Insane

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 3

Chap 9:

Vivi ngoái đầu nhìn về phía tôi, mặt em lộ rõ sự ngạc nhiên nhưng em cũng nhanh chóng quay đầu nhìn sang hướng khác, chẳng biết lúc này em có đang khóc hay ko mà tôi nhìn thấy những giọt nước lấm tấm rơi trên đôi má hồng hảo đáng yêu ấy. Những gì em làm hôm nay khiến tôi cảm thấy khó hiểu và tôi cũng ít nhiều tội nghiệp cho em, thường ngày em đâu có vậy, cô bé băng sương nguyệt lãnh của tôi đâu rồi? Trước mắt tôi bây giờ là một người con gái với thân thể ướt đẫm nước, 2 tay ôm chặt lấy nhau những mong xoá đi cái lạnh giá của cơn mưa đang hối hả trút xuống. Thoáng chút ngập ngừng, tôi dắt xe tới chỗ em ngồi, quên cả mặc áo mưa. Em biết tôi đang tới, em nhìn tôi, ánh mắt em buồn vời vợi, em buồn, tôi cũng không vui. Tôi gạt chân trống chiếc xe của mình, chậc, ướt sũng cả người, tôi ngồi phịch xuống cạnh em. Em chẳng thèm nhìn sang, trong tim tôi lúc này là cả một mớ hỗn độn. Đi với Huyền tôi luôn cảm thấy vui vẻ và tìm được ở em niểm an ủi lớn lao, nhưng cảm giác khi ở bên Vivi là khác hẳn, mỗi lần em chọc cười tôi, tôi cảm thấy ấm ở trong tim, chân tay tôi như đóng băng, chẳng còn biết làm gì nữa. Có phải tôi đã sai, tôi đã sai ngay ngày đầu hay ko? 2 đứa ngồi cạnh nhau, một khoảng lặng xuất hiện, em cứ nhìn những hạt mưa cứ rào rào không ngớt, tôi nhìn em, tôi cảm thấy em lúc này sao mà nhỏ bé, sao mà đáng thương thế. Ngoài cổng trường lúc này chỉ còn lác đác vài 3 đứa học sinh chờ phụ huynh đón núp mưa dưới tán cây xà cừ trăm tuổi. Tôi nhìn em hồi lâu, tôi đánh liều mở lời:

-  Vivi có chuyện gì buồn à, kể cho tui nghe đi!

Nàng lặng lẽ ko đáp.

-  Kể ra cho nó nhẹ lòng, Vivi cứ như vậy tui cũng thấy… buồn lắm á – Tôi an ủi em

Em lại ko nói gì.

Tôi quay sang nhìn thì em 2 mắt em đã đỏ hoe hết cả rồi. Em đưa tay lên lau nước mắt, cảnh tượng này tôi đã thấy 2 lần trong một ngày, nó làm tim tôi cảm thấy nhức nhối, tôi chỉ muốn ôm chầm lấy em, vỗ về và an ủi em thôi. Ngày xưa còn chập chững cua gái, kinh nghiệm của tôi là nếu con gái khóc thì cứ ôm là đổ ngay. Nhưng bây giờ kế bên tôi cũng có một cô bé đang rơi lệ nhưng tôi không xem em là đối tượng tán tỉnh hoặc chí ít là lúc đó… tôi nghĩ em chỉ là một người bạn thân mà thôi. Tôi thu hết can đảm, tôi vòng tay qua tựa đầu em vào vai tôi, em cũng không phản kháng trái lại em còn dựa sát vào người tôi mà khóc, nước mắt em rơi ướt bờ vai tôi, tôi cảm thấy quặn thắt trong tim nhưng chẳng biết cách nào gỡ được nút thắt ấy. Bất thần em lên tiếng, em nói trong tiếng nấc nghẹn:

-  Ba Vi… bỏ mẹ con Vi… đi theo… người khác rồi H ơi

Em càng khóc to hơn, mãnh liệt hơn. Tôi càng ôm em chặt hơn, tôi muốn mình trở thành một bờ vai vững chắc để giúp em vượt qua nỗi đau này. Thật tình thì tôi cũng chẳng biết phải an ủi em làm sao vì tôi chưa trải qua mất mát gì trong gia đình cả, gia đình tôi rất đầm ầm và hoà thuận, ba mẹ tôi luôn vui vẻ với nhau, thỉnh thoảng còn chọc ghẹo nhau cứ như vợ chồng son vậy. Từ đầu năm em đã nói với tôi rằng em là con một, thế nên khi ba mẹ chia tay thì em hẳn nhiên cảm thấy rất buồn. Tôi đưa tay lên vuốt mái tóc em như cách an ủi duy nhất tôi có thể làm vào lúc này. Em tiếp tục thổn thức:

-  Hồi nhỏ ba thương Vi lắm, hức… Chẳng biết sao mà giờ… giờ ba… ba bỏ Vi với mẹ mà… theo… người đàn bà khác, hức… - Em lại oà khóc

-  ……………… - Tôi im lặng lắng nghe em

-  Ba nói ba… với mẹ… không còn thương nhau nữa… cuộc sống nhiều bất hoà, nên ba… nên ba bỏ Vi mà đi rồi H ơi, Vi buồn lắm, hức… - em nằm yên trong lòng tôi, em thỏ thẻ nhìn thương lắm.

-  Thôi Vivi đừng có buồn nữa, có… có H đây rồi – Tôi lại ôm em chặt hơn

Em cứ đưa tay lên lau nước mắt, tôi cũng thế, tôi đưa tay lên lau nước mắt cho em, không để những giọt lệ buồn cứ tồn tại mãi trên gương mặt tiểu thư xinh xắn của em. Ngoài trời thì mưa rất to, bên lề đường hôm ấy, 2 đứa học trò, một nam một nữ ôm lấy nhau, sưởi ấm cho nhau cả về thể chất lẫn tinh thần. Em lúc này đã thôi không khóc nữa cũng, tôi biết ý nên cũng từ từ buông em ra mặc dù trời vẫn còn lạnh lắm. Một khoảng lặng như thưởng lệ lại xuất hiện giữa cả 2, em sau khi thút thít cả buổi thì giờ chắc còn ngại ngùng, tôi khẽ liếc thấy gương mặt em đỏ ửng cả lên. Tôi lúc này cũng chẳng khác mấy, nhưng là thằng con trai thì phải chủ động, chị 2 tôi đã từng nói như thế. Tôi hỏi em:

-  Còn buồn nữa ko cô nương?

-  Tui… tui đỡ ùi – Em bẽn lẽn trả lời, nhìn em như con mèo con, rất đáng thương và cũng đáng yêu nữa

-  Khóc ướt hết áo tui rồi mà buồn được gì nữa ha – Tôi chọc em như muốn phá tan không khí nặng nề

-  Vô… vô duyên! – Em lại lí nhí rồi, cơ mà sao tôi cứ bị rung động thế nhỉ???

Trời vẫn đang mưa, từng cơn gió lướt qua làm cả 2 đứa run lên từng chập, mưa, buồn… cơ mà cũng vui.

Chap 10:

Lâu nay khi tôi cùng bé Huyền sánh đôi xuống lấy xe ra về thì Vivi đã đi trước từ đời nào rồi, tôi cũng hơi ngạc nhiên rằng tại sao hôm nay em còn ở lại đây, có phải do cơn mưa kia hay em đang chờ đợi một điều gì đó, chờ đợi một thứ vô hình không tên có thể giúp em vượt qua nỗi buồn, nỗi đau ấy. Tôi chỉ khẽ hỏi em:

-  Ai đưa... về ?

-  Ba… thường ngày ba hay đón Vi về nhưng hôm nay… hôm nay…… – Khoé mắt em lại long lanh, em chực trào ra những giọt lệ mà phải rất lâu, rất lâu tôi mới khiến nó không còn làm phiền đến em nữa.

-  Thôi, đừng khóc nữa. Đứng lên H đưa về… – Tôi lấy tay lau nước mắt cho em, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi chẳng còn sợ hay ngại ngần gì cả

-  Dạ… - Vivi trả lời tôi, ngoan như một đứa con nít.

Tôi cũng hơi “sướng” vì câu trả lời này của em, tự nhiên lại được em tôn lên làm bậc tiền bối, chắc lúc ấy tôi hơi tỏ ra nghiêm khắc và dữ dằn quá nên lại gợi cho em hình ảnh người cha của mình chăng ? Uầy nếu vậy thì tôi lại làm em buồn rồi phải không? Thế nhưng tôi tuyệt nhiên ko muốn nó xảy ra với em thêm lần nào nữa. Tôi cố pha trò chọc em những mong em có thể bình tâm trở lại:

-  Ừm, bé Vivi bữa nay ngoan, về anh thưởng cho, hehe – Tôi cười làm mặt ranh mãnh.

-  Hâm, tui… tui với ông bằng tuổi nhau đó – Em bĩu môi quay mặt đi, có vẻ nỗi đau trong em đã nguôi bớt đi phần nào, tôi cũng thấy mình như vui lây một chút.

Tôi đứng dậy dắt xe, trời thì vẫn thế thôi, vẫn mưa rất to, vẫn hắt những cơn gió lạnh vào thân hình bé nhỏ của em. Chiếc áo mưa của tôi thì lại là áo mưa một người, tôi mặc rồi thì em tính làm sao đây, giờ đã quá 12h trưa, nhìn đi nhìn lại một hồi thì tôi tháo ra đưa cho Vivi giọng ra lệnh:

-  Mặc vô đi, bị bệnh sao đi học đc?

-  Còn H thì sao? – Em bẽn lẽn hỏi tôi, nhìn em ngộ ngộ

-  Đã nói mặc thì mặc đi, ko cãi nữa – Tôi giả vời hổ báo

-  Ưm, người ta bít rồi – Em nhăn mặt đáp, lại dễ thương nữa.

Rồi tôi chở em về nhà, trên đường đi, em có vẻ như đã lấy lại được tâm trạng bình thường, em lẩm nhẩm hát vu vơ, tôi khẽ bật cười. Không biết có phải tôi nhạy cảm quá hay ko mà tôi có cảm tưởng rằng cứ chốc chốc Vivi lại khẽ dựa đầu vào lưng tôi. Khỏi phải nói, một thằng con trai ko có ưu điểm gì nổi bật được chở người đẹp lại còn được nàng bày tỏ tình cảm thế kia nên tôi sướng tê cả người, ngồi lái xe mà cười hềnh hệch như thằng điên. Chở em về đến nơi, tôi dừng lại đưa em vô tận trong nhà rồi mới trở ra. Căn nhà em nằm ngay sát con hẻm nhà thằng bạn cấp 2 của tôi nên tôi nhớ là cũng đi qua vài ba lần rồi. Căn nhà khá khang trang, rộng rãi, nói không ngoa thì cũng phải đẹp nhất nhì khu này, thế nhưng lại vắng vẻ và u buồn làm sao ấy, mẹ em thì chắc giờ này đang trên cơ quan, ba em thì đi theo người mới, nghĩ đến cảnh một cô bé mới 16 tuổi cô đơn ăn cơm một mình trong căn nhà lạnh lẽo ấy, bất giác tôi cảm thấy chạnh lòng và thương em hơn. Khác hẳn với gia đình, nhà thì chật mà người lại đông, cả ông bà, ba mẹ và 3 chị em, sinh hoạt cũng phải nói là hơi bất tiện một chút cơ mà ấm áp lắm, chẳng bù cho em. Tôi muốn vào ngồi cùng với em, chia sẻ cùng với cho đến khi cơn mưa dai dẳng này tạm ngớt nhưng những suy nghĩ đó của tôi chưa kịp biến thành lời nói thì Vivi đã khẽ níu áo tôi lại:

-  Vô nhà chút… cho khô người rồi về! – Em lí nhí trong khuôn miệng xinh xắn kia, nhỏ thôi nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy vui hơn rồi

Tôi thì đang sướng trong lòng, sao nàng tâm lý thế nhỉ? Cơ mà làm thằng đàn ông đứng với gái phải tỏ ra lạnh lùng vô cảm, tôi giả vờ bơ đi chảnh cờ hó:

-  Thôi đằng nào cũng ướt rồi cho ướt luôn, ko sao đâu mà lo – Tôi vênh cái mặt lên nhìn muốn đấm, quả là lúc đó nhìn tôi mất dạy thật, cứ như loại phân biệt giai cấp.

Nghĩ bụng rằng dù gì thì em cũng đang mang ơn mình, em sẽ kéo mình vô nhà thôi. Nào ngờ nàng quay phắt vô, đóng cửa cái rầm:

-  Không vô thì thôi, đi luôn đi – Vivi nói giọng có vẻ đang giận

-  Ớ… ớ – Tôi lớ ngớ nói ko nên lời luôn, ko ngờ em nó cá tính mạnh thế.

-  Uầy, cái mồm hại cái thân!

Tôi tự than thân trách phận, thương thay cho cái phận hồng nhan bày nổi ba chìm.

Lủi thủi dắt xe ra về, tôi nặng nhọc khoác chiếc áo mưa chết bằm kia lên, nhủ rằng giá như mình ko mang thì em nó đã mời mình vô nhà mà chăm sóc cho rồi. Càng nghĩ mà càng điên. Thế nhưng tôi đã lầm, chợt từ phía đằng sau lưng, giọng nói ngọt ngào ấy vang lên:

-  H ơi, đợi Vi chút

-  ….. ???? – Tôi quay lại với ánh nhìn thắc mắc

Trên tay em là chiếc khăn bông dày cộm, em tiến lại lau hết đầu tóc mặt mũi cho tôi. Lúc này thì tôi chỉ muốn trực chờ mà bật khóc mà ôm lấy em nó thôi. Các bác đừng bảo tôi gay hay sao mà lúc nào cũng khóc với lóc, chẳng qua vì quả thật lúc đó cảm động vãi cả ra, tưởng em nó bỏ đi luôn ai dè vẫn còn quan tâm đến tôi vậy. Em lau hết mặt mũi áo… à mà ko có quần cho tôi, nhìn vào cứ như mẹ đang lo cho con trai vậy, ngại chết đi được, cũng may là hôm nay mưa, chẳng ai thèm ra ngoài mà rình tụi tôi cả. Người ngợm thì ít nhiều đã ko còn ướt quá nữa, tôi mặc lại chiếc áo mưa lên, ngoái đầu nhìn Vivi, ánh mắt em còn thoáng buồn nhưng em vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo vẫy tay tiễn tôi. Tôi nhắc em:

-  Vô nhà đi coi chừng cảm lạnh đó!

Em vẫn đứng đó chờ tôi đi khuất, tôi biết vì trên chiếc kính chiếu hậu kia vẫn còn hình ảnh cô bé Vivi đáng thương ngày ấy đứng nhìn một thằng nhóc loi choi chưa hiểu sự đời đang bon bon trên chiếc Wave ghẻ dần xa trong tầm mắt. Trái tim tôi lại nhói và tôi không thể dừng nghĩ về em, về người con gái bé nhỏ ấy. Tôi chợt mỉm cười vì suy nghĩ mông lung của mình, chỉ muốn nói với em một câu thôi, rằng:

-  Đừng khóc nữa nhé, Vivi của “anh”.

Chap 11:

Trưa hôm ấy về nhà tôi ăn cơm ngon hơn thường lệ, gắp món ăn lia lịa, ông anh nhìn tôi trố mắt, ba mẹ thì ngạc nhiên hết thảy vì thường ngày tôi ko phải là 1 đứa háu ăn. Ông anh tôi sau một hồi suy ngẫm phán:

-  Con nghĩ nên đưa thằng này đi bệnh viện ba mẹ à, mấy hôm trước thấy nó nằm ngủ mà cứ Vi với Huyền gì đó cả tối - Mặt đểu vãi

Khỏi nói lúc này tôi đực cả mặt ra, ko lẽ tôi ngủ mớ cũng gọi tên 2 nàng sao trời? Ba tôi trợn mắt:

-  Học hành ko lo ở đó mà gái với gú, coi chừng mày đấy!

-  Dạ… dạ – Tôi lí nhí trả lời kèm theo cái liếc mắt căm thù dành cho ông anh trai

-  Bữa nào dắt em dâu về cho chị mày coi mặt nhé nhóc – Bà chị cả của tôi lớn giọng

Nhà tôi thì bà chị cả với ông anh là sinh đôi nhưng bà chị ra trước nên làm lớn còn ông anh tôi ra sau nên làm nhỏ, thế nên mỗi lần bả nói thì ông anh tôi chỉ có nước im thin thít, lần này cũng vậy. Tôi mừng như bắt được vàng, cười nói rôm rả hẳn lên. Mẹ tôi thì thở dài ngao ngán, tôi không rõ ý bà là gì, nhưng thôi mặc kệ, chuyện quan trọng là tôi kìa.

Cơm nước xong xuôi, tôi lao vô phòng, bình thường thi tôi đã tót lên ghế chơi games rồi nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi không có tâm trạng làm gì cả, tôi ôm chiếc gối ôm dài cả mét của mình và… nằm suy nghĩ vẩn vơ. Tôi nghĩ về Vivi nhiều hơn, tôi không biết chính xác lý do mà em buồn như hôm nay nhưng tôi có thể cảm nhận được, dù em nói là do ba em bỏ mà đi nhưng tôi chắc rằng tôi cũng là một phần lý do khiến cô gái xinh đẹp ấy phải khóc. Nghĩ mà chỉ muốn đấm cho mình một cái nhưng thôi tôi mà chết thì làm sao có thằng đẹp trai nhất thế giới dược. Uầy, đẹp cũng là một cái tội hay sao? Một lát sau, tôi lại nghĩ đến bé Huyền. Em hồn nhiên, nhí nhảnh và vui tươi bất kể mọi lúc mọi nơi nhưng chính vì lẽ đó mà tôi chưa từng thấy em buồn để có thể an ủi được em. Một người con trai luôn muốn mình trở thành chỗ dựa cho người con gái của họ chứ không phải ngược lại, thế mà tôi lại gặp ngay hoàn cảnh trớ trêu ấy, những lần tôi buồn vì… điểm kém, em động viên, vỗ về tôi, em chọc tôi cười, tôi cảm thấy thiếu em thì cuộc sống của tôi chắc sẽ thiếu mất đi một phần niểm vui và thiếu cả một chỗ dựa tinh thần nữa. Tuy nhiên tôi không chắc cảm giác của mình về cả 2 người, ở bên cạnh ai tôi cũng ít nhiều cảm thấy hạnh phúc và có được niềm vui. Thật sự thì tôi cũng chưa xác định rõ tình cảm là lý trí của mình, thế nên trước mắt tôi cứ coi bé Huyền và Vivi chỉ là… 2 người bạn thân mà thôi. Nghĩ ngợi mông lung một lúc thì chợt nhớ ra là chiều này có đá banh nên thôi nằm ngủ một lát.

2h chiều nay, trời đã ko còn mưa nhưng đường xá vẫn ướt đẫm, chẳng biết sân siếc thế nào. Tôi lôi bộ đồ M.U mới tậu ra đóng vào người rồi bơi đến sân bóng mini trên đường Nguyễn Thị Minh Khai – là nơi trường tôi tổ chức các giải đầu bóng đá cho các khối lớp. Hôm nay đám con trai lớp tôi đi khá đông, phải đến 13 thằng mặc dù sân chỉ đủ cho… 5 thằng. Và vì lẽ đó, tôi nghiễm nhiên được… ngồi chơi xơi nước vì các vị trí đã đủ cả. Phát khùng chụp gôn, 2 thằng Xông Pha và Nguyên Kha làm hậu vệ, vị trí ghi bàn giao cho Lam ss và Đan lùn. Phải nói là có vẻ bọn lớp tôi đá khá ăn ý, phối hợp bật nhả cứ như Tiki-taka cơ mà không nhanh bằng. Đội lớp A4 thì yếu nên thằng thủ môn mập ù cứ gọi là đếm banh trong tuyệt vọng. Thằng Lam và Đan lùn là nỗi khiếp sợ của hàng phòng thủ đối phương, mỗi khi 2 thằng này có bóng là y như rằng bọn kia sợ vãi đái ra quần, chân tay run hết cả lên cứ thế mà lao ra đốn giò. Nhưng 2 thằng lớp tôi đâu phải tay vừa, kỹ thuật bọn nó thuộc loại siêu hạng cứ vờn bóng rồi chuyền nhau khiến bọn kia mệt lử đi sau đó tung cú sút cực mạnh xé tan mành lưới đối phương. Và dĩ nhiên là thắng thì bọn dự bị như tôi được vào sân “thể hiện đằng cấp”, tôi, thằng Bình, thằng Phúc thay cho thằng Pha, thằng Kha và thằng Lam. Bọn đối thủ thì lúc này chẳng còn động lực đâu mà đá, cứ có bóng là phá đại lên trên. Tôi từ nhỏ đã đá banh nhiều nhưng kĩ thuật thì chưa được rèn luyện chỉ được cái gọi là “biết đá” mà thôi, trong một lần có bóng trước vòng cấm, một thằng chạy lại tính đốn giò tôi, vì đã chinh chiến nhiều nên cảm giác bóng của tôi rất tốt, tôi thừa biết nó định làm gì và ngay lập tực, tôi đảo bóng qua chân còn lại, cái này tôi không biết có đc gọi là lừa bóng hay không vì thấy sao mà “dễ” quá. Tôi thì thấy vậy cơ mà bọn ở ngoài sau pha ấy hò reo cổ vũ khá cuồng nhiệt, tôi biết là ngoại trừ mấy thằng dự bị ra thì đám còn lại đứa nào chẳng làm được động tác đơn giản như thế, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy sướng sướng thế nào ấy. Tôi tung cú sút bằng má trong chân trái, bóng xoáy lên góc chữ A, thằng thủ môn chỉ còn biết đứng nhìn mà thôi. Bọn lớp tôi khen lấy khen để, ở chỗ hàng ghế khán giả của A4, tôi thấy một con nhỏ cũng vỗ tay cho bàn thắng vừa rồi của tôi mặc dù đội em nó đang thua. Tôi thì lúc này chỉ biết nhảy cẫng lên sung sướng, đúng lúc đó thì thầy Thanh trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu, kết quả chung cuộc lớp tôi giã gạo bọn A4 với tỉ số “n trái” (nhiều quá ko đếm được). Cả bọn kéo ghế ra ngồi thở phì phò. Bây giờ tôi mới nhìn rõ khuôn mặt của con nhỏ lớp A4 ban nãy, nhỏ này da trắng, tóc dài xoã ra nhìn khá xinh, ẻm đeo cặp kính Nobita nhìn yêu lắm, 3 vòng chuẩn, nếu đem so sánh với 2 bà cô của tôi thì chắc cũng phải ngang ngửa. Và tôi chợt nhận ra là không chỉ tôi mà đến 5 6 thằng lớp tôi cũng đang say sưa ngắm ẻm, chậc, con trai mà, gặp gái đẹp không nhìn thì chỉ có gay. Mấy thằng bại tướng của chúng tôi đang túm lại mà cưa cẩm em nó, em chỉ cười hiền đáp lại nhưng chẳng tỏ vẻ quan tâm một thằng nào. Nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện thì em nó tên là Nhàn còn cái gì Nhàn thì… ko rõ. Đê mê một hồi thì thằng Phát khùng cốc đầu tôi một cái:

-  Tốt em bữa sau đi theo lâu lâu anh cho vô hưởng sái – Nó cười khằng khặc

-  Sao cũng được… bố éo quan tâm – Tôi gằn giọng, hơi bực vì nó phá đám trong lúc tôi đang ngắm ng đẹp

-  Nhìn em nào mà nước miếng chảy đầy mồm thế mậy? – Thằng Phúc cà khịa

-  Đó, bé áo xanh kìa – Tôi chỉ chỉ

-  À, con nhỏ đó hồi học chung với tao đó mà – Thằng Phương Quắn lại nhận bà con, tôi nghĩ là nó chỉ chém gió mà thôi, ai ngờ nó gọi thật:

-  Nhàn ơi có thằng này muốn xin số mày nè! – Nó chỉ trỏ tôi

-  Đậu má mày chơi tao à? – Tôi xồ lên táng vào đầu nó mấy cái

Nhàn quay sang, khuôn mặt em hơi ngơ ngác, nhìn yêu chết đc. Ẻm định thần lại rồi nhìn tôi, cười rõ tươi rồi giơ tay lên vẫy vẫy tôi. Lúc đó mặt tôi nhìn như con chó dại vậy, cứ ngu ngu kiểu gì ấy.

Chap 12:

Đám bạn tôi cứ chọc ghẹo liên tục, rồi thằng Phương lại quay sang:

-  Nhàn ơi nó kêu nó yêu mày rồi!

-  Đệch… - Tôi nói ko nên lời, mặt lúc này đỏ như quả gấc

Tôi chẳng biết lúc đó em có quay lại nhìn tôi hay không, chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích của em và đám con gái A4. Tôi đứng phắt dậy ra dắt xe rồi chuồn, đám bạn tôi cũng thôi đùa giỡn rồi lần lượt kéo nhau ra về. Ra đến cổng, tôi lục tung chiếc cặp mới đào ra được 2 kành ( ngàn) trả tiền gửi xe, đứng chặn ở cổng phải đến 5p, hơi nhục nhưng mà… hên. Tôi vừa dắt xe tiến ra ngoài thì Nhàn cũng dắt chiếc xe điện Asama ra, nàng cười với tôi:

-  Bạn đá hay lắm í

-  Cám… cám ơn… Nhàn – Tôi bối rối vò đầu bứt tóc

-  Hihi, mình về nha.

Em cười rõ tươi rồi lên xe đi thằng bỏ lại một thằng con trai đứng nhìn theo em mãi đến khi thằng trông xe đá vào đuôi xe, tôi mới choàng tỉnh và lên xe phóng về trong tâm trạng khoan khoái lạ thường, Nhàn có vẻ gì đó rất thân thiện, cởi mở ko lạnh lùng quá cũng chẳng vồ vập quá, đúng là mẫu người trong mơ, tôi tự nhủ. Ngay lúc ấy thì tôi xác cmn định là sẽ đem chuông đi đánh xứ người, tình yêu phải trải qua giai đoạn này thì mới thú vị, tôi nghĩ vậy. Và thế là tối hôm đó về nhà, tôi quăng phứt cái mối lo rằng ko biết chọn ai giữa Vivi và bé Huyền vì tôi chỉ có một mục tiêu theo đuổi mà thôi, đó là em, Nhàn “yêu dấu” ạ. Tôi cũng không nhận ra rằng mình đã quá tự tin khi nghĩ rằng 2 người đẹp của lớp đều… thích tôi, thực tế thì không phải vậy.

Sáng hôm sau, như thường lệ tôi đến trường khá sớm, không quên mua vài cây kẹo mút Chyps Chyps gì đấy để mua chuộc thằng Phương quắn vì nó chính là cây cầu duy nhất nối tôi với Nhàn. Lên đến cửa lớp, tôi thoáng bất ngờ vì hôm nay Vivi đến khá sớm, nhiều đứa còn chưa tháo được cặp ra khỏi lưng thì nàng đã ngồi đó và chăm chú học bài rồi. Nàng có vẻ chưa nhìn thấy tôi, tôi sẵn tâm trạng thoải mái, đi luồn ra phía đằng sau nàng rồi ngồi xuống ở bàn thứ 5, có vẻ Vivi vẫn chưa nhận ra. Tôi lớn tiếng:

-  Bé Vi!

-  Dạ… - Mặt em biến sắc quay lại, chắc là giật mình đây mà

-  Hehe, ngoan – Tôi lấy tay xoa đầu em

Em hất tay tôi ra rồi tát vào mặt tôi một cái muốn nảy đom đắt mắt:

-  Vô duyên… ai là bé… của ông – Em nhăn mặt quay lên

-  Bé Vivi hôm nay còn buồn ko nào? – Tôi nhăn nhở

-  Không biết – Giọng em nghe như giận

-  Nói đi anh thương nha, hehe – Tôi lại chọc em

-  Không thèm, go die go! – Em nói như mắng vào mặt tôi

-  HẢ???? Là sao ??? – Tôi chẳng hiểu em nói gì

-  Tự hiểu, hỏi nữa tát chết giờ – Em nói giọng có phần bình thường trở lại rồi

Tôi thì lúc đó mặt như này @_@. Go die go là cái quái quỷ gì thế? Tiếng anh à? Tôi suy nghĩ một lát rồi đập bàn cái “rầm”:

-  Haha, biết rồi nhá, go die go là “đi chết đi” đúng ko? – Tôi cười khằng khặc vì độ hài hước của Vivi

-  Xí, biết rồi thì sao ko làm đi? – Em thè lưỡi trêu tôi

-  Anh chết lỡ bé Vivi mà khóc biết ôm ai đây? Huhu – Tôi giả vờ làm mặt thảm

Em quay lại, mặt em đỏ bừng, nhìn lại đáng yêu nữa rồi, em tát tôi cái nữa vào má còn lại, thế là cái mặt tôi giờ như cái gối của em, thích là tát, lỡ có ngày em tát mạnh quá anh mà vỡ mồm thì em khóc ai dỗ đây? Và cũng kể từ đó cho đến sau này, lâu lâu em lại tát tôi một cái, cứ hâm hâm cơ mà tôi lại thích. Sau buổi trưa sướt mướt hôm qua, toi và Vivi nói chuyện với nhau cởi mở hơn và trêu chọc nhau nhiều hơn. Thế nhưng lúc này tôi hơi sợ, tôi thôi ko chọc em nữa, lỡ em nó nổi điên tát thật thì mồm đâu ăn cơm mẹ nấu ?, thế là tôi trèo lên nhảy vào chỗ cạnh em:

-  Nói đùa chút mà tát đau quá nhe bà 2?

-  Cho chết… đáng đời – Em nhăn mặt

-  Hé hé, giận rồi! – Tôi xoắn em

-  Ai thèm giận người dưng? – Em giả vờ làm mặt giận cơ mà đáng yêu lắm

-  Ừa vậy sau này khóc đừng kiếm tui à nha!

Em lại tát tôi phát nữa. Đau nhưng mà… sướng.

Tôi nghiêm chỉnh trở lại, phóng ra về phía tổ 2 chỗ thằng Phương Quắn đang ngồi, móc 2 cây kẹo mút ra dụ hàng nó:

-  Ê ăn ko mậy?

-  Đéo! – Có vẻ nó nhận ra lòng tốt bất ngờ của tôi có vấn đề

-  Sao ko, tao thấy m hay ăn lắm mà? – Tôi giả ngu như ko biết

-  Sao tự nhiên hôm nay cho tao kẹo, thích gì nói luôn đê! – Thằng này tinh ý phết

-  Ờ thì… tao… mày cho tao số… em Nhàn đi ! – Tôi ấp úng

-  Được thôi với một điều kiện

-  Sao?

-  Mày cho tao số em Vi đi rồi tao cho lại? – Nó cười dâm

Á đù cái thằng ôn con này hoá ra để ý bé Vivi của tôi, tôi thà chết cũng ko để nó đạt được mục đích, cái khuôn mặt ngây thơ dễ thương đằng kia mà rơi vào tay cái thằng dâm tà này thì xong một đời hoa. Kì này cho mày chết cha mày, dám bố láo với ông à? Nghĩ là làm, tôi móc con Iphone ra bấm lia lịa rồi nhắn số… Long cô cô sang điện thoại cho nó. Thằng này thế mà ngu nó ko mảy may nghi ngờ rồi đọc cho tôi số của Nhàn, em nó tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thanh Nhàn, ôi cái tên mộc mạc, đậm chất Việt Nam cơ mà sao người thì đẹp thế? Tôi mơ màng, đút điện thoại vào túi chạy thằng về chỗ ngồi. Bóc vỏ 2 cây kẹo mút Chyps rồi đưa cho Vivi một thanh kẹo, em cầm lấy mà… mút. Đừng có nghĩ bậy bạ nhé, em nó mút từ tốn lắm chứ ko vớ vẩn đâu. Nguyên 3 tiết đầu tiên của buổi hôm đó, tôi cứ ngồi nghĩ ngợi những gì sẽ nhắn với Nhàn, cứ lâu lâu lại cười khằng khặc làm Vivi cũng cứ lâu lâu lại tát tôi một cái. Cơ mà đang say nắng thì vài ba cái tát có ăn nhằm gì, tôi lại ngồi thơ thẩn và… mơ. Thế rồi giờ ra chơi cũng đến, tôi chạy ra chỗ bé Huyền định rủ em đi ăn sáng như thường lệ:

-  Lùn đi ăn sáng đi!

Em quay lại, mỉm cười rồi lắc đầu từ chối:

-  Ừm… Huyền có hẹn rồi, để mai H nha!

-  Ừ, vậy… mai cũng đc – Tôi chán nản thờ dài

Đang định quay lại chỗ ngồi thì nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa sổ ngay chỗ bé Huyền ngồi:

-  Huyền ơi đi ko? – Giọng một thằng con trai

-  Đi chứ, hihi - Em nó trả lời

Lúc này tôi cũng đang chán, quay mặt lại nhìn coi thằng nào mà khiến em bỏ tôi đi theo nó thế vì rõ ràng trước giờ toàn em rủ tôi đi mà. Chỉ vừa nhìn thấy cái bản mặt đó, tôi như muốn ngã ngửa ra sau vì sốc, chỉ biết thốt ra một tiếng:

-  HẢẢẢẢẢẢẢ !!!!????


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 4
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM