Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 38

Chap 86:

Sáng thứ 7, vẫn như mọi ngày, tôi ăn sáng xong xuôi các thứ rồi sắp xếp sách vở phóng xe lên trường. À quên mất, tôi phải sang đón Vivi nữa, hôm nay tổ tôi có bài thuyết trình môn công dân, niềm hy vọng của tôi là em, không có mặt thì một lũ ăn trứng ốp la miễn phí.

Dù rằng tối nay sẽ là một cuộc đấu có phần khốc liệt nhất trong cuộc đời tôi, thế nhưng đối mặt với nó, tôi lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi tí nào, hoạ may có một chút lo lắng, thì đó là sợ rằng tôi “ăn hành” nặng quá khéo Vivi lại không nhận ra thì khổ. Như đã nói, cái đám này chỉ toàn một lũ con nít ranh, cùng lắm thì chỉ được vài ba thằng là giang hồ vườn, còn đâu chẳng đáng ngại, có khi tôi chẳng cần ra tay, bọn nó cũng ăn đủ, thế cơ mà tôi đã tự hứa với bản thân rằng, tôi phải tự tay đấm vỡ mồm cái thằng Phúc ra thì mới hả dạ.

Chẳng biết hôm qua thằng Đạt có bép xép gì với Vivi hay không mà sáng nay, ngay khi vừa gặp tôi, cô nàng đã tỏ ra vô cùng sốt sắng:

- H hứa với em đi!

- Hứa? Hứa gì bà nội, mới sáng sớm, ăn uống thì chưa!

Vivi nhăn mặt:

- Hứa là không được đánh nhau nữa!

Tôi nhún vai, tỏ vẻ bình thản, có lẽ là cô bé chưa biết chuyện gì cả:

- Ô kê con dê thôi, đi học được chưa?

Vivi dường như vẫn chưa thoả mãn với màn đối đáp có phần hụt hẫng vừa rồi. Em lo cho tôi cũng phải thôi, dù gì thì tôi cũng chỉ vừa tháo bột được vài tuần, hơn nữa Tết nhất sắp đến, nằm viện lần nữa không khéo cả năm đen đủi, có khi vớ vẩn mất luôn cả Vivi thì coi như công toi. Thế nên, ý thức được tầm quan trọng của việc này, tôi kéo Vivi lại gần, ôm lấy em và xoa đầu an ủi, chưa bao giờ tôi thực sự nghiêm túc như lúc này, chưa bao giờ:

- Anh nói Vi nghe cái này ha!

Cô nàng im lặng lắng nghe, chắc em cũng nhận ra được tâm trạng cũng như cách thể hiện khác lạ của tôi:

- Ừ thì anh biết đánh nhau là không tốt, anh cũng ghét đánh nhau vì anh sợ bị… đánh đau lắm. Cơ mà nhiều khi mình muốn yên ổn nhưng người khác lại không muốn mình như vậy, thế Vi bảo anh phải làm sao?

Nhấp môi, tôi nói tiếp:

- Có thể anh sẽ không đánh nhau nữa, chừng nào không có những thằng phá đám xuất hiện. Và một khi tụi nó vẫn còn lảng vảng, anh vẫn sẽ tiếp tục đứng ra để chiến đấu thôi, Vi giận thì anh chịu, nhưng nếu anh bỏ qua, lỡ chẳng may Vi có mệnh hệ gì, anh biết làm sao đây?

Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy mình sến đến mức độ này, nó có hơi làm quá so với lứa tuổi của chúng tôi, thế nhưng trong hoàn cảnh bây giờ, tôi chẳng nghĩ ra được cách nói nào hay và lay động lòng người hơn thế, hy vọng là em sẽ hiểu những gì tôi muốn nói.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng và êm đềm, không phải ta cứ muốn nó nhẹ nhàng trôi thì nó sẽ như vậy, trái lại nó sẽ từ một xó xỉnh nào đó chạy tới và không ngại ngần quăng hẳn một cơn bão vào thằng đầu chúng ta. Sau này khi xem bộ phim “Bụi đời chợ lớn”, tôi cực kì tâm đắc với câu nói “Có nhiều khi người ta cần phải tranh đấu để có được sự bình yên”. Đúng như vậy, để đạt được một mục đích gì đó, có lúc bạn phải chấp nhận vượt qua điều đối lập với nó, chẳng hạn như khi… đi ngủ, trước khi muốn hoàn toàn chìm đắm với giấc ngủ thì chắc chắn trước đó bạn phải… thức.

Diễn thuyết một hồi, cô bé có vẻ hiểu ra được phần nào, mặc dù chẳng nói gì nhưng tôi chắc chắn, em rất là vui vì những lời nói vừa rồi của tôi, hay không chê vào đâu được, tại vì tôi lấy… trên phim đó mà. Nhưng đó cũng không hẳn là kịch bản, đó cũng chính là những gì tôi muốn nói, chẳng qua do đầu óc không đủ thông minh sáng láng nên tôi mượn đỡ vài câu thoại cho trơn tru, đừng vì thế mà chửi anh nha Vi.

Nguyên buổi sáng hôm ấy, tôi cố gắng giữ cho mình một cái đầu lạnh và một tâm trạng thoải mái hết mức, gặp ai tôi cũng cười nói vui vẻ, đối xử với ai cũng như “bồ tát hiển linh”. Sự thay đổi này của tôi cũng giống như mấy cha sắp bị… tử hình, vui vẻ sống những giờ phút cuối của cuộc đời. Có thể tôi sẽ không chết, à không, chắc chắn là sống, thế nhưng đâu có gì đảm bảo với một khuôn mặt ủ dột và tâm trạng lo lắng, tôi sẽ thắng được tụi nó. Thế nên, điều cần thiết nhất vẫn là sự tỉnh táo và phấn khởi. Vivi hiển nhiên là người đầu tiên nhận ra sự khác biệt đó, lần đầu tiên trong giờ học, tôi thấy cô bé không tập trung vào bài giảng mà thay vào đó là đưa 2 tay chống cắm và nhìn tôi đăm chiêu. Nhác thấy điều đó, tôi đưa tay nhéo má Vivi, cười tươi như một “bông hoa” mùa xuân:

- Nhìn gì thế nhóc?

Vivi đưa tay lên sờ trán tôi, bĩu môi:

- Đâu có nóng đâu ta.

Tôi nhún vai:

- Gì, nói mình điên à? Coi chừng tối ăn đòn nha bạn!

Cô bé kéo tay tôi giựt tới giựt lui mang tính chất nài nỉ kì kèo, tôi thì lại rất thích kiểu này mới ác, thế nên dù chưa nghe nhưng tôi thừa biết là mình không thể giận được nữa:

- Hihi, tự dưng hôm nay H lạ lạ nên em ngạc nhiên thôi, đừng có giận em mà!

Tôi cười nhạt, anh sợ rằng chẳng còn cơ hội mà giận em nữa đâu.

Chiều hôm ấy, như đã hẹn, anh em chúng tôi có mặt tại bãi đất trống ngay khu vực sân bóng bờ biển, cũng là chỗ mà hai đám trẻ trâu đã thề quyết chiến. Chúng tôi đương nhiên là chủ nhà, và cũng hẳn nhiên là nắm lợi thế trong tay, chúng tôi có thể làm chủ mọi chuyện, thiên thời, địa lợi, nhân hoà, tất cả các thứ. Phần thắng nằm trong túi bọn tôi ít nhất cũng phải đến 80% rồi, thế nên anh em đều rất thoải mái, trò chuyện cười nói vô cùng vui vẻ.

Trước đó vài tiếng, tôi cũng đã gọi cho 2 ông anh để chuẩn bị tiếp viện rồi bày binh bố trận các thứ, cả 2 ổng đều đã hứa rằng sẽ cho vài thằng đệ tử xuống ứng cứu bất kì lúc nào mà bọn tôi bất lợi. Công cuộc chuẩn bị đã xong, chúng tôi thoải mái trở về nhà ăn uống tắm rửa và chuẩn bị… ăn đòn.

Hôm nay, Vivi ở nhà một mình, thế nên như thường lệ, tôi có mặt ở đây để ăn cơm chung với cô bé. Thằng Đạt thì đi chơi với bé Tú, nó có dặn tôi rằng khi nào đi kêu nó để nó góp vui, cơ mà tôi không muốn liên luỵ đến nó, dù sao nó cũng không liên quan đến chuyện này. Vậy là chúng tôi cũng đã bước vào kì nghỉ Tết, chẳng lo học hành gì nữa mà chỉ tập trung vào chơi, còn gì thoải mái bằng. Vivi nhác chừng cũng rất thích thú, cô nàng vừa nấu ăn vừa hát hò nhăng cuội, dù rằng tôi nghe chẳng hiểu gì mấy vì toàn Tiếng Anh, thế nhưng tôi cũng mừng thay cho em, ít ra thì em cũng tìm lại được niềm vui trong cuộc sống rồi, nhiệm vụ của tôi cũng có thể xem là đã hoàn thành.

Tôi cố gắng hoàn thành bữa ăn thật sớm, trước 6h, sau đó thì tôi vẫn còn 1 tiếng đồng hồ để tâm sự với Vivi, âu cũng có thể là lần cuối cùng tôi được làm chuyên đó. Vivi bé nhỏ của tôi không hề nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, có lẽ em nghĩ rằng do tôi quá hào hứng nên hành động hơi khác so với thường ngày, nên cũng không hỏi nhiều mấy. Tôi cõng em lên cầu thang như thường lệ, hai đứa trèo lên giường. Tôi ôm chặt Vivi vào lòng, chặt như chưa bao giờ được ôm:

- Nghỉ Tết rồi, nhớ ăn uống, ngủ ngáy nhiều vào nghe chưa, người như cái que thế này này!

Cô nàng tít mắt cười, lè lưỡi xem chừng khá hối lỗi:

- Dạ, em biết rồi, em sẽ ăn nhiều hơn H luôn!

Tôi mỉm cười, đưa tay vuốt phần tóc mai cho Vivi:

- Ừ, ngoan, học nhiều thì tốt cơ mà phải nghỉ ngơi nữa đi, học lắm bị điên đấy!

Vivi lần này chẳng buồn cãi, em vẫn nằm im trong lòng tôi, mắt nhắm tịt lại, tay vẫn níu chặt lấy tôi, ước chừng không muốn tôi đi mất.

Đúng 7h kém 15, tôi từ từ bước ra dắt xe đi tới địa điểm, nói dối Vivi rằng tôi hẹn mấy thằng bạn đi chơi. Cô bạn gái đáng yêu luôn tin tưởng tôi và lần này cũng không phải là ngoại lệ, em chúc tôi đi chơi vui vẻ rồi tót lên lầu nằm xem phim, không quên dặn tôi là phải về sớm. Nhìn hình bóng bé nhỏ ấy bước đi, lòng tôi không khỏi quặn thắt, hy vọng rằng sau này, 2 đứa tôi vẫn được ở bên cạnh nhau.

Chỉ sau vài phút tập hợp, anh em tôi đã có mặt đông đủ tại bãi biển, ai nấy đều tỏ ra khá căng thẳng, khác hẳn với lúc chiều. Xét về lực lượng, đám tụi tôi cũng chỉ có khoảng gần 20 thằng, có khả năng là hơi ít, nhưng được cái to con và có kinh nghiệm, hơn nữa, hai ông đầu đàn lại vô cùng hổ báo và chí ít thì cũng có chút võ vẽ trong người. Thế nhưng khi tham gia vào những trận đánh nhau kiểu thực chiến như thế này, chỉ cần một cục gạch là vỡ đầu, võ cũng là một cái lợi, nhưng chưa chắc đã ăn nhằm gì, dù sao tôi cũng muốn tận dụng triệt để lợi thế đó để đánh nhanh diệt gọn thằng Phúc vì xét cho cùng nó chỉ là một thằng nhãi trói gà không chặt thôi.

Chẳng cần đợi lâu, đám tụi nó cũng hồng hộc kéo đến. Thằng nào thằng nấy mặt đằng đằng sát khí, không mang vũ khí, còn chút danh dự của bọn tiểu nhân, nhưng mà tụi nó kéo đông lắm, ít cũng phải 30 thằng. Chúng tôi chọn khu vực này vì nó khá tối, chẳng có đèn đóm gì và hơn nữa chẳng có ai lui tới vào giờ này, mà nếu có bị phát hiện thì cũng dễ lẩn trốn, tóm lại là vô cùng… an toàn. Thế nhưng 50 thằng tụ tập đánh lộn ở đây thì có vẻ là quá chật chăng? Cứ cho rằng không có đi ngang qua đây cơ mà lỡ chẳng may có một ông cảnh sát nào hứng chí xuống biển nhậu thì chết cả đám. Vì lẽ đó nên 2 bên có dời địa điểm lùi sâu vào phía trong, ở đây nghe đồn là có ma nên chắc chắn yên tĩnh.

Cuộc chiến chuẩn bị diễn ra, tôi hít một hơi thật mạnh, ngước nhìn lên bầu trời đêm le lói vài ba ngôi sao. Ờ phía xa xa kia, 2 ngôi sao đang tụm lại trông thật êm đềm và hạnh phúc, phải chẳng đó là anh và em?

Chap 87:

Tôi, ông Beo và ông Chính bước tới phía trước. Tương tự, thằng Phúc cùng hai thằng đệ tử của nó cũng gầm gừ tiến lên. Mặt đối mặt, cảnh tượng tưởng chừng như chỉ có trong phim kiếm hiệp Hồng Kông nay lại diễn ra ngoài đời thực, mà tôi lại là một diễn viên chính trong đó mới đau chứ lại:

- Sao? Còn gì muốn nói không? – Thằng Phúc hếch mũi lên, xem ra nó khá tự tin về thực lực hiện tại

Ông Beo nóng máu vồ vập định lao tới nhưng ông Chính đưa tay ra cản lại. Như tôi đã nói, ông Chính là người có cái đầu sắc bén, ứng phó với mọi tình huống cực kì ảo diệu, đến bây giờ trong cuộc sống khi gặp phải điều gì khó khăn, tôi đều phải nhờ đến ổng, một người bạn, một người anh thực sự mà tôi không bao giờ muốn mất đi:

- Từ từ nhóc, có vẻ bọn mày đông nhỉ, nhưng tao nói cho tụi bay biết, nếu thích thì chơi, *éo cần mở mồm lải nhải nữa, ok?

Và chỉ sau đó 0,69s ông Chính đã nhảy lên và tung một cước trời giáng vào ngực thằng Phúc. Hành động đó như một quả bom ném thằng vào sĩ khí của đám tinh binh còn lại, 50 ông mãnh người đỏ chét như con gà chọi cứ thế mà lao vào nhau cào cấu cắn xé đủ thứ. Mấy thằng to con nhất bên tôi lao vào mấy thằng lực lưỡng bên nó mà giao đấu, cảnh tượng diễn ra phải nói vô cùng hỗn loạn.

Nhân lúc thằng Phúc cối đang lăn lóc dưới cát, tôi phóng tới đấm mạnh vào mặt nó, phản xạ của một thằng học Triệt Quyền Đạo như tôi tất nhiên nhanh hơn hẳn một thằng bình thường, và dĩ nhiên là nó không thể nào né được. Cú đấm đó tôi đã dành tặng tất cả bực tức và căm giận vào, dính ngay bên môi phải, mồm nó toé máu. Và có vẻ là tôi đã học nhầm chiến thuật, không phải là tôi và nó solo 1-1, mà là 3 thằng “chấp” một mình tôi. Vâng đúng là tuyệt vời ông mặt trăng rồi, như đã kể, 2 thằng thì chắc tôi còn cầm cự được từ sống đến bị thương chứ 3 thằng thì chắc ngày mai tôi không còn nhìn thấy nữa… Thế nhưng lúc dầu sôi lửa bỏng này thì nói năng có ích gì, tôi cũng đành xắn tay áo lao vô nhè đầu thằng Phúc mà táng. Vô nghĩa, tụi nó kéo tôi sang một bên và thi nhau đấm đá, thằng tóc đỏ đá mấy cú vào bụng tôi đau như trời đánh còn thằng nhãi xỏ khuyên thì cứ đạp lên 2 tay tôi cho đến khi bầm tím. Thằng đầu xỏ Phúc còn khốn nạn hơn, nó hốc cát ném vào mắt tôi xối xả. Nhưng thật may làm sao, trong lúc nguy cấp nhất, ông Chính và ông Beo thấy tôi đang vất vưởng dưới đất liền chạy tới tương trợ, so với 2 ông anh của tôi thì thằng đầu đỏ và thằng khuyên tai chỉ là muỗi, hai ổng dần cho tụi nó một trận ra bã, đứng không cũng chẳng nổi.

Lợi thế dần dần thuộc hẳn về phía chúng tôi khi bọn côn đồ này chạy toán loạn, riêng mấy thằng đầu sỏ thì vẫn ở lại tham chiến. Mặc dù phe tôi cũng tổn thất không nhỏ khi quá nửa anh em đều bê bết máu, mặt mũi rách bươm. Đến lúc này thì tôi mới biết, giang hồ hiểm ác, tin người đồng nghĩa với hại mình. Tụi nó không quân tử như tôi nghĩa, trái lại còn vô cùng tiểu nhân, bỉ ổi và hèn hạ. Chẳng biết từ đâu ở đằng xa xuất hiện 5 thằng, tay chân cầm theo mỗi thằng hai cây gậy gỗ, đứa nào cũng to như cây cột nhà, dự là tôi mà ăn chừng 1 gậy chắc héo queo vật xuống đường.

Và thật bất ngờ, tụi nó không đánh tôi trước mà lại nhắm vào anh em tôi. Từ ông Chính đến ông Beo đều bị tụi nó xúm lại nện không thương tiếc, tôi thấy ông Beo phải thét lên vì đau đớn, lần đầu tiên mà tôi thấy ổng như vậy, những ngày còn bé, chẳng phải anh rất dũng cảm sao, anh của em? Còn ông Chính bò lết ra một góc, tay chân cũng bị đánh cho nhừ tử, mặt mũi loang lổ, trên trán anh còn một vệt đỏ chảy dài, đầu tóc thì rũ rượi, có lẽ em đã hại tất cả mọi người rồi, em xin lỗi. Trong giờ khắc quyết định ấy, tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để rút điện thoại toan gọi cho quân tiếp viện. Thế nhưng thật không may, người mà tôi bấm số gọi lại là… Vivi, vì bữa nay tôi cầm chiếc điện thoại loại có bàn phím để nhanh chóng nhá máy, tôi cũng thay sim khác để tránh trường hợp Vivi gọi tới bất chợt. Hồi chiều tôi đã chuẩn bị sẵn bằng cách gọi vào máy ông Thắng nên nghiễm nhiên cuộc gọi đó nằm ở trên đầu trong danh sách, thế nhưng lúc tối ban nãy, Vivi có lấy ra nghịch và nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi có nghe tiếng chuông điện thoại của Vivi phát ra, có lẽ nào là…

Chưa kịp để tôi có kịp thời gian suy nghĩ, bọn nó ngay lập tức ập vào và thằng Phúc cướp lấy cái điện thoại trên tay tôi, cười đểu:

- Ái chà, định gọi người tới cứu hả, trễ rồi thằng nhóc, chuẩn bị ăn đòn đi. Hahaha…

Ngay sau đó, nó vung gậy đập vỡ chiếc điện thoại, vậy là niềm hy vọng cuối cùng của tôi cũng đã tan vỡ theo từng mảnh vụn. Thẫn thờ, tuyệt vọng và đau đớn, từng giọt nước mắt của tôi bỗng chốc rơi xuống, tôi không khóc vì đau, tôi khóc vì hận, tôi hận số phận của mình thật quá trớ trêu. Tôi chưa được ở bên Vivi đến cuối cuộc đời, tôi và em vẫn chưa lấy nhau, em vẫn chưa sinh cho tôi hai đứa con kháu khỉnh, một đứa tên Thái và một đứa là Tú… Tôi từng nghe nói rằng, đàn ông thì không nên khóc, nhưng một khi những giọt lệ của người đàn ông rơi xuống thì đó chính là lúc họ cảm thấy tuyệt vọng nhất, có lẽ điều đó hoàn toàn đúng trong trường hợp của tôi lúc này. Tôi chẳng thể nào làm được gì nữa. Tất cả đã hết, hết thật rồi.

Cả đám tụi nó đừng bu lấy quanh tôi, đứa nào cũng lăm le một cây gậy to quá khổ. Thằng Phúc bước tới, đưa tay lên tát vào đầu tôi, cười thoả mãn:

- Sao rồi, võ của mày đâu? Lôi ra xem nào, sao lại khóc lóc như con đàn bà thế? Hahaha…

Cùng cực, tôi lao tới dùng hết sức bình sinh đấm thằng vào mồm nó:

- Thằng khốn nạn!

Và cũng gần như ngay lập tức, mấy thằng còn lại lao vô lấy gậy giã tôi như giã gạo. Từng phát gậy đập vào phần cánh tay và phần hông khiến tôi đau như cắt da cắt thịt, giật thót đến tận xương tuỷ. Cánh tay mới tháo bột của tôi có vẻ như lại tái phát khi bị đánh trúng qua nhiều và quá mạnh, bọn nó đánh một lúc khi mắt mũi tôi cảm thấy lờ đờ, thở không ra hơi, áo quền dính đầy máu thì dừng lại. Chưa hết, tụi nó còn chạy sang kéo thằng Bi Tài dậy và đấm liên tiếp vào bụng nó, nhìn thằng bạn thân của mình đau đớn chịu trận vì chuyện không đâu vào đâu, tôi lại muốn khóc, cả đời tôi có lẽ chưa bao giờ làm được gì lớn lao, nay lại phải liên luỵ đến bạn bè, anh em. Chắc chắn chúng tôi sẽ không chết, thế nhưng không có gì đảm bảo là chúng tôi vẫn còn là một con người lành lặn sau buổi tối hôm nay.

Ngước nhìn bầu trời đen kịt kia, tôi bật thành tiếng hát, từng câu chữ trong bài hát hôm nào tôi dành tặng em, người con gái tôi yêu nhất trên đời. Có lẽ sau này, dù có gặp nhau, tôi cũng không thể, không thể nào cùng em tìm lại cảm giác đó một lần nữa:

- “Có một con đường, mang tên là tình yêu….”

Và định mệnh đã mỉm cười với tôi, một thằng nhóc chẳng hề có gì ngoài sự chân thành, tôi chẳng đẹp trai như thằng Tiến, cũng chẳng giàu có như thằng Phúc, cũng không to con và đá bóng giỏi như thằng Đạt, thế nhưng tôi vẫn may mắn được số phận gửi tới một chốn bồng lai tiên cảnh rồi ngơ ngác đợi chờ ở đấy, và thế là, em đến đón tôi đi. Em dù nhỏ bé là thế, em yếu đuối, nhõng nhẽo và hay khóc nhè, thế nhưng một lúc nào đó, em vẫn là chỗ dựa vững chắc để tôi đủ sức mạnh bước tiếp trong cuộc đời, cuộc đời không trải hoa hồng nhưng không phải chỗ nào cũng chông gai.

“Cầm tay em bước đến vì sao xa xôi, mình cùng trao ấm áp đến mai sau này. Tựa vai anh khi anh cạnh em, chở che cho em mỗi ngày, em sẽ luôn được thấy anh bên em. Ta là cho nhau…”

Dù trong trạng thái thừa sống thiếu chết, tôi vẫn còn chút sinh lực để nhìn ra bên kia đường. Quân cứu hộ đã đến, dù có hơi muộn, nhưng tôi vẫn đủ sức mỉm cười khi nhận ra rằng, Vivi bé nhỏ đang chạy trối chết đến bên cạnh tôi. Lần này thì không còn là một đám chân tay nữa, cả ông Thắng và ông Sơn đều có mặt, 2 ông anh tôi xuất hiện như một hồi chuông vô cùng mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí mấy thằng anh hùng rơm kia. Danh tiếng của 2 ổng thì vang một góc thành phố, bao nhiêu tay chơi mà không biết đến thì chắc chắn là nửa mùa. Cơ mà đám nhãi này mặc dù có thủ đoạn, thế nhưng cũng biết trời cao đất rộng, tụi nó lúi cúi van lạy xin tha. Thế nhưng bỏ ngoài tai, ông Thắng cầm một cây gỗ và quất thẳng vào mặt thằng Phúc, kế đến là thằng tóc đỏ, thằng khuyên tai và đám lâu la của tụi nó, chỉ phút chốc lũ khốn nạn đã nằm vật ra chẳng khác gì chúng tôi bây giờ. Thằng Đạt cũng có mặt, nó đứng nhìn người bạn thân của mình bị đau đớn dằn vặt, chắc cũng khổ tâm lắm, nhưng với loại người như thế, chắc chắn thằng Đạt cũng đủ tỉnh táo để không một lần nữa nhẹ lòng. 2 ông anh của tôi cùng mấy ông lớn khác lần lượt đỡ đám anh em của tôi dậy rồi dìu ra ngoài, tất cả đều tâm lý khi mặc dù vẫn đứng ngoài quan sát tình hình của tôi nhưng không quá gần để chúng tôi có thể tự do tâm sự.

Bé Vi không thích bị nói dối, em luôn tin tôi dù bất kì lúc nào. Thế nhưng sau hai lần liên tiếp như thế, cùng một kịch bản, liệu em có còn một chỗ trống nào trong tim để dành cho tôi hai chữ “tin tưởng”. Có vẻ là có dù lúc này, Vivi đang rất giận, thực sự giận, chưa bao giờ tôi thấy em như cả. Đôi mắt em ướt đẫm bởi những giọt nước mắt cứ tuôn trào không nguôi:

- Anh lừa tôi! Anh nói anh đi chơi với bạn để giờ anh nằm bẹp dí ở đây!

Tôi dù rất muốn thanh minh nhưng vẫn không nói gì, nằm im để em mặc sức thổ lộ. Cũng may là ban nãy em đến kịp thời, tôi vẫn còn đủ sức để có thể nghe được hết câu chuyện chứ không nhắm mắt hôn mê như lần trước. Vivi đặt tay lên ngực trái, nơi từng tiếng nói con tim em đang mách bảo:

- Anh có biết là tôi lo lắng đến thế nào không? Anh có hiểu cảm giác của tôi hay không? Lần nào cũng vậy, tôi luôn là người ngoài cuộc… hức

Vivi nấc nghẹn:

- Anh hứa với tôi là cùng nhau vượt qua mọi chuyện mà, có phải thế không? Anh hứa rằng sẽ nói cho tôi tất cả mọi vấn đề, sẽ giải quyết tất cả mà, sao bây giờ anh lại như thế? Anh nói đi, nói đi! Huhuhu…

Vivi ôm chặt lấy thân thể bê bết máu của tôi, khóc nức nở, nước mắt em ướt nhoè đôi má tôi. Tôi biết em buồn, em đau, em thất vọng về tôi lắm. Thế nhưng em có biết rằng nếu để cho em dính đến chuyện này, em bị làm sao, thì người đau sẽ là tôi, là tôi em biết không? Chưa bao giờ tôi muốn nói nhiều như lúc này, thế nhưng hoàn cảnh khiến tôi không cất được nên lời. Bao nhiêu tâm tư thầm kín xin gửi cả vào từng hành động, từng cử chỉ, những mong em sẽ hiểu được và tha thứ cho tôi. Dù thế nào đi nữa, sau bao nhiêu chuyện xảy ra, từ khi gặp gỡ, chào hỏi, làm quen và châm chọc nhau cho đến những lúc hai đứa nằm bên cạnh và chia sẻ biết bao vui buồn, tôi vẫn luôn ở gần em, và chắc chắn rằng với kết cục của ngày hôm nay, tôi đã hoàn toàn chiếm trọn được những gì thuộc về mình, đó chính là em, cô bạn gái đáng thương của tôi. Sau này, dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi sẽ không bao giờ buông tay em ra, tôi cam đoan đấy. Và em cũng phải ôm chặt lấy tôi, không được rời nửa bước. Chi cần chúng ta ở bên cạnh và cùng nhau bước tới, tất cả mọi chuyện sẽ chẳng có gì là không thể. Anh yêu em nhiều lắm, vợ bé nhỏ à! Em cũng thế, phải không?

Từng giọt mưa tí tách buổi tối hôm ấy rơi xuống thấm ướt đi dòng sông đen nhánh mượt mà và óng ả “của tôi”. Tóc bết thân em, má ửng hồng. Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên lau vội đi giọt lệ đáng ghét cứ dai dẳng bám lấy em, tôi mỉm cười mà dạt dào hạnh phúc, hãy dũng cảm và:

- Cười lên nhé cô bé của tôi!

Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
80s toys - Atari. I still have