Teya Salat

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Này em, làm cô dâu của anh nhé - phần 6

Chap 22:

Trời chiều, nắng ngả màu nhiều rồi. Tôi cầm lấy nạng chuẩn bị đi vào thì…
- Em vào phòng bệnh tìm anh nhưng không thấy, nhìn qua cửa sổ thấy anh ngồi một mình ở đậy_em ngồi xuống bên cạnh tôi, mắt hướng về phía hồ
- Sao em lại…?_tôi bất ngờ đến mức đột ngột đứng hết cả tim
- Hôm qua em đã hứa hôm nay sẽ đến mà.
- Anh nghĩ là em đang giận anh nhiều lắm…
- Hôm qua, em xin lỗi…vì em đã hành động như thế…_em nghịch tà áo, mặt cúi xuống, mái tóc xõa che gần hết khuân mặt em.
- Anh đã nghĩ rằng em sẽ rất giận, và không muốn gặp anh nữa.
- Thực ra, hôm qua em đã suy nghĩ…có nghĩ một chút…về chuyện đó…em nghĩ là mình không nên làm như thế. Bởi vì…cảm giác bị người khác lừa dối luôn ám ảnh em, khiến em khó có thể tin vào những gì chính mắt thấy tai nghe…nhưng mà…dù sao, em nghĩ em nên cho anh một cơ hội…Hôm nay mẹ anh có gọi cho em…
- Mẹ anh?
- Ừm…mẹ anh hỏi chuyện, hôm qua có phải em và anh xảy ra chuyện gì không? Mẹ anh bảo anh đã dầm mưa cả đêm…và anh không muốn nói chuyện với mẹ…hôm qua, anh tới nhà em, có phải không?
Tôi cười gượng, tựa hẳn người vào thành ghế, trời chiều dễ chịu quá.
- Anh không rõ nữa, anh lo lắng vì để em về một mình trong khi trời tối, lại mưa nữa…
- Anh ngốc thật đấy, chân anh đang như thế…
- Nhưng anh gọi, em đã không nghe máy.
- Lúc đấy em đang rất giận. Nhưng cả sáng nay, em đã chờ điện thoại anh, chỉ hi vọng nghe lời giải thích của anh thôi. Anh đã không gọi, em…hơi thất vọng. Cho tới lúc nhận được điện thoại của mẹ anh…em nghĩ rằng mình nên giữ lời hứa, đi gặp anh.
- Điện thoại anh hỏng…mẹ đang cầm đi sửa, thế nên mẹ mới có số em…vậy, bây giờ em muốn nghe anh nói chứ?
Em lẳng lặng gật đầu. Tôi kể lại chi tiết, từ lúc đang nói chuyện với em, nó xuất hiện ra sao, khi em đến, rồi đến cả chuyện mẹ nó nhờ vả, và cả chuyện lúc nãy tôi đến gặp nó, không sai sót một chi tiết nào cả. Cho đến khi kết thúc truyện. Em ngạc nhiên không kém tôi là bao nhiêu, có lẽ cũng tại câu chuyện tôi kể quá hấp dẫn em nữa 
Có lẽ lúc tôi kể, dùng từ ngữ quá mạnh, hay là câu chuyện quá khó tin hay sao mà mất đến mấy giây sau em vẫn biểu hiện đủ thể loại cảm xúc trên khuân mặt đáng yêu đấy. Hết nhíu mày, lại cắn môi, tôi thúc cùi chỏ vào tay em:
- Này…
- Hử?
- Nghĩ cái gì đấy?
- Em cũng không biết nữa…con bé, nó đáng thương quá.
- Ừ. Anh cũng không biết nên làm gì cho nó nữa…
- Nếu như…nó cần có anh…thì anh sẽ làm thế nào?
- Anh cũng có nghĩ tới điều đấy, nhưng anh không phải là một thằng con trai cao thượng như thế, anh còn có tương lai của anh, người anh yêu thương, anh cần người đó.
Em mím môi, đan hai tay vào nhau, im lặng suy nghĩ cái gì đấy.
- Này…_tôi lại gọi em
- Hử?
- Sao lúc nào cũng không chịu cho người ta giải thích gì hết vậy?
- …_em cười cười
- Hôm nào cũng đáng ghét thế đấy, chuyện có thể giải thích được, thế mà lúc nào em cũng cứ áp đặt cho anh hư hỏng, không khi nào chịu nghe anh giải thích, cứ phải đợi người ngoài tác động vào lúc ấy mới chịu nghe anh. Rồi anh cũng phải phát điên lên với em mất thôi Vy ạ.
- Vậy anh điên đi…lúc đấy vấp vào hoàn cảnh đấy, ai mà chẳng nghi ngờ chứ.
- Nghi ngờ à? Chết rồi nhé!
- Chết cái gì?
- Em…lúc đấy em ghen đúng không?_sướng quá tôi tít mắt mà cười
- Ghen cái gì chứ? Anh điên à?
- Ừ, đang điên vì em đấy, nếu không thích anh, em chẳng đời nào lại bực tức giận dỗi như thế cả, mà đã thích, ắt là phải ghen…thừa nhận đi, chẳng có lẽ…
- Anh…đồ đáng ghét_em đấm bùm bụp vào người, người mình yêu đấm có khác, chả thấy đau chút nào, còn thấy hạnh phúc lắm í các thím ạ
- Anh nói sự thật thôi mà…thừa nhận đi, thương thầm nhớ trộm người ta rồi hả?
- Không có đâu, giỡn mặt nữa người ta đi về à nha.
- Vậy không giỡn nữa >.< nhưng tại làm sao mà lại giận người ta vậy 
- Không thèm nói.
- Không thèm nữa luôn?
- Nữa nữa rồi đó_em đánh đét một phát vào người tôi.
- Không có lí do gì chính đáng làm vậy hết nha? Vậy là thích người ta rồi, thích còn giả bộ nữa, sống không thật lòng mình gì cả. Thế mà lúc nào cũng bảo người ta nói dối
- Chứ anh nghĩ, đang nói chuyện, tự nhiên anh kêu có ai ngoài cửa, rồi lại hét lên, gọi lại thì tắt máy…vậy có đáng lo không? Ai dè chạy tới lại thấy cái cảnh đấy, người nào là người không giận chứ? Hứ
- Vậy là em lo cho anh nhiều lắm hả?_được nước phải bắt em nó khai tuốt tuồn tuột mới được
- Cũng…sơ sơ
- Là lo lắng cho người ta mới vậy chớ gì?
- Bạn bè không quan tâm cho nhau được hả?_em gõ cái cốc lên đầu tôi
- Ô hay sao ai cũng cứ thích gõ vào đầu anh thế là thế nào hả?
- Để xem giả vờ ngốc hay ngốc thật_em cười, lộ nguyên hai cái lúm đồng tiền nhìn yêu cực
- Lại còn vậy nữa hả?
- Nếu gõ có tiếng kêu và vang thì là đầu anh rỗng, còn không vang vọng thì chắc cũng không đến nổi_đúng là triết lý của dân văn
- Ợ…đang trêu người ta đó hả.
- Không dám đâu, gần tối rồi, anh không định vào soạn sửa đồ đạc để về nhà à? Bố mẹ anh chắc giờ này cũng sắp tới rồi đó.
- Ờ, vậy đi vào, lát về nhà với anh nhá? 
- Thôi, em về nấu cơm tối nữa, hôm nào rảnh em ghé, vậy được không?
- Nhưng muốn hôm nay em đi về cùng anh cơ.
- Thôi đứng dậy đi nào, nói nhiều quá.
Em nói rồi đứng dậy trước. Đưa cái nạng cho tôi
- Đỡ anh dậy, anh không dậy được_tranh thủ nhõng nhẽo chút 
- Chứ em không ở đây thì anh nhờ ai?_em nhăn mặt
- Nhờ người đi qua đi lại đây này, chẳng nhẽ giờ có em mà lại nhờ người ta? Kì chết đi được, có nhiêu đó không giúp được người ta hả?
Em dẫu môi hứ một cái rồi cuối cùng cũng chịu chìa tay ra cho tôi nắm kéo tôi lên. Đời lại vui trở lại 
Tay em mềm mềm, lại mát mát, được em cầm tay bước đi mà cảm giác hạnh phúc i như đang có cục vàng mấy kí lô trong tay ấy 
Hình như em nó bối rối…mặt em cứ ủng ửng lên, hồng hồng hai gò má. Nói chuyện chỉ còn thủ thủ thỉ thỉ, không dám nhìn vào mắt tôi. Tôi lại có cảm giác, hiện tại chỉ có mình tôi với em đang bước đi. Hạnh phúc nhiều khi nó chỉ đơn giản như thế, không cần tìm kiếm ở đâu xa cả.
Em cho tôi ngồi trên giường, tự mình em soạn sửa đồ đạc thu xếp dùm tôi. Tay làm, miệng vẫn nói chuyện…hôm nay em có vẻ vui, thấy em líu lo đủ thứ chuyện. Tất cả đồ đạc của tôi em cho gọn gàng vào một cái túi.
Em vừa dọn xong thì bố mẹ tôi cũng vừa tới nơi luôn. Đứng xã giao vài câu chuyện nhỏ, chúng tôi soạn sửa đồ đạc ra xe để đi về. Lời nói của tôi chẳng có trọng lượng gì, thế mà bố mẹ tôi thuyết phục một lúc em lại đồng ý cùng chúng tôi về nhà ăn bữa cơm mừng tôi ra viện. Hờ…
Bố mẹ xách đồ ra trước, để tôi với em đi từ từ phía sau (ông bà già mình tâm lý phết)…Đi được nửa đường, thì nghe tiếng gọi mình, tôi quay lại, thấy Khánh Ngọc đang chạy tới.
- Anh Khánh_nó thở hổn hển vì chạy
- Khánh Ngọc?_tôi vui, thực sự vui vì con bé ra tiễn tôi, tôi còn không đến chào nó được, nhưng chắc chắn tôi vẫn sẽ qua thăm nó
Nó đưa cho tôi một cái lọ thủy tinh, đựng rất nhiều ngôi sao
- Em tặng anh hả?_tôi hỏi nó
Nó gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn tôi chằm chặp
- Em tự làm hả?
Nó lại gật đầu
- Đẹp quá, anh cảm ơn em nhé! Anh sẽ giữ nó cẩn thận. Ừm…anh được ra viện rồi. Nhưng hôm nào anh khỏi, anh sẽ qua thăm em, em đồng ý không?
Nó gật đầu, đôi mắt rũ xuống, tôi biết nó đang buồn. Rút bàn tay đang nắm lấy tay Vy, tôi đặt lên vai em, an ủi:
- Nghe lời anh nhé? Đừng buồn. Anh sẽ qua thăm em sớm thôi…em ở lại điều trị cho khỏi bệnh, lúc nào buồn thì gọi cho anh nhé? Khi nào em được ra viện, anh sẽ dẫn em đi chơi nhiều chỗ, vậy chịu không?
Nó gật đầu. Con bé vẫn không muốn nói gì với tôi cả. Ngước mắt lên nhìn tôi, nhìn sang Vy, nó lại nhìn sang tôi, đôi mắt như muốn nói một điều gì đấy, tôi không hiểu. Nhưng sau đó nó chạy đi…tôi và Vy đứng nhìn theo nó một lúc lâu nữa.
- Mình đi thôi em_tôi quay sang Vy
Có lẽ từ một góc nào đó, con bé đang đứng nhìn chúng tôi và nó đang rất buồn…tôi chỉ hi vọng con bé sẽ hiểu được những gì tôi nói.

Chap 23:

Về được tới nhà, tôi khập khiễng cái chân lên phòng. Cảm giác ở nhà mình vẫn là tuyệt nhất.
Vy ở dưới phụ giúp mẹ tôi nấu buổi tối, lúc đầu định đi ăn ở nhà hàng, nhưng tôi thích về nhà hơn vì dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên trở về. Có không khí gia đình vẫn là nhất 
Tôi thay quần áo, rửa qua chút rồi lên giường nằm nghỉ ngơi. Cái giường thân yêu tuy nó không được sạch sẽ và thơm tho như phòng con gái nhưng dù sao thì còn tốt gấp mấy lần so với giường bệnh viện.
Đang nằm thiu thiu chuẩn bị ngủ thì có tiếng gõ cửa phòng khẽ khẽ, tiếng em gọi:
- Anh ơi, xuống ăn tối nào
Cảm giác nghe như vợ gọi chồng xuống ăn cơm ấy các thím ợ…nghe vui tai quá. Tôi tỉnh rồi nhưng vẫn giả vờ nằm như không nghe thấy gì. Em gõ cửa lại lần nữa vẫn không thấy tôi nói gì, em mở cửa bước vào. Thấy tôi nằm nhắm mặt, em mắng:
- Cứ tưởng lên phòng làm gì ai dè lên phòng nằm ngủ thế này đây.
Em ngồi xuống bên mép giường lay lay vai tôi:
- Anh Khánh…anh Khánh…
Tôi vờ vịt ư ử xoay người một chút rồi lại tiếp tục ngủ giống như cả tuần nay không được ngủ ấy.
- Anh à…_em tiếp tục lay người tôi
- Ừ?_tôi vẫn chưa chịu mở mắt ra
- Dậy ăn cơm tối nào…bố mẹ đang chờ dưới nhà rồi…ngủ gì mà khiếp thế? Ăn xong rồi lên ngủ.
- Buồn ngủ lắm, để anh ngủ thêm đi_tôi nhõng nhẽo
- Thôi, dậy ăn cơm…không em về đây, để người ta một mình, quá đáng…
- Ơ_tôi bật dậy như tôm_dậy, anh dậy đây
Tôi cười toe toét, em nó lườm tôi một phát dài cả cây số. Tôi chìa tay ra, cười xuề xòa:
- Đỡ anh dậy đi.
- Lại bắt đầu rồi đấy, tự dậy đi, đi được lên tận tầng 2 rồi còn giả bộ nữa hả? Xuống nhanh đấy, cả nhà còn chờ. Cho anh 5p, nhớ chưa?
Em giương mặt thách thức. Hờ…Chưa kịp nói thêm câu nào thì em chạy xuống nhà trước. Tôi ngồi tiu nghỉu, nghệt cả cái mẹt ra.
Người đâu mà đáng ghét, thôi tự bò xuống nhà một mình vậy.
Bữa cơm đạm bạc, đãi khách nhưng không có nhiều món, chắc cả tuần nay mẹ bận đi vào đi ra trong bệnh viện nên không đi chợ được thường xuyên. Cả buổi tối ngồi nói chuyện rất vui vẻ, không có chuyện gì ra chuyện gì nhưng mà lâu lắm rồi mới cảm thấy được cái không khí gia đình ấm áp và hạnh phúc đến như vậy. Và điều làm tôi vui nhất là chuyện mẹ tôi nhờ em 
- Ngày mai con có bận gì không Vy?_mẹ tôi hỏi
- Dạ, cháu học sáng, chiều cháu rảnh ạ.
- Vậy, ngày mai con học về rồi qua đây nấu cơm cho Khánh dùm bác một buổi trưa được không? Ngày mai có cuộc họp cổ đông quan trọng, phải ở lại công ty cả ngày. Nó đang bị như vậy nữa, phải ăn uống đảm bảo mới lấy lại sức được.
Tôi nuốt nước bọt cái ực. Vy ngớ người ra một lúc…
- Dạ? Ơ…vâng ạ_em đồng ý trong một trạng thái như đang bị ép buộc ấy
- Con ăn mỳ cũng được mà mẹ_ý kiến của mẹ, tôi thích lắm, nhưng mà làm thế làm phiền em chết đi được. Ép buộc nhau quá đáng
- Thì nếu Vy bận thì để bác nhờ cô hàng xóm cũng được, làm thế cũng phiền cháu thật_quay sang tôi mẹ bảo_tôi chả tin tưởng, an tâm gì anh cả đâu. Có bao giờ biết tự lo cho sức khỏe của bản thân đâu. Có lớn mà không có khôn, như anh, con cái nhà người ta làm được ối việc, đằng này anh ăn rồi chỉ biết phá hoại thôi.
Em nó bụm miệng cười. Cười cái gì mà cười, hay lắm mà cười. Mẹ đáng gét thật đấy, nói xấu con trước mặt người quan trọng, tạo ấn tượng tốt không được mẹ lại cứ ném đá vào bùm bùm thế.
- Mẹ nói thế người ta chê con, con ế không lấy được vợ mẹ đừng có than nhá.
- Ma nó thèm lấy anh.
- Để mai cháu qua cũng được bác ạ_em gắp thêm một con tôm bỏ vào bát tôi rồi mỉm cười duyên dáng.
Á, yêu em chết đi được ấy. Muốn quay qua ôm một cái hôn phát vào má thôi. Nhất là tối nay chắc phải qua phòng mẹ nói là con yêu mẹ nhiều nhiều hơn cả quả Đất này mới được. Tối nay mẹ chính là thiên thần. Vừa yêu con, vừa hiểu con số 1. Huraaaa…nhất mẹ đấy
Bữa cơm kết thúc muộn hơn so với thường ngày. Giúp mẹ rửa bát xong, em xin phép đi về không muộn. Hôm nay chân bị què không đưa em về được. Buồn ngớ ngẩn hết cả người. Bố tôi đề nghị đưa em về nhưng em từ chối, em đi xe bus. Chắc chắn là em từ chối rồi, từ chối là chuyện bình thường còn nhận lời mới là chuyện lạ đấy.
Nằm lăn lóc bên này bên kia, cứ ngồi nghĩ mãi tới viễn cảnh ngày mai em qua đây, nấu cơm cho mình ăn, chỉ 2 mình thôi, không ai khác…lòng cứ lâng lâng. Cái cảm giác này gọi một cách chính xác là thăng hoa. Ủ uôi…hạnh phúc đến mức mà cả tối cứ ngồi cười một mình. Cầm mấy cuốn truyện tranh lên đọc mà chả thấy chữ đâu, chỉ toàn thấy hình bóng của em hiện ra trong trang sách, em cứ như ma ấy. Nói thế nào cũng không thể kể ra hết được cái sung sướng của tôi lúc này. Bác nào có người yêu thì chắc hẳn phải hiểu 
Lôi điện thoại ra ngắm ngía lại bức hình của em…thế mà ôm cái điện thoại ngủ lúc nào không hay. Đời cơ bản là vui ^^

Tôi ngồi xem em nấu nướng, tay em làm thoăn thoắt, xào nấu, rồi rửa, hấp, luộc. Giống như nhà chuẩn bị có tiệc tới nơi ấy. Lâu lâu em cứ nhìn về phía tôi cười ngượng ngịu, e thẹn như kiểu con gái mới về làm dâu ấy. Tôi hạnh phúc, cứ ngồi nhìn em làm mà cười tít mắt.
Hơi nóng của bếp làm má em ửng hồng lên, nhìn em xinh quá, cứ muốn ngồi ngắm mãi, ghi mãi cái khoảnh khắc này trong đầu thôi.
Bỗng nhiên em xoay người ra sau, bàn tay vấp phải chiếc bát đặt trên kệ bếp vỡ tan tành. Em hoảng hốt cúi xuống nhặt, tôi chạy ra giúp em một tay. Mảnh vỡ của bát gim vào tay em chảy máu, tôi lo lắng sợ em đau, cầm lấy ngón tay cho vào miệng (theo cái cách mà trong phim Hàn xẻng thường làm ợ) để cầm máu. Bốn mắt giao nhau, em ngượng ngùng nhưng không lãng tránh, tôi nhìn em đắm đuối…chân tay vụng về…tim gan cứ đập tưng tưng…chẳng nhẽ, ngay bây giờ sẽ có điều kỳ diệu xảy ra sao?
Can đảm thử đi…không được thì thôi_tôi nghĩ tới điều ấy @@
Và trong giây phút của khoảnh khắc như hai trái tim đang giao thoa cùng chung nhịp đập…ánh mắt nhìn nhau đắm đuối…tôi thả ngón tay của em trong miệng, nuốt nước bọt cái ực >.< từ từ tiến sát gần tới khuân mặt của em, hai mí mắt từ từ khép lại. Cho đến khi cảm thấy hơi thở em nóng hổi phả vào mặt, mùi son môi ngòn ngọt vị trái cây từ môi em thì…
- Khánh, Khánh ơi…
Ặc ặc…Tôi mở mắt ra, khuân mặt yêu quý của em biến mất, thay vào đó là bộ mặt của bố tôi đang chằm chằm nhìn tôi.
- Dậy đi con, dậy ăn sáng bố đưa tới trường không muộn giờ làm của bố.
Ông nội nhà bố ấy. Đang mơ đẹp. Trời đất ơi……….lòng tôi đang gào thét, nếu như em không phải là giấc mơ.
- Bố gọi đúng lúc quá đấy_hứ, tôi lầu bầu
- Định lúc nào mới dậy nữa? Anh đi học một mình được hả? Nghỉ học cả tuần rồi, lên trường đi chứ.
- Đang mơ đẹp, đến đoạn gay cấn nhất bố lại thức, chán bố ghê.
- Mơ với chả mộng, thế lúc nào đến đoạn gay cấn anh nhớ bảo bố, bố có ở trong giấc mơ của anh đâu biết anh mơ đến đoạn nào mà thức? Dậy, làm nhanh cho bố.
Hờ…tiếc của chưa. Xém chút nữa thôi mà. Aaaa…lê cái bộ mặt khó coi vào nhà vệ sinh tự kỷ vậy.
Ông già đèo đến trường, may mà đường đến công ty đi qua trường tôi, chứ nếu mà ngược hướng chút nữa vất vả biết bao nhiêu.
Lâu lắm không lên lớp, thấy cái chân bó nguyên cả cục bột trắng xóa của tôi, tụi nó chọc quá trời luôn. Tôi tự nhiên cứ thích ngồi cười hiền lành, chả khoái gato với tụi này nữa. Thiệt chứ chả lợi lộc gì cả. Hứng lên nó bế xuống tầng 1 nó quẳng đấy chả cho cây nạng cũng nên ấy chứ.
Ngồi cả buổi học mà cứ lơ tơ mơ như kiểu đang ngồi máy bay giấy đi dạo trên những đám mây ấy.
Giấc mơ tối qua (à sáng nay chứ nhỉ?) làm tôi vẫn còn lâng lâng, ngồi ngậm bút nghĩ, mơ, giá như giấc mơ biến thành sự thật thì hay biết bao nhiêu nhỉ.
Đang mơ mộng thì làm một phát cóc trên đầu.
- Ơ thằng nào ném ông đấy?_tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy tụi bạn cười ầm lên
- Thằng này này_ông giáo đứng bên cạnh tôi từ bao giờ. Ợ, ông này quen với ông bố tôi >.< nên học hành không lẳng lơ được.
- Em xin lỗi thầy.
- Có nghe tôi nói cái gì không anh Khánh?
- Dạ_híc híc
- Đang mơ cái gì đấy? Kể tôi nghe với?
Tôi nhăn răng cười trừ.
- Ngồi xuống, tan học rồi về nhà mà mơ mộng nha. Đang giờ học anh ngồi cắm bút anh nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt thì mơ mơ màng màng, mặt thì đần thối như sắp được bay lên mây đấy. Anh làm nhiều người ghen tị đấy.
Ông nói xong lại đi lên giảng bài tiếp, cái mẹt không biết giấu vào đâu. Hic hic.
Ngồi mãi thì cũng hết giờ. Hào hứng xách nạng chuẩn bị về thì em gọi tới, chắc em được về sớm đang chờ tôi ở nhà rồi cũng nên:
- Anh nghe đây rồi.
- Anh đang ở đâu thế?
- Anh đang ở trường, vừa được ra về xong. Em ở đâu thế?
- Vậy anh xuống cổng trường đi, mình cùng về.
- Hả? Em đang đợi anh ở cổng trường hả?
- 10 phút nha, không nhanh em về trước à. Hôm nay được về sớm, em ghé qua đây đưa anh về 
Hạnh phúc vỡ òa ra như từng mảnh như pháo bông ấy. Đi thang máy xuống tầng 1, rồi từ sảnh phi ra cổng mà cảm giác dài như cả cây số ấy. Thấy em đứng chờ đợi, trong lòng thấy hạnh phúc quá. Thì ra cái cảm giác được người mình yêu thương chờ đợi nó lai vui đến như vậy. Em vẫy tay gọi khi thấy tôi:
- Anh Khánh…em đây này.
Rồi nàng chạy tới đỡ tôi đi cùng. Không nói nên lời luôn. Bao nhiêu ánh mắt xung quanh nhìn tôi và em, tự nhiên thấy tự hào vô bờ bến. Con trai cũng cần được đưa đón, được chờ đợi giống như con gái mà thôi. Em tuyệt vời quá! Mình ngưỡng mộ mình quá!
Chuẩn bị bước lên taxi đi về thì lại gặp ngay cái lũ trời đánh. Thằng Đức vẹm nó trêu chọc:
- À, thì ra hôm nay có người tới đón, bảo sao mà cả buổi ngồi học như ma hớp hồn. Chào em dễ thương.
- Chào anh_em tươi cười và lịch sự đúng kiểu cách của một cô gái tri thức
- Em là người yêu thằng Khánh à?_bố cái thằng ăn nói vô duyên
- Thôi đi mày, có gì nói sau, tao về trước đây_tôi đỡ lời cho em
- Đi uống nước đã, có người yêu xinh thế mà dấu an hem mãi, mày ghê lắm đấy Khánh ạ
- Thôi, đợt này ông bà già đang khó, đợi tháo cục bột này ra đã rồi có gì làm bữa lớn luôn.
Tôi dơ nạng đánh phát bụp vào người nó rồi trèo lên xe đi về. Để tụi nó đứng ngơ ngẩn nhìn theo trước cổng trường. Đứng thêm với tụi này chút nữa kiểu gì cũng có chuyện không lành.
Về tới nhà cũng đã quá trưa, em hì hục xắn tay vào nấu nướng, còn tôi thay quần áo xong xuống ghế nằm dài cổ chờ em. Nãy tính chạy vào giúp em một tay nhưng em mắng:
- Chân tay như thế anh ra ngoài ngồi yên một chỗ là giúp em rồi đấy, vào đây chỉ tội vướng tay vướng chân em thôi.
Giận dỗi phụng phịu đi ra ngoài.
Ngóng tai nghe em bằm bằm chặt chặt trong bếp.
Chán chán, vươn vai một cái, tay lai trúng ngay cái cốc đặt đầu ghế, vỡ choảng ra từng mảnh. Ô hay, lại vỡ à? Tôi cắn móng tay, có khi nào không nhỉ?
Nghe tiếng em vọng ra từ trong bếp.
- Anh làm vỡ cái gì đấy?
Rồi em chạy ra, thấy mảnh vỡ nằm la liệt giữa nhà, em lại lườm cho một phát:
- Hậu đậu quá, làm gì lại vỡ mất cái cốc rồi đấy.
- Để đấy anh dọn cho_tôi làm vẻ hối lỗi lắm
- Thôi, ngồi yên dùm đấy cho em. Đừng có động đậy vào cái gì nữa lại vấp mảnh vỡ, nhớ chưa?_lườm thêm phát nữa em chạy vào nhà, lát sau em cầm theo cái chổi, và một cái xúc rác.
Em nó quét nhẹ nhàng, vun hết tất cả mảnh vỡ vào trong xúc rác, chẳng có đứt tay đứt chân gì, cũng chẳng có nhìn yêu nhìn trộm gì cả. Hơ hơ…vỡ mộng rồi.
- Ngồi yên đấy giùm em, 5 phút nữa có cơm, đừng có đập cái gì nữa anh nha?
Em chạy vào bếp tiếp tục nấu nướng, chưng hửng, mất hết cả cảm xúc luôn.
Đúng 5 phút sau thì có cơm ăn thật. Hôm nay em lại đãi món canh cua, em nó bảo ăn cho nhiều canxi cho nhanh liền xương. Công nhận gái ngoan có khác, nấu cái gì cũng ngon, ngồi ăn mà không muốn mở mồm nói cái gì cả.
Em nó vừa ngồi ăn, vừa nhìn tôi cười…nhưng chẳng có biểu hiện gì là đang si mê tôi cả. >.<
- Ăn từ thôi anh, nghẹn bây giờ
- Nhưng tại em nấu ngon quá, nghẹn phải chịu chứ sao.
- Chỉ giỏi cái nịnh nọt thôi.
- Anh mà nói dối, hai đầu gối anh bằng nhau.
- Ờ, bây giờ nó đang không bằng nhau, cái to cái nhỏ đấy_em nó cười thành tiếng
- Được bộ bắt nạt con nhà lành là giỏi thôi.
- Rồi, ăn cơm đi anh, nói nữa em hết muốn ăn luôn đấy.
Vừa ngồi ăn vừa nói chuyện luyên thuyên, chuyện gì cũng có. Chuyện thế giới, chuyện nhà quê…
Ăn xong em dọn dẹp chén bát, tôi lại ngồi rung đùi mát mẻ. Đời cứ như tiên ấy.
Cứ tưởng em ở lại với tôi thêm một chút, ai dè vừa lao trong bếp ra, tay chưa kịp lau khô nước, em bảo:
- Em về luôn đây, đang có việc gập quá. Anh nghỉ đi nhé!
Chưa kịp ú ớ dặn dò được gì thì em chạy đi như ma đuổi ấy. Có chuyện gì không biết, sao có vẻ gấp gáp thế nhỉ? Còn không nói được một tiếng, tò mò chết đi được.
Ơ thế là lại một mình à? Làm gì được bây giờ? Thế thôi đi ngủ vậy.
Nói chung thì đời cơ bản là buồn >.<!

chap 24

Sau một giấc ngủ ngon, gần tối tôi mới tỉnh dậy. Đã hoàng hôn rồi. Hoàng hôn của buổi chiều mùa thu dịu dàng lắm, không còn gắt gao như mùa hè, và cũng không âm u như mùa đông.

Vươn vai, tôi đứng ở cửa sổ ngắm người qua đường. Giờ này chắc bố mẹ sắp tan giờ làm.

Nhớ em, muốn nghe giọng nói của em, không biết giờ này em đang làm gì nhỉ? Soạn sửa bữa tối hay là đang ngồi mơ mộng?

Cầm chiếc điện thoại muốn gọi cho em một chút.

Có tin nhắn của Trà, gửi từ lúc trưa, lúc đó ngủ say không biết.

Đọc dòng tin nhắn của con bạn, lại cảm giác tim đang ngừng bơm máu:

“Mày ơi em Vy lại vào bar tìm thằng Pháp, thấy hai đứa nó ra ngoài với nhau, muốn tao làm gì không?”

Tôi bóp muốn nát cái điện thoại, thì ra việc gấp lúc trưa của em là tìm cái thằng khốn đó. Mẹ kiếp cái thằng khốn ấy thì có cái gì hơn tôi? Thử hỏi xem? Không có một cái gì hết. Thế mà em cứ chạy theo nó như cái hình với bóng? Ngu không chịu nổi. Chẳng nhẽ vì làm tình với nó rồi nên không thể dứt ra được à? Tôi đã không còn bận tâm đến chuyện quá khứ của em như thế nào, em làm sao, yêu ai, làm gì, chẳng quan tâm gì hết. Chỉ biết dành trọn tình cảm, để yêu, để mong nhớ. Những gì thằng đấy đã làm, đã gây ra, không đủ để làm phai mờ đi được một chút tình cảm với nó, thế tại sao còn cho người khác hi vọng và niềm tin nhiều như thế? Những gì em đối xử với thằng này là sự thương hại có phải vậy không?

Em là loại con gái gì thế? Em khiến người ta phát điên vì sự dịu dàng, sự quan tâm, và thấu hiểu. Nhưng trong lòng em, giống như một bông hoa có gai, đụng tới là máu chảy. Tôi hụt hẫng, thất vọng. Cảm giác này không phải chỉ mới một lần trải qua. Đau đớn đến tận tim gan. Cứ ngỡ…ngỡ rồi chán nản.

Cố gắng trấn tỉnh lại bản thân, tôi bấm số gọi cho em, vẫn cái giọng ngọt ngào và ấm áp đấy, sao giờ lại cảm thấy kinh tởm và đáng ghét đến như thế?

-  Lúc trưa em làm gì mà vội vàng thế?

-  Em có việc bận.

-  Bận gì thế?

-  Chuyện riêng của em, anh hỏi chi vậy?

-  Muốn biết thôi.

-  Sao anh lạ thế?

-  Ừ.

-  Anh có chuyện gì à?

-  Có, nhiều chuyện. Cảm thấy bị lừa dối, tổn thương.

-  Sao thế?

-  Em đang thương hại anh lắm đúng không?

-  Sao anh lại nói thế?

-  Thực ra trong lòng em, chỉ có thằng đó, không có một chút tình cảm dành cho anh. Có phải vậy không?

-  Sao đột nhiên anh lại ăn nói lạ thế?

-  Thằng đó, nó không tốt đẹp gì đâu, anh nghĩ là em nên tránh xa. Dù không đến với anh, nhưng hãy lựa chọn cho mình một người tốt và xứng đáng. Đừng có mù quáng vậy nữa. Anh xin em đấy Vy ạ. Từ nay anh sẽ không bao giờ làm phiền tới em nữa đâu. Anh xin lỗi thời gian qua…anh yêu em, là thật đấy, không đùa đâu, nhưng nó đang bị em đẫm đạp lên rồi. Anh buông tay em rồi đấy, sẽ không phiền tới cuộc sống của em nữa. Mong em hạnh phúc với sự lựa chọn em coi là hoàn hảo. Chào em!

Tôi thả chiếc điện thoại xuống, nước mắt từ khóe mắt ứa ra. Một thằng con trai đang khóc vì một đứa con gái, vì một tình yêu ngộ nhận…tôi cười nhếch mép. Em làm tôi khinh. Khinh lũ con gái như em. Ngoan à? Gái hư yêu đương còn biết thổ lộ, biết bày tỏ tình cảm yêu ghét rõ ràng. Còn em, em chỉ biết lập trình như một cái máy, làm những điều khiến người ta tổn thương, đâm lén từ phía sau như vậy à?

Những lần trước, tôi đã có ý định từ bỏ, nhưng trong thâm tâm lại còn hi vọng, còn thiết tha níu kéo. Còn bây giờ, cả trái tim lẫn lý trí đều muốn từ bỏ. Nắm chặt một thứ gì đó không thuộc về mình thì sẽ bị chảy máu và chảy nhiều lắm đấy.

Trái tim này vì em mà đã tổn thương quá nhiều rồi.

Chỉ mong ước, được nâng niu, che chở, được cùng em hạnh phúc.

Con người ta thực sự rất buồn cười. Ai cũng bon chen đi tìm hạnh phúc, ai cũng mong muốn được hạnh phúc, thế nhưng hạnh phúc ngay trong tầm tay lại không biết nắm giữ lấy, cứ mãi mê tìm kiếm một hạnh phúc xa vời, rồi một ngày mới nhận ra hạnh phúc đang tuột khỏi tay mình.

Anh không thừa tình yêu mà đi phân phát, cũng không thiếu nổi đau mà cho anh nhiều như vậy.

Em không nhắn tin, không gọi lại, không một lời giải thích. Và tôi cũng sẵn sàng đón nhận những điều ấy rồi. Có gì để nói? Có gì để giải thích? Không gì cả.

Em luôn đúng. Ngày mai mặt trời chắc chắn sẽ mọc.

***

Một tháng kể từ ngày cắt đứt liên lạc với em…

Không hề gặp lại…

Những ngày đầu tiên thực sự khó khăn.

Nhìn đâu cũng thấy em, những lời em nói, những việc em làm.

Nhiều lúc chỉ muốn chạy đến, chỉ cần được nhìn thấy em là đủ…nhưng kiềm chế bản thân.

Nhiều lúc chỉ muốn gọi điện và hét to với em rằng “anh nhớ em, nhớ phát điên lên được” nhưng lại kiềm chế cảm xúc.

Nhiều lúc tin nhắn viết ra…rồi lại xóa đi

Nhiều lúc muốn được tiếp tục chờ đợi…nhưng biết chờ đến bao giờ? Và người ta đợi có thực sự xứng đáng?

Cứ thế lao vào công việc.

Tìm cho mình một sở thích, một đam mê.

Thế rồi chợt nhận ra…quên một người còn khó hơn là yêu một người.

Quên đi nổi đau khó hơn quên đi hạnh phúc!

***

Chiều nay sẽ được đến bệnh viện tháo cái cục bột ở chân ra. Qua đây cũng vừa phát hiện ra một điều rất thú vị là ngoài gãy chân, chân tôi còn mắc thêm bệnh ghẻ lở >.< mấy tuần nay ngứa phát dại lên được mà không dám than thở nhiều, chỉ dám âm thầm một mình lấy cái đũa chọc vào cho đỡ ngứa. Cái tội ngu là phải chịu, thà là lỗi do người khác chứ do mình thì chết không thương tiếc.

Cứ cái đà này cởi được cục bột này ra chắc tôi phải ngồi mà gãi cho đã đời rồi làm gì thì mới làm tiếp.

Bác sỹ dặn dò chi tiết, hạn chế ăn gì, rồi vận động như thế nào, vân vân và vân vân

Còn tôi ngồi nhìn cái chân của mình mà…muốn ói quá. Những vi cá, vảy nến…kinh khủng khiếp. Nhưng dù sao được thoát khỏi của nợ đấy là may mắn rồi. Vẫn còn hơi khó chịu một chút, nhưng đôi chân này đã tự bước được rồi.

Tôi kêu bố về trước, tôi qua chỗ này thăm một người.

Khánh Ngọc.

Hơn tháng rồi không qua thăm em, cũng không hỏi han gì về tình hình sức khỏe của em cả. không biết em đã ra viện chưa.

Tìm tới phòng bệnh, không có ai trong phòng. Vẫn là căn phòng quen thuộc có rất nhiều hạc giấy và sao. Em vẫn còn ở trong bệnh viện và tôi mỉm cười, biết nên tìm em ở đâu.

Cuối thu lá vàng nhiều hơn. Bãi cỏ bên bờ sông cũng không còn xanh mướt như ngày đầu tiên tôi đến đây.

Tôi tìm thấy con bé ngồi ở một góc bờ hồ, nhìn ra phía xa xa. Mái tóc đen tuyền vẫn cứ bay phấp phới trong gió. Chiếc váy trắng làm cho thân hình của nó gầy guộc thêm.

Tôi bước về phía nó và ngồi xuống bên cạnh. Con bé mở mắt tròn xoe nhìn tôi, là ánh mắt hồn nhiên và long lanh đó. Nhìn vào đó thấy bình yên lạ.

-  Anh giữ lời hứa với nhóc nhé? Lúc nào anh khỏi, anh qua thăm em. Anh khỏi bệnh rồi đấy, chúc mừng anh đi chứ.

Nó nhìn xuống chân tôi, mỉm cười.

-  Em đang nhìn gì thế?

Nó lại cười rồi lắc đầu.

-  Lâu không gặp anh, thế mà không hỏi han gì anh cả. Em vô tâm quá! Anh đang buồn lắm đấy!

-  …

-  Anh chuẩn bị tốt nghiệp rồi đó. Lúc đó anh sẽ ra đi làm…em cũng phải ra viện về đi học đi chứ? Ham chơi quá!

-  …

-  Một tháng trước, anh bị một người anh yêu thương, và tôn trọng…phản bội anh Ngọc ạ!

Nó nhìn lên, đôi mắt hấp háy.

-  Anh không còn một chút niềm tin nào vào cuộc sống cả. Anh chán và muốn buông xuôi tất cả. Mỗi ngày qua đi trong nặng nề. Anh không muốn nói với ai cả. Em là người đầu tiên anh tâm sự đấy. Vậy mà em lại chẳng an ủi gì anh cả.

Nó lặng lẽ, đôi mắt rũ xuống.

-  Có bao giờ em thấy con trai khóc chưa? Những lúc họ khóc, chính là lúc họ cảm thấy yếu lòng nhất đấy. Vì người đấy, anh đã từng khóc rất nhiều. Nhưng họ không hề hay biết, cứ làm anh đau…người đấy im lặng không nói, không giải thích…thế nhưng thời gian trôi qua, anh chợt nhận ra, chuyện gì rồi cũng có thể vượt qua được cả. Thời gian là liều thuốc tốt….ưm…nhưng nó có vẻ không khả quan với em lắm nhỉ?

Em chìa một cây kẹo mút cho tôi. Tôi mỉm cười nhìn em.

-  Nếu em được ra viện, anh sẽ mua cho em thật nhiều kẹo mút, dẫn được em đi chơi nhiều nơi vui vẻ. Em chịu không

Nó gật đầu, ôm chặt con gấu bông vào lòng.

Tôi ngồi cùng em thêm một chút thì đi về. Con bé vẫn cứ lặng lẽ như thế. Tôi là một người đã góp phần làm cho nó trở nên trầm cảm như vậy. Cảm thấy bản thân cắn rứt. Vậy mà tôi có thể bỏ rơi nó, chính tôi là người phải giúp nó hòa đồng với cuộc sống hơn chứ.

Tôi về, nó buồn lắm. Nhưng nó không nói gì cả. Chỉ đến khi tôi hứa, anh sẽ lại ra thăm em, sớm thôi, thì nó mới vui trở lại.

***

Hằng ngày, đi học về tôi thường ghé qua bệnh viện Khánh Ngọc một chút. Hoặc là vào mỗi buổi chiều rảnh, tôi lại qua với nó. Chỉ là nói chuyện, những câu chuyện ngoài cuộc sống, những gì tôi suy nghĩ, hay về một ngày của tôi. Tôi tự thấy mình có trách nhiệm với em. Tôi muốn thấy nó nói, thấy nó cười như ngày đầu tiên tôi và nó quen nhau. Đối với nó, là tình yêu thương giữa một người anh trai, dành cho cô em gái đáng thương, không hề có một chút cảm xúc nam nữ nào hết. Kể từ khi kết thúc, chấm dứt với em, thì tôi không còn bận tâm đến chuyện tình cảm. Không có niềm tin vào những gì không chắc chắn nữa. Mẹ em cảm kích tôi lắm. Tâm trạng nó cũng khá hơn nhiều khi tôi nói chuyện và tâm sự với nó.

Ngày mai cuối tuần, gia đình tôi về quê ngoại của mẹ có công việc. Bố mẹ cứ bảo là về quê có việc, việc đại sự, con không phải lo thì không phải biết. Lúc nào cũng như đứa con nít vậy đó.

Tranh thủ học về tôi ghé qua chơi với nó một chút. Giờ này nó đang ở trong phòng chơi một mình thôi. Thấy tôi, nó cười toe:

-  Anh Khánh_đợt này nó có nói chuyện với tôi nhiều hơn một chút rồi.

-  Em đang làm gì vậy?

-  Em chơi một mình.

-  Ừm…hôm nay anh tới đây thông báo em một tin buồn đây.

Nó ngước mắt nhìn tôi lo lắng, cứ nghe tin buồn là nó sợ lắm.

-  Ngày mai anh phải về quê ngoại cùng cả nhà, nên anh không vào thăm em được rồi.

Nó phụng phịu không thèm nói chuyện với tôi nữa.

-  Nhà anh có việc đại sự, quan trọng lắm ấy, anh không về không được, nhưng em yên tâm, lên anh mua quà cho em, ha?

-  Quê anh đẹp không?

-  Đẹp lắm. Nó không giống Hà Nội, có nhà tranh, có dòng sông quê, có lũy tre làng, có con đê…ngày còn bé, anh hay về quê, ngày đấy vui lắm. Nhưng giờ lâu lắm rồi anh không về. Chắc quê cũng khác xưa nhiều lắm. Nhưng nó vẫn sẽ rất đẹp, ít nhất là đối với anh, thoải mái và yên bình lắm.

-  Em cũng muốn đi_nó nhìn tôi, đôi mắt long lanh, hi vọng

-  Cái này…không được đâu_tôi gãi đầu, không biết giải thích với nó như thế nào cả_em còn phải ở lại bệnh viện, mẹ em cũng không an tâm để cho em đi, đợi lúc nào em khỏe, anh sẽ đưa em về quê anh chơi, ha?

-  Ngày mai em cũng muốn đi_con bé lì lợm, nhất quyết

-  Đi xa sẽ rất mệt, mà em còn đang bệnh nữa.

-  Em sẽ xin mẹ.

Nó níu lấy cánh tay tôi, có cái gì đó vừa là cầu xin, vừa ra lệnh, vừa hi vọng trong từng hành động, ánh mắt, lời nói của nó. Nếu như điều đó làm nó vui, và tốt cho căn bệnh trầm cảm của nó, tại sao lại không thử nhỉ_ý nghĩ thoáng qua trong tâm trí.

-  Được rồi, nếu em xin được mẹ, thì gọi cho anh nhé?

Chap 25

Tôi chỉ nghĩ là con bé nói chơi, hoặc nó thích đi thật nhưng mẹ nó sẽ cấm. Ai dè chập tối nó gọi cho tôi, giọng nó reo ầm lên:

-  Anh Khánh, mẹ cho em đi rồi.

-  Nói giỡn hay nói thật đấy? Đừng có lừa anh nha?

-  Thật mà. Nhưng anh phải qua đây đón em, nói chuyện với mẹ em chút nữa cơ.

-  Thật hả?

-  Chứ còn gì?

-  Vậy đợi anh nhé? Xong việc ở nhà rồi anh qua chỗ em. Em chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho 2 ngày đi nhé!

-  Dạ

Bố mẹ tôi về, tôi vội vàng chạy xuống thưa chuyện. Dù sao thì cũng phải nói rõ ra với hai người không lại nghĩ tôi này nọ nữa hại não lắm.

-  Con có chuyện muốn thưa với bố mẹ

Ông bà ngó qua tôi xem có mệnh hệ gì không, tự nhiên hôm nay ăn nói đàng hoàng, tác phong nghiêm túc thấy rõ

-  Có chuyện gì thế con?

-  Dạ có con bé nó muốn đi về quê mình chơi.

-  Ai thế con? Vy hả?

-  Dạ không…

Tôi kể chi tiết về Khánh Ngọc cho bố mẹ tôi nghe, từ cái chuyện bố nó mất, nó bị bệnh, rồi quen nó ra sao. Khai hết không chừa lại cái gì cả. Tất nhiên trừ chi tiết nó thích tôi, và vì tôi mà nó lại bệnh nặng thêm như thế. Ông bà già tỏ thái độ thương cảm và tất nhiên đều gật đầu cái rụp không ý kiến ý cò gì nhiều.

Xong cơm tối, tôi phóng xe qua bệnh viện chở con bé. Nó đã xếp hành lý vào một cái ba lô nhỏ và ngồi chờ tôi ở phòng. Thấy tôi, nó vui ra mặt, mẹ con bé ngồi trên giường, mỉm cười với tôi.

-  Cháu chào cô!_có khi nào cô nghĩ mình dụ dỗ con gái nhà lành không biết nữa @@

-  Chào cháu, cô cháu mình ra đây nói chuyện một chút nhé?

Tôi đi theo cô ra hành lang bệnh viện, Khánh Ngọc ngồi lại trong phòng.

-  Cô xin lỗi vì đã làm phiền tới cháu và gia đình nhiều như thế.

-  Có gì đâu sao cô lại nói thế, thực ra thì cháu cũng muốn Ngọc chóng khỏi bệnh…cháu thương Ngọc như em gái mình vậy.

-  Có gì cháu trông nom, chăm sóc em nó dùm cô nhé?

-  Trách nhiệm của cháu mà, cô yên tâm_mạnh mồm gớm, rồi nhỡ có xảy ra chuyện gì thì ngồi chẳng biết ăn vạ ở đâu hờ hờ

Nói thêm mấy chút, dăm ba cậu dặn dò đặc biệt bla bla...nữa thì cô ấy với tôi trở vào.

Tôi và Khánh Ngọc bắt đầu xuất phát. Vì ngày mai lên đường sớm nên đèo nó về nhà tôi ở đấy một đêm mai đi cho kịp chuyến không lại nhỡ việc quan trọng của bố mẹ tôi.

Mẹ nhận ra Khánh Ngọc vì cú đạp cửa hoành tráng của nó trong lần gặp mặt đầu tiên, chào hỏi sơ qua mấy chút, tôi đưa nó lên phòng. Phòng có chỗ trống cho khách nhưng nó một hai không muốn ngủ một mình.

-  Em sợ ma lắm

Hôm trước chả phải nó một mình đêm hôm tới phòng tôi dọa ma tôi gần són ra quần đấy thôi.

-  Nhà anh làm gì có ma đâu.

-  Em không ngủ một mình đâu_nó phụng phịu

-  Chứ chả nhẽ ngủ với anh hả? >.

-  Không biết đâu, không ngủ một mình đâu.

Cuối cùng, đành chiều ý nó, bố tôi qua ngủ với tôi, còn nó ngủ với mẹ. Con bé dễ ghét thật hứ

Cũng nhờ thế mà tôi với bố đêm ấy đã tâm sự với nhau khá nhiều. Ông hỏi về Phương Vy:

-  Sao lâu không thấy Vy ghé nhà mình chơi?

-  Em nó bận bố ạ.

-  Con với nó có chuyện gì à?

-  Có chuyện gì đâu bố?

-  Lớn rồi, làm thằng đàn ông đàng hoàng được rồi, con bé là người tốt, có gì thì bỏ qua cho nhau, chứ lại cái kiểu yêu đương tùm lum nữa, biết bao giờ mới tìm được một người đúng ý mình?

-  Con biết chứ, nhưng người ta đâu có cần con đâu. Thực ra chỉ mới bạn bè thế, chứ có phải yêu đương gì đâu bố.

-  Vậy là con bé không thích con hả?

-  Vâng…có lẽ thế.

-  Chuyện tình cảm thì cũng không nói trước được điều gì cả, có khi nó thích con nhưng vì lý do gì đó cũng nên ấy chứ.

-  Thôi, bố đừng nhắc nữa, dù sao con cũng quyết định quên rồi. Cô ấy làm nhiều chuyện có lỗi với con lắm. Con không chấp nhận được, con ngủ đây, bố ngủ ngon.

Hơn 1 tháng qua, trong thâm tâm lúc nào là không nhớ đến, nhưng chỉ là nỗi nhớ kéo dài, không phải da diết và thường trực như những ngày đầu tiên. Thế nên, vốn dĩ, cái gì có thể quên đi thì hẵng quên…những gì không đáng nhớ thì bỏ sớm ra khỏi đầu chừng nào tốt chừng ấy.

Cũng có đôi khi tự hỏi lòng mình, có bao giờ, trong một phút giây ngắn ngủi em chợt nhớ đến tôi không? Và nếu như bây giờ em muốn bắt đầu lại từ đầu, tôi có đủ can đảm để từ chối?

***

Sáng tinh mơ, chưa gì đã bị con bé chạy sang làm ầm lên rồi. Một hai cứ bắt tôi dậy nhanh để đi. Ợ…bố mẹ tôi đang soạn sửa một số đồ đạc nên nó nhận lệnh lên thức tôi dậy. Mắt nhắm mắt mở, ngáp dài ngáp ngắn trệu trạo cả mồm lên rồi. Thôi dậy cho lành đời, ráng nằm thêm chút chắc thủng màng nhỉ vì con bé này luôn, lát đi xe rồi tranh thủ ngủ cũng được.

30 phút sau cả nhà bắt đầu lên đường. Con bé ngồi bên cạnh ôm khư khư con gấu bông, miệng hát lẩm bẩm điệu nhạc nào đấy tôi không rõ, tranh thủ ngủ chút, dù sao thì cũng còn lâu mới tới quê.

Đang mơ màng thì bị ngay tiếng kêu của cái Ngọc làm tỉnh giấc vàng. Nó lay người tôi ầm ầm lên:

-  Anh Khánh, anh Khánh, dậy đi, mở mắt ra xem cái này này.

Dụi mắt cho tỉnh, nhìn qua cửa sổ thấy nguyên cả bãi ngô xanh rì…thì ra là đã về tới rồi à.

Đã 5 năm, kể từ lúc ông ngoại mất, tôi đã không còn trở về quê nữa. Nay thay đổi nhiều quá.

Con đường vào làng đổ bê tông sạch sẽ, cổng lành xây to, nhà cao tầng, nhà mái ngói. Nhà tranh lưa thưa vài cái…

Nhớ lại như in cái ngày trước, cũng tắm sông, cũng lội đầm bắt cá, cũng chăn trâu thả bò…mỗi bận về quê vui và nhiều kỷ niệm lắm. Lòng bỗng thấy dạt dào cảm xúc…bao nhiêu là năm rồi, người cũng thay đổi mà quê hương cũng đổi thay nhiều.

Chắc là có báo tin, cả nhà đứng ngóng từ đầu ngõ, thấy ô tô chạy tới, lũ con nít nhỏ bám đuôi xe chạy theo.

Gì dượng và mọi người đón chúng tôi trong nụ cười. Cảm giác như kiểu mình là sao í :D con bé ngơ ngác nhìn xung quanh, nó cứ bám lấy áo tôi mà đi, chắc nó còn thấy bỡ ngỡ chưa quen với nhiều thứ. Nó cũng không nói chuyện hay thân mật gì với ai cả. Cái chứng bệnh trầm cảm là ngại tiếp xúc với người lạ lắm. Mà dân thành phố về quê cũng tương tự như hai lúa lên thành phố vậy đấy :D

-  Thằng Khánh, lớn mà đẹp trai ra nhiều đấy nhỉ_dượng tôi vỗ vai phùm phụp

-  Nhỏ này là con cái nhà ai thế chị?_gì tôi hỏi mẹ

-  À là con gái của một người bạn, vợ chồng nó bận đi công tác nên gửi qua chỗ nhà chị chơi vài bữa_mẹ tôi nói dối như siêu nhân ấy.

-  Cứ tưởng là bạn gái thằng Khánh chứ…

-  Thằng Dũng đâu hả gì?

Dũng là cái thằng con của gì dượng tôi, gì tôi khó sinh nên đẻ được mỗi mình nó. May mà cũng được một thằng củ chuối, nó bằng tuổi cái Ngọc, ngày xưa về nhà toàn chơi chung với nó, lâu lắm rồi không gặp, chắc nó lớn ra nhiều.

-  Nó đi chăn trâu, chắc lát nữa nó về, nghe bảo con về nên nó mong lắm, lâu rồi không gặp con mà_gì tôi cười cười.

Vào rửa ráy qua loa, tôi đưa Khánh Ngọc đi ra vườn hái ổi, còn người lớn họ đi công chuyện gì của họ tôi chả quan tâm.

Mùa này ổi không nhiều nữa, nhưng nhà gì dượng tôi còn nguyên cả một vườn ổi nên còn đủ ăn mái thoải. Mới đu người được lên ngọn cây chưa kịp hái, thì nghe tiếng kêu ở đâu đằng trước vọng tới:

-  Anh Khánh ơi, anh Khánh…

-  Ơi_chắc là thằng Dũng về rồi.

-  Anh ở đâu thế?

-  Sau vườn ổi nhà mày ấy.

Một chút sau thấy nó song phi cước ra, chưa kịp chào tôi, thấy con bé ôm gấu bông đứng dưới gốc cây, cái mẹt nó nghệt ra, nhìn ngu vãi chưỡng.

-  Êu Dũng…_tôi gọi nó từ trên cây xuống, hi vọng hồn nó còn nằm trong xác.

-  Dạ?_nó ngước mặt lên cười toe với tôi_anh bảo sao ạ?

-  Mày làm gì nghệt mặt ra thế? Bộ chưa thấy con gái xinh bao giờ hả?

Nó cười cười gãi đầu:

-  ủa ai vậy anh?

-  Bé hàng xóm, cạnh nhà anh. Bằng tuổi mày đấy.

-  Chào bạn_nó cười tí tởn, con bé gương mắt tròn xoe nhìn thằng Dũng rồi cũng mỉm cười lại.

-  Anh xuống đi, qua cây khác trèo, cây này không ngon

-  Sao mày không nói sớm_tôi nhăn nhó tụt xuống, đến được nửa cây bị vướng cành bị chặt bỏ, nhấc người lên phát sẩy tay rớt cái đệt xuống gốc ổi. Sém chút rách quần. Thằng Dũng ôm bụng cười lăn lộn, tôi đau ê ẩm cả mông. Con bé bụm miệng cười rồi qua đỡ tôi dậy.

-  Tiên sư nhà mày_tôi gõ cái cốc lên đầu nó_tao mới gãy chân xong đấy, cười cái đầu nhà mày mà cười.

-  Ai kêu anh không biết trèo còn đu mà đua đòi.

Nó dẫn hai anh em tôi qua cây ổi khác, gần bờ ào nhà nó. Thằng Dũng bây giờ nó cao hơn trước bao nhiêu, tuy không đẹp trai bằng tôi nhưng mà nhìn nó thông minh và sáng sủa lắm. hề hề. Da ngăm ngăm đen nhìn duyên trai phết.

Nó trèo lên vặt xuống bao nhiêu là ổi. Vừa bứt mồm nó luyên thuyên quảng cáo:

-  Tháng trước em nghe bố mẹ bảo là sang tháng anh về, em không cho ai bứt cây này, dành cho anh thôi đấy.

-  Ờ ờ…mày giỏi đấy_tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa gật gù.

-  Anh về được lâu chưa?

-  Được gần tiếng đồng hồ rồi. Mùa này có trò gì chơi hay không mày?

-  Tối hội thằng Vượng béo, anh nhớ nó nữa không?

Lục lọi lại kí ức, cái thằng Vượng béo chính xác là cái thằng rất béo, hồi trước hình như có lần đánh nhau với nó, vì lí do gì thì không biết nữa.

-  Nhớ rồi, làm sao?

-  Hội nó rủ rê tối đi ăn trộm bắp về nướng_nó cười khà khà_tối mai mới có trò hay để chơi

-  Cũng được, trò gì thế?

-  Tối mai anh biết_nó làm ra bộ bí mật. Tụt trên ngọn cây xuống, xách một đống chiến lợi phẩm đi vào.

-  Ủa, sao bạn ít nói vậy?_nó quay qua hỏi nhỏ Ngọc.

-  Tại nó không thích mày thì nó không nói đấy_biết chắc con bé không muốn nói chuyện nên tôi đỡ lời dùm nó.

-  Ơ, em có làm gì đâu_cái mặt nó nhìn ngu đến là tội_nhưng mà bạn tên gì thế?

-  Khánh Ngọc_tôi lại tiếp tục trả lời

-  Ủa, có hỏi anh đâu mà anh trả lời dùm hoài vậy?

-  Kệ tao.

Con bé nó chỉ lặng thinh, im ỉm không nói gì, đôi lúc nó vẫn mỉm cười. Nó cứ bám lấy tôi không rời nữa bước chân. Chẳng biết nên làm cái gì nữa. Đợi cho thằng Dũng đi làm việc nhà, tôi mới nói chuyện với nó.

-  Em chán lắm hả?

Nó lắc đầu.

-  Sao em chẳng nói chẳng cười gì thế? Em làm vậy mọi người lại nghĩ em đang coi thường họ đấy. Ở quê ai cũng hòa đồng, thân thiện dễ mến lắm, em không phải sợ gì đâu.

-  Em không có_nó thủ thỉ.

-  Vậy thì em đừng có như vậy nữa, cứ chơi tự nhiên đi, nhé?

-  Dạ.

Không biết nó suy nghĩ về lời tôi nói được bao nhiêu nhưng tự nhiên thấy nó chạy qua bên thằng Dũng…giúp nó nhặt rau. Vậy là tốt lắm rồi, chỉ sợ nó không thể hòa đồng nổi nữa.

Đang ngồi ngoài sân xem xét con gà chọi của thằng Dũng thì nghe tiếng con bé hét ầm lên trong nhà, tôi hoảng hốt chạy vào xem có chuyện gì xảy ra.

-  Sao thế Ngọc? Em làm sao thế?

-  Nó nó…_và nó chỉ vào góc nhà, một con gián đang bò qua bò lại ở đấy.

Thằng Dũng cười ầm lên như bệnh hoạn, tôi xụi lơ cũng hết nước với con bé này. Mỗi con gián mà nó làm như kiểu nó vừa thấy ma xong ấy. Thằng Dũng chạy qua lấy dép dẫm một phát nát nhừ con gián, đoạn nó cầm lấy cái râu đung đưa trước mặt:

-  Không sao đâu, nó chết rồi, nó cũng không cắn cậu được đâu, chỉ là con gián thôi mà. Cậu sợ cái gì chứ? Lớn rồi còn sợ thế người ta cười cho đấy.

Có vẻ nó xấu hổ, buông áo tôi ra nó cúi gằm mặt nhặt rau tiếp. Mặc kệ nó đấy cho thằng em, tôi chạy ra xăm xoi con gà của nó.

-  Anh Khánh ơi_lát thấy nó chạy ra thúc cùi chỏ vào người

-  Ơi? Sao em?

-  Chiều đi cưỡi trâu thả diều đi.

-  Ai kêu em đi đấy?

-  Dũng…cậu ấy bảo vui lắm.

-  Ừ, vậy thì chiều mình đi ha.

Dù sao thì mấy năm trời rồi không được về quê, thế thì cứ chơi cho thoải mái mấy trò trẻ trâu này xưa từng một thời đã chinh chiến.

Cơm nước xong xuôi, cả nhà lên ngủ trưa chiều lại đi công chuyện tiếp. Tôi đang tính vác chõng tre ra gốc xoài nằm chút cho mát mẻ thì thấy thằng Dũng lon ton định đi đâu đó.

-  Êu Dũng_tôi gọi

-  Dạ?

-  Mày đi đâu đấy?

-  Đi ra ngõ cụ Ba chơi, anh đi không?

-  Đi.

Chap 26

Hai anh em vừa xách nhau ra tới cổng thì cái Ngọc nó chạy theo sát gót.

-  Anh đi đâu thế?

-  Bọn tớ đi nghe kể chuyện ma, cậu đi không?

Nó mím môi, gật đầu cái rụp. Đừng có bảo là đi rồi lấy tư liệu tối về đang ngủ rồi lại chạy sang hù ma tôi đấy nha. 3 anh em dắt nhau đi. Vừa đi thằng Dũng nó vừa kể.

-  Làng mình đợt này thấy nhiều người ở dưới âm, tìm lên nhập vào người khác nói chuyện lắm anh ạ.

-  Mày đùa à?_tôi cảm thấy con bé đang cấu chặt hơn vào tay tôi.

-  Em nói thật chứ đùa gì, bố mẹ anh về đây đi công chuyện cũng là liên quan đến chuyện này đấy. Trưa nào tụi em chẳng ra ngõ cụ Ba luận chuyện này.

-  Nhưng sự thể là nó như nào?

-  Toàn là liệt sỹ cả thôi. Hiện về rồi nhập vào người thân của mình, đi tìm mồ đồng đội.

-  Mày chứng kiện lần nào chưa?

-  Rồi, tuần trước đang đi chăn trâu thì tự nhiên thấy người ta chạy đi xem, em cũng đi. Cái cô Hồng ở đầu làng ấy, anh trai cô là bộ đội nhưng mất rồi, đợt này toàn hiện lên nhập vào cô rồi bảo tới địa chỉ nhà nào, ở đâu, tìm người nhà người đó, ông chỉ mộ của người đã mất cho.

-  Thế có tìm được không?

-  Có chứ. Lần nào cũng đưa cô đi đến tận 4, 5 ngày mới cho về nhà. Mà lần nào đi cũng tìm được. Chỉ đâu, đào chỗ đó lên i như rằng có bộ xương người ở đó. Nghe đâu làng đồn tìm được 6, 7 ngôi mộ rồi đấy.

-  Tự nhiên lên đồng thế hả mày?

-  Chứ còn gì. Có hôm đang ngồi ăn cơm, giật giật vài cái, mắt long song sọc, sau đó tự nhiên đứng dậy đi thế. Con cái hốt luôn cơ mà.

-  Có khi nào làm thế để lợi dụng người nào cả tin mà kiếm tiền không mày?_tôi nghe cứ khó tin kiểu gì đấy, sống trong thời đại thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn mấy chuyện phi khoa học như thế.

-  Anh nói bậy_nó nạt tôi_cô làm chả bao giờ lấy của ai một xu đâu.

-  Ờ…

Nó dẫn tôi ra ngõ cụ Ba, vào buổi trưa tụi nó hay ngồi mát, hóng chuyện ở đấy. Toàn con nít với độ tuổi tầm thằng Dũng, cái Ngọc là nhiều. Ngày xưa tôi cũng thường hay lui tới chỗ này chơi với thằng Dũng cùng đám bạn của nó. Ngõ cụ hướng ra cánh đồng lúa xanh ngút ngàn, cây đa mọc vươn ngọn chằng chịt, khi nào thích thì cả hội trèo lên đấy nằm chơi, không thì ngồi dưới đất chơi với cụ. Cụ Ba già lắm rồi, khi tôi biết tới cụ, cụ đã hơn 80 rồi. Năm nay cụ phải hơn 90 nhưng còn tỉnh tỏ lắm. Cụ ở một mình, cụ bà mất cách đây 8 năm. Hai cụ không có con, nghe người ta bảo cụ bà không sinh con được thì phải. Nhưng hai cụ vẫn sống hạnh phúc lắm, không bao giờ có chuyện xích mích hay tiếng to tiếng nhỏ trong nhà. Cụ Ba đi bộ đội về nên cụ kể nhiều chuyện, chuyện nào cũng hay. Mà cụ gan lắm, có lần ngồi nghe cụ kể chuyện cụ bị ma nhát mà bọn tôi về mấy đêm không dám ngủ. Cụ bị mất 3 ngón tay giữa ở bàn tay phải vì một lần trúng bom nên phải cưa nhưng cụ vẫn rất giỏi. Đan lát tài tình, trưa nào cụ cũng mang tre ra ngõ ngồi đan, cái gì cụ cũng đan được, cụ đan bán, nhưng bán rẻ lắm, bán một cái cụ cho một cái, chủ yếu cụ làm cho vui, vừa làm vừa kể chuyện cho bọn tôi nghe. Ngày nào cũng có con nít ngồi ở ngõ cụ, trừ những hôm mưa gió. Cụ Ba là người tốt bụng và hào phóng nhất ở cái làng này, vườn cụ đầy cây ăn quả, cứ mùa nào cũng có quả chín, cụ không ăn mà cứ mang cho mấy đứa nhỏ, ai nhờ gì cụ cũng giúp đỡ tận tình, thành ra cả làng quý cụ, ai cũng thương cụ cả.

-  Cháu chào cụ Ba_hồi trước cụ cũng quý tôi lắm, nhưng chắc giờ không còn nhớ nữa cũng nên.

Tôi lễ phép chào cụ rồi ngồi xuống bên mấy đứa nhỏ. Mấy đứa đang làm chong chóng tre, cụ dạy bọn nó làm. Gió đang to nên làm chong chóng chơi cho vui. Ngọc ngồi xuống bên cạnh tôi lạ lùng cứ nhìn cụ rồi nhìn những chiếc chong chóng vừa làm xong đang chạy vù vù dưới gió. Thấy hai đứa tôi nhìn là lạ, lại ra dáng người thành phố, bọn kia nhìn như vừa thấy siêu nhân đỏ ấy :D Cụ ngẩng mặt lên cười móm mém.

-   Cháu con cái nhà ai nhỉ?

-  Dạ con mẹ Thục

-  Là chị gái mẹ cháu đấy cụ Ba_Thằng Dũng nhanh nhảu thêm vào.

-  Chà, con mẹ Thục, Thục Tư có phải không?

-  Dạ phải_cụ Ba vẫn còn minh mẫn chán.

-  Lâu lắm rồi mới về lại quê hả con?

-  Dạ, bố mẹ cháu có việc ở quê nên cháu theo về chơi vài hôm.

-  Chắc lại về chuyện âm dương nữa hả?_Cụ lấy một chiếc dùi gõ gõ vào chiếc rổ cụ đang làm dở cho thanh tre nẹp chắc vào nhau, giọng trầm trầm

-  Cháu cũng không rõ lắm. Mà cái đó là có thật sao cụ? Cháu không nghĩ trên đời này còn tồn tại chuyện ma quỷ đâu. Không khéo người lại lừa người ấy cũng nên.

Nghe tôi phán xong câu đó, mấy đứa đang ngồi với nhau quay sang ném đá hội đồng tôi kinh khủng khiếp. Mỗi đứa nhao nhao một câu đau hết cả tai. Giống như cái kiểu thi nhau nói, loạn hết cả đầu. Đợi cho đợt tranh luận lắng xuống cụ Ba mới lên tiếng:

-  Cái này thì cụ cũng không rõ, ngày xưa còn nhỏ, cụ cũng có được gọi là gặp ma nhiều lắm, nhưng mà cái chuyện tự nhiên hiện lên rồi ứng vào người thì mới thấy xuất hiện ở làng năm trở lại đây. Con người giờ ngày càng văn minh hơn nên cái gì người ta cũng tin vào khoa học chứ truyền miệng nhau có mấy ai tin. Nhưng mà cái chuyện hồn hiện về ứng vào người thân đi tìm mộ liệt sỹ thì đúng là có thật. Vì thấy tìm được khá nhiều mồ mã người chết mà mấy chục năm trời rồi chưa tìm thấy.

-  Vậy cụ có gặp qua ma quỷ rồi hả cụ?_tôi tò mò, mấy đứa con nít cũng tò mò không kém. Con bé áp sát người tôi hơn, chắc nghe đến ma quỷ nó sợ.

-  Có gặp rồi. Ngày còn nhỏ lắm ấy_ Ông chép chép cái miệng, tò mò sẵn, tôi đề nghị

-  Như nào hả cụ? kể tụi con nghe đi.

Nghe đến chuyện ma, đứa nào cũng nghếch cổ lên nhìn, hóng hớt.

-  Chuyện từ đời nào rồi, cụ cũng không nhớ rõ lắm nữa_ Cụ lại gõ cốc cốc vào thanh nẹp tre, đôi tay khéo léo luồn sợi mây giữa những thanh tre_ Ma quỷ thì cụ cũng không biết nó có thật không, nhưng mà gặp nhiều lần rồi. Cái thời 45 nạn đói xảy ra, người chết la liệt, chết đường chết chợ nhiều lắm. Có lúc còn đào một cái hố mà chôn đến tận 10 người…người tha phương cầu thực rồi chết vương vất khắp nơi, không có ai nhận về thì đành chôn vậy. Sau này làng mình lập cái miếu hoang thờ người chết không có danh tính đấy, ai cũng bảo miếu đấy thiêng, nhưng phải thật tâm mới được. Hồi đấy cụ khoảng 12 tuổi, đi đơm tôm tép ở ngoài cái đập cùng với cha. Cha cụ kêu cụ về lấy nơm chụp cá lội ngược dòng, khi đi thì không sao, khi mang cá về, vừa nhảy qua mương thì nghe tiếng kêu the thé “ Ba ơi, Ba…” cụ tưởng ai kêu nên đứng lại, hỏi mãi chả thấy ai trả lời, nhưng vừa bước chân đi thì lại nghe tiếng kêu thảm lắm “ Ba ơi, Ba…” gió nổi lên nhè nhẹ mà cụ lạnh hết cả người, thấy hơi rờn rợn trong người rồi, cụ chạy nhanh, càng chạy càng nghe tiếng kêu đuổi theo bên tai, tiếng kêu như xé gió, cảm giác như có người chạy theo sát sau người mình, không dám ngoảnh lại…cứ gọi tên cụ “ Ba ơi…Ba ơi…” như thế. May sao về tới đầu làng, cụ chạy vào nhà bà Tâm bẻ một cành dâu rồi xin bà củ tỏi bỏ vào người thì về tới nhà không thấy gì nữa. Về kể ai cũng khen cụ gan. Có lần khác, cha cụ sai công chuyện phải đi qua khu nghĩa địa, qua cái hồ trước lối dẫn vào khu nghĩa địa, tự nhiên thấy một người đàn bà bận đồ trắng, tóc xõa che hết mặt nhảy ùm xuống hồ. Rõ ràng là chính mắt cụ thấy có người nhảy xuống đó, nhưng mặt hồ lại phẳng lặng như gương…cụ hơi thót tim nhưng tiếp tục đi chầm chậm, không dám chạy, đường khuya một mình, băng qua khu nghĩa địa nghe tiếng côn trùng kêu nỉ non, tiếng chuột đào lỗ, thậm chí còn nghe thấy hơi thở phì phò bên tai nữa. Đi cứ cắm đầu đi thẳng, không dám nhìn đâu lung tung. Về rồi cũng không thấy gì nữa. Mà cái ao làng mình đó thực chất là một hố bom đấy các cháu ạ. Hồi trước có một đàn trâu của hợp tác xã đi về thì bị bom ném, cả người cả đàn trâu chết hết, máu lênh láng khắp nơi, lâu nay mưa, lũ nó thành cái ao. Cụ cũng có nghe nhiều người kể về đàn trâu ma, có một người cưỡi con trâu đầu đàn, một đàn trâu cả lớn cả bé theo sau lội qua cái ao rồi chìm nghỉm giữa ao. Thành ra mà giờ có cái bàn thờ bé bé ở đầu cái ao đó, giờ ao đó nhiều tôm tép, nhiều cá to nhất làng đấy. Ít ai tới đấy câu hay đơm cá mà. Còn ma trươi, cái mà giờ các cháu bảo phốt pho trong xương người cháy đấy, nhiều người gặp lắm, có hôm nằm ngủ trong nhà, dòm qua cửa sổ nhìn ra đường thấy cả ngọn lửa xanh xanh chập chờn, sáng rồi vụt tắt…làng mình giờ ở đâu chả có mồ mả. Có khi còn cất xây nhà trên mồ mả người ta không biết. Hồi nhỏ còn nghe có người kể lại, đang ngủ thì thấy người bận đồ trắng tinh, tóc xõa che mặt, đứng cạnh giường cứ giơ tay đòi bóp cổ. Hôm sau nhờ thầy coi đất bảo đất có ma, đào lên thì đúng là dưới giường có bộ xương con gái. Nghe mà hãi hùng, nổi cả da gà. Nhưng cũng có khi người nhát người chứ ma quỷ gì. Đói quá, cứ gặp mấy người đi đánh cá về rồi núp đâu đó hù dọa người ta hết hồn để xin giỏ cá. Nhưng mà đã dám đi đêm về hôm thế thì có gì mà phải sợ nữa…

Ngưng lại một chút, cụ lắc đầu thở dài thườn thượt. Tụi con nít dần dần bu lại một đống xung quanh, cái Ngọc sợ quá nó cứ thậm thà thậm thụt, níu lấy tay tôi cấu sứt mẻ hết cả làn da đẹp đẽ của tôi.

-  Lớn lên cụ tham gia đi bộ đội. Giờ thời đại nó văn mình, hiện đại rồi, nam bắc cách nhau có vài tiếng đồng hồ là tới nơi chứ ngày xưa cụ đi bộ từ bắc ra nam. Chân tay bỏng rộp hết, đêm trải lá nằm giữa rừng núi sâu thăm thẳm, muỗi rừng, rồi vắt, rắn rết bò tứ tung khắp nơi. Bệnh này bệnh khác mà vẫn sống để tiếp tục chiến đấu. Nhưng mà đó là khoảng thời gian ý nghĩa nhất của đời cụ, được cùng bạn bè chiến đấu, cùng làm việc, cùng hành quân. Đói thì san sẻ nhau quả dại ở rừng, rét thì ôm nhau nằm chung, mưa che chung mảnh áo rách. Khổ nhưng lúc nào cũng có niềm tin vào Đảng, vào cụ Hồ cả. Có đợt được nghỉ phép về thăm nhà, cụ xin đi nhờ được xe của lính lái xe tăng, các chú các anh hát hò rầm rộ cả xe. Sau đó thì đi bộ 300 cây số để về được nhà. Về đến chợ chùa đầu làng mình, sức kiệt quệ, lại đói, cụ nằm luôn lên cái lán nhà ai đó ngủ không biết trời đất gì. Có đứa con nít trông thấy tưởng người chết nó hét ầm lên, mấy ông trai tráng trong làng lại vác xẻng để đi chôn người chết, ai ngờ ra gặp lại cụ, mừng khôn xiết. Đợt ấy về làng được hai hôm, sau đợt ấy thì cha mẹ cụ mất, đi đánh cá gặp phải bom bi…thời loạn lạc sống chết nó may rủi lắm…sống hôm nay biết đâu ngày mai mình chết, nên cứ sống lạc quan lên thế thôi…

-  Ai cũng khổ vậy hả cụ?_con bé bẽn lẽn hỏi

Vì nó là người thành phố, vì nó chỉ học cái khổ của con người qua sách vở, nên nỗi đau những năm tháng đã qua chỉ được tái hiện lại một phần nhỏ nhoi. Bây giờ tự mình mắt thấy tai nghe, tự mình được người khác tái hiện lịch sử cha ông một thời trước mắt, nó cứ thở dài thườn thượt, nó cắn môi, lâu lâu lại nhíu mày khó hiểu.

-  Khổ lắm con ạ. Cái khó cái khổ nó theo con người ta từng giờ từng phút. Quanh năm phải chật vật với cái ăn. Làm theo hợp tác xã, trời chưa sáng thì đã phải ra đồng, trời tối mịt mới được về. Làm siêng làm lười gì thì cả ngày cũng được tính một công, cuối mùa thu hoạch xong cứ tính theo công mà nhận lúa. Không phải như bây giờ, ruộng nhà ai nhà ấy làm, được nhiều hay ít thì nhà đấy hưởng tất…cái thời đói khổ đã khủng khiếp, nhà đông con, mỗi bữa nấu lưng bát gạo còn khoai thì hơn nửa nồi, ăn bao nhiêu rồi cũng không thấy no. Hôm nào cũng tranh phần mẹ đi cho chó ăn để ăn bớt vài ba miếng của chó. Cà muối cả vại, mặn chát, ăn quanh năm suốt tháng. Đói nên cụ toàn phải đi mót đủ thứ, đến mùa khoai thì đi nhặt nhạnh mấy cái dây khoai còn dính mấy củ khoai bé bằng ngón tay út đứa con nít, về luộc cả nồi rồi ăn nuốt nước bỏ bã, mùa lúa thì đi mót lúa nhép, về phơi khô giã ra rồi rang lên làm cốm ăn. Quanh năm suốt tháng ở ngoài đồng, khi thì mò cua, khi bắt ốc. Xoay xở từng bữa ăn cho qua ngày qua tháng. Mong cho đời bớt đói khổ, mong cho có được bát cơm trắng mà ăn…sống thế mà vẫn sống được đến chừng này tuổi rồi. Có nhà đói quá không nuôi nổi con mà phải mang con ra chợ vứt cho nó nhặt gốc mía mà ăn, làng mình nhiều nhà con cái giờ lưu lạc khắp nơi, còn chả biết ở đâu, còn sống hay đã chết mà tìm về ấy chứ…

Dùng thanh gỗ cụ đập vào vành chiếc rổ tre đang làm, xong cụ đưa lên ngắm nghía rồi nắn lại vành rổ cho tròn. Cuối cùng cũng hoàn thành xong sản phẩm.Cụ cười móm mém, hai hàm răng đã rụng gần hết, Khánh Ngọc thích thú reo lên:

-  Dễ thương quá ông ơi. Ông giỏi quá_nó vui lắm, từ hôm qua tới giờ mới thấy nó cười tươi đến như thế.

-  Cho cháu đấy_cụ đưa nó cho em, nhưng nhỏ ngại ngùng không dám cầm.

-  Dạ thôi, cháu không cầm đâu, ông để mà dùng.

-  Không sao đâu, cụ cho bọn tớ suốt ấy mà_thằng Dũng to toe, cầm lấy cái rổ trên tay cụ đưa cho Khánh Ngọc.

Con bé cười híp mắt cảm ơn cụ, ôm con gấu bông vào lòng, nó dùng cả hay tay xem xét và soi mói bằng đôi mắt thích thú.

Chuông điện thoại reo, bố mẹ tôi gọi 3 đứa về trông nhà để đi công chuyện. Chúng tôi hoãn cuộc vui rời khỏi nơi đông vui để về nhà. Mấy đứa con nít vẫn còn ngồi đấy, hóng hớt chuyện, nghe kể về cái gì đấy, hoặc chỉ chơi cùng cụ.

Thằng Dũng ngồi bi bô đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, Khánh Ngọc lại im ỉm, em chẳng buồn nói cái gì cả. Mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ. Tôi không còn lạ lùng nhiều, nhưng chắc là Khánh Ngọc đang thấy lạ lẫm và suy nghĩ về nhiều thứ mà cuộc sống của em có thể sẽ không bao giờ biết đến nếu như không có ngày hôm nay.

-  Sao Ngọc ít nói chuyện thế? Cậu đang nghĩ về cái gì vậy?_thằng Dũng chạy qua giật giật cánh tay Ngọc hỏi

-  Cụ Ba đó, tội nghiệp cụ ấy nhỉ_nó thở dài một cái như bà cụ non, trông đến là tội.

-  Cuộc sống mà em, còn có nhiều người trên đời này còn khó khăn nhiều hơn thế, nhưng mà em thấy đấy, cụ Ba vẫn sống vui vẻ và luôn được mọi người yêu quý…vì thế nên em luôn phải sống thật tốt và xứng đáng với bản thân mình đó, biết chưa hả?_tranh thủ lên mặt dạy đời chút.

Em nó mỉm cười gật đầu. Đôi mắt á

nh lên niềm vui khó tả. Một tay cầm gấu bông, một tay nó níu cánh tay tôi bước đi đều.


Đọc tiếp: Này em, làm cô dâu của anh nhé - Phần 7
Home » Truyện » Truyện Teen » Này em, làm cô dâu của anh nhé
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM