Pair of Vintage Old School Fru

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Yêu cháu gái hiệu trưởng - phần 2

Tiếng vỗ tay của lớp, giọng nói của cô CN tất cả ù ù dần trong tai mình, tim mình đập tình thịch trong giây phút đó

*Bình tĩnh nào, bình tĩnh cô chưa biết chuyện đâu*

*Thôi chết mợ nó rồi*

*Trưa này con không về rồi*

Tất cả những suy nghĩ linh tinh bỗng nhiên xuất hiện dồn dập đến, chân tay bủn rủn, tai ù đi, mọi thứ shut down trong giây lát. Chợt có tiếng cô củ nhiệm đưa mình trơ lại

- Ủa Bảo sao em chưa ngồi? – cô cố gắng mở nụ cười gượng ép

Chợt bừng tỉnh lại, ngó quanh lớp, mình ngơ ngác gãi đầu.

- Dạ…

Chợt thấy quanh lớp mọi con mắt đổ dồn về phía mình, phía cuối 3, 4 thầy cô nhìn về phía mình cười nhẹ, thôi chết cả cô T nữa!!! Thôi rút nhẹ, mình ngồi xuống, mặt mày nóng bừng vì ngại và cũng vì… sợ!

- Vâng, một tình huống khá hài hước của bạn Bảo, rồi chúng ta bắt đầu bài mới, mời các em mở SGK bài “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ”

Thề với mọ người, bài này cô giáo cho ôn lại 3 lần. bây giờ mình vẫn nhớ rõ, chắc là biết có cô hiệu trưởng dự giờ nên mới học nhìu như zậy =.=! (cô ơi tha lỗi choa em ^^)

Lật đật giở sách trong cặp ra, tiện thể liếc cô T một cái, chẳng biết mình làm vậy để làm gì nữa @@.

- Trước khi vào bài học cô muốn hỏi vài câu về bài trước

Cô cắm lap vào dây máy chiếu, hiện lên bảng

Câu 1: Anh/chị hãy chỉ ra các yếu tố ngoại cảnh.. bla..bla

Ế ế câu này trong sách mà, khà kàh câu này mình thuộc lòng cả câu hỏi lẫn trả lời luôn, mình tự mừng thầm trong lòng. Mấy đứa con gái cũng bắt đầu dơ tay xung phong, mấy thằng đực rựa thì… ngồi im thin thít (con trai lớp mình kém Văn với Anh nhất, Toán thì học giỏi vãi cả ra, chẳng hiểu chúng nó đăng kí vào khôi D ngắm gái à?!). Mình cũng không kém phần “long trọng”, dù gì thì dau này về nhà vợ cũng được cô T khen là “Thằng cu này học giỏi Văn phết” =)) (viết đến đây chợt thấy vui vui ^^).

Cô đảo mắt 1 lươt quanh lớp, mỉm cười nhẹ cô nói

- Uhm… hôm nay cô gọi những bạn ít giơ tay nhé – Đệch, kiểu này là ko gọi mình nữa ròi =.=

- Mời bạn A nào!

Haizz, mình thở dài chán trường. Thôi kệ câu sau khó chút cho khẳng định mình vậy, tự an ủi mình như vậy. Nhưng không, hôm nay cô bực mình vì cái tội đầu giờ hay sao mà cả 4 câu mình đều dơ mỏi tay mà không gọi @@. Tiết học bắt đầu, những dòng phấn cô bắt đầu lướt nhẹ trên bảng, cô viết ít, chủ yếu mấy cái thông tin thêm bổ trợ cho màn hình máy chiếu bên cạnh. Trong giờ học, cuối cùng mình cũng được dơ tay phát biểu khá nhiều, hầu như lần nào dơ tay cũng được gọi làm cho mình được thể hiện đôi chút tài năng “gieo gió bão” =)) . Tuy tiết học thường mình vẫn dơ tay nhưng tuần xuất hôm nay tăng lên gấp đôi, lý do được hợp lý hóa vì sao? thì mọi người mọi người biết rồi đấy ^^.

45 phút tiết học kết thúc bởi tiếng trống báo hiệu hết giờ văn, 45 được “diễn” vai thằng-này-học-giỏi-văn trước cô T. Gíao viên đi hết mình ngồi thừ ra đấy thở dài.

Chợt suy nghĩ về mối tình của mình và em, trớ trêu quá… yêu cháu gái hiệu trưởng ư? Mình gan quá =)), có lẽ một lúc nào đó gia đình em cũng biết thôi… haizz… kệ má nóa. Thở dài, vâng lại thở dài, đôi khi ta thở dài để nhẹ nỗi lòng, thở dài để gặp sang 1 bên, khi nào đó bạn không còn thở dài được nữa, bạn phải đối mặt với nó…

Nhắn 1 tin với em

- Ty anh ra truong em ve cug nhau nha

2 trường cùng đường nhau, nhưng mình hay đi đường của học sinh trường mình hay đi, học sinh Chuyên cũng có đường riêng nhưng đều gặp nhau ở ngã tư, 2 trường hơi “cạch nhau” vì bên Chuyên đá bóng giỏi hơn trường mình còn học hành thì gần như ngang nhau nên tranh dành chức trường chuẩn của tỉnh là lần nào 2 trường cũng giáp mặt. Trở lại truyện

30p sau em chợt rep lại

- Uhm, sao hum nay tot thia? :P

- Hihi, co chuyen nay can hop gia dinh gap =))

- Oe -.-! thoi di nha, ty uong tra sua nhe, hihi )

- Chai ai (chài ai) luc nao cung an vat, uhm kho lam, hom nay anh hoc 4 tiet thui, truong em cung v ah?

- Uhm nhung em trao doi voi gv cai nay nen doi em them vai phut nhe, mih uong quan cu nhe, ngon lem!

Mình đọc được tin, cất máy vào túi, ra ngồi chơi siêu nhân với mấy thằng =)). Mình và em là thế mà, không cần quá tỏ ra “sến” bằng lời nói như mấy đôi kia, chỉ cần hành động, khi cần nhau ắt hẳn mình sẽ đến ngay cạnh em và em cũng vậy!

Trống ra về kết thúc môn GDCD và cũng là tiết cuối. Dắt xe ra khỏi cổng trường, mấy thằng bạn lớp bên cạnh đợi sẵn mình đi về cùng (5 thằng kia đều ở gần trường hết, nên mình chơi với con trai lớp cạnh chủ yếu).

- Chúng mày về trước đi, tau đi đường trường Chuyên

Nói xong câu mấy thằng ranh nhảy hết xuống xe xông vào mình, thằng thì cù bụng, thằng cùi trỏ, thằng ôm đầu cốc…

- Thằng này bỏ anh em à!?

- Đậu má, hôm nay cả lũ đi uống nước mà mày quên ae à!?

Bla.. bla.. một hồi mấy thằng ranh mới để mình đi, quên không ném vào mấy cai liếc @@. Kệ cha chúng nó, vì em yêu quên anh em thôi =)), vừa đạp xe vừa huýt sáo, tuy hơi nhục vì đường toàn bọn trường khác, mình trở thành "cừu lạc đàn". Không sao, vẫn hiên ngang lách qua con đường đông nghịt học sinh Chuyên, ngồi bên quán trà sữa nhỏ đối diện trường Chuyên. Dắt xe để vào hàng, mình đẩy cửa đi vào quán, trời đất! ngay cả quán cũng tràn ngập đồng phục Chuyên luôn móa @@, thôi rút lẹ chọn 1 chỗ gần cửa sổ (chỗ này em thích) có thể nhìn ra phía cổng trường...

Viết thế thôi nghỉ chút đây, Bảo viết xong từ hum qua cơ mà sáng nay mới post, chỉnh sử chút mà hì, khai giảng xong rầu

Từng đợt học sinh úa ra như tổ kiến màu trắng, lốm đốm vào đó vài bạn học sinh thường phục, những tốp học sinh đứng đợi nhau cười nói vui vẻ, vài ba đứa con trai ngịch ngợm như chưa dứt cuộc vui (cháu tả sâu đoạn này cho các cô chú nhớ lại thời học sinh chút ). Thấp thoáng sau những đám học sinh kia là... em, em vẫn đang hồn nhiên vui tươi bên cạnh mấy nhỏ bạn gái và "1 thằng" (mình hơi ghen >.<). Trời thằng nhãi đó nói gì mà em cười hoài zạy??, tý phải tra khảo mới được, em tạm biệt đám bạn, tung tăng như 1 chú sóc đẩy cửa đi vào quán trà sưa, mấy tốp bên kia cũng là bạn em hay sao mà mấy đứa cũng vẫy vẫy cười nói, em chợt quay ra mình chỉ chỉ cười nhẹ, cả đám nhìn theo hướng tay em là.. mình cả lũ

- Ồ...ồ ghê nha... 2 người cứ tự nhiên - vài 3 đứa con gái thọt câu làm mình ngượng nóng hết mặt

Em cười nhẹ chữa ngượng, kéo ghế ngồi đối diện mình

- Ủa, hương cacao của em đâu - em làm mặt dỗi

- Tự gọi đi

Em hơi nhíu mày về thái độ lạnh nhạt của mình, thật ra mình đang cố giả vờ diễn màn tra khảo em về thằng đi cùng em kia là thằng nào. Em vẫn hồn nhiên vẫy tay gọi chị phụ bàn

- Cho em 1 côc cacao loại bự nha chị - quay ra mình cười cười - Hì, sao zạy, mặt xị ra zạy, cười lên coi - với tay qua kéo 2 má mình, thật hết chịu nổi cái nhí nhảnh của em -.-!

Mình gạt nhẹ tay em ra, hút 1 hơi trà sữa rồi nói

- Vâng, chị có anh đẹp trai cao to kia kể chuyện cho cười ha hả, tui thì làm gì có ai

Mặt em ngơ ngác vẻ giận dỗi khi mình thay đổi cách xưng hô lạnh nhạt như vậy

- Ơ... đó bạn em mờ - tay em đan vào nhau làm vẻ mặt trẻ con giận dỗi, xinh không tả được, mỗi lần thế là yêu lắm cơ nhưng mà vẫn nghiêm khắc tiếp tục tra khảo

Mình bắt đầu thấy hứng thú với việc này, tiếp tục lấn tới

- Ờ sao không theo "bạn ấy" đi về luôn đi, cười suốt đường đi ra đây với tui làm gì - mình bắt đầu trầm giọng xuống

Em vẫn cúi đầu nhận tội như 1 đứa trẻ bị bố mẹ mắng, chợt thấy vai em rung nhẹ tóc mái phủ xuống má, móa em đang khóc à?! trời đất, mấy đứa bạn em bên bàn kia chợt quay sang nhìn em rồi lại nhìn mình, vài đứa tỏ vẻ không hài lòng. Thôi chết, bớt hỏa bớt hỏa, mình quay ghế sang bên phía em, đặt nhẹ tay vào đôi tay đang đan vào nhau 1 cách lúng túng kia

- Thôi anh xin lỗi, em khóc hả? anh đùa chút thôi làm gì dữ dội vầy - xoa nhẹ bàn tay em mặc cho em cấu đau điếng @@

Em chợt ngẩng mặt lên, chỉ hơi ửng đỏ do máu dồn lên, chứ chẳng có nước mắt nước mũi gì sất!

- Ai ui da, đau đau... - giật nảy người khi em cấu chặt bắp tay mình

- Cho chừa nha, em không có vớ vẩn với ai đâu nha, anh đừng tưởng em hiền mà lấn tới, sang ghế kia ngồi đi - em trừng mắt nói

Trời lúc nảy là nữ sinh thây ngơ bao nhiêu giờ ghê quá trời, mấy "hành động"

yêu thương của hai đứa thu hút ánh nhìn của những "khán giả" bên bàn bên kia. Vâng! lại nhục tập 2 , chị phụ bàn mang trà sữa đến cũng mỉm cười tủm tỉm nhìn vào mình @@

- Rồi gọi em ra đây làm gì - em hút rột 1 hơi trà sữa nói

- À chết quên - mình chơt sực nhớ ra buổi dự giờ sáng nay

Kể 1 tràng lan đại hải về buổi học sáng nay nào thì đã dơ tay kiếm điểm trong mắt cô T như nào, trong giờ học thì tung hoành ngang dọc bằng những câu trả lời như vũ bảo và mình cũng phải lược bớt cái tình huống đầu ngố tồ của đầu tiết =)). Lúc mới nghe đến cô T em có vẻ ngạc nhiên và đôi chút e ngại rồi em cũng dãn ra theo dòng mạch kể của mình

- Đấy, thấy anh giỏi hem - hút 1 ngụm trà lấy hơi

- Uhm tính bác T là không thích khoa trương anh à…

What?!! Vậy mọi công sức dơ tay, hăng hái của mình chỉ càng làm cô T khó chịu hay sao hả trời!!!, thật ra sau này mới biết là cô khen mình lắm chứ bộ, tự nhiên thấy đâu ra 1 thằng con trai hăng hái hơn cả mấy thím gái kia, nghĩ lại thấy mình trẻ con vãi cả đạn

- Trời, thế cô ghét đứa nào hay "sĩ diện" lắm hả?!! - mình hỏi ngay tức khắc

- Uhm... hì trong mặt anh buồn cười quá, không hẳn nếu anh làm thế cũng tốt thôi, bác chắc cũng có ấn tượng đôi chút về anh cũng tốt hì - em mỉm cười nhẹ

*Gật* *gật* uhm em nói cũng đúng, mình thầm nghĩ trong đầu, 2 đứa lại cười nói vui vẻ về chuyện trường lớp hôm nay

- Cậu bạn kia là ai vậy em?

- À học cùng lớp với em đó, tên là Thường, cậu này có người yêu rồi anh đừng khỏi lo, người iu cậu ý cũng xinh lắm cơ mà em vẫn xinh hơn

Mình đang uống trà sữa giả bộ sặc

- Hụ... hụ... óe =))

Em cũng cười nghiêng ngả

- Không đúng sao? - em cười cười vẫn ngậm ống hút

Cả hai đứa tiếp tục nói cười quên mất thời gian, chợt em nhìn lên màn hình điện thoại giật mình nói

- Thôi chết! xém quên, thui thui em phải về nha 11.15 rồi

- Có gì mà vội v?

- Thui khi khác em nói cho, rm về nha

*Gật*

Em dắt xe ra khỏi hàng xe, vẫn không quên đeo khẩu trang rồi vít tay lái phóng đi, thiệt tình trời nắng trang trang thế mà chẳng bao giờ chịu mặc áo chống nắng, nhiều lần nhắc em rồi mà vẫn không chịu mặc, đeo mỗi cái khẩu trang @@ con gái gì mà chẳng sợ đen cơ mà em cũng trắng phết chẳng như mấy girl bây giờ nắng ửng lên cái hét như điên =))

Thôi cũng về thôi... nhấp 1 hụm trà sữa

- Chị ơi tính tiền - vừa nói mình vừa móc tiền ra

Chị bán phụ bàn lầm bầm nhẩm tính mấy món trên bàn

- .... Tất cả hết 60 em - trên bàn nào thì bim bim, hướng dương, kẹo mút nữa @@

Đệch lắm vậy trời!, thật sự cháu là học sinh gia đình cũng gọi là trung bình không khá giả, tiền tiêu vặt không như mấy chú anh trên voz bây giờ ngày tiêu ít cũng củ (chẳng biết chém hay thật ). Tiền trong túi còn 30 chục, đệch, lại lầm lũi mở khóa cặp ra còn 50 chục nữa, sống rồi đưa tiền cho chị phụ bàn mà lòng đau như cắt T.T. Tháng này mì tôm kháng chiến trường kì rầu, lầm lũi dắt xe đạp đi về...

Mưa đã tạnh rồi, vẫn còn vài cơn mưa phùn cố gắng như chứng tỏ ngoan cường vẫn chưa dứt, sáng sớm trời se lạnh của tiết thu, chợt mình sực nhớ ra

- À thu rồi!, hè đã qua

Thu không dữ dội nhanh đến như những cái nắng trói trang, hầm hập hay những cơn mưa rào bất chợt dữ dội của hè, thu rất nhẹ nhàng, thu đến từ những chiếc lá vàng nhẹ rơi, thu đến từ những cơn gió se se của mùa đông, người ta thường nói 4 mùa trong năm như được gói gọn và 1 ngày vậy. Bạn nào ở ngoài Bắc này mới thấy thu thật đỗi tinh khiết và đẹp làm sao... Hè đi rồi mang theo cả những kí ức về em đi nữa... mùa hè đó ta đã vui cùng nhau...!

i love u darling and i alway and alway do...

Một chút cảm hứng từ một cậu nhóc về tiết trời mùa Thu, nếu sau này không vào Ngoại Thương thì cháu sẽ cân nhắc vào Báo Chí Tuyên Truyền .

Vâng cuối cùng kì thi học kì II đã đến! mọi học sinh từ trung bình đến khá - giỏi đều cắm đầu vào học, mai là thi rồi, tối đến cũng có 1 thằng nhóc "đèn sách" như ai. Đang dowload mấy dòng Sử vào đầu thì lại bị mất net =)). Mẹ mở cửa phòng hỏi (hình như trong truyện chưa đề cập tới phụ huynh thì phải)

- Mai con thi học kì à?

- Vầng, mẹ làm con giật mình! - mình đâm ra hay cáu với mẹ, chứ với bố thì lệch hàm (chết không biết bố có hay vô voz đọc điểm báo không nữa)

- Uhm thế học nhé, cố đấy, mẹ lo mày nhất Lý - mẹ đóng cửa rồi đi xuống nhà

Thiệt tình mẹ lo là đúng, nếu như xét vào diện các môn xã hội thì cháu học khá tốt, thế chớ trêu thay Lý Hóa thì lại dốt đặ sịt, không như em, tuy em là khối C (mình đã nói là học hệ Cận Chuyên chưa nhỉ?) nhưng hầu như môn nào cũng đều giỏi, có phải ai ở Chuyên cũng vậy không nữa nhưng mình là đời đời kiếp kiếp cũng không thể giỏi Lý Hóa (và lên 11 giờ là cả Sinh ). Toán may ra mình còn châm trước khi môn đó là môn thuộc khối mình. Nghĩ miên man, chợt nhớ ra còn đề Lý với Địa nửa, nhanh, nhanh... Thế là lại chiến đấu tiếp...

Sáng dậy, được bố hộ tống đến trường, haizz... cứ mỗi lần thi là bố đèo đi học nhiều lần thì lại thành truyền thống, cũng phải đạp xe mệt thấy mồ còn sức đâu mà thi nửa (bây giờ có xe điện ít khi bố đèo đi nữa, trời mưa thôi). Xe rạt vào ngay bên cổng trường, chỉnh lại cẳm, mình đóng cửa xe rảo bước nhanh vào cổng trường. Bố và mình ít khi nói chuyện, hầu như bố chẳng thể bắt chuyện với mình vì mình toàn "vầng" "dạ" @@.

Trống báo hiệu bắt đầu, vì đây là thi học kì nên cả 13 lớp khối 10 đều xáo trộn lại với nhau, đứa nào thân với lớp nào thì sống, còn... lớp nào bị chúng nó phát xít thì... hi sinh luôn. Ngồi tán dóc với mấy thằng đực rựa rồi cũng lật đật đi tìm phòng, không quên nhắn cho em cái tin nhắn chúc thi tốt ^^,may cho mình môn Lý ngồi cuối thằng P lùn, thằng này cực giỏi Lý lun.

- Tý mày nhắc tau Lý xong Sử tau nhắc mày là hòa nhá!

- Móa! nhỡ Sử tau ngồi xa mầy thì sao?! - thằng bé dật

- Mày bị ngu à, mai giám thay giám thị thì mới đổi cả trật tự thí sinh, tao nuôi mày bao công ăn học mà ngu quá mậy

thằng bé *Gật* *gật* sướng =))

Suốt cả giờ thi Lý hầu như mình toàn chép của thằng P lùn tuy vài pha xuýt bị "cớm" bắt được, nhưng cả 2 thằng đều giả ngu nên giám thị cũng chẳng moi móc được gì thêm =)) haizz cô chú nào là học sinh ắt hẳn ai cũng có 1 thời "dữ dội" phải không ạ . Tuy có vài câu dễ như hỏi công thức thì mình vẫn mang máng khoanh bừa được 3 - 4 câu. Giờ Lý kết thúc, 2 thằng cầm tay nhau và dầu ăn.. à nhầm khoác vai nhau về lớp xem tình hình mấy thằng đực kia ra sao. Nhắn vội cho em 1 tin

- Hê lố ai đó làm bài tốt không ạ?! (viết dấu cho m.n dễ theo dõi)

Tầm phút sau mới rep lại

- Có chứ, thi xong đi ông tướng nhắn tin nhìu zạy, thui khi nào xong nhắn tin với em, em đang ôn nốt Văn nữa.

Chài... học giỏi Văn hơn cả mình mà vẫn phải ôn, lầm lũi cất máy vào túi, nhẩm lại nốt Sử tý nữa còn thi, mấy thằng kia thì... cơ man nào phao =)), thằng Còi người đã bé choắt choắt mà đút lắm kinh túi trên túi dưới phồng hết cả ra =)).

Cả ngày thi đều diễn ra xuôn xẻ do sự hợp tác giữa 2 đứa . Buổi Chiều, lịch thi là Hóa, Sinh, Anh, Khá chật vật với Hóa khi không còn thằng P lùn nữa mình phải tự lực cánh sinh, may toàn trách nhiệm nên hầu như cả bài bình chọn chủ yếu là C với B. Sinh tuy không nhớ rõ đề bài nhưng mình nhớ rõ là làm khá tốt. Còn về em Tiếng Anh thì mình xử gọn ít cũng được 8 cao cũng phải 9.5 (không chém nhưng tiếng Anh mình tổng kết năm đó được 9.7).

Hôm sau, gặp trở ngại khi đề khảo sát Toán lần này khá khó, do chính thầy giám thị cũng confirm, nhưng mình vẫn hoàn thành xuất sắc. Em Văn thì lại cực dễ có 3 câu câu đầu không nhớ rõ lắm nhưng đó là về chính tả =)), câu 2 là chọn 2 câu thơ mà a/c thích trong "Chinh phụ ngâm" và phân tích nó, câu 3 mình quên mẹ nó rồi .

Kết thúc 2 ngày kháng chiến gian khổ giờ đây mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm...

Lệnh "cấm vận" được bãi bỏ và cuối cùng 2 đứa xung vui chơi cùng nhau vào những buổi chiều. Chiều đó là 1 buổi chiều nắng nhẹ, khá oi, 2 đứa chọn cho nhau 1 gốc cây xà cừ bự với tán là khá rộng ngay bên cạnh 1 khu bông lau rậm rạp, em đứng dựa lưng vào cây, hai tay mình chống vào cúi nhè nhẹ đầu xuống, đôi môi cả hai đứa bắt đầu trao nhau, trao nhau những yêu thương sự nhớ nhung, rời môi em ra tay mình đã ôm cứng chặt eo em xoa xoa dưới lớp áo phông mỏng đó, thật sự những ánh nắng cuối những buổi chiều càng tô đậm thêm đôi má ửng hồng trắng trẻo của em, hôm nay tóc em búi cao lộ chiếc cổ trắng ngần, cao và kiêu hãnh đôi mắt tinh lanh càng lúng túc khi mỗi khi bọn mình gần gũi

- Người anh yêu xinh lắm - mình nói 1 câu sáo rỗng trong vô thức

Má em càng ửng hồng thêm bởi câu nói, đôi môi lại hòa vào nhau, như 1 phản xạ tay mình luồn vào (thật sự là đã rất cân nhắc khi kể đoạn này) chiếc áo phông em cảm nhận được sự động chạm da thịt, em ngại ngùng rời môi mình ra

- Hì thôi a...

Không để cho em nói hết câu mình khóa chặt môi em lại, em như chết lặng 1 lần nữa, hai tay mình xoa lên chiếc áo ngực cảm nhận được lớp da thịt đường cong dưới chiếc áo ngực chợt thấy nước mắt mát lạnh bên gò má, em đang khóc?!!

Thật sự lúc đấy không biết mình đang làm gì, "dục vọng"? đối với 1 thằng nhóc đó chỉ là sự thiếu kiểm soát. Nước mắt em đã rơi, đm mày là 1 thằng mất dạy Bảo ạ, mình đang chửi mình, đúng! chửi cho cái sự nhục nhã không để đâu cho hết, mình ước lúc đấy quay lại để "tự đập mình 1 trận". Rời tay khỏi người em, chân tay cứng đờ, nghĩ sẽ ăn 1 cái tát, 1 cú đấm thật đau cho tỉnh lại mình, nhưng không... em chỉ ngồi đó bó gối khóc. Mình vẫn làm chủ được nhận thức vẫn biết được mình đang ở đâu... đạp mạnh vào cây 1 cái

- Cái $%"@! - mình chửi tục... như đang tự chỉnh mình vậy

Em vẫn ngồi gục đầu vào gối, mình cũng ngồi bệt xuống đất, mắt vẫn không thể rời khỏi em. "Khoẳng lặng" lại tạo lên 1 không khí đáng sợ bao trùm 2 đứa, chẳng nhẽ... mình và em đến đây là kết thúc sao?

Không được! phải chủ động xin lỗi em thôi. Ngồi dịch vào em, xoa nhẹ tay vào lưng em, khôn có ý xấu đâu, chỉ muốn em trấn an lại thôi

- A...anh...anh... xin lỗi!

Em vẫn lặng im gục đầu xuống, vài sợi tóc lơ xơ rối ren trông em càng khổ sở, mình lại chẳng thể kìm được nước mắt. Chợt em lên tiếng

- Cậu có yêu tôi không?! - giọng em lạc đi

- Không yêu em.... thì anh yêu ai nữa?

Em chợt ngẩng đầu lên, khuôn mặt lấm lem nước mắt

- Yêu?! yêu sao làm như vậy?!! tôi tin cậu thế sau này... hức hu hu - em lại khóc

Mình thở dài, buồn, buồn về mình.... chứ không giận. Ôm nhẹ em vào lòng xoa xoa tấm lưng rồi hôn lên trán, em cũng để mặc mình.

- Anh xin lỗi, anh chỉ biết nói mỗi xin lỗi thôi, anh chẳng biết nói gì cho em an lòng được đâu... anh sai rồi...

Hai đứa ôm nhau khóc, tình yêu học trò trong sáng thế... tinh khiết và đẹp đẽ là thế sao mình có thể làm hoen ố nó như vậy haizzz... yêu nhau có lẽ không chỉ vì sex... cố gắng yêu người con gái bằng cái trái tim chứ không phải vì cái háng...

Đèo em về lòng bao nhiêu nỗi ngổn ngang, chợt dừng lại trước cánh cổng xám nhà em, mình gạt chân chống xuống nắm tay em

- Anh về nhé!

- Sao không đi xe em về luôn?

- Thôi, xe em sắp hết điện rồi... mà đi nữa đến nhà anh hết điện phải đạp thì mệt, anh gọi bạn ra đón rồi, em vào nhà đi

- Nhưng mà... 5 rưỡi mất rồi

- Uhm... - cúi nhẹ đầu đặt môi em nụ hôn phớt nhẹ - anh về nhé!

*Gật* *cười nhẹ*

Đợi em dắt xe hẳn vào nhà mình mới rảo bước đi bộ về, nhà em cách nhà mình 2 cây nên quốc bộ khá là mệt. Trên vỉa hè có 1 cậu nhóc lớp 10 đi bộ với 1 đống suy nghĩ trong đầu, nhưng sai lầm... những tình cảm phức tạp haizz... đúng là mệt.

Về nhà lúc 6h kém 10, chạy ù lên phòng, nằm phịch xuống giường, mình chẳng thèm bật đèn phòng lên nữa. Vơ lấy quần đùi cùng chiếc áo phông xả xả nước vòi hoa sen vào mặt, có lẽ lúc tắm là lúc riêng tư nhất của một người, dòng nước xả mạnh lên mặt cuốn trôi đi cả những bụi bặm, cuốn đi cả những muộn phiền, dừng 1 chút để nghĩ về cuộc sống.

Hôm sau đến lớp với 1 cái mặt chẳng thể nào xị hơn, đặt cặp... chính xác ném cặp lên bàn gục mặt xuống đấy, vài đứa con gái giật mình có nói đôi điều. Thi xong rồi, học hết chương trình SGK nên cả lớp chẳng có việc gì ngồi tán phét nhau cho hết buổi sáng. Cả lũ con trai 1 góc, đôi lúc nghĩ chúng nó như 1 cái phiên bản F17 khác vậy lôi truyện tào lao ở đâu ra để bàn luận, gửi cho em 1 tin rồi hăng say nhập cuộc vào chúng nó.

Thằng Còi người thì đã bé, nói lắm kinh khủng, lôi hết truyện từ thời cởi chuồng tắm mưa, rồi lại đến truyện cái trường cấp 2 của nó, nó than thở nó yêu cái trường cứ như Ông Hai yêu cái làng Chợ Dầu vậy , chốt mỗi câu lại "Ôi thời oanh liệt nay còn đâu" =)) chết cười. Chợt có tin nhắn của em rep lại

- Em đang học :x

Oạch! chưa bao giờ em nhắn tin có icon trái tim hay nụ hôn gì cả, chẳng nhẽ sự đụng chạm chiều qua khiến em bạo dạn hơn, nói thế thôi chứ mấy thím 97 đừng thử mất gấu bảo tại em .

Những ngày sau, mọi thứ vẫn diễn ra ổn thỏa, kì nghỉ hè đang đến gần ai ai cũng thấy vui cơ mà.... trừ các sĩ tử 95 thì nơm nớp lo sợ về kì thi ĐH sắp tới, buồn cười nhất là cứ có bác 95 nào còn on face hay lên mạng là dân tình lại đập ngay câu "tắt máy ôn đại học đi cháu" . Lớp mình sướng như điên vì cuối cùng được sự chấp thuận của cô CN cho đi Công viên nước Hồ Tây, chẳng thấy vui cái giề? CVN đi đến phải 5-6 lần rồi nhưng mà cũng tốt dịp này cũng để 45 thành viên có dịp gắn bó với nhau hơn.

Đem kể chuyện với em, em còn lớp được đi Vịnh Hạ Long sướng vãi đạn (bác nào ở Hải Phòng ).

- Sướng thế.... anh được đi biển đúng 1 lần hồi lớp 7 - mình ra mặt tiếc rẻ

- Uhm... em đi củng nhiều rồi nên thấy bình thường

- Uhm nhớ mua quà cho anh với nhe hì

- Bít ròi, ông cũng phải mua cho tui nha

Những tháng hè sau 2 đứa chỉ gặp nhau qua khung chat của face, nhiều lúc định chat skype nhưng em chẳng có WC (webcam nhé cho mấy bác hiểu lầm). Em và mình lại có trò mới... đó là đọc truyện, em thường gửi cho mình mấy dòng link tận đẩu tận đâu, bắt mình đọc hết mấy chương truyện online xong tối đến lại kiểm tra xem mình có đọc không bằng cách hỏi cốt truyện... Và cũng nhờ nhưng câu truyện như "My Life" hay "Say nắng gia sư"... đã đưa mình đến với voz. Em đọc những truyện buồn lại khóc nức nở qua điện thoại khi kể về chẳng hiều gì luôn

Những ngày sau hai đứa cũng chẳng muốn hẹn nhau đi đâu nửa, trời thì nắng vỡ đầu ra, mới chớm hè mà nắng ghê. Mỗi buổi sáng mình thường dậy từ 5h (thói quen của học sinh hay dậy sớm đi học), chạy vài vòng vòng quanh công viên, hồ nước trong thành phố, thi thoảng gặp vài em xinh vãi đạn. Mệt quá mình chọn chiếc ghế đá ngồi thở. Chợt có 1 gái ngồi xuống ghế mình, đeo tai phone, áo ba lỗ xanh, quần short màu trắng sữa, khá xinh. Con bé thi thoảng quay sang ngó mình, gặp ánh mắt chạm nhau thì lại lập tức quay phắt đi

- Bạn tên gì vậy? - chợt con bé tháo tai phone lên tiếng

- Ờm... Bảo - con bé làm mình giật mình

- Ờ... nhìn bạn quen quen, à mà mình tên Ngọc

- Hì... - mình gãi đầu cười

Con bé này phải nói khá xinh khi nói chuyện mới nhìn kĩ được nó, tóc búi cao, màu hạt giẻ, dự là nhuộm tóc đây, không trắng bằng em, nhưng cũng được xếp vào hạng xinh. Chợt nghĩ tới em, thôi chết, tội lỗi tội lỗi có gấu rồi mà vẫn tư tưởng

- Thôi mình chạy tiếp nha - mình ngồi dậy chạy tiếp

- Ớ, nè mà bạn học lớp mấy vậy? - con bé chạy theo song song mình

Mình thấy vậy chạy chậm lại, dù gì cũng trước mặt gái cũng nên ứng xử tốt chút.

- Mình năm nay lên 11 rồi

- Ủa vậy hả? anh lớn tuổi hơn em rồi, năm nay em lên lớp 10 - con bé cười nhẹ

- Uhm... - mình đáp thọt lỏn 1 câu

Con bé chẳng nói gì nữa, có lẽ chắc ngại đây. Thôi, cũng 6 rưỡi rồi về tắm cái, mình nghĩ thầm.

- Thôi anh về nhé!

- Dạ, mai anh chạy bộ tiếp không anh?

- Chắc có, hì... thôi anh về

- Dạ

Mình chạy theo ra khỏi công viên, chạy dọc theo vỉa hẹ về đến nhà, đẩy cổng sắt đi vào nhà. Tắm táp 1 chút, thay bộ quần áo hôi rình ra, mở nước kìa cọ khắp người. Con bé này khéo kết mình, haizzz... em biết được khéo đi trôn quá, mình tự nghĩ thầm rồi thấy buồn cười cái cảnh em ghen như nào, từ lúc yêu nhau đến giờ mọi thứ vẫn ổn thỏa, cô T chưa biết truyện, bố mẹ cũng không hay liệu cái tình yêu giữa mình và em có tồn tại đến hết cấp III không đây. Tắt vòi nước, lau khô người, với lấy bộ Barca (ai fan Barca ).

Thấy tiếng động cơ xe dưới nhà, chắc bộ mẹ chuẩn bị đi làm rồi, đi xuống bếp, thôi lại ăn mì rầu nản. Chờ nước sôi tranh thủ lôi điện thoại nhắn tin chúc buổi sáng cho em, vài phút sau em rep lại

- Im, đang ngủ >.<

Bật cười với cái tính lười của em, mình là con trai dậy sớm hơn cả em nửa. Xử lí xong tô mì bật máy lên làm vài ván 3Q (gần giống LMHT). Cả buổi sáng hè chán chẳng có gì để làm hết game lại lết thân xuống nhà xem TV. Nói thật, nghỉ hè thì thích nhưng nhàm quá lại muốn đi học.

Tối đến, mẹ thường bề trước bố, bố thì hôm về muộn đến 10h mới về (*tiết lộ* bố mình làm ở sở điện lực). Hai mẹ con ăn cơm dễ bắt truyện hơn, có bố thì cứ im ỉm ra

- Tuần sau bác V bảo con lên Việt Trì thăm bác, hè rồi mẹ thấy mày ở nhà suốt máy tính mụ đầu con ạ

- Khi nào mẹ

- CN tuần này đi luôn cũng được, lên đấy mà chơi tuần

- Vầng

Chợt nghĩ tới em, chết cả tuần không được gặp em, chỉ onl face với điện thoại nhớ chết mất. Thôi thì yêu nhau "thả rông" vài ngày cũng được. Ăn xong, login vào FB

- T ỚI!!! ^^

- DẠ!!! - em cũng viết hoa theo

- Tuần sau anh lên nhà bác anh chơi trên Việt Trì 1 tuần :v

.... T is typping....

- Uhm cũng không sao tuần sau em cũng đi biển cùng lớp mà

- Uhm, xa nhau 1 tuần anh thấy buồn buồn hì :v

- Thôi đi ông tướng, khéo anh chẳng sướng rên ấy chứ =)))

- Èo... làm rì cóa

- Em nói vậy thui chớ... cũng nhớ anh mờ

- Uhm hì...

Cả hai chat với nhau tới tận 10h thì bố về bắt mình thoát máy

- Thôi bố anh về ròi

- Uhm chán, đang vui

- Uhm, onl thêm tý nữa là anh bị bố đập đầu vào máy ádfhsdfhdsf - mình bắt chước đoạn chat của 1 tấm ảnh hài trên face

- =))) thôi ngủ đi ông tướng bố mẹ em cũng bắt em ngủ h bibi anh <3!!!

- Hì <3

Nick em log out trước, mình luôn để em log out trước vì mình đọc được 1 mẹo đâu đó khiến cho em không bị hụt hẫng.

Sáng sau, mình lại chạy bộ tiếp, con bé đó hôm nay lại đi cùng thêm 1 gái nữa 2 đứa cũng tầm tuổi nhau

- Hi anh, đây bạn em, nó tên My

Con bé kia cũng gật nhẹ đầu cười với mình, tả chút về con bé My này xinh hơn con Ngọc, có cái răng khểnh nhìn yêu thế.

- Uh em - mình cười lại

Cả 3 đứa lại chạy tiếp 2 đứa kia nói chuyện từ đầu tập đến cuối tập, thi thoảng có lôi mình vào cuộc của tụi nó. Chạy được 2 vòng 2 đứa thấy thấm mệt kêu ngồi nghỉ ghế đá, 2 đứa cứ cười hớ ha hớ hẩn chẳng nữ tính gì. Chợt con bé Ngọc nói

- Anh Bảo nè, anh có bạn gái chưa - cả con My cũng ngoái đầu sang nhìn mình

- Anh có rồi - mình nói thẳng không nó lại ngộ nhận hay vớ vẩn gì thì em thiến

Con My nói nhỏ với con Ngọc nhưng mình vẫn nghe thoảng qua "thấy chưa". Dự là em kết mình thật. 2 Đứa kia chẳng hỏi gì thi thoảng con M quay sang nhìn mình. Cả 3 đứa lại chạy tiếp

- Anh nè người yêu anh xinh không ạ? - con M hỏi

- Xấu lắm em ạ =)))

- Èo... anh nói điêu - Con N cũng nói chen vào

Mình chỉ cười cười, chẳng nói gì cứ thế chạy, tụi nó cũng chẳng hỏi gì thêm. Thôi thì cũng thêm bạn thêm bè chứ em tin tưởng mình, cả 2 biết ý cũng không để nhau ghen tuông gì. Mấy ngày sau mình không chạy ở CV nữa, nghỉ luôn ở nhà ngủ.

Chủ nhật, ngày nghỉ bố chở mình lên Việt Trì, ngồi xe khoảng 30p, thi thoảng bố nhắc nhở lên đấy ăn ở không được luộm thuộm như ở nhà..v..v... Bác V là bác gái mình, hồi nhỏ nhà mình sống Việt Trì, bác thường xuyên bế mình, chăm sóc hộ mẹ. Khi lên chỗ ở hiện tại rồi thi thoảng vẫn liên lạc với bác. Nhắn tin cho em vài tin giết thời gian

- Thứ 3 bọn em đi rồi 2 ngày 2 đêm anh ạ

- Uhm, em nhớ đừng ra chỗ sóng to kẻo bị dạt ra biển nhé

- Xùy chẳng thèm nt với anh nữa

Nhà bác mình gần chỗ nhà thi đấu tỉnh Phú Thọ ý, mình không biết tả chỗ nào nhưng mình nhớ mang máng là có con trâu vàng ở nhà thi đấu đó. Ai ở Việt Trì confirm hộ chút....

Cuối cùng sau 30p chạy xe cuối cùng cũng đến nơi. Mở cửa xe ra, cầm theo balo loại dài mà bố thường hay dùng để khi nào đi công tác, cũng chẳng có gì mấy cái quần tà lỏn, một cái quần jean và vài cái áo phông thôi. Nhà bác V khá rộng, màu vàng nhạt, bên ngoài là 1 khoảng sân trên có dàn hoa giấy xanh ngắt, lưa thưa vài nhánh phủ xuống dưới. Mở cổng sắt màu xanh đi vào, bác đang ngồi xem TV, thấy mình bác cười vui ra mặt, chạy tới chiêu kinh điển "xoa đầu, véo mặt".

- Lâu bác không gặp thằng này nhớn ra phết, xinh trai đáo để - lại véo mặt mình

Có đôi chút khó khăn vì giờ mình đã cao hơn bác nhiều. Bố mình ở dưới tiếp truyện với bác còn mình lên tầng để "nhận phòng". Vẫn cái phòng cũ của anh Đ (con trai bác V), hồi cấp I thi thoảng lên đây toàn ở chung với ông, ông ngủ thì cứ ngáy khò khò ra. Bây giờ anh ra trường có vợ con rồi chỉ còn 2 bác thôi.

Phòng chỉ còn cái bàn học của anh Đ, không có sách, có cái tủ quần áo thì còn vài cái áo phông hồi ĐH của ông chẳng mặc nữa được treo trên móc. Vứt cái balo lên giường lôi điện thoại ra báo với em rằng mình đã đến nơi. Chợt giọng bác Đ vọng từ trên nhà

- Xuống nhà đi con, tý bác lên dọn dẹp cho

- Thôi, cháu tự dọn được

Cũng chẳng có gì để mà dọn, phòng cũng chẳng bụi, chắc bác V cũng hay quét dọn. Lôi quần áo ra treo lên móc, phẩy phẩy cái chổi hót ra thùng rác ngoài ban công. Đi xuống nhà thấy bố vẫn ở dưới tiếp chuyện với bác V

- Thôi em về, bác cho nó chơi vài hôm, xong cuối tuần em đón nó về

- Cứ để nó ở đây chơi với bác, nghỉ hè có bận gì đâu - bác lại với tay xoa đầu mình

- Vầng thôi em về - quay ra mình đang xem TV - ở đầy có gì phụ bác nhá, bố về đây

- Vầng

Bố ra xe, khởi động máy quay đầu xe đi về.

- Ngồi xem TV trông nhà bác vào nấu cơm trưa đợi bác T về ăn nhé

- Vầng, máy tính đâu bác?

- Trong phòng bác ấy, lên chơi thì đóng cửa cẩn thận nhé

- Vầng

Mình nhảy phốc lên máy, chẳng có gì, mấy cái file công việc của bác T. Login vào FB thấy em đang on

- Sao không chịu rep tin nhắn đt là sao >.<

- Máy em hết tiền :(

- À mà anh đến nơi chưa?

- Ròi, vừa đến xong đang ngồi máy tính của bác hì :v

- Lên trên đấy có tăm tia em nào không?!

- Làm rì có, ở nhà có vợ hiền con ngoan còn tăm tia ai? :v

- Lẻo mép lắm đấy, về đây chết với tui

Ngồi nói chuyện với em 1 lúc thì cũng 11h

- Thôi em out nhen bi bi anh Mun <3 - Em ít khi gọi mình Moon

- Hì, uhm <3

Mình cũng đăng cái stt rồi shut down máy xuống nhà xem Tv đợi bác T về. Bác V thì vẫn leng keng tiếng bát đĩa dưới bếp.

- Bảo ơi, xuống ăn cơm cháu

- Dạ! bác T không về ạ?

- Bác T hôm nay không về, thôi ăn đi rồi nghỉ, chiều vợ chồng anh Đ đưa mày đi bơi

- Thế thằng N với anh S dạo này thế nào bác

- Thằng N thì vào Chuyên, thằng S thì vào trường Bán Công mất dạy lắm, suốt ngày đánh nhau

- Cữ hễ đánh nhau là nó lại nhờ bác lên trường thay mẹ nó nói chuyện với hiệu trưởng, chán lắm

Nói chút về N và S. Cả hai đứa đều là cháu họ nội (tức là cháu bác T), còn mình là cháu bác V cháu ngoại. Hồi nhỏ mình hay chơi với chúng nó, lên cấp II thì mình chẳng lên Việt Trì nữa. Thằng N nhỏ hơn mình 1 tuổi, thằng này thì học giỏi, nhà có điệu kiện cuộc sống khá đầm ấm, anh nó học bên Anh. Nhưng ngược lại anh S lớn mình 1 tuổi, nhà không được may mắn như thằng N, bố thì đi tù vì tội đánh nhau băng đảng (vừa về tháng 8 này), mẹ anh S thì có chồng 2 khá giàu có thường xuyên gửi tiền cho chị em anh S, anh S thì học dốt và láo, hồi nhỏ mình lên đây ông toàn lôi mình với N vào đánh nhau không à.

Ăn xong mình lăn ra ngủ luôn, tới 4 rưỡi thì bớt nắng chút thì ông Đ đến, cùng vợ ông

- Ê, thằng này lớn đẹp zdai phết nhở

- Dạ anh, chị - mình cười chào hai người

- Uh em - vợ ông Đ cũng cười chào lại mình

Mình gặp vợ ông Đ đúng 1 lần vào lễ cưới, nhìn mặt mộc của chị mới thấy khá xinh.

- Chú mang quần bơi không anh còn mấy cái trong tủ hay sao ý

- Vầng, đây em có rồi, rủ thằng N với S không anh?

- Ờ - quay bác V - con dẫn nó đi bơi nha mẹ

- Ờ, bơi trông em đấy

- Thanh niên biết bơi sợ cái gì - hết bác V lại đến lân ông này xoa đầu mình, ông này thì cao hơn mình chút

Đóng cửa xe, ông rẽ sang bên đường đi thẳng (đường này đi thằng tiếp là tới Đền Hùng đấy mọi người). Dừng xe trước một căn nhà khá khang trang 3 tầng nhưng rộng hơn nhà bác V. Thằng N cũng từ cổng sắt xám đi ra, mở cửa xe tay nó cầm cái kính bơi với cái quần

- Ơ anh Bảo

- Ờ thằng em, lâu không gặp mặt mày ngu như xưa

- Hì hì - thằng bé cứ vừa cười kể lể cho mình về trường nó

Xe dừng lại trước căn nhà 2 tầng nhỏ nhắn cửa xếp, anh S ngồi trước ghế đá đang bấm điện thoại. Chợt ông Đ kéo cửa kính xuống

- Đi nào cu!

S chỉ gật đầu cười lấy 1 cái rồi ra xe kéo cửa đi vào.

- Anh S, anh Bảo mới lên chơi

S quay ra mình cười nói

- Ơ cu, lâu không gặp mày khác quá anh... đ... không nhận ra (ông đang định nói "đéo" hay sao ý)

- Vầng anh, em lên chơi tuần thôi

Bể bơi đó mình xin dấu tên. Đến nơi thì ông Đ đi gửi xe còn mình và 2 thằng cùng chị L.A (vợ ông Đ) đi mua vé. Lấy vé xong ông Đ cùng mọi người vào bể bơi. Cả 3 đứa mình nô đùa như 3 thằng ngáo, hết thi bơi lại thi ngụp, ông S chơi dại có lần thằng N tý sặc nước. Chợt có mấy nhóm nhìn khá dân chơi đi sang chỗ mình đang dựa vào thành bể cười nói gì với ông S.

Dự là mấy đứa bạn đàn anh đàn chị trong trường ông

Nhóm bạn ông S nhìn biết ngay mấy nhóm đàn dân chơi trong trường rồi, các "nam thanh nữ tú" túm tụm lại 1 góc bể, mấy "thím gái" thì mặc đồ 2 mảnh làm không biết bao anh/chú ở bể bơi phải ngoái đầu lại

- N, bạn ông S hả?

Thằng N thấy thế cũng ngoi đầu lên trả lời

- Vầng anh, đợt trước em bị tụi ở trường dọa đánh nhờ anh S với đám bạn anh cả.

- Mày bị đánh bao giờ?! - mình ngạc nhiên vì thằng này rất ngoan ngoãn

- Hồi cấp 2 cơ, lúc em đang ăn ở canteen trường thì vô tình va phải 1 thằng máu mặt trong khối, thế nên tụi nó đánh em ra về

- Uhm...

Quay sang thấy mấy đứa con gái nhìn mình tủm tỉm cười, ông S nói chuyện gì gì đấy với mấy trai kia, chốc ông vẫy tay bảo mình bơi sang thành bể. Thằng N thì ngại không thích sang nên lảng sang chỗ bọn bạn của nó mới gặp. Mình thì thấy gái mà không thể kìm được lòng rồi =)). Bắt đầu sải bơi sang chỗ mấy ông dựa vào thành bể, mấy gái nhìn mình cứ như chưa thấy trai xấu

- Anh - mình cười xã giao với mấy đứa bạn ông

- Ờ.. Thằng này thằng em tao, học 11, nó ở X mới lên chơi

- Ờ cu, nhìn mày ốm thế, trắng như con gái vậy mày - 1 anh to nhưng chưa biết hôi hay không cười lại mình

Mình chẳng nói gì cười lại mấy ông đấy. Lát sau thì mình chỉ tiếp được 2, 3 câu mấy ông giở dọng xã hội nhiều quá, chỉ biết thọt vài câu chữa ngượng. Được lúc sau cả bọn kéo nhau đi về, ông S cũng theo đám đó đi luôn

- Đi theo không mày? mấy con lớp 10 hình như kết mày đấy - ông S nói

- Dạ thôi anh... tý em về cùng anh Đ

Mấy gái kia có vẻ nghe được lời của hai anh em cũng mở lời ngọt xớt ra

- Thôi đi đi anh

- Anh cute đi uống nước cùng bọn em chút đi

Ông S cười cười quay sang mình

- Thôi đi đi đm làm tao ngại quá mày

Mình chỉ biết gật đầu

- Em ra lấy quần áo ở tủ gửi đồ đã

Haizz xem ra mấy ngày nghỉ lại phải cắm rễ cùng đám yêu tinh bạn ông S, ai thì có thể chấp nhận luôn những vụ ăn chơi đấy, chứ không phải với thằng nhóc 17 này, có thể lầm lỗi khi đã trở thành "thằng trẻ trâu" hồi cấp II nhưng bây giờ có em, có bạn bè thực sự, biết suy nghĩ chín chắn... mình đã có thể tự nói với mình rằng "tui không phải thằng mất dạy".

Bơi ra chỗ thằng N với đám bạn của nó đang đùa nghịch vui vẻ

- N, N! anh ra lấy quần áo chút về cùng bạn ông S nhé, bảo anh Đ thế

- Ui... em sợ anh Đ nói anh S cứ rủ rê anh đi chơi em không thích đâu

- Không sao tý anh về bác V sớm, thế nhá

- Vầng

Ra phía gửi đổ lấy quần áo, thay đồ xong mình tiến ra cửa đã thấy 3,4 chiếc xe đạp điện mấy, ông S thì ngồi trên xe máy với 1 anh nữa.

- Chú ra đi xe đạp điện cái Phương đi, cả lũ đi uống nước, chút nữa về

Con bé kia nghe thế cũng ngồi dịch ra sau nói

- Đi cùng em anh hì

Con nhỏ nhuộm tóc vàng, trông có vẻ lớn hơn mình nữa, trông cứ như thiếu nữ ý, trắng và xinh hơn em nữa. (Haizz cuối cùng trong truyện cũng có đứa xinh hơn) Nhưng nói về độ tình cảm đơn giản nó chỉ là "tình dục", không hơn không kém!

Mấy mẹ kia thấy thế cũng chua ngoa nói

- Hưm... con P mày chỉ trêu anh, sang ngồi bên xe em nè anh

bla bla... (không nhớ rõ lắm mấy mụ nói cái giề)

Thôi thì leo luôn lên xe con bé P vậy, mấy ông kia chắc cũng có gấu trong đám "nữ tú" này nên ông S cũng sắp đặt vậy để tránh ăn thọi đây. Mình gầy nhom thế này 1 tọng là lăn quay ra ngay, ngay cả hôm đánh nhau cùng thằng Còi cũng lảo đảo đới.

Cả nhóm bắt đầu lăn bánh, trên đường thỉnh thoảng con bé P cứ kéo kéo cái áo chỉ để mình quay xuống nhìn nó, rồi nó lại cười như con tự kỉ, đám gái kia cứ chọc ghẹo nóng hết cả mặt, tao chẳng quẳng cmm xe xuống đường cho chết cmmđ , thi thoảng quay sang ông S thì mặt cứ hầm hầm ra, bơ mình nữa, haizz ông khác quá rồi. (Mấy tuần trước mình định lên Việt Trì gặp ông S với thằng N nhưng bận chẳng lên được).

Dừng xe bên một quán ăn vặt bên 1 trường cấp II, (mình không biết đường ở Việt Trì lắm nhưng có nhớ là đi qua khu quân đội 1 chút) Con P thì dành luôn ngay chỗ ngồi cùng mình luôn . Mấy ông kêu đi ăn nem chua rán chứ nước nôi cái mịa rề. Lúc này thì đỡ ngại hơn khi có 1 thằng bằng tuổi mình bắt đầu bắt chuyện

- Cậu Bảo à? - cứ ngỡ là nó sẽ đập ngay giọng mày - tao

- Uhm...

- Tớ tên Thắng, cũng bằng tuổi cậu đấy, cậu em họ anh S hả?

- Họ hàng xa lắm - nói thế thôi chứ có liên quan gì họ hàng với ông

Rồi 2 đứa chém nhau về mấy truyện tầm phào, trường lớp bạn bè, thằng này có vẻ ăn nói có học, chắc cũng vì "yếu tố xã hội" cũng làm nó trở thành 1 đứa lêu lổng ăn chơi theo bạn bè. Nem chua rán ở đây rất ngon, không như mấy quán cóc ở trường mình, ắt hẳn những học sinh ở Bắc cũng đều ưa món này (không biết trong Nam có không ta?). Mình vừa bơi nên hơi đói những vẫn cố gắng giữ chút phép không như đám gái kia, vừa ăn, nói, cười ha hả ra ghét nhất con gái không nữ tính . Sau trận càn quén của những cái mồm ăn, mồm nói, mồm cười là lúc tàn... Trên bàn nham nhở cốc nước, đĩa nem, đĩa xúc xích, vỏ bim bim.... Khiếp chỗ này đến 2 trăm, chẳng giống như mình với bạn bè đi ăn cả, học sinh vui vẻ nói cười bên nhau còn hơn phải dính vào đám yêu tinh này. Cả lũ đi về, ông S theo mấy ông kia đi xe máy

- Ớ, ai đèo em về??

- Mày đi xe cùng con Phương về nhà bác V đê, đừng nói với bà là mày đi chơi vớ vẩn, không bà lại nói tao

Mấy đám gái kia thì đang đùa dỡn với con Phương, cười hố hố ra, lại..... cáu.

- Nhanh lên em, anh còn về

- Trời công tử thế, mới 5.30 mà

*Mày về nhanh bố còn gọi điện cho Trinh!* , mình nói thầm. Cuối cùng con bé cũng chịu lên xe, đã thế lại còn ôm eo mình.

- Oạch, em ôm làm gì?

- Ôm chứ ôm làm gì? hỏi lạ

- Anh.. anh có bạn gái rồi em ạ

- Kệ!

Hết chịu nổi cái thế hệ 98 hiện nay, mình kéo tay lái hướng thẳng về nhà bác V. Cơ mà... bỏ mẹ ếu biết đường về nhà bác V, chết ròi... loắng ngoắng mãi không thấy đường lớn đâu (cái đường này đi thẳng ra Đền Hùng nên mình cứ lấy nó làm mốc để về).

- Thôi chết anh không biết đường em ơi? - nhịn cái nhục mình quay sau hỏi con bé

- Xía, thế mà cứ thích về sớm - nó lại giở giọng chua ngoắt

- Em chỉ nhanh nhanh không lần sau bác không cho anh đi chơi nữa đâu

- Rồi..., nhà bác anh ở đâu

- Đường....

Sau 1 hồi chỉ dẫn cuối cùng mình cũng đi đến con đường quen, con P vẫn còn cố nói với

- Anh Bảo, cho em số đi.iiii

- Anh không có - mình đang định đẩy cửa đi vào

- Chém, cho em đi

- Thôi khi nào anh đi chơi với anh S thì mình nói chuyện tiếp

- Anh nhớ nhá

- Uh.. - nói thế thôi đi tiếp khéo đem trôn thằng này quá

Mình đẩy cổng sắt đi vào nhà, thấy đồng hồ trên tường 6h, thôi tạch rồi

- Bác V cháu về

Bác V đi từ bếp lên nói

- Mày đi đâu thế Bảo, bác gọi cho anh Đ bảo mày đi với thằng S mà bác lo quá,

- Vầng, vầng...

- Lần sau về sớm không là bác gọi điện cho bố mà đấy, lên đây chơi bác mang tiếng là chiều mày

- Vầng - mình chạy luôn lên phòng vồ lấy điện

7 cuộc gọi nhỡ của Trinh (đang định viết biệt danh của em nhưng các thím vozer mà tìm được FB thì mình chỉ có chết ). Thôi quả này tạch lần 2

bấm phím gọi luôn, không chần chừ, sau vài chục giây bản nhạc chờ càng làm mình sốt ruột lên, bỗng em nghe máy

-..... - đầu giây kia ko trả lời

- T hả? anh xin lỗi lúc chiều anh đi bơi, không báo cho em, anh tưởng máy em hết tiền nên...

- Đi tắm rồi tý gọi lại sau - gỏn gọn trong 7 từ cúp máy

*Tút* *tút*

Thôi quả này tạch lần 3 em đã dỗi......

Chỉ còn tiếng tút tút não nề, haizzz em lại bực rồi, có phải do lỗi mình đâu cơ chớ, thôi thì cũng vì ái tính sĩ gái nên mãi lúc sau mới giám cạy mồm ra để hòi đường con bé Phương. Chán nản, mình vứt điện thoại sang 1 bên, cái tối của thành phố Việt Trì bắt đầu từ những cột đèn đường trên phố, cái nắng chói chang thay vào đó là 1 ánh đỏ của chiều tà dần dần khuất bên bóng chân trời kia... Việt Trì, quả là thành phố đẹp! Nằm chơi game trên điện thoại 1 chút thì mình cũng mở túi đồ lấy quần áo đi tắm, chợt có tiếng động cơ ngoài cửa. Một người đàn ông tóc xoăn, hói và khá là béo tay vẫn diện 1 bộ công.

- Ơ bác T?

- Ơ Bảo à, mày lên lúc nào bác không biết

- Cháu vừa đến lúc sáng

Bác V cũng từ bếp đi lên

- Bảo đi tắm đi con - quay sang bác T - thằng này nó đến từ sáng 2 bác cháu ở nhà, hồi chiều thằng Đ dẫn nó đi bơi rồi

- Uhm... lên chơi với bác vài hôm - bác T vẫn chăm chú vào trận tennis trên TV

Mình cười với 2 bác rồi đi vào nhà tắm, oái trong này toàn lọ nước hoa, đủ các loại lọ sữa tắm @@. Nhà mình chỉ có kem đánh răng, dầu gội đầu và 1 bánh sà phòng là hết, bố mẹ có hay dùng nước hoa gì đâu . Có lọ rexona thì mình mở nắp ra lém luôn vào tủ quần áo bám vào cho nó thơm =)). Mở vời hoa sen, xoa ít dầu gội đầu....

Tắm xong, lau qua chút người mình đi ra

- Bác T ơi cháu tắm xong rồi bác tắm đi!

- Oh... mày cứ để bác, bác xem nốt trận

Giọng bác V từ dưới bếp thúc bác T

- Thôi tắm đi anh T cơm xong hết rồi, lên ăn cho nóng.

- Oh oh... - mắt bác vẫn dán vào TV coi tennis @@

Mình đói quá cũng chạy xuống bếp chờ bác T tắm. Cũng chẳng có gì nhiều bác biết mình thích ăn trứng đảo với 1 chút thịt băm, canh rau cải, đĩa thịt lợn.

- Đói rồi hả?

- Cũng bình thường, cháu đợi bác T lên ăn luôn cũng được

- Kệ bác, mày đói cứ ăn đi

- Thôi kệ cháu

- Thế hồi chiều mày đi chơi với thằng S mà lâu thế

Mịnh chợt giật mình, quả này mà kể với bác V hết về bọn bạn lêu lổng ăn chơi của ông S mình cũng ăn vạ lây thì khốn. Mình chỉ kể gặp bạn bè ông uống nước, lược bớt đi những phần quan trọng, rằng tụi bạn ông cũng không quá láo v.v...

- Bọn mày cẩn thận với bác, tao còn lạ gì thằng S nữa

Rồi bác T cũng từ nhá tắm ra ngồi vào bàn ăn.

- Cháu mời 2 bác ăn cơm

- Ờ ăn đi cháu

Bác V nấu trứng không ngon bằng mẹ mình, mẹ mình phải đảo thịt với gia vị rồi mới chiên cùng trứng cơ, mới cả trứng không có phi hành, có hành tây mới thơm chứ! Đó là suy nghĩ của mình thôi, nói ra khéo bác tự ái hôm sau cho nhịn cơm giờ =)). Chợt nghĩ tới em, chắc giờ này cũng ăn cơm rồi, haizz... tý lên cầu hòa vậy. Trong lúc ăn cơm bác T cứ cầm bát cơm gắp cả đống thức ăn rồi lại chạy lên phòng khách xem TV, bác V kêu ngồi lại thì mới quay lại hài không thể tả =)))).

Ăn cơm xong như mọi hôm mình chạy tót lên phòng onl rồi, nhưng hôm nay không phải ở nhà nên phải giành chức rửa bát từ bác V, mặc dù mình chẳng muốn tý nào. Rửa xong một hồi xoong nồi, mình chạy lên trên gác ngồi máy tính tiếp. Bác T thì xem thời sự, bác V cùng mấy bà trong xóm đi bộ. Thấy em đang onl

- T ơi!

..... - đã xem nhưng chẳng thèm rep lại

- Thôi không trả lời anh đi chơi với con bé anh đi hồi chiều này

- CÁI GÌ CƠ?! - biết ngay sẽ phản ứng dữ dội mà

- anh làm thế để em tl thôi, hồi chiều anh đi bơi với anh họ mà - nói thật nhưng có 1 chút dối

- Sao không mang điện thoại?

- Mang làm rì, đi bơi có nghe được đâu

- Biết thế sao không nhắn 1 tin cho ngta biết?

- Chết quên, cho hôn cái giảng hòa

- Hôn hôn cái đầu ông á!

- Á được, hôn con khác vậy :v

- Xong về đây xem... đánh cho liệt giường

- Thôi đùa thế thôi, ngày kia em đi Hải Phòng hả?

- Ờ - đệch vẫn ăn nói ngang

- Hì nhớ mua quà cho anh nhé, à mà đợt trước bố anh có mua chả mực ngon lắm, mua cho anh với

- Đắt lắm chệu

- Vậy thôi :/

- Đùa chút :v uh mua cho... ghét lắm! lúc nào cũng làm em cáu

- Hề Hề

Chat chit một lúc thấy mỏi tay mình off chút

- Thôi anh out nhé, tối đi ngủ nhắn tin cho

- Uhm hì hì

- Cười cái giề?

- Thấy yêu thì cười

- Con điên :v

- Kệ em, thằng điên =))

Cười về tính nhí nhảnh của 2 đứa, mình shut down máy đi xuống nhà kiếm gì đó chơi. Bác V thì đang xem TV

- Cháu ra ngoài chút

- Oh chơi lanh quanh thôi, không biết đường lạc thì chết

- Vầng

Đeo cái dép, mình đi ra cửa sắt đẩy ra thấy mấy thằng con con đang chơi trò .... trên vỉa hè (cái trò 1 đứa đứng trước rồi cả lũ đứng đằng sau cử động là chết là cái gì nhể, quên mẻ nóa tên rầu =))).

Thấy hài hài, mình ngồi cái ghế đá cạnh gốc cây, chợt thấy 1 gái nữa ngồi ở đấy đang cười cười trước mấy cử động hài hước của bọn trẻ, ngồi cạnh cái ghế đã cười với con bé kia 1 cái

- Bạn hì

- Uhm hì - con bé cũng cười lại mình

Con bé này đeo kính, quần short (không phải loại ngắn cũn cỡn đâu nhé) mặc áo phông to đùng, cũng bình thường, không xinh cũng chả xấu, trông có vẻ trí thức, khá trắng mặc dù dưới đèn đường. Chợt con bé quay sang mình

- Cậu là.....? - chợt con bé quay sang hỏi mình

- À à tớ là cháu bác V ở X tớ mới lên đây chơi với bác vài hôm, tớ tên Bảo

- Vậy à, tớ tên M, nhà tớ ngay cạnh bác V kìa

Quay sang là 1 ngôi nhà màu xanh 2 tầng nhưng xây khá rộng cũng có cổng sắt ngoài như mấy nhà bên.

- À vậy thì... hàng xóm hì

- Uhm hàng xóm hì ...

Cả hai đứa chẳng nói gì nữa chỉ thỉnh thoảng cười lên tiêng bởi sự nghịch ngợm hồn nhiên của tụi nhỏ, chợt có thằng nhóc mồ hôi nhễ nhại chạy lại gần

- Chị ơi về đi, nóng quá!

- Mồ hôi nhiều thế, nghịch cho lắm vào tý mẹ về mắng cho chị không bênh đâu

Cái M lấy tay lau mồ hôi cho thằng cu, thằng cu thi thoảng quay sang mình cười hì hì lộ ra cái răng cửa bị sâu của nó, trông giống mình hồi nhỏ vãi, tuổi thơ dữ dội =)).

- Thôi tớ về nhé!

- Uhm tớ cũng vào nhà đây

- Á nè! cậu nó facebook không vậy?

- À tớ có

- Cho tớ xin đi, tụi mình nói chuyện sau hì

- Uhm face tớ là Bảo Barca (đã thay lâu rồi nhé )

- Bát xa viết như nào nhỉ? - ối cái ....! chết cười với tụi con gái mất thôi =))

- B-a-r-c-a

- Uhm rồi thanks nhé! - thằng cu lúc lắc tay chị nó - đi về chị, em về 1 mình mẹ mắng em

- Uhm rồi - quay sang mình - tớ về nhé!

- Uhm

Mình cũng quay vào nhà xem Tv, bác T thì chẳng thấy đâu, chắc lên phòng đọc báo mạng rồi. Bật Tv lên coi 1 chút thì bác V cũng về

- Bác đi bộ về ạ?

- Oh bác T đâu con?

- Chắc bác trên tầng ạ

- Uhm ngồi xem Tv đến 10h đi ngủ sớm nhé, bố mẹ mày không cho ngủ muộn đâu.

- Vầng

Xem đến 9.45 mình đã ngáp, tắt Tv lên phòng với lấy cái điện thoại nhắn tin cho em chút

- Anh sắp ngủ rồi, em cũng ngủ đi

Nằm nghe nhạc chút, đang thiu thiu ngủ, thấy tiếng chuông báo tin nhắn đến

- Vâng hi anh ngủ đi <3

Đệch! em định troll mình hay sao đang gần ngủ được thì lại nhắn tin. không rep lại mình nhắm mắt ngủ tiếp.

(chỗ này kể lại chung chung thôi nhé! truyện của mình dài quá so với cái tit rồi)

Những ngày sau đó mình vẫn khá vui khi ở Việt Trì, cái M đã add friend mình, avatar của cô nàng cũng giống như ai, chu mỏ lừa tình, nghoẹo đầu loạn xạ lên =)). Con bé Phương thì chẳng biết cách nào nó lấy được Fb mình, suốt ngày inb cho mình cùng đi chơi với nhóm yêu tinh đó, theo 1 buổi chiều với mấy má con đã vãi hết cả ra quần rồi đi chơi cả ngày khéo mất xác quá, nhiều lần từ chối cuối cùng nó cáu quá độp ngay mặt mình câu

- Cút! chảnh vãi ***, thằng đàn bà! rỗi hơi của bà vcc mày nghĩ mày là ai?!!

Khiếp luôn gái Việt Trì từ đó luôn (các bác ở Việt Trì cứ bình tình). Con gái con đứa nhìn thì có vẻ ngây thơ bên ngoài nhưng bên trong nó hóa yêu tinh bất cứ lúc nào (đúng với cái câu "đúc kết được nhiều năm xem Tây Du Kí rút ra được bài học gái xinh đều là yêu quái =))). Em đi Hạ Long 2 ngày về thì kêu mình bị cháy da 1 chút, kêu trời kêu đất cả lên, quyết tuần này sẽ mặc áo chống nắng để giữ lại làn da. Kì nghỉ 1 tuần của mình ở Việt Trì kết thúc, hôm đấy đang sắp lại quần áo vào balo thì bác V gọi xuống tầng

- Bảo! cái M nó gọi này!

- Dạ vâng cháu xuống ngay

Chạy một mạch xuống nhà, thấy con bé M ngồi ở phòng khách tay cầm hộp nhỏ gì đó, tình cảm gớm tặng mình cả quà. Bác V đi lên phòng còn ném cho mình điệu cười bí hiểm nữa chứ, cháu là cháu có gấu rồi nhé bác .

- Hì M - mình ngồi đối diện M

- À tý Bảo về X hả?

- À uh bố mình khoảng 20p nữa thì đến

- Uhm... có cái này M tặng Bảo nèy - M đưa cả hai tay cho mình chiếc hộp

Chiêc hộp có giấy gói óng ánh khá đẹp không có nơ chỉ gói chay ben ngoài thôi, không to lắm, hộp vuông bẹt không to. Mình nhận lại

- Uhm cảm ơn M nhé, đắt không za? mình không nhận của M đâu, mình thân thiết lắm đâu

- À không có 3 chục thôi, mình nhờ đứa bạn mua hộ, không có gì đâu cái chuông gió thôi mà hì.

- Uhm mình cảm ơn nhé! hì

- Uh thôi mình về

- Ở đây cùng mình chơi chút về cũng được

- Thôi Bảo cứ dọn quần áo đi tý bố Bảo đón rồi

- Uhm khi nào về tớ lại nc với M qua face cho

- Uhm mình về

Mình lên phòng cất nốt mấy cái áo phông vào balo, rồi mở luôn món quà xem chiếc chuông gió. Chiếc chuông gió được làm từ vỏ sò quết sơn lên tạo thành hình trái tim khá đẹp. Hiện giờ mình đã làm hỏng chiếc chuông gió đó, thật sự mình rất hối hận và cáu về bản thân khi làm vỡ mất tình cảm bạn bè của M.

Chào tạm biệt một hồi với bác V rồi lên xe cùng bố về nhà, với bao kí ức về thành phố Việt Trì này

Yêu Việt Trì lắm!


Đọc tiếp: Yêu cháu gái hiệu trưởng - Phần 3
Home » Truyện » Truyện Teen » Yêu cháu gái hiệu trưởng
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM