Old school Swatch Watches

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Chị quản lý dễ thương - phần 7

Chapter 38: Cá sấu yêu con

- Em nói cái gì?
- Hình như…em…có thai! Hức hức
Nó bắt đầu mếu, em thì đầu óc quay cuồng, không tin nổi những gì vừa nghe. Em bắt đầu suy diễn lung tung, em nghĩ đến chuyện phá thai, nghĩ đến chuyện nuôi con…Em sợ lắm, vã cả mồ hôi lạnh. Em tự hỏi hôm ấy đã rút ra rồi cơ mà, em còn bắn lên bụng nó nữa, sao lại có chuyện vô lý như thế được.
- Sao em biết!
Nó nức nở:
- Từ. hôm. đó, Em..hu hu..sợ..lắm, em…cứ..lo…lắng…mãi…rồi..một tuần sau…em…mua..que..thử thai, nó…hiện…2…gạch….Hu hu hu
Lúc này em như muốn vãi cả ra, mặt em như không còn một giọt máu nào nữa. Em lấp ba lấp bấp:
- Cái que ấy chắc không chính xác đâu em…
- Chính. Xác. Mà. Hu hu hu hu…
Em vội dỗ nó nín để tránh mọi người chú ý, em thì thầm vào tai nó:
- Tý nữa anh chở em đi khám nhé!
Nó sợ hãi
- Hong, hong, em không đi, em sợ lắm, huh u
- Chỉ khám thôi em, khám thôi, xem có bầu hay không thôi, không có làm gì hết…
- Hu hu hu, mấy ngày nay em sợ lắm, em sợ mẹ biết lắm….
Em ôm nó vào lòng, ôm nó an ủi:
- Thôi không sao hết, chưa chắc có thai đâu, chút nữa anh chở đi khám…
Nó tựa vào lòng em, rồi gật đầu…
Một hồi sau nó nín, nó vào WC rửa mặt, em thì tranh thủ ra gặp chị L vờ xin chở Lacoste đi mua đồ ăn trưa.

Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Lacoste phóng bạt mạng đến bệnh viện gần đó. Trên xe nó sợ lắm, cứ khóc mãi. Đến bệnh viện, em dắt tay nó đến khoa sản. Ngồi chờ một hồi thì bác sĩ gọi tên, em cùng nó vào trong. Em khai với bác sĩ rồi nhờ bác sĩ khám lại xem có thật là có thai không, đoạn rồi bác sĩ mời em ra ngoài để tiện khám thì Lacoste không chịu, nó đòi em ở lại. Thế là em đành ở trong cùng nó xem bác sĩ khám.
Quy trình khám khá lằng nhằng. Đầu tiền, bác sĩ cho nó nằm trên giường, cởi quần, vệ sinh âm đạo, rồi dang chân ra, ổng lấy một cái kẹp mỏ vịt nhét vào trong âm đạo rồi banh ra xem, sau khi nhìn chăm chú thì ổng lấy mẫu dịch nhờn. Con Lacoste nằm ấy mà ngượng đỏ cả mặt, em thì sốt ruột quá mà cũng chả còn tâm trí đâu mà hứng khi nó nằm ở tư thế đó. Sau khi lấy mẫu dịch nhờn thì ổng bắt đầu siêu âm. Nhìn vào cái màn hình em chẳng thấy được gì cả, chính xác là không hiểu. Siêu âm xong thì ông thì đưa cho Lacoste một cái khay nhỏ để lấy mẫu nước tiểu. Sau khi lấy mẫu nước tiểu thì lại lấy mẫu máu. Xong xuôi, bác sĩ kêu em và Lacoste ra ngoài chờ.

Ngồi ngoài sảnh chờ, Lacoste như người mất hồn, môi nó tái nhợt, em vội đi mua cơm hộp và nước đến cho nó ăn. Nó vừa ăn vừa mếu máo:
- Anh ơi! lỡ như có bầu thiệt…thì sao?
- Không có đâu em!
Em cố gắng trấn an nó
- Nhưng lỡ có thì sao?
Em thở dài…
- Thì…thì phải phá đi chứ sao!
Bỗng nhiên con Lacoste nức nở lên.
- Hong, em sợ lắm, em không phá đâu!
Em trấn an nó
- Nếu có thai thì cũng chỉ khoảng 2, 3 tuần thôi em, phá thai bằng cách uống thuốc được mà…
- Uống thuốc có đau không anh?
- Anh…anh không biết nữa, chắc không đau đâu…
Nó khóc quá trời, em lấy tay mà chùi nước mắt nước mũi cho nó, nhìn nó tội nghiệp lắm. Em thì chỉ biết tới đâu thì tính tới đó…

Khoảng 30 phút sau thì bên phòng xét nghiệm gọi tên, em với Lacoste đến gặp bác sĩ, bac sĩ đưa cho cả một đống giấy tờ, nào là giấy xét nghiệm máu, giấy xét nghiệm HIV, giấy xét nghiệm tiểu đường…và cái cuối cùng là giấy kết quả…
Em nhìn vào mà trời đất như sụp xuống, Lacoste đã có thai hơn 2 tuần…Em bủn rủn cả tay chân, em nhìn Lacoste.
- Em có thai rồi…
Nó nghe xong mà đứng hình, nó như muốn ngã, em liền dìu nó đến ghế nghỉ. Đoạn rồi em vào nói chuyện với bác sĩ, tham khảo cách giải quyết. Bác sĩ khuyên em nên giữ lại thai, phá đi sẽ không tốt cho sức khỏe Lacoste, thai chỉ mới hơn 2 tuần nên có thể phá bằng thuốc được, sau khi được bác sĩ khuyên răn và góp ý thì em quyết định phá, rồi bác sĩ kê cho em một đơn thuốc phá thai hết hơn 300 ngàn, còn dặn dò em cách cho “vợ” uống, triệu chứng khi uống, rồi phải thường xuyên đến bệnh viện để bác sĩ theo dõi. Em phần nào yên tâm hơn…

Em với Lacoste nán lại bệnh viện một hồi để nói chuyện. Em nói với nó về chuyện phá thai bằng thuốc.
- Phá thai bằng thuốc có vẻ an toàn hơn đó em.
- Có đau không anh?
- Bác sĩ nói là trong thời gian uống sẽ bị đau bụng dữ lắm, còn đi ra máu nữa.
Nó bắt đầu sợ sệt
- Em sợ lắm, em sợ….
Em ôm nó vào lòng mà dỗ dành:
- Anh luôn bên cạnh em mà, không có gì phải sợ hết!

Hôm ấy chị L chửi em với Lacoste quá trời vì đi đến hơn 5h mới về, em bịa là bị công an bắt xe rồi làm thủ tục này nọ nên hơi lâu. Rồi Lacoste lủi thủi vào quán mà làm việc, em thì cũng chuẩn bị chở Hồ Ly đi tập. 
Trên đường, Hồ Ly cứ kể chuyện ăn Tết ở nhà, em thì cứ ầm ừ cho qua. Em lúc này không còn tâm trí gì để nghĩ đến chuyện khác nữa. Hôm ấy tập cũng bình thường, tập xong em lại chở Hồ Ly về. Một mình trên chiếc 67 huyền thoại, em cứ thẫn thờ mà chạy, trong đầu em hiện lên những trường hợp xấu nhất về chuyện bầu bí này, em lo lắm, đây là lần đầu tiên em bị áp lực đến vậy.

Về đến nhà, em tắm rửa, lục cơm nguội ăn rồi lên phòng ngủ. Em chợp mắt được một chút thì có điện thoại, Lacoste gọi:
- Anh nghe!
- Anh ơi! Em…Em…Em không muốn phá thai đâu!

Chapter 39: Trách nhiệm

Em sửng sốt mà tỉnh cả ngủ
- Em nói gì vậy?
- Em không bỏ con đâu…Hức 
Em lúc này rối lắm, tự dưng nó không chịu phá, em hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi nó:
- Tại sao? Bây giờ chưa phải lúc đâu em!
- Em biết…nhưng như thế là giết con, em không muốn!
Em cố gắng thuyết phục:
- Bây giờ anh và em vẫn còn đi học, chưa có công ăn việc làm ổn định thì sao mà nuôi em bé được hả em? Nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em đó.
Nó bắt đầu òa khóc
- Tại anh…hết! anh phải…chịu,trách, nhiệm! hu hu. Em không muốn giết con em đâu…
Nó vừa khóc vừa khăng khăng đòi giữ lại đứa bé làm em rối cả lên, lúc này đầu óc em hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ thêm được gì để thuyết phục nó. Lacoste nói đúng, em là người phải chịu trách nhiệm cho việc này, và em đang cố gắng trốn tránh, em nhìn lại mình, thấy mình thật hèn hạ…Em hít một hơi thật sâu.
- Rồi! em không muốn phá thì thôi…
- Anh qua nói chuyện với mẹ em đi, hức! Trước sau gì cũng lộ ra thôi!
Nghe đến đây em như đứng tim, em sẽ gặp mẹ Lacoste để trình bày? Em sẽ đối diện với bác, rồi bác sẽ phản ứng sao đây? Em bắt đầu hoảng loạn.
- G…Gặp mẹ em?
- Anh gặp mẹ em nói chuyện đi! 
- Em à! Anh nghĩ tốt nhất là nên bỏ nó đi…
Nó hét lên trong điện thoại
- KHÔNG! Không bỏ gì hết, anh phải chịu trách nhiệm, em cũng vậy!
- Nhưng làm sao mình nuôi được chứ, thân anh và em còn lo chưa xong…
- Thì tới đâu hay tới đó…Hức! Anh đi gặp mẹ em đi! Hu hu!
Em bàng hoàng, không lẽ tương lai của em chấm dứt tại đây sao? Rồi em phải bỏ bê chuyện học, lăn lộn kiếm tiền để nuôi em bé sao? Em hoang mang lắm, Lacoste vẫn khóc qua điện thoại, nghe nó khóc mà em thương lắm, em dỗ dành nó:
- Nín đi em! Được rồi! anh sẽ gặp mẹ em nói chuyện, rồi anh sẽ cùng em nuôi con nhé…
- Hức, hức! Ùm…..
Rồi em nhờ nó hẹn bác gái khoảng 8h tối ngày mai em qua.

Đêm ấy em không sao ngủ được, em nằm suy nghĩ về những điều sẽ nói với bác vào ngày mai, em suy diễn mọi tình huống xấu xảy ra., em lo lắm, chưa bao giờ em lo sợ đến như vậy. Xung quanh em như chuyển thành một màu xám xịt, u ám, em bắt đầu hối hận vì gì đã làm, em ước gì thời gian quay lại đêm hôm ấy, phải chi em đừng uống say, phải chi em kiềm chế một chút, phải chi em cẩn thận mà đeo bao cao su vào….Rồi em ra ngoài mà hút vài điếu ba số, em ước gì tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ mà thôi…
Hôm sau em nghỉ học vì đã thức đến 5h sáng, em ngủ đến 1h trưa rồi dậy đi làm luôn. Trên chiếc 67 huyền thoại, em đi tàn tàn đến quán, em lo lắm, em mong ngày hôm nay sẽ trôi qua thật nhanh và quan trọng hơn, em mong Lacoste sẽ suy nghĩ lại việc giữ đứa bé. Vào trong quán, mọi người vẫn làm việc bình thường, em thì bơ phờ, mệt mỏi, em suy sụp hoàn toàn…Lacoste đến bên em nói nhỏ:
- Em nói mẹ rồi! tối nay anh về nhà với em…
Vậy là nó đã thực sự kiên quyết giữ lại đứa bé, em không còn con đường nào khác là phải nói rõ với mẹ nó, cảm giác này vừa thất vọng vừa lo lắng, khủng khiếp lắm mấy thím ợ. Hôm ấy em chẳng có hứng thú nào mà trò chuyện với ai, cũng chẳng còn hứng thú mà lấy điện thoại chụp hình mấy baby, em chỉ chờ và chờ, em mong một điều kì diệu gì đó sẽ xảy ra, một điều gì đó cứu em thoát khỏi cảnh này, em cầu xin Quân Âm giúp em vượt qua ải này, rồi em sẽ nguyện ăn cơm không 1 năm…

Cái gì đến thì cũng đến, hôm ấy em sau khi đi tập xong, em chở Hồ Ly về sớm rồi ghé qua quán. Lacoste đang đứng trước hẻm chờ em. Đoạn rồi em đi theo nó về nhà, em nhớ lại lần em cũng đi theo nó như vậy rồi bị đụng xe nên em cứ vừa đi vừa nhắc nhở nó coi trước coi sau. Rồi thì cả hai cũng đến hẻm nhà nó, em xuống xe dẫn bộ cùng Lacoste đến cổng. Con chó mập thấy em, nó mừng lắm, nó quẩy đuôi mãi, lâu lắm rồi em mới gặp lại nó, nó có vẻ mập hơn nhiều. Em dắt xe vào nhà, gác chống xuống, từ ngoài nhìn vào, em đã thấy bác gái ngồi ở nhà khách xem TV. Tim em đập mạnh, rồi bắt đầu khó thở, em còn không dám bước đi một bước nữa. 
- Đi anh!
Lacoste níu tay em vào, em chập chững bước từng bước vào trong nhà, gần xịt mà sao xa quá, em cứ bước mãi, bước mãi…Vào đến nhà, bác gái ngước lên nhìn em mà vui vẻ cười:
- Chào con! 
Bác ấy vẫn nhớ em là ân nhân cứu mạng Lacoste nên có vẻ quý em. Em phần nào cũng bớt căng thẳng hơn. Rồi Lacoste níu em ngồi xuống đối diện bác. Bác gái tắt TV, rót trà cho em.
- Sao, con B.N nó nói con có chuyện muốn nói với bác hả?
Em chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, hai tay nắm chặt vào nhau, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh.
- Dạ! con…con có chuyện muốn thưa với bác.
Bác gái cười!
- Bộ định làm quen con gái bác hả! 
Bác gái uống một ngụm trà, rồi cười nói với em tiếp:
- Ngày xưa còn học cấp 3 thì bác không cho bồ bịch nhăng nhít đâu. Bây giờ thì nó vào đại học rồi, bắt đầu có bạn trai cũng tốt…
Em với Lacoste nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, Lacoste nhìn em gật đầu như ra hiệu. Em biết đã đến lúc nói sự thật, em một lần nữa hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thưa với bác…
- Dạ….! Thực ra thì…Thực ra thì….
- Thực ra sao con…?
Em bắt đầu bối rối, em ráng hít một hơi thật sâu nữa rồi thở ra từ từ. Bác gái thì cứ chăm chú nhìn em… Em nhìn Lacoste lần nữa để lấy tự tin, nó nhìn em tha thiết, tay thì bấu chặt vào áo em…Em quay lại nhìn bác gái, nhìn thẳng vào mắt bác.
- Thưa bác! B.N…có bầu với con rồi!

Chapter 40: Quá bất ngờ.

Vừa dứt câu, em chẳng dám ngước lên mà nhìn bác gái, sau câu nói ấy của em, không gian im lặng đến đáng sợ. Rồi em nghe một cái “Xoảng”.
- B.N! CÓ THIỆT KHÔNG!?
Em nhìn lên bác gái, mắt bác đã đỏ hoe, cái ly trà vỡ nát dưới sàn nhà. Lacoste bật khóc nức nở.
- Hu hu! Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!
Bác gái xồng xộc chạy đến cửa cầm lấy cây chổi mà giơ cán lên, nhào đến đánh Lacoste không thương tiếc. Lacoste bị trúng mấy đòn vào người thì em vội ôm lấy nó mà đỡ. Lacoste khóc quá trời, em thì ôm chặt nó mà để bác đánh liên hồi vào lưng.
- Hu hu! Con xin lỗi mẹ…
Lacoste khóc nức nở trong lòng em, em chỉ biết câm nín mà cắn răng chịu đau, tiếng khóc nức nở của Lacoste, tiếng chửi bới nghẹn ngào của bác gái làm cho không gian vô cùng bi thảm, con chó mập bên ngoài sủa om sòm. 
- Tao đánh mày chết! Tao đánh cho mày chết!
- Bác ơi! bác ơi! bác đánh con này, đừng đánh B.N nữa.
Bác gái cứ cầm cán chổi mà đánh liên hồi vào lưng em, đau lắm các thím ợ, đau từ thể xác lẫn bên trong. Lacoste khóc ngày càng lớn, em nghiến răng mà chịu cho bác gái đánh, em ôm Lacoste chặt lắm, ôm trọn nó vào lòng, đưa cái lưng vạm vỡ ra cho bác đánh lấy đánh để. Một hồi sau thì bác gái ngừng đánh, bác gục xuống sàn một cái “bịch”. Em vội buông Lacoste ra mà đến đỡ bác dậy.
- Bác ơi! bác ơi! con xin lỗi bác, con xin lỗi bác nhiều lắm!
Bác gái lúc này như vô hồn, nhìn vơ vẫn lên trần nhà. Lacoste ngồi yên trên ghế mà khóc như chưa từng được khóc. Đoạn rồi nó chạy đến mà đỡ mẹ dậy.
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ, mẹ ơi!
Bác gái quay sang nhìn nó, mắt bác gái sưng vù, lấm lem nước mắt. 
- Mày! Mày! Mày biến đi!
Rồi bác ấy nhìn sang em:
- Còn mày nữa! mày dụ dỗ con gái tao, mày dụ dỗ con gái tao!
Lúc này em khóc luôn mấy thím ợ, em quỳ trước bác gái mà gập người lạy.
- Bác ơi! con còn trẻ người non dạ, con lỡ dại, bác cứ đánh con đi! Bác đánh con đi!
Bác gái lúc này dường như đã kiệt sức, bác ngồi ấy mà khóc như điên như dại.
- Tao chỉ có mày là con thôi con ạ! Tao chỉ có mình mày thôi! Hu hu hu…
- Mẹ ơi! con xin lỗi mẹ mà! Con xin lỗi mẹ!
Em lúc này quỳ trước bác gái mà hai dòng lệ lăn trên má, em khóc nhiều lắm các thím ợ, lần đầu em khóc nhiều đến như vậy. Rồi bác gái cứ ngồi bẹp dưới nền gạch như người vô hồn, trong nhà chỉ còn tiếng khóc của em và Lacoste, văng vẳng tiếng sủa của con chó mập bên ngoài. 
Cả ba người cứ ngồi thừ dưới nền nhà như thế đến hơn 15 phút, không ai nói câu nào. Bác gái lúc này không khóc nữa, bác ngồi bất động như tượng.
- Rồi mày có định giữ lại không?
Bác nói mà không một tý cảm xúc gì.
- Con của con, con muốn giữ lại, con sẽ giữ mẹ ơi!
- Còn cậu! cậu thì sao?
- Con sẽ chịu mọi trách nhiệm thưa bác! Con sẽ cố gắng cày cuốc mà nuôi đứa bé! 
Bác gái chùi nước mắt rồi hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh.
- Chúng mày quyết giữ lại đứa bé phải không?
Em và Lacoste đồng thanh:
- Dạ!
Bác gái lại hít một hơi sâu nữa rồi nhìn sang em.Hai mắt bác đỏ hoe, sụt sịt nói với em:
- Chuyện lỡ rồi! thôi thì…cứ giữ lại đứa bé, cậu sẽ lo cho mẹ con nó chứ?
Em vội vàng:
- Dạ! dạ! con sẽ chịu trách nhiệm tất cả!

Đoạn rồi em dìu bác gái lên ghế ngồi, cả ba tâm sự với nhau rất lâu. Bác gái kể về chuyện gia đình bác tan vỡ thế nào, rồi hỏi về gia đình em, hỏi về dự định tương lai của em. Hoàn cảnh nhà em với Lacoste khá giống nhau, gia đình đều lục đục chuyện tình cảm, có thể nhờ vậy mà ông trời mới se duyên cho em và Lacoste. Bác gái tâm sự với em nhiều lắm, bác nói trong nhà chỉ có hai mẹ con sống cùng nhau, nhiều khi cũng buồn lắm, bác nói đùa:
- Nếu có thêm thằng cháu cho bác bồng thì cũng vui!
Em nghe đến đó mà lòng nhẹ hẵn đi. Rồi bác gái dặn em thu xếp để bác qua gặp ba mẹ em mà nói chuyện. Em thì không lo lắm, ba mẹ em tính tình khá dễ, em lại là con trai một, nhiều khi ổng bả còn mừng vì sắp có cháu bồng nữa. 

Bác gái tâm sự với em xong thì tình cảm giữa em và bác ngày càng thắt chặt, ba em cũng ngoại tình như ba Lacoste, nhờ thế mà em hiểu được nổi khổ mà sẽ chia cùng bác gái, hai bác cháu nói chuyện hợp ý lắm, bác còn khen em đẹp trai, khen em chững chạc, biết làm biết chịu. Bác cũng là người từng trãi nên những chuyện như vầy bác rất thông cảm cho em, chỉ là lúc đầu bác hơi shock nên không kìm chế được.

Nói chuyện đến gần 12h khuya. Em đã chuyển sang gọi bác bằng mẹ. Mọi chuyện đến lúc này tốt đẹp hơn em dự kiến, em vui lắm, trong lòng cứ lâng lâng. Đoạn rồi em xin bác cho em ngủ lại với Lacoste, bác cũng chấp thuận. 
- Chúng mày đã ăn nằm với nhau rồi, nó lại có cốt nhục của mày, thôi thì cứ xem như là vợ chồng đi!
Thế là tối hôm ấy, em ngủ lại nhà Lacoste một cách công khai.

Nằm trên giường, em ôm Lacoste vào lòng, em chợt nhận ra Lacoste mới là người em nên chọn, một người con gái hiền lành, hiếu thảo lại chịu khó, quan trọng hơn là em ấy có cùng nổi đau gia đình giống em. Lacoste mới chính là người con gái em tìm kiếm. Nhìn kỹ thì Lacoste rất đẹp, một nét đẹp thánh thiện, có được người vợ vừa hiền, vừa xinh như thế đúng là mong ước của mọi thằng đàn ông. Hai đứa nằm trên giường mà long tràn đầy hạnh phúc, cả hai âu yếm nhau rồi…Em xin không kể chi tiết.

Thế là đời trai trẻ của em đến đây là hết sao? Nửa đêm nằm bên Lacoste mà em giật mình tỉnh giấc, em như gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng, em còn quá trẻ để làm cha, em chợt nhớ đến chị L, Hồ Ly và Công Chúa, rồi em phải ăn nói sao đây….

Chapter 41: Sóng gió chỉ mới bắt đầu

Sáng hôm sau, bác gái đã dậy từ 5h sáng để ra chợ bán. Em với Lacoste ngủ dậy lúc tầm 7h, em với nó nằm trên giường mà ôm nhau tâm sự. Cả hai kể về những ngày đầu gặp nhau ở quán, rồi lần em đưa rước Lacoste về, rồi lần em đưa nó vô bệnh viện, Lacoste nhiều tâm sự lắm, nó thực sự yêu em, và em cũng nhận ra Lacoste là người con gái em vẫn hay tìm kiếm. Rồi cả hai bàn về dự định trong tương lai, bàn về việc lấy nhau, về việc đặt tên cho em bé…

Cả hai âu yếm một hồi thì xuống dưới nhà. Trên cái bàn tròn dưới bếp, có sẵn hai tô mì xào của bác gái nấu, kèm theo một tờ giấy, Lacoste cầm lên đọc mà cảm động rơm rớm nước mắt, chắc có lẽ là những dòng tâm sự của mẹ nó. Đoạn rồi cả hai ngồi ăn mì. Ăn xong, em hôn tạm biệt Lacoste, nó tiễn em đến tận đầu hẻm. Trên chiếc 67 huyền thoại, em bon bon trên đường mà lòng vừa vui vừa buồn…Em thực sự vẫn chưa sẵn sàng để làm cha.

Chuyện đã lỡ rồi, đành chịu vậy, giờ em chỉ còn biết sắp xếp thời gian để cho bác gái và Lacoste đến gặp bố mẹ em. 

Em về đến nhà, căn nhà trống vắng, thiết nghĩ nếu có một thằng cu thì mẹ em sẽ sẵn sàng nghỉ bán mà ở nhà trông nom nó, nghĩ đến mà thấy cũng vui vui. Em lên phòng, nằm phịch xuống giường mà suy tư, em ngủ đi lúc nào không hay. 

Đến trưa, em dậy sớm hơn 45 phút, thay đồ, rồi phóng xe sang nhà Lacoste. Em qua đón nó đi làm luôn. Trên xe, Lacoste ôm em mà tựa đầu vào lưng, em thì đang nghĩ về chuyện giải quyết tình cảm với 3 baby kia. Lần này em quyết định sẽ không lăng nhăng nữa, sẽ chấm dứt tình cảm với chị L, Hồ Ly và Công Chúa.

Đến quán, emvà Lacoste bước vào, cả ba baby nhìn em chằm chằm, con Hồ Ly có vẻ không thích em chở người khác, mặt nó hầm hầm. Rồi mọi người bắt tay vào làm việc, Công Chúa hôm nay có vẻ cũng không vui khi thấy em chở Lacoste đến, Hồ Ly thì giận ra mặt. Hôm ấy em cứ quấn quýt bên Lacoste để giúp nó làm việc cho đỡ cực, em thì thầm bên nó:
- Em đang có thai mà, làm vừa vừa thôi!
- Em biết rồi!
Em nhìn nó cặm cụi pha café mà thương.
- Em làm một tháng nữa thì nghỉ đi! Ở nhà dưỡng thai cho khỏe.
- Nghỉ làm thì lấy tiền đâu mà xài!
- Em cứ nghỉ đi, chuyện tiền bạc cứ để anh, anh sẽ ráng cày mà lo cho mẹ con em.
Nói đến đây em thấy mình trưởng thành lắm các thím ợ, cứ như một người đàn ông thực thụ. Lacoste nhìn em trìu mến rồi gật đầu. Em chợt có một cảm giác lạnh buốt sau xương sống, em quay lại thì thấy con Hồ Ly đang đứng ở xa nhìn em chằm chằm, nó làm em rợn cả người. 

Về chuyện tiền nong, em có việc làm ở võ đường lương cũng ổn nhưng em nghĩ sẽ không bền, nếu mất đi nguồn thu nhập ở võ đường thì thật là bế tắc. Em hơi lo, em chợt nhớ đến bố mẹ, họ sẽ sẵn sàng cưu mang và đùm bọc bọn em trong những lúc khó khăn. Đến lúc này đây em mới thấy được gia đình quan trọng thế nào. Em thầm nghĩ trong thời gian tiếp theo, em sẽ vừa học vừa làm để nuôi vợ con và nuôi tương lai của mình. Bố mẹ sẽ là chỗ dựa để em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, chỉ khi nào thực sự bế tắc thôi, em cũng không muốn làm phiền bố mẹ nhiều…Em cười thầm, không ngờ số mình lại éo le đến vậy, vừa mới hai mươi mấy tuổi đầu đã phải lo toan đến cuộc sống gia đình.

Rồi thì đến 6h chiều, như thường lệ em sẽ chở Hồ Ly đi tập chung, Lacoste thì cứ nghĩ em với Hồ Ly là thầy trò thôi nên cũng không ghen tuông gì chuyện em cùng Hồ Ly đi tập. 
- T, nhanh lên!
Em hối nó
- Biết ròi!
Nó trả lời cọc lóc, bước ra lề mề, không giống như mọi hôm, nhí nhảnh, hấp tấp. Rồi nó lên 67 huyền thoại, em phóng xe đến võ đường. Trên xe nó cũng chẳng thèm ôm em như mọi khi.
- Sao hôm nay thầy chở chị B.N đi làm vậy? 
Em biết ngay mà
- À..ờ…thì nhà chị B.N gần nhà thầy, tiện thể chở luôn, thầy thấy nó đạp xe đi làm cực quá cũng tội nghiệp.
- Tội nghiệp, tội nghiệp! thích bả chứ gì!
Nó bắt đầu to tiếng, em hơi bối rối, sợ nó làm mình làm mẫy trên xe, em nói cho qua.
- Có đâu! Thuận đường thôi mà.
- Thầy không được chở bả nữa! em không thích!
- Rồi rồi! 
Nói chiều nó một chút cho yên. Rồi cũng đến võ đường, hôm ấy nó đánh em đau lắm, em có thể cảm nhận được sự giận dỗi của nó qua những cú đấm. Rồi thì đến 8h, sợ Lacoste chờ lâu nên hối nó về:
- Nhanh lên em!
- Làm gì mà hối dữ vậy!
- Thì tập mệt, về sớm nghỉ ngơi chứ em!
Nó không nói gì, hầm hầm bước ra trước em. 

Trên chiếc 67 huyền thoại, em cùng Hồ Ly vi vu trên đường:
- Thầy, tấp vô lề uống nước mía đi!
Thường ngày em với nó vẫn hay vào uống nước mía, trò chuyện với nhau. Nhưng hôm nay Lacoste đang đợi em ở quán, em đành từ chối:
- Thôi, hôm nay thầy có công chuyện, mình về sớm đi em!
Nó không nói gì, em chạy qua quán nước mía thẳng về hướng nhà nó. 

Rồi cũng đến nhà nó, 08:20 rồi, Lacoste đang chờ em ở quán, em chỉ muốn mau đến quán mà chở nó về nhà. Hồ Ly xuống xe, mặt nó nũng nịu nhìn em
- Hôm nay thầy không mua nước mía cho em, mai phải đền đó!
- Ừ, ừ! Thầy biết rồi
Nói xong nó nó ôm em mà hôn. Em lại bị nhục dục cám dỗ, em với Hồ Ly đắm đuối vào những chiếc hôn. 
Rồi em tạm biệt nó mà về, trên chiếc gương chiếu hậu, Hồ Ly vẫn đứng đó nhìn em đi khuất.
Rồi em đến quán đón Lacoste. Chị L với Công Chúa cũng có vẻ không vui lắm, em đến mà chẳng thèm hỏi thăm gì cả. Đoạn rồi em chào hai baby mà chở Lacoste về. Trên 67 huyền thoại, Lacoste ôm em, cả hai bàn về việc đặt tên cho con mãi. Về đến nhà, con chó mập chạy ra cổng ngoảy đuôi không ngừng, Lacoste xuống xe, cả hai nhìn nhau âu yếm rồi trao một nụ hôn. 
- Anh về nha!
Lacoste gật đầu gượng gạo, như không muốn em về. Em nhìn vào trong sân, thấy chiếc xe đạp, nhớ đến vụ con Hồ Ly, em khuyên:
- Em à! Hay là…mai em đạp xe đi làm nhé.
- Sao vậy!
- Thì…thì anh ngại mọi người chọc
- Có ai chọc đâu! Ngày xưa anh cũng hay chở em đi làm mà…
- Ờ…ừ…thì…
- Em đang có bầu đó!
- Rồi rồi! để anh chở đi làm, mọi người cười thì kệ mọi người ha!
Em cố tỏ ra vui vẻ. Rồi Lacoste hôn tạm biệt em lần nữa rồi vào nhà. Em trên chiếc 67 huyền thoại mà phóng về, trong lòng cứ bứt rứt…

Hôm sau đi làm, em qua chở Lacoste, em sợ con Hồ Ly lại ghen bậy bạ. Đến quán, Lacoste cùng em vào, Lúc này con Hồ Ly có vẻ căng lắm, ánh mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống em. 
Lúc này cả quán đang làm việc bình thường, em thấy Hồ Ly đang dọn bàn một mình, nhớ đến hồi nãy nó hầm hầm, em sợ nó giận nên đi đến nói dỗ nó xem sao:
- Chiều nay thầy chở em đi ăn kem nhé!
- SAO KHÔNG CHỞ BÀ B.N ĐI KÌA! 
Nó hét lớn làm cả quán giật mình, nó giận đỏ cả mắt. Em quay sang Lacoste, nó đang ngơ ngác nhìn con Hồ Ly…


Đọc tiếp: Chị quản lý dễ thương - Phần 8
Home » Truyện » Truyện Teen » Chị quản lý dễ thương
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM