Ring ring

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 23

Chap 60:

Có vẻ là chúng tôi đang ở vào một tình thế hết sức là nguy hiểm. Chuyện 2 đứa chúng tôi yêu nhau thì ai cũng biết và thậm chí là chẳn ai cấm, thế nhưng chuyện mà một thằng con trai chui vào phòng cùng một đứa con gái, đã vậy còn nằm ôm nhau chặt cứng trên giường thì quả là một chuyện không hề đơn giản tí nào, chí ít là ở thời điểm đó, Vivi mới có 16 tuổi, chưa đủ tuổi… “làm liều”. Sự có mặt của thằng Đạt hết sức bất ngờ nhưng nó cũng chẳng khiến tôi bận tâm vì thực sự thì nó có thấy thì cũng chẳng làm gì được, trái lại có khi nó còn tức hơn. Thế nhưng mà, nó đâu có về một mình, nó còn kéo theo cả ba của Vivi về, nếu mà ông thấy cảnh này, dám là tôi bị đá ra ngoài đường lắm. Cơ mà ngay lúc ấy, khi vừa thấy bóng dáng của 2 người đang tiến lại (cửa phòng Vivi là cửa kính đặc biệt nhìn ở trong ra thì thấy rõ như nhìn ở ngoài vào thì không được), tôi lật đật xô Vivi ra làm cô nàng đập đầu vô thành giường:gach:. Và ngay lập tức, mọi chuyện xảy ra như những gì nó phải xảy ra:

-   Huhuhu, H xô em, đau quá, hức!

Tôi vội vàng chống chế ngay, xoa xoa mái đầu đang chờ một cục u sưng lên, không quên đứng dậy chạy thẳng ra chỗ ghế bật TV lên ngồi vắt vẻo giả vờ đang chăm chú lắm:

-   Anh xin lỗi, có người!

Tôi chỉ trỏ về phía cánh cửa. Vivi cũng nhìn theo và thoáng giật mình. Tuy nhiên ngay sau đó, chẳng đợi cho chúng tôi chuẩn bị gì hơn, có tiếng gọi ở ngoài:

-   Vi, mở cửa cho ba đi con!

Phải nói rằng tôi và Vivi lúc ấy điếng hồn, cũng may là tôi tinh ý, có cảm giác không yên tâm về người thứ 2 này lắm nên đã rút trong êm thấm, dù sao thì ở cùng phòng nhưng mỗi đứa một nơi cũng đỡ hơn là 2 đứa dính chặt lấy nhau trong khi Vivi chỉ mặc mỗi chiếc quần short ngắn cũn cỡn. Cô nàng lạch bạch chạy ra mở cửa trong khi tôi đang cắm mặt vào chương trình gì đó mà tôi cũng chẳng còn đầu óc đâu mà để ý, cứ xem cho có.

Khi cánh cửa vừa mở ra, thằng mặt mâm bước vào trước trong một khí thế vô cùng… hiên ngang, nó đi xộc thẳng vào, chệm chệ trên chiếc ghế trước mặt tôi, lấy một chiếc khác để sẵn, chắc là cho nhạc phụ. Ông bước vào, tôi cũng lễ phép, vòng tay cúi đầu chào, ít ra thì tôi cũng đã lấy được chút thiện cảm từ ba của Vivi sau lần hợp thức hoá việc thằng Đạt về ở chung nhà với con gái của ông:

-   Dạ, con chào chú!

Thấy tôi, nhạc phụ không tỏ vẻ gì là quá ngạc nhiên, ông cũng mỉm cười “thân thiện”:

-   Ừ H đấy hả, con đến lâu chưa?

Tôi thừa biết tính chất của câu hỏi này chỉ mang thiên hướng xã giao là nhiều chứ tôi có đến sớm hay muộn gì thì mọi chuyện cũng đâu có gì thay đổi, tôi cũng đang ngồi trước mặt ông đấy thôi. Nghĩ là thế nhưng những gì mà tôi làm thì hoàn toàn trái ngược, tôi lễ phép mỉm cười đáp lễ:

-   Vi kêu buồn nên rủ con qua ạ!

Tôi vừa nói xong, ánh mắt của tôi và cả nhạc phụ không hẹn mà cùng hướng thẳng tới Vivi khiến cô nàng bối rối đỏ mặt. Thằng Đạt cũng quay sang nhìn Vivi, nhưng vẻ mặt của nó chẳng có gì thay đổi nhiều. Chắc có nhỏ Huyền rồi nên không quan tâm nữa chứ gì – tôi thầm nghĩ. Thế cũng tốt, ít nhất thì tôi cũng chẳng liên quan gì đến 2 đứa nó và có thể đường đường chính chính đi chung với Vivi mà chẳng sợ bất kì con kì đà cản mũi nào. Đột nhiên, nó hướng ánh nhìn sang phía tôi, cười… hiền :oh:. Nụ cười lúc đó của nó khiến tôi thất thần xém té lộn cổ xuống… sàn nhà. Tôi há hốc mồm, chẳng kịp nói hay ú ớ bất cứ điều gì khiến cho nhạc phụ phải vỗ vai tôi hỏi:

-   Sao thế H?

Tôi rùng mình, ngập ngừng, ánh mắt vẫn chưa thoát khỏi nụ cười “kinh khủng” của thằng mặt dày kia:

-   Không… không có gì ạ!

-   Thôi, lát ở lại chú dẫn cả nhà đi ra nhà hàng ăn một bữa, được không? – Nhạc phụ vỗ vai tôi

Được ba vợ tương lai mời đích danh như vậy, có cho vàng tôi cũng chẳng dám từ chối, mà vậy lại càng hay, được chở người đẹp dạo quanh phố phường, khối thằng chảy nước miếng chứ chẳng chơi. Tôi gật gù:

-   Dạ, vâng!

Nhạc phụ nói rồi quay lưng bỏ đi ra ngoài. Thằng Đạt cũng đứng dậy đi theo sau khi quay lại nói gì đó với Vivi mà tôi nghe không rõ hoặc lúc đó tôi đang không tập trung cho lắm. Nhưng như thế đã là quá đủ bất ngờ về thằng Đạt cho ngày hôm nay, đầu tiên là tôi gặp “ma” với con nhỏ Huyền và nó, thứ hai là vẻ mặt quá đỗi “thân thiện” ngay cách đây khoảng chừng năm phút đồng hồ. Không lý nào nó lại buông tha cho tôi nhanh như vậy, nếu đúng theo lời Vivi kể thì thằng này nó đã thích em từ hồi còn bé, không có lẽ nào nó lại đầu hàng nhường đường đua cho một thằng chân ướt chân ráo như tôi. Mặc dù có thể nó là một thằng sở khanh, bắt cá hai tay, thế nhưng chí ít những thằng như thế luôn tìm cách chiều lòng tất cả những người con gái đang bị tụi nó lừa. Cơ mà cách cư xử của thằng Đạt hôm nay thật sự khiến cho tôi khó hiểu và có phần hơi lo lắng. Cả khi nó rời khỏi phòng thì tôi vẫn còn đang mải mê đuổi theo những dòng suy nghĩ của riêng mình, chẳng quan tâm đến vẻ mặt khó hiểu của Vivi đang đứng sờ sờ trước mặt. Cô nàng nhéo mũi tôi:

-   H nghĩ gì thế?

Tôi nhăn nhó quay ra với cái mũi đỏ ửng:

-   Đau! Không chơi nhéo!

Vivi bĩu môi, giãy nảy:

-   Thế mấy người nhéo tui thì sao? Nè, nè! – Vivi chỉ trỏ vô 2 bên má và cái mũi xinh xắn :sexy:

Tôi gãi đầu cười trừ. Quả này thì không thể cãi vào đâu được nữa rồi. Đúng là ngày thường tôi toàn nhéo Vivi, bất kể giờ giấc, cảm giác của tôi những lúc ấy là rất thú vi và vui tay :gach:. Nhưng tôi nhéo… yêu còn Vivi nhéo… đau, so sánh như vậy thì thiệt cho tôi lắm. Tôi làm mặt nai hết mức có thể, kéo Vivi lại gần:

-   Hí hí, mặt dễ thương quá nên nhéo chút mà!

Cô nàng không nói gì, chỉ lúc lắc tỏ ý không hài lòng. Thế nhưng bây giờ Vivi có làm gì đi chăng nữa thì tôi cũng… lỡ ôm mất rồi. Hình như gần đây tôi bị mắc chứng nghiện ôm, cứ nửa tiếng không được ôm là trong người tôi ngứa ngáy khó chịu, không thuốc nào chữa được :sogood:. Vivi nhăn mặt là thế, tuy vậy cũng chẳng phản ứng gì, chỉ nhắm mắt nằm im.

Ngồi một chỗ mãi cũng chán, tôi kéo con Laptop của Vivi lên bàn, bật LOL chơi vài ván. Tất cả những chiếc máy tính tôi đã từng động vào thì đều có trò chơi đang làm điên đảo cư dân mạng này, của vivi cũng chẳng ngoại lệ. Vivi không thích tôi chơi games nhiều, thế nhưng thích hay không cũng đâu quan trọng, tôi thích thì tôi vẫn cứ chơi, thế nhưng tôi không muốn Vi buồn, thế nên tôi đã hạn chế hết mức có thể, mỗi ngày chỉ làm một ván gọi là… xả stress. Nhác thấy tôi chơi điện tử, Vivi nhăn nhó đưa tay giằng lấy con Lap:

-   Trả em đây! Không cho H chơi!

Tôi cười cợt kéo tay Vivi ngồi xuống:

-   Ra đây anh bày Vi chơi!

Cô nàng nhíu mày tỏ thái độ khó chịu:

-   Không mà, thả em ra, huhu!

Thế nhưng tôi nào đơn giản, một khi tôi đã quyết thì có thiên lôi xuống hoạ may mới cản nổi :sogood:. Tôi vòng tay qua ôm chặt Vivi, không cho nhúc nhích hay phản kháng, cốc đầu một cái rõ… yêu:

-   Cấm cãi!

Nói rồi tôi xích người qua một bên cho Vivi ngồi vào máy. Mở games lên, cô nàng ngoài mặt thì ra vẻ không thích là vậy nhưng lúc games bắt đầu cũng thích thú ra mặt. Khi đang chuẩn bị chọn tướng, cô nàng quay sang hỏi tôi, vẻ mặt đã không còn nhăn nhó nữa mà thay vào đó là niềm phấn khích hệt như một đứa trẻ con mở hộp đồ chơi mới được tặng:

-   H ơi con này dễ thương thế, chọn cho em đi!

Tôi cau mày, con này công nhận dễ thương thiệt nhưng tôi ghét nó, bao lần tử nạn đều liên quan đến trái nấm nổ của nó thế nên tôi tuyệt nhiên đưa vào danh sách đen. Tôi click chuột chọn ngay cho Vivi một con tướng nữ, điện nước đầy đủ :sexy: khiến em phải la oai oái:

-   Huhu, H háo sắc, không biết đâu. Em không chơi nữa đâu!

Con gái nhà người ta khi giận lên thì người yêu phải tíu tít đi xin lỗi làm huề, riêng Vivi nhà tôi thì khác, cô bé ít khi giận dai, mà có giận thì cũng không dám biểu lộ ra ngoài, sợ tôi buồn, nhiều lúc thấy Vivi khó chịu, vẻ mặt nhìn rất đáng thương, tôi cũng xuôi xị chiều ý theo, cho đến tận sau này, tôi vẫn dành một khoảng trống trong đầu để dành cho những lúc Vivi muốn “dỗi” và tôi thì không muốn em buồn. Lúc này cũng vậy, thấy em có vẻ không vui, tôi cũng buông thõng, tắt máy, quay sang vỗ má Vivi:

-   Thôi, cười phát coi, nhăn miết!

Ánh mắt Vivi thoáng long lanh đến lạ, người ta thường nói, nước mắt của người con gái chỉ rơi khi nào họ ở bên cạnh người họ yêu thương, nhưng em nào có biết, từng giot nước mắt em rơi xuống là từng cơn lũ cuốn lấy trái tim cũng đang ướt đẫm trong tôi… Thế nên đừng khóc, đừng khóc nhé cô bé của tôi ơi!

Chap 61:

Tôi ngồi lặng yên hồi lâu, còn em áng chừng cũng thả hồn theo từng tia nắng le lói của buồi chiều tà. Đôi lúc tôi tự hỏi, tình yêu là gì mà có thể khiến con người ta thay đổi một cách chóng vánh đến như vậy? Trước khi quen em, tôi chỉ là một thằng nhóc con lớp 10, ngổ ngáo, lười học, ham chơi và tính tình vẫn còn trẻ con lắm. Thế nhưng chỉ vài tháng sau, tôi đã nhận thấy mình lớn hơn biết nhường nào, tôi biết suy nghĩ nhiều hơn, biết lo lắng nhiều hơn. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi mới biết được cảm giác quan tâm đến ai đó, lo lắng và muốn bảo vệ người ấy dù bất cứ khoảnh khắc nào. Tôi hiểu rõ và cảm nhận được trách nhiệm của bản thân mình, giờ đây tôi biết tôi sẽ không chỉ sống cho riêng bản thân mình mà còn sống vì gia đình, vì bạn bè và cả vì… em nữa. Chị tôi nói muốn lấy chồng để có thể trưởng thành hơn, tôi không hiểu và thật sự cũng chẳng quan tâm lắm lúc ấy. Nhưng bây giờ đây, khi bên cạnh tôi cũng là một cô bé yếu đuối, những giọt nước mắt của em lúc nào cũng chỉ trực chờ tuôn rơi, tôi đã hiểu, hiểu sâu sắc, hiểu chân thành những lời nói ấy. Người yêu tôi rất trẻ con, em sống thật với bản thân mình, em cười thật tươi mỗi khi vui và khóc thật to mỗi khi buồn, chẳng lo âu hay giấu diếm bất kì điều gì, bởi vì đơn giản, với tôi em vẫn là cô bé.

Đột nhiên, Vivi ngước mắt lên hỏi tôi, giọng đượm buồn:

-   H có thương em không?

Tôi cười:

-   Con điên, hỏi vớ vẩn!

Vivi phồng má, đỏ mặt:

-   Thế sau này H có muốn lấy em không? :beauty:

-   Không lấy! – Tôi gằn giọng

Cô nàng thấy thế thì bắt đầu chuyển sang bộ mặt nhăn nhó quen thuộc, tôi khuyên Vivi nhiều lần rằng đừng có suốt ngày nhăn mặt như thế, mau già lắm nhưng em không nghe hoặc có muốn nghe cũng không được khi suốt ngày bị tôi chọc quê:

-   Vậy thôi!

Tôi xoa đầu em:

-   Không lấy chỉ cưới thôi, hehe! :sogood:

Khỏi phải nói mặt mũi Vivi lúc này phải gọi là đỏ hơn quả gấc. Nóng phừng phừng. Cô nàng lí nhí:

-   Thật… không?

Tôi nhún vai, đáp:

-   Nếu Vi không bỏ anh mà…

Tôi chưa kịp nói dứt câu thì Vivi đã vòng tay ôm lấy không để tôi nói thêm tiếng nào:

-   Không bỏ đâu! Em thương H nhất trên đời luôn!

Trước câu nói dễ thương của Vivi, tôi không thể không cười. Đúng là vấn đề cưới xin này khá là quan trọng khi yêu. Chẳng có cặp trai gái nào khi yêu nhau lại định trước thời gian chia tay để khỏi phải cưới đúng không? Thế cơ mà cũng chẳng có người nào dám nói trước chuyện phải “mọc đuôi” ngay cả khi mặn nồng nhất dù lúc nào cứ hễ mở mồm là lại kêu “mãi mãi”. Tôi và Vivi cũng vậy thôi, hai đứa còn nhỏ, chuyện tương lai còn rất dài và chúng tôi không phải Thánh để có thể tiên đoán trước được chuyện về sau, thế nhưng đâu có ai đánh thuế ước mơ, phải chứ?

Tôi thắc mắc:

-   Sao Vi không nói yêu anh mà cứ thương thương miết thế?

Vivi trả lời, nhiều khi tôi không tin cô bé của tôi cũng sâu sắc chẳng kém gì ai:

-   Em thích thương hơn, yêu nó nhỏ hẹp lắm!

Tôi nhéo má em:

-   Bé Vi của anh lớn hơn chút xíu rồi đấy, hì hì!

Em hơi nhăn nhó, thế nhưng lần này không phản kháng mãnh liệt như những lần trước nữa:

-   Vi lớn rồi mà!  

Tôi cười, không nói gì, cứ mỗi khi Vivi giận, tôi lại chẳng muốn nói gì, chỉ thể hiện bằng hành động thôi. Nhiều đứa bạn nói hai đứa tôi sến quá, cứ làm như phim Hàn Quốc không bằng. Ừ, thì sến, một khi yêu rồi, con người chúng ta ai chẳng vậy. Thà tỏ ra sến sụa một cách lãng mạn còn hơn thờ ơ với người mình yêu, đó chẳng khác gì một sự dối trá với chính bản thân mình, tôi tin và vẫn làm theo điều đó.

Ở dưới nhà có tiếng nói xôn xao, chắc là nhạc mẫu đã về, tôi giục Vivi đi thay đồ để tôi tạt về nhà tắm rửa.

Vừa xuống đến phòng khách, chào nhạc phụ nhạc mẫu định ra về thì bất ngờ, thằng Đạt gọi tôi giật ngược lại. Điều bất ngờ không phải là việc nó gọi tôi mà bất ngờ ở cách nó gọi:

-   Ê H, lại nói chuyện chút!

Lúc ấy mặt mũi tôi phải nói là đực cả ra, choáng không tả được, tôi tự chỉ tay vào mặt mình, thắc mắc:

-   Tao á ?

Thay vì sửng cồ và đốp chát như mọi khi, hôm nay, nó hiền lành hẳn, chẳng biết có phải do tìm được người yêu mới nên chủ động rút lui hay không? Tôi dù trong lòng vẫn hoang mang một chút nhưng cũng đi theo, gì chứ cái thằng này tôi chả sợ gì nó, thích thì ra đường mình… đánh nhau :gach:.

Tôi và nó tiến đến chỗ bộ bàn ghế đá ngoài sân, nó ngồi xuống trước, từ tốn như chưa từng được từ tốn:

-   Có chuyện tôi muốn nói!

Tôi cằn nhằn, kể cũng hơi bất lịch sự:

-   Biết rồi, lẹ đi, đau bụng quá! :look_down:

Nó vẫn giữ thái độ bình thản đến khác thường, chẳng hiểu thằng này bữa nay uống lộn thuốc hay hồi trưa đi chơi bị xe cán trúng mà thay đổi 180 độ, không có một chút gì giống với thằng mất dạy mà tôi ghét cay ghét đắng. Thái độ của nó khiến cho tôi suy nghĩ vô cùng nhiều, đây chắc chắn không phải là thái độ của một thằng con trai bị cướp mất người mình yêu, tôi biết điều này vì thằng bạn thân của tôi – Phương quắn trước đây cũng say mê Vivi như điếu đổ, cơ mà giờ nó cũng biết điều rồi, chuyển sang thích con trai :gach:. Nếu nhìn kĩ, vẻ mặt cũng như cách nói chuyện này không khác là mấy so với lần đầu tiên tôi diện kiến ba vợ, chẳng có lẽ nào… ??? Nó hừ giọng mở đầu câu chuyện:

-   Cậu với Vi ổn chứ?

“Cậu” ư ? Cái thằng này có vẻ uống thuốc quên uống nước rồi, nói chuyện ảo lòi thế nhỉ? Không lẽ nó định xưng là “tớ” hay sao? Thằng này chắc hồi tối đọc truyện Doraemon xong bị bình hoa rơi vào đầu thì phải – tôi nghĩ. Chứng kiến tôi há hốc mồm khi nghe danh từ xưng hô vô cùng thân mật của thằng Đạt, nó dường như cũng nhận ra được sự ngạc nhiên của tôi, lên tiếng trấn an:

-   Không cần phải ngạc nhiên như thế, tôi muốn nói chuyện đàng hoàng với cậu!

Xét thấy mặt nó không có chút gì gọi là “giả dối” dù thực sự thì thằng này là một diễn viên đại tài mà tôi đã được kiểm chứng trong trận bóng đá cuối tuần trước, tôi điềm tĩnh trả lời:

-   Ừm, vẫn ổn.

Thằng Đạt mỉm cười “thân thiện”, tiếp lời:

-   Tôi muốn cho cậu biết một chuyện!

Tính tôi tò mò, hễ cứ có gì bí mật là tôi đều muốn khám phá, thế nhưng trước một thằng mà chỉ vài ngày trước, tôi còn xem nó như kẻ thù không đội trời chung, thà đánh nhau téc đầu đổ máu cũng nhất quyết không đi chung trên một con đường thì tôi có phần hơi ái ngại, tỏ vẻ dè chừng:

-   Có liên quan gì đến… tao không?

Tôi định xưng là “tôi” nhưng nghe sao giả tạo quá, thế nên dùng “tao” cho nó thật. Nó gật gù:

-   Ừm, có.

Tôi nhún vai:

-   Nói đi!

Nó sắng giọng, ra vẻ nghiêm trọng lắm, lại còn có phần trịch thượng quá mức, cứ như anh vợ nói chuyện riêng với em rể vậy:

-   Tôi biết cậu với Vi yêu nhau, tôi chẳng có quyền gì ngăn cấm, thế nhưng cậu có thật sự yêu Vi nếu cô ấy không xinh đẹp hay không?

Ban đầu tôi tính chửi nó một trận, tuy nhiên vẻ mặt nó lúc này chẳng có một chút sắc thái gì gọi là muốn “đùa giỡn” cả, thế nên tôi cũng rất nhanh chóng nghiêm túc trở lại:

-   Tôi yêu Vi vì tính cách em ấy dễ thương, xinh đẹp cũng là một phần vì ban đầu thực sự tôi để ý Vi vì em ấy xinh. – Tôi thành thật :sexy:

Thằng Đạt ậm ư, nó tiếp tục “tra khảo” tôi:

-   Có phải cậu muốn biết chuyện giữa tôi và Huyền ?

Tôi hơi hoàng vì nó đọc thấu hết mọi suy nghĩ trong đầu tôi, thế nhưng tôi vẫn cố tỏ ra tự nhiên trên mức cần thiết, gật đầu:

-   Ừm, đúng vậy, chuyện hơi khó hiểu nhưng chỉ là tôi tò mò thôi nhé, không đú đởn gì đâu!

Nó cười, nụ cười đã không còn gian xảo như những ngày đầu:

-   Ừ, tôi biết, chuyện là…

Thế nhưng thằng Đạt chưa kịp nói chuyện gì thì cả gia đình Vivi bước ra. Tôi và nó chợt khựng người lại một lúc, nó liếc mắt nhìn tôi áng chừng sẽ nói chuyện sau, tôi hiểu ý nên cũng đứng dậy đi nhanh khỏi chỗ ghế ngồi. Nhạc phụ vỗ vai hai đứa chúng tôi rồi kéo ra, hôm nay chúng tôi sẽ đi ăn nhà hàng bằng con Camry của nhạc phụ, con xe mà tôi đã từng nghĩ là tai hoạ. Kể ra người lớn cũng lạ thật, rõ ràng nhạc phụ và nhạc mẫu đã đường ai nấy đi, thế mà vẫn vui vẻ nói chuyện với nhau được, có lẽ đến khi nào tôi hiểu được chuyện như thế, tôi mới dám qua rước em về dinh :gach:. Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Vivi chạy lại khoác tay tôi, cười:

-   H chờ em lâu không? Hì hì.

Tôi hơi ngập ngừng vì thật ra tôi có chờ Vivi đâu, đang nói chuyện với thằng Đạt đấy chứ, quên cả đi tắm. Tôi gãi cằm Vivi như nựng một cô mèo con đáng yêu:

-   Ờ… thì… chờ tình yêu bé nhỏ của anh lâu mấy cũng chờ được hết, hehe!

Vivi vùng vằng, đôi gò má xinh xắn đỏ bừng lên:

-   H hâm! :sexy:

Cô nàng lạch bạch chạy ra đằng trước khoác tay ba mẹ, xem chừng đang rất vui và thoải mái, lâu rồi tôi chưa thấy Vivi vui đến vậy. Thằng Đạt lúc đó tiến lại, khều tôi, nhỏ nhẹ, nó đã trở lại với điệu cười nham hiểm, tuy nhiên lần này có vẻ thành thật hơn:

-   Chuyện đó tôi sẽ kể sau, giờ chưa phải lúc, nhưng giữ Vi cho chắc vào nhé!

Tôi ngẩn mặt ra, thằng này với thằng hồi nãy có phải là một không vậy?

Giữ Vi cho chắc? Khỏi ai cơ?

Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 24
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM