Disneyland 1972 Love the old s

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 7

Chap 25:

Tình yêu thật diệu kỳ, nó có thể khiến con người thay đổi tất cả, đã có lúc tôi cố chấp xem Vivi như là một đứa… em gái, và cũng đã có lúc tôi đặt cho mình mục tiêu là em Nhàn vì trót say đắm em ấy sau khi nhận được… một lời khen. Thế nhưng giờ đây, khi 2 trái tim cùng chung một nhịp đập, khi 2 đứa chúng tôi ôm chặt lấy nhau, trao cho nhau hơi ấm giữa một buổi chiều đầy nắng và gió, tôi đã chính thức thừa nhận tình cảm của mình với Vivi, chẳng phải là anh em hay bạn bè tri kỉ gì cả, nó phức tạp và thiêng liêng hơn nhiều lần, nó được gọi là tình yêu đôi lứa, tình yêu đó đã khiến tôi thay đổi rất nhiều kể từ đây trở về sau. Giữa không gian không lấy gì làm lãng mạn ấy, tôi vẫn tỏ ra hết sức… lãng mạn. Tôi ôm em chặt lắm, tôi ôm em như để chia sẻ cho em niềm hạnh phúc, tôi ôm em để trút hết bao tâm sự, bao nỗi niềm bấy lâu nay, còn em, cái ôm của em đối với tôi vẫn không thay đổi, đối với em tôi là một chỗ dựa vững chắc, là người mà em yêu thương và cũng là người sẽ luôn luôn che chở và bảo vệ cho em. 2 đứa tôi ôm nhau thật lâu, đủ lâu để cảm thấy được tình yêu là thế nào. Vivi vẫn rúc đầu vào ngực tôi, tôi hôn lên mái tóc của em, thì thầm:

-  Bé Vi à, anh… yêu… em!

-  Hì …… - Em cười, nụ cười tít mắt thường thấy

-  Thế Vivi có… yêu anh không? – Tôi lại nói khẽ vào tai em

-  Người ta… không biết mà! – Em xấu hổ quay mặt đi

Em không trả lời thằng thừng với tôi, nhưng tôi và em đều biết rất rõ câu trả lời ấy, câu trả lời khẳng định tình yêu của chúng tôi. Tình yêu của chúng tôi chẳng phải là tình yêu sét đánh mà cũng chẳng cần phải qua giai đoạn cưa cẩm phiền não, nó đến khi tôi và Vivi luôn luôn ở cạnh nhau, chia ngọt sẻ bùi với nhau và cùng trao nhau những phút giây hạnh phúc ngập tràn. Nó không dễ tan vỡ như tình yêu chớp nhoáng nhưng cũng không bền chặt để chúng tôi có thể cảm thông và níu chặt lấy nhau. Ngay lúc này đây, tôi thấy mình quả là một người may mắn, có được một cô người yêu dễ thương, xinh đẹp và rất… ngoan nữa . Tôi đã buông Vivi ra nhưng em vẫn ôm chặt lấy tôi như sợ nếu buông ra thì tôi sẽ đi mất vậy, tội nghiệp cô bé của tôi . Tôi cốc đầu Vivi một cái, lần này cốc… yêu:

-  Buông ra coi, hư quá! – Tôi nhăn mặt vì lúc này đám bạn tôi ở ngoài đã cười khằng khặc và xỉa xói tùm lum, chỉ có… Phương quắn là không

-  Tự nhiên đánh tui, hức ! – Vivi bĩu môi, giả vờ khóc

-  Ai biểu ôm chặt quá chi, hé hé! – Tôi nhéo 2 má em rồi lúc lắc qua lại

-  Nếu là người lạ thì tui thèm vào, hức hức – Khoé mắt Vivi đã rưng rưng, chắc xúc động quá

Tôi bỗng nhiên cảm thấy thật hạnh phúc, con tim như xốn xang hẳn lên, bé Vi nói thế chứng tỏ em đã coi tôi là một người rất quan trọng đối với em rồi, chỉ một câu nói đã đủ khiến tôi lơ lửng trên 9 tầng mây xanh. Tôi lau nước mắt cho em, hôn nhẹ lên trán em:

-  Xin lỗi em, cô bé của anh!

-  Hức, ghét! – Em đấm thùm thụp vào ngực tôi

Tôi ôm em vào lòng, vuốt ve mái tóc óng mượt của em, lần này tôi sẽ không buông ra nữa, sẽ không để em đi đâu hết. Nhưng đời rất phũ, vâng tôi khẳng định vậy. Tôi ôm em mà không nhận ra là đang đứng ở… sân đá banh, và thế là một đám cầm di động chụp ảnh quay phim lia lịa:

-  Chu choa, 2 anh chị kì này cho lên FB lớp thôi, phởn quá! – Giọng Thi mập chanh chua

-  Ôm ít thôi H ơi, “Vivi” yếu lắm! – Thằng Phát khùng cà khịa

-  Buông Vi ra thằng khốn! – Phương quắn bắt đầu quậy, tôi biết nó không ghét tôi và nó cũng biết rằng Vivi yêu tôi nhưng với bản chất của mình, Phương quắn vẫn phải phá đám mới được

Tôi thừa cơ hội, đáp lễ cho tụi nó rằng tôi chẳng ngại gì cả đồng thời khẳng định “chủ quyền” với Vivi trước bọn trai cứ thích đú đởn theo em. Tôi hôn nhẹ lên gò má của em, một tiếng “Ồ” rất lớn từ đám lớp tôi, ngay sau đó là tràng vỗ tay liên tục, biết em mắc cỡ, tôi ôm chặt lấy em, gục đầu em vào ngực không để cho em thấy và tin những gì thiên hạ đồn thổi bởi vì… tôi luôn che chở và yêu em hết mình.

Buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều mà tôi sẽ mãi mãi không thể nào quên, ngày mà tôi và em tìm thấy nhau, một cách tình cờ nhưng cũng đầy khó nhọc, và vì càng khó nhọc, tôi sẽ càng giữ nó bền vững hơn bao giờ hết.

Tôi ôm lấy cô bé của tôi, cô bé đã từng khóc ướt đẫm vai áo tôi ngày nào, giờ đây Vivi không khóc, em chỉ cười, nụ cười hạnh phúc mà chỉ có tôi mới có thể được nhìn thấy. Em dựa đầu vào vai tôi, lí nhí:

-  Sau này lỡ Vi già đi, Vi xấu đi, anh có còn thương Vi nữa không ?

-  Tất nhiên là không!

-  Vi biết mà, anh chỉ yêu Vi vì Vi đẹp thôi, hức! – Lại mếu

-  Vậy bé Vi tự nhận mình đẹp hả? – Tôi cười trêu em

-  Ý Vi không phải vậy mà… - Em đã không dựa vào tôi nữa mà giận dỗi quay mặt đi

-  Vivi à, anh sẽ không thương Vi kể cả khi Vi còn trẻ đẹp hay lúc về già vì hơn tất cả, anh yêu em, cô bé à!

Nói rồi tôi lại ôm em vào lòng, để mặc cho em thổn thức, mặc cho em đánh… yêu vào người tôi, tôi chẳng thấy đau đớn gì cả mà trái lại, còn rất ấm áp và hạnh phúc. Tôi cúi người xuống tìm đôi môi của em, 2 đứa tôi như quyện lấy nhau và cùng hoà vào làm một, tôi chỉ muốn cảm giác này kéo dài mãi không thôi. Nụ hôn thứ 2 trong đời và người con gái thứ 2 đi qua đời tôi, tôi không chắc em và tôi có thể cùng nhau đi hết quãng đường đầy chông gai phía trước hay không nhưng tôi có thể lấy tính mạng của mình để đảm bảo rằng tôi sẽ luôn yêu thương, bảo vệ và che chở cho em.

Chiều hôm ấy, tôi đưa Vivi về nhà, tất nhiên là nhà của… em, trên đường đi, em không nói một lời nào, em chỉ dựa đầu vào lưng tôi, em ôm tôi thật chặt, em như con mèo con bé nhỏ sợ bị bỏ rơi bất cứ lúc nào, tôi thương em và tôi sẽ không bao giờ rời xa em, sẽ luôn ở bên cạnh mỗi khi em cần và sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho em mỗi khi em cảm thấy buồn và cô đơn. Tôi cứ mải nghĩ ngợi lung tung khiến em phải tát tôi một cái vì đi quá lố:

-  Anh!!! Dừng lại!! – Vivi hét lớn

-  What? Đi… đi nhà nghỉ hả?– Tôi hơi hoàng hồn vì chỗ chúng tôi đứng lại là khách sạn “Hồng Hoa”

-  Nghỉ cái đầu anh! Cho tui về – Em nhăn mặt lườm tôi

-  Về đâu cơ?

-  Nhà tui kìa, hôm nay anh bị điên hã ???? – Em tát tôi này đom đóm mắt

-  Ủa, hì hì, xin lỗi bé, đói quá hoa mắt – Tôi chém gió

-  Về nhà tui nấu cho mà ăn, không có ra đường ăn bậy bạ nữa! – Vivi giở giọng “vợ hiền”, tôi thấy hơi sợ nhưng cũng rất…vui

-  Yêu Vivi quá à, cho anh hun cái được không? – Tôi chu mỏ ra

-  Dạ được, hì! – Vi cũng hôn tôi nhưng là vào… má

-  Ơ… hun môi cơ, không chịu đâu – Tôi giả vờ nhõng nhẽo, thấy mà phát tởm

Và như tôi đã nói, cô bé của tôi rất cứng đầu khi ở giữa đám đông, thế nhưng khi chỉ có 2 đứa với nhau, em rất ngoan và nghe lời. Em giữ lấy đầu tôi và đặt lên môi tôi một nụ hôn thật sâu, không đột ngột nhưng cũng khiến tôi như bay lơ lửng trên hạnh phúc vậy. Chắc anh sẽ mãi yêu em mất thôi, Vivi ơi!

Chap 26:

Em kéo tay tôi vào nhà, bắt tôi ngồi trên ghế xem TV hay đọc truyện gì cũng được chứ nhất quyết không cho vô bếp, mất công lại… hôn em bất ngờ . Tôi cầm trên tay cuốn Đôrêmon, đã lâu tôi chưa đọc lại, nhưng có một điều lạ là mỗi lần đọc lại, tôi đều thấy rất hay, không nhàm chán mặc dù đã nghiền đi nghiền lại cả trăm lần. Bỗng tôi bật cười khằng khặc khi đọc đến đoạn… gay cấn. Vivi từ trong bếp ra nhéo tai tôi:

-  Mấy người đọc gì mà cười thế ? – Em cười

-  Ờ thì… Đôrêmon… chứ gì! – Tôi vội lật sang trang khác, thế nhưng em đã thấy

-  Aaaaaaaa, đồ háo sắc, đồ biến thái, huhu, đừng có lại gần tui! – Em la hét rồi đánh vào lưng tôi như đập bao gạo

-  Hé hé, con trai thì phải vậy chứ sao, chứ bé muốn… người yêu bé bị gay hả – Tôi cười với bộ mặt JV

Vâng đến đây thì các bạn đã hiểu tôi cười gì rồi nhỉ? Đó là đoạn mà… Shizuka đang… tắm đó mà . Em bĩu môi làm mặt sợ hãi, tôi cười cười rồi chạy đến ôm lấy cô bé, vỗ về:

-  Xin lỗi Vivi mà, đừng giận… anh ha! – Không hiểu sao dạo này tôi gan thế, ờ mà cũng chẳng có gì sai, người yêu tôi mà, nhỉ?

-  Lại… háo sắc! – Em thủ thỉ

-  Chỉ háo sắc cô này thôi, mấy cô khác không thèm ! – Tôi lại chém

-  Nhớ đó nha!

-  Ừ, nhớ, yêu cô này không hết chứ ở đó mà cô khác, hé hé! – Tôi cười “khả ái”

-  Hì, cám ơn anh! – Em cười tít mắt

Phải nói rằng mỗi lần em cười cái nụ cười như thế này, trái tim lại cứ tan chảy. Nụ cười hồn nhiên, ngây thơ của em đã khiến tôi xao xuyến từ lâu và bây giờ đây, nụ cười ấy sẽ là của riêng tôi, sẽ không ai được thấy nó ngoài tôi – người em yêu. Tôi trêu:

-  Thế Vivi có yêu anh nào khác không đấy? – Tôi giả vờ làm mặt nghiêm trọng

-  Dạ không ạ, chỉ có anh này thôi, hihi! – Em lại rúc đầu vào ngực tôi, vòng tay ôm tôi thật chặt

Cái ôm ấm áp ngày đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in và có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên được, nụ cười hạnh phúc của người con gái đang nằm gọn trong vòng tay tôi, mãi mãi không. Mình sẽ yêu nhau hết đời, em nhé ?

Và quả thật đời không phải màu hồng, đang mải miết trong hạnh phúc ngọt ngào thì một mùi khét bốc lên, vâng “vợ” của tôi đang nấu ăn mà chạy ra ngoài ôm tôi, dĩa bò xào đã thành bò… thui, tôi thì ôm bụng cười khằng khặc, em thì hớt hải tìm cách chữa cháy. Tôi đùa:

-  Hôm nay phải phạt thôi, mê trai quá rồi, con gái con đứa càng lớn càng hư, chậc – Tôi tặc lưỡi

Và tôi lại một lần nữa quên rằng, Vivi rất thương tôi, em sợ làm tôi buồn và em thấy có lỗi mỗi khi chẳng may làm gì đó khiến tôi không vui. Và cô bé của tôi ngồi khuỵ xuống, đưa tay lên lau vội những dòng nước mắt đang trào ra trên đôi gò má xinh xắn kia, em nấc nghẹn:

-  Xin lỗi anh, Vi không có cố ý… đâu mà, anh đừng giận Vi được không? – Em ríu rít

Chẳng hiểu sao lúc ấy, tôi thấy khoé mắt mình cay cay, những giọt nước mắt ở đâu cứ thế mà tuôn trào. Tôi ôm em vào lòng, chẳng biết tôi đã ôm em bao nhiều lần trong ngày hôm nay nữa, thế nhưng cái ôm này thật đặc biệt, thật hạnh phúc, tôi đã biết được rằng mình đã sai, đã sai khỉ cố gắng bỏ lơ một cô bé luôn luôn tin tưởng mình, rất quan tâm và lo lắng cho mình, thậm chí có thể khóc vì mình nữa. Tôi đưa tay lên lau nước mắt cho Vivi:

-  Sao Vi khóc, anh có trách gì Vi đâu ? – Tôi mỉm cười trong dòng lệ nhoà, một cảm giác thật khó tả

-  Thật không, hức ? – Em vẫn thút thít

-  Khùng quá, tự nhiên có chuyện chút xíu mà cũng khóc, thôi anh sợ Vi rồi, nín đi lần sau không có vậy nữa nhe! – Tôi xoa đầu em

-  Dạ!

-  Ừm, ngoan, thôi lên nhà ngồi đi anh đi mua gì về 2 đứa ăn – Tôi đưa ra quyết định

-  Nhưng mà… - Vivi vẫn còn ngại vì vụ hồi nãy

-  Không có cãi nữa, bảo lên là lên! – Tôi cứng giọng

-  Dạ! – Em hơi nhăn mặt nhưng cũng lạch bạch tót lên ghế ngồi

Hạnh phúc nhiều khi chỉ đơn giản vậy thôi, lo lắng và yêu thương lẫn nhau, tình yêu cứ thế mà đẹp, mà bền chắc hơn. Ngày ấy tôi đã nghĩ như vậy và mãi cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn tin vào điều đó dù rằng mọi chuyện đã không còn như xưa. Thế nhưng “Quà tặng chính là hiện tại”, tôi chỉ chú tâm vào những gì đang diễn ra trong hiện tại mà thôi, và hiện tại ngay lúc này là tôi và em. Tôi lòng vòng khắp các hàng quán và cuối cùng cũng hốt về được 2 cái… bánh mì. Vừa mang về đến nơi, đặt lên bàn, thì:

-  Vi không ăn được bánh mì đâu – Em bĩu môi

-  Không ăn được vậy thôi tớ ăn hết, há há! – Tôi cà khịa

-  Em ghét anh lắm! – Em mếu

-  Kệ Vi, không ăn thì anh ăn hết, vậy thôi, nói lắm vãi… - Tôi quen mồm định nói bậy, may mà kìm được

-  Vãi gì ? – Em ngơ ngác, chắc không biết tôi định phun ra từ gì

-  Vãi bột mì, hé hé! – Tôi vừa xoa đầu em vừa nhai bánh mì rôm rốp

-  Anh tự ăn một mình, tui đi! – Em giận dỗi quay lưng đi

Thấy trêu chọc vậy đã đủ, tôi chạy ra xe và mang vô một bịch phở bò tái, nghe mùi thôi là thèm rồi. Tôi níu tay Vivi lại:

-  Đây, biết cô không thích bánh mì, tôi mua cho cô đây, chịu không?

-  Dạ… chịu! – Em cúi đầu, lí nhí

-  Sao nãy chửi tôi kinh lắm mà, sao giờ lí nhí trong họng thế? – Tôi tiếp tục làm khổ Vivi

-  Ai bảo… anh chọc Vi

-  Thế tôi không được chọc cô à?

-  Dạ… được – Lại mếu

-  Thôi ăn đi, không có được mếu, cô mít ướt quá, hơi tí là khóc! – Tôi nhéo nhéo má của em

-  Dạ, cảm ơn anh, hihi! – Em cười tít mắt

Nhìn cái vóc dáng bé nhỏ ấy nhí nha nhí nhảnh tung tăng chạy đi, tôi cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc. Tôi biết rằng mình đã quá may mắn khi dược gặp em trong đời, để tôi yêu và được yêu, tôi biết quan tâm, biết sẻ chia, biết an ủi và hơn tất cả, đó là em. Em mang đến cho cuộc sống của tôi bao niềm vui, bao điều mới mẻ, em quan tâm và lo lắng cho tôi, em luôn nghe lời tôi bất kể tôi làm những gì, tôi chỉ cần có thế mà thôi.

Có đôi lúc tôi vẫn tự hỏi tại sao tình yêu của chúng tôi có thể sâu đậm một cách nhanh chóng như thế, liệu nó có dễ tan vỡ hay không? Và tôi cũng chẳng thể ngờ rằng, những ngày sắp tới sẽ là một “cơn bão” thật sự trong đời mình. Có thể tôi không biết trước những nguy cơ đang ở trước mặt, nhưng khi có em, tôi sẽ vượt qua tất cả, và em cũng thế, phải không Vivi?

Chap 27:

Cơm nước xong xuôi, tôi nằm phịch xuống ghế sofa đọc tiếp đoạn tắm rửa của Shizuka  còn em đi rửa chén bát. Tội nghiệp, ở nhà có một mình, mẹ thì đi làm cả ngày, chắc nhiều khi em cũng buồn lắm. Ơ mà vậy càng hay, mình sẽ được qua đây càng nhiều – tôi nghĩ thầm trong bụng rồi phá lên cười. Vivi tưởng tôi cười vì đọc truyện nên cũng không hỏi gì. Dọn dẹp mọi thứ đâu vào đấy, em lon ton chạy lên lầu 2 làm gì đó, nhìn dáng đi ngộ ngộ, đáng yêu . Một lát sau, Vivi trở xuống với một cái vòng tay làm bằng lá của cây dừa khủng bố trước nhà em. Cái vòng có ghi dòng chữ “Của Vivi” thật to bằng bút xoá trắng, nhìn là biết ý đồ của cô nàng, chắc định “đánh dấu chủ quyền” đây mà. Em chạy tới kéo tay tôi ra và bắt đầu hí hoáy đeo vô cho tôi, tôi phản ứng yếu ớt:

-  Ớ ớ cái con bé này, làm gì đấy ?

-  Đeo vô cho đẹp, ngồi im! – Em quắc mắt nạt tôi

-  Đùa à, thế “không” nào! – Tôi há hốc mồm

-  Anh nói nhảm gì thế? Nó mà đứt là Vi chặt tay anh luôn!

-  Ớ ớ ớ… sao có thể…

Vừa nãy thì dịu dàng, ngoan ngoãn biết bao nhiêu giờ quay ngoắt 180 độ, con gái đúng là chúa rắc rối. Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Vivi hung dữ như bây giờ, trước giờ tôi toàn mắng cô bé phát khóc mà giờ thì… ngược lại. Tôi vò đầu bứt tai:

-  Trời ơi, Vi làm cái gì đó, bọn nó kêu anh gay rồi sao?

-  Vậy ra anh chê quà của tui à? – Em lườm tôi

-  Nhưng mà… cái đó… không… - Tôi ấp úng như gà mắc tóc

-  Không gì cơ? – Vivi chớp chớp mắt, giả vờ làm mặt ngây thơ

-  Ờ… đẹp không thể chê vào đâu được, hề hề! – Tôi lại mắc nghẹn nói xạo

-  Đẹp thì lúc nào anh cũng phải đeo biết chưa?

-  Đừng mà Vivi, đừng hại đời anh mà! – Tôi bĩu môi làm mặt tội

-  Giờ có đeo không? Không đeo là tui… tui khóc cho anh xem, aaaaaaaaaaaaa!!!!

-  Nín! Đã nói không có khóc! Không đùa với Vi đâu! – Tôi trừng mắt nạt

-  Hức hức… anh toàn mắng em… thôi, hức! – Và cô bé ấy lại… khóc

Có vẻ là tôi hơi nặng lời, em chỉ đùa thôi mà. Chậc, tự nhiên thấy có lỗi quá, tôi lượm chiếc vòng lá dừa đeo vô tay, lắc qua lắc lại rồi khen lấy khen để:

-  Nhìn kĩ thì… chà chà biết nói sao cho hoành tráng nhỉ? – Tôi giả vờ đăm chiêu suy nghĩ

Vivi thì ngước lên như mong đợi câu trả lời của tôi, tôi thì tính thích đùa dai nên cứ thế mà tiến thôi:

-  Nhìn kĩ thì cũng xấu thật, chậc! – Tôi vuốt cằm tỏ vẻ tiếc nuối

-  Hu hu hu….. – Cô bé lại đưa tay dụi mắt, nhìn thương lắm nhưng tôi… thương thiệt

Tôi kéo Vivi lên ghế ngồi, tôi cũng ngồi xuống và ôm em vào lòng, thì thầm:

-  Thật ra anh không cần cái vòng này, chỉ cần chúng ta luôn nghĩ về nhau là đủ, nhưng vì Vi, anh sẽ đeo, thế có được không ? Hè hè…

-  Dạ… được, hức!

-  Anh nói lần cuối nhé, không được mít ướt như vậy nữa, ai đụng tí là khóc, nếu có lần sau, thì chỉ được khóc khi ở… với anh thôi, biết chưa? – Tôi nhéo má Vivi

Tôi quả thực không thích khi nhìn thấy Vivi khóc, vì thật ra thì Vivi toàn khóc do tôi chứ ai, chính vì lẽ đó, tôi không muốn mình mắc nợ em quá nhiều. Nhưng tôi cũng không biết rằng tôi yêu em vì cái tính tình trẻ con, hơi tí là khóc ấy. Mãi đến bây giờ, mỗi lần nhìn em khóc, nhớ đến ngày xưa, tôi đều cảm thấy thật… vui  :

-  Dạ vâng, Vi biết rồi!

-  Ừm thế thôi, anh về đây, Vi đi học bài đi!

-  Ứ, không cho anh về đâu, ở chơi với Vi tí nữa đi! – Em níu tôi lại, mè nheo

-  Không được, hôm nay nhà anh có việc rồi!

Tôi nói xạo không chớp mắt, thật ra tôi có hẹn tỉ thí LOL với các chiến hữu thời cấp 2, mà đã là một đấng nam nhi đứng trong trời đất, đã hứa là phải làm, hẹn quyết đấu mà trốn là không đáng mặt đàn ông. Tôi xoa đầu Vivi, cười:

-  Thôi đi cô, mếu nữa là bữa sau anh không qua chơi nữa đâu, cười coi!

-  Hông! – Em phồng má

-  Cãi anh à? – Tôi trừng mắt

-  Ừa, về đi, không cần mấy người nữa! – Em quay mặt bỏ đi

Chậc, đến khổ với cái con nhỏ này, suốt ngày giận dỗi vớ vẩn, vừa mệt vừa vui. Mệt vì cứ phải tò tò đi theo dỗ nó, vui vì biết rằng nó chỉ nhõng nhẽo với tôi mà thôi. Đối với một thằng con trai không có gì nổi bật như tôi, thì việc có được một người như Vivi quả thực là hạnh phúc, chắc tôi tu được mấy kiếp rồi cũng nên. Thế nên dù có chuyện gì xảy ra, dù có phải làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ làm để em được vui, để em không phải buồn và đê giữ em lại bên cạnh tôi. Tôi chạy lại ôm lấy hình bóng bé nhỏ ấy từ đằng sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc em:

-  Giận thì giận nhưng Vi đừng bỏ anh, nhé! – Tôi cũng thấy sến sến nhưng lỡ rồi nên thôi

Vivi quay người lại, gục đầu vào ngực tôi, đám tôi bình bịch:

-  Ghét anh lắm, không bỏ anh đâu! – Ôi liên quan thế. cô bé của tôi ơi

-  Sao ghét anh ?

-  Vì Vi nghe nói “ghét của nào trời trao của ấy”, Vi sẽ ghét anh đến chết luôn! – Em nói, càng ôm chặt tôi

-  Sao Vi nghĩ thế?

-  Vì như vậy tình yêu sẽ bền, không có luỵ quá !

-  Chà, cô bé của tôi bữa nay lớn rồi nha, cung hỷ cung hỷ! – Tôi cốc đầu em một cái

-  Đau em! – Vivi nhăn nhó nhéo tôi một cái rõ đau nhưng mà… sướng

Tôi có lúc đã nghĩ nếu em cứ yêu tôi quá như vây thì nếu sau này khi tôi và em không còn bên nhau nữa, em có vượt qua được hay không? Tôi thì luôn muốn em được vui vẻ, hạnh phúc thế nhưng tôi cũng không chắc rằng mình có thể làm điều đó cho em một cách lâu dài hay không. Nhưng vào lúc này đây, tôi có thể hứa với em, tôi hứa bằng danh dự của một thằng con trai rằng tôi sẽ luôn bên cạnh để che chở và bảo vệ cho em, sẽ luôn làm em vui và an ủi em mỗi khi em buồn. Tôi cũng sẽ trở thành một người… anh trai của em, dỗ dành em, nhường nhịn và thương em như một cô em gái… đáng yêu vậy . Nhưng em cũng không được quên mất anh đâu đấy, nhớ chưa Vivi?

Chap 28:

Chợt nhớ về ngày xưa, tôi đâu có nghĩ mình sẽ được yêu như vậy đâu, ngày tôi mới học lớp 7 và ngày tôi và Dung quen nhau. Ngày đó Dung luôn nói yêu tôi, tôi thì cũng chẳng rõ tình càm của mình như thế nào, có thể là sự ngộ nhận và vì thế tình yêu của chúng tôi không được kéo dài. Hồi mới vào cấp 2, tôi thật sự chẳng thấy Dung có gì nổi bật, người thì mập, mặt thì… xấu (Xin lỗi nếu em đọc được dòng này vì quả thật ngày đó anh thấy vậy ). Lên lớp 7, tôi và em được chuyển ngồi cạnh nhau, ngày ấy con trai và con gái nào có giữ ý tứ gì đâu, tôi vô tư coi em như một người bạn, một người tri kỷ, tôi thích chọc em cười và thích bị em… đuổi đánh . Nếu không có Audition – một trò chơi làm điên đảo giới trẻ ngày ấy thì có lẽ tôi và em cũng chẳng tìm thấy nhau. Tôi và em sau khi kết đôi trong game thì yêu nhau luôn .

Lúc ban đầu, tôi để ý một người khác nhưng thằng bạn thân của tôi tên là Việt Anh cũng để ý người đó nên tôi rút lui và tự nguyện mai mối cho nó, quả thực nghĩ lại ngày ấy mình ngu quá . Bẵng một thời gian sau, thằng Việt Anh nó lại chuyển qua thích Dung “của tôi” mới đau chứ lại , 2 đứa trong giờ học cứ trao đổi thư từ, quăng giấy liên tục, tôi lúc đó cũng chẳng quan tâm đến yêu đương gì, chỉ thích chọc phá 2 đứa nó bằng cách lâu lâu lại lấy giấy đọc lén, chữ nghĩa thì xấu mà sến đặc, tôi có lúc thấy ghê tởm bọn này nhưng cũng chẳng ngờ rằng khoảng vài tháng sau mình cũng y vậy. Có một lần thằng Việt Anh ném thư lên, tôi chụp được mở ra đọc rồi cười khằng khặc, nếu là lẽ thường thì Dung sẽ giựt lại và đánh tôi bôm bốp vào lưng, ấy thế mà cô nàng lại gục mặt… khóc (!?). Hồi đó mới 12 tuổi, tôi còn ngây thơ và chưa hiểu sự đời , càng không hiểu tình cảm nam nữ là gì, chỉ biết chọc gái cho… vui mà thôi. Và cả khi em yêu tôi, tôi cũng chẳng biết vì chính em là người nói ra điều đó trước mà không phải tôi, quả là ngược đời phải không? Nhưng cũng chính vì thế mà tôi đến giờ này vẫn chẳng biết thứ cẳm xúc ngày ấy là gì, có phải một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch được gái để ý nên sướng quá không biết cảm nhận hay không? Em luôn quan tâm đến tôi, luôn giúp tôi được điểm cao trong môn mỹ thuật mặc dù tôi vẽ xấu như… ma, em lo lắng mỗi khi tôi bị bệnh, em bắt tôi học bài, bắt tôi cho em kẹo…. và đủ thứ trên đời. Nghĩ lại thì tôi thấy rằng 2 người con gái mình từng yêu đều giống nhau đến lạ kì, cả 2 đều rất quan tâm đến tôi và cả 2 đều yêu tôi một cách mãnh liệt khiến cho nhiều lúc tôi cảm thấy tình yêu của mình chưa đủ lớn. Nhưng tôi vẫn hạnh phúc dù có chuyện gì đi nữa và tôi biết ơn 2 người con gái ấy vì đã cho tôi biết… tình yêu.

Quay trở lại hiện tại, trong khi 2 đứa còn đang ôm ấp nhau giữa… nhà thì tiếng chuông cửa vang lên. Mẹ Vi về ư? Không đúng, chẳng ai lại đi bấm chuông cửa nhà mình cả, hơn nữa mẹ Vi nói hôm nay sẽ về trễ trong khi bây giờ mới chỉ khoảng 7h30. Tôi buông em ra, cả 2 quay mặt ra phía chiếc cổng đen xì và quen thuộc kia. Có một người đàn ông đang đứng ở đó, đó là một người mà tôi và cả Vi đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây nữa, đó là người đã nhẫn tâm rời bỏ gia đình để đi theo một hạnh phúc mới, người đã khiến cô bé của tôi oà khóc nức nở trong ngày mưa ấy, chính là ba của em. Vivi thoáng chút xúc động, em loạng choạng đứng không vững khiến tôi phải điếng hồn vài giây, em đáp:

-  Anh ngồi đi để Vi ra mở cửa cho… ba!

-  Vi không còn giận ba sao?

-  Em không giận ba mà em giận người phụ nữ đã đưa ba em đi… - Mắt Vi lúc này đã hơi đỏ

Tôi đưa tay lên xoa nhẹ đôi má đáng thương ấy:

-  Lại mít ướt, Vi không nghe lời anh nữa đúng không? – Tôi lườm… yêu em

-  Có mà, Vi nghe mà! – Em bĩu môi

-  Vậy thì ra mở cổng đi, ba đợi kìa!

-  Dạ.

Vivi chạy nhanh ra ngoài, tôi thì đang phân vân suy nghĩ về chuyện này, tại sao đã nhẫn tâm vứt bỏ người vợ bao nhiêu năm của mình, vứt bỏ sự đầm ấp của gia đình thậm chí vứt bỏ luôn đứa con gái hết mực yêu thương mình, chẳng hiểu ông ta nghĩ gì mà có thể quay trở lại đây nữa. Chậc, lòng người thật khó đoán. Tôi gật gù.

Tiếng cổng đã đóng, người đàn ông ấy bước vào, ông mặc một bộ vest tối màu lịch lãm, nhìn ba của Vivi khá đẹp trai mặc dù ông đã không còn trẻ tuổi. Tôi thoáng chút rùng mình vì đến giờ phút này thì tôi đã phải đối mặt với cả “nhạc phụ” và “nhạc mẫu” rồi. Nhạc mẫu thì biết Vi thương tôi và bà đã trao nghĩa vụ phải chăm sóc cô bé mít ướt đang ngồi cạnh tôi lúc này, còn nhạc phụ thì đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt và chắc hẩn ông cũng chưa biết được chuyện giữa tôi và em. Ông hỏi nhẹ, tiếng nói khá ấm và truyền cảm, lại rất lịch sự:

-  Chào anh bạn trẻ! – Ông chìa tay ra

-  Dạ, con chào chú! – Tôi cũng đưa tay ra

-  Ừm chú đã nghe kể về con!

-  Dạ?

-  Mẹ bé Vi kể cho chú rồi, con cũng đừng quá ngạc nhiên!

-  Dạ vâng!

Giọng ông lúc này không nghiêm khắc quá mà cũng chẳng mềm mỏng quá, ông giữ được sự chủ động trong cuộc trò chuyện, đúng là một áp lực đáng sợ. Ông hỏi tiếp tôi mặc cho bé Vi đang ôm chặt lấy cánh tay tôi ở bên cạnh, mặt nhăn nhó nhìn đến là yêu  :

-  Chú nghe nói con thân với bé Vi lắm đúng không nhỉ?

-  Dạ cũng… sơ sơ – Tôi không dám nói thẳng ra là tôi và em đang… yêu nhau

Và cô nàng nghe thấy, nhéo tôi một cái đau điếng:

-  Nói tầm bậy gì đó?

Rồi em quay sang nói với nhạc phụ:

-  Đây là người yêu của con – Mặt Vivi lúc này có vẻ khó chịu

-  Ồ, hoá ra là vậy – Nhạc phụ gật đầu

Ông lại quay sang chất vấn tôi, quả thực mỗi lần bị các bậc phụ huynh tra khảo là miệng mồm tôi cứ cứng đờ ra như ngậm phải lọ keo con voi:

-  Con biết đấy, bé Vi nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện đời, chú nghĩ là nó vẫn chưa xác định được tình cảm của mình…

-  Con lớn rồi, con biết con đang làm gì, ba không cần lo cho con! – Vivi phản ứng rất mãnh liệt khiến tôi cũng hơi sợ

-  Con không hiểu đâu, khi con lớn con sẽ phải nhớ lại những điều ngày hôm nay – Nhạc phụ vẫn bình thản

-  Ba bỏ con đi rồi thì bây giờ con cũng không nghe lời ba nữa đâu! – Bé Vi mắt đã ngấn lệ

-  Ba xin lỗi, chuyện tình cảm phức tạp lắm, con còn bé, chưa hiểu thấu đáo, ba không trách con, ba chỉ khuyên con nên chú tâm vào học hành.

-  Ba đừng có lúc nào cũng coi con như con nít, con tự lo được cho bản thân!

Nhận thấy cuộc nói chuyện có nguy cơ trở thành buổi ẩu đả, tôi đứng dậy mạnh mồm:

-  Chú yên tâm, con không phải loại người thích bỏ rơi người khác!

Cả 2 người đêu thôi không tranh luận mà hướng mắt sang nhìn tôi. Một cặp mắt ngấn lệ đang nhìn tôi tỏ vẻ biết ơn nhưng có phần trách móc, cặp mắt còn lại thì… tôi không dám nhìn nữa, chỉ biết lúc đó, tôi đã tự đào hố chôn mình.


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 8
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM