80s toys - Atari. I still have

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 36

Chap 82:

Buổi tối hôm đó thì vẫn là một buổi tối như bao ngày bình thường khác. Tôi đang bon bon trên con đường tìm về với căn phòng quen thuộc và chiếc giường ấm áp. Trời về đêm sau cơn mưa, lạnh và tẻ nhạt, người qua lại cũng đã thưa dần. Đường về nhà tôi thì vẫn tối và vẫn đáng sợ, chẳng có lấy một ai cùng đi để giảm bớt sự lo lắng. Mấy ngày gần đây, tôi đang ở trong cảm giác hồi hộp, chỉ sợ một phút giây bất cẩn, tôi sẽ bị cái thằng Phúc cối nhào ra từ một hóc hẻm nào đó và khuyến mãi cho tôi một trận đòn no nê. Tuy vậy, nó đánh một mình tôi thì chẳng sao, chứ hoạ may lỡ tụi nó đụng nhầm Vivi thì tôi biết ăn nói làm sao với nhạc mẫu. Nhưng mà những lo lắng đó cũng đã vụt qua tạm thời khi lúc này tôi chỉ cô độc trên chiếc xe yêu quý. Và điều có nguy cơ xảy ra chắc chắn sẽ xảy ra, đúng lúc tôi đang mải mê huýt sáo và đảo mắt nhìn những chị gái xinh đẹp xung quanh, thì tụi nó xồ ra từ phía vỉa hè khi tôi chỉ mới rời nhà Vivi được vài mét.

Phúc cối dĩ nhiên là có mặt và đứng đầu, đơn giản bởi vì chính nó là người muốn úp sọt tôi, bữa trước tôi đã thoát khỏi một lần nhưng có lẽ lần này thì không. Tụi nó đi đến gần 10 thằng và ít nhất cũng phải tới 4 5 thằng to con hộ pháp, còn lại là đám nhóc choai choai. Với khả năng của mình, nhiều lắm tôi chỉ cầm cự được với 2 thằng, cơ mà bây giờ thì số 2 đã chạy đâu mất, trước mặt tôi lúc này là 10 tảng đá chỉ trực chờ lăn tới và đè dẹp lép tôi ra, cộng thêm một thằng chết nhát dựa thế lộng hành. Thằng Phúc cười nửa miệng, nó bước ra trước, hừ giọng:

-   Sao? Bạn H, giờ bạn có muốn nói điều gì không?

Tôi dù trong bụng chỉ muốn lao tới và đấm vài quả vô mồm nó, nhưng lúc này cách hay nhất vẫn là hoà hoãn và chờ người qua đường tới cứu, thế nên tôi có công việc là kéo dài thời gian:

-   Mày chơi tao để làm gì, dù sao thì Vi cũng không thích mày đâu?

Nó hếch mép, chỉ tay thằng vào mặt tôi:

-   Chuyện đó mày không cần lo, tự tao có cách, nhưng cái mặt mày, tao đ*o đánh đ*o được!

9 thằng phía sau đã đứng bẻ chân bẻ tay và sẵn sàng tư thế. Nhận thấy tình thế có vẻ nguy hiểm, tôi lập tức nhảy xuống xe và chạy thằng qua bên phía có ánh đèn, ở đó đông người, hy vọng tôi có thể thoát.

Bọn nó dường như đã tính toán hết mọi ý đồ của tôi, cũng nhanh chân đuổi theo mà chẳng chậm một nhịp nào. Tôi cắm mặt chạy, tụi nó thì cắm đầu đuổi. Cuộc rượt đuổi diễn ra vô cùng không cân sức khi tụi nó thay phiên nhau còn tôi sức hèn lại còn chỉ có một mình.

Tôi đắn đo, tôi suy nghĩ, mặc dù có thể trốn được lần này, nhưng còn những lần sau, không biết sẽ có nguy hiểm gì cho Vivi của tôi không nữa? Và, tôi đứng lại, quyết định giải quyết xong xuôi luôn một lần:

-   Được rồi, thích thì chơi, nhưng tụi bay đông quá, vậy có cái chó gì là anh hùng!

Thằng Phúc cối thở hồng hộc, giang tay ra lệnh cho đồng bọn tạm thời hoãn binh:

-   Chứ mày muốn cái gì, thích sao tao chiều hết!

Tôi ngập ngừng trong giây lát:

-   Tao muốn một chọi một với mày, nếu mày thắng thì muốn làm gì thì làm, còn nếu mày thua, mày phải buông tha tao và Vi, đồng ý không?

Nó quay sang phía một thằng to con, mỉm cười đểu cáng, có lẽ nó định giở trò bẩn thỉu với tôi, nhưng không quan trọng, tôi chỉ còn cách liều mình để bảo vệ mạng sống, chỉ một ít phút nữa thôi thì quân tiếp viện sẽ tới.

Tình hình là vì những ngày liên tiếp gần đây, tôi đã nhận thấy sự bám theo của một số thành phần trên đường đi học về, chắc chắn tụi nó đã theo dõi và tìm hiểu kĩ càng đường đi nước bước cũng như giờ giấc sinh hoạt của tôi để chờ cơ hội đánh úp. Và chính vì thế, tôi đã chủ động tìm gặp hội anh em giang hồ xóm chợ ngày nào trong một tình cảnh mà tôi không hề muốn. Vào một buổi chiều, cách đây vài hôm, tôi đã gặp anh Chính, một người anh vô cùng tình nghĩa với tôi và hẳn nhiên là đánh lộn khỏi bàn. Anh Chính giờ đã có vợ con, cũng đi làm ở một nhà hàng trong thành phố, lâu không gặp, 2 anh em tôi trò chuyện suốt cả buổi, tôi cũng đã kể tường tận cho anh nghe sự tình câu chuyện. Kết thúc buổi hôm ấy, tôi và anh Chính đã lập sẵn ra một phương án tác chiến để đề phòng những trường hợp như ngày hôm nay. Vì đường về nhà tôi và khu ẩn náu của hàng chục anh em xóm chợ rất gần nhau, thế nên tôi đã bàn với anh Chính, rằng nếu tụi thằng Phúc xuất hiện, tôi sẽ câu giờ và cố gắng thoát thân ra khu đất trống và bấm điện thoại nhá máy, anh Chính sẽ tới với những người còn lại.

Và rất may mắn, tôi đã kịp làm theo những bước quan trọng nhất, ban nãy khi rượt đuổi, tôi nhanh chóng bấm phím gọi cho anh Chính giờ chỉ chờ đồng minh đến cứu. Thế nhưng sợ rằng, lúc kêu gọi được tất cả anh em ra đến nơi thì tôi đã bầm dập hết mình mẩy rồi.

Tôi và thằng Phúc cối lúc này đang đứng đối mặt nhau còn những thằng còn lại đứng xung quanh hò reo cổ vũ. Với cái thế đứng như vầy, có mọc cánh tôi cũng không thoát khỏi hiểm nguy:

-   Nhớ giữ lời hứa của mày đấy!

Nó nhoẻn miệng, cười:

-   Được thôi, chỉ sợ mày không còn sống mà nhìn thấy điều đó!

Tôi vẫn cố gắng câu giờ:

-   Tao muốn biết tại sao mày lại muốn tiếp cận người yêu tao, thằng Đạt sai khiến mày à?

Nó cầm cái cành cây vụt mạnh xuống đất, gầm gừ:

-   Đừng nhắc đến thằng chó đó, muốn gì thì nhào vô luôn đi!

Tôi không hiểu lắm với câu trả lời của nó, nhưng chắc chắn một điều rằng, tôi chẳng thể nào kéo dài thêm thời gian được nữa, và bây giờ thì tôi phải quyết chiến một trận sinh tử thôi, phải thế mà thôi:

-   Được, tới đi!

Tôi đưa tay ra phía trước thủ thế theo bài quyền mà sư phụ dạy, thế đứng trong Triệt Quyền Đạo đã được tổ sư Lý Tiểu Long phát minh dựa trên sự linh hoạt và nhạy bén. Đây là thế tấn có thể giúp người võ sinh ra đòn cũng như phòng ngự một cách triệt để trước hầu hết mọi môn phái, từ Karate cho đến Judo, hay thậm chí là cả Quyền Thái. Nhưng tôi mới chỉ luyện chưa đầy nửa năm, không chắc đủ phản ứng để thực hiện những điều như vậy. Cơ mà dù sao đối thủ hiện tại của tôi cũng chỉ là một thằng to mồm, trói gà không chặt.

Thằng Phúc hét lên một tiếng rồi đưa chân toan đá ngang vào phần hông của tôi. Nhanh như cắt, tôi đưa phần bàn chân và đá mạnh vào phần đầu gối khiến nó khuỵu xuống, và chỉ chờ có vậy, tôi lao tới thúc phần cùi chỏ vào mặt thằng Phúc khiến nó ngã nhào ra, miệng rơm rớm máu. Tuy nhiên, tôi đã không lường trước được sự bỉ ổi của nó, 9 thằng còn lại đột nhiên lao tới xúm vô và đá mạnh vào người tôi khiến tôi lăn lộn dưới đất. Tụi nó thi nhau đá vào phần tay và ngực khiến tôi đau như có ngày mũi dao đâm vào người. Người đầy thương tích, mắt mờ, tôi chỉ còn biết nằm im chịu trận trước sức tấn công quá mãnh liệt ấy.

Vài phút sau thì tụi nó ngừng, tay chân tôi cũng xụi lơ hết cả, chẳng còn tí cảm giác nào. Đầu óc choáng váng, quay cuồng, tôi còn không thể nhìn rõ được lúc này mình đang nằm ở phần nào của khu đất. Thằng Phúc cối bước tới, đấm mạnh vào phần má trái của tôi một cú cật lực, và dĩ nhiên là tôi chẳng thể nào né, lãnh trọn vào mặt, đau thấu trời xanh:

-   Sao rồi, đại hiệp, sao mới đánh đã nằm thế?

Tôi dằn vặt trong đau đớn:

-   Thằng khốn… nạn!

Nó cười ha hả sau khi sai một thằng đệ tử lấy một viên gạch ngói tiến tới và kề sát vào mặt tôi:

-   Khuôn mặt đẹp trai thế này mà gãy mất vài cái xương thì uổng nhỉ?

Đến lúc này thì tôi đã thực sự cảm thấy sợ, thân thể này cha mẹ sinh ra, tôi còn chưa báo đáp, giờ bị hành hạ tại đây, lương tâm tôi sẽ cảm thấy vô cùng cắn rứt. Chẳng biết tại sao giờ này anh Chính vẫn chưa xuất hiện, tôi đã chính thức ra bã thật rồi. Nước mặt tôi rơi xuống, thấm ướt vai áo, chẳng biết sau này, tôi có còn được nhìn thấy Vivi nữa hay không, cơ mà nếu như có, chắc tôi cũng chẳng còn xứng với cô bé xinh xắn đáng yêu ấy nữa. Trái tim như quặn thắt, tôi gồng mình chịu trận.

Thằng Phúc đưa miếng gạch ngói lên và phang thẳng xuống. Bằng một chút phản xạ của một kẻ cùng cực, tôi kịp đưa tay lên che lại phần mặt của mình. Và dĩ nhiên là có tiếng “rắc” mạnh nơi cổ tay, tôi đau đớn khi dòng máu nhẹ nhàng chảy ra và như ngất lịm đi khi anh em vừa trờ tới. Anh Chính và anh Beo dẫn đầu đám côn đồ, kế bên hình như có cả… thằng Đạt, trên tay mấy đứa nhóc là đủ mọi loại vũ khí, chạy thục mạng đến trước mặt tụi thằng Phúc. Tụi nó cắm mặt bỏ chạy toán loạn trong khi những người anh em của tôi đuổi theo một cách không khoan nhượng.

Và… tôi bật khóc khi hình bóng bé nhỏ ấy xuất hiện, em đến bên tôi với gương mặt thập phần lo lắng, nước mắt đầm đìa và đôi môi như tím tái đi vì lo lắng. Em đỡ tôi lên và ôm tôi thật chặt, khóc như chưa từng được khóc:

-   Huhuhu, H ơi, H đừng có làm… sao hết, mình… còn chưa cưới… nhau, còn chưa cùng nhau… chăm sóc con mà… Huhuhu…

Tôi cố gắng mìm cười mệt nhọc, đưa tay lên vuốt mái tóc của em, lau đi giọt nước mắt đang rơi trên gương mặt đáng yêu ấy:

-   Đừng… khóc, anh… anh không… sao… mà… !

-   Huhu, tay H… đầy máu vậy mà nói… không sao, H… ngốc lắm, sao lại chịu một mình, sao… không nói với em… hức – Vivi nấc nghẹn

Và, khoé mắt đôi díp lại, tôi chìm vào trong cơn hôn mê thật dài trong khi Vivi vẫn đang rối rít khóc ở bên cạnh…

Chap 83:

Tiếng “rè rè” của cây quạt tường đánh thức tôi sau một giấc ngủ sâu. Choàng tỉnh giấc, lúc này, tôi có vẻ là đang ở trong bệnh viện khi trên người tôi là một bộ đồ màu xanh nhạt. Phòng chỉ có một mình tôi, có lẽ ba mẹ chọn phòng đặc biệt để tiện chăm sóc cũng như thăm nom. Định cử động, tôi nhận ra sự nặng nề ở tay trái của mình với một cục bột to tướng và được treo lên một cái thanh ngang trên đầu giường. Toàn thân tôi bị dán chi chít bởi không biết bao nhiêu là vết băng, nhìn chẳng khác nào xác ướp Ai Cập. Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, bây giờ đã là hơn 3 giờ sáng, chẳng biết là tôi đã ngủ một, hay 2 ngày. Và tôi khựng lại khi nhận ra sự vướng víu ngay bên cạnh, Vivi bé nhỏ đang gục đầu lên thành giường, nhắm mắt ngủ một cách say sưa với từng hơi thở nặng nề. Tôi gắng sức vén chiếc chăn của mình để đắp cho em, nhưng tôi lỡ chạm vào thành giường khiến nó phát ra một tiếng động khá lớn. Vivi giật mình tỉnh dậy, em nhìn tôi một với một ánh mắt buồn đẫm lệ trước khi đưa tay lên xoa nhẹ đôi má của tôi và:

-   H còn đau không? hức!

Tôi mỉm cười:

-   Hết rồi, anh ngủ bao lâu rồi?

Vivi tỏ ra sốt sắng,:

-   H hôn mê hơn một ngày rồi, tối hôm kia đến tận bây giờ!

Em đứng dậy rót nước rồi nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi tựa lên đầu giường. Em nhìn tôi một cách lo lắng và thương cảm. Tôi dù đã được đắp thuốc cũng như sơ cứu kĩ càng, thế nhưng vẫn thân thể vẫn đau nhức và rất khó cử động, vật vã lắm tôi mới uống hết được tí nước với sự trợ giúp của Vivi. Em trèo lên và gục đầu vào vai tôi, ôm lấy tôi, thổn thức:

-   H có biết là em đau lắm không?

Tôi không hiểu lắm vì câu nói vừa rồi của Vivi, vì thực sự thì tôi ngất xỉu quá lâu, chưa biết rõ những thứ xảy ra sau đó, chẳng lẽ:

-   Tụi nó… đánh Vi hả? – Tôi tái mặt

Vivi ngóc đầu dậy, đặt tay lên phần ngực trái, nhẹ nhàng trong tiếng nấc:

-   Em đau ở đây, ở đây này!

Nói rồi cô bé ôm lấy tôi và tiếp tục khóc, tôi không còn gì để nói lúc này, để mặc cho em giải toả hết nỗi tâm sự mấy ngày qua:

-   H chẳng nói với em… hức… gì hết, mình đã hứa là… sẽ… cùng nhau vượt qua mọi chuyện mà, H quên… rồi hả? Huhuhu…

-   Cũng may là H không sao, chứ nếu không… em biết làm sao đây, hức…

Tôi vòng tay ôm lấy cô bé, trấn an:

-   Thôi, đừng khóc nữa, anh không sao mà, hì hì!

-   Ngốc, H ngốc…

Tôi nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.

Buổi sáng, mẹ tôi mang đồ ăn đến để thay cho Vivi, thế nhưng em một mực đòi ở lại, túng quá, mẹ tôi cũng chỉ ngồi lại một vài phút rồi quay trở về nhà nấu cơm. Gương mặt mẹ tôi thoáng đượm buồn, bà chỉ nhắc nhở tôi qua loa, dù sao tôi cũng lớn rồi, thế nên những chuyện như vầy không quá nghiêm trọng, chỉ cần đừng để xảy ra lần nữa. Vivi ngồi đút cháo cho tôi, dù bình thường với món cháo mẹ tôi nấu, tôi thường liếm mép và ăn ngon lành, bữa nay lại được thêm người yêu đút, thế nhưng với cái thân thể tàn tạ này, tôi cảm thấy đầu lưỡi nhạt thếch.

Đám anh em sau đó cũng tới thăm tôi, bọn nó còn mang theo một bịch cam cũng như sữa. Anh Chính và anh Beo thì mắc công việc làm, không tới được, cử tụi nhóc đi. Tôi ngồi nghe tụi nó thao thao bất tuyệt về màn chiến tranh máu lửa tối hôm ấy, nghe tụi nó tường thuật lại thì có lẽ thằng Phúc cối bị nặng nhất, cũng lệch vài khúc xương, mấy thằng lâu la kia thì đứa gãy răng, đứa khập khiễng, nói chung là đổi một mạng của tôi lấy mạng 10 thằng, dù sao cũng quá lời. Thằng Bi Tài còn đứng dậy làm hình ảnh minh hoạ khiến tôi không khỏi bật cười. Tôi và nó trước đây thân nhau lắm, bọn tôi học chung từ năm lớp 3 đến hết cấp 1, nó thường xuyên nhìn bài tôi và cũng thường xuyên được tôi giảng bài. Để trả ơn, nó nghiễm nhiên trở thành một vệ sĩ không công cho tôi ở trên lớp, bất kì thằng nào có ý định quấy phá hay cướp mấy viên bi, mấy tấm bài magic đều ăn chưởng cả. Dù có hơi lố bịch một chút nhưng xét cho cùng thì nó cũng là một thằng bạn đáng để chơi.

Vivi thì tranh thủ vào nhà tắm giặt cho tôi ít khăn tắm, khăn mặt cũng như ít quần áo mấy ngày qua. Nhìn cô tiểu thư lá ngọc cành vàng đang phải nai lưng ra làm những việc như thế, tự dưng tôi đâm ra mủi lòng và không kém phần xúc động. Thế nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì giúp em vào lúc này, đứng tôi cũng phải nhờ em thì những việc như thế chắc chắc là tôi cũng bó tay. Ngồi chơi được một lát thì tụi nó về, không quên buông lời rủ rê tôi vài bữa đi nhậu. Gớm thật, mấy thằng nhãi con miệng còn hôi sữa thế mà đã đú đởn rượu chè, chỉ mong tình nghĩa anh em chúng tôi cũng không nhạt đi theo từng ngụm bia, hớp rượu ấy.

Vivi thì phải nghỉ học cả ngày hôm nay để chăm sóc tôi, mai em sẽ đi học lại để tiện việc chép bài cho cả hai người, tôi lại một lần nữa phải làm khổ em, thiệt là đáng trách.

Vừa mới nhắc đến lớp là đến chiều, tụi nó nườm nượp kéo đến, chẳng biết do ai thông báo tin này, chắc là thằng Đạt vì nó cũng đi theo. Khỏi phải nói, do phòng tôi riêng biệt, không có ai ở chung, thế nên vừa đến nơi là tụi nó nhao nhao như cái chợ, nhất là hai thanh niên mỏ làng My mập và Lộc mập. Thằng Phương gay thì đú đởn với mấy thằng trong đám đội hình B ở đằng sau. Vivi từ ngoài bước vào, trên tay em là một phích nước sôi, chắc vừa mới đi lấy lên. Vừa thấy tụi nó, em hơi bối rối nhưng rồi cũng mỉm cười chào đáp lễ:

-   Mấy bạn ngồi đi, hông đủ nước ai uống tự rót ha!

Đám con gái xuýt xoa các kiểu:

-   Chu cha, được người đẹp chăm sóc luôn, ông H sướng nha!

Thằng Tuấn gầm gừ:

-   Sao mày toàn kêu là qua nhà tao để hai bác tra khảo tao quá trời nè, thằng mất dạy!

Tôi chỉ cười ngụ ý đã nghe và đón nhận rồi, chứ lúc này thì tôi cảm thấy hơi mệt, chẳng là vì vừa uống thuốc xong. Vivi tuyên bố tình hình trước khi tụi nó lũ lượt ra về, đứa nào đứa nấy đều chúc tôi mau khoẻ, dù sao thì cũng sắp đến trận bán kết với A7 rồi mà tôi là một thành viên… dự bị mang tính… chủ chốt của đội, không thể không có mặt.

Vivi cả ngày mệt nhọc làm hết việc này đến việc khác, chăm sóc tôi từ A đến Z, thật chẳng thua kém gì mẹ tôi cả, thế nhưng đến tối, khi chỉ còn hai đứa với nhau, em lại trở về với hình hài một cô bé dễ thương và nhõng nhẽo. Có lẽ, em chỉ giành điều đó cho một mình tôi, mà thôi.

Khi bị bệnh thế này, tôi mới thấu hiểu được cảm giác khó chịu của những người trên giường bệnh, cái cảm giác mà bạn muốn làm điều gì đó nhưng mặc cho bạn cố gắng đến mức nào thì cũng không thể làm được, điều đó thực sự khó chịu, cũng như những đứa con nít mới sinh ra, chúng không thể đứng, không thể ngồi, cũng chẳng thế nói, và đó phải chăng là lý do khiến trẻ con… khóc nhè?

Tôi cũng tâm sự cho Vivi về câu chuyện cuộc đời mình, từ lúc còn bé tí cầm đầu đám nghịch chuông cho đến những ngày mới lớn kéo quân đi đánh lộn, chốc chốc em lại bật cười khúc khích. Tôi chẳng giấu em về Dung, người yêu đầu đời của tôi, Vivi nói em muốn gặp mặt Dung để có thể hiểu thêm về… tôi, câu nói đó đã khiến tôi thực sự xúc động và khóc sướt mướt gần… năm phút đồng hồ.

Vivi cũng bắt tôi kể hết những vấn đề xảy ra gần đây, về thằng Phúc cối, về thằng Đạt mâm, về tất tần tật những gì mà tôi suy nghĩ hay nghi ngờ về bọn nó, tất cả. Chúng tôi lo lắng về những ngày sắp tới, cũng đã dịp giáp Tết, hoạ lỡ chẳng may tôi lại bị tụi nó đánh úp sọt thêm một lần nữa thì chắc nằm viện mừng năm mới. Như đã nói, việc đánh trả thì rất dễ, thế nhưng việc bảo đảm an toàn tính mạng cho những nhân vật chủ chốt như là tôi và Vivi là cực kì khó khăn. Tất cả chúng nó ở trong một thế giới khác, tụi nó âm thầm theo dõi chúng tôi và dễ dàng tung ra những nhát dao chí mạng đánh gục cả hai đứa. Thế nên sau một hồi đắn đo, Vivi và tôi cùng đưa ra quyết định rằng từ nay, bất kể dù làm gì, ở đâu, hai đứa tôi cũng phải ở bên cạnh nhau, hơn nữa, phải thông báo cho ông Chính cũng như đám anh em biết hết mọi hoạt động của mình. Phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh mà.

Và thế là tôi nằm viện mất gần 2 tuần, cũng may là mới bắt đầu học kì, bài vở cũng chưa nhiều và kiểm tra cũng chưa có. Ghi chép thì Vivi đảm đương hết cho tôi, cộng thêm phần của em, một ngày tôi cũng ngốn của cô “vợ” đáng thương mất hơn 2 giờ đồng hồ chép bài lại, tôi tự dặn lòng mình là phải chờ một dịp khác để trả ơn, có thể là ngay những ngày sắp tới, hoặc là Tết thì càng đẹp.

Nghe thằng Đạt kể lại thì thằng Phúc cối cũng liệt giường giống như tôi, hơn thế nữa, nó còn phải đi trồng lại mấy chiếc răng giả bị ông Chính đấm gãy khi đang nóng máu, may cho nó là chưa phải đi vào nhà… xác vì tôi chắc chắn rằng lúc ấy, ông Chính có mang theo vài cây “hàng”.

Vào một buổi sáng đầu tuần, tôi chờ Vivi về nhà ăn cơm, và đằng sau lưng chúng tôi một lần nữa xuất hiện bóng dáng của những vị khách chưa từng được hoan nghênh. Dường như là tôi sắp sửa phải chuẩn bị hết tinh thần và lực lượng cho một trận quyết chiến cuối cùng. Kẻ thắng sẽ làm vua, kẻ thua đương nhiên sẽ làm giặc, liệu tôi có thể giữ được Vivi ở lại bên cạnh mình hay không? Câu trả lời có lẽ cũng sắp có rồi.

All or nothing match have begun…

Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 37
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM