XtGem Forum catalog

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 28

Chap 68:

Sau màn “cầu hôn” vô cùng sến sụa của mình, tôi cũng ngồi lại một lát, chờ đến khi Vivi nhắm mắt ngủ khò thì mới yên tâm ra về sau khi mắc mùng mền chiếu gối cho cô bé. Ngoài trời tối đen như mực, cái không khí se lạnh của những ngày cuối đông thực sự rất tuyệt nếu bạn đang nằm trong chiếc giường ấm áp của mình, tuyệt hơn nữa là có người bạn yêu thương ở bên cạnh. Thế nhưng đây chưa phải là lúc mà tôi có thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui ấy, chúng tôi còn trẻ, tương lai còn dài, thế nên cơ hội vẫn còn nhiều, cái gì phải đến rồi cũng sẽ tự đến mà thôi.

Tôi nhẹ nhàng rời phòng, xuống nhà và dắt xe toan ra về. Thế nhưng xuống đến nơi tôi mới nhận ra một sơ suất hết sức ngu ngốc của mình, đó là việc… khoá cửa. Tất nhiên là tôi không thể tự mình khoá cửa được vì sau đó thì chìa khoá sẽ quăng cho ai? Càng không thể gọi Vivi xuống một lần nữa vì nếu thế, chắc chắn rằng tôi không thể nào mà về được. Đứng trước tình thế hết sức nan giải, tôi bấm bụng gọi điện cho… thằng Tuấn, nó vẫn luôn là chỗ dựa lúc tôi cần , chẳng phải lợi dụng nhưng bạn bè thì giúp nhau chút ít, dù gì thì tôi cũng giúp đỡ nó rất nhiều mà, đúng không mày? Sau năm mười giây im ắng, thằng Tuấn cũng nhấc máy trong tiếng ngái ngủ:

-  Gì vậy mày con chó này, gọi miết thế?

Tôi cười hề hề:

-  Ờ thì có việc nhờ mày mới gọi chứ sao!

Nó nạt, giọng có vẻ khó chịu khi bị cắt ngang giấc ngủ:

-  Việc gì nói lẹ đi bố mày còn ngủ nữa!

-  Ờ có gì sáng mai mày qua nhà tao đứng đợi tao rồi nhá máy cho tao được không?

-  Làm cái mịa gì thế? – Thằng Tuấn hậm hực

Tôi lại cười ra chiều vô tội:

-  Ừm mày gọi để tao về rồi đi học chung luôn, sợ ba mẹ tao nghi ngờ ấy mà!

Chẳng biết nó có hiểu hay nghe hết những gì tôi vừa nói hay không mà chủ động dập máy một cách hết sức phũ phàng:

-  Ờ, ờ biết rồi!

Và thế là mọi chuyện tạm thời đã được giải quyết xong, kế tiếp là chuyện… ngủ, tôi sẽ ngủ ở đâu đây? Ngủ dưới sàn thì quá sức không ổn, trời đang lạnh lắm, còn ngủ trên giường… chung với Vivi thì quá là… được, vừa ấm vừa hạnh phúc, hơn nữa chẳng phải lúc nãy tôi mới “cưới” cô bé đó sao, ngủ chung cũng chẳng có gì to tát lắm, nhỉ? . Nghĩ là làm, tôi khoá cửa nẻo cẩn thận và phóng nhanh lên phòng. Vivi thì lúc này vẫn cuộn tròn trong chăn. Liếc nhìn đồng hồ, đã 9h45, quá trễ để tiếp tục làm thêm một việc gì đó như chơi một ván games hay xem một bộ phim nhưng lại quá sớm để đi ngủ, bình thường cỡ 10h30 tôi mới leo lên giường, và sau đó lại mất thêm chừng 15 20p nữa để chính thức… nhắm mắt.

Sau một hồi dáo dác quay ngang quay dọc, tôi túm lấy một cuốn truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh với tựa đề “Cô gái đến từ hôm qua”, đây là một tác phẩm tuyệt vời dành cho lứa tuổi mới lớn, ít nhất là đối với riêng bản thân tôi thấy vậy. Hơn nữa, nội dung truyện trong sáng, hồn nhiên nhưng cũng không kém phần tình cảm và thú vị. Ngay từ bé, tôi đã mê những tác phẩm của bác Ánh, đó có lẽ cũng là chất xúc tác khiến cho tôi cố gắng mài dũa môn Văn của mình và cũng là động lực cho tôi đang ngồi gõ nên từng con chữ trong câu chuyện cuộc đời mình, tôi vẫn luôn ước ao và khát khao rằng đến một ngày nào đó, tôi có thể sáng tác được một tác phẩm lay động lòng người như của bác. Dù giấc mơ là điều khó có thể nắm bắt, thế nhưng đâu có ai đánh thuế ước mơ và biết đâu chừng, nếu cố gắng, tôi cũng có thể đạt được những thành công nhất định cho riêng mình.

Lại quá lan man sang vấn đề khác, trở lại với bối cảnh hiện tại, tức là lúc nửa đêm, một thằng con trai đến nhà bạn gái và định… ngủ lại ở đó, à không, nói chính xác hơn thì đã ở lại rồi, chẳng còn là “định” nữa. Sau khi kiếm được một cuốn truyện hay, tôi thất thểu bước vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt các kiểu cho sạch sẽ thơm tho rồi mới lọ mọ chui vào giường . Dù nếu 2 đứa tôi có ngủ chung thì Vivi cũng chắc chắn không phản đối, thế nhưng tôi không muốn em nghĩ tôi là loại người lợi dụng, cơ hội hay thể loại hám sắc dù thực sự thì tôi đúng là loại người ấy , cơ mà tôi cũng đủ tỉnh táo để có thể điều khiển suy nghĩ, cảm xúc cũng như hành động của mình vào lúc này, tức là tôi sẽ không làm gì tổn thương đến em, một cô bé quá sức hồn nhiên và đáng yêu. Đặt một chiếc gối chặn giữa 2 đứa, âu cũng là cách giải quyết tốt nhất. Tôi cặm cụi ngồi lẩm nhẩm từng tình tiết của cuốn sách trên tay, bỗng, Vivi tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở, tự nhiên nhe răng ra cười hì hì:

-  H chưa về hả?

Tôi thì lại đang run, sợ em nghĩ xấu về tôi thì khổ mặc dù thật ra thì tôi cũng… xấu thật:

-  Đuổi phải không? Về luôn đây! – Tôi vờ đứng dậy xuống khỏi dường và thừa biết là vivi sẽ níu tôi lại mà thôi

Và đúng như mọi lần, cô nàng níu tay tôi xuống, lồm cồm bò tới gục đầu vào người tôi rồi lại nhắm mắt ngủ, miệng vẫn mỉm cười mím chi trông yêu không chịu được:

-  H cưới em rồi mà, không cho bỏ!

Tôi cười, làm bộ mặt vô cùng đểu cáng, nếu là bình thường, Vivi đã sợ khóc thét rồi:

-  Ngủ chung đó nha, không sợ à? Hè hè

Nhưng không, cô nàng chẳng tỏ vẻ gì ái ngại, thậm chí vẫn giữ im tư thế, mếu máo:

-  Làm gì… thì làm, H đừng bỏ em một mình… nha?

Thật sự thì ban đầu hay sau cuối thì mục đích của tôi cũng chỉ là đùa với Vivi, ai ngờ cô nàng quá nhạy cảm nên tưởng tượng mọi thứ lung tung hết cả lên, tôi đâu phải loại con trai khốn nạn đến mức như vậy chứ. Đó cũng chính là lý do tôi không bao giờ làm chuyện có lỗi với Vivi, từ lúc ấy cho đến tận bây giờ, chỉ bởi một lý do đơn giản, tôi yêu Vivi nhiều hơn mạng sống của mình, dẫu có phải đâm đầu vào… gối mà chết vì em, tôi cũng cam lòng . Nếu được nói, tôi sẽ không ngại ngần hét lên rằng tôi chắc chắn là một trong những người con trai may mắn nhất trên thế giới khi tôi có được em, một người con gái nhí nhảnh, đáng yêu, ngây thơ và vô cùng trong sáng, cô bé luôn nhõng nhẽo khi đứng trước mặt tôi, nhưng quan trọng là “chỉ với tôi” mà thôi. Có nhiều khi tôi nghĩ, có phải do nhiều kiếp trước tôi tu tâm dưỡng tính quá hay không mà ông trời lại ban tặng cho tôi một niềm hạnh phúc quá đỗi lớn lao này, tôi không bao giờ muốn lạc mất đôi tay em, dù chỉ là một phút giây. Và thật may rằng, tôi đã giữ được em ở bên cạnh mình, cho đến tận bây giờ, sau từng ấy năm, tình yêu của chúng tôi cũng không thay đổi, vẫn ngọt ngào và ấm áp, vẫn nhí nhảnh và đáng yêu, dù cho ngăn sông cách núi, trái tim 2 đứa vẫn luôn hướng về nhau, sâu đậm và nồng nhiệt.

Khoé mắt tôi chợt cay cay, tôi rất ít khi khóc, bởi lẽ đơn giản, tôi là một đứa con trai, nếu tôi còn không giữ được tâm thế thì làm sao có thể trở thành chỗ dựa cho Vivi được nữa. Còn sâu xa hơn thì cuộc sống của tôi quá đỗi đầy đủ và hạnh phúc, tôi chẳng còn gì để chê trách hay muộn phiền, thế nên tôi không khóc, nhưng một khi tôi đã khóc, thì đó là khi tôi ở bên cạnh những người mà tôi thương yêu, chỉ khi ở bên họ, tôi mới thể hiện một cách chân thực tâm tư tình cảm của mình, và lần này cũng vậy. Tôi đưa tay lên lau vội đi giọt nước mắt của mình, cố mỉm cười thật tươi để xua tan đi cảm giác khó chịu này, một tay còn lại thì tôi vuốt ve mái tóc của cô bé đáng thương và hết mực tin tưởng tôi kia. Nhận ra được sự khác lạ trong hành động của tôi, Vivi ngước mắt lên nhìn và hoảng hốt đưa tay lên xoa nhẹ hai bên má của tôi, nhăn nhó và lại mau nước mắt:

-  Sao H lại khóc? Em có làm gì sai thì H nói để em sửa. H khóc là em cũng khóc luôn, hức.

Tôi lắc đầu, cười nhẹ:

-  Con nhỏ này, lúc nào cũng nhăn nhó, mau già lắm đấy!

Vivi mếu máo tợn:

-  Huhu, H không được khóc nữa mà!

Đến lúc này thì tôi mới trở lại là chính mình, tức là giấu nhẹm đi được những giọt nước mắt không đáng có kia vào trong:

-  Bụi bay vào mắt anh thôi, khóc gì mà khóc, con điên này!

Ai ngờ cô bé không tin, ôm chặt lấy tôi, bù lu bù loa:

-  H nói dối, em thấy H khóc rõ ràng!

Tôi nạt:

-  Câm mồm, tát chết giờ!

Tôi còn một cái may mắn nữa, đó là có một cô người yêu rất ngoan ngoãn và hiền lành, cứ mỗi lần tôi giận, to tiếng hay quát mắng các kiểu thì ngay lập tức cô nàng im bặt, chỉ nhăn nhó riêng mình chứ không gân cổ lên cãi lại như các thiếu nữ ngoài kia, thấy mà phát ớn. Cũng chính vì lẽ ấy mà mỗi khi tranh luận bị rơi vào thế bí, tôi chỉ cần quát tướng lên là tình thế sẽ đảo ngược ngay, Vivi biết tật xấu đó của tôi nhưng lần nào bị mắng cũng im thin thít, ngồi mếu cả buổi, nghĩ là tội cơ mà thôi kệ .

Giờ cũng thế, Vivi dỗi quay mặt đi, lấy chăn trùm kín mít. Ban đầu tôi cũng định dỗ dành, cơ mà nghĩ như vậy sẽ tốt hơn, ít nhất thì Vivi cũng không bám lấy tôi khi ngủ nữa, lỡ bản tính “đàn ông” trỗi dậy thì chẳng phải là thiệt cho em hay sao. Nghĩ là làm, tôi cầm quyển sách lên và tiếp tục ngâm cứu để mặc cho Vivi cứ chốc chốc lại hé chăn ra nhìn về phía tôi như chờ đợi một lời xin lỗi từ “chồng mới cưới”. Bản tính trong cô bé của tôi là nhí nhảnh và hiếu động, hiếm khi nào Vivi có thể ngồi im một chỗ hay làm một điều gì đó quá lâu, ngoại trừ việc học ra, trong tình cảm cũng vậy. Dường như chịu hết nổi khi cứ phải giả vờ cáu kỉnh và liếc mắt đưa tình liên tục, Vivi tung người ra khỏi tấm chăn hồng choé, níu vào vai áo tôi giựt giựt rồi phồng má ra chiều khó chịu lắm:

-  Xin lỗi Vi đi mà!

Tôi làm mặt tỉnh, giả vờ bơ đi không nói tiếng nào mặc dù trong bụng chỉ muốn phá lên cười. Thế nhưng Vivi nào có chịu để yên, cô nàng tiếp tục mè nheo đủ kiểu:

-  Em đang giận sao H không xin lỗi em!

-  ……….

-  Đi mà, H xin lỗi em điiiiiiii !!! – Tiếp tục níu kéo

Nhận thấy tình hình đang diễn ra theo chiều hướng xấu, tôi bấm bụng xuống nước, nhe răng cười dù thật lòng chẳng muốn tí nào:

-  Ừ thì xin lỗi bé Vi ha, để im cho anh đọc sách coi, nhiều chuyện quá!

-  Định giận luôn mà H xin lỗi thì em tha cho, hihi!

-  Khùng!

Vivi cười hì, lại nhảy sang… ôm tôi , hình như thiếu thốn tình cảm cha mẹ nhiều nên Vivi rất thích ôm và được ôm thì phải, cứ mỗi lần gặp nhau, ít nhiều tôi cũng bị ôm cả chục lần, riết cũng phát ngán, ôm suốt mà chẳng làm được gì cả . Cô nàng sau một hồi náo loạn thì cũng chịu nằm im, nhắm mắt ngủ. Tôi thì vẫn tiếp tục chăm chú đọc sách mà không biết rằng sắp có một sự cố… bất ngờ đang chờ đợi mình phía trước.

Chap 69:

Đọc sách là một công việc giúp giải trí khá thú vị và không bao giờ nhàm chán, ít nhất thì đối với tôi. Chỉ cần có một chồng sách, bất kể là tranh truyện hay tiểu thuyết, tôi có thể ngồi im đọc từ sáng đến tối, tất nhiên là cũng phải nghỉ giữa chừng ăn uống, vệ sinh các kiểu . Thế nhưng cái mà tôi muốn nói đến ở đây là niềm đam mê đọc sách không giới hạn, tương tự như lúc này. Khi bạn đang ngủ chung giường với cô bạn gái xinh đẹp của mình, 99,99% các thanh niên sẽ có những suy nghĩ vô cùng liều lĩnh và manh động, thế nhưng tôi lại thuộc trong số ít, tức là trong khoảng 0,01% còn lại, dĩ nhiên là tôi hoàn toàn bình thường về giới tính cũng như tâm sinh lý, cơ mà như đã giải thích hàng trăm lần, tôi không muốn làm điều gì đó tổn hại đến Vivi, huống hồ lúc này tôi đang cắm mặt vào cuốn sách cực hay trên tay. Nhưng nói gì thì nói, sách có hay đến mấy thì cũng không thể cản được cơn buồn ngủ đang tiến tới và kéo tôi nằm xuống, dù có căng hết mắt cố gắng nhét thêm vài trang truyện vào đầu thì tôi cũng không thể không gục ngã trước sức hấp dẫn quá lớn từ chăn ấm nệm êm.

Và tôi cũng chìm vào giấc ngủ, một cách thoải mái và hạnh phúc với tình yêu bé nhỏ đang say giấc nồng bên cạnh .

Ban đêm ở Nha Trang luôn lạnh, nhất là vào những ngày mùa Đông thế này, có những lần tôi trùm đến 3 cái chăn mà vẫn run cầm cập lên. Thế nhưng chẳng hiểu sao, hôm nay chỉ có một cái chăn, 2 đứa đắp chung, thế mà tôi vẫn cảm thấy ấm áp lạ thường, có lẽ tình yêu có một sức mạnh vô cùng lớn lao chăng?

3h sáng, thời điểm quá sớm để kết thúc một giấc ngủ vào ban đêm, nhất là khi tôi đã thức đến tận 11 rưỡi để nghiền ngẫm nốt cuốn truyện đang đến hồi gay cấn, nếu là ngủ một mình, không bao giờ tôi điên đến mức tự chui ra khỏi chăn vào giờ này dù có bất kì việc gì xảy ra đi chăng nữa, thậm chí cả đi… tiểu cũng dẹp luôn. Cơ mà đó là tôi ở nhà, còn bây giờ tôi đang nằm chung với Vivi, tức là hai người, và vì thế, quyền quyết định bây giờ tuy vẫn nằm trong tay tôi nhưng quyết định ra sao lại là một chuyện khác. Đang mò mẫm trong giấc mơ với các mĩ nhân tuyệt sắc, tôi giật bắn người khi nhận một cú nhéo vào hông:

-  Á á á á á !!!!!!

Quay mặt nhìn quanh với ánh mắt còn lờ đờ và vẻ mặt vô cùng tức giận, tôi nghiến chặt 2 hàm răng:

-  Sao nhéo anh?

Vivi đang cười hì hì bên cạnh:

-  H dẫn em ra… nhà vệ sinh đi! – Cô nàng thoáng đỏ mặt

Tôi tỉnh cả ngủ, hỏi gặng lại:

-  Gì cơ?

Vivi bắt đầu ấp úng:

-  Nhà… vệ sinh á! – Mặt lại càng đỏ tợn, giờ đây chẳng thua quả gấc là mấy

Tôi cũng tỏ ra tinh ý, không tiếp tục đề cập đến chuyện đấy nữa, mắc công lại có người chui xuống đất khóc vì xấu hổ mất . Cơ mà bị lôi đầu dậy giữa đêm hôm khuya khoắt thế này thật sự không dễ chịu một chút nào, thế nên tôi vẫn hơi quạu:

-  Sao không tự đi đi, làm phiền tui miết!

Cô bé mếu máo như thường lệ:

-  Em sợ… mà!

Thế nhưng tôi vẫn tỏ ra khá lạnh lùng, mắt nhắm mắt mở:

-  Thế anh không có ở đây rồi sao?

Bị nói trúng tim đen, Vivi tỏ ra hơi ngại ngùng, chắc là muốn nhõng nhẽo với tôi là chủ yếu, chứ to đầu cỡ này rồi còn sợ gì nào:

-  H nói H bảo vệ em mà… hông biết đâu! Huhu – Vivi lúc lắc mái đầu cầm cánh tay tôi đung đưa qua lại nhìn đến là buồn cười.

Sau một hồi giằng co, tôi cũng uể oải dẫn con bé điên khùng của mình đi… vệ sinh. Trái với những gì ban nãy thể hiện, được tôi dẫn đi, Vivi tỏ ra khá vui, cười tít cả hai con mắt, chưa hết, cô nàng lại còn đi trước cả tôi, vậy mà dám kêu là sợ . Tôi đứng ở ngoài chờ trong khi Vivi “làm việc” bên trong, trên tầng lầu của nhà Vivi chỉ có độc nhất một phòng vệ sinh nằm ở cuối góc, kế bên là phòng của thằng Đạt, à mà nói kế bên vậy chứ cũng cách một khoảng. Tôi hết đưa tay ôm lấy thân thể đang run lên vì lạnh lại phải tự đánh mình bem bép vì những con muỗi chết tiệt lởn vởn xung quanh. Bỗng, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại phát ra từ trong phòng của thằng Đạt, có vẻ như nó cũng chưa ngủ, hay là nó dậy để theo dõi… hai đứa tôi. Thật tình thì tôi không có ý định nghe lén câu chuyện của nó, vì bất cứ thứ gì liên quan đến nó đều khiến đầu óc tôi trở nên cuồng loạn, tôi tình cờ nghe được vì lúc này về khuya, không gian vô cùng tĩnh lặng mà giọng nó lại oang oang lên thì bố ai mà không để ý cơ chứ . Dù là thế, tuy nhiên do lớp cửa quá dày, tôi chỉ nghe mang máng được vài câu, chữ có chữ không:

-  Vài bữa về giờ á mà, lo gì….

-  Chắc nhanh thôi, giải quyết xong con Vi đã rồi tính….

“Giải quyết”, “về giờ” ? Nó đang định làm cái trò gì thế nhỉ? Tôi lại rơi vào trạng thái vô thức một lần nữa, chẳng biết là lần thứ bao nhiêu tôi rơi vào tâm trạng như lúc này, lo lắng, hồi hộp và không kém phần sợ hãi. Rõ ràng là thằng Đạt đã tỏ ra khác hẳn so với những ngày đầu tiên nó tới đây, bằng chứng là nó đã cứu sống tôi một bàn thua trông thấy khi nói đỡ cho tôi trong lúc bị nhạc phụ tra khảo một cách dữ dội. Hơn thế nữa, nó còn tiết lộ cho tôi khá nhiều bí mật mà tôi đang thắc mắc, nào là chuyện về nó và nhỏ Huyền, rồi nhỏ Huyền có một đứa em gái xa nhà tên Tú… Thế nhưng câu chuyện mà tôi vừa mới nghe thì cũng chính là lần đầu tiên tôi thấy nó liên quan đến Vivi bé bỏng, chẳng cần biết nó định làm những trò gì, hễ mà Vivi mất một sợi tóc, tôi sẽ tặng cho nó mười cú đấm “trả ơn”. Trong khi tôi còn đang đứng nghiến răng nghiến lợi, tay chân nắm chặt như định đánh nhau thì Vivi đã đi ra và nhìn tôi cười tít mắt:

-  H chờ em lâu không?

Chẳng nghĩ ngợi gì, tôi ôm chặt lấy Vivi trong ánh mắt ngỡ ngàng của cô bé, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ như vậy, sợ rằng Vivi sẽ có mệnh hệ gì, lúc đó chắc tôi cũng không sống nổi:

-  Kể từ giờ cấm rời anh, nghe chưa?

Vivi chớp chớp đôi mắt, nhoẻn miệng cười, có lẽ bởi vì em không biết tôi đã vừa gặp phải chuyện gì nên chẳng thể hiểu được tâm trạng của tôi lúc này:

-  Hihi, em biết òi!

Mọi chuyện rồi cũng tạm lắng xuống, hai đứa chúng tôi lại ôm nhau ngủ cho đến tận sáng.

“Reeeeeeeeennnnnnnnnnngggggggg… “

Tiếng chuông đồng hồ báo thức rú lên inh ỏi khiến tôi bàng hoàng tỉnh giấc, để lại những giấc mơ còn dang dở, tôi đưa tay lên vỗ nhẹ hai má cho tỉnh ngủ, đã gần sáu giờ rưỡi sáng, chuẩn bị vào lớp đến nơi. Tôi thì sao cũng được, buồn ngủ thì… dù, chẳng ảnh hưởng gì cả. Chẳng là trường tôi thì đầu năm mỗi học sinh được phát 5 phiếu xin phép nghỉ học, tức là mỗi học sinh chỉ được phép vắng mặt 5 buổi không hơn không kém. Thế nhưng, tôi nhanh tay xin được thêm 3, 4 phiếu gì đấy còn thừa lại cộng thêm 5 phiếu của bé Vi nên tôi đã có tầm gần 15 phiếu, tha hồ nghỉ, nếu hết, thì ghi giấy học sinh, chả sao . Tại sao tôi lấy của Vivi ư? Tại vì bé Vi ít bao giờ mà nghỉ học, nếu có nghỉ thì toàn được mẹ gọi điện xin phép, nên chẳng cần ba tờ giấy lộn này, nhưng đối với một đứa thích bùng học như tôi thì đó quả là một gia tài đáng quý. Công việc của tôi bây giờ chỉ là chạy về nhà thay đồ các kiểu, ghi giấy phép rồi nhờ thằng Tuấn đưa dùm, sau đó thì tôi lại được ôm bé Vi mà ngủ tiếp, quả là một kế hoạch vô cùng tuyệt vời vì hôm nay lớp tôi chẳng có bài kiểm tra nào cả.

Nói là làm, tôi chạy ra khỏi phòng và xách xe phóng ngay đi, con AB của thằng Đạt đã biến mất, chắc nó đi rồi và chắc hẳn nó cũng biết được sự có mặt của tôi ở đây. Quả là một mũi tên trúng hai con nhạn, việc Vivi nghỉ học ở nhà phần nào đó sẽ giúp cho em tránh được những việc gì đó mà thằng Đạt chuẩn bị làm mà nó gọi là “giải quyết”. Càng nghĩ tôi càng nóng máu, chạy xe như bay về nhà, tôi phải làm thật nhanh nếu không muốn Vivi bất chợt tỉnh dậy và làm toàn bộ kế hoạch của tôi tan nát. Vừa về đến nhà, tôi đã bắt gặp ngay thằng Tuấn đang thập thò trước cửa, gương mặt lấm la lấm lét, vừa thấy nó, tôi chào ngay:

-  Ê, cu, chờ tao tí!

Nó gật gù:

-  Đù, về đúng lúc vãi nhỉ, tao hết tiền điện thoại, may mà mày về kịp.

Tôi chẳng nói gì, gấp gáp chạy lên phòng viết hai tờ đơn xin phép, mặc thêm bộ đồng phục học sinh ở ngoài để ba mẹ khỏi nghi ngờ, lát đến nhà “vợ” thì cởi ra. Mọi chuyện tôi làm diễn ra chỉ trong khoảng chưa đầy 5 phút, ngay sau đó tôi đã gửi gắm “kho báu” của mình cho thằng Tuấn cộng thêm lời hứa hẹn sẽ bao nó một chầu games vào cuối tuần. Trước khi đi, mẹ tôi cũng dặn dò nhớ về nhà ăn cơm rồi trách móc một chút vì cái tội đi suốt cả ngày hôm qua không thèm về nhà.

Ít phút sau, tôi đã có mặt ở quán phở để rước về hai tô thơm nức mũi, giờ mà Vivi có dậy thì cũng muộn rồi, kế hoạch đã thành công rực rỡ. Và một lần nữa, tôi lại bắt gặp thằng Đạt, lần này, nó đi chung với cái thằng bạn hôm trước, lần này, cả tôi và nó đều nhìn thấy nhau, với vẻ lịch sự mọi hôm, nó bắt chuyện:

-  Ê H, không chở Vi đi học hả?

Tối qua tôi còn tôn trọng nó một chút, nhưng sau khi nghe được “âm mưu bí mật” của nó, tôi tỏ ra phớt lờ và có phần cay cú:

-  Ờ.

Thằng Đạt có vẻ hơi bất ngờ trước thái độ của tôi, chắc nó nghĩ tôi đang bực tức chuyện gì nên cũng im lặng quay đi. Tôi thì chẳng thèm quay sang nhìn nó thêm một phút giây nào nữa, đến mệt với cái thằng hai mặt này, lúc thế này lúc thế khác, không sao mà theo kịp. Quẳng cái bộ mặt khó ưa của nó qua một phía, tôi dắt xe chạy thẳng.

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là thay đồ bình thường, chứ mặc bộ đồ học sinh có mà chết nóng, kế đó tôi đổ phở ra tô rồi mang lên phòng. Vừa mới mở cửa ra, tôi đã thấy gương mặt bí xị của cô “vợ mới cưới”:

-  Trễ học rồi, sao H không gọi em dậy?

Tôi gãi đầu, ngập ngừng, thực ra thì bây giờ cũng đã 7h30, quá nửa tiếng rồi, thế nên tôi có vô số cơ hội để lấp liếm:

-  À thì, anh dậy lúc đó 7h rồi nên thôi xin nghỉ một bữa…

Vivi dặm chân bình bịch ra chiều khó chịu lắm, đưa tay lên dụi mắt mặc dù chẳng có… giọt nước nào cả:

-  Em không biết đâu, bắt đền H đó! Huhu….

Tôi kéo Vivi lên giường, ôm cô bé vào lòng và bắt đầu vỗ về các kiểu, suy cho cùng thì mục đích chính của tôi đâu phải là nghỉ học mà là được ở nhà với em cơ mà:

-  Thôi mà, đừng có khóc, cho anh xin lỗi mà! – Tôi làm mặt thảm, chẳng biết có nhìn hay không.

Vivi ngoài mặt thì tỏ ra giận dữ chứ tôi biết thực chất cô nàng cũng chỉ muốn nhõng nhẽo mà thôi, cái tính này tôi quen quá rồi:

-  Không chịu đâu, H đền cho em đi!

-  Rồi, thích gì cũng chiều, cơ mà cho hun cái ha! – Tôi kê sát mặt mình gần Vivi, cười khả ố

Cô bé phản kháng dữ dội, đốp lại một câu khiến tôi ngắc ngứ không biết làm sao:

-  Ở đây với em đến khi nào mẹ về!

Tôi cứng họng, gì chứ ở lại đây thì tôi sướng đừng hỏi rồi, cơ mà còn gia đình tôi thì chưa biết xử lí thế nào, nhưng dù sao cũng đã độc mồm hồi đầu nên thôi, đã ném lao thì đành phi theo lao vậy:

-  Ừ thì ở vậy!

Được chiều ý, Vivi vỗ tay lia lịa, ôm vai bá cổ tôi, thơm vào má tôi một cái rõ yêu.

Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô bé, tôi cảm thấy như được an ủi phần nào. Ngoài kia bầu trời đầy nắng cuốn thêm chút gió mơ màng khẽ lướt qua khung cửa sổ nhỏ, nơi đó có hai đứa nhóc đang chập chững cùng nhau bước trên con đường đời gian khổ và xa xăm, thế nhưng chỉ cần có nhau, chúng tôi sẽ vượt qua tất cả.

Mọi chuyện có vẻ cũng đã chuẩn bị có lời giải đáp rồi, đúng không Đạt?

Ngoại truyện:

Nha Trang năm nay tiết trời có sự thay đổi hẳn, không còn dịu mát và thoải mái như mọi khi mà thay vào đó là những cơn gió mùa đông vẫn chưa chịu theo mẹ tìm về những chân trời xa xôi để nhường chỗ cho hương vị của mùa xuân sắp cập bến. Đã 4 năm kể từ khi tôi và em bắt đầu quen biết nhau, từ khi bắt đầu trò chuyện cho đến lúc trao nhau những nụ hôn nồng ấm. Hôm nay tôi đón em về, cái cảm giác chờ đợi một người thân thương từ từ bước xuống từ phía cổng sân bay nó hồi hộp và mang một chút gì đó vui sướng, đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy em, cũng 4 tháng rồi chứ ít gì. Đối với mọi người, có thể 4 tháng chỉ là một quãng thời gian chớp mắt, nhưng đối với một đứa con trai xa người yêu, bạn sẽ biết nó chẳng khác nào 4 thế kỉ. Mặc dù tôi đã đón em không biết mấy lần rồi thế nhưng lần này đặc biệt hơn rất nhiều, vì đây là quãng thời gian dài nhất mà tôi với em không được gặp nhau. Chiều hôm ấy, tôi tắm rửa sạch sẽ, chải chuốt gọn gàng và bon bon trên con đường Trần Phú dài đằng đẵng để đón em về với tổ ấm đang chờ đợi cũng như một vòng tay thổn thức lâu ngày.

Em đi về bằng đường hàng không vì em nói em ghét sự chờ đợi, em muốn mình có mặt thật nhanh ở nhà, để gặp ba mẹ, gặp bạn bè và gặp… tôi. Tôi cảm ơn em vì điều đó mặc dù tôi biết rằng quãng đường từ nhà tôi đến sân bay là cả một quãng đường rất dài, tuy nhiên thế có là gì khi tôi đi bằng… ô tô . Thực ra ban đầu tôi đi bằng xe máy, con Wave ghẻ ngày nào đã biến thành một chiếc Air Blade đầy sang trọng, đây là một phần thưởng dành cho sự nỗ lực trong suốt những năm học cấp 3 của tôi, từ một thằng ham chơi tuy không lêu lổng đã có thể đặt chân vào ngưỡng cửa đại học, một niềm mong ước của ba mẹ cũng như chính tôi nữa.

Có thể mọi người xung quanh thấy đó chẳng có gì gọi là to tác nhưng đối với tôi thì đó là cả một trận chiến thực sự mà nhờ nó, tôi đã giữ được em ở lại bên cạnh mình, ít nhất là cho đến tận hôm nay. Ngày ấy, khi kì thi đại học đã gần kề, tôi vẫn mải mê cắm đầu vào những trò chơi điện tử đầy thú vị mà xao nhãng chuyện học hành. Em có nhắc tôi, khuyên tôi, rất nhiều, thế nhưng vẫn chứng nào tật nấy, tôi chẳng thể rút ra được một chút bài học nào, bao nhiêu con điểm kém cứ kéo đến nườm nượp khiến tôi chẳng thể nào dám nghĩ tới một ngày như hôm nay. Sau đó, em chủ động nói lời chia tay, tôi buồn, tôi đau nhưng tôi chẳng thể làm được gì khác ngoài việc tiếp tục cố gắng, cố gắng và cố gắng. Tôi biết mình có lỗi với em rất nhiều, để đền đáp lại tấm chân tình đó, tôi gắng sức học tập, tôi thức khuya dậy sớm một cách miệt mài. Dù đã mỗi người mỗi lối thế nhưng tôi biết em vẫn đang chờ tôi, chờ đợi một sự thay đổi của tôi và chờ đợi một ngày, tôi có thể đàng hoàng bước tới trước mặt em với tờ giấy báo trúng tuyển và cầu xin lời tha thứ. Và tôi cũng đã làm được, công sức bao nhiêu ngày cuối cùng cũng đã cho quả ngọt, tôi đậu vào trường Đại học khối ngành mà tôi mơ ước, em cũng vậy. Tôi đã đến trước mặt em, quỳ xuống và “tỏ tình” với em thêm một lần nữa, có thể nó sẽ chưa phải là lần cuối cùng của chúng tôi, bởi vì tôi vẫn còn nợ em một chiếc nhẫn kim cương và nợ mẹ tôi một nàng dâu thảo.

Chiếc taxi Mai Linh màu xanh cũng đã dừng chân tại sân bay Cam Ranh, tôi rảo bước trên con đường tiến đến cổng ra, cũng tại nơi này, tôi và em đã phải quyến luyến rời xa nhau, một kỉ niệm mà tôi mãi mãi không thể nào quên trong cuộc đời. Nguyên nhân chính khiến em và tôi mỗi đứa một nơi chính là do lực học của em khác xa tôi, em không chọn một ngôi trường tại thành phố này, nó quá thấp so với em mà muốn dấn thân vào Sài Gòn, dù sao thì đó cũng là nơi em sinh ra cũng như lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, giờ trở lại, âu cũng là điều hợp lý.

Ngày em đi, em khóc rất nhiều, nước mắt ướt nhoè cả vai áo tôi, đã lâu lắm rồi tôi không còn thấy em khóc, cô bé mít ướt ngày nào của tôi tưởng như đã mải chơi đâu mất thế nhưng lại đột ngột trở về trong một hoàn cảnh mà tôi không hề muốn nó xảy ra một chút nào. Em khóc nức nở trong vòng tay tôi:

- Em đi đây, H ờ nhà nhớ lo cho bản thân, đừng chơi games nhiều quá, nhớ học bài làm bài đầy đủ đó, huhu….

Tôi mỉm cười xoa đầu cô bé đáng thương của tôi, cảm giác vẫn tinh khôi và mới mẻ như lần đầu chúng tôi gặp nhau. Tôi không muốn khóc mặc dù trong lòng tôi nỗi buồn có khi nhiều hơn cả em, người ta thường nói kẻ ở lại mới là kẻ buồn, và hôm nay tôi cũng vậy, thế nhưng tôi sẽ không khóc, bởi vì tôi biết, tôi còn phải làm chỗ dựa cho một người khác, là em:

- Hì hì, làm như đi luôn không bằng, khóc lóc miết. Vào đó nhớ gọi điện về cho anh biết chưa?

Vivi nấc nghẹn:

- Hức, em biết rồi! H thỉnh thoảng… vô thăm em được không?

Tôi cười, đưa tay lên lau nước mắt cho em:

- Ừ, anh sẽ vào. Nhớ không được léng phéng với thằng nào à nha!

Em không nói gì, chỉ nhìn tôi hồi lâu rồi lại ôm tôi khóc. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự thấu hiểu được cái gì gọi là sự chia ly, nó thậm chí còn khủng khiếp hơn cả khi chia tay người yêu, nó day dứt và khó tả, nó khiến cho tôi cảm thấy đau rát ở trong tim nhưng không sao thể hiện được ra bên ngoài. Tôi kéo em ra, đưa tay lên nhéo má em như những gì tôi vẫn thường làm, tôi muốn đóng dấu thật chắc chủ quyền rằng em sẽ không thể nào rời xa tôi được nữa:

- Thôi đi đi kìa cô, ba chờ nãy giờ đấy, nghe lời anh, không có khóc nữa, biết chưa? – Tôi ra lệnh

Vivi đôi mắt vẫn đỏ hoe, nghẹn ngào trong tiếng nấc khẽ mặc dù em đã cố gắng giấu đi:

- Hức, em đi đây. H… nhớ không có được theo cô nào đó!

- Ừ biết rồi, nói mãi, ngoan, đi đi – Tôi hối thúc

Em đang khóc có thể em cũng khổ, tôi tuy cười nhưng lệ đổ trong tim . Đối với nhiều người khi chia tay nhau, họ có thể cười nói vui vẻ, thế nhưng em khác xa bọn họ, em nhỏ nhắn, em yếu đuối và mít ướt, em khóc khi phải cách xa tôi, một người có thể đem lại cho em một bờ vai, để em tựa vào mỗi khi cần.

Và như thế em đi, hình bóng nhỏ nhắn ấy thất thểu bước đi, tôi có thể thấy bờ vai em khẽ rung lên và chốc chốc cô bé của tôi lại đưa tay lên dụi mắt, nhìn cảnh tượng ấy, trái tim tôi như muốn vỡ ra từng mảnh. Tạm biệt và hẹn gặp lại, Vivi!

……….

……….

……….

“Mather father Gentleman….” – Tiếng nhạc chuông điện thoại của tôi vang lên, ngước mắt lên, dụi đi dụi lại mấy lần. Có những thứ tưởng như gần mà lại rất xa và có những thứ tưởng như đã xa nay lại trờ về thật gần. Em đứng đó, hồn nhiên và đáng yêu như những ngày đầu, nụ cười tít mắt không thể lẫn vào đâu được. Tôi cũng đứng đó, sững lại những mong thời gian dừng trôi, để tôi giữ lấy những giây phút này, giây phút bên cạnh em.

Khi mà tôi vẫn còn ngơ ngác, đôi chân như tê liệt hoàn toàn, chỉ biết đứng đó, chờ em, chờ giờ phút mà chúng tôi lại được ở bên nhau, thì em, cô bé nhỏ nhắn đáng yêu của tôi đã chạy tới và ôm tôi thật chặt:

- Huhu, sao mấy tháng nay H không vào thăm em?

Tôi cười khổ, thật lòng tôi muốn thăm em lắm chứ, muốn được ôm lấy em như lúc này, thế nhưng cũng chính vì lời hứa với em mà tôi không thể làm được điều đó:

- Anh bận… học!

Chẳng biết là Vivi có tin được những gì tôi nói hay không, vì cũng chính vì việc học của tôi mà hai đứa xém chút nữa đã mất nhau, thế mà giờ đây tôi lại nói là không thể thăm em vì bận vùi đầu vào sách vở. Thế nhưng nhìn biểu hiện của Vivi thì tôi nghĩ là em không tin rồi, khuôn mặt đang buồn bỗng chuyển sang tươi hơn và khuyến mãi thêm điệu cười khúc khích đáng ghét:

- Hihi, H xạo em, em không có tin đâu!

Bây giờ đến lượt tôi nhăn nhó:

- Anh nói thiệt mà!

Vivi lắc đầu nguây nguẩy, lại chuyển sang mặt mếu:

- H mà chăm học như vậy á? Hay là H có cô nào rồi? Hức

Tôi phì cười trước khả năng tự biên tự diễn quá mức cao siêu của cô nàng, tại sao Vivi luôn lo lắng rằng tôi sẽ quen một người con gái khác khi tôi tự biết mình đã quá may mắn khi có được em mà không biết tôi còn khổ hơn gấp bao nhiêu lần khi muốn giữ được em khỏi bao con mắt soi mói từ những thằng con trai đang trực chờ xông tới và cưa cẩm tình yêu bé nhỏ của tôi. Và như mọi lần, tôi lại đưa hai tay lên nhéo nhéo đôi má bụ bẫm đáng yêu của riêng tôi, đôi má của Vivi chẳng biết có phải tại tôi nhéo nhiều quá hay không mà giờ trông phúng phính hẳn mặc dù Vivi của tôi có thân hình người mẫu chứ chẳng phải mập ú gì:

- Hahaha, ừ anh có cô khác rồi, cô đó không tin anh như Vi hồi xưa nữa, suốt ngày hỏi vớ vẩn thôi!

Vivi thừa biết là đang bị tôi chọc ngoáy, em bĩu môi:

- H không thương em nữa, ghét H luôn cho coi!

Tôi chẳng đợi cho Vivi kịp phản ứng gì cả, vòng tay ôm chặt em vào lòng:

- Muốn cưới luôn rồi, không muốn thương nữa đâu!

Vivi của tôi dù cho có trải qua bao nhiêu lâu đi chăng nữa, thậm chí có khả năng là đến tận lúc hai chúng tôi đã… có cháu chắt thì em vẫn nhõng nhẽo và dễ thương như vậy, cô nàng đỏ mặt gục đầu vào ngực tôi, lí nhí như ngày nào:

- Ghét!

Dù em vẫn đang gục đầu như thế, tôi vẫn biết rằng em đang mỉm cười, nụ cười hồn nhiên mà tôi đã phải chơ rất lâu để được trông thấy nó. Tôi nắm tay em kéo ra ngoài, hôm nay, tôi đưa em về. Lần đầu tiên đón em cũng vào dịp gần Tết, hôm ấy ba mẹ em cũng có mặt, nói chính xác hơn tôi chỉ là người đi cùng, thế nhưng, giờ đây, tôi được nhạc mẫu giao cho trọng trách vô cùng quan trọng đó là hộ tống cô con gái bé bỏng của bà về tận nhà. Tôi gọi điện chờ taxi rồi cùng em ngồi trên chiếc ghế đá ven đường, bỗng, Vivi níu tay áo tôi, giựt giựt rồi bĩu môi chỉ trỏ vào hàng bánh kẹo trông cực kì… mất máu:

- H ơi em đói!

Tôi đáp, mặt tỉnh rụi, có lẽ tôi đã quá quen với những trò nhõng nhẽo này:

- Lát về ăn cơm giờ mà!

Vivi phùng má rồi lúc lắc mái đầu ra chiều không vừa ý:

- Em không biết đâu, H mua kẹo cho em cơ!

Lâu lâu không gặp, thôi thì chiều chuộng một tí cho em vui. Tôi đứng phắt dậy, chạy ngay sang bên kia đường, sau một hồi thương thảo bàn luận, tôi rước về cho Vivi hai cây kẹo mút, một cái bánh và một chai Trà xanh không độ. Cô nàng thích chí, cười tít, hôn vào má tôi một cái:

- Hihi, em thương H nhất luôn!

Tôi cốc lên trán của Vivi khiến cô nàng đưa tay lên xoa xoa, xị mặt một đống:

- Hức, H đánh em đau quá…, lát về em méc mẹ!

Tôi không sợ những lời doạ nạt của Vivi, vì nếu có méc mẹ thật, đến khi tôi gần bị “đánh đòn”, em cũng lại bênh tôi mà thôi, tôi biết thừa điều đó nên chẳng mấy để tâm những gì em vừa nói, nâng cánh tay phải lên, nạt:

- Xích lại đây coi!

Cô bé mặc dù vẫn đang nhăn nhó và giận dỗi nhưng một khi tôi làm một bộ mặt nghiêm trọng, lúc nào Vivi cũng ngoan ngoãn nghe lời, em tiến lại gần, gục đầu vào vai tôi, tay vẫn cầm hai cây kẹo mút để lột vỏ. Sau một hồi hí hoáy tới lui, cuối cùng Vivi bé nhỏ cũng đã bóc vỏ kẹo thành công , em đưa cho tôi một cái, thế nhưng mặt vẫn nhăn nhó. Vivi của tôi đáng yêu ở điểm đấy, giận thì giận, mà thương thì vẫn thương:

- Của mấy người nè!

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhận lấy cây kẹo từ tay Vivi. Đôi bàn tay em lạnh cóng khi tôi tình cờ chạm vào. Và sau khi tình cờ, tôi cố tình nắm lấy tay của em, cất vào trong túi áo khoác rồi lại ngồi hát vẩn vơ. Hạnh phúc giản đơn những tôi đã phải chờ đợi quá lâu rồi, thế nhưng phải trải qua chờ đợi, người ta mới hiểu được giá trị của tình yêu và biết trân trọng nó. Tìm kiếm tình yêu đã khó thế nhưng để giữ lấy nó thì càng khó hơn gấp bội, bạn có thể dễ dàng tìm đượcngười yêu sau vài ngày tán gẫu trên Facebook nhưng bạn không thể có cái nhìn thực tế nhất về người ấy chỉ bằng… webcam, thế nên tình yêu cũng cần được trui rèn để có thể trở nên vững chắc, tình yêu của chúng tôi cũng vậy, sâu nặng và bền chặt, không thể tách rời được.

Một lát sau thì xe taxi cũng tới, tôi và ông tài xé sắp xếp đồ đạc cho em gọn gàng rồi lên xe trở về nhà. Đoạn đường từ sân bay về nhà rất xa, tôi phải đi mât một tiếng đồng hồ bằng taxi mới có thể đến được. Đối với những thành phố khác, 1 tiếng đồng hồ rong ruổi trên đường chẳng phải là một thứ gì đó quá lâu la, thậm chí khi ở Sài Gòn hay Hà Nội, bạn còn ao ước có thể thoát khỏi một buổi kẹt xe trong khoảng thời gian ấy. Nhưng ở Nha Trang thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác, đường Nha Trang và rộng hơn la tỉnh Khánh Hoà, đường xá luôn luôn thoải mái cho việc giao thông đi lại và việc đi suốt 1 tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ là một điều khá mệt mỏi, nói thế để biết rằng vì Vivi tôi có thể làm mọi thứ .

Lên đến xe rồi nhưng tính hiếu kì của Vivi vẫn chưa dừng lại, cô nàng bắt đầu làm phiền tôi, chỉ trỏ đủ thứ trên đường đi mặc dù lần nào về cũng đã làm rồi. Được một lúc không thấy tôi có chút gì phản ứng mà cứ cắm cúi vào cái điện thoại, Vivi đâm ra giận dỗi, tuy vậy vẫn dưa vào vai tôi ngủ thiếp đi. Vivi lúc ngủ trông cực kì đáng yêu, bờ môi chúm chím đỏ mọng như trái sơ ri, áng chừng chỉ muốn hôn cho một phát , mái tóc dài xoã ra thật quyến rũ. Tôi chợt mỉm cười khi nhận ra, mình quả thực đã quá đỗi sung sướng khi có được một cô người yêu vừa dễ thương mà lại vừa xinh đẹp như thế này.

Chút gió se lạnh về mang theo hơi hướng của một mùa xuân phố biển sắp bắt đầu. Đông còn chần chừ, vấn vương chia tay trong hương vị mặn mà của biển. Đông ngập ngừng với những cơn gió mùa đông bắc cuối cùng, lẫn vào từng cơn mưa, mưa lá bay đầy trời, kéo theo cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tình nhân tìm hơi ấm tay trong tay bên nhau. Tôi hôn nhẹ lên mái tóc của em, người con gái đã cùng tôi trải qua bao nhiêu khoảnh khắc, bao thằng trầm trong cuộc đời, để ngày hôm nay, tôi lại được cùng em đón Tết, cái Tết ấm áp tiếp theo của tôi bây giờ, thì thầm khẽ:

- Ra giêng anh... cưới em!


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 29
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM