XtGem Forum catalog

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 34

Chap 78:

Lâu lắm rồi tôi mới có một ngày buồn như hôm nay, à có thể là thêm cả ngày mai, ngày mốt hoặc cả tuần sau nữa không biết chừng. Tại sao tôi buồn khi đang trong chuối ngày nghỉ sau khi thi học kì ư? Tại vì cô bạn thân nhất của tôi vừa mới rời tôi về quê thăm họ hàng và gia đình rồi, để lại tôi một mình chẳng biết làm gì cho đỡ buồn đây. Trước đây chừng vài tháng thì ước mơ lớn nhất của tôi là được ngồi nguyên ngày bên chiếc PC thân yêu và nghiền ngẫm game một cách thích thú, thế nhưng chẳng hiểu sao giờ đây tôi lại chẳng còn hứng khởi để làm điều đó nữa. Đành rằng tôi thường trốn Vivi để chơi games, cơ mà giờ không có ai ngăn cản tôi cũng đâm ra nhụt chí, chẳng thèm đụng vô nữa, đúng là dòng đời đổi thay, chẳng biết đâu mà lần.

Sáng đầu tiên của kì nghỉ, như thường lệ tôi nhọc nhằn lê từng bước nặng nề ra khỏi giường sau khi sút vào mông ông anh tôi một cú rồi chạy thục mạng. Đánh răng rửa mặt xong xuôi thì tôi mò xuống nhà với cơ số đồ ăn sáng mà mẹ tôi mua về và thường là không hợp khẩu vị. Mẹ tôi rất quan tâm đến sức khoẻ gia đình, thế nên bà thường chọn những loại thực phẩm giàu dinh dưỡng theo một lịch trình cụ thể trong tuần, mà chính vì nó lặp đi lặp lại liên tục như thế nên những thứ đó thì tôi ngán tận cổ, tôi chỉ khoái phở, bé Vi của tôi cũng vậy :sosad:. Cơ mà nhắc đến phở tôi lại buồn, thành ra cuối cùng tôi lại phải ngồi nhai bánh mì nhóp nhép, thỉnh thoảng được tí sữa chấm cho đổi vị, ngọt thì ngọt thật nhưng sao đầu lưỡi tôi nhạt thếch.

Ăn sáng xong thì bắt đầu đến giờ chán, ngoài chiếc máy tính ra thì nhà tôi chẳng còn gì cho việc giải trí, mà đâu phải cứ muốn chơi là chơi được, ông anh tôi giành chơi Đột Kích cả ngày, lâu lâu chị Trà gọi thì mới phủi đũng quần mà đi, tôi mới xơ múi được chút ít. Nhưng như đã nói, bây giờ tôi chẳng có hứng thú nào mà chơi games nữa, tôi chỉ nằm vật ra giường, gác tay lên trán mà suy nghĩ vẩn vơ tìm thú tiêu khiển:

-  Chẳng biết giờ này bé Vi ăn sáng chưa? Không biết em ăn có hợp khẩu vị không nữa? Haizzz…

Ôi! Mới xa có nửa ngày mà tôi đã nhớ không chịu được, chẳng rõ hết ngày hôm nay tôi có còn sống không hay là nhảy lên bàn thờ ngồi nữa.

Chợt, tôi sực nhớ rằng Vivi dặn tôi thường xuyên cho con Bi mặt ngu ăn, chìa khoá cửa tôi cũng cầm về rồi. Đằng nào cũng chán, tôi xách xe chạy qua nhà Vivi, vừa thư giãn đầu óc, vừa chơi với con Bi cho đỡ chán cũng được, một công ba việc.

Con xe lao vun vút đi trong ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm mai, đâu đó bên kia đường vẫn còn lác đác vài đứa nhóc hối hả đạp xe đến trường, chẳng biết tụi nó làm cái gì mà để giờ này mới đi học. Nghĩ lại ngày còn nhỏ, tôi lúc nào đi học cũng đúng giờ, chưa bao giờ đi trễ từ lớp 1 cho tới hết cấp 2, thậm chí bây giờ tôi cũng chưa bị ghi tên vào sổ sao đỏ vì đi học trễ, vì khi vào lớp mà tôi chưa có mặt, tôi toàn dù học luôn cho lớp đỡ bị trừ điểm :gach:.

Lan man một lúc thì cũng đã đến nơi, ngôi nhà vắng hoe, chẳng biết thằng Đạt mặt mâm nó chuồn đi đâu mất mấy bữa nay, hiếm khi nào tôi thấy nó ở nhà. Nhưng thôi, vậy cũng tốt, ít ra thì sáng sớm tôi chẳng muốn chuốc lấy bực mình. Mở cửa, dắt xe xong xuôi, tôi chạy ngay đến bên hiên nhà, Bi béo mặt ngu đang nằm chình ình ngủ, phơi thây ra, người ta gọi kiểu nằm này là nude nghệ thuật chẳng? :sogood:. Tôi chạy lại chọc vào bụng con Bi vài cái khiến nó giật bắn người, ngơ ngác tìm xem kẻ thủ ác vừa cướp đi giấc ngủ của mình là ai. Vừa thấy tôi, nó lon ton chạy tới và liếm tay tôi liên tục, dạo gần đây tôi cũng đỡ ghét nó nếu chưa muốn nói là thích, vì nó thích tôi, hơn nữa, nó cũng dễ thương ra phết. Tôi bế nó vào lòng, gãi đầu gãi tai nó các thứ, cụ cậu xem chừng khoái chí lắm, mắt mũi nhắm tịt hết cả lại, rên ư ử.

Tôi chạy vào nhà và lấy thức ăn cho nó, đúng là chó nhà đại gia, ăn toàn thực phẩm cấp cao, không như chó bình dân, ăn cơm là cao lắm rồi, đằng này còn được uống sữa mới thấm. Con Bi ăn uống ngon lành, thi thoảng lại ngóc đầu lên nhìn tôi như thể sợ bị tôi dành mất miếng ăn, hoặc có thể nó muốn mời tôi ăn cùng đâu biết chừng :gach:. Chơi đùa một lúc, chán, con Bi lạch bạch vác cái bụng bự ra ngoài chơi với mấy con chó trong xóm, con nào cũng to hơn nó gấp rưỡi, nhưng không mập bằng. Tôi mà chăm nó vài tháng, có khi nó to hơn con bò cũng nên.

Và thế là hết chuyện, tôi cũng bỏ vô nhà nằm đọc truyện. Tôi leo lên giường của Vivi nằm, những mong tìm được chút hơi ấm của em nhưng có lẽ hơi vô vọng. Tôi bật laptop lên và tìm kiếm vài bộ phim và Vivi hay coi, có những phim mà cô bé rủ tôi coi đi coi lại chục lần, thế nhưng lần nào cũng cười khúc khích, đến bây giờ tôi cũng không hiểu lý do tại sao.

Chợt, tôi dừng chuột lại ở một thư mục có tên “Nhật ký”, thoáng chút ngần ngại, nhưng rồi tôi cũng click vô, dù sao chúng tôi đâu còn xa lạ gì, mặc dù đọc trộm nhật ký của người khác thế này cũng thật sự không hay một chút nào. Vivi tạo mỗi ngày một file Word, xem chừng khá chi tiết và kĩ lưỡng. Tôi nhấn vào file nhật ký ngày 24, tức là trước khi em đi Sài Gòn, khá ngắn gọn nhưng có vẻ là đủ ý:

-  Hôm qua anh tự tổ chức sinh nhật cho anh, hâm ghê. Mình thật hư khi cả tuần chẳng để ý đến anh, cũng chẳng kịp mua quà gì tặng anh cả. Em xin lỗi và cám ơn anh đã mang lại niềm vui cho em, em đúng là một đứa con nít hay khóc nhè anh nhỉ? Vì thế, em sẽ bám chặt anh mãi cho coi, không buông ra đâu. Em yêu anh...

Phải nói không ngoa rằng lúc ấy tôi sướng như vừa nhặt được tiền vậy, không ngờ Vivi coi trọng tôi như thế và cũng không ngờ em lại là người nhiều tâm trạng đến vậy. Trước giờ tôi cứ ngỡ Vivi đúng thật chỉ là một đứa trẻ con hay nhõng nhẽo và mè nheo, lâu lâu thì hơi mít ướt, nhờ chuyến đi xa của em thì tôi mới có cơ hội hiểu em thêm một chút, âu cũng là một chút ít tư liệu giúp tôi giữ em chặt hơn, không để ai đến kéo em đi, tôi hứa đấy.

Tôi mỉm cười trước khi ngồi gõ lạch cạch vài dòng vào cuối trang nhật ký, hy vọng một ngày nào đó, em có thể hiểu được nỗi niềm tâm sự trong tôi, và cũng hy vọng ngày đó, tôi với em vẫn là hình và bóng bên nhau:

-  Bé Vi của anh không có hư, chỉ hơi quan tâm đến anh quá mức thôi nhỉ? Anh sẽ giang tay rộng ra để em bám chặt vào ha, cấm được bỏ ra đâu đấy! Anh yêu em…

Có những điều không nhất thiết phải nói thẳng ra trước mặt nhau, và cũng có những điều thật khó để cất nên lời, chỉ biết gửi qua từng câu chữ, đôi khi cũng sẽ tình cảm và dễ biểu lộ hơn. Đối với tôi, một đứa ham mê văn học cũng như tiểu thuyết, điều đó lại càng gần gũi và được tận dụng triệt để hơn.

Lặng lẽ, vui mừng, xúc động…

Tôi lấy điện thoại bấm một tin nhắn gửi cho em với nội dung cụt ngủn, rất dễ hiểu nhưng lại đầy ẩn ý:

-  Anh yêu em…

Chẳng chờ hồi âm, tôi rúc mình vào chăn và chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ dễ dàng nhất từ trước đến nay đối với tôi. Chắc mỗi khi hạnh phúc, con người ta sẽ dễ ngủ hơn chăng?

10h37 phút, tôi giật mình tỉnh giấc khi chuông điện thoại reo vang, cuộc gọi đến từ “Bé Vi”, tôi hốt hoảng khi nhận ra mình đã lỡ đến… 4 cuộc rồi, cộng thêm 2 tin nhắn nữa, thật đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu này. Tôi vội vàng nhấc máy, lí nhí:

-  Anh nghe nè!

Vivi có vẻ lo lắng:

-  Nãy giờ H làm gì mà không nghe máy, làm em sợ gần chết!

Tôi gãi đầu chống chế, mặc dù biết thừa là Vivi cũng đâu có nhìn thấy:

-  Hì hì, anh ngủ quên!

-  Mà H đang ở đâu vậy sao nãy em gọi qua nhà thì anh Trọng kêu đi rồi?

Đúng là cái lão nhiều chuyện, chơi em trai bao nhiêu vố mà giờ cũng chưa từ bỏ, tôi đáp, giọng hơi hậm hực:

-  Anh ở nhà Vi nè, sang chơi với con Bi chút, ở nhà buồn quá!

Vivi đổi giọng, lần này có vẻ nhỏ nhẹ và hình như có chút bối rối:

-  Mà sao… ban nãy, H nhắn tin cho em như… vậy?

Thật tình thì chỉ là do phút giây hạnh phúc và hơi bốc đồng của tuổi trẻ chứ tôi nào có ẩn ý gì khác, nếu mà có thì chỉ mong Vivi về nhanh cho tôi khỏi phải nhớ:

-  Không có gì đâu, anh… buồn nhắn tin chơi vậy á mà, Vi đừng lo. Mà đã gặp gia đình chưa?

-  Dạ em gặp hết rồi, trưa nay là cúng rồi ăn uống xong xuôi nhưng mẹ nói là ở 3 ngày nên… - Vivi ngập ngừng không nói, chắc em sợ tôi buồn.

Tôi tỏ ra chững chạc mặc dù trong lòng buồn nẫu ruột:

-  Không sao đâu, lâu lâu gia đình mới sum họp, cứ ở đó chơi đi, đừng lo cho anh, anh ở nhà chơi games cũng vui mà, hehe.

Cô nàng chợt khựng lại một chút:

-  H ở đó đi, chiều em về…

Tôi định giật ngược lại nhưng Vivi đã cúp máy mất tiêu, gọi lại cũng khoá máy. Thiệt đúng là đầu óc con nít, suy nghĩ nông cạn quá chừng, muốn gì được nấy, chẳng biết có ai cho về hay không mà đòi về. Tôi chợt mỉm cười khi nhận ra một sự thật là Vivi không thể nào có mặt tại nhà tối nay được bởi lẽ nhạc mẫu sẽ chẳng đời nào cho cô bé về một mình. Nghĩ ngợi vẩn vơ một lúc, tôi chạy xe về nhà ăn cơm, không quên khoá cửa nẻo cẩn thận.

Về đến nhà, cơm nước đã dọn ra xong xuôi, tất cả chỉ chờ ông Trọng về là bắt đầu bữa cơm. Nhà tôi có một đặc điểm là rất coi trọng kết quả học tập, ngày bé mỗi khi học sinh giỏi mà không được trên 8,5 là y như rằng bị chửi, chẳng hiểu ngày đó tôi lấy đâu ra động lực để có thể làm điều thần kì như vậy, chứ bây giờ chắc chắn là không thể. Nhưng mỗi khi thi xong, ba mẹ tôi chỉ hỏi qua loa vài câu, nói sao cũng được, miễn là phải chính xác với kết quả. Và doạ thì doạ vậy thôi chứ tôi thừa biết là có bị điểm thấp ba mẹ cũng chẳng làm gì tôi nữa vì bây giờ tôi đã lớn to đầu, người yêu cũng có rồi nên việc bị tụt quần đánh đòn sẽ không xảy ra nữa :gach:.

Và sau khi kết thúc bữa cơm gia đình, tôi lại tót lên giường và tiếp tục ngủ, vừa ngủ vừa mơ, mơ rằng những gì Vivi nói là thật, rằng em sẽ trở về với tôi…

Chap 79:

Có những khi bạn cần phải rời xa một thứ gì đó để hiểu rõ tầm quan trọng của nó mà biết trân trọng hơn, nhưng trường hợp của tôi thì không phải vậy. Tôi luôn nhận thấy được Vivi quan trọng với tôi đến nhường nào và tôi luôn muốn giữ em lại bên cạnh, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Tôi biết em có cuộc sống riêng của mình, gia đình em cũng vậy, tôi đâu thể ích kỷ giữ em mãi bên mình. Nhưng tôi chỉ mong một ngày nào đó, gia đình của em chính là tôi. Khi đó, em sẽ chẳng còn phải đi đâu xa để tìm kiếm sự ấm áp, thân thuộc, em cũng chẳng phải cất công rời nơi đây tìm về chốn cũ, dẫu biết rằng việc đó còn lâu lắm, nhưng chẳng ai đánh thuế ước mơ, và tôi đang… ngủ thì hiển nhiên là tôi có quyền mơ, đúng chứ nhỉ? :gach:

Tôi nhoài người tỉnh dậy, từ lúc em đi đến giờ, tôi chỉ biết chúi đầu vô ngủ để quên đi nỗi buồn, cơ mà ngủ nhiều quá cũng chán, và có khi ngủ một hồi tối đêm mắt mũi lại mở thao láo ra thì khổ, cho nên tôi đứng dậy và đi ra ngoài. Ngày ấy thì facebook cũng chỉ mới bắt đầu rộ lên tại Việt Nam thế nên điện thoại di dộng và những tin nhắn vẫn cực kì hot, tiêu biểu là cái trò nhắn cho một đống đứa rồi chốt bằng cái chữ “spam”. Cái trò này chẳng khác gì status facebook, nó có thể giúp chúng ta diễn tả được tâm trạng của mình đến với tận tay những đứa bạn thân, khác ở một chỗ, dù muốn hay không, tụi nó vẫn phải căng mắt ra mà đọc. Tôi khá thích những kiểu tin nhắn như thế, vì đám lớp tôi đã chủ động hẹn nhau dùng mạng Vietnamobile, khi ấy 1500đ đổi được 500 tin nhắn nội mạng, tha hồ mà tám chuyện rồi chém gió các kiểu.

Nghĩ đến việc ấy, tôi nhấc điện thoại spam cho vài đứa bạn thân, cả trai cả gái:

-  Bạn trẻ nào đi ăn gỏi thì tập hợp nha!

Và chẳng đợi lâu, còn bánh bèo My mập nhắn cho tôi ngay:

-  My đi, My đi!

Tôi cũng trả lời lại ngay:

-  Đi thì đi, cái mồm bô bô miết!

Kế đó là hàng tá tin nhắn của lũ còn lại, sau một hồi vật vờ vật vã thì đám chúng tôi cũng có mặt tại quán gỏi bò sau trường. Cái quán này nhỏ và làm ngay trên vỉa hè, cơ mà đông đừng hỏi, lúc nào đến cũng nghẹt người, kể cả ban đêm, theo dự tính của tôi, mỗi ngày chủ quán cũng phải kiếm được vài triệu chứ chẳng chơi.

Ăn uống hả hê, cả đám ngồi chém gió và chuyện đời, chuyện nghề và cuộc sống hằng ngày. Tôi chẳng có tâm trạng, cứ nốc hết dĩa này tới dĩa khác, đến khi đầu bốc hoả thì mới ngưng. Có vẻ nhận ra được sự vắng mặt của một người mà ai cũng biết là ai đấy, thằng Phương gay hồ hởi:

-  Vi đâu rồi cu, sao mặt thảm thế? Hé hé

Tôi trừng mắt nhìn nó, một lúc sau lại cắm mặt vào ăn, thật sự là tôi chẳng muốn đôi co hay cãi lộn một chút nào, chỉ là gặp nhau nói chuyện giải khuây mà thôi. Nhưng có đi học mới biết, bạn thân đúng là những đứa khốn nạn nhất trên đời, tụi nó chẳng những tiếp tục không cho tôi ăn ngon mà còn cứa vào vết thương lòng của tôi thêm nhiều nhát dao chí mạng nữa:

-  Á à, hèn gì ảnh rủ tụi mình đi ăn, hoá ra là buồn tình, hí hí!

Cũng may là đám con gái vẫn còn chút lương tâm, sau một hồi châm chọc thấy tôi chẳng có vẻ gì là muốn kháng cự lại, tụi nó chuyển sang khâu thăm hỏi, động viên:

-  Ủa Vi đi đâu rồi, sao ông buồn vậy?

Gặp những câu hỏi chân thành như vậy, tôi mới ráng ngậm đắng nuốt cay mà trả lời, tưởng như một lời nói của tôi lúc này trị giá hàng kí lô gam vàng vậy:

-  Về Sài Gòn thăm gia đình rồi, tui đang sầu đây, chọc miết!

Và sau đó lại là một màn tổng động viên theo kiểu tra tấn, vồ vập đến mức tôi muốn thủng màng nhĩ:

-  Đi tí rồi lại về, xa nhau để yêu nhau nhiều hơn, H ha! – nhỏ Huyền sến sụa, người yêu nó đang ngồi cạnh thì biết cái gì mà phán :angry:

Lộc mập xỉa xói, cũng như My mập, mỗi lần nó lên tiếng y như rằng không châm thì cũng chích, không xoắn thì cũng quắn thụt cả lưỡi vào:

-  Bạn gái mới xa có chút xíu mà ỉu xìu như cái bánh bao chiều thế kia, sau này chia tay chắc mày tự tử luôn quá nhỉ?

Tôi gầm gừ:

-  Im đi nhe, nhầy nhầy là ông đấm vỡ mồm!

Nhác thấy điệu bộ tôi có vẻ dữ dằn, thằng Lộc cũng như đám còn lại quay ra chăm chú vào việc chém gió, để riêng một góc trời cho tôi trút bầu tâm sự cùng những dĩa gỏi và những ly tàu hũ đá ngọt sợt.

4h chiều, khung giờ vô cùng lý tưởng để dạo mát. Thành phố Nha Trang luôn đặc biệt, mua Đông thì rất lạnh còn mùa hè thì rất nóng, cơ mà mùa hè có biển nên chẳng ai sợ, túm lại, một khi bạn đã sống ở Nha Trang thì thời tiết chẳng là vấn đề khỉ khô gì. Tôi nói thế bởi vì ngay sau đây, tôi đã lượn khắp các ngóc ngách cho đến khi hết sạch xăng và lết thết dắt bộ về nhà, mặc cho sau đó trời có mưa rả rích và tôi thì chẳng thèm mặc áo mưa, cứ thế đầu trần mà phóng. Chắc ai cũng nghĩ tôi điên, cơ mà họ đâu hiểu được tâm trạng của tôi lúc này, buồn và chán nản không thể tả. Người ta nói cấm có sai, thà rằng không có người yêu để cuộc sống tự do thoải mái, thích làm gì thì làm, thích chơi gì thì chơi, cũng chẳng phải trải qua những phút giây buồn bực và khó chịu thế này. Nhưng có lẽ tình yêu cũng có nhiều mặt tích cực của nó, nó giúp con người ta cảm thấy yêu đời hơn, tạo ra động lực và mục đích sống cho bản thân cũng như phấn đấu vì tương lai sau này. Và bất kể mọi chuyện có xảy ra thế nào chăng nữa, chỉ cần có người mình yêu bên cạnh, tôi cam đoan là bạn có thể vượt qua tất cả.

Tôi có mặt ở nhà với bộ dạng không thể bê bối hơn, toàn thân ướt nhẹp, đầu tóc bù xù, tay chân bụi bặm, thiệt chẳng khác nào một thằng ăn xin. Chẳng thế mà chị Trà đáng yêu của tôi phải hãi hùng la hét ỏm tỏi khi tôi từ ngoài đường bước vào, dù thương tôi là thế, cơ mà chị cũng cười khằng khặc phụ hoạ cho ông anh trời đánh đang ôm bụng lăn lộn trên ghế. Chẳng là hôm nay mẹ tôi có gọi chị Trà qua ăn cơm chung với gia đình, đằng nào hai ông bả cũng lớn rồi, chuẩn bị tính chuyện tương lại đi là vừa, còn tôi, chẳng biết bao giờ tôi mới được như vậy nữa. Ghét thì ghét nhưng tôi cũng rất ngưỡng mộ tình yêu của ổng, tính ra cũng được gần 5 năm rồi còn gì, thế mà hai người vẫn như đôi vợ chồng son, lúc nào cũng nhí nhảnh chọc ghẹo nhau, nhìn mà phát tởm. Vòng và vòng vèo cho lắm thì chốt lại là tôi đang GATO, sự thật chỉ có vậy.

Mệt mỏi và chán ngấy, tôi lại bò lên phòng và đắm chìm trong games, games và games.

Nhưng ở hiền thì gặp lành, cuộc đời của tôi như cánh đồng khô hạn được tưới lên bằng cơn mưa mùa xuân ngay lúc tôi cảm thấy tuyệt vọng nhất. Cuộc gọi đến từ Vivi đã đem lại cho tôi tất cả những điều ấy:

-  H đang ở đâu vậy, qua chơi với em đi!

Tôi thì lúc ấy vẫn chưa biết rằng Vivi đã có mặt ở nhà đúng như lời em hứa sáng nay, nên vẫn tỏ ra rũ rượi:

-  Thôi, đừng chọc anh nữa, đang buồn mà!

Vivi cười khúc khích, lần đầu tiên tôi thấy em cười như vậy, nó mang thiên hướng thông cảm nhiều hơn là chọc quê như ý nghĩa vốn có của nó:

-  Em nói thiệt, em về nhà rồi, H hông tin em hả?

Tôi bật ra khỏi chiếc ghế, cuống cuồng trong niềm vui sướng tột độ:

-  Thiệt không? Anh tưởng Vi đùa?

Cô nàng giận dỗi cúp máy:

-  Hông thèm tin người ta gì hết, ghét!

Tôi vọt xuống dưới, xin phép ba mẹ cho qua ngủ với “thằng Tuấn” rồi xách xe chạy thẳng qua nhà em với một tâm thế vô cùng phấn khởi, đã lâu lắm rồi tôi mới có lại được sự háo hức này, tình yêu đúng là thật tuyệt vời, các bạn nhỉ?

Vài phút sau, tôi đã có mặt trong nhà, và trước mắt tôi, vẫn bóng hình bé nhỏ, vẫn đôi mắt ngây thơ và vẫn nụ cười trong sáng ấy đang nhìn, chờ đợi tôi đến để đem lại cho em một bờ vai. Tôi chạy xộc vào ôm lấy Vivi trong sự ngỡ ngàng xen lẫn hạnh phúc của em, đột nhiên tôi lai muốn khóc, chẳng lẽ tôi lây bệnh mít ướt của Vivi rồi sao? Dù chỉ mới xa nhau một ngày thôi mà cứ ngỡ như mấy tháng rồi, cái đó theo tôi biết thì là “thuyết tương đối” của Einstein, cơ mà lúc này thì tương đối hay tuyệt đối cũng chẳng quan trọng nữa, điều đáng nói là em đã giữ đúng lời hứa của mình, em đã có mặt ở đây trong lúc tôi cần em nhất, một người con gái tưởng chừng chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi. Cô gái ấy đang đứng trước mặt và đưa tay lên lau nước mắt cho tôi:

-  H sao vậy, sao lại khóc, em làm H buồn hả?

Tôi kéo Vivi lên ghế và ôm chặt vào lòng, thổn thức:

-  Nhớ bé Vi của anh quá, đi chút xíu nữa chắc anh buồn mà chết luôn á!

Vivi cười tươi, rúc mặt vào ngực tôi:

-  Em cũng vậy, không có ai ôm em ngủ hết, lạnh lắm ý, hihi! :sogood:

Tôi siết chặt Vivi hơn, chặt đến mức như không gì có thể lấy em đi mất và hôn nhẹ lên trán em:

-  Không cho đi đâu nữa, ở lại với anh!

Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt rạng ngời chan chứa niềm vui:

-  Biết rồi, háo sắc, hihi!

-  Người yêu tui thích làm gì tui làm nghe chưa?

Vivi cũng ngóc đầu hôn lên má tôi trong khi tôi hơi sững sờ:

-  Người yêu em thì em thích làm gì em làm chứ, nhìn gì?

Tôi chẳng còn buồn, chẳng còn chán và cũng chẳng nghĩ ngợi vẩn vơ về những nguy cơ sắp tới. Tôi cũng chẳng quan tâm bằng cách nào mà Vivi lại có mặt ở đây. Hạnh phúc là tập trung vào những gì bạn làm trong hiện tại, luôn theo đuổi mục đích và nó sẽ dẫn đường cho bạn, giúp bạn hiểu được điều gì thực sự quan trọng và ý nghĩa. Có thể chúng tôi hơi sến, điều này tôi đã công nhận hàng trăm lần, thế nhưng có hề gì, chỉ cần hai đứa nghĩ gì và làm gì, mọi người thấy sao cũng chẳng quan trọng. Thời đại tự do dân chủ văn mình mà, Vi ha? 


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 35
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM