Old school Swatch Watches

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 15

Chap 43:

Gương mặt tôi lúc ấy theo những gì mà Vivi kể lại thì quả thật là rất khả ố và có phần gian xảo :sexy:. Tôi thì tất nhiên không thể thấy được mặt của chính mình nhưng tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích đang dần dần dâng lên, đang đứng giữa một ngàn nỗi lo không tên và những tưởng là chỉ còn biết chấp nhận buông xuôi, thế nhưng trong một phút “xuất quỷ nhập thần” tôi đã tìm ra được một cách vô cùng vẹn toàn mà lại đơn giản đến bất ngờ. Với kế sách mới này, tôi có thể đảm bảo rằng thằng Đạt sẽ chẳng có một cơ hội nào để gần gũi với Vivi, càng tốt hơn nữa khi cũng với kế hoạch thượng đẳng của mình, tôi sẽ được ở bên cạnh em, vâng, đó chính là kế sách hoàn mỹ… đi theo :gach:.

Ngay lúc mà Vivi còn ngơ ngác chưa hiểu nổi những gì tôi đang âm mưu trong đầu thì tôi đã ôm chầm lấy em và hôn nhẹ một cái lên… trán :sexy:, tôi cười nham hiểm:

-   Cho anh đi với Vi nghen, hé hé!

Vivi dù đã cố gắng nín nhưng cũng không thể không phì cười vì khuôn mặt hết sức “nai tơ” của tôi lúc ấy, thế nhưng vẫn vờ làm mặt nghiêm trọng, có vẻ như là muốn bắt chước tôi:

-   Hông, Vi cấm anh đi!

Tôi biết điều đó, thế nên tôi cũng làm mặt tội, bĩu môi nhăn nhó các kiểu sao cho giống với Vivi nhất có thể, tôi níu lấy cánh tay của em lắc qua lắc lại làm bộ năn nỉ như những gì mà em hay làm:

-   Đi mà, Vi ơi, Vi xinh, Vi dễ thương, Vi đáng yêu, cho anh đi đi mà!

Vivi vẫn giả bộ cương quyết quay đầu đi làm như ta đây là kẻ vô tình nhất thế giới:

-   Đã nói hông là hông, năn nỉ tui vô ích, tui ghét mấy người rồi!

Tôi vờ làm mặt buồn rầu, chạy tới chạy lui trước mặt Vivi, cầm tay em lắc lư liên tục, nhõng nhẽo đến phát… ớn:

-   Giờ Vi thích gì anh mua cho, cho anh đi với! Đi mà, Viiiiiiii!

Vivi lắc đầu nguây nguẩy, phồng má:

-   Hông…

Thế nhưng chưa để cho em dứt lời thì tôi đã nhón lên hôn vào má em một cái đánh “chụt”. Khỏi cần nói  Vivi lúc này mặt đỏ bừng, tay đưa lên che chỗ hôn lại như vừa bị… xàm sỡ vậy :gach:. Và cũng chưa để em kịp nói gì, tôi dang tay ra kéo Vivi lại và ôm chặt lấy, lấy tay xoa đầu em để tỏ ý… an ủi. Chẳng nhớ tôi đã bạo gan hơn từ khi nào, chắc là từ khi yêu Vi, nhưng cũng không đúng, với người con gái tôi yêu thì tôi mới dễ dàng thể hiện tình cảm cũng như không sợ… quả báo chứ với những cô gái khác thì chắc tôi cũng sẽ chỉ câm như hến mà thôi.

Sau đó vài phút, Vivi đuổi tôi ra ngoài để em… thay đồ :sexy:. Trước khi bị đá văng ra khỏi phòng thì tôi còn ngoái đầu lại dặn em không được mặc quần ngắn, Vivi cười hì hì nhưng tôi chẳng biết là em có làm hay không nhưng tôi thiên về phần em sẽ nghe lời vì Vivi của tôi rất ngoan mà. Quả đúng như vậy, Vivi xuất hiện rạng rỡ với chiếc quần jeans xanh ôm cộng chiếc áo sơ mi tay dài và thêm đôi cao gót 7 phân khiến cho em trở nên chững chạc quá thể. Tôi như không tin vào mắt mình, mồm há hốc, mắt mũi trợn ngược, tôi không thể ngờ một cô bé nhí nhảnh và có phần con nít như em lại có thể ra dáng người lớn đến thế này mặc dù Vivi có thân hình khá chuẩn chứ không phải là to béo gì. Em cười tít mắt:

-   Vi mặc vậy được chưa, hihi ?

Quả thật là em đã làm đúng như ý muốn của tôi, không mặc quần ngắn nhưng thế này thì… Thế nhưng trong khi tôi mặc bộ đồ đậm chất trẻ trâu, quần jeans đen, giày Converse, áo thun slogan đấy là còn chưa kể nếu đi bộ thì tôi sẽ quất thêm chiếc Snapback gai mà tôi đã từng cho em đội hôm đá banh vì nhà Vivi khá gần nhà sách và chợ thì em lại quá lớn thế này. Tôi dù rất muốn thừa nhận là em mặc như vậy quá đẹp nhưng vì sợ bị chê lái “máy bay bà già” nên tôi làm mặt ngầu chê xấu:

-   Xấu quá, thay đồ nào trẻ trung hơn coi, nhìn Vi đi chung với anh chắc người ta tưởng 2 mẹ con quá!

Vivi giận dỗi không trả lời, dặm chân bình bịch rồi bỏ vào phòng, quay lại liếc tôi một cái sắc lẻm rồi đóng cửa phòng cái “rầm”. Tôi nhún vai ra chừng mình vô can mặc dù lúc đó chẳng có ai chứng kiến cả. Tôi đi qua đi lại trước cửa phòng, lòng hồi hộp hệt như lần đầu tiên đi… đánh nhau vậy :gach:, cũng lo lắng, căng thẳng và có phần hào hứng.

Và những lo lắng có cơ sở của tôi đã biến thành cơn ác mộng thật sự, Vivi xuất hiện với một bộ dạng quá sức là… đáng yêu. Em mặc một chiếc váy hồng chấm bi dài trùm gối, mắt đeo chiếc kính Nobita thường lệ, trên đầu còn thắt thêm một chiếc nơ kẹp tóc cũng màu hồng ton sur ton, nhìn cứ như một nàng công chúa đáng yêu mới bước ra từ trong tập truyện cổ tích tôi mới đọc lúc sáng. Và lần này thì tôi lại há hốc mồm, dám cá nếu không có bức tường phía sau lưng thì tôi đã ngã lộn cổ xuống dưới trước vẻ đẹp quá sức chịu đựng của Vivi rồi. Vivi bẽn lẽn đỏ mặt rồi húc khuỷu tay vào tôi:

-   Làm gì… mà nhìn… người ta dữ vậy?

Tôi vẫn đang trong trạng thái bị làm “choáng” bởi quá nhiều chiêu thức từ Vivi, nào là xinh đẹp, dễ thương rồi vòng vèo đủ thứ :sexy: nên mặt cứ trở ra như tượng gỗ. Em lần này tát tôi một cái, không mạnh, nhưng đủ đau :beauty:, phồng má:

-   Sao anh nhìn… Vi hoài thế ?

Giọng Vi lúc này ấp úng rất đáng yêu, chỉ có thánh mới không bị rung động trước em vào lúc này, tôi cá là như vậy. Thế nhưng sau một hồi đưa tâm hồn cuốn theo chiều gió, tôi đáp xuống phần xác đang đứng ngay bức tường này, gãi đầu cười khì khì, bắt chước lại câu nói của em hồi nãy:

-   Tui nhìn người yêu tui mắc mớ gì đến cô nào ? :sexy:

Em quay lưng giận dỗi bỏ đi:

-   Vô duyên!

-   Duyên anh nhiều quá không có vô được nữa đâu, hé hé! – Tôi cười nham hiểm nhưng chân vẫn bước đi theo Vivi.

Vivi đi nhanh chân xuống nhà dưới, miệng thì tủm tỉm cười nhưng vẫn cố ra vẻ là đang giận dỗi, tôi thấy được điều này vì cầu thang nhà em theo hình vòng cung, đứng ở trên là có thể dễ dàng thấy được người phía dưới đang làm gì. Tôi hoàn toàn có thể chớp thời cơ ngay lúc đó để “giảng hoà” luôn nhưng thôi, thích chơi trò giận thì tôi cũng tham gia luôn, để xem ai chịu được lâu hơn. Bước xuống tới phòng khách, thằng Đạt đã ngồi chễm chệ trên con xe AB mà ông già nhạc phụ mới “cho” nó, nhìn cái mặt nó lúc ấy khiến tôi chỉ muốn bay lên tung một cước vào cho nó biết thế nào là lễ độ, cơ mà cũng phải công nhận đối với một thằng học sinh như tôi thì con xe ấy nhìn là phát thèm :sosad:. Nhưng chợt nhớ là có khả năng sẽ đi bộ nên tôi cố giả vờ như không thèm quan tâm, bơ đi rồi quay chân đi ra ghế sofa, ngồi xuống chờ nhạc mẫu sửa soạn các thứ. Vivi thì đang “giận” nên đi tới đi lui không dám ngồi xuống ghế, nhìn điệu bộ cô nàng lúc đó khiến tôi phải bật cười, Vivi lúc đó nhìn thấy tôi đang bò ra mà cười thì nhăn nhó liếc tôi dài cả cây số :gach:. Thằng Đạt thì thấy tình hình chiến sự đang nổ ra, nó chớp ngay thời cơ, chạy lại kéo tay Vivi ra ngoài:

-   Vi ra Đạt chở đi nha, cô đi xe riêng nên đi sau!

Vivi lúc này mặt cười gượng với thằng Đạt nhưng ngay sau đó lại nhăn nhó quay ra nhìn tôi. Tôi cười giả lơ làm như ta đây không quan tâm khi đã giận rồi, tôi ngồi huýt sáo rồi lấy cuốn Doremon ra đọc, tâm thái rất ư là thoải mái. Chỉ đến khi tôi thấy thằng Đạt định kéo tay em ra ngoài thì mới đứng dậy, chạy lại và giữ Vivi lại, cười giả tạo:

-   Xin lỗi Đạt ha, Vi không thích bị người lạ nắm tay đâu!

Nói rồi tôi gạt phắt tay nó ra rồi kéo Vivi lùi ra phía sau lưng trong khi em vẫn còn đang ngơ ngác dù đã không còn nhăn nhó nữa. Thằng Đạt lúc này mắt long lên sòng sọc, tay chân nắm chặt, có vẻ như là nó không thể tiếp tục đạo đức giả được nữa mà muốn bay tới đám thẳng vào mặt tôi ngay bây giờ:

-   Mày, mày… muốn chơi tao à?

Tôi chẳng hề mảy may nao núng vì khi làm như thế, tôi đã xác định phải đến 70 80% là nó sẽ nổi nóng, tôi làm mặt ngáo, trả lời một cách cũng rất “gấu”:

-   Ờ đó, rồi sao?

Thằng Đạt mặt mũi hầm hầm, nghiến răng ken két, đưa tay lên định đấm, tôi cũng đã chuẩn bị né đòn và nếu được thì tặng thêm cho nó vài cú đá, thằng này như tôi đã nói chỉ là một thằng giang hồ nửa mùa, mặt thì có vẻ ngầu thật thế cơ mà võ vẽ thuộc dạng ruồi muỗi, đi đánh nhau chỉ có mang vạ vào thân, đến thế đứng của nó cũng chẳng có lấy một chút gì gọi là thủ thế cả, mà đã không có ý định thủ thì tôi chắc chắn thắng. Nhưng chưa để tôi kịp làm gì thì nó đã đưa tay ra đám thẳng vào mặt tôi, lực rất mạnh nhưng hơi chậm và thiếu một chút dũng mãnh, tôi tự tin với chút ít võ thuật mà mình mới tu luyện được vài tháng nay. Tôi cũng nhanh tay đưa chân phải lên đồng thời lùi lại một bước để né cú đánh của nó cũng như đá văng nó ra xa, đây là một chiêu đơn giản của Tiệt Quyền Đạo. Vivi lúc này đứng nép sát vào tôi, 2 tay níu chặt cánh tay phải của tôi, có vẻ như em đang rất sợ hãi và… khó xử khi 2 người, một người là bạn thân, một là người yêu đang sắp có một cuộc hỗn chiến. Nhác thấy ánh mắt tội nghiệp ấy, tôi chùn chân lại, cố gắng tung lực chỉ đủ để hất thằng Đạt ra xa chứ không gây tổn thương gì cho nó. Nhưng nó đang đứng trên bậc thềm, trúng cú đá của tôi khiến nó hơi mất đà và té nhoài xuống nhưng xem chừng là chẳng hề hấn gì. Nó định lao tới ăn thua đủ với tôi một lần nữa nhưng tôi chắc hẳn nó cũng biết được rằng đánh tôi không phải chuyện dễ như nó nghĩ. Tôi cười nhạt rồi đưa tay ra toan kéo nó lên. Thằng Đạt cộng thêm Vivi lúc này đang tỏ ra hết sức ngạc nhiên và có phần khó hiểu khi chỉ vừa 2s trước, chúng tôi còn tưởng như sẽ long tranh hổ đấu thế mà giờ đây tôi lại chìa tay ra thể hiện hoà khí. Thằng Đạt hơi sững người lại nhưng rồi cũng nắm lấy tay tôi, tôi kéo nó đứng dậy, cười khinh bỉ nhưng giọng nói vẫn cố tỏ ra bình thường:

-   Xin lỗi Đạt nhé, mình chỉ tự vệ thôi!

Nó xem chừng như đang căm tức lắm, nó nắm tay tôi như muốn bóp nát luôn vậy, thế nhưng tôi cũng bóp tay nó lại không kém, xem như là đêu bên đều có lợi Nó hất mạnh tay tôi ra, hầm hầm bỏ ra dắt xe vì nó biết rằng đánh nhau với tôi ngay lúc này chẳng phải là một việc khôn ngoan, hơn nữa chắc nó cũng không muốn Vivi phải chứng kiến chuyện này. Riêng Vivi bé nhỏ lúc này mắt đỏ hoe đứng núp sau lưng tôi nãy giờ im thin thít, tôi xoa đầu em rồi cười nhẹ:

-   Anh chưa làm đau nó đâu, Vi yên tâm!

Vivi ngước mắt lên nhìn tôi, nói trong tiếng nấc khẽ:

-   Vi sợ Đạt làm anh bị thương thôi, hức!

Tôi đưa tay tháo chiếc kính to bự của Vivi ra, khẽ lau giọt nước mắt vừa mới tuôn rơi trên gương mặt đáng yêu ấy, giọt nước mắt mà tôi đã hứa là sẽ không bao giờ để nó phải rơi. Tôi xúc động với những tình cảm mà em dành cho tôi, em khóc vì lo cho tôi chứ không phải là lo cho cái thằng giang hồ đang hì hục kéo con AB đen cóng ra ngoài, tôi chợt cảm thấy từng niềm hạnh phúc lại len lỏi qua từng ngăn cửa bé xíu của con tim, thì thầm khẽ vào tai em:

-   Cám ơn em, tình yêu của anh!

Chap 44:

Khoảng khắc tưởng như chỉ có trong những bộ phim tình cảm Hàn Quốc giờ đã xuất hiện ngay tại thời điểm này và người tạo nên những khung cảnh quá sức lãng mạn ấy chính là tôi và Vivi, 2 đứa trẻ chưa hiểu sự đời nhưng vẫn đủ lớn để biết trao tặng cho nhau những tình yêu nồng cháy và những nỗi niềm chưa gọi thành tên. Lau vội đi những giọt lệ ướt nhoà trên đôi má ấy, tôi nhận ra rằng mình thực sự đã lớn lên rất nhiều kể từ khi được gặp, được quen và được yêu em. Tôi biết được trách nhiệm của mình lớn như thế nào, tôi không phải chỉ còn biết chạy trốn và ẩn mình để tránh khỏi những rắc rối đơn thuần mà còn phải kéo em cùng theo, che chở và bảo vệ em khỏi những sự tai quái ấy, và điều quan trọng nhất là không để em phải nhận dù chỉ là một sự tổn thương nào về cả tinh thần lẫn thể chất. Tôi biết mình phải làm những gì để không khiến em cảm thấy buồn, tôi biết những thứ mình có thể thực hiện để đem lại cho Vi những niềm vui bất chợt, tôi đã biết nhiều lắm kể từ ngày tôi được gọi nàng là… em.

Vivi vẫn còn khẽ nấc nghẹn, những giọt nước mắt vẫn còn vương vẫn đâu đó trên bờ mi của người con gái tôi yêu, nó chẳng khiến em xấu đi mà còn làm tăng thêm sự nhỏ bé, yếu ớt của Vi để tôi biết và đảm bảo rằng mình phải làm những gì mới có thể xoá đi những vết thương trong lòng em. Tôi đeo lại mắt kính cho em, khẽ nhéo đôi má đang ửng hồng kia, trông cô bé của tôi lại đáng yêu và xinh xắn như ngày nào, tôi cười mỉm, nhẹ nhàng… trách:

-   Đã nói ở bên anh không được mít ướt, sao không nghe lời hà?

Vivi vẫn lặng im, em không nói gì, chỉ ôm chầm lấy tôi và khóc thút thít. Tôi biết được cảm xúc của em, tôi biết hết tất cả. Dù mọi chuyện chẳng có gì to tát nhưng kể từ lúc ấy, tôi đã tự nhủ là phải giữ gìn và biết bảo vệ bản thân mình hơn một chút vì sau này nếu tôi có mệnh hệ gì, tôi đau 1 thì em đau đến 10 :adore:. Thằng Đạt thì khỏi phải nói, mặt nó đỏ lè cả lên, không nói không rằng, khói xì lung tung cả, nhìn đến là thảm. Thế nhưng trong tình yêu không có khái niệm nhân từ hay nương tay vì tình trường thực chất cũng như chiến trường vậy thôi, mạnh được yếu thua, cứ thắng là có quyền. Và tôi cũng vậy, tôi đã thắng nó ở 2 phương diện rồi thì đương nhiên tôi là người chiếm thế thượng phong, tôi chiếm trọn tình cảm của vivi, hơn nữa tôi cũng chỉ vừa mới hạ gục nó chưa đây 1 phút trước, quá nhiều lợi thế và tôi đủ thông minh để không phải tự tay ném đi những cái lợi quá sức rõ rệt ấy. Tôi nhếch mép nhìn nó, lắc đầu nguây nguẩy tỏ ý khinh thường, tất nhiên là Vivi không nhìn thấy :gach:. Trong khi chờ đợi nhạc mẫu sửa soạn xong, tôi kéo Vivi ngồi xuống rồi ôm chặt lấy em, không cho em giãy giụa hay thoát ra, Vivi dường như vẫn còn chưa kịp định thần, em ấp úng:

-   Mẹ sắp xuống rồi, anh thả Vi ra đi!

Tôi vẫn không buông tay ra, ôm Vi chặt cứng, nạt:

-   Nằm im đó, cấm cãi!

Em nhăn mặt rồi cũng ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng tôi, mặc dù không chủ động nói hay thể hiện ra bên ngoài nhưng với những kinh nghiệm của tôi thì tôi chắc em cũng thích được tôi ôm lắm :sexy:. Chợt tiếng nhạc “Sexy Boy” vang lên, tôi có điện thoại, tôi và em không hẹn mà gặp, 2 đứa cùng giật bắn người, nhưng chỉ khác là trong khi em vội vã định bỏ tôi ra thì tôi một tay móc điện thoại, một tay vòng qua ôm vai Vivi, trừng mắt doạ khiến em bĩu môi giận dỗi nhưng cũng vẫn nằm im như con mèo con :beauty:. Tôi lấy con Iphone ra lướt vài đường nhận cuộc gọi, cuộc gọi từ “Phát khùng”:

-   Thằng chó mày đang ở đâu thế? – Giọng nó có vẻ hốt hoảng

Tôi cũng hơi thắc mắc, hỏi ngược lại:

-   Gọi tao làm cái gì thế? Nhớ tao à? – Tôi vẫn còn cà khịa :gach:

Ở đầu dây bên kia, tôi nghe rõ giọng điệu có phần bực tức của Phát khùng, hẳn là không phải đột nhiên mà nó gọi điện cho tôi nếu không phải là “nhớ”. Nó giãy nảy:

-   Cha mày chiều nay đá với A2, không tới thì đừng có nhìn mặt tao! – Phát khùng đội trưởng quát lớn, giọng ra lệnh.

Tôi giật bắn người, quả thực đúng là chiều nay lớp tôi có thi đấu trận bán kết với A2, lớp của thằng Tiến mà tôi đã từng… thề non hẹn biển là sẽ quyết tâm đánh bại nó cho bằng được để trả mối thù “cướp” Huyền trong tay tôi mặc dù bây giờ thì tôi cũng chẳng còn bận tâm về việc đó nữa khi bên cạnh tôi là một cô bé dễ thương gấp bội. Rõ ràng là sáng hôm qua tôi còn nhớ nhưng buổi chiều khi nghe Vi mời sang nhà em ăn trưa thì với tâm thái sung sướng cực độ, tôi lại quên béng đi mất. Nghĩ rồi, tôi vội vàng trả lời một cách khá từ tốn và chậm rãi vì đã tìm được lý do nhằm thoái thác trách nhiệm:

-   Ok, ok tới liền, bọn mày cứ đá trước đi, tao cũng chỉ là dự bị thôi mà!

Ai ngờ Phát khùng hét lớn trong điện thoại một cách vô cùng giận dữ:

-   Cái thằng khốn này, thằng Đan đau chân đá không được, mày éo nhớ gì hết à? Thằng vô trách nhiệm, không đá thì cút!

Đến nước này, tôi mới mang máng nhớ ra việc thằng Đan gặp phải chấn thương vì bị chơi xấu bởi lũ chó lớp A5. Quả đúng là tôi có hơi vô trách nhiệm thật, bữa trước vì sĩ diện hão với Huyền nên thề sống thề chết quyết thắng cho bằng được, thế nhưng bữa nay thì tôi chẳng còn nhớ là bữa đó mình có nói như vậy hay không nữa vì tôi đã lỡ… động lòng phàm mất rồi. Một thằng không có chí tu luyện như tôi đã đành mà còn gặp phải một con “hồ ly tinh” quá sức đáng yêu như Vivi thì bảo sao tôi có thể chịu đựng nổi. Phát khùng cúp máy cái rụp, tôi đang ở trên thiên đàng bỗng rơi thẳng xuống chín tầng địa ngục, những mong sẽ có một buổi chiều bình yên và hạnh phúc bên cô người yêu xinh xắn kia thế mà giờ phải è cổ rú ga lên sân mà phơi nắng dù tiết trời cũng khá là mát mẻ. Chỉ nghĩ đến việc dắt quả banh lượn lờ trên nền cỏ nóng rát chân, tôi chỉ muốn ngất xỉu ngay bây giờ để tránh cho mình khỏi cái hoạ sát thân. Thế nhưng thực tế thì đâu bao giờ chiều lòng con người, tôi vẫn tỉnh táo và dù có muốn đi chăng nữa tôi cũng đâu có thể muốn xỉu lúc nào cũng được. Tôi quay mặt sang nhìn Vivi, nhún vai rồi thè lưỡi giải trình trước ánh mắt ngu ngơ của cô bé “váy hồng”:

-   Hê hê, xin lỗi Vi anh không có đi cùng Vi được rồi, chiều nay… lớp đá banh mà anh… quên mất – Tôi ấp úng, gãi đầu gãi tai, cứ như đang bị “vợ” tra hỏi vậy.

Trái với mọi dự đoán của tôi rằng Vivi chắc hẳn sẽ nhăn nhó rồi giận tôi luôn, thế nhưng em lại cười tít mắt, tay vòng ra ôm chặt lấy tôi:

-   Anh không đi cùng Vi thì Vi sẽ đi cùng anh, Vi lên coi anh đấu luôn, hì hì!

Tôi dù là đang ở thế “phạm nhân” nhưng khi nghe em nói sẽ đi xem đá banh mà giữa buổi chiều đầy nắng thế này mà trong khi em vẫn chưa khỏi bệnh sau bữa hôm bị phơi nắng vì chiếc nón “Hip hop” của tôi. Tôi chợt nghiêm mặt, lo lắng:

-   Không được, người Vi vẫn còn nóng hôi hổi thế này, Vi mà bệnh nữa thì anh làm sao?

Vivi nhăn nhở, rúc đầu vào ngực tôi rồi lắc qua lắc lại:

-   Đi mà anh, cho Vi đi với, Vi hứa sẽ đội mũ đàng hoàng mà!

Tôi bật cười vì suy nghĩ ngây ngô của Vivi, chắc em nghĩ tôi đang nhắc đến chuyện đội mũ ngược hôm nọ khiến em bị cảm nắng, nhưng em có biết không, em cảm nắng thời tiết còn tôi cảm nắng em đấy, Vi à! Trước sự năn nỉ ỉ ôi cộng thêm cả màn nhõng nhẽo hết sức đáng yêu ấy, tôi đã xiêu lòng, thờ dài:

-   Haiz, thôi được rồi, cho Vi theo mà trước hết lên thay đồ khác đi dùm tui đi, mặc đồ này trai nó nhìn mệt lắm! – Tôi nạt

Em cười hì hì rồi chạy biến lên phòng, xem chừng đang gấp gáp lắm. Thằng Đạt thì đang ngồi ở xích đu và nói điện thoại với ai đó còn nhạc mẫu lúc này cũng vừa sửa soạn xuống tới nơi. Bà niềm nở hỏi:

-   Bé Vi với Đạt đâu rồi con?

Theo phong cách của người miền Nam khi nói chuyện thì sẽ nói là “con” một cách thân mật và gần gũi hơn so với “cháu” của miền Bắc, điều này là vô cùng hiển nhiên thậm chí ngay cả một đứa trẻ cũng có thể biết, thế nhưng lúc ấy tôi đang tự sướng với suy nghĩ rằng nhạc mẫu gọi tôi là “con” trong “mẹ, con” chứ không phải là “con” trong “cô, con” :gach:. Mặc dù nghĩ là vậy và tự mình sung sướng là vậy nhưng tôi cũng vẫn xưng hô một cách bình thường và giấu kín “nỗi niềm” của mình vào trong lòng, tôi cũng niềm nở:

-   Dạ Vi đang thay đồ còn Đạt hình như đang nghe điện thoại!

Nhạc mẫu cười tươi, lúc cười trông nhạc mẫu đẹp không thua gì nữ minh tinh màn bạc Angelina Jolie, thậm chí có phần quý phái hơn :gach:. Bà hỏi tôi:

-   Bây giờ cô với bé Vi dẫn Đạt đi mua vài thứ lặt vặt, con có đi cùng không?

Tôi dù rất muốn đi nhưng đó chỉ là suy nghĩ lúc cách đây 5p thôi, còn bây giờ khi mà Vivi đã quyết định “bỏ bạn theo trai” để đi xem tôi đá bóng thì tôi cũng chẳng còn chút vương vấn gì nữa mà vui vẻ từ chối một cách không thể lịch sự hơn nhưng cũng không kém phần thân mật:

-   Dạ thôi cô ơi giờ lớp con đang thi đấu bóng đá chắc con phải đi ngay!

Nhạc mẫu có vẻ hơi tiếc, nét mặt bà tuy không thể hiện rõ điều đó nhưng bằng con mắt “tinh đời” của mình, tôi đã dễ dàng nhìn thấu hết tất cả. Bà nhỏ nhẹ, giọng nói có phần hơi ngạc nhiên:

-   Con đi đá banh thế bé Vi nó có đòi đi theo không? Cô là cô quen cái tật của nó lắm!

Đúng là nhạc mẫu là người hiểu con gái hơn ai hết, bà đã đoán chuẩn đến từng chi tiết trong việc này, bà biết thừa đức tính cũng như… tình cảm của con gái mình, bà biết rằng nếu tôi đi đâu ngay trong một ngày nghỉ thế này thì thể nào Vivi cũng đòi theo cho bằng được, và mọi chuyện quả đúng như vậy. Tôi gãi đầu cười trừ:

-   Hì hì, dạ Vi cũng nói là muốn đi coi con thi đấu nên thay đồ khác rồi cô ạ!

Nhạc mẫu lắc đầu cười khổ:

-   Cô biết ngay mà, cái con bé này lúc nào cũng thích làm phiền người khác!

Vừa dứt lời thì Vivi bé nhỏ của tôi từ trên phòng hí ha hí hửng chạy tung tăng xuống cầu thang, em đã thay một bộ đồ thoải mái hơn và cũng không quá… dễ thương như hồi nãy mà chỉ xinh đẹp thôi :sogood:. Vivi trở lại với phong cách trẻ trung thường ngày, em mặc quần short khoe đùi :angry:, áo thun rộng, chiếc kẹp tóc cá tính và không thể không kể đến cặp kính… bất li thân. Tôi đã quen với hình ảnh này của Vivi nên tỏ ra khá bình tĩnh chứ không như thằng Đạt lúc này đang bước từ ngoài vào, nó há hốc mồm, mắt đầy tà khí y chang như tôi thưở ban đầu vậy, cũng say mê và đắm đuối khó tả. Với thằng Đạt thì có lẽ cảm giác này còn mãnh liệt hơn nhiều vì nó chơi chung với Vivi từ nhỏ đến lớn, dù đã quá thân thiết với em rồi nhưng sau bao năm xa cách, giờ được gặp lại người mà nó yêu trong một bộ dạng quá sức xinh đẹp và quyến rũ thế này, nó không sốc cũng uổng. Vừa thấy bóng cô con gái xuống, nhạc mẫu đã nghiêm mặt hỏi:

-   E hèm, cô nương định đi đâu thế?

Vivi bẽn lẽn, 2 tay đan vào nhau, lí nhí định trả lời thì… thằng Đạt mặt mâm nhảy ngay vào mồm em mà ngồi, mặt nó có vẻ ngơ ngác khó hiểu:

-   Thì Vi đi mua đồ với con mà cô!

Nhạc mẫu từ tốn trong khi bé Vi mặt mũi cũng ngơ ngác không kém:

-   Không Đạt à, nó định đi xem H đá bóng đấy, cô biết nó quá mà!

Vivi mau chóng hiểu ra vấn đề, em cười hì hì rồi chạy lại đứng bên cạnh tôi:

-   Mẹ cho con đi với… anh H nha, mẹ với Đạt đi mua đồ được không? Con đi chút xíu thôi!

Cô bé ngây thơ dù biết rằng việc thằng Đạt nó rủ em đi chẳng phải là muốn chỉ đường dẫn lối hay gì cả mà cái quan trọng là nó muốn được hiên ngang lái con AB sang trọng chở em dạo quanh phố phường trong ánh mắt ngưỡng mộ và thèm muốn của bao thằng con trai ngoại tộc, cảm giác này tôi thừa hiểu và quả thực thì nó cũng rất đáng để tận hưởng. Thế nhưng bây giờ thì không, tôi quyết không cho chuyện đó xảy ra. Nhạc mẫu sau câu hỏi của em thì cười nhẹ, lấy tay ấn vào đầu của Vivi một cái:

-   Lại lắm chuyện, chỉ khổ cho mẹ!

-   Hihi, con xin lỗi mà! – Vivi tít mắt :sexy:

Thằng Đạt lúc này mặt mũi ngu như con Bi vậy, nó hỏi:

-   Thế Vi không dẫn Đạt đi mua đồ à?

Vivi cười gượng, theo tôi là vậy:

-   Đạt chịu khó đi mua với mẹ ha, Vi bận rồi mà!

Thằng Đạt nhăn nhó, có vẻ khó chịu ra mặt. Riêng tôi lúc này thì đang cười thầm trong bụng, chân nhún nhảy đủ kiểu. Nhạc mẫu khoát tay ra hiệu cho thằng Đạt:

-   Vậy thôi con với cô đi thôi, nhanh rồi còn về cơm nước!

Thế nhưng bỏ mặc cho những lời nói từ mẹ vợ tương lai của tôi, thằng Đạt bỗng nhiên thay đổi thái độ một cách chóng mặt, nó cười nửa miệng trông cực kì đểu giả, cười một nụ cười cũng… giả tạo nốt:

-   H đi đá banh hả, cho Đạt đi theo với, Đạt cũng thích đá banh lắm, coi như là đi gặp lớp mới luôn, được không?

Nhạc mẫu thấy vậy cũng ủng hộ vì bà chẳng biết đằng sau những câu nói thân mật như huynh đệ vừa rồi, tôi và nó đều chẳng ưa gì nhau và thậm chí là đã động tay động chân rồi mặc dù bà không chứng kiến:

-   Ừ thế cũng tốt, đằng nào mai cũng học chung chi bằng gặp nhau sớm thì hơn, được không H?

Tôi sững người, mặt ngu ra trông thấy, tai như ù đi, bên cạnh là Vivi cũng thế, chẳng lẽ lại bị phá đám một lần nữa. Trong đầu tôi lúc ấy còn chưa kịp nghĩ được gì, mồm phát ra những tiếng tuyệt vọng:

-   Thế éo nào?


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 16
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM