Cô đang nóng thế này mà vẫn không ngừng kêu lạnh .

-Quân Quân ngoan , có ba mẹ ở đây - Bà Hạ nói trong lòng như lửa đốt . Ông Qúy - ba cô đang đứng bên cạnh đắp khăn cho cô

-Sao con bé lại bị sốt vậy ?- Ba cô quay sang hỏi mẹ cô , chân mày chau lại

-Chắc mấy hôm nay trời vào hè nắng nóng con bé uống nước lạnh nhiều nên bị viêm phế quản nữa rồi , uống thuốc rồi chắc sẽ không sao - Tuy nói vậy nhưng bà Hạ cảm thấy rất lo

- Ngày mai sẽ cho con gái nghĩ một bữa - ông Qúy nói rồi nhìn con gái . Ba mẹ của cô thức trực mãi ở phòng cô mà không đi ngủ ... Gần đến sáng ba mẹ cô mới dần thiếp đi gục bên cạnh giường của cô. Sáng sớm từng ánh nắng mạnh mẽ chiếu vào những tán cây phía trước xuyên qua cửa sổ tại căn phòng của cô . Ba cô muốn nghĩ ở nhà lo cho cô ,nhưng bên nhà xuất bản khá bận rộn , nên mẹ cô đã kêu ba cô đi làm . Bà Hạ bước đến áp tay vào má và trán cô .

-Đã hạ sốt rồi- Bà nói rồi thay khăn đắp trên trán cô ,xuống bếp nấu cháo. Cô tỉnh dậy mở mắt, nhìn đồng hồ đã 7h45. Cô vội thay áo đầm phục .

-Mẹ ơi, mẹ ơi - cô cất tiếng gọi

-Aizz mình lại ngủ dậy trễ rồi. Sao mẹ không kêu mình dậy ?thế nào cũng bị viết kiểm điểm nữa đây ,thật mệt mà- cô nói rồi hối hả chạy xuống lầu .

_Quân Quân hôm nay không cần đi học mẹ xin cho con nghĩ phép rồi _Bà Hạ nói rồi kéo cô lên phòng nằm .

_Hôm nay được nghỉ học ? _Hai mắt cô sáng rực lên .

_Ừm ,con bị sốt nên không cần đi học _Bà Hạ nói rồi tiếp tục nấu nướng ,còn cô thì chạy tót lên lầu .5phút sau ,mẹ cô bước lên với một tô cháo thịt bò bằm thơm phức .

_Con ăn đi nhé ,rồi nghỉ ngơi cho khỏe _Bà Hạ nói rồi đi xuống nhà . Cô ăn xong rồi đọc tiểu thuyết ,chán thì lướt facebook nhưng đâu có ai ,người ta đi học hết rồi cơ mà ..chán chán hết sức . Cô nói rồi đi ngủ .Ngủ sẽ tốt nhất .

Trường Green. Tại lớp học của cô

_Sắp tới thầy sẽ nghỉ phép vài ngày , các em theo sự chỉ dẫn của Cô Tiên học tốt môn Anh nhé !_anh nói, ánh mắt tìm kiếm vật gì đó .

_Sao thầy nghỉ vậy ạ?

_Lớp làm gì sai sao ạ?

_.....

Cả lớp nháo nhào lên .Anh ra dấu hiệu im lặng ,cả lớp im bặt

_Các em rất ngoan nhưng do một số việc thầy mới nghỉ vài ngày thôi _anh nói rồi cười ấm áp với học sinh .Tiết của anh là tiếc cuối nên hôm nay anh cho học sinh nghỉ .

TÙNG TÙNG TÙNG học sinh chào anh rồi nhanh chống chạy ra về . Tuyết Nhung lặng bước đi một mình vì hôm nay cô nghỉ học .

TUYẾT Nhung _có tiếng gọi Tuyết Nhung từ phía sau cô quay đầu lại nhìn...

~~~~Chào các độc giả thân yêu~~~~~~

Cho ÍchÂn hỏi một câu nhé . Các bạn thấy Ích Ân viết được không ạ !!! . Có ai muốn kết bạn với Ích Ân không ? Bình luận cho Ích Ân biết nhé! Ích Ân cảm ơn các bạn độc giả .

THÂN

ÍCH ÂN

Chương 10:chẳng Lẽ ....mình Sai Sao ?

_Sao ạ ? _Tuyết Nhung quay lại thì thầy anh liền cúi chào .

_Em trả cho Quân Quân này giúp thầy nhé !_anh nói giọng trầm ấm thu hút. Quân Quân ? Sao gọi thân thiết vậy? Chẳng phải chỉ có gia đình ,bạn bè thân mới gọi như vậy sao ? A~thật kì lạ à nha . Phải lưu ý về người thầy này .

_Nhung ,sao Quân Quân không đi học _Anh luôn thắc mắc sao cô gái nhỏ này lại không đi học chứ ? Thường ngày có trễ cũng sẽ đi học mà? .

_......

_Nhung _anh quơ quơ tay trước mặt cô khi thấy cô không trả lời ,ánh mắt cô chau lại .

_......

_Nhung ,sao vậy? _giọng anh bắt đầu khàn hơn

_Dạ? _Tuyết Nhung lúc này mới quay trở về trần gian ,thoát khỏi vòng suy nghĩ . Anh chỉ tay về hướng cậu học sinh kia .

_Em đang nhìn cậu đẹp trai kia à ?_anh khẽ cười ,Tuyết Nhung nhìn theo hướng anh chỉ ,mặt ửng hồng ,thu ánh mắt về phía khác.

_Không phải em nhìn Thế Mạnh đâu _Tuyết Nhung xua tay

_Biết cả tên luôn_anh trêu chọc khi thấy Tuyết Nhung ngại . Đây là điểm yếu của Tuyết Nhung vì người Tuyết Nhung thích chính là Thế Mạnh . Tuyết Nhung cúi đầu không dám nhìn .

_"Ra là cậu nhóc bên lớp kế đây mà"_anh thầm nhớ ra

_Lúc nãy thầy hỏi em gì vậy ạ _Tuyết nhung hỏi phá tan bầu không khí này

_Quân Quân sao không đi học _ Anh nhắc lại

_Quân bị sốt tối đến giờ nên nghỉ thầy ạ _cô nói ,ánh mắt quan sát anh .

_Cảm ơn em ,thầy đi trước nhé _anh nói rồi bước đi rất nhanh . A~ sao không có biểu hiện gì ? Chẳng lẽ ...mình sai sao ?

Đọc tiếp: Thầy Giáo Khó Tính ! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao? - Phần 2
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
pacman, rainbows, and roller s