Teya Salat

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Em đã là thiên thần - phần 11

L: dạ, em ra liền.

Một tí sau thì em từ trong nhà ra, lại rạng rỡ như lúc sáng, chắc vào trang điểm. Lương trang điểm nhẹ nhưng do sẵn có nước da trắng nên luôn nhìn sáng.

Dẫn đầu là chiếc mẹc đỏ chở chú rể, theo sau là chiếc atis mình chaỵ

Bố mình ở nhà, bố nuôi ngồi ghế trước với mình, Lương với mẹ ngồi sau. Mặc cho 3 người nói chuyện, mình lẳng lặng lái xe.

Đến nơi, cho Lương đi với mẹ, mình cứ lẳng lặng đi mình cho khoẻ.

Bạn bè cô dâu có 1 cô khá xinh. Thấy lạ nên mình cũng đánh mắt nhìn cái, cũng thấy nó nhìn mình rồi cười 1 cái, chắc là khách nhà trai nên nó cười.

Vào ngồi nc với nhà gái 1 lúc để chờ thủ tục đón dâu.Lương vẫn ngồi cạnh mẹ. Mình ngồi ngắm cái rạp, ngắm ảnh cưới. Đang măm măm hạt hướng dương thì có đứa con nít chạy tới câm tờ giấy đưa cho mình.

‘chú ơi, cô kia đưa cho chú cái này’ xong nó chỉ về cái con lúc nãy cười với mình. Xong nó chạy mất. Mình nhìn về con đó thì thấy con đó đang giả vờ nc với bạn, nhưng mắt vẫn liếc mình. Tờ giấy nội dung là

‘em là Trang, rất vui vì biết anh. Số đt em: 098….’

Mình cầm tờ giấy xuống rồi lẳng lặng vứt xuống đất (tất nhiên là ko cho con đó thấy).xong lai ăn hướng dương.

Lúc về xe dâu chạy từ từ. Mình cũng cứ từ từ, Lương với mẹ ngồi nói chuyện. Bố thỉnh thoảng lại báo tình hình để ở nhà biết

Đám cưới thì mình ko review nữa. Cái nào cũng giống cái nào.

Xong tiệc mình cũng khá mệt, do uống cũng ko ít

Mình chở bố mẹ về, bố đẻ về rồi đua Lương về luôn. Trước lúc Lương xuống xe mình nói với Lương.

M: anh xin lỗi vì tối qua nhé, tại anh say quá

L: dạ, ko sao đâu anh

M: ừm, vậy em vào nhà đi, đừng suy nghĩ gì nha.

L: hì, dạ

Xong Lương vào, mình về nhà bố nuôi, chạy xe vào sân rồi vào nhà ngủ giấc.

Vừa đặt lưng xuống thì Phương gọi điện.

to be continue …

tiếp theo

p33 update tiếp chủ nhật

Vừa đặt lưng xuống thì Phương gọi, mình mặc kệ, không nghe máy. Phương lại gọi lần nữa.

M: alo

P: làm gì mà ko nghe máy?

M: Đang ngủ

P: sao ngủ giờ này?

M: không làm gì thì ngủ chứ sao

P: không làm gì thật sao?

M: thật

P: sao không đi làm

M: xin nghỉ đi cưới thằng em

P: đi cưới hay là lại xách hoa đi đâu

M:khổ, đi cưới, uống đang mệt lắm đây

P: uống cho lắm vào.

M: ừ

P: Sao ko đi làm mà ko báo

M: gọi xin sếp rồi mà

P: không phải sếp

M: không xin sếp thì xin ai.

P: ngủ đi, đồ sâu rượu

M: ừ, sâu này chưa say giống ai đó.haha

P: ngủ đi, nói nhiều

M: ừ

P: mà cấm rêu rao chuyện hôm qua, coi như không biết gì, nghe chưa?

M: ừ, mà chuyện gì?

P: ngủ đi – rồi tắt máy

Mình nằm ngủ. Được tầm 1 tiếng thì thằng em gọi

M: alo

Te: anh T à, đi hát với bọn em

M: hát hò gì. Ở nhà

Te. Mấy thằng bạn em giao lưu với bạn vợ em. Anh đi cho vui

M: 2 nhóm giao lưu, anh đi làm gì?

Te: đi đi anh, cầm xe dượng … Rồi tí cho vợ chồng em về với

M: mệt chú quá. Chờ anh tí

Te: rồi, anh qua chỗ….luôn, bọn em vừa vào đấy

Mình ra mượn bố nuôi xe rồi chạy tới chỗ bọn nó.

Vào thì bọn đó đã bắt đầu hát. Trong số đó có cả con em gửi giấy cho mình. Âm mưu gì đây. Mà thằng em mình biết chuyện mình với Lương, sao còn bày trò nhỉ. Tạm mặc kệ. Mình vào thì thằng bạn em nó khui cho 1 chai ken. Mình cụg với chúng rồi nhấp miếng. Con em kia thì đang hát, bọn này hát toàn nhạc trẻ. Mình lẳng lặng ngồi update cho mọi người

Đang giữa chừng thì thằng em năn nỉ mình hát bài tặng vợ chồng nó. Mà nó lại thích song ca. Thế là mình update tạm rồi hát cho nó vừa lòng.

thằng em nó chọn bài vị ngọt đôi môi. Mình cầm mic + chai ken lên, lâu lâu húp miếng.

Mấy đứa con gái với vợ thằng em đẩy con kia lên, sau 1 lúc từ chối rồi nó cũng lên, mình éo quan tâm, chờ giai điệu bài hát rồi húp tiếp ngụm bia nữa, mặt không biến sắc.

hát xong mình lại về chỗ, ngồi đọc cmt của mọi người. Rồi thỉnh thoảng uống bia. Mặc cho bọn con gái cứ đưa đẩy em kia.

Lúc ra về thì vợ thằng em gọi em kia lên xe luôn, bảo mình chở nó về luôn. Bỏ lại 1 thằng với chiếc xe máy của nó.

Mình cứ im lặng lái mặc cho 3 đứa kia nói gì thì nói. có đôi lúc mình đảo mắt nhìn vào gương để xem đường thì thấy em nó liếc. Mình mặc kệ, chở theo địa chỉ đến nhà em nó rồi quay xe chở vợ chồng thằng em về.

Về đến nhà, trả xe rồi mình chạy về nhà mình luôn, lúc này khoảng 8h, nhai tí cơm nguội với cá kho rồi ngủ. đang nằm hóng voz tí thì thằng Tuấn gọi

Nó: ông tính sao? Trả lời tôi đi chứ, tối nay gặp đi

M: để sau đi, hnay tôi mệt, ko đi được

Nó: hôm sau là hôm nào,cụ thể đi

M: tuỳ ông

Xong thì định ngủ thì Cẩm nhắn tin trách sao ko chúc em nó 20-10. Mình bảo quên, rồi cũng chúc em nó vài ba câu rồi ngủ.

Sáng nay ngủ dậy thì thấy tin nhắn lúc 10h30 của Lương hỏi mình có mệt không + 3 cuộc gọi nhỡ của Lương.

p34 Update 21-10

Trưa ăn cơm xong, ngủ tí đến 2h thì ra vườn cuốc đất trồng rau. Hì hục đến 5h thì vào nấu ăn. Xem qua điện thoại thì thấy có tin nhắn của thằng bạn + 1 cuộc gọi nhỡ của nó.

“Đang làm gì mà éo nghe máy”

Mình gọi lại nhưng nó không nghe máy nên để đó vào bếp nấu ăn, xong tắm rửa rồi ăn cơm, không nhìn điện thoại.

Đến 7h thì mình cầm điện thoại, thấy có 2 cuộc gọi nhỡ của thằng bạn. Mình gọi lại cho nó.

Nó: alo

M: Gọi gì tao mày?

Nó: Tối cafe không?

M: Tao bận rồi. mà đi với ai thế

Nó: Khà khà, con em kia chứ ai.

M: Mịa, nhanh thế, mà nó nhận lời mày hay nhận lời tao

Nó: Nhận lời mày. haha

M: MỊa, thế mày đi đi, tao không chơi.

Nó: nhưng tao đang là mày mà.

M: Kệ mày, tối tao bận rồi.

Nó: Thế thôi, hôm sau. mịa

đến 7h30 thì mình bắt đầu đi. Chạy tới nhà Phương, đứng dưới cổng gọi cho Phương xuống.

P:”Alo”

M:”Tới rồi, xuống dưới nhà luôn nha”

P:”Ừ, chờ em 5 phút.hì”

Nói chờ 5 phút nhưng phải 15 phút sau mới xuống. Thấy mình đang đứng, em nó cười 1 phát. Đấy là gặp phải cái thằng như mình nên éo có cảm xúc gì, chứ trai khác chớ kết em nó liêu xiêu luôn. Phương mặc cái quần jeen xắn lên đến hơn mắt cá, đi cái dày bệt màu xanh. Áo caro xanh trắng (xanh dương hơi nhạt). Nhìn rất là ngầu.

Em nó tiến lại mình rồi hỏi.

“Chờ lâu chưa?”

M:”Chưa. 5 phút thôi”

P: Điêu, gọi cho em cách đây 20 phút mà

M: Thì nghe em nói 5 phút nên anh bảo 5 phút.haha

P: Thôi đi. hừm

Mình chưa kịp bảo em nó lên xe thì em nó bớp ngay cái mũ bảo hiểm mình đang treo rồi nhảy tót lên ngồi. Lại còn ôm eo mình nữa.

M:”Bỏ ra nha”

P:”Không bỏ.haha”

M:”Mất tiền đó”

P: “Xí, thôi, không thèm” Cơ mà vẫn không chịu bỏ.

M: “Không thèm thì bỏ ra đi. hay chưa”

P:”Đi đi”

M:” Giờ đi đâu. Cafe à?”

P:”Không, ra …đường du lịch đi”

M:”Ừm, thế cũng được”

Trên đường đi em nó nói đủ thứ chuyện. Kể tối qua ăn uống hát hò như nào, hoa hòe ra làm sao. Mình hỏi chen ngang.

“Thế có say như hôm kia không? haha”

P:”Này, bảo quên đi rồi mà”

M:”Ừm, thì quên.haha”

P:”HỪm, nhìn ghét gớm”

Ra đến bến thủy em nó cứ bắt chạy xuống metro rồi lại chạy ngược bến thủy. Đến vòng thứ 3 thì mình xin kiếu.

M:”Thôi em ơi, đứng nói chuyện đi, chạy chóng mặt lắm.”

P:”Ờ ờ, thế cũng được”

Mình dừng xe trên vỉa hè, chắc giữa bến thủy với metro. Ở đây cũng có nhiều đôi yêu nhau đứng phết. Thấy thế nhưng không quan tâm.

P:”Có gì nói đi. không thì đi tiếp”

M:”Có gì đâu, chạy nhiều chóng mặt thôi”

P:”Có gì nói đi”

M:”Không thích đi thôi mà”

P:” Nhìn cái mặt nguy hiểm” vừa tròn mắt nhìn cái mặt mình vừa nói.

M:”Nguy hiểm gì, muốn hiếp em đó.haha”

P: (Lè lưỡi ra) … dám.

Mình kéo cái đầu em lại, đặt lên môi em nụ hôn, một nụ hôn mà mình không mong muốn. em nó không phản ứng, không đẩy mình ra, mà cứ thả lỏng cơ thể, nhưng mình đẩy em ra.

M:”Anh xin lỗi. Em yêu anh phải không?”

P:”em không biết” mặt cúi xuống đất, 2 tay cứ văn văn vào nhau.

M:”Em yêu anh phải không?” mình hỏi khá dứt khoát.

P:”Dạ” Em nó không dám nhìn lên, cứ cúi mặt xuống, hình như có chút nước mắt lăn trên má.

Mình ngồi lặng đi 1 lúc rồi nói với em nó tiếp.

M:”Em nhìn anh đi, nghe anh nói này”

Vừa nói mình vừa đưa tay đỡ cằm em lên để em nhìn vào mình.

M:”Anh xin lỗi, nhưng em đừng yêu anh, thật đó. anh không xứng đáng đâu”

Phương tròn mắt ngơ ngác nhìn mình, rồi nước mắt rưng rưng hỏi mình.

P:”Nhưng tại sao hả anh. Chỉ yêu thôi mà không được à anh?” Lần này thì em nó nấc thành tiếng rồi. Mịa *** má như mình, lại thêm 1 người con gái nữa khóc vì mình rồi.

M:”Anh xin lỗi, nhưng đừng yêu anh. 8 năm trước người anh yêu đã mất ngay trên tay anh, anh không biết yêu nữa em à. anh xin lỗi, giờ em hiểu rồi chứ.”

Nói xong mình ngoảnh đi nơi khác, để tránh cái ánh mắt đỏ vì cay cay của mình.

Em nó ôm lấy mình mà khóc.

P:”Em yêu anh.” rồi lại khóc.

M:”Đừng yêu anh, anh không đáng để em yêu đâu. Nếu là anh cách đây hơn 8 năm thì biết đâu anh sẽ yêu em”

Em nó im lặng 1 tí rồi bỏ mình ra mà đi, mặt cúi xuống đường , 1 tay bịt miệng như không muốn tiếng khóc cất lên. Mình kéo tay em nhưng dường như hững hờ.

“Anh để em về”

M:”Để anh đưa em về” Em nó vẫn không quay lại, mình đang định quay xe lại đưa em về thì em đã vẫy được chiếc taxi để về. Mình chỉ biết lặng người nhìn xe em đi khuất. Lòng mình ngổn ngang. Hình như mình đã đánh mất 1 chút gì đó.

Về đến nhà mình nhắn tin xin lỗi em, hỏi coi về đến nhà chưa nhưng không thấy trả lời.

Sáng nay, em nó không đi làm, mình gọi điện thì máy đã tắt.

2 người con gái, 2 nụ hôn, cả 2 nụ hôn đều không mong muốn. nhưng 1 trong số đó đã làm cho người ta đau. một lần đau rồi thôi em nhé, đừng yêu *** má như anh.

to be continue …

tiếp theo

p35 Ngày 22-10

Một buổi chiều lặng lẽ, mình ngồi làm việc nhưng đầu óc cũng không tập trung được. Mọi thứ trở nên rối tung từ khi mình bắt đầu nhận lời gặp gái.

Sau lưng mình đang là cô bé Phương nhí nhảnh vui tươi ngày hôm qua, nhưng giờ là một con người lặng lẽ khác thường, ngồi như không cảm xúc, như mọi thứ không tồn tại. Và mình, mình cũng như đang vô hình trong em nó.

Một cảm giác như thiếu chút gì đó, không nói chuyện, không trêu đùa, và không cafe sáng. Cứ thế mình lặng lẽ, Phương lặng lẽ. Ra về không chào nhau, có đâu đó là đôi chút dỗi hờn trên khuôn mặt Phương, dù mình có nhìn nhưng em nó vẫn lơ đi, nhưng mình vẫn thấy trong ánh mắt đó đang là cả một nỗi buồn mênh mang. Thấy mình có lỗi thật nhiều, và thấy thương cho cô bé ấy. Tình đầu vỡ tan, tình sau lại gặp mình, một thằng có trái tim lạnh ngắt.

Bước ra hành lang, mình lững thững đi sau, còn em nó vội vã bước nhanh phía trước, có lẽ rằng chính Phương cũng đang trốn tránh, trốn tránh cái thực tại này, hay trốn tránh một điều gì đó khác.

Dắt chiếc wave ra, mình siết nhẹ ga, chạy từ từ sát lề đường, để hồn hòa vào những suy nghĩ, những ngổn ngang hiện tại của cõi lòng. Đã lâu lắm rồi mình mới phải suy nghĩ, phải đắn đo.

Tại sao mình không phũ phàng như ngày xưa nhỉ, cứ mặc cho những người con gái xung quanh buồn, cứ mặc kệ. Nhưng giờ đây, bên mình đang là “2″ người con gái, 1 làm mình cảm thấy có cái gì đó yên tâm, dịu dàng, và hơn nữa là sự lựa chọn của người lớn, 1 nữa là một cô bé nhí nhảnh, làm mình tức. Cả 2 mình còn biết quá ít, có lẽ lúc này mình chưa nên quyết định gì, hãy cứ để thêm thời gian đã.

Cả tối từ lúc về trong đầu luôn suy nghĩ về những vấn đề thực tại. Chợt có ý nghĩ nên đi đâu đó du lịch chuyến cho nhẹ đầu. Đi đâu nhỉ? Đà lạt, đó là nơi mình và Hạnh ngày xưa muốn đến nhưng chưa đến được.

Mình cầm máy gọi cho sếp, chả hiểu ông sếp đang làm quái gì mà không chịu nghe máy. Đành thôi, quay sang gọi cho Lương.

3 hồi chuông thì Lương nghe máy.

L:”Dạ”

M:”Ừm, giờ em rảnh không, đi đâu đó tí cho khuây”

L:”Dạ, em rảnh anh ạ, hì”

M:”Ừm, chờ tí anh lên”

Một lúc sau mình lên, Lương bước ra, ăn mặc giản dị. Thấy mình Lương nở nụ cười nhẹ nhàng. Lương lên xe rồi mình từ từ cho xe chạy.

Mình cứ thế chạy xe, Lương thấy lạ vì mình cứ im lặng, chạy lại khác đường mọi hôm, nên Lương hỏi mình

L:”Đi đâu đây anh?”

M:”Đi thế thôi, chưa biết đi đâu cả”

L:”Thì phải biết đi đâu chứ, lang thang vậy thôi à?”

M:”Ừm, lang thang vậy thôi. Mà mấy hôm nay Tuấn có gọi gì không?”

L:”Dạ có”

M:”Ừm, hắn vẫn dai nhỉ”

L:”Không anh ạ, Tuấn gọi xin lỗi thôi ạ”

M:”Ờ, lại xin lỗi nữa à, huống gì mấy hôm nay không gọi cho anh, chắc có ai can thiệp rồi”

L:”Em cũng không biết, thấy có vẻ khác hơn rồi”

M:”Ừm, thôi cứ mặc kệ đi”

MÌnh tiếp tục chạy xe, tới 1 đoạn đường vắng, xung quanh là đồng ruộng(mùa này gặt hết rồi, đang để hoang), rất ít người qua lại, mình dừng xe lại.

M:”Đứng đây thôi em”

L:”Sao đứng nơi vắng vẻ thế này”

M:”Cho nó hợp tâm trạng”

L:”Anh thấy cô đơn à?”

M:”Ừm, lâu rồi vẫn thế mà” Mình cười nhếch mép cái.

L:”Thế bây giờ anh có chút gì ấm hơn chưa?”

M:”Hình như chưa”

L:”Dạ.” Dạ nhẹ nhàng rồi im lặng, có vẻ đang trầm ngâm, suy tư điều gì đó. Chắc là cô ấy buồn.

M:”Anh nói thế chắc làm em buồn nhỉ? Nhưng thật sự nó như thế, anh xin lỗi nha”

L:”Dạ, không sao đâu anh ạ”

M:”Ừ, chắc tại chúng ta mới gặp nhau, thời gian rồi mọi việc quá nhanh, mọi thứ cũng cứ dồn dập đến, có lẽ vì thế nên có cảm giác như chúng ta quen nhau đã lâu. Nhưng thật sự anh đã biết gì về em đâu”

L:”Dạ, chắc cũng vì chuyện em rắc rối quá” đôi mắt buồn man mác.

M:”Không phải đâu em. Mà cũng tại anh can thiệp sâu quá vào chuyện gia đình em. Anh đã tự cho mình cái quyền mà chưa được phép”

L:”Không có gì đâu anh ạ”

M:”Hình như anh đã làm em tin anh quá phải không?”

L:”Thì đó là những việc nên làm mà anh”

2 đứa ngồi im lặng 1 lúc. rồi mình nói tiếp

M:”Ngày mai anh xin nghỉ, đi vào đà lạt chơi”

L:”Sao tự nhiên xin nghỉ vậy anh?”

M:”Muốn đi đâu đó thư giãn đầu óc tí. Dạo này nhiều chuyện quá”

L:”Em xin lỗi, tại em..”

M:”Không phải đâu, không phải tại em đâu, nhiều thứ lắm”

L:”Dạ.” Nhìn Lương buồn lắm, có lẽ mình lại chạm vào nỗi buồn của em nó rồi.

Cả 2 lại im lặng, mình suy nghĩ, có lẽ nên cho Lương biết về những gì đang diễn ra.

M:”Em này, anh cứ khép mình thế có phải là sai không nhỉ?”

L:”Dạ, sao anh?”

M:”Thì đó, cứ lạnh lùng với tình cảm của người khác, và có cả em. Anh biết em buồn lắm. Mấy hôm nay, anh cũng làm cho 1 cô bé phải buồn, cũng vì anh chẳng thể mở lòng được. Hình như cứ ai dành tình cảm cho anh thì đều rơi nước mắt thì phải”

L:”Sao anh nói thế?” Mắt Lương nhìn mình ngơ ngác

L:”Ai trải qua nỗi đau như anh mà không thế hả anh. Nếu là em, chắc không đứng lên như anh được”

M:”Anh đã đứng được đâu” Nói xong mình thở dài như muốn buông đi tất cả.

L:”Chị ấy là mãi mãi rồi, nhưng không vì thế mà anh đày đọa mình, em nghĩ anh phải sống vì chị ấy, sống tốt anh à.”

M:”Ừm, có lẽ thế, có lẽ anh phải thay đổi”

L:”Mà cô bé đó là ai thế anh? họ cũng dành tình cảm cho anh à”

M:”Ừm, vì thế nên anh đã làm họ khóc rồi. Cô bé đó cùng cơ quan anh”

L:”Có phải vì vậy mà anh đi đà lạt?”

M:”Ừm, cũng là 1 phần, 1 phần anh cũng muốn thay đổi không khí”

Lại im lặng, đôi lúc sự im lặng là cách giải quyết vấn đề tốt nhất thì phải. Lương ngồi sát hơn vào mình, nhẹ nhàng, và hơi buồn.

L:”Em dựa vào vai anh 1 lúc được không?” Lương nói nhưng không nhìn mình, vẫn nhìn đi đâu đó.

M:”Ừm, em dựa đi, nhưng đừng tin anh quá nhé, hãy giữ lại cho mình đủ nhiều”

Lương từ từ đặt má vào vai mình, im lặng trong không gian vắng vẻ, cả 2 không nói với nhau lời nào, nhưng mình hiểu trong Lương đang là nỗi buồn rất lớn. Nhưng có lẽ phải nói những cảm nhận hiện giờ để mọi thứ không quá xa, cũng như để Lương hiểu được suy nghĩ của mình.

Lúc ra về Lương ngồi sau kể chuyện học trò nhiều hơn, nói nhiều chuyện hơn, hình như lúc này Lương là một người khác. Có cái gì đó gọi là khoảng cách đã được rút ngắn lại trong Lương. Lương kể về ước muốn của Lương, về một gia đình như thế nào, những đứa con ra làm sao. Mình hơi ngạc nhiên vì thấy Lương nói nhiều như thế này. Nhưng mình vẫn ậm ừ theo mà không muốn cắt đi mạch cảm xúc đó. Có lẽ Lương đã tự tháo cho chính Lương cái nút thắt bấy lâu chăng?

Đưa Lương về xong mình cũng về, Đến nhà 1 lúc sau thì nhận được tin nhắn của Lương. Không phải là 1 câu hỏi “..về chưa?” như mọi khi, mà thay vào đó là một lời nói khác.

“Anh à, bây giờ em chỉ mong cho anh vui trở lại, mở lòng mình ra, sống hết mình. Có thể là em, cũng có thể là 1 ai khác, nhưng nếu thấy anh vui lên thì em cũng an tâm rồi. Ngủ ngon anh nhé”

M:”Em cũng ngủ sớm đi”

Sau tin nhắn của mình không còn tin nhắn nào nữa. và chìm vào giấc ngủ.

Update ngày 23.

Sáng đến công ty, mình vẫn là người đến sớm nhất. Một lúc sau thì mấy bà chị đến, và sau cùng như thường lệ là đồng chí Phương siêu lười.

Thấy em nó cặm cụi đi vào, mình đánh cái mặt, tròn đôi mắt nhìn em nó. Em nó làm lơ đi, chả thèm đoái hoài gì, đi thẳng 1 mạch vào chỗ của nó. Nó bơ mình thật rồi thì phải. thôi kệ, thế cũng tốt.

Chờ thêm chút nữa thì sếp đến, chờ sếp ổn định chỗ ngồi rồi mình lại thư nhỏ với sếp về việc mình xin nghỉ tuần này.

M:”Anh, anh vào phòng họp cho em thưa chút việc được không ạ”

Sếp:”Việc gì thế, vào trước anh vào sau”

Mình vào chờ tầm 3 phút thì sếp vào.

Sếp:”Có gì nói đi nào”

M:”Dạ, mấy ngày nữa anh trai em lấy vợ, anh cho phép em nghỉ tuần này để đưa bố em đi cái ạ”

Sếp: “Cưới đâu mà nghĩ những tuần”

M:”Dạ, gia lai ạ” Mặt nhìn đăm chiêu vào sếp, tỏ vẻ tội nghiệp .

Sếp: “Lâu nhỉ, mà thôi, chú ra làm giấy để anh ký, thứ 2 về đúng hẹn đấy, để anh cho Phương nó làm mấy cái trước chờ chú về làm tiếp” Lại là bé Phương à, kiểu này đi luôn khỏi về.

M:”Dạ, em viết giấy phép ngay ạ”

Xong ra hì hục viết giấy phép. Mình xin nghỉ ngay từ thứ 3 luôn, để cho sếp cảm thấy gấp gáp sếp mới tin là đi đám cưới. Viết xong, sếp ký xong, mình chào anh em voz rồi tắt máy đi về.

Bước ra cửa nhắn tin cho Phương.

“Ra anh gặp chút được không?”

Chờ mãi chả thấy tin nhắn gì, bấm số gọi luôn. Em nó éo thèm nghe, thế thì thôi, ông mày về luôn.

Đang bước xuống cầu thang thì em nó nhắn tin.

“Không” Ngắn gọn quá. bực rồi, đếch thèm nữa. Mình xuống lấy xe. Vừa xuống đến chỗ xe mình thì lại có tin nhắn của em nó.

“Đâu rồi?”

Mình gọi lại cho ẻm.

P:”Đâu rồi?”

M:”Nhà xe rồi”

P:”Tưởng muốn gặp”

M:”Ừ, có người bảo không”

P:”Ừ, thế thôi”

M:”Này, xuống sân đi, anh cho xe lên luôn”

Ẻm nó cúp máy, mình phóng xe lên. Thấy em nó đang ngồi bậc lên xuống, tay mân mê cái điện thoại. Thấy mình mặt ẻm không đổi sắc. Hỏi mình luôn

P:”Muốn nói gì à, nói đi để em lên”

M:”Ừ, mai anh đi tây nguyên”

P:”Nói em làm gì, đi thì đi mắc mớ gì”

M:”Ừ, thì báo cái thế thôi” Mình cười duyên hết cỡ để làm sao bình thường mối quan hệ.

P:”Cười cái gì mà cười. Đi cẩn thận đó, em lên”

Nói xong chả chờ mình nói gì quay đít đi luôn. Bữa nay mới để ý mông ẻm khá đẹp. Mình nói với theo.

“Ở nhà vui he”

Em nó không thái độ, mình cũng siết ga chạy luôn.

Chạy qua FPT mua cái điện thoại nokia 101, qua Hồng Hà mua thêm cái máy ảnh nữa, về xách con Lap đi nữa là đủ bộ.

Trên đường về mua thêm cái sim để lắp vào con 101. Về chuẩn bị đồ xong, vào thư với bố lý do đi là đi du lịch cùng cơ quan. Cứ đi với cơ quan là bố mình chả thắc mắc gì. Cho bố số điện thoại mới có gì dễ liên lạc, lưu số 1 số người nữa, tất nhiên ko Lương và cũng chả Phương, nhưng có số 1 người rất đặc biệt. Chơi tí đến 10h thì mình nhắn tin cho em Lương

“Anh đi đã, ở nhà vui nha em, anh không mang điện thoại đi đâu”

Xong vứt điện thoại đó, mình nhờ thằng em bên xóm chở mình xuống đường 1 bắt xe. Thế là bắt đầu chuyến du lịch

PS: Éo thấy nhớ em nào cả, chỉ thấy nhớ vozer

mrxau at Mei Xuan Huong cafe – Da lat

p36 Định không review nhưng cũng chả biết làm gì, chờ hơn 5h đi ăn lẩu, nên ngồi update luôn. Tối qua type dở, nay type tiếp update cho các mọi người nghe. Haizzz

Do mình đi giữa chừng nên không bắt được xe vào đà lạt. Mình tạm bắt 1 chuyến xe bắc nam, vào nha trang rồi tính tiếp.

Lên xe, mình ổn định tí rồi nằm ngủ cái cho khỏe người. Xe qua đất Hà tĩnh thì dừng ăn, mình cũng xuống nạp thêm năng lượng + nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc hành trình.

Ăn xong xe tiếp tục chạy, những cung đường này đã quá quen thuộc với mình, cũng chẳng có gì lạ lẫm, chẳng có gì thay đổi mấy. Nằm nhìn ra cửa xe rồi chợp mắt lúc nào không hay.

Xe lăn bánh tới địa phận Huế thì lại dừng ăn cơm tối. Bước xuống nghe cái giọng huế thân thương, lại nhớ lại cơ số bạn người huế của mình thời sinh viên.

Xe lại tiếp tục hành trành, vào đến đất đà nẵng là khoảng 8h hơn gì đó. Hay là thăm đà nẵng 1 hôm rồi tiếp tục đi nhỉ, ý kiến hay. Đến Hòa Khánh thì mình lấy điện thoại ra gọi cho Ly (số người đặc biệt đây nhé). Sau 1 hôi chuông thì bên kia nghe máy.

Ly:”Dạ, Alo”

M:”Cho hỏi phải chị Ly đây không ạ”

Ly:”Ừ, số Ly đây, ai đây zậy?”

M:”Dạ, em là T đây chị, B T đang ghét đây.haha”

Ly:”UI trời ơi, T hả, sao lâu giờ mới gọi cho Ly thế này. ”

M:”Trời, lâu rồi mà cái thái độ không vui mừng gì cả nhỉ”

Ly:”Ừ, chả zui, tức lắm, zui không nổi”

M:”Thiệt hả. Thế thì thôi, đang tính ghé đà nẵng chơi mà thế này thì thôi vậy”

Ly:”Hả? T vào đà nẵng à. Thiệt không đó”

M:”Trời, lại không tin hả? CÓ chồng rồi chả thèm tin bạn tin bè gì nữa nhỉ. Buốn quá cơ”

Ly:”Ui cha, có người dỗi kìa, phải T không ta”

M:”Không, con chó đấy.haha”

Ly:”Thôi, không giỡn nữa. Vào đà nẵng thiệt hả.”

M:”Ừm, đang đến hòa khánh này. Rảnh thì qua chơi với T. Đi vào nhưng muốn ghé đà nẵng gặp Ly cái, lâu lắm rồi”

Ly:”Ừ ừ, Ly tới liền, xuống chờ ở ngã ba Huế, Ly tới.”

Xe tới ngã ba huế thì mình xuống, Khoảng 15 phút sau thì có chiếc Lead chạy tới, trên xe là cái dáng quan thuộc, khuôn mặt vẫn giữ được nét thanh xuân như ngày nào. Tóc uốn xoăn không thẳng như ngày xưa nữa. Nhìn Ly vẫn trẻ như sinh viên vậy . Mình 1 tay đeo ba lô đồ, 1 tay đưa lên ra hiệu cho Ly, mà chẳng cần ra hiệu Ly cũng nhận ra mình.

Xe dừng trước mặt mình, My dơ 2 tay kiểu Trần Lập (trong the voice ấy) để chào Ly. Ly chẳng nói gì, cởi mũ tiến lại phía mình và đưa tay vò vò cái đầu mình. vừa vò đầu vừa nói

“Trời uiii, ngày càng đẹp chai thế này…xoa cho nó xấu bớt đi. ui chùi uiiiiiiii, yêu quá cơ”

Xem mình chả khác gì thằng con nít.

M:”Hợ hợ, thôi, được rồi, Ly cứ như ngày xưa ấy nhỉ.Chồng rồi đấy cô ạ”

Ly:”Thì sao, chả liên quan. Thôi, giờ qua nhà Ly nghỉ ngơi. Nay Ly ở nhà có mình à, ảnh đi công tác rồi”

M:”Chết chết, vợ mới cưới mà bỏ nhà không thế này, phí quá cơ.haha”

Ly:”Trời ạ, cái đầu nghĩ xấu quá cơ”

M:”Haha, thôi, đi thôi. T đi tìm cái nhà nghỉ nghỉ tí thôi, về nhà Ly không tiện đâu.”

Ly:”Không tiện cái gì chứ”

M:”Haha, thôi, để T tìm chỗ nghỉ”

Rồi lên xe, mình cùng Ly chạy xe qua chỗ kinh tế luôn, tìm 1 cái nhà nghỉ khu vực ngũ hành sơn, dắt xe vô rồi lên phòng tắm rửa. Ly cũng lên theo, chắc mấy đứa lễ tân tưởng đôi tình nhân tìm chỗ qua đêm chắc luôn.

Mình vào tắm, còn Ly bật tivi lên. Khi ra thì Ly đang nằm dựa lưng vào tường, bắt chéo chân xem tivi. Lúc mình ra mặc cái quần sooc, áo gần 3 lỗ. nói chung là không có ống tay. Thấy mình Ly chọc

“Haha, coi kìa, bụng 2 múi kìa”

M:”Ờ, may mà được 2 múi đấy, trước 1 múi cơ.khà khà”

Ly:”Ui trời, thế trước mập hơn à”

M:”Ừ, mập hơn, nhưng mập thế đẹp quá nên phải gầy bớt đi đấy.haha”

Ly: “haha, nay có kiêu quá nhỉ. ”

M:”Chuyện,haha. Thôi, đi kiếm miếng gì ăn”

Ly:”Nhậu đi T. Lâu lắm rồi không hàn huyên”

M:”Ừm, nhưng ngồi tí thôi, Ly còn về”

Ly:”Về làm chi, tối ở đây luôn”

M:”Ui cha, mạnh miệng quá”

Ly:”Thiệt đó”

M:”Thôi thôi, đi ăn, đói rồi”

Mình với Ly kéo ra bờ biển ngồi nhậu, gọi một ít ghẹ với con cá đuối nướng. Uống xong 1 ly bia rồi bắt đầu nói chuyện tiếp.

M:”Hp chứ, có gì chưa?”

Ly:”Cũng bình thường, thỉnh thoảng có cãi nhau tí, ảnh đi suốt, lo công lo việc nên chưa nghĩ đến chuyện sinh con”

M:”28 rồi đấy, không ít gì nữa đâu. Có con rồi hp hơn đấy”

Ly:”Cứ từ từ, vội gì..”

M:”Từ từ thế không sợ chồng bồ bịch à”

Ly:”Ảnh suốt ngày nhậu với lo kiếm tiền, quan tâm chi đến vợ đâu mà bồ với chả bịch”

M:”Cứ nghĩ chủ quan. Không có tc à, hay sao? thấy Ly …”

Ly:”Gì cơ? ảnh yêu Ly lắm, nhưng cứ mải kiếm tiền đó.”

Nói xong ly nhấp ngụm bia, hình như có 1 nỗi buồn nào đó trong Ly.

M:”Ừm..”

Ly:”Mà T đi đâu hay vào thăm Ly thiệt đó”

M:”Thiệt”

Ly:”Chả tin, đi đâu thế”

M:”Ừ, chạy trốn”

Ly:”Haha, trốn ai, trốn cái gì thế?”

M:”trốn người. giống như với Ly, với Th, với…”

Ly:”Lại trốn à.”

M:”Ừ, T mà, lúc nào cũng phải chạy trốn”

Ly:”Sao không như ngày xưa, lạnh lùng, đỡ phải trốn ai”

M:”Ừ, cũng muốn lắm, mặc kệ mọi thứ, nhưng giờ khác rồi, không chỉ là cho riêng T nữa, mà còn có người lớn nữa”

Ly:”Bắt cưới vợ à. Mà T cũng nên lấy vợ đi thôi”

M: “Ừm, Cũng tìm vợ thôi. Haizzz”

Ly:”Cưới vợ mà T buồn não nề nhỉ”

M:”Cũng chẳng biết được, chắc tại lâu quá rồi, cứ quen phũ phàng chứ chưa quen yêu”

Ly:”8 năm rồi, yêu lại đi thôi. Mà kể nghe sự tình bây giờ Ly nghe cái”

M:”Thì vẫn là gái theo thôi, chuyện là bố bắt gặp mặt 1 em, cũng gặp, cũng tìm hiểu, cũng có nhiều chuyện rắc rối xung quanh.”

Ly:”Thế thì sao phải chạy”

M:”Từ từ, uống đã nào”

Lại tu hết cốc bia nữa, kể ra Ly uống cũng khá, chưa hề hấn gì cả.

M:”Rồi ở cơ quan lại có 1 cô bé đồng nghiệp, nó cũng dành tình cảm cho T mới khổ chứ. Và rồi điều gì đến cũng đến. T lại phũ nhưng phũ xong lại thấy thương em nó. Khác những lần phũ phàng như trước lắm”

Ly:”Rồi sao? vẫn chưa thấy rắc rối đâu cả”

M:”Rắc rối chứ sao không, chả biết đối mặt thế nào, nên mở lòng với ai nữa. Haizzz, giờ cứ sợ 1 trong 2 người buồn.”

Ly:”Ừ, ngày trước Ly đến trước, rồi Th, rồi…rồi.. nhưng T vẫn chỉ là T, không ai cả, nhưng giờ khác rồi. Giờ phải là sự lựa chọn. Nhưng sao lại là người sau nhỉ? Mà sao lại không phải người trước?”

Mình vò đầu rồi uống thêm ngụm bia, Ly nói tiếp.

Ly:”Mà ai cũng được, cũng có thể chẳng là ai trong 2 người kia, nhưng T phải thấy vui, và ít nhất T cảm nhận được chút gì đó. Chứ lấy nhau mà chỉ vì trách nhiệm thì chán lắm.”

Ly nói nghe như nói ra hoàn cảnh Ly lúc này vậy.

“Thôi, mặc kệ đi, T đang đi để thoải mái cái đầu, không nghĩ nữa, tiếp đi” Nói xong mình rót bia tiếp, 2 đứa cứ thế ngồi uống bia tiếp. Ăn cũng nhiều, lâu lắm rồi mình với Ly mới ngồi lại với nhau, cũng 4,5 năm gì đó rồi. Cứ thế ngồi kể lại những kỷ niệm cũ, về lớp về bạn bè. Đa số đều lập gia đình rồi.

Đến 11h kém thì mình bảo Ly về, do Ly cũng hơi hơi say rồi, với cũng muộn. Nhưng ly không chịu, vẫn rót bia uống tiếp. Nhưng vừa đưa ly bia lên miệng thì Ly nôn, nôn ngay dưới bàn. Qua dìu Ly để Ly nôn hết, kêu thanh toán tiền rồi mình kêu taxi cho Ly về, mai lấy xe sau. Nhưng khi vừa mở cửa taxi thì Ly cứ ôm lấy mình, không chịu vào taxi.

“Không, Ly không về, tối ở với T cơ, không có về gì hết đó. Ui cha, yêu quá cơ” Ly say cmnr, cứ vừa nói vừa ngắm nghía vừa vuốt vuốt cái má mình, cứ chu mỏ đòi hôn vào má mình nữa. Haizzz, lại gặp con gái say, khổ.

“Rồi rồi, vào xe để còn về phòng chứ, rồi, ở với T thì ở với T”

Dỗ Ly để Ly lên xe, nhưng Ly kéo luôn mình vào xe luôn, mình hỏi nhà Ly đâu nhưng không nói, say mà khôn thế không biết. Thôi đành đưa em nó về phòng mình.

Đi ăn lẩu với mấy em sinh viên mới quen đã. Ngày mai mình về, về sớm kéo ngày mốt bão không về được. Mà cũng về chứ ở đây buồn thối ruột vả lại cũng đã phần nào tìm được câu trả lời.

Thân ái và quyết thắng, qua xóm trọ sinh viên thôi

Mình không đọc cmt đâu nhé, update thế đã, để hôm nào về đọc

to be continue …

tiếp theo

p37 cafe chờ mưa, đón bão nào

Chặng đường đi rõ khổ với Ly, hết khóc rồi lại cười, cứ đòi vật mình ra. Haizzz.

Lúc chuẩn bị lên phòng, mình ới sang con bé lễ tân nhờ pha cho cốc nước chanh.

“Này em, em có thể làm cho anh cốc nước chanh được không?”

“Dạ, anh cứ lên tí em mang lên”

“Ừ, anh cảm ơn” nói xong kèm theo nụ cười ngại ngùng khuyến mãi cho em nó.

Mở cửa phòng dìu Ly lên giường, tưởng nằm yên thì mình được nhờ, nhưng vừa đặt lưng xuống giường Ly kéo mình xuống luôn, mất thăng bằng mình ngã theo, nhưng may kịp chống tay để khỏi ngã hoàn toàn lên người Ly. Nhưng mà Ly có chịu à, cứ dùng hết sức kéo mình xuống mà xoa mà hôn mình, mình chống tay thì cô ấy lại dùng 2 tay níu vào lưng mình để cô ấy nổi lên ôm mình. Đúng là khổ sở quá. Mình đành từ từ hạ thấp xuống để cô ấy nằm hẳn xuống giường rồi lấy tay gỡ tay Ly ra khỏi người mình, nhưng việc này khá là khó. Hình như Ly đã dùng tất cả sức lực ôm mình thì phởi.

“Ly không bỏ đâu, không bỏ đâu, đêm nay Ly sẽ ngủ với T, haha, Ly muốn T là người đàn ông đầu tiên với Ly thôi, huhu”

Vừa khóc lại vừa cười, nhìn mà tội. Hình như Ly lấy chồng cũng chỉ vì trách nhiệm, và từ khi lấy nhau giờ có lẽ chưa làm gì nhau.

“Khổ quá, Ly mệt rồi, ngoan ngoan, nằm nghỉ đi nào, nằm xuống để T còn ngủ chứ, ngoan nha”

“Nhưng T phải nằm đây với Ly đó” Ly xịu cái mặt xuống nói, nói xong lại cười toe toét, con gái say sao mà giống nhau thế không biết.

“Ừ, T sẽ nằm đây”

Lúc này Ly mới chịu buông mình ra, đặt Ly nằm gọn gàng lên giường xong thì vừa có tiếng gõ cửa. Mình ra mở thì thấy bé lễ tân đưa cốc nước chanh lên.

“Dạ, nước chanh của anh”

“Ừ, anh cảm ơn nhé”

Mình khép cửa, đưa ly nước chanh, ngồi cạnh giường đỡ Ly dậy để Ly uống. Uống xong ly nước đó Ly nằm ngủ lăn quay luôn, mừng khôn xiết.

Kéo chăn đắp ngang bụng cho Ly, mình ngồi xuống nền nhà, dựa vào giường bật tivi đủ nhỏ để xem. Thêm 1 lần mình ở chung phòng với 1 người con gái.

Ngồi buồn không biết làm gì đem lap ra type update. Type được lúc thì thây buồn ngủ, cất máy ngồi chơi rắn bắt mồi trong điện thoại…rồi nằm ngủ giữa nền nhà lúc nào không hay.

Đến khoảng 4h sáng thì thấy cái gì đó ấm ấm sau lưng mình, tỉnh dậy (nhưng vẫn nhắm mắt) thấy chăn đã được đắp cho mình, sau lưng đang là Ly nằm đó, đưa tay ôm vào người mình. Tưởng Ly đang ngủ nên mình nằm im thế. Nhưng Ly càng ép sát mình hơn, dùng cơ thể mơn trớn mình mạnh hơn. Tay bắt đầu từ từ vào bụng mình chuẩn bị lên ngực kéo theo cái áo mình lên thì mình đưa tay giữ lấy tay Ly.

“Đừng Ly à, Ly có chồng rồi đó. T để Ly ôm thế này là T cũng đá quá đáng với chồng Ly rồi”

Ly rút tay lại, sau lưng mình Ly đang khóc sụt sịt. Trở mình tay mình vô tình chạm vào người Ly, trời ơi, Ly cởi cmn áo rồi. Mình quay sang phía Ly (do vẫn đắp chăn nên không thấy được Ly đã cởi những cái gì) vuốt nhẹ lên tóc Ly vỗ về.

“Thôi, ngoan nào, đừng khóc. Tại T không tốt, nìn đi nha”

Vừa nói xong Ly ngước mắt nhìn mình, rồi thì ôm chầm lấy mình, cả tay, cả chân nuốt gọn mình luôn. Mình bị động cmnr. Ly tiếp tục đẩy mình nằm ngửa ra rồi sau đó là chồm lên người mình luôn. Trước mắt mình toàn bộ cơ thể không miếng vải của Ly đang hiển hiện. Má nó, 28 xuân rồi mà vẫn đầy đặn, đẹp dã man. Thật sự lúc đó cơ thể mình cũng nóng ran lên rồi, cái t rym cũng đã đạt kích thước cực đại rồi.Em nó áp sát ngực mà ôm mình, vừa ôm vừa khóc, vừa nói, vửa thở. Cơ thể Ly nóng hơn cả mình. Sau đó Ly ngồi dậy (ngồi ngang t rym mình luôn, tay bắt đầu cởi áo mình. Lúc này mình bừng tỉnh gạt tay em, ngồi dậy. Đẩy Ly sang một bên.

“Không được đâu Ly. Chỉ thế thôi”

Ly nghe xong, lại ôm lấy mình mà khóc.

“Nhưng em yêu anh, anh biết không? Cho em 1 lần, 1 lần được làm vợ anh, 1 lần thôi”

“Đừng Ly à, làm thế đâu được, rồi chúng ta sẽ day dứt cả đời thôi. Còn chồng Ly, còn bao nhiêu người nữa”

“Mặc kệ, mặc kệ mọi thứ, em mong điều này lâu lắm rồi anh biết không”

“Không được đâu”

Mình ép chặt đầu Ly vào bên má mình, vỗ về Ly.

“Giờ ngủ tiếp, sáng mai về với chống nha, ngoan ngoan nào”

“Không, em không yêu người ta, em chỉ yêu anh.” Rồi lại khóc.

Mình kéo chăn khoác lên người Ly, rồi mặc cho em ôm em khóc, chắc có lẽ có nói gì cũng không làm dịu Ly lúc này được.

Ly cứ quấn cái chăn ngồi ôm mình cho đến gần sáng, mình đi ra ngoài để Ly mặc áo quần (cái này làm cho có lệ, chứ có cái gì là chưa thấy nữa đâu).

Sau đó cả 2 ngồi lặng thinh, không nói gì nữa. Ngồi mãi trời cũng sáng.

“Để T vào tắm cái rồi đi ăn sáng, Ăn để ly còn đi làm, T vào đà lạt”

“Ừ, T vào tắm đi”

Tắm xong mình với Ly đi ăn món mỳ quảng. Đã lâu lắm rồi mới ăn lại món này, chỉ biết nói lên 1 từ là “ngon”.

Sáng Ly xin nghỉ làm. 2 đưa ăn xong đi chơi 1 vòng đến khoảng 9h thì mình với Ly lên bến xe để mình tiếp tục cuộc hành trình. Đứng ở bến xe chờ xuất bến. Ly gần như không muốn rời mình, mình lên xe cất đồ vào chỗ rồi xuống ngồi thêm với Ly. Chỉ còn ít phút nữa xe xuất bến, Ly dựa vào vai mình.

“Ly xin lỗi chuyện lúc tối”

“Ừm, có gì đâu, giờ ly phải hạnh phúc đó nhé. buồn thì gọi cho T. Với T, Ly luôn là 1 người đặc biệt”

“Ừm..”

Cả 2 im lặng trong mấy phút rồi mình lên xe, nhìn thấy Ly đang ngóng theo đôi mắt ngơ ngác buồn. Hẹn gặp lại Ly nhé.

Lên xe mình nằm ngủ, ngủ bù cho lúc tối, vì cả đêm có ngủ được đâu. Hình như có đi đâu thì vẫn phải “chạy trốn” thì phải..

p38 10h đêm xe đến bến xe đà lạt. Hành trình lên đà lạt tạo cho mình bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cứ lên dần, lên dần như bậc thang, và lên TP Đà lạt thì dường như là nơi cao nhất, qua bao nhiêu đèo hiểm trở. Kể ra cung đường lên đà lạt đẹp thật, xe chạy qua cánh rừng già với đầy tiếng chim. Ở trên núi nhưng thỉnh thoảng vẫn có nhưng ngôi nhà heo hút, chắc có lẽ ở đây buồn lắm.

Đến gần đà lạt hơn thì bắt đầu xuất hiện những cánh đồng hoa, nhỏ rồi to dần, bạt ngàn. Còn có những vườn rau xanh tươi nữa.

Khi bước xuống xe, cái cảm giác đầu tiên là lạnh, lạnh dễ chịu chứ không như lạnh ngoài miền bắc. Đứng hít một hơi thật sâu cảm nhận cái không khí nơi đây. Đường nơi đây rõ hay,khác hẳn với những nơi khác. Nghĩ, nếu đi xe đạp chắc khó lắm, đường cứ dốc lên dốc xuống, trùng trùng điệp điệp. Ngắm nghía một lúc rồi bắt taxi tìm nhà nghỉ.

‘anh cho em đến nhà nghỉ nào gần gần trường đại học đà lạt anh nhé’

Xe lòng vòng 1 hồi cũng đáp vào nhà nghỉ bích khuê ở đường bùi thị xuân. nhận phòng xong đứng ngắm đường 1 tí nhưng chả có gì, ở đây 10 mà ngoài đường vắng teo. Vào tắm rồi đi ngủ, ngày mai tính tiếp.

Sáng sớm, dậy đi ăn sáng. Bắt gặp những dòng sinh viên đi học, từ mọi ngả đổ về.hình như mình ở đúng khu vực ở trọ của sinh viên.

Vào 1 quán bán hủ tiếu, cái này lần đầu mình ăn, sợi cứng cứng, theo cảm nhận của mình là không ngon,chắc do mình không quen

ăn xong đi lang thang ngắm đường phố. Đi bộ nơi đây có lẽ là sai lầm.haizzz.’đà lạt vừa đi đã mỏi’ quả là chả sai chút nào. Đi 1 lúc nữa thì mình lạc đường. Chả biết đường về nhưng mình vẫn quết tự tìm đường về. Nhưng càng tìm lại càng lạc,đến 10h30 mình nản quá,kêu taxi về luôn cho khoẻ.haizz. Về ghé vào quán phở hà nội ăn thử, quán này cách nhà nghỉ khoảng 300m, họ cố gắng làm mọi thứ cho giống phở hà nội,nhưng có lẽ chỉ giống thôi,ko ngon được như ngoài hà nội. Ở đây có loại rau khá lạ, giống sa lát nhưng lại giòn hơn.bỏ vào phở ăn khá ngon.

Ăn xong mình về ngủ. Đến 2h tỉnh dậy,xuống hỏi con bé làm lễ tân.

‘ở đây cafe đâu ngon và đẹp hả em?’

‘dạ, anh cứ qua hồ xuân hương,vào cafe mei ấy ạ’

Hình như em này cũng là sinh viên làm thêm.

Mình bắt taxi qua đó. Đúng là quán rất đẹp,không gian thoáng,rộng, nhìn ra hồ thì tuyệt. Mình chọn cho mình một chỗ khá lý tưởng.

Vừa ngồi xuống thì 1 em phục vụ tới. Đặt lên bàn 1 ly trà actiso.

‘dạ, anh dùng gì ạ?’

‘cho anh 1 ly đen ít đường’ ngước mặt lên nhìn em nó rồi mình nói.

Nhìn em khá cao, mặt cũng khá xinh, em nó quay đi lấy đồ uống, mình ngả đầu về phía sau,nhắm mắt,ưỡn ngực cảm nhận thêm cái không khí nơi đây.

Đang thả hồn cho nó tự do thì giật mình.

‘dạ,cafe của anh đây ạ, mời anh dùng ạ’

‘à..ừ, anh cảm ơn.’ ngồi lại đúng tư thế,tay luống cuống. nói xong cười thêm 1 cái với em nó. Em nó quay đi,mình xoay xoay ly cafe chờ nó chảy.

Đang ngồi ngắm hồ thì em nó lại đứng bên mình tiếp

‘em ngồi chút được không ạ’ lúc này thì đúng giọng nghệ an vang lên

‘ừ, em cứ ngồi đi’ mình nói nhưng khá ngạc nhiên

‘hì..anh người nghệ an à?’ em nó nói khi vừa ngồi xuống

‘ừ..hình như em cũng thế’

‘dạ, em quê thanh chương này anh’

‘thế à?thế thì hàng xóm rồi đó em’

‘hì..em lại gặp đồng hương. Mà anh đi đâu đây ạ?’

‘anh đi trốn’ mình vừa nói vừa cười.

‘hì..anh vui tính quá’

Mình cười rồi im lặng.

‘hình như anh đi công tác?’

‘sao em lại nghĩ vậy?’

‘thì lên đây du lịch chẳng ai đi một mình cả.mà cũng chẳng mang máy tính đi làm gì’

‘em cũng rành nhỉ?’

‘vào đây toàn khách du lịch mà anh, họ có đôi có cặp hết,còn anh lại một mình’

‘haha.nhưng lần này em sai.anh đi chơi thật’

‘chắc anh vào thăm cô nào à?’

‘không, anh đi một mình.’

Vừa nói xong thì em nó bị gọi.

‘em ra đây tí anh ạ’

‘ừ’

Mình ngồi bắt đầu nhâm nhi cafe. Cafe đây ngon hẳn,đậm đà,thơm.

1 tí sau em nó lại tới. Em nó vừa ngồi xuống thì có mấy tiếng cười từ những em phục vụ khác, nghe thấy thế em nó quay lại cười rồi tiếp tục câu chuyện.

‘em ngồi thế này ko sợ quản lý nói à?’

‘hì..giờ này rảnh anh ạ’

‘ừm, mà em có đang học gì ko?’

‘dạ, e đang sinh viên anh ạ, em làm thêm thôi’

‘ừm..’ mình nhấp thêm ngụm cafe.

‘mà anh đi du lịch thật ạ?’

‘thật chứ đùa em làm gì, à mà ko thật đâu, anh đi tìm tình yêu’

Nghe xong em nó bĩu môi,lè lưỡi. Mình nhấp thêm ngụm cafe rồi cười nhẹ.

‘không tin’

‘haha,sao không?’

‘trông anh thế này mà còn đi tìm thì tin sao đc’

‘thế mà tin đc đó em.anh đi du lịch thật’

‘thật à anh? Sao anh đi 1 mình,buồn chết’

‘thì đi mình mới thoải mái.không đi mình thì đi với ai nữa’

‘rủ bạn mà đi chi’

‘bạn anh tuổi này đâu rảnh như anh’

‘hì..thế anh đi được đâu rồi anh?’

‘anh đã biết đi đâu đâu, sáng mới lạc đường xong’

‘haha, cần em làm hướng dẫn viên du lịch không’

‘mất tiền không đã’

‘thôi,đồng hương,em làm miễn phí’

‘ờ,nghe hay đó.thế bao giờ em định hướng dẫn anh đây’

‘tối đi anh,tối em dẫn anh đi dạo’

‘giờ luôn đi’ vừa nói vừa cười nham hiểm

‘em giờ đang làm mà anh’

‘ừ, anh đùa thôi.em dễ tin nhỉ’

‘anh cứ chọc em.mà anh đang ở đâu?’

‘anh ở nhà nghỉ bích khuê, gần ngã năm,hình như bùi thị xuân thì phải’

‘dạ, tối em qua, cũng gần chỗ em trọ’

‘ừm’

Đến giờ khách đông hơn, em nó phải làm,thỉnh thoảng em nó lại thêm actiso cho mình,rồi lại quay đi nhìn mình cười.

Mình uống thêm ngụm cafe rồi cười nhẹ,có lẽ mình đã tìm ra điều gì đó.

to be continue …

tiếp theo

p39 khoảng 4h30 mình rời mei cafe, kêu thanh toán thì em nó lại, gửi tiền xong em nó hỏi mình.

‘anh giờ về luôn hay đi đâu?’

‘à,anh đi xòng quanh hồ coi sao’

‘hì..mỏi lắm đó anh’

‘ừ,thôi,anh đi nha’

‘dạ’

Vừa bước ra khỏi quán được 1 chút thì em nó ới theo.

‘anh ơi,chờ em với..’ mình ngạc nhiên,đứng chờ coi có việc gì

‘em xin nghỉ sớm,để em lấy xe rồi ta đi.hì..’

‘hả,thôi,để anh đi bộ chơi,em cứ làm đi’

‘ko sao đâu anh,chờ em chút’

1 phút sau thấy em nó chạy cái xe Max màu trắng + xanh lá cây ra.

‘đi thôi anh’

‘thế để anh cầm lái cho’

mình lên cầm lái,xe chạy chầm chậm,vừa đi vừa ngắm cảnh. Xe này thấp,nhỏ,mình ngồi mà cái chân nó vướng vướng. Sau lưng em nó ngồi cách khoảng 10cm thôi.thỉnh thoảng tay em nó lại đụng vào người mình.

‘sao em nhiệt tình với anh thế’

‘đồng hương cả mà anh’

‘ừ, mà em sinh năm mấy nhỉ’

‘dạ, em 93′

‘ừ, 9x nhỉ’

Cứ thế 2 con người xa lạ cứ đi,vừa đi vừa nói chuyện,em nó chỉ đường,mình lái xe.

Tối đến mình mời em nó đi ăn đồ nướng. Vào ăn rồi lại đi tiếp. Lượn lờ chán rồi đi ra chợ đà lạt (hình như chợ Hoà Bình). Gửi xe xong đi dạo giữa chợ. ở sân họ cứ hô cái gì đó mà mình cũng không hiểu,lạ lẫm hỏi em nó.

‘họ hô cái gì thế em?’

‘haha, nhìn cái mặt anh như tộc ấy’ cái mặt mình chắc ngơ lắm thì phải

‘họ hô giá đó anh’

‘ờ ờ,giờ mới biết’

Lượn lờ chán, đành về, đà lạt ngày cũng như đêm buồn thật. Tầm 8,9h thì gần các trường còn nhộn nhịp,khuya rồi thì vắng vẻ,buồn.

Về đến nhà nghỉ, tạm biệt em nó,mình lên phòng tắm rồi tính đi ngủ. Vừa tắm xong thì thấy tin nhắn của em mới quen,mình cũng chưa biết tên luôn. Hỏi han vài câu rồi thôi.

Nằm không ngủ đc nên dậy bật tivi lên, bật lap lên ngồi type update. Thật sự vẫn chẳng thấy nhớ ai.haizzz.bỗng dưng đi du lịch hết 1 đống tiền

p40 Ngồi chờ bão vào mà nó đi ra mất rồi.

Sáng thứ 6, 8h mình đang ngủ thì có điện thoại (công nhận 1 điều là đêm ngủ ở đà lạt rất chi là thích), mình mắt nhắm mắt mở nghe điện thoại.

‘alo’

‘anh ngủ dậy chưa?’

‘ai đây, anh chưa dậy’

‘trùi ui,đi du lịch mà ngủ nướng vậy à, dậy đi anh, em nè, đang đứng dưới sân nè’

‘ừ, hả, à em à. Sang sớm thế’

’8h rồi đó anh, sớm gì nữa’

‘à..ừ, chờ anh tí,hay e lên phòng ngồi chơi đã’

‘thôi, anh dậy đi,em ngồi dưới này cũng được’

‘ừ ừ’

Mình vào vệ sinh mặt mũi rồi xuống, đập vào mắt mình hôm nay là 1 cô bé hoàn toàn khác. Tóc xoã ra, đi dày bệt, mặc bồ đồ rộng thùng thình, nhìn trẻ con lắm. Thấy mình em nó cười, mình cũng cười

‘chà, hôm nay nhìn như con lật đật nhỉ’

‘hả, thế này mà lật đật hả anh, lại bị chê rùi’

‘haha,anh đâu chê. Mà cũng có người chê kia à’

‘ai cũng chê cái bộ đồ này của em. Nhưng em lại thích’

‘ờ ờ, thích thì mặc,chê kệ họ’ mình nói thế nhưng buồn cười lắm

‘giờ đi ăn sáng đã em’

‘em ăn rồi’

‘thì để anh ăn chứ, đường này mà không ăn là anh chết chắc’

‘dạ, thế anh đi ăn đi, em ngồi đợi’

‘ừ, thế em ngồi đó, anh ra ăn chút’

Ăn xong quay lại thì có 2 đứa nữa đang ngồi với em nó. Thấy mình chúng nó tròn mắt nhìn, mình phải giả vờ nhìn đâu đó, ngại cmn được.

‘anh, đây là bạn em.chúng nó cũng muốn làm hướng dẫn viên du lịch đo’

2 đứa đó nhìn rồi chào mình, mình cũng đáp lễ chào lại. Xong hỏi em nó

‘giờ đi đâu em’

‘à….anh thích xem trường em không, đẹp lắm. Sau rồi mình đi thung lũng tình yêu, đồi mộng mơ’

‘ừ, thử cái coi sao’

3 đứa dẫn mình qua trường, từ chỗ mình đi bộ có tí là đến trường, trường nằm trên 1 ngọn đồi, cỏ tốt, khá đẹp. Các em nó quảng cáo đủ thứ về trường, mình chỉ ấn tượng với cái sân khấu với cái sân bóng. Cái sân khấu nằm dưới chân đồi nên khán đài cứ xây bám theo đồi là đẹp luôn. Còn cái sân bóng thì chắc cho tiền mình cũng không dám. 1 bên toàn sỏi, 1 phía thì nước. đi cho hết trường mỏi chân rã rời. 2 đứa bạn em nó cứ đi trước, còn mình với em nó đi sau, kể chuyện về quê hương, hỏi han đủ thứ. Lúc này mới biết em nó tên N (mình dấu tên tránh nằm vùng đà lạt).

Kết thúc tham quan trường N, lịch tiếp theo là thung lũng tình yêu, lúc này 2 đứa bạn N xin phép về, còn mình với N bắt taxi đi. Nhìn chả khác nào đôi uyên ương đi du lịch, haizzz. Thung lũng tình yêu đối với mình chả đẹp gì. Thấy bình thường, ở quê mình có mấy cái hồ nghe chừng đẹp hơn. Mình cứ lửng thửng đi, còn em nó mượn máy ảnh mình chụp lung tung, thỉnh thoảng quay sang chụp mình. Còn bắt mình làm dáng nữa,sinh mệt.

‘anh phải làm thế này, thế này này’ vừa nói vừa chỉnh cái dáng mình, bắt tay phải để đúng ý em nó, miệng phải nhoẻn cười. Mình cứ thế làm theo như con búp bê, mặt vô hồn.

‘nhìn cí mặt anh như gì ấy, thôi không chụp anh nữa, chụp ảnh mà như bị tra tấn ấy’

‘haha, thì khác gì tra tấn đâu.’

Thế là em nó cứ lăng xăng phía trước, mình lững thững đi, nói chung là không có gì thú vị lắm. Đi chán mỏi chân, mình bảo N vào ngồi ở cái chòi cạnh hồ. vào ngồi em nó quay đủ hướng, mình thì nhìn ngồi mấy người đang đạp vịt giữa hồ. Bỗng em nó quay sang hỏi.

‘anh chưa có người yêu thật à?’

‘ừ, thật’

‘phí nhỉ’ vừa nói xong lè lưỡi 1 phát

‘sao phí hả em’

‘không biết,hì’

‘ừm’

‘ừm thôi à? Sao anh không hỏi em có người yêu chưa’

‘hả,hỏi làm gì?’

‘không hỏi thôi, tại mấy đứa con trai gặp em cứ hỏi câu đó’

‘haha,chắc do em xinh quá đó’

‘xinh đâu..hì. Mà anh không hỏi thật à?’

‘haha, ừ thì em có người yêu chưa?’

‘hì..chưa anh ạ’

‘ừ’ đúng là 9x,buồn cười quá. Nhìn em nó mình nghĩ mông lung về điều gì đó, và hình như mình lại nhận ra thêm điều gì đó.

Ngồi thêm 1 chút nữa rồi qua đồi mộng mơ. Mình không thích các điểm du lịch trong này lắm, mình thích sự hoang sơ, còn đây sự can thiệp của con người là quá nhiều. Sang đồi mộng mơ thì vẫn thế, em nó tung tăng,  mình chậm rãi. Đang đi thì em nó có điện thoại, đi ra xa nghe,cười khúc khích 1 chút rồi quay lại chỗ mình.

‘chiều qua chỗ em ăn lẩu nha anh, bạn em nó gọi bảo em phải mời anh bằng được đó’

‘ờ, nghe quan trọng thế à, thế em có mời không?’

‘hì..tất nhiên’ rồi cười tít mắt.

‘mà sao mới gặp anh mà em trông gần gũi thế?’

‘hì..em không biết’

‘ừm’

Đi thêm vòng nữa rồi về, chả thấy gì hay,chỉ tổ mỏi chân. Về đến phòng mình rủ em nó đi ăn rồi ai về nhà nấy, mình định đưa em nó về nhưng em nó bảo qua nhà bạn chơi, thế thôi, mình về phòng ngủ chiều đi ăn lẩu. Ngủ đươcj lúc mình mang lap ra cafe gần đó ngồi online coi có gì hay không (hôm update cho mọi người đó). 5h35 em nó đến gọi mình đi ăn lẩu.

to be continue …

tiếp theo

p41 Ngồi chờ bão vào mà nó đi ra mất rồi.

Sáng thứ 6, 8h mình đang ngủ thì có điện thoại (công nhận 1 điều là đêm ngủ ở đà lạt rất chi là thích), mình mắt nhắm mắt mở nghe điện thoại.

anh ngủ dậy chưa?’

‘ai đây, anh chưa dậy’

‘trùi ui,đi du lịch mà ngủ nướng vậy à, dậy đi anh, em nè, đang đứng dưới sân nè’

‘ừ, hả, à em à. Sang sớm thế’

’8h rồi đó anh, sớm gì nữa’

‘à..ừ, chờ anh tí,hay e lên phòng ngồi chơi đã’

‘thôi, anh dậy đi,em ngồi dưới này cũng được’

‘ừ ừ’

Mình vào vệ sinh mặt mũi rồi xuống, đập vào mắt mình hôm nay là 1 cô bé hoàn toàn khác. Tóc xoã ra, đi dày bệt, mặc bồ đồ rộng thùng thình, nhìn trẻ con lắm. Thấy mình em nó cười, mình cũng cười

‘chà, hôm nay nhìn như con lật đật nhỉ’

‘hả, thế này mà lật đật hả anh, lại bị chê rùi’

‘haha,anh đâu chê. Mà cũng có người chê kia à’

‘ai cũng chê cái bộ đồ này của em. Nhưng em lại thích’

‘ờ ờ, thích thì mặc,chê kệ họ’ mình nói thế nhưng buồn cười lắm

‘giờ đi ăn sáng đã em’

‘em ăn rồi’

‘thì để anh ăn chứ, đường này mà không ăn là anh chết chắc’

‘dạ, thế anh đi ăn đi, em ngồi đợi’

‘ừ, thế em ngồi đó, anh ra ăn chút’

Ăn xong quay lại thì có 2 đứa nữa đang ngồi với em nó. Thấy mình chúng nó tròn mắt nhìn, mình phải giả vờ nhìn đâu đó, ngại cmn được.

‘anh, đây là bạn em.chúng nó cũng muốn làm hướng dẫn viên du lịch đo’

2 đứa đó nhìn rồi chào mình, mình cũng đáp lễ chào lại. Xong hỏi em nó

‘giờ đi đâu em’

‘à….anh thích xem trường em không, đẹp lắm. Sau rồi mình đi thung lũng tình yêu, đồi mộng mơ’

‘ừ, thử cái coi sao’

3 đứa dẫn mình qua trường, từ chỗ mình đi bộ có tí là đến trường, trường nằm trên 1 ngọn đồi, cỏ tốt, khá đẹp. Các em nó quảng cáo đủ thứ về trường, mình chỉ ấn tượng với cái sân khấu với cái sân bóng. Cái sân khấu nằm dưới chân đồi nên khán đài cứ xây bám theo đồi là đẹp luôn. Còn cái sân bóng thì chắc cho tiền mình cũng không dám. 1 bên toàn sỏi, 1 phía thì nước. đi cho hết trường mỏi chân rã rời. 2 đứa bạn em nó cứ đi trước, còn mình với em nó đi sau, kể chuyện về quê hương, hỏi han đủ thứ. Lúc này mới biết em nó tên N (mình dấu tên tránh nằm vùng đà lạt).

Kết thúc tham quan trường N, lịch tiếp theo là thung lũng tình yêu, lúc này 2 đứa bạn N xin phép về, còn mình với N bắt taxi đi. Nhìn chả khác nào đôi uyên ương đi du lịch, haizzz. Thung lũng tình yêu đối với mình chả đẹp gì. Thấy bình thường, ở quê mình có mấy cái hồ nghe chừng đẹp hơn. Mình cứ lửng thửng đi, còn em nó mượn máy ảnh mình chụp lung tung, thỉnh thoảng quay sang chụp mình. Còn bắt mình làm dáng nữa,sinh mệt.

‘anh phải làm thế này, thế này này’ vừa nói vừa chỉnh cái dáng mình, bắt tay phải để đúng ý em nó, miệng phải nhoẻn cười. Mình cứ thế làm theo như con búp bê, mặt vô hồn.

‘nhìn cí mặt anh như gì ấy, thôi không chụp anh nữa, chụp ảnh mà như bị tra tấn ấy’

‘haha, thì khác gì tra tấn đâu.’

Thế là em nó cứ lăng xăng phía trước, mình lững thững đi, nói chung là không có gì thú vị lắm. Đi chán mỏi chân, mình bảo N vào ngồi ở cái chòi cạnh hồ. vào ngồi em nó quay đủ hướng, mình thì nhìn ngồi mấy người đang đạp vịt giữa hồ. Bỗng em nó quay sang hỏi.

‘anh chưa có người yêu thật à?’

‘ừ, thật’

‘phí nhỉ’ vừa nói xong lè lưỡi 1 phát

‘sao phí hả em’

‘không biết,hì’

‘ừm’

‘ừm thôi à? Sao anh không hỏi em có người yêu chưa’

‘hả,hỏi làm gì?’

‘không hỏi thôi, tại mấy đứa con trai gặp em cứ hỏi câu đó’

‘haha,chắc do em xinh quá đó’

‘xinh đâu..hì. Mà anh không hỏi thật à?’

‘haha, ừ thì em có người yêu chưa?’

‘hì..chưa anh ạ’

‘ừ’ đúng là 9x,buồn cười quá. Nhìn em nó mình nghĩ mông lung về điều gì đó, và hình như mình lại nhận ra thêm điều gì đó.

Ngồi thêm 1 chút nữa rồi qua đồi mộng mơ. Mình không thích các điểm du lịch trong này lắm, mình thích sự hoang sơ, còn đây sự can thiệp của con người là quá nhiều. Sang đồi mộng mơ thì vẫn thế, em nó tung tăng, mình chậm rãi. Đang đi thì em nó có điện thoại, đi ra xa nghe,cười khúc khích 1 chút rồi quay lại chỗ mình.

‘chiều qua chỗ em ăn lẩu nha anh, bạn em nó gọi bảo em phải mời anh bằng được đó’

‘ờ, nghe quan trọng thế à, thế em có mời không?’

‘hì..tất nhiên’ rồi cười tít mắt.

‘mà sao mới gặp anh mà em trông gần gũi thế?’

‘hì..em không biết’

‘ừm’

Đi thêm vòng nữa rồi về, chả thấy gì hay,chỉ tổ mỏi chân. Về đến phòng mình rủ em nó đi ăn rồi ai về nhà nấy, mình định đưa em nó về nhưng em nó bảo qua nhà bạn chơi, thế thôi, mình về phòng ngủ chiều đi ăn lẩu. Ngủ đươcj lúc mình mang lap ra cafe gần đó ngồi online coi có gì hay không (hôm update cho mọi người đó). 5h35 em nó đến gọi mình đi ăn lẩu.


Home » Truyện » Truyện Teen » Em đã là thiên thần
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM