XtGem Forum catalog

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Nhật ký buồn ... chuyện tù 2013 - phần 2

1h00p sáng 06/01/2013. 
Tôi bước chân vào cổng trại, đi trước là trưởng CAP và đồng chí CA khu vực. Lết từng bước một vào trong, tôi cảm thấy mệt mỏi và trống rỗng. Đến cánh cổng đầu tiên có hàng rào barie, tôi thấy đồng chí CAKV đi vào trong bốt nói gì đó, rồi barie được nâng lên để cho tôi đi vào trong. Lúc này tôi nghe người ngồi trong bốt nói loáng thoáng :
- Lần sau dẫn người vào đây thì anh đánh hẳn oto vào trong đi, đỗ ở ngoài thế nó chạy mất thì sao?
- Ừ được rồi, anh sẽ chú ý. CAKV trả lời.
Đi bộ thêm 1 lúc nữa thì đến cánh cổng thứ 2, ở đây có 1 cái sân nhỏ. Họ bắt tôi đi vào trong đấy. 1 đồng chí công an nghĩa vụ đi ra và bảo tôi :
- Lạnh thế này không cần phải cởi quần áo nữa, bỏ hết các túi ra xem nào.
- Không có gì anh ạ.
- Được rồi, giật hết các dây dợ trên quần áo đi, bỏ dây giầy ra, ở đây không cho mang vào đâu. Xong rồi thì vào đi.
Khám qua loa ở cổng xong thì chúng tôi lại đi vào bên trong. Lúc này đến 1 cái sân và 1 dãy nhà cấp 4 nhỏ. Tôi để ý thấy ở dãy nhà có gắn 1 cái bảng : Phòng y tế. Cán bộ trực X, sđt 09xxxxxxxx. Anh CAKV thấy không có ai liền gọi điện cho cán bộ trực ra. Tôi xin anh 1 điếu thuốc để hút trong thời gian chờ đợi. Tầm 5p thì có 1 người tầm ngoài 50 ra phòng trực. Đó là bác sĩ ở đây. Chú ấy mở cửa rồi đi vào bên trong, gọi tôi vào để hỏi :
- Mới à, ở đâu đấy?
- Dạ cháu ở tỉnh X ạ.
- Tội gì?
- Dạ, cháu bị nghi ngờ trộm cắp xe máy.
- Nghi ngờ đéo gì nữa, trộm thì cứ nhận là trộm đi.
- Không, cháu có trộm đâu. Tôi thanh minh.
- Thôi được rồi, thế làm sao thế kia. Ông nhìn tôi rồi hỏi.
- Cháu bị dân đánh ạ.
- Bị đánh ở đâu?
- Ở đầu, tay trái và đầu gối chân trái ạ. 
- Có đau không?
- Dạ cũng buốt lắm ạ.
Lúc này đồng chí CAKV đưa hồ sơ bệnh án của tôi vừa chụp chiếu chiều qua cho ông bác sĩ này xem. Bác sĩ xem 1 lúc rồi hỏi qua họ tên tôi, địa chỉ và ghi vào tập hồ sơ khác. Sau đó tôi được đem đi cân.
- Đứng lên cân xem nào.
- Vâng.
- Được rồi, cao 1m77. Đéo mẹ, nặng bao nhiêu kg đây???
Tôi nhìn kim đồng hồ của cái cân, nó đã vượt ngưỡng 120kg và đi vào khu vực không có vạch kg.
- Hôm trước cháu cân được 137kg chú ạ.
- Đéo gì mà nặng thế, thôi được rồi, xuống đứng đấy để tao gọi người.
Sau đó bác sĩ rút điện thoại gọi cho ai đó xuống. 5p sau 1 thanh niên rất trẻ đi xuống. Câu đầu tiên hắn nói :
- Đmm, bỏ tay trong túi áo ra, thích chết à.
- Vâng, anh.
- Tên
- Dạ em tên A
- Sinh năm
- Dạ em sinh năm 19xx
- Ở đâu?
- Dạ tỉnh X ạ.
- Tội gì?
- Em bị nghi trộm cắp xe máy.
- Nghi đéo gì nữa.Cấp 3 mày học trường nào?
- Dạ trường CN ạ.
Tôi thấy ngạc nhiên khi hắn hỏi tôi cấp 3 học trường nào. Mãi sau này mới biết hắn là đồng hương của tôi. Nhà cách nhà tôi 8km.
- Được rồi, đi theo tao.
Tôi lại đi theo hắn ra ngoài cửa phòng, hắn dẫn tôi đi thẳng vào 1 khu nhà bên trong. Khu này được thiết kế theo hình chữ nhật khép kín, bên trong có 1 sân rộng, ở ngoài có 1 cổng sắt cao. Chưa đi vào trong sân hắn đã bảo tôi rẽ trái vào 1 hành lang hơi hẹp. Chúng tôi đi lên tầng 2 và vào trong góc của khu. Tôi thấy hắn đi vào 1 phòng chắc là phòng ngủ. Bên trong có 2 giường và tivi đang bật bóng đá. Hắn nói :
- Vào đây. Ngồi góc tường kia kìa.
- Vâng.
Lúc này có 1 thanh niên khác đi ra, chắc khoảng sn 87 gì đó nhìn và hỏi tôi mấy thông tin cá nhân. Tôi xưng hô anh em với hắn ta. Cuối cùng hắn nói :
- Mày đi tù lần nào chưa?
- Dạ chưa?
- Án trước án treo hả? ( Tôi quên không nói, tôi đã có 1 án treo cách đây mấy năm, đã hết thử thách )
- Dạ vâng.
- Được rồi, trong này không xưng hô anh em nhé. Có 2 cách xưng hô. 1 là Tôi và cán bộ, 2 là xưng Con với Thầy. Nghe rõ chưa.
- Dạ vâng.
Sau đó hắn dẫn tôi ra khỏi phòng, rẽ vào 1 hành lang nhỏ bên tay phải. Tôi bắt đầu thấy tiếng la ó của những người bên trong :
- Lính mới kìa, đm con lợn này béo thế. Vào đây với anh em nhé, anh cho mày sướng luôn……
Tôi đi qua cửa mấy buồng, buồng nào cũng thấy phạm trong đấy bu hết ra lồng để nhìn tôi. Lúc này tên cán bộ ( sau này biết tên là Tiến ) lôi đâu ra 2 thằng tù ra ngoài hành lang chỗ tôi đứng và nói :
- Khám người nó đi.
2 tên kia bắt đầu bắt tôi cởi hết quần áo, cởi hết sạch, trần truồng đứng giữa hành lang, sau đó bắt tôi chắp 2 tay sau gáy, đứng lên ngồi xuống 20 lần, vừa làm vừa đếm. Tôi vừa làm vừa nhìn chúng nó khám đồ. Chúng miết tay vào từng mép vải, lục kỹ từng túi một. Sau khi khám đồ không có gì, chúng bảo tôi cúi xuống, chổng mông ra đằng sau, 2 tay banh lỗ đít ra để cho chúng nhìn. Ngó nghiêng 1 lúc lâu không thấy gì, chúng cho tôi mặc quần áo, thu đôi giầy của tôi, vất cho tôi 1 đôi dép tổ ong trại bắt tôi đi. Thầy Tiến lúc này đưa tôi sang 1 hành lang khác, đi đến gần cuối hành lang thì thầy rẽ vào 1 buồng đánh số C19 và bắt đầu mở cửa. Cửa làm hoàn toàn bằng sắt, chấn song vừa to vừa nặng, tiếng sắt va đập vào nhau làm cho màn đêm càng trở nên não nề. Phải khó nhọc lắm mới mở được cánh cửa đó. Mở xong hắn cho tôi vào trong, và dặn luôn 3 người trong đó :
- Chúng mày không được đánh nó nhé, không được bắt nạt. Tối nay lạnh, không được bắt nó ngủ đất đâu đấy. 2 mà mỗi mà 2 người nằm nghe chưa. 
1 tên bên trong vâng vâng dạ dạ, chào thầy xong thì chỉ chỗ cho tôi ngồi. Thầy Tiến thấy thế thì cười nhạt, hì hục đóng cửa rồi đi ra.

Căn phòng tạm giữ rộng 7,5m2 ( 1 chiều 2,5m, 1 chiều 3m ). 2 bên là 2 mà, mỗi mà dài 2m, rộng 80cm, cao 20cm so với sàn. Ở giữa là lòng mà rộng gần 90cm.Bên trong là 1 bức tường nhỏ cao 1m ngăn cách giữa 2 mà và nhà mét ( nhà vệ sinh ). Trong nhà vệ sinh thì có 1 cái bể nước bé tí ( rộng 20cm, dài 1m, cao 1m ) ở sát tường bên phải, còn bên trái thì là bệ xí. Từ cửa sắt nhìn ra ngoài hành lang tối đen như mực, sau này tôi mới biết hành lang bị bịt kín bằng các tấm nhựa để không có ánh sáng lọt vào trong.Tôi ngồi vào mà bên tay trái. Trong buồng hiện tại đang có 3 người, cả tôi vào là 4. 1 ông tầm khoảng 40, thân hình to con, cao khoảng 1m7, đầu cắt trọc lốc, 1 ông già tầm 50, người nhỏ con, chân bị tật do tai nạn giao thông, còn 1 thằng nhóc người nhỏ con, môi trắng bệch, không biết nó bôi cái gì vào. Tôi nói :
- Em chào các anh.
- Ừ, tên gì mày? Lão già bị tật ở chân hỏi.
- Em tên A.
- Tội gì?
- Em bị nghi là trộm xe máy anh ạ.
- Được rồi, nhìn mặt mày toàn máu thế kia, đi rửa mặt đi.
Tôi vâng 1 tiếng rồi đi vào bể nước, dùng bát nhựa múc để rửa mặt. Lúc này thằng nhóc quay sang hỏi tôi :
- Mấy giờ rồi mày?
- Khoảng 1h30 anh ạ.
- Ô, đm tao cứ tưởng 6h30 hoặc 7h rồi chứ. Đéo gì sớm thế nhỉ.
- Vâng, 1h em mới vào đây mà, giờ chắc tầm 1h30p thôi anh ạ.
- Ừ, rửa mặt xong rồi vào đây ngồi đi.
Tôi rửa mặt mũi chân tay xong liền vào ngồi. Lão già bị tật ở chân giới thiệu cho tôi biết, ông trọc to cao kia tên là Hùng, nhà ở chùa Tứ Kỳ,thằng nhỏ kia tên là Thịnh, nhà ở Hà Tây cũ, còn lão tên Thuận, nhà ở Thái Nguyên. Lão vừa nói, tay thò vào ngực lấy ra bao thăng long vỏ mềm, rút 2 điếu đưa cho Thịnh bảo đi châm. Tôi thấy Thịnh đi ra góc tường lấy 1 sợi dây màu trắng đang cháy ( sau này mới biết đó là giấy vệ sinh được bện vào với nhau, đốt cho cháy đỏ để giữ lửa châm thuốc, tương tự như châm hương ấy ) để châm thuốc. Lão Thuận đưa cho Hùng trọc 1 điếu, điếu còn lại hắn đưa cho tôi. Tôi không khách sáo nên nhận lấy và hút luôn. Chúng tôi nói chuyện khoảng 10p, Hùng trọc hỏi tôi tên tuổi, địa chỉ, gia đình và nói luôn là trong này là tạm giữ, người nào ở lâu nhất cũng chỉ 9 ngày thôi, cho nên sẽ không có luật lá, trấn chẹt gì cả. Quan trọng nhất sống ở đây là phải biết điều, nhìn anh em mà sống. Méo kiểu quá là chết đấy. Tôi hỏi qua về quản giáo thì được biết người dẫn tôi vào tên là Tiến, hay gọi là Tiến sát thủ, sáng mai thầy Tiến sẽ ra lấy trích ngang của tôi. Nói chuyện qua loa 1 lúc, chúng tôi đi ngủ. Tôi thấy 2 mà bé quá nên mới xin xuống lòng mà để ngủ. Trời thì lạnh buốt, sàn thì là sàn xi măng nên chắc không thể ngủ được. Thấy tôi như vậy, lão Thuận lấy cho tôi 1 cái chiếu, 1 tấm vải mỏng để tôi trải làm đệm, sau đó lấy 1 cái chăn dạ bé tí đưa cho tôi đắp qua. Lúc này tôi đang mặc 5 áo, 1 quần bò và đi 2 đôi tất. Tôi cởi áo khoác ra để chặn vào khe cửa cho gió đỡ lùa và cũng gối luôn lên đấy. Tôi nhắm mắt và chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ do đã quá mệt mỏi.
5h30p sáng, kẻng đánh liên hồi. Tôi bị lão Thuận gọi dậy và bảo đi đánh răng rửa mặt. Lão đưa tôi 1 cái bàn chải cũ kĩ, không biết đã qua tay bao nhiêu thằng, 1 cái khăn mặt của người trước để lại để tôi dùng. Tôi thấy Hùng trọc cũng đã dậy từ lâu rồi, quầng mắt lão thâm xì, chắc là do không ngủ được, còn thằng Thịnh thì cũng đang mắt nhắm mắt mở, thất thểu đi xuống đánh răng. 
Đánh răng rửa mặt xong chúng tôi cứ ngồi như vậy, những câu chuyện được tiếp tục để cho thời gian trôi nhanh hơn. Tôi được biết ở tạm giữ còn thoải mái, xuống tạm giam thì khổ lắm. Xuống dưới đấy nghe bảo 1 ngày bó gối 8 tiếng ( tôi vẫn chưa tưởng tượng được bó gối như thế nào ). 1 ngày đi vệ sinh nhẹ 3 lần, 1 tuần vệ sinh nặng 1 lần, đánh đập tiên tục nên cũng hơi sợ. Tôi lúc này chỉ hi vọng là sau 3 ngày thì sẽ được về. Đến 7h30 thì 2 thằng tù ( tự giác ) hôm qua khám người tôi giờ đi mở cửa cho từng buồng ( 1 phòng có 2 cửa, chúng chỉ mở cửa bên ngoài thôi ). Sau đó chúng xách nước đi phát cho từng buồng. Mỗi buồng đc 1 âu nước. Lấy nước xong thì lão Thuận bóc 3 gói mỳ tôm bóp vụn cho vào trong, sau đó đậy nắp lại và ủ vào trong chăn cho nóng ( nước chỉ tầm 50 độ thôi ). 5p sau thì lấy ra cho 4 người chúng tôi cùng ăn. Ăn sáng xong thì chúng tôi lại châm thuốc, 4 người 2 điếu thuốc thay nhau hút. 
Tầm 8h30p sáng, thầy Tiến đi đến, 1 tự giác đi theo sau cầm ghế cho thầy. Đến trước cửa buồng tôi, thầy Tiến ngồi xuống ghế. Trong buồng chúng tôi đồng thanh chào :
- Con chào thầy.
- Ừ, thằng A mới hôm qua đâu, ra đây xem.
Tôi đi ra cửa lồng ( tức cửa buồng) và đứng đó. Thầy Tiến hỏi tôi lý lịch trích ngang, hỏi về gia đình và người thân rồi ghi vào sổ. Cuối cùng lão hỏi : 
- Khi cần báo tin cho ai?
- Dạ thưa thầy, khi cần thì báo tin cho mẹ con, sđt là : 09xxxxxxxx ạ.
Được rồi, vào đi.
Xong xuôi thì thầy Tiến lại lếch thếch đi ra. Ông Hùng trọc bảo với tôi :
- Tí nữa thầy Tiến gọi cho gia đình mày lên đấy, rồi thầy cho mày giấy bút để viết thư ra ngoài, chắc mất 5tr rồi. Nói với gia đình xin ở buồng tạm giam trên này cho đỡ khổ em ạ.
- Vâng em biết rồi. Tôi trả lời.
Chúng tôi lại ngồi nói chuyện, buôn đủ các thể loại để cho nhanh hết thời gian. Đến 9h thì tự giác đi qua từng buồng để lấy 2 bát ôtô, 1 để đựng cơm và 1 để đựng canh, đến 10h thì lại đem trả lại cho từng phòng.
Cơm trắng nhìn cũng tạm, nhưng canh thì là bí đỏ chưa gọt vỏ luộc. Nước canh nhìn vừa hơi vàng mà lại trong vắt. Tôi nếm thử thì thấy nhạt thếch, chắc ngoài nước ra thì chẳng cho cái gì cả. Bữa cơm tù đầu tiên của tôi có thêm ít lạc trại cháy khét lẹt từ hôm qua, ít vừng và bột canh do gia đình của 3 người kia gửi vào. Nuốt vội vàng đc lưng bát thì tôi thôi. Ăn xong tôi dọn dẹp đi rửa bát. Không có dầu rửa bát, tôi đành phải dùng xà phòng giặt ô mô để rửa. Xong xuôi công việc, chúng tôi lại hút thuốc rồi đi ngủ.
Qua 1 ngày nói chuyện, tôi được biết Hùng trọc người ở gần chùa Tứ Kỳ, phạm tội cướp tài sản, lão Thuận già thì nghiện ma túy, bị bọn nó rích chỉ tiêu cuối năm bị bắt ở phường HVT, còn Thịnh thì do chém nhau mà phải vào đây, vụ 2 thằng bắt cả 2.

Tầm 3h chiều, thầy Tiến vào đưa cho tôi 1 mảnh giấy và cái bút rồi nói :
- Nhà mày đang ở cổng trại rồi, giờ thầy đọc cái gì thì mày ghi vào giấy nhé.
- Vâng, tôi nói.
- “Con ở trong này vẫn khỏe,mẹ không phải lo cho con nhiều đâu. Mẹ gửi cho con chăn, bàn chải đánh răng, khăn mặt, quần áo với ít đồ ăn nhé. Mẹ gửi biếu thầy 5tr để thầy giúp đỡ con trong này.” Rồi đấy, ghi nhanh lên rồi đưa đây. Đừng có ghi cái gì linh tinh đấy nhé.
- Vâng ạ.
Tôi ngồi ghi xong những gì thầy Tiến đọc cho tôi mà trong lòng cảm thấy uất ức khó chịu. Nhưng cảnh tù tội thế này thì biết làm thế nào được, tôi chỉ không ngờ hắn lại có thủ đoạn moi tiền gia đình tôi 1 cách bỉ ổi như thế thôi.

Ngày đầu tiên trôi qua trong nhàm chán. Chúng tôi chỉ biết ngồi nói chuyện cho đến hết ngày. Ở buồng C19 này có Hùng trọc biếu thầy 5tr nên ngày nào cũng có thuốc lá, ít ra như thế cũng là đủ với chúng tôi. Lão Thuận già nghe mấy thằng tự giác sóng sánh dưới khu A và B khét quá nên cứ lo ngay ngáy, thằng Thịnh thì ngồi cầu giời khấn phật bố mẹ lôi nó về trước khi bị tạm giam. Hùng trọc ngồi 1 mình 1 góc rồi trầm ngâm suy nghĩ, còn tôi thì cũng chả biết làm gì hơn là nhìn ra ngoài hành lang kín mít chỉ có ánh đèn điện. Chúng tôi không thể biết bây giờ là mấy giờ mà chỉ biết dựa vào tiếng kẻng để đoán thời gian mà thôi. Bữa tối ở đây cũng chỉ có cơm với bí đỏ không gọt vỏ luộc. Đồ ăn gia đình anh Hùng gửi vào cũng khá đầy đủ nên ăn uống cũng không khó khăn cho lắm. Tầm 7h30p tối, khi mà các thầy đã đi ăn hết thì chúng tôi bắt đầu hát hò. Buồng C18 là buồng tạm giam dành cho tinh tinh ( chưa đủ 18 tuổi ) nên cũng thấy khá ầm ỹ. Tự nhiên có tiếng gọi từ bên C18 sang :
- Chú Hùng ơi, chú đang làm gì đấy.
- Chú đang ngồi thôi, có việc gì không Tuấn? Anh Hùng trả lời.
- Hôm qua bên chú có người mới à? 
- Ừ. 
- Cho cháu nói chuyện với anh ấy được không?
- Ừ, để chú bảo cho.
Anh Hùng quay sang tôi và bảo thằng Tuấn bên kia gọi nói chuyện. Tôi đi ra cửa và nói chuyện với Tuấn. Tuấn hỏi qua thông tin của tôi, án từ rồi anh em nói chuyện với nhau. Tuấn ở đây được hơn 1 năm rồi, án giết người, 21 này là xử. Sau đó chúng tôi bắt đầu hát cho cả dãy nghe. Dường như ở khu C này khá thoải mái, cứ có người mới là mọi người lại đón nhận rất vui vẻ và hòa đồng. 
Ở đây lại có 1 cái rất hay, đó là khi ăn cơm thì cả buồng sẽ chọn ra 1 người chĩa loa ra cửa, mời cả dãy ăn cơm theo kiểu : anh em 13,14,15,16,17,18,21,22,23,24 ăn cơm với 19 nhé….. ( không mời 20 vì 20 không có người ). Các buồng bên cạnh sẽ mời lại : Ăn ngon nhé….
Mặc dù không thể nhìn thấy nhau, chỉ nói chuyện được với nhau nhưng dường như tình cảm giữa các buồng cũng vẫn tăng lên, bất kể người cũ hay mới. Chúng tôi hay gửi mỳ tôm, lương khô sang cho Tuấn C18 còn em ấy thì lại gửi dưa muối, vừng, thuốc lào sang cho chúng tôi mỗi khi có lưu kí vào.
Ở đây thì nếu gia đình đóng tiền lưu ký ( căng tin ) thì phạm nhân sẽ được cấp sổ. Sáng thứ 3 và thứ 5 tự giác sẽ đi và bảo các buồng ai đi chợ thì cho viết vào phiếu rồi sẽ trả đồ vào ngày hôm sau. Nói chung là nếu gia đình quan tâm 1 chút thì không thiếu cái gì cả.
Ngày thứ 2 không có gì mới xảy ra, tôi đc biết phải đến ngày thứ 4 tôi mới được đi cung nên cũng không chờ đợi gì nhiều, chỉ hi vọng được về sớm với em mà thôi.
Ngày thứ 3 tôi nhận đc ít quần áo, khăn mặt, kem đánh răng và đồ ăn do gia đình gửi vào. Có 1 ít mắm tép và thịt kho. Nói chung là cũng tạm ổn về phần ăn uống. Tôi đang buồn, nhất là bị dạ dầy mà không có thuốc nên cũng không thiết tha mấy.
Ngày thứ 4, tôi đi cung lần đầu tiên. 9h30p sáng tôi được gọi đi cung, quần áo trại không mặc được bộ nào vì quá béo cho nên tôi cầm 1 cái áo ở tay và đi ra. Cảm giác lúc này hơi hồi hộp vì không biết mình có được về hay không. Tôi ra đến phòng cung thì gặp 1 đại úy công an, tự giới thiệu là HĐC. Hắn nói với tôi là do tôi khai là tôi có chạm tay vào cái vam kia và lắc thử nên đã đủ để chứng minh tôi phạm tội. Tôi mặc kệ không thèm nghe vì đang đau đầu. Hắn hỏi tôi để tôi khai và tôi vẫn khai như ban đầu, không khác 1 chút gì. Sau đó hắn cho tôi ký lệnh tạm giữ thêm 3 ngày nữa và 1 số giấy tờ khác. Sai lầm của tôi là tôi không yêu cầu ký vào cuối bản cung và không đọc kỹ giấy tờ nên sau này đã sảy ra 1 số rắc rối không đáng có. Nhưng thật sự thì nó không ảnh hưởng nhiều đến bản án của tôi mấy.Sai phạm của điều tra viên thì tôi sẽ kể ở sau. Sau cùng hắn hỏi sô đt gia đình tôi và cho tôi về.Đi cung xong tôi quay về phòng tạm giữ, đang đi trên đường thì tôi bị 1 thầy chửi vì chưa về đã cởi áo Juve ra. Tôi chỉ bảo là cháu béo quá không mặc được. Tối hôm đấy tôi thật sự cảm thấy buồn vì Thịnh nó được về, nhà nó chạy cho nó không bị khởi tố, chỉ bị tạm giữ 9 ngày rồi xong xuôi.
Ngày thứ 5 thì buồng tôi có 1 lính mới, đó là Phong. Phong người Yên Bái, sinh năm 89. Phong nghiện ma túy, mua hàng bên phường HVT thì bị bắt. Điều bất ngờ nhất là Phong cùng với ông Thuận đều bị 1 thằng rích mà bị bắt. Đúng là gần tết, chỉ tiêu cao nên ông nào sơ hở là đi hết. Nhà Phong có gọi điện bảo chồng 30tr cho Phong về từ phường nhưng không được vì đang thiếu chỉ tiêu. Phong với ông Thuận nói chuyện với nhau, tôi với anh Hùng thì cứ ngồi cười. Nghĩ đến cảnh 2 người cùng bị rích, cùng vào chung 1 buồng do 1 thằng thì rõ là buồn cười. Tôi thấy tất cả những thằng nghiện bị bắt vào đây đều do bị rích hoặc công an phục ở chỗ bán rồi bắt cho đủ chỉ tiêu tết. Tối hôm đấy, tôi được chứng kiến 1 màn biểu diễn khá ảo từ các phòng bên cạnh, đó là chạy xe. Đầu tiên tôi nghe thấy lạch cạch ở ngoài hành lang nên tôi hô : Có thích khách ! ( ám chỉ quản giáo ). Tuấn C18 nói vọng sang bảo là không phải. Tôi hỏi : Cái gì thế em thì Tuấn bảo tôi là bọn nó đang chạy xe. Tôi đi ra cửa thì thấy 1 sợi dây dài đã chạy dọc theo hành lang và hình như đang được kéo đi. Sợi dây kéo được 1 đoạn thì 2 điếu thăng long đang được buộc vào sợi dây chạy qua cửa buồng tôi, tiếp theo đó là 2 gói café hòa tan, cuối cùng là 3 cái lương khô. Hóa ra chạy xe ở đây thì bọn nó tháo hết dây ở chiếu để buộc lại với nhau. Sau đó chúng buộc vào đầu dây 1 quả chanh rồi ném ra ngoài hành lang về phía buồng muốn gửi đồ. Buồng bên kia cũng làm như vậy, nhưng phải ném làm sao cho 2 dây móc vào với nhau. Sau khi 2 sợi dây đã móc vào làm 1 thì chúng mới buộc đồ vào và cho buồng kia kéo về. Bằng cách này thì chúng tôi có thể lấy tất cả mọi thứ mà không cần nhờ tự giác đem hộ. ( Bình thường muốn gửi cái gì thì chúng tôi phải nhờ tự giác, nhưng đến tối thì tự giác cũng phải vào buồng nên đành phải chạy xe như thế này ). Tôi quay sang hỏi Tuấn là café lấy nước sôi ở đâu mà pha thì Tuấn bảo tôi rằng sáng thì ở buồng tạm giam sẽ có 1 phích nước sôi do quản giáo bán với giá 4k/1 phích, 120k 1 tháng. Còn đến tối thì đành phải xe lửa để lấy nước sôi. Tôi hỏi xe lửa như thế nào thì Tuấn trả lời tôi rằng lấy đóm ( giấy vệ sinh đem vê thành sợi dài rồi châm lửa cho cháy như điếu thuốc để giữ lửa. 1 cuộn thì được khoảng 3 đến 4 tiếng ) ủ với bông cho bùng lửa lên, sau đó cho nước vào túi nilon để đun, nhiên liệu giữ lửa cháy thì là nhựa hoặc vải bò, nhưng ở đây hay dùng nhất là bóp vụn mỳ tôm ra, rải đều 1 lớp rồi đốt nhựa nhỏ lên, hơi khói 1 chút nhưng dội nước phát là sạch.
Tôi ngẫm ra rằng tù có nhiều thời gian nên trò gì cũng nghĩ ra được.
Ngày thứ 5: Anh Hùng do được điện về nhà nên nhà lên biếu thầy 5tr nữa ( tổng là 10tr ) và chuyển sang C24 ( buồng tạm giam khu C ) để ở. Chắc do sóng sánh ác quá nên lão sợ xuống A ( tiền án đầu xuống A, bao gồm cả án treo và tiền sự, tiền án 2 trở đi xuống B ) và chạy tiền để được ở lại C, sau này tôi mới biết ở lại khu C này là cả 1 sai lầm. Thầy Tiến vào báo với tôi là nhà tôi chưa lên biếu thầy tiền mà chỉ biếu hoa quả. Thật sự lúc này tôi cũng hơi rét vì cũng sợ xuống buồng chung, sợ bó gối, sợ phải nhịn vệ sinh cá nhân…sợ đủ thứ. Lão Thuận cũng đi xuống A nốt, giờ ở phòng chỉ còn tôi với Phong. Phong bảo nếu có lính mới thì cho nó dậy luật, tôi ok. Giờ thì giặt giũ với rửa bát thì tôi với Phong chia nhau làm. Phong cho tôi sđt nhà để nếu được về thì gọi nhắn về hộ Phong mấy điều. Tôi đồng ý. Hôm nay tôi và Phong đi lăn tay, ra ngoài phòng lăn tay tôi thấy thoáng hẳn. Đúng là mấy ngày ở phòng tạm giữ thật lá bí bách, tôi hỏi đồng chí công an lăn tay mấy câu :
- Anh ơi, người cụt tay có phải lăn tay không?
- Ờ, cụt tay chắc lăn vân chân.
- Thế nếu cụt cả chân cả tay thì sao?
- Ờ, đéo biết. Mà chắc cụt hết tay chân rồi thì phạm tội thế nào được.
Troll hắn làm tôi thấy vui phết.
Ngày thứ 6 : Chúng tôi hết thuốc lá, nhà Phong vừa lên biếu thầy 2tr ( cũng bị ép viết như tôi, nhưng do thầy Tiến thấy nhà Phong ko có điều kiện nên chỉ đòi 3tr ) nên lúc thầy Tiến đi qua Phong liền xin thuốc lá. Thầy Tiến liền cho 3 điếu rồi dặn : Lúc nào đập buồng nhớ vất vào toilet, dội sạch nước nhé rồi tao lại cho, nhớ không được để bị bắt đâu đấy. Phòng bên cạnh có 1 người xin thuốc, nhưng chắc là nhà chưa lên nên thầy Tiến bảo : Nhà mày chưa lên biếu thầy tí nào, giờ thầy cho mày thuốc thì con thầy mất hộp sữa à. Đúng là vãi đ’’…
Ngày thứ 7: tôi chuyển xuống khu A, phòng còn 1 mình Phong nên cũng bị chuyển sang buồng tạm giữ khác. Tôi nghe ở dưới trấn chẹt hết đồ ăn nên chỉ mang 3 gói mỳ tôm với 1 gói lạc. Phong không có túi đựng nên lúc chuyển buồng tạm giữ thì cũng chỉ mang đi ít đồ, còn đâu chúng tôi vất lại hơn 30 gói mỳ tôm, lạc ruốc, với nước khoáng.
Chuẩn bị xong xuôi, đi ra ngoài thì Tuấn chào tôi và nói : Anh đi nhé, không phải lo đâu anh, anh xuống A2 đấy. Tôi chào Tuấn, tôi đi qua buồng Tuấn và nhìn vào nhưng không thể nhìn thấy gì vì tôi không đeo kính. Tôi đi ra hành lang, có 8 người đang ngồi xếp hàng. 1 ông thầy bảo tôi :
- Thôi, mày không làm thì yên tâm đi, không sao đâu
- Vâng, con cảm ơn thầy. Tôi nói.
Sau đó chúng tôi được đọc tên, 4 người bắt đầu đi xuống theo 1 thầy. Chúng tôi xuống tầng 1, đi vào sân khu tạm giam. Sân khu khá rộng, bên trong đậu mấy con xe đặc chủng chở phạm, bên giữa sân có 1 cái chòi bằng tôn đỏ của bọn chuếch, gần chòi có 1 hàng cây dừa cảnh khá đẹp. Chúng tôi đi về phía bên trái. Tôi thấy khu nhà 2 tầng màu vàng khá to, bên ngoài có các ô cửa chớp bằng betong, bên trong đang có mấy người nhìn ra và hét : Có lính mới.
Tôi đi vào khu nhà bên tay trái thì có 1 phòng nhỏ. Lúc này ông thầy dẫn tôi đi mới nói :
- Xuống đây không xưng hô con với thầy nữa mà xưng hô là cháu với thầy nghe rõ chưa. 
- Dạ vâng, chúng tôi nói.
Sau đó 1 ông mặc dân phục, trông khoảng 40 tuổi, đầu cắt kiểu MC Thanh Bạch ra chỗ chúng tôi. Nhận giấy thầy trên khu C giao cho thì ông bắt đầu hỏi thông tin chúng tôi ghi trong giấy như tên, tuổi, địa chỉ, phạm tội… Sau đó hắn lấy chìa khóa để đưa chúng tôi vào buồng. 
Chúng tôi được dẫn lên 1 bậc tam cấp khá cao, bên tay phải có 1 cái bảng nhỏ : Buồng tạm giam A2, bên tay trái có 1 bảng : Buồng có án A1.
Ông thầy bắt đầu mở cửa, cửa sắt sơn đỏ, có 1 ô tròn to hơn quả bi-a được mở ra, tiếng suốt cửa kêu não cả lòng. Tôi lúc này cũng đang tâm trạng bất cần đời nên cũng mặc kệ, tôi nghĩ nếu quá đáng quá thì tôi sẽ bật. Cửa mở,đập vào mắt tôi là 1 hành lang dài,bên trong để toàn túi đồ, 1 giá để đồ xây bằng xi măng nhưng không rõ bên trong đựng gì, ngay đầu hành lang cách cửa 1m có 1 cái cửa nữa bên tay trái, bên trong có 1 cái lồng sắt có cửa và trong buồng thì tối mù và rất im ắng. Có 1 ông già đi ra đầu tiên, ông này là trưởng buồng A1. Sau hắn thì có 2 thanh niên nữa đi ra, 2 tay này là trật tự. Chúng bắt chúng tôi đứng sát tường, cởi hết quần áo cho chúng khám, đứng lên ngồi xuống 20 cái và chổng phích ( ass ) ra cho chúng nhòm. Vừa khám chúng vừa đánh vào mặt 2 thằng và chửi : ĐM mày cụp cái pha xuống. Bố chọc lòi pha ra giờ. Ông quản giáo vẫn đứng đấy, không nói gì, khám gần xong thì đi ra. Tôi rất may do đã đọc hồi ký Bão Lòng nên cũng biết 1 chút, lúc nào cũng trong tình trạng cụp pha nên không bị đánh. Cửa buồng đóng lại, tôi mặc quần áo. Vừa mặc xong thì ông thầy lại mở cửa và bảo tôi :
- Thằng béo kia thu dọn đồ rồi ra đây.
- Dạ vâng ạ, tôi nói.
Tôi đi ra ngoài, ông quản giáo đóng cửa và bảo tôi đi theo. Hắn dẫn tôi đi xuống sân, rẽ luôn bên trái vào góc tường. Tôi thấy ở đây có 1 bếp than khá to và 1 bể cá. Đến đấy thì hắn đưa tôi rẽ vào 1 cái cửa nhỏ bên tay phải, đi lên tầng 2. Tôi nhìn thấy 1 cái bàn gỗ khá to, 2 cái ghế ngoài hành lang và 1 cửa sắt sơn đỏ giống như cửa buồng A2 bên tay phải. Tôi nhìn lên bảng thì bảng ghi : Buồng tạm giam A3. Tay quản giáo mở cửa và nói:
- Gọi thằng Nghị béo ra đây.
Tôi thấy 1 thằng cũng to người đang đứng cuối hành lang chạy vào buồng và gọi :
- Anh Nghị ơi, thầy Thành gọi.
Sau đấy tôi thấy 2 người đi ra, 1 người trông trẻ tuổi, to béo gần như tôi, 1 người đã khá già, chắc tầm 60 định khám đồ tôi. Thầy Thành bảo :
- Không cần khám, vừa khám dưới kia rồi. Sau đó ổng đóng cửa và đi ra ngoài.
Tôi nhìn xuống đất và nói : em chào các anh. Lúc này có 3 người nữa chạy ra, 1 người nhặt túi quần áo của tôi và biến đi đâu mất. 2 người bắt tôi đi theo và nói : Đm mày, 2 tay chắp sau đít, cụp pha xuống đi theo tao. Tôi làm theo lời chúng nói và đi theo. Đi hết hành lang, tôi thấy 1 cửa sắt đỏ trước mặt đang đóng và 1 cửa sắt đỏ bên tay trái đang mở. Chúng rẽ bên trái. Tôi đi theo chúng vào thì thấy 1 cái lồng sắt thiết kế khá giống buồng A2. Vào đến nơi 1 thằng bắt tôi đứng sát tường rồi quay sang hỏi anh Nghị béo :
- Thầy Thành có gửi gắm gì không anh?
- Không. Nghị béo trả lời.


Đọc tiếp: Nhật ký buồn ... chuyện tù 2013 - Phần 3
Home » Truyện » Truyện Teen » Nhật ký buồn ... chuyện tù 2013
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM