Old school Easter eggs.

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 5

Chap 17:

Quả thật đêm hôm đó tôi mất ngủ thật, nằm vật vờ mãi đến tận 10h tối mới ngủ được. Đúng là cảm xúc con người thật kì lạ, cứ luôn mồm tự hứa rằng sẽ chưa thể yêu Vivi ngay lúc này nhưng vẫn vui khi em quan tâm đến mình, phải chăng tôi đang cố trốn tránh số phận, số phận đã sắp đặt sẵn cho tôi và em ? Tôi cứ nghĩ, nghĩ mãi mà vẫn chưa thể nào giải thích được những gì mình… đang nghĩ, tôi mơ hồ, lạc lối, tôi cần một thứ gì đó có thể giúp tôi đưa ra quyết định, một quyết định có thể ảnh hưởng rất nhiều đến cả tôi và Vivi, ngay lúc này. Và cứ thể tôi ngủ thiếp đi…

Thức dậy với một tâm trạng vô cùng uể oải, tôi cố tỏ ra thật bình thường để tránh đi những câu hỏi của mẹ tôi và ba tôi. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi vội vàng dắt xe và phóng thẳng đi học. Con đường đến trường này tôi đã đi qua bao nhiêu lần nhưng hôm nay tôi mới thật sự để ý đến nó. Phải chăng lúc buồn con người trở nên tâm trạng hơn. Bên phải là bãi biển Nha Trang buổi bình minh vô cùng thơ mộng, người người tìm đến nơi đây vào buổi sớm mai để rèn luyện sức khoẻ và trò chuyện cùng bạn bè. Ngắm nhìn cảnh vật nơi đây, nơi tôi sinh ra và lớn lên nhưng chưa một lần nào tôi thấy nó đẹp như bây giờ. Tôi cảm thấy tâm hồn mình rất bình yên và thanh thản, một cảm giác mà bấy lâu nay tôi chưa hoặc không biết đến, một thứ cảm xúc khó quên mà mỗi chúng ta nên thử cảm nhận một lần trong đời.

Bước vào cổng trường, hít một hơi thật sâu, tôi lảm nhảm một mình:

-  Chiến nào!

Bước lên lớp, việc đầu tiên tôi làm là tìm xem cái thằng khốn Phương quắn đã tới lớp chưa, tổ sư nhà nó dám chơi tôi, thật ra mình cũng chơi nó nhưng mà… vẫn cay. Á à cái thằng ôn con nó đây rồi, vô lớp không lo ôn bài lại còn xuống chỗ tôi ngồi đú đởn với bé Vivi. Láo thật, phải dạy cho nó một bài học mới được – tôi nghiến răng. Tôi chạy ngay xuống chỗ ngồi, xoa đầu bé Vivi một cái thay lời chào buổi sáng và hơn nữa là xoắn thằng đầu quắn đang ngồi buông lời tán tỉnh… em gái của tôi đằng kia:

-  Bé Vi tối qua ngủ ngon không ? – Tôi cười cười

Thằng Phương lúc này mắt chữ A mồm chữ O nhìn tôi trân trân không chớp mắt rồi lại quay sang nhìn Vivi, mồm ú ớ không nói được lời nào, chắc nó muốn chờ xem phản ứng của Vivi. Thế nhưng chuyện thế nào thì nó vẫn cứ thế đấy, Vivi thấy tôi liền cười tít mắt:

-  Dạ, ngon, hì

Khỏi nói lúc này thằng quắn mặt cắt không còn hột máu, mắt trợn ngược cả lên thiếu điều muốn lăn quay ra đất ăn vạ. Tôi quay sang nhìn nó, cười đểu một cái, ơ mà sao thấy mình mất dạy giống cái thằng Tiến vụ bé Huyền vậy. Nhưng thôi kệ, dám chơi ông thì chịu nhé con. Tôi nhảy vô chỗ ngồi:

-  Ê Phương tối qua nhắn tin cho “ẻm” chưa mày ? – Mặt khả ố

-  Ẻm cái đầu mày, mày chơi tao à, sao kêu đưa số của…- Nó định nói của Vivi cơ mà bé Vi đang ngồi gần nên giả ngu nói tiếp

-  Mày đưa tao số của bà Hà (Long cô cô) làm bả chửi tao gần chết nè con chó! – Nó gầm gừ rồi cốc đầu tôi mấy cái

-  Đau quá, thằng khốn, dừng lại… - Tôi vùng vẫy trong… giả vờ

Vivi mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhưng cũng can ngăn 2 thằng:

-  Thôi đi đừng có uýnh nhau nữa để tui học bài coi !

Thằng Phương quắn bị người đẹp chửi thì im thin thít, ngậm tăm đi về chỗ ngồi không quên liếc tôi mấy cái. Tôi cũng nhìn mặt nó, cười khiêu khích. Tôi quay sang xoa đầu “ân nhân” để đền ơn “cứu mạng”:

-  Bé Vi ngoan, lát thưởng cây kẹo nha!

-  Hứa rồi đó, mua cho tui nha! – Em cười tươi lắm, nhìn chỉ muốn cắn

-  Ừa, lát kiểm tra Sử bày bài cái rồi tui mua cho nhe – *Nhéo má*

-  Xí, hoá ra mấy người lợi dụng tui, hông thèm, biến luôn đi – Vivi nhăn mặt

-  Hỗn à, méc mẹ giờ – Tôi vờ mặt nghiêm trọng, nạt em

-  Méc đi, không sợ – Em chu môi lên thách thức

-  Láo nè – Tôi lần này nhéo mũi Vivi vặn qua vặn lại

-  Aaaaaaaaaa, thả ra đi – Em hét lên

Đám lớp tôi khỏi nói cứ thế mà quay xuống nhìn chằm chặp vô tôi và em. Thằng Phương hám gái mắt hình viên đạn, à không viên pháo nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi hơi rợn người, mất công bị bọn con gái chửi vì tội bắt nạt bạn, đến tai Long cô cô thì chỉ có nước về nhà viết bản kiểm điểm. Tôi thả Vivi ra, xoa đầu cái nữa:

-  Hehe, xí xoá nha, lát mua kẹo cho – Tôi cười nhe răng

-  Ghét! – Vivi quay mặt đi, chẳng thẻm nhìn tôi

Tôi cũng thôi ghẹo em nữa, chạy như bay qua chỗ Phương quắn với cái đầu đang bốc khói:

-  Ê Phương!

Nó quay lại nhìn tôi, mặt hầm hầm nhìn chết khiếp:

-  Gì, muốn sao?

-  Chú bình tĩnh, nóng nảy là dể ỉa chảy – Tôi cà khịa

-  Thích gì nói luôn đi, đừng để tao điên !

-  Ừ thì… mày thấy chưa?

-  Thấy? Thấy cái gì?

-  Thì tao với em Vi đó?

-  Mày với Vi thì sao?

-  Tao với Vi thân nhau chứ sao?

-  Thì kệ bố mày chứ! – Nó trả lời, giọng có vẻ đang ghen tị

-  Ý tao ấy là mày khôn thì đưa số em Nhàn đây còn không thì tao sẽ nói xấu mày với Vi, thế nào, chịu không chú em? – Tôi cười ranh mãnh

Thằng Phương lúc này giật thót, đưa tay lên cằm ra vẻ suy nghĩ đăm chiêu. Sau một hồi “Khổng Minh nhập” thì nó cũng quay qua nhìn tôi, gãi đầu cười:

-  Hề hề, chỗ anh em có gì bỏ qua cho nhau mày, tao đưa số cho, chịu không?

-  Nhắn tin thử cho tao xem rồi tao mới tin! – Tôi cẩn trọng

Phương quắn không nói gì, cho tay vào túi móc con 1202 thần thánh ra, bấm phím lia lịa, nó nhắn tin cho Nhàn với nội dung: “Ê Nhàn, ăn sáng chưa mày?”, một tin nhắn khá ổn để xác định thân phận người bên kia… đầu dây. Ít phút sau, có tin hồi âm: “Chưa, lát tui đi chung với mấy đứa lớp tui”. Rồi, thế là đúng em nó, thằng này chắc nó không dám giở trò lần 2 đâu. Nói rồi tôi vỗ vai nó bộp bộp, cười cười giơ tay định lấy số rồi bỏ về. Thế nhưng nó đâu có ngu như tôi tưởng, nó bắt tôi cho lại số của Vivi mà còn phải nhá qua để kiểm chứng. Tôi đành làm theo, móc con Iphone ra nhá máy cho Vivi, em thấy số của tôi thì quay lên nhìn, mặt Vivi lúc này nhìn ngây thơ, đáng yêu lắm. Tôi cười cười rồi giả vờ kêu lộn số, em cũng tít mắt rồi quay xuống cắm cúi học bài. Thằng quắn giở bài “huynh đệ” ra mà chém:

-  Hehe, huynh đệ tốt, huynh đệ tốt, sau này có dịp nhất định sẽ hậu tạ – Nó cười, giọng cười có vẻ không đứng đắn

Liệu tôi có sai lầm khi dẫn đường cho nó làm quen với bé Vivi của tôi không nhỉ?

Chap 18:

Tôi quay về chỗ ngồi, nhéo má Vivi một cái rồi ngồi tự sướng với số điện thoại của bé Nhàn, tôi tự tin về viễn cảnh tương lai vô cùng tươi sáng, vừa ngồi vừa cười hềnh hệch. Chắc Vivi tưởng tôi điên, em quay qua tát tôi một cái, lần này đau thật:

-  Khùng hả, cười gì thế?

-  Chuyện người lớn, con nít hỏi vớ vẩn – Tôi nạt

-  Kể đi mà H – Vivi vờ khóc, níu cánh tay tôi lay dữ dội

-  Đã nói không kể mà, sao lì thế cái con bé này, muốn ăn nhéo phải hông? – Tôi đưa tay ra doạ

-  Oaaaaaaaaaaaaa….. – Vivi tự nhiên la lên làm tôi giật bắn cả người

-  Gì thế… khùng hả ? – Tôi trố mắt

-  Oaaaaaaaaaa, ông H bắt nạt tui, không biết đâu… - Giả vờ như thật

Đám lớp tôi lại quay xuống, lúc này tôi tính làm mặt vô tội nhưng nhìn mặt thằng Phương thì chắc nó cũng không tin đâu. Tôi mà không bịt miệng Vivi lại mà để thêm vài phút nữa không khéo thằng quắn nó bay xuống đấm tôi vỡ mồm cũng không chừng. Tôi đưa tay lên ra dấu im lặng:

-  Suỵt, cái con này, “anh” nói im không nghe là méc mẹ đó – Tôi lại lôi “nhạc mẫu” ra doạ

-  Vậy kể cho… bé nghe đi, không la nữa – Em bĩu môi, nhìn đáng yêu phải biết

-  Ừ thì… thì chẳng qua là… là mới xin thằng Phương số của bạn nó ấy mà – Chẳng hiểu sao tôi không muốn nói dối em

-  Trai hay gái? – Vivi lại càng nhăn mặt

-  Ừ… thì… gái – Tôi ấp úng

-  Ừm.

Vivi đột nhiên làm mặt lạnh, y chang những gì mà tôi thấy ở em hồi đầu năm vậy, đang nói chuyện vui vẻ mà, sao vậy ta? Phải chăng là do tôi nói là xin số bạn gái nên em giận, vô lý, chẳng lẽ Vivi ghen hay sao? Uầy, chắc không phải đâu. Tôi cười tình với em:

-  Bé Vivi sao thế, ai chọc bé giận vậy?

Vivi lườm tôi một cái rồi bơ luôn làm tôi chết đứng mất mấy giây cuộc đời. Tôi lúc đó cũng định im lặng nhưng đã hứa là không làm em buồn rồi nên đành phải “cắn răng” an ủi:

-  Hìhì, bé Vi giận tui hả?

Vẫn im lặng.

Tôi bĩu môi, làm mặt năn nỉ:

-  Thôi mà, đừng giận mà, giận xấu lắm !

-  Kệ tôi – Bé Vi trả lời, giọng em lúc này nghe lạnh lùng và vô cảm, y như con người của em trước đây và ngay lúc này vậy

Tôi thở dài ngao ngán, trong đầu tôi lúc này chẳng còn nghĩ gì đến Nhàn với chả nhiếc gì nữa, tôi chỉ nghĩ về Vivi, tôi không muốn em phải buồn vì bất cứ chuyện gì cả, tôi đã hứa với mẹ em rồi mà. Tôi xoa đầu bóp cổ tìm cách làm lành với em, chậc, cô bé bình thường dễ thương, nhõng nhẽo với tôi là thế mà giờ giận lên thì trông cứ… sợ sợ làm sao ấy. Tôi cũng chẳng phải loại thích chọc giận con gái nhà người ta và thật ra thì tôi cũng có làm gì Vivi đâu, tôi lại thở dài. Trong lúc bối rối chẳng biết phải làm gì, tôi lôi tai phone ra cắm vào tai nghe nhạc giải sầu. Uầy đen vãi, mở nhầm ngay cái bài “Buồn” của ca sĩ nào mà tôi cũng chẳng nhớ. Tôi mặt mày ủ dột, chân tay nặng nề như bị đóng đinh vậy. Bỗng, đột nhiên tôi sáng cả mắt lên khi thấy một bài hát mà đã lâu rồi không nghe, bài hát này có lẽ có thể giúp tôi ngay bây giờ. Tôi đánh liều tháo 1 bên phone ra gắn vào tai cho Vivi rồi lấy tay giữ chặt lại không cho em tháo ra. Vivi nhăn nhó quát tôi:

-  Bỏ ra, mấy người làm gì đó?

Tôi không nói gì, chỉ mở nhạc lên, từng lời ca cất lên như thay cho lời xin lỗi của tôi mặc dù khi đó tôi cũng chẳng biết mình đã phạm “thiên quy” gì và thật sự bài hát này cũng chẳng có nội dung là “xin lỗi”. Bản tình ca này về sau cũng chính là minh chứng cho tình yêu của tôi, mỗi lần buồn là tôi đều nghe lại và tìm thấy một niềm an ủi lớn lao:

-  “Có 1 con đường mang tên là tình yêu

Khi tôi bước 1 mình đếm những nỗi .....cô đơn

Đếm trong từng làn gió thoảng, đếm trong từng hạt mưa bay.

Đến đây từng tia nắng sớm mai, đến khi ngàn ánh sao rơi trong bóng đêm... Có 1 con đường, mang tên là tình yêu...

Một ngày khi em đến....., sánh bước đi cùng tôi...

Có nắng ấm giữa mùa đông, có tiếng hát trong con tim --- cô đơn bấy lâu…”

(Con đường tình yêu – Lam Trường)

Vivi mỉm cười, em nhìn tôi thỏ thẻ:

-  Xin lỗi…

Phải nói lúc ấy tôi như người chết được hồi sinh lại vậy, tôi vui lắm, tôi vui vì em không còn giận tôi nữa, tôi vui vì mình đã hoàn thành được lời hứa với em, rằng tôi sẽ không bao giờ làm em phải buồn, phải khóc nữa. Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc mỗi khi thấy em cười, điều đó không thể phủ nhận. Tôi biết tình cảm của em dành cho tôi là như thế nào, đó không chỉ là niềm tin mà còn là… tình yêu nữa. Tôi biết chứ, mỗi khi em nhõng nhẽo với tôi, những cái níu tay thật chặt của em, tôi biết, tôi rõ hơn ai hết. Thế nhưng tôi không thể, không thể đến với em lúc này được, tôi không chắc mình có thể đem lại hạnh phúc cho em hay không vì đơn giản là tôi vẫn chưa thật sự tin vào cảm giác của mình, tôi vẫn lưu luyến Nhàn, tôi vẫn chưa thực sự quan tâm đến em nhiều như những gì em làm với tôi. Có lẽ tôi cần thời gian, và cả em cũng vậy nữa. Tôi mỉm cười, một nụ cười ấm áp và thanh thản, tôi lại xoa đầu em, tôi vuốt ve mái tóc ấy, mái tóc mà đáng lẽ ra đã là “của tôi”:

-  Bé Vi ngoan, cảm ơn em đã cho anh cơ hội !

Vivi nhìn tôi không chớp mắt, chắc em ngạc nhiên vì tôi đã xưng hô một cách lộ liễu như thế. Nhưng em không giận tôi, đôi má em ửng hồng, em quay mặt đi che giấu cảm giác của mình. Tôi không cảm thấy xấu hổ vì điều đó, điều mà đáng lẽ tôi nên làm từ lâu rồi mới phải.

Chợt, ở ngoài cửa lớp, thằng Tiến đang níu tay bé Huyền, 2 người cãi vã về một chuyện gì đó. Tôi quay mặt đi vì tôi đã quyết tâm dứt khoát với Huyền từ lâu và tôi cũng chẳng muốn để tâm điều đó. Một lát sau, Huyền tiến vào lớp, 2 mắt em đỏ hoe, em nhìn tôi rồi gục đầu xuống bàn mà khóc mặc cho những tiếng an ủi từ đám bạn kế bên.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được những ngày sắp tới sẽ không dễ dàng cho tôi và cả 3 người con gái mà tôi yêu… mến.

Chap 19:

Khoảnh khắc khi bé Huyền liếc mắt xuống chỗ tôi, tôi đã linh cảm được một tương lai không mấy yên ả. Buổi học hôm đó, tôi không chú tâm lắm, chỉ ngồi suy nghĩ vẩn vơ, tâm trạng thì không buồn cũng chẳng vui, rất khó diễn tả thành lời. Chốc chốc lại thở dài mệt mỏi, Vivi liên tục hỏi han tôi, tôi biết em lo cho tôi nhưng lúc này đây tôi chẳng có tâm trạng nào để đáp lại. Tôi cứ vật vờ như thế cho đến khi tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi được gióng lên. Tôi như giật mình khỏi giấc mơ, tôi cố định thần lại những suy nghĩ trong đầu. Việc đầu tiên, tôi đưa mắt nhìn bé Huyền, em vẫn gục đầu như vậy từ đầu tiết đến giờ, các thầy cô tưởng em mệt nên cũng không trách móc gì, chỉ có lớp tôi là hiểu điều gì vừa xảy ra. Đã lâu lắm rồi tôi không quan sát em, em vẫn vậy, vẫn xinh xắn, vẫn dễ thương nhưng nụ cười ấy đã đi đâu mất, nếu có thể làm được điều gì đó để khiến em cười ngay lúc này, tôi cũng sẽ làm hết sức.  Tôi không rõ vì sao mình có thể quả quyết như thế, chỉ biết khi nhìn người mình từng yêu đau khổ, trái tim tôi cứ quặn thắt không yên. Có thể nhiều người nói tôi là tên lăng nhăng, sở khanh, hết buồn vì cô này lại lo cho cô kia, nhưng tôi nào biết điều đó là do đâu, chẳng qua là do con tim mách bảo. Tôi đứng dậy, bước đến chỗ bé Huyền ngồi, tôi ngồi xuống cạnh em, lúc này trong lớp chỉ còn vài ba đứa ngồi lại nói chuyện còn lũ kia đã đi ăn uống dưới căn tin rồi nên chẳng còn ai để ý đến tôi và Huyền nữa, à quên còn một người, Vivi của tôi. Tôi biết Vivi đang nhìn tôi nhưng tôi vẫn cố tỏ ra thật lạnh lùng vì điều quan trọng bây giờ là bé Huyền, tôi phải an ủi em, bằng một cách nào đó mà tôi cũng chưa biết. Tôi nhẹ nhàng:

-  Lùn sao vậy? Đừng có khóc nữa!

-  ……………….

-  Trả lời H đi, thấy lùn như vậy tui cũng không vui đâu, nhớ những gì tui nói không, tui muốn thấy lùn hạnh phúc mà, phải không?

Tôi đem chuyện quá khứ ra nhắc lại, thật tình tôi không muốn làm em tiếp tục buồn nhưng trong hoàn cảnh này tôi chỉ biết làm như vậy mà thôi. Thật tình sau khi nói xong tôi thấy cũng hơi bị… sến nhưng mà sự thật thì đúng là vậy. Tôi muốn em cười, nụ cười đã từng khiến tôi mê mẩn, tôi muốn em được hạnh phúc bên người mà em chọn, dù người đó không phải là tôi. Huyền ngước mặt lên nhìn tôi, lúc này em không còn khóc nữa nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, gượng cười nói với tôi:

-  Không sao, H về chỗ đi

Phải nói là lúc này nhìn bé Huyền thương lắm, mặc dù mới chỉ trước đây vài ngày tôi còn bực mình khi thấy em cười nói với thằng Tiến mà giờ chỉ nhìn cô bé ngày nào còn hồn nhiên, vui vẻ đang thổn thức thế này, tâm trí tôi cứ như bị đảo lộn hết cả. Tuy là vậy tôi cũng không muốn mang tiếng là thằng bao đồng đi lo chuyện của thiên hạ vì thực sự thì tôi cũng đâu là gì của em ấy, tôi chỉ an ủi em được một vài câu:

-  Ừm, vậy cười cái coi, nhìn ỉu xìu quá – Tôi cố tạo một gương mặt thật tươi để chia sẻ cho em

-  Ừm, hì – Em cười, nụ cười thật gượng gạo

-  Nhớ đấy, không được buồn một mình, có gì kể ra cho tui nữa, biết chưa? – Tôi vẫn chưa yên tâm

-  Ừ, biết rồi, H về chỗ đi sắp vào lớp rồi đấy – Em cười nhạt

Tôi không nói gì nữa mà chỉ lẳng lặng đi.

Tôi bước từng bước nặng nề về chỗ ngồi, ánh mắt tôi vẫn chưa thôi nhìn Huyền mặc dù tôi biết ở ngay bên cạnh tôi lúc này là 1 người con gái ít nhiều có tình cảm với tôi. Tôi biết Vivi cũng đang buồn, em cũng là con người, cũng cần có nỗi buồn xen lẫn những niềm vui thì cuộc sống mới trọn vẹn, mới hoàn hảo. Chỉ mấy mươi phút trước tôi còn làm em buồn mà giờ tôi thản nhiên bỏ qua sự có mặt của em mà bày tỏ sự quan tâm cho một người con gái khác. Tôi cảm thấy mình có lỗi với em rất nhiều vì có lẽ tôi đã thích một lúc quá nhiều người chẳng? Tuy nhiên Vivi không bao giờ thể hiện cảm xúc một cách thái quá trước mặt nhiều người, em chỉ nhõng nhẽo với tôi, chỉ với tôi mà thôi.  Tôi chợt nhận ra mình đã sai khi không để ý đến cảm nhận của Vivi, cô bé luôn tin tưởng ở tôi, rất nhiều. Tôi nhìn em, ánh mắt em ẩn chứa bao nỗi niềm mà chắc có lẽ em sẽ chỉ giấu kín ở trong lòng mãi nếu như tôi không là người khám phá và xua tan được nó. Tự nhiên tôi cảm thấy rằng mình dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều, tôi biết lo cho một người con gái, tôi biết quan tâm đến cảm nhận của cô ấy và hơn hết là biết nhận trách nhiệm vì hành động của mình. Tôi khẽ đặt tay lên mái tóc của Vivi, mái tóc mà một ngày tôi đã vuốt và xoa đến cả chục lần, Vivi ngạc nhiên, quay sang nhìn tôi, ánh mắt ngây thơ đó lại một lần nữa làm tôi rung động.  Tuy vậy tôi vẫn cố tỏ ra thật điềm tĩnh, nhẹ nhàng:

-  Xin lỗi em, bé Vi à!

Em định nói gì đó. Tôi đặt ngón tay lên môi em, lắc đầu nhắc em đừng nói gì cả. Vivi bình thường bướng bỉnh là thế nhưng mỗi lúc tôi có chuyện buồn thì em luôn rất nghe lời và… đáng yêu.  Tôi lúc này đang không hiểu nổi tâm trạng của mình, tôi sợ mình lại nói điều gì không hay khiến em buồn, mà tôi thì không muốn em phải buồn một chút nào cả. Tôi lấy trong túi ra cây kẹo Chyps mới mua lúc sáng, tôi bóc vỏ ra rồi nói với Vivi:

-  Há mồm ra ăn kẹo nè!

-  Của… H mà, Vi ko…

Nói chưa dứt câu thì tôi đã trừng mắt lên. Bé Vi lúc này bĩu môi làm mặt thảm nhìn tội tội nhưng lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi, tôi gằn giọng:

-  Cầm đi, mỏi tay nha!

-  ………..

Vivi không nói gì, em im lặng nghe lời, đón lấy cây kẹo từ tay tôi và ăn ngon lành, em còn cười với tôi nữa.

Đang thả hồn với những suy nghĩ, những trăn trở và cả niềm hạnh phúc vừa chợt tìm đến thì tôi nghe thấy một tin sét đánh ngang tai từ thằng Phát khùng. Không chỉ tôi mà cơ số những thằng con trai còn lại trong lớp đều sốc khi Phát khùng lên tiếng.

Tôi cảm thấy hồi hộp và sợ hãi, không biết mình có thể đối mặt với nó như thế nào nữa.

Chap 20:

Tiếng Phát khùng oang oang ở cửa lớp:

-  Ê H chiều nay lớp mình đá với A5 mày đá chính nhé thằng Pha đau chân!

Tôi khá bất ngờ trước tin mình sắp được ra sân thi đấu vì ngoài bữa đầu tiên đá với A4 của bé Nhàn được vào sân vài phút thì 2 trận sau đó tôi đều phải ngồi ngoài. Kể ra cũng thích, hôm nay là trận tứ kết toàn trường, bao nhiêu người theo dõi, ra sân thi đấu chính thức kể cũng oai nhưng cũng nhiều áp lực, quả thực thì hồi cấp 2 tôi cũng đã từng thi đấu rồi nhưng ngày ấy làm gì có nhiều khán giả như bây giờ, chỉ vài ba đứa trong lớp đi theo cổ vũ thôi. Nghĩ đến đấy, tôi bất giác rùng mình, tuy vậy tôi vẫn tỏ vẻ cứng:

-  Thích thì chiều thôi, anh vô thì xác định thắng nhé! – Tôi vênh mặt

-  Thế cơ à? – Thằng Lộc mập cà khịa

-  Ờ, nó thế đấy! – Tôi đáp

-  Thôi im hết chiều nay có mặt đông đủ lúc 1h30 nhé, 2h bắt đầu! – Phát khùng giở giọng đội trưởng

-  Ô kê ! – Cả đám đồng thanh hô

-  Mấy bạn nữ chiều nay có rảnh thì lên cổ vũ lớp nhé, tứ kết đấy! – Vẫn không quên mời gái, đúng là con trai.

Đám con gái nhao nhao cả lên, thầm thì to nhỏ một hồi thì cũng có một vài đứa đồng ý đi, còn hẹn nhau lên nhà đứa nào rồi mua nước cho đám con trai…. Bọn con trai trong đội cứ thế mà bu vào bàn tán cùng hội phụ nữ, tôi thì chẳng ham, vì tôi đã có… Nhàn rồi. Tôi thì đang tính rủ bé Huyền đi xem luôn, có khi có thể giúp em đỡ buồn phần nào, nhưng suy đi tính lại tôi quyết định thôi luôn, đi lên đó thấy mấy cặp lớp tôi cứ đú đởn với nhau có khi em ấy càng buồn thêm. Thế là tôi đổi chiều, quay sang Vivi, cười nhăn nhở:

-  Bé Vi chiều đi coi hen! – Tôi nháy mắt

-  Hông – Em phồng má lên thách thức

-  Á, nãy thấy ngoan cho kẹo mà giờ hỗn à, thích nhéo nữa không? – Tôi vờ làm mặt nghiêm

-  Không chơi nhéo nha, nhéo nữa là… là tui la lên cho cả lớp biết luôn – Em hơi ngập ngừng

-  Ừ, la đi, la đi nè – Tôi vừa nói 2 tay vừa nhéo 2 má của Vivi

-  Aaaaaaaaaaa, sàm sỡ! – Vivi hét lên

Đúng là gái xinh có khác, mỗi lần em ấy hét lên là cả lớp quay xuống nhìn, và dĩ nhiên không phải tự nhiên mà em ấy lại hét lên thế nên cả bọn nhìn thằng vào… tôi vì nghĩ, à không chắc chắn rằng tôi là thủ phạm khiến Vivi kêu la thất thanh như thế. Kể cũng lạ, không biết lần thứ bao nhiêu mà Vivi la oai oái trong lớp rồi mà bọn nó vẫn cứ quay xuống hóng hớt mặc dù biết thừa tôi là đứa chọc em. Tôi bịt miệng Vivi lại, nạt:

-  Tôi sợ cô rồi, đừng la nữa!

-  Hihi, đáng đời mấy người – Em cười tít mắt

-  Thế sao? Chiều bé có đi coi anh đá không? – Tôi lại nài nỉ

-  Năn nỉ tui đi, nếu tui thấy thành tâm thì tui đi – Vivi vẫn giỡn nhây

-  Đi mà, đi mà, bé không thương… anh sao? – Tôi giả bộ đóng mặt thảm

-  Hông, ai thèm thương người dưng – Em lạnh lùng quay mặt đi

-  Oaaaaaaaaaaaaa…… - Lần này thì tôi hét lên

Khỏi phải nói lúc này đám lớp tôi lại quay xuống, kể ra tôi cũng có giá đấy chứ nhỉ? Thi mập lên tiếng:

-  2 ông bà làm gì mà cứ la lối trong lớp thế, muốn làm gì thì về nhà làm nha !

-  Đù, 2 đứa bay yêu nhau hả? – Em My hỏi xoáy

-  Ừa, bé yêu của tao á! – Tôi đáp xoay, tay xoa đầu Vivi

-  Chúc mừng, chúc mừng, sớm sinh quí tử nha! – My mập vẫn chưa tha tôi

-  Hehe, tất nhiên rồi, đa tạ cô nương! – Tôi cười hề hề

Buổi chém gió phải tạm gác lại vì lúc này cô Phượng dạy Tiếng Anh đã đứng ở cửa lớp. Đám bạn nhìn tôi cười cười, thằng Phương quắn thì mắt trợn ngược thiếu điều muốn lòi cả ra, bé Huyền hình như cũng có quay xuống nhìn tôi nhưng cũng quay lên rất nhanh. Lúc này thì tôi mới quay sang và phát hiện, cô bé của tôi mặt bí xị một đống:

-  Ai là… bé yêu của mấy người, rồi còn… quí tử nữa, oaaaaa…. – Em giả vờ khóc, nhìn em lúc này bé nhỏ, đáng yêu lắm, nếu không phải là giờ học thì tôi đã ôm em vào lòng rồi

-  Hì, lâu lâu thấy Vivi của tui cũng dễ thương đấy chứ - Tôi nhéo má em

-  Ghét rồi, tránh xa tui ra – Em phụng phịu

-  Nín anh thương mà, hehe – *Vuốt tóc*

-  Ghét cái mặt, lúc nào cũng xoa đầu người ta

-  Bé yêu của anh mà, phải cưng chớ, hé hé – Tôi cà khịa em

-  Bệnh

-  Thế chiều có tính đi không bé Vi?

-  Qua chở tui đi, plè – Em trêu tôi

-  Vậy có phải ngoan không nào, thưởng bé cục kẹo nữa nè! – Nói rồi tôi đưa em thêm một cây Chyps nữa

Cô nàng nhìn có vẻ vui ra mặt, chẳng qua là trong giờ học nên không lấy ra ăn được mà cất trong hộp bút. Cả buổi cứ tíu tít nói chuyện với tôi mãi, làm tôi cũng thấy vui lây, Vivi ít khi nói chuyện nhiều như vậy, tôi cũng chọc cười em liên tục vì không muốn làm em mất vui.

Giờ ra về đã tới, Vivi chào tạm biệt tôi, tôi xoa đầu em tạm biệt. Vivi cười nhẹ rồi chạy biến đi, nhí nha nhí nhảnh nhìn thấy mà… yêu. Hôm nay mẹ em đến chở đi ăn trưa, Vivi nói là có gia đình cậu ruột của em vào thăm, xem chừng cô bé của tôi rất vui, tôi mừng cho em. Nói rồi, tôi cũng vác cặp thất thểu ra về. Bé Huyền vẫn ngồi đấy suy nghĩ vẩn vơ một điều gì, tôi lại gần và vỗ vai em:

-  Về đi lùn sao ngồi đây nữa, hết giờ lâu rồi.

-  Ừm… - Em đáp có phần nặng nề

-  Đi thôi! – Tôi kéo tay em lên

Em nhìn tôi ngạc nhiên nhưng rồi cũng đi theo sau. Một không khí nặng nề lại bao trùm 2 đứa như cái lần em nói rằng em sẽ không còn đi với tôi nữa. Tôi nhớ như in lần đó, một cảm giác buồn vời vợi lại dấy lên, tôi không muốn nó lại xảy ra lần nữa, tôi mở lời:

-  Có chuyện gì buồn thì nói ra cho nhẹ lòng!

-  Không có gì, H đừng bận tâm!

-  Đừng có giấu nữa, khóc cả buổi mà giờ kêu là không có gì – Tôi hơi lớn tiếng

-  Đã nói… không có gì… mà – Giọng em hơi run, mắt đã ngấn nước

-  Nước mắt đầm đìa vậy mà kêu không có gì, qua đây ngồi chút đi!

Tôi dẫn em đến chỗ ghế đá ngay sát dãy hội trường, trước mặt là một khu sân vườn khá rộng rãi, thoáng mát. Mỗi lần buồn tôi đều ra đây ngồi để tìm kiếm một chút gì đó bình yên, tĩnh lặng. Tôi và em ngôi cạnh nhau, không biết phải nói gì, cũng không biết phải làm gì. Đột nhiên, em tựa đầu vào vai tôi thổn thức trong tiếng nấc nghẹn, em nói rằng em thấy thằng Tiến đi cùng một đứa con gái nào đó, em hỏi thì nó nói là bạn cùng lớp. Sau đó em mở điện thoại của nó rồi thấy tin nhắn qua lại giữa thằng Tiến và con nhỏ đó, em hỏi thì nó chối thế là cãi nhau. Tôi không biết phải nói gì lúc này nữa, tôi choàng tay qua ôm lấy em mặc cho em thút thít khóc, nước mắt em rơi ướt đẫm vai áo tôi. Tôi chợt nhận ra rằng đây là lần thứ 2 mình an ủi một người con gái, cảm giác mình trở nên lớn lao hơn nhưng cũng đầy trách nhiệm hơn. Tôi đã buông tay để em hạnh phúc mà giờ thì em đang phải đau khổ một mình trong khi thằng khốn kia nhởn nhơ với một con nhỏ khác, tôi cảm thấy máu nóng dồn lên tận đỉnh đầu, ngay lúc này tôi chỉ muốn tìm thằng chó kia và dạy cho nó một bài học.  Nhưng tôi chợt nhận ra rằng vũ lực chẳng phải cách hay để giải quyết với một thằng mất dạy như vậy và tôi chắc cũng chẳng phải đối thủ của nó, tôi đã tìm thấy một cách khiến nó có thể tâm phục khẩu phục, đó là trên sân cỏ, nếu lớp tôi thắng trận này thì lớp tôi sẽ gặp A2 của thằng Tiến tại bán kết, khi đó mọi chuyện sẽ được thanh toán sòng phẳng. Dù tôi chẳng là gì của Huyền nữa thế nhưng chuyện này là vì danh dự, danh dự của một thằng con trai khi để tuột mất người mình yêu.

Huyền đang nhìn tôi, có lẽ em ngạc nhiên vì ánh mắt tôi lúc này, ánh mắt ẩn chứa ngọn lửa đang cháy ngày một dữ dội hơn và có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Tôi nghiến răng một cái, tự nhủ rằng:

-  Thù này phải trả!


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 6
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM