Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 1.0 - phần 13

Chương 35

Chiến trường: Nhà Ngọc Phương.
Các bên tham dự: Lanna, Lam Ngọc, Hoàng Mai.

Sỡ dĩ tôi phải liệt kê các thông tin trên là vì sắp tới đây một cuộc chiến nảy lửa sẽ diễn ra tại nhà bé Phương, một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy đầy mùi thuốc súng, biết lánh đi đâu được đây, tôi còn mẹ già con thơ nữa…à nhầm…tôi còn yêu đời lắm…!

-Đây bạn ngồi chỗ này! – Bé Phương vui vẻ mời Lan ngồi cạnh mình.

Thông qua sơ đồ vị trí ngồi cho các bác dễ nắm bắt tình hình chiến sự, bàn ăn nhà Ngọc Phương là một chiếc bàn ăn hình chữ nhật có 8 chỗ ngồi. ba Phương là người lớn nên ngồi ở vị trí chủ tọa, phía bên tay phải màn ảnh nhỏ của quý vị là Ngọc Phương ngồi cạnh ba mình, kế đến là Lan và cuối cùng là Lam Ngọc, còn bên tay trái màn ảnh nhỏ là Hoàng Mai, ngồi cạnh em là tôi và áp chót là Toàn phởn.

Trận chiến bắt đầu…

-À, mình có mang bánh ga tô nè! – Lan lấy một chiếc hộp giấy to đưa cho Phương.

-Mọi người đang thưởng thức bữa ăn đấy, không thích hợp ăn bây giờ đâu! – Hoàng Mai nổ súng.

-Hì, mình nói ăn bây giờ hồi nào, bánh này là để mọi người tráng miệng đó.

-Vậy à, tại bạn không nói sớm.

-Phương là chủ nhà mà nhỉ, đâu phải bạn?

-Này…

-Thôi, Lanna ngồi đi, kẻo mọi người đợi! – Ngọc Phương cất lời xé tan cuộc khẩu chiến.

Hú cả vía, mới vào bàn đã có đụng độ rồi, kiểu này không sớm thì muộn tôi cũng phải ra mặt thôi, vì nếu khẩu chiến tôi tin chắc 100 phần công lực rằng Hoàng Mai sẽ bị thua thiệt, sự việc ở can-tin lần trước đã chứng tỏ điều đó, thế nên giờ đây tôi chỉ chủ trưởng hòa bình mà khuyên nhủ Hoàng Mai thôi, cơ mà càng cố gắng bao nhiêu, sự việc càng rối bây nhiêu.

Và rồi bữa ăn cũng được khai màn, tôi chủ trương sẽ lựa những món mà Hoàng Mai nấu để ăn và khen em cốt là làm em thấy vui mà hạ hỏa xuống, vì theo kinh nghiệm thằng cô hồn Toàn truyền dạy là con gái thích được khen lắm, đặc biệt là về nhan sắc và tài nấu ăn, thế nên càng khen càng vui càng khen càng thích và thế là…

-Chà, món bò hầm này ngon ghê… - Tôi tấm tắc.

-Ngon thiệt hả Phong? – Phương sáng mắt.

-Ừa, ngon lắm luôn.

-Hi, món bò hầm Lanna chỉ mình cách làm đó…

-Phụt… - Tôi thất kinh mém phun cục thịt bò ra ngoài.

-Không ăn tiếp đi Phong? – Hoàng Mai lườm tôi cháy mặt.

-Hề hề, ăn hoài một món cũng chán, để ăn món khác đã…

Lại một phen hú vía, suýt tý nữa phơi thây ngoài đồng rồi, lần sau phải cần thận hơn mới được, cứ tưởng chỉ có Hoàng Mai phụ làm bếp thôi ai ngờ còn có Lan trong này nữa, giờ chỉ có nước là rán nhớ những món mà Hoàng Mai đã từng làm cho mình thôi, còn không thì phải hỏi món này của ai làm trước, thế mới toàn thây mà ăn tiệc…

Thế nên y theo kế hoạch, bằng linh cảm của một thằng đã từng thưởng thức nhiều món ăn của bạn gái mình, tôi lựa ngay món bánh mì chấm cari gà…

-Wow, món này ngon tuyệt Mai à!

-Thật vậy sao? – Em chưng hửng.

-Phong có khiếu ẩm thực ghê, món đó cũng là của Lanna chỉ mình làm đó. – Phương vẫn hồn nhiên.

-Ặc…! – Tôi rán nuốt trôi mẫu bánh mì còn nghẹn ở cổ.

-Phong có vẻ thích mấy món mình chỉ Phương nhỉ? – Lan tươi cười.

-À, thì vậy, hic…

Hoàng Mai bây giờ có thể nói là bùng bùng lửa nộ, cứ cắm đầu ăn mà không thèm quan tâm đến tôi nữa, xem ra tình hình chiến sự đang căng thẳng dữ lắm rồi, bây giờ mỗi lần muốn ăn món gì là phải hỏi trước thôi, sai một li là đi một dặm…

-Mai à, món này…! – Tôi cười hiền hỏi nguồn gốc của món cơm chiên Dương Châu.

-Không phải của em… - Mai đáp lạnh băng.

“Ây chà, không phải của Hoàng Mai thì mình làm gì đây nhỉ, hông lẽ khen ngon? Ê, không được, khen ngon rồi lỡ món đó là của Lan nữa thì khỗ thân mình, tránh voi chẳng xấu mặt nào chi bằng cứ chê một tý chắc cũng không sao, có phải món của Hoàng Mai đâu mà lo…”

-Uầy, cơm này hơi mặn , chắc nhầm muối với bột ngọt rồi…

-Thật hở Phong? – Phương trố mắt.

-À, thì…thật…!

-Xin lỗi nhé, chắc món ăn của tôi không hợp với khẩu vị của ông! – Lam Ngọc thẳng thừng kéo dĩa cơm về phía mình.

-Éc…!

Lần này phải nói là tôi sốc toàn tập, chằng những có Mai, Lan mà còn có cả Lam Ngọc tham gia nấu ăn nữa, lần này chọc ngay boss cuối rồi, xác định là không còn mạng về, có Hoàng Mai cũng không thể giúp gì được nữa, chữa cháy ngay thôi…

-A, không...! Để lại đó đã…! – Tôi hốt hoảng kéo dĩa cơm chiên lại phía mình.

-Món này mặn lắm, ông không ăn được đâu. 

-Đâu có, tui thích mấy món mặn như vầy lắm…! 

-Hừm… - Nhỏ nghe thế chẳng cự cãi gì nữa, đành để dĩa cơm chiên lại đó mà tiếp tục ăn.

-Dẻo mồm nhỉ? – Mai lại lườm tôi.

-Hic, thứ lỗi cho anh, bất khả kháng… T_T

Và mọi chuyện cứ thế sẽ diễn ra êm đẹp nếu không có cú châm ngòi chết người của thằng Toàn cô hồn, có thể nói giúp tôi nhiều nhất cũng là nó mà hại tôi nhiều nhất cũng là nó…

-Ê, Phong…! Thử món chả giò này đi! – Toàn phởn gắp vào chén tôi.

-Gì đây…ực…! 

Vừa ngước lên đã thấy 4 cặp mắt của các nườm nhìn tôi đăm đăm như đang mong đợi, may mà tôi vững tinh thần mới không làm rớt cái chén.

-Ê, mày làm cái quái gì vậy Toàn…! – Tôi thỏ thẻ.

-Hề hề, ăn rồi cho nhận xét…! Mày cứ làm theo lời của tao, để tao ngồi ngoài quan sát tình hình cái đã.

Chã biết nó nói cái vẹo gì, cơ mà ăn cái đã, cho nhận xét thì cũng dễ thôi nhưng biết món này là của ai đâu, lỡ ăn nhầm món của Lan nữa thì khổ, mà thằng này nói quan sát tình hình là quái gì nhỉ, mưu mô quá, sao cứ nhè tôi ra mà thử nghiệm thế này…

Thay kệ, trời đánh còn tránh bữa ăn…

-Nhồm…ngon… - Tôi ngốn nguyên cái chả giò vào họng.

-Ngon thiệt sao? – Hoàng Mai lại lườm tôi.

-Ừ, thì…!

-Nói…

-Ngon…ngon…

-Hi, em làm đó, anh ăn thêm đi…! – Hoàng Mai cười hiền, gắp thêm một cái nữa cho tôi.

Lạy cụ phù hộ, xem ra tôi chưa đến lúc tận mạng, đúng là trời không phụ người có lòng, tôi chỉ muốn thế giới bình yên thôi mà, làm gì phải tiệt đường của tôi chứ, hề hề. Đã thế thì chơi tới bến luôn.

-Nhoằm…ngon…! – Tôi gắp thêm một miếng hột vịt dồn chả cá.

-Ngon thế à? – Đến lượt Lam Ngọc dò hỏi.

-Ờ, ngon chớ…! – Tôi tự tin chốt nhận xét.

-Cám ơn! – Nhỏ vẫn ăn nhưng hai gò má rõ hồng cả lên.

-Hả, là sao?

-Món hột vịt dồn chả cá của Lam Ngọc làm đó! – Hoàng Mai nguýt dài.

Sặc máu, đúng là nguy hiểm trùng trùng, món nào món này đều hao hao như nhau chã phân biệt ra người nào làm món nào cả, cứ thế này chắc chết tôi mất. Phen này muốn chắc ăn thì tôi đành lựa một món duy nhất là chả giò chiên giòn của Hoàng Mai vậy, tuy là khô khan nhưng đảm bảo mạng về nhà, còn nếu miễn cưỡng ăn mấy món kia thì sẽ chết không chỗ chôn thân ngay.

Thế nhưng tôi đâu có được toại nguyện như vậy, màn gắp đồ ăn của thằng Toàn đã vô tình khơi màu một cuộc chiến ngầm giữa chị em phụ nữ rồi, đó là cuộc chiến xem ai nấu ăn ngon hơn…

-Phong ui, nếm thử món mực xào này xem…! – Ngọc Phương đon đã.

-Ừa rồi…! – Tôi tiếp nhận ngay, dù gì đó là Ngọc Phương hiền lành mà, không có mưu mô gì đâu.

-Ngon hông Phong!

-Ngon bá cháy con bọ chét luôn…! – Tôi nắm tay bật ngón cái lên.

-Hi, biết ngay mà, Lanna chỉ mình làm đó!

-Phụt… 

-Sao thế, Phương làm hông ngon hở! 

-Không, làm gì có, ngon bá cháy mà…

-Ngon bá cháy luôn Phong ha? – Hoàng mai nhìn tôi đay nghiến.

Trong trận chiến này Ngọc Phương và Lan coi như chung một đội, bởi vì hầu như các món mà Ngọc Phương nấu đều do một tay Lan hướng dẫn, thế thì có khác gì Lan đang tham dự một cách gián tiếp đâu, chết mất thôi.

Thế là hết Ngọc Phương xong rồi lại đến…

-Ê, tôi mới tập nấu món này, thử dùm cái… - Lam Ngọc đẫy dĩa cà ri ếch sang tôi.

-…………… - Tôi tầm ngâm bên dĩa ếch mà không dám gắp, kế bên tôi là một Hoàng Mai đang tỏa hàn khí lạnh ngắt mà.

-Đang chê đấy hả? – Lam Ngọc nhíu mày.

-Ơ, không…! Ăn ngay và luôn nè! – Tôi hốt hoảng gắp một miếng lên ăn thử..

Thực ra nhỏ Ngọc nấu cũng ngon lắm đấy, cả món cơm chiên Dương Châu lẫn cà ri ếch luôn, chỉ là tôi bị ngượng miệng trước Hoàng Mai nên không dám khen thoái hóa thôi, bây giờ tôi mà có phát ngôn nào sai thì có mà thăng thiên ngay, đâu đâu cũng là kẻ thù…

-Um…cà ri ếch ngon…! – Tôi khen cầm chừng.

-Thế à, cám ơn ông? – Nhỏ vẫn thản nhiên.

Và rồi người đặc biết cũng chính thức ra mặt, lợi hại gấp bội lần…

-Phong, thử món này đi…! – Lan gắp một miếng gan ngỗng vào chén tôi.

-À, món này…

-Đó là gan ngỗng đấy, ba mẹ mình đem từ Pháp về, hiếm lắm…

-À, vậy mình…

-Khoang đã nào… - Hoàng Mai nhíu mày.

-Có chuyện gì sao? – Lan thẳng thừng.

-Phong hình như không có đòi ăn món nŕy…

-À, bạn là Phong hả hay bạn là gì của Phong? Sao lại biết bạn ấy không đòi?

-Mình…

-Thôi, ăn đi mấy đứa, gan ngỗng hiếm lắm đấy, không phải ngỗng ở Việt Nam đâu. – Ba Phương cười xòa gắp từng miếng gan ngỗng cho chúng tôi.

Phìu, hú cả vía…! Tưởng chừng tôi đã phải ra mặt giải vây rồi, may là có ba Phương tinh ý, giờ đây mỗi người ai cũng đều có một miếng gan ngỗng hết, khỏi người nào cự nự người nào, nếu mà có cự nự thì cũng chẳng dám, một công đôi việc, vẹn cả đôi đường, hề hề:

-Gan ngỗng thấy thế nào mọi người? – Lan tươi cười dò hỏi.

-Ô, tuyệt dzời? – Toàn phởn hí hửng.

-Mình cũng…

-Hèm… - Hoàng Mai gằn giọng.

-À, thì mình ăn tiếp…! – Tôi lại cắm đầu mà nhai nhồm nhoàm miếng gan.

Thực ra tôi thấy miếng gan ngỗng này cũng giống như gan ngỗng ở Việt Nam thôi, chỉ khác ở chỗ là nó béo với to hơn một tý, chắc là do được nuôi dưỡng đầy đủ và đã qua chế biến, đồ Tây cũng như đồ Việt vậy mà. Ấy vậy mà sau này tôi mới biết nó quý cỡ nào, những 1 triệu đồng 1kg đấy, nếu lúc đó tôi biết thì đã ăn nhúng nhín từ từ rồi, đằng này tôi lại ngoạm luôn nguyên một miếng mà nhai khí thế, theo như tôi nhớ phổng thì miếng đó có giá 200k là ít, giờ nghĩ lại vẫn còn tiếc hùi hụi…

Sau bữa ăn chính là đến món tráng miệng, như các bác đã thấy hồi đầu là Lan đã mang sẵn một chiếc bánh ga tô rồi, dự là tôi sẽ được thưởng thức lại một lần nữa cái hương vị sô cô la mà tôi đã nếm cách đây ít lâu, thú thật là tôi không thể nào quên được cái hương vị đó đâu, vừa đắng lại vừa thơm, dễ đi vào lòng người quá mà, ai có thể quên được chứ…

Thế nhưng trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra…

-Phần của bạn đây! – Lan nheo mắt đưa dĩa bánh cho Hoàng Mai.

-À, không…! Mình lúc nãy ăn hơi no, bạn cứ giữ lấy…!

-Tiếc quá, vậy bạn ăn nhé Phong? – Lan lại chuyền dĩa bánh cho tôi.

-À, mình…

-Phong à, hình như lúc nãy anh nói là no rồi phải hông? – Em lườm tôi đến lạnh cả người.

-Ơ…anh…

-Hồi nãy Phong cũng bảo là muốn được thưởng thức bánh ga tô mà nhỉ? – Lan lại cười hiền mà đưa dĩa bánh trước mặt tôi.

-Anh…à…ờ…mình…Phong….

-Trời ơi, hông ai ăn để tui ăn cho, để lâu nó nguội… - Toàn phởn từ đâu chạy đến dựt dĩa bánh trên tay của Lan không quên nháy mắt với tôi.

-Ê, mày ăn rồi, trả lại cho người ta thằng kia! - Như đã hiểu hết thâm thúy trong cú nháy mắt đó, tôi vội lao ra khỏi cửa chạy nhanh theo nó.

Dí…hà….! Cuối cùng cũng thoát được khỏi cuộc nội chiến rồi, Toàn phởn đúng là Toàn phởn, lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc để giải vây cho tôi hết, xin trích dẫn lại câu nói trên cái “giúp tôi nhiều nhất cũng là thằng Toàn mà hại tôi nhiều nhất cũng là thằng Toàn”, lúc bình thường thì nó tìm đủ mọi cách để phá tôi cho bằng được, nhưng lúc cần thì không bao giờ nó khước từ , bạn thân là thế đấy mấy bác.

Và sau khi đã diễn tuồng long tranh hổ đấu loạn xà ngầu với thằng Toàn xong, tôi và nó ngồi bệch ra chiếc xích đu trước sân nhà Ngọc Phương mà thờ phì phò như trâu điên, vốn đã yếu sức chạy bền mà nó còn bắt tôi chạy cả chục vòng như thế đấy, vã cả bạn thân…

-Cờ hó, chỉ diễn thôi mà, bắt tao chạy như trâu ấy…hộc…!

-Uầy, mày không diễn như thật làm sao mà mấy con nữ nó tin mà tha cho mày được.

-Ơ, nghe cũng có lí, cơ mà lúc nãy tại sao mày lại kêu tao đi nếm thử, lại còn quan sát tình hình gì nữa thế?

-Hề hề, trong lúc mày bị mấy con nữ quay như chong chóng thì tao đã thu thập được nhiều điều thú vị lắm đấy!

-Sao, kể tao nghe với!

-Thôi, để khi khác đi, bây giờ mà kể chỉ làm mày bị phân tâm thôi!

-Ẹc, chẳng khác nào đem tao ra làm vật thí nghiệm để mày nghiên cứu hả?

-Không, mày hấp tấp quá, tao quan sát tình hình chỉ vì mày thôi!

-Mày nói sao, tao chằng hiểu gì sấc?

-Nói chúng là mày cứ yên tâm đi, khi nào cần nói tao sẽ nói cho mày, không bị thiệt thòi gì đâu mà lo.

-Uầy, mày cứ điên điên dại dại thế này làm tao lo quá!

-Đệt cụ mày, giờ mày có muốn tao giúp không?

-Ờ, có có…!

-Thế thì lo hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc với em Mai của mày đi!

-Thằng cô hồn, giờ này còn giỡn.

-Tao hỏi thiệt, hai tụi bây sống chung nhà có xảy ra việc gì chưa? 

-Việc gì là việc gì?

-Có đánh du kích không? – Mặt nó đột nhiên gian bạo

-Du du cái đầu mày! – Tôi điên tiết cốc đầu nó.

-Xíttttt….mịa, sống chung với nhau hơn tháng trời mà chưa xảy ra chuyện gì hả? – Nó ôm đầu tru tréo.

-Chưa, tao còn trong sáng lắm!

-Rồi, chuẩn gay luôn… - Nó lắc đầu ngao ngán.

-Này thì gay…đứng lại cho tao! – Tôi sung máu rượt nó khắp sân.

Nói gì thì nói ắc hẳn các bác đây cũng thắc mắc giống thằng Toàn có phải không. Ở chung nhà với Hoàng Mai cũng đã hơn một tháng rồi nói không có chuyện gì chắc các bác sẽ không tin, nhưng thú thật cũng chỉ là những chuyện vặt vảnh thường ngày thôi. Đại loại như việc tắm lâu quá mức quy định khiến tôi phải chờ dài cổ mới đến lượt mình, rồi còn phải chở em đi chợ mỗi khi nhà hết đồ ăn nữa, rắc rối nhất là việc phơi đồ, như các bác đã biết rồi đấy, còn gái nhiều đồ lắm, mà địa điểm phơi đồ duy nhất chỉ có ở trên sân thượng thôi, vì thế mỗi lần phơi đồ là tôi lại bị cấm vận lên sân thượng, nếu mà có lỡ chân bước lên sân thượng thì xác định là không toàn thây.

Trở lại với hiện tại, sau khi đã thưởng thức miếng bánh kem ngon lành mà thằng Toàn đã dựt từ tay Lan, phải nói là cái mùi vị ấy vẫn như ngày nào thậm chí có phần ngon hơn trước nữa, đều này chứng tỏ, trình độ làm bánh kem của Lan đã tiến bộ hơn trong hơn 1 tháng qua, quả đúng là con gái có khác, những việc này không ai có thể sánh bằng.

Xong bữa tráng miệng thì ba Phương gọi tất cả vào nhà để cùng nhau trò chuyện, có thể nói bây giờ nhìn Ngọc Phương vui hơn bao giờ hết, tính cách trẻ con càng bộc lộ ra rõ nét hơn, khi thì tức tối dậm chân, khi thì nũng nịu ba mình trong tức cười tợn, đây chắc là tính cách thật có nhỏ Phương trước đây rồi, nhìn nó hài hài sao ấy.

-Tất cả đã có mặt đông đủ ở đây rồi, bác cũng xin kể chuyện của mẹ kế Ngọc Phương cho các con biết, được chứ?

-Dạ… - Cả đám đồng thanh.

Rít một hơi cuối cùng cho tàn hết điếu thuốc, ông bắt đầu câu chuyện về thời trai trẻ của mình…

Lúc bấy giờ, trước khi cưới mẹ của Ngọc Phương, ông vốn đã có một người bạn gái, đó chính là mẹ kế của Phương bây giờ, tôi xin phép được gọi bà ta là Hoa. Ba của Phương và bà Hoa đã cặp với nhau từ rất lâu rồi, nhưng vì gia đình của ba Phương lúc đó còn nghèo lắm, không có đủ chi phí để đám cưới cũng như chăm lo cho cuộc sống gia đình, thế nên chuyện đám cưới cũng phải bỏ ngõ.

Và rồi một ngày nọ, ông tình cờ gặp mẹ của Phương ở bờ sông trong lúc đi câu cá, không biết nãy sinh rắc rối thế nào mà bà “cảm nắng” ông ngay từ lúc đó, cái mà người ta gọi nôm nà là tiếng sét ái tình đấy. Cũng phải nói qua là gia đình của mẹ Ngọc Phương rất giàu, có quyền thế lắm, lẫy lừng một thời ở quận 4 đấy.

Kể từ lúc gặp ba của Phương ngoài bờ sông ấy, mẹ Phương quyết định nói chuyện này cho gia đình biết, lúc đầu gia đình cũng không chịu đâu, nhưng mà vì mẹ Phương lúc đó cứ cương quyết nên gia đình cũng nghe theo, thế rồi bên gia đình nhà gái cũng qua bên gia đình nhà trai hỏi cưới, việc này là việc lạ nhất từ trước đến giờ luôn đấy, ai đời nhà gái lại đi hỏi cưới nhà trai, nhưng việc gì xảy ra thì nó cũng xảy ra thôi.

Khỏi phải nói, khi được hỏi cưới là gia đình của ba Phương đồng ý ngay luôn, nhưng duy chỉ có ba Phương là nhất quyết không đồng ý thôi, bởi lẽ người ông yêu là bà Hoa kia mà. Nhưng các bác biết không, cái thời Việt Nam lúc đó là cha mẹ đặt đâu còn ngồi đó mà, ba Phương nào dám phản kháng lại chứ, đặc biệt là gia đình mẹ Phương rất giàu nữa chứ, nếu quan tác hợp hai người với nhau thì bên đàn trai chắc chắn sẽ khá hơn rất nhiều.

Thế nên ba Phương đành đứt ruột, cắn răng cắn cỏ mà lấy mẹ của Ngọc Phương, trong khi đó bà Hoa vì hận tình ba Phương đã vứt bỏ mình nên đã đi giang dâm với một người đàn ông khác, và đó chính là lão Trung…

Khi bé Phương vừa lên 5 thì mẹ của nhỏ cũng vừa qua đời trong một cơn bạo bệnh, đó cũng là lúc Kiều Linh, đứa con gái của lão Trung và bà Hoa cũng vừa lên 6. Biết được tin mẹ Phương mất, chắc rằng hai người cũng đã bàn tính âm mưu từ đó. Bà hoa đã đến nhà ba Phương và nói rằng mình đã có con với ba Phương và xin ông được sống tại đó do hoàn cảnh đang khó khăn.

Về ba Phương, phần vì ông vẫn còn một chút tình cảm với bà Hoa, phần vì muốn cho con gái có người chăm sóc những lúc mình ði công tác xa nhà nên ông cũng đã đồng ý cho bà ta chuyển về đây cùng với con gái của bả. Đến đây chắc các bác đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp rồi phải không nào? 

Kết thúc câu chuyện, dù biết ba Phương đã kềm nén rất nhiều nhưng từ sâu trong ánh mắt của bác ấy vẫn đỏ ké lên, ngấn lệ và có thể vỡ òa bất cứ lúc nào. Bé Phương ngồi kế ba mình không có sức chịu đựng giỏi như thế, nhỏ đã gục vào lòng ba mình mà khóc nức nở từ đoạn mẹ nhỏ mất. Đúng là gia môn bất hạnh, ngay cả đến chúng tôi đây cũng không kiềm được nỗi xúc động khi được ông chia sẽ, Hoàng Mai thì hai mắt đỏ hoe lên mà nắm lấy tay tôi, Lam Ngọc thì chỉ ngôi im mà trầm tư suy nghĩ, Toàn phởn mọi thường hiếu động lắm nhưng giờ cũng im re không nói nên lời. Tất cả giờ đây chìm vào một không gian yên tĩnh, buồn bã đến lạnh lùng.

-Cơ mà không sao đâu mấy đứa, dù gì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà! – Ba Phương khẽ dụi mắt gượng cười.

-Dạ phải! – Chúng tôi đồng thanh.

-Bây giờ việc quan trọng nhất của bác là cố gắng dành tất cả thời gian để chăm sóc bé Phương, bù đắp cho nó một cuộc sống tốt hơn, ấm cúng hơn… - Bác cười hiền, vỗ nhè nhẹ lưng bé Phương

-Dạ, việc nên mà! – Tôi tười cười.

-Cũng cám ơn mấy đứa bấy lâu nay đã giúp đỡ bé Phương nhà bác, nếu được từ nay mong mấy đứa vẫn tiếp tục giúp đỡ nó nhé!

-Dạ, điều đó là chắc cú mà, hề hề! – Toàn phởn chốt chặn.

Đến tầm 8h30 hơn thì chúng tôi xin phép ba Phương ra về, dù gì lúc đó chúng tôi cũng là con nít mà, đâu có đi chơi khuya được, tôi và Hoàng Mai miễn cưỡng có thể ở lại nhưng còn mấy người kia thì phải về sớm, chẳng lẽ 2 tụi tôi ở lại một mình thì kì, thế nên đành về chung một thể luôn vậy.

Nhìn cảnh Ngọc Phương bịn rịn tiễn chân chúng tôi mà thấy…nhịn cười hông được.

-Trời ơi, làm gì như tiễn biệt luôn thế này! – Toàn phởn trố mắt.

-Hông biết sao nhưng mình thấy không nỡ! – Nhỏ Phương buồn thiu.

-Hay là xin ba Phương cho tui ở lại đây một đêm nha!

-Này thì một đêm… - Tôi tức tối cốc đầu nó.

-Đệt cụ mày, làm tao muốn lủng sọ…! – Nó ôm đầu suýt xoa.

-Bỏ tật giỡn nghe con…!

-Thôi hai cái ông này, đêm khuya còn ồn ào! – Lam Ngọc khó chịu.

-Tụi mình về nha Phương… - Lan cười hiền.

-Ê, khoang…! Lúc nãy thằng Phong với nhỏ Mai lủi xe dzô…úm…ùm…

-Lủi xe vào nhà Phương ấy mà…! – Tôi nhanh tay bịt mõm thằng Toàn lại.

-Vậy các bạn về cẩn thận nha… - Ngọc Phương tươi cười.

-Tạm biệt bé Phương.

Đừng tưởng vậy là xong chuyện đấu nha mấy bác, còn một cửa sinh tử nữa cơ…

Chạy đến gần khu công viên gần nhà thì đột nhiên Hoàng Mai đòi xuống xe, đi đến băng ghế đá mà ngồi bệch xuống với vẻ mặt vô cùng tức tối và khó chịu, tưởng chừng như sắp phát hỏa đến nơi vậy. Tôi thì chả hiểu gì sấc nhưng cũng ngồi kế bên em hỏi han tình hình:

-Sao dzậy Mai?

-Anh còn hỏi, nghĩ lại xem trong buổi tiệc anh đã làm gì?

-Ơ, thì ăn chứ làm gì?

-Chồng ngốc…..! Hông thèm nói chuyện với anh nữa! – Em đay nghiến, véo hông tôi cật lực.

-Au…ui…có chuyện gì nữa dzậy? 

-Chuyện gì tự hiểu, em hông nhắc nữa!

-Ơ, sao ngang thế?

-Ngang dzậy đó, hông thích thì thôi… - Em đùng đùng bỏ đi.

-Ấy ấy, chờ đã…! Anh giỡn tý mà! – Tôi hốt hoảng kéo tay em lại.

-Ghéttttt…., lúc nào cũng giỡn…! – Em lại tức tối ngồi xuống ghế.

-Là chuyện của Lanna nữa hả?

-Hứ, còn thiếu…

-Vậy Phương…?

-Vẫn còn thiếu…

-Vậy thằng Toàn…?

-Anh dám…

-Thôi mà thôi mà, là Lam Ngọc phải hông?

-Hừm….

-Tình huống bất khả kháng mà Mai!

-Anh cũng phải biết lựa lời mà nói chứ, cứ khen họ mãi, em… - Đột nhiên Mai đỏ mặt.

-Em...ghen? – Tôi dò xét

-Hông thèm?

-Chứ sao?

-Em tức…

-Có khác nhau đâu…?

-Thích vậy…

-Thôi mà, đừng giận nữa ha, chuyện qua rồi mà! – Tôi âu yếm, kéo em vào lòng.

-Chỉ một câu thôi…

-Em không thể nào giận anh lâu được phải hông? – Tôi tiếp lời.

-Ghét… - Mai đỏ ửng mặt ngã vào lòng tôi.

Công viên tối thứ 7 thật là đông vui và nhộn nhịp, đây là dịp cuối tuần mà, ai ai cũng tranh thủ kéo ra công viên để tìm nơi thư giản hết, bao gồm cả những cặp tình nhân nữa, trông họ cứ tay trong tay rồi cùng trò chuyện với nhau trên băng ghế đá chẳng khác gì chúng tôi hiện giờ vậy. Một không khí thật là yên bình và dâng trào cảm xúc.

Bất giác, em lại ngã người, gối đầu lên đùi như hồi đầu mới quen nhau vậy, mặc dù đã là bạn trai của em rồi nhưng quả thật những tình huống như thế này tôi chưa trãi qua nhiều, làm sao mà biết cách ứng xử thế nào chứ, và vì không biết các ứng xử ra sao nên tôi cứ đơ như khúc củi, mặc cho Hoàng Mai cứ luyên thuyên nói.

-Nè, hồn bay về đâu rồi! – Em ngước mặt lên trêu tôi.

-Ơ, đâu có, tại làm anh nhớ tới lúc đầu…

-Suy tưởng lung tung! 

-Ừ thì…hề hề! – Tôi cười câu tài chã biết nói gì.

-Mà anh nè, trả lời thật xem em có mập lên không hả? – Em khẽ cầm tay tôi đặt lên má của mình.

-Làm gì có, vẫn thon gọn mà.

-Um…vậy em yên tâm rồi, lúc nãy nghe anh nói làm em lo lắm cơ.

-Ớ, lo gì?

-Con gái ai cũng sợ mập hết, anh hông biết sao?

-Mập thì có gì đâu, anh cũng muốn mập nè!

-Anh khác, người ta con gái, mập rồi….ai mà thích nữa?

-Ai cần người ta thích, anh thích được rồi! 

-Hứa đó nhe, không được nuốt lời đấy!

-Rồi, ô kê luôn.

-Hi, ghét anh... – Em lại chuyển mình mà nắm chặt lấy tay tôi.

Thế là sự việc của gia đình Ngọc Phương đến đấy có thể chấm dứt được rồi, tất cả người xấu đều phải chịu luật nhân quả mà mình đáng phải nhận, mụ Hoa thì phải chịu mức án 5 năm tù vì tội âm mưu lừa gạt tài sản, ông Trung thì trốn đi biết tâm mãi cho đến 2 tháng sau mới được phát hiện đang sử dụng chất ma túy dưới chân cầu Phú Mỹ, còn nhỏ kiều Linh được gửi về gia đình ngoại chăm sóc.

Chỉ một câu thôi, tất cả đều có nhân quả báo ứng, ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ...

Chương 36

Diễn văn nghệ….

Ngày qua ngày rồi lại ngày qua ngày, mọi việc cứ diễn ra bình thường như mọi khi, chẳngcó diễn biến gì mới mẻ hết. Đã hơn một tháng rồi tôi không nói chuyện với Lan và cũng ngần ấy thời gian tôi dành trọn cho Hoàng Mai, những lúc đi chơi, đi căn tin, đi chợ, và cả ghé thăm nhà mẹ em nữa, cứ hễ có mặt tôi là có mặt Hoàng Mai, đến nỗi trong lớp cũng chã đứa nào thèm đoái hoài gì đến bọn tôi, cứ như đó là điều hiển nhiên rồi vậy.

Phải, tôi đã hứa với Mai là sẽ hạn chế giao tiếp với Lan thậm chí là Lam Ngọc và cả bé Phương nữa, tôi đã hứa và đã làm được. Nhưng chung quy lại thì tôi chỉ tự dốl òng mình, nói là hạn chế đó nhưng trong giờ học chẳng hiểu sao tôi lại thầm liếc nhìn Lan, phải nói là nhìn rất lâu cho đến khi giáo viên nhắc nhở tôi mới hoàn hồn lại được, có lẽ chừng ấy thời gian vẫn chưa làm tôi quên được hình bóng của nàng, có lẽ tôi phải cần thêm một ít thời gian nữa mới có thể hoàn toàn quên nàng được.

Thế nhưng người ta có câu “hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”, ý nói những người có duyên với nhau dù có cách xa nhau cỡ nào rồi cũng có ngày gặp lại, còn nếu không có duyên thì cón gần nhau đi chăng nữa cũng không bao giờ được gặp nhau. Không biết là với người khác thì sao nhưng đối với tôi, câu nói đó chuẩn xác 100 phần công lực, thật luôn!

Mọi chuyện xảyra vào những ngày cuối tháng 10 khi mà cả trường đang nhao nhao lên chuẩn bị kếhoạch chào mừng ngày lễ nhà giáo Việt Nam. Đương nhiên lớp tôi cũng khôngngoại lệ, vào giờ sinh hoạt cuối tuần, trong khi cả lớp đang bàn tán xôn xao đểchuẩn bị tiết mục dự thi thì tôi...khò...khò...khò

Như mọi khi tôi sẽ để cái cặp lên bàn làm bình phong, sau đó sẽ đánh một giấc nồng cho đến hết tiết sinh hoạt, lúc đầu Ngọc Phương cũng khó chịu lắm, cứ cằn nhằn miết, nhưng lâu dần rồi nhỏ cũng đành chào thua, đâu dễ gì lây chuyển thằng nhóc cứng đầu như tôi được, từ đó nhỏ đổi thành nghề cảnh giác hộ bất đắc dĩ cho tôi luôn, kiểu như giáo viên mà để ý thì nhỏ khều tôi dậy ngay, thiệt là sướng hết ý.

Cơ mà tôi ngủ trong giờ sinh hoạt thì cũng có lí do chính đáng đấy, chẳng phải lười biếng gì đâu. Đây này, để tôi phân tích cho…

Thứ nhất, như tôi đã nói ở trên, giờ sinh hoạt là thời gian để các tổ trưởng công bố điểm thi đua cuối tuần cho từng tổ biết và cũng là lúc các cán bộ tổng kết lại một tuần hoạt động của lớp, đương nhiên việc đó chỉ dành cho các tổ trưởng, lớp trưởng Lam Ngọc, lớp phó học tập Toàn phởn, bí thư chi đoàn Lanna và cả con mắm lớp phó lao động nữa. Tôi thì chỉ là dân thường trong lớp thôi, mang tiếng là cán sự anh văn chứ ngọa chăng đến tiết kiểm tra 15 hoặc 45 phút tôi mới được trọng dụng, nên đương nhiên là khò…khò…khò…

Thứ hai, tiết sinh hoạt cuối tuần cũng là lúc giáo viên chủ nhiệm phê bình tình hình học tập của cả lớp, các bác biết đấy, những lời phê bình đó thì chẳng dễ nghe tý nào cả,đại loại như “Cô muốn tụi em tuần sau phải phấn đấu hơn”, còn không thì “lớp chọn gì còn thua cả lớp cơ bản”, tệ hơn nữa thì “em nào tuần sau vi phạm nữa sẽ bị đứng cột cờ”. Nghe đến đó mặt đứa nào đứa nấy khỏi phải nói, nhăn như khỉ cắn ớt, cơ mà những người chịu trách nhiệm nhiều nhất không ai khác chính là lớp phó học tập Toàn phởn và lớp trưởng Lam Ngọc, tôi thì đứng về phe trung lập, không vi phạm cũng không có thành tích gì nổi trội, nếu có bị đứng cột cờ thì cả lớp đứng cùng chứ có phải riêng tôi đâu, như thế còn vui nữa là đằng khác, thế nên đương nhiên là tôi phải khò…khò…khò…

Thế nhưng chả biết hôm nay là ngày gì mà xui phải biết, đâu tiên là vừa vào lớp đã bị nhỏ Thu lớp phó lao động sạc vào mặt vì tội không trực vệ sinh lớp, kế đến lại bị em Lan khẽ nhắc nhở vì tội không đeo huy hiệu đoàn, cuối cùng vào giờ ra chơi phảiở lại trực bù còng cả lưng.

Cứ tưởng đến giờ sinh hoạt là thoát khỏi số kiếp rồi, ai ngờ đang an giấc nồng thì...

-Phong....! – Giọng cô lảnh lót.

-Hả…ủa…dạ…! – Tôi điếng người đứng dậy

-Em đồng ý không?

-Gì vậy Phương… - Tôi bối rối khều nhỏ Phương.

-Phong, em quay lên trả lời đàng hoàng.

Chết chửa, nãy giờ đang say giấc nống có biết cái khỉ gì đâu mà trả lời, tai hại rồi, tự nhiên bị bà cô hỏi đột xuất thế này có thánh mới trả lời nổi, bây giờ mà hỏi lại cô thì chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này, thế nào cũng bị trừ hạnh kiểm vì tội mất tập trung cho xem.

Ngó xung quanh thì thấy mấy đứa trong lớp đang nhìn tôi với ánh mắt hậm hực, trông chờ,còn em Mai thì đang nhíu mày xem xét thái độ của tôi. Làm sao đây, chắc phải trả lời đại thôi, dù gì bà cô cũng hiền mà, đâu thể nào dồn học sinh vào chỗ thiệt thòi được, chi bằng đồng ý cái rụp cho xong, để lâu lại sinh nghi, thế nên:

-Em đồng ýthưa cô, rất là vinh hạnh nữa là đằng khác!

-Ố….ồ…ồ….! – Cả lớp nhìn tôi trầm trồ.

Phải mất gần 1 phút đồng hồ thì nhỏ Lam Ngọc mới ổn định được cả lớp, ngó thấy xung quanh ai cũng đều nhìn tôi mà cười đểu hết, duy chỉ có Hoàng Mai là cau có nhìn tôi rồi quay lên thôi, đã có chuyện gì xảy ra thế này, có ai cho tôi biết với?

-Mày ngon rồi Phong ui, khà khà! – Toàn phởn đá đểu tôi.

-Sư phụ nhất rồi nha! – Khanh khờ hùa theo.

-Ẹc, chuyện gì vậy? Tao biết gì đâu? – Tôi ngẫn người ra.

-Phong, chú ý nghe cô nói kìa? – Ngọc Phương nhíu mày nhưng cũng mím môi nhịn cười.

Sau khi ổn định lớp xong, cô Thanh yêu quí mới trịnh trọng thông báo cho bàn dân thiên hạ trong lớp biết:

-Được rồi ,như vậy chúng ta đã chọn được vai diễn trong tiết mục văn nghệ của lớp, đó chính là Phong và Lanna, chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh nào!

-Ố…ồ…hú…ú…!– cả lớp tung hô như sấm dậy.

Lần này Hoàng Mai chẳng thèm nhìn tôi nữa, cứ khoanh tay quay lên, trong điệu bộ thì đã khó chịu ra mặt. Cái quái gì thế này, ở đâu ra cái vụ song ca vậy trời?

-Ê, chuyện gì đã xảy ra trong lúc tao đang ngủ, hả? – Tôi điên tiết bóp cổ của thằng Toàn mà lắc lia lịa.

-Buồng ra…ặc…từ từ tao…nói!

-Sao, nói nhanh!

-Mày hỏi bé Phương kìa, tao hết hơi rồi, thằng cớ hó, cổ tao chứ có phải khúc mía đâu mà ép lấy nước! – Nó ôm cổ tru tréo.

Thấy nó tàn tạ thế tôi cũng cho qua bèn quay lên hỏi bé Phương:

-Bỏ tật ngủ nghe chưa! – Nhỏ bểu môi.

-Biết rồi mà, nhưng sự việc thế nào kể Phong nghe với!

-Thôi được rồi, chuyện là vầy nè…

Theo lời kể của nhỏ Phương thì lớp tôi đang lên kế hoạch chuẩn bị tiết mục biểu diễn vào ngày lễ nhà giáo Việt nam. Mà cũng phải nói qua một chút về truyền thống của trường tôi, cứ mỗi năm đến ngày lễ này là nhà trường lại tổ chức một cuộc th ivăn nghệ, mỗi lớp sẽ chọn ra một tiết mục để dự thi, lớp nào có số phiếu bài cao nhất từ khán giả cao nhất sẽ giành giải nhất. Và thế là lớp tôi lại chọn tiết mục song ca, chả hiểu do duyên cớ nào mà mấy tụi trong lớp lại chọn em Lan vì nàng tuy xinh đẹp, mĩ miều thật đấy nhưng với chất giọng lơ lớ ấy sao mà hát được chứ. Đến lượt tôi thì không ai khác ngoài con nhỏ Tiên vượn bơm đểu với cô rằng “Ơ cô ơi, Phong hát hay lắm đó cô”, rồi mấy nhỏ kia cứ bơm hùa theo ”Phải rồi cô ơi”, “Phong hát hay lắm” , giá mà nó là con trai thì đã bị tôi tọng cho vài quả vào mặt rôi, uầy….

-Vậy các em cho cố ý kiến xem tập văn nghệ ở đâu được nào?

-Ở nhà cô được hông cô? – Một nhỏ hóng hớt

-Không được đâu, nhà cô chậc lắm, mấy em hãy kiếm nhà nào rộng rãi, đủ chỗ để tập kìa.

-Nhà bạn Lanna nhé cô, rộng rãi, thoái mải lắm!

Thêm một lần nữa tôi lại phải ngặm đắng nuốt cay vào bụng mà đè nén cơn thịnh nộ của mình xuống, bởi vì lời đề nghị lúc nãy không ai khác là của con quỷ Tiên vượn, cha chả nhà nó, bộ có thù hằng sâu sắc lắm sao mà nó cứ chơi tôi mãi thế này, diễn chung với Lan đã đành, lại còn tập luôn ở nhà Lan nữa, thế chẳng khác gì trêu ngươi Hoàng Mai, chẳng sớm thì muộn tôi cũng chết dưới tay Hoàng Mai thôi.

-Thế tập tại nhà em có được không Lanna?

-Dạ được thưa cô, cứ định giờ trước em sẽ chuẩn bị ạ? – Lan cười tươi.

-Vậy ngày mai các em nào có tên trong danh sách đăng kí thì đến nhà bạn Lanna lúc 8h nhé, những bạn khác muốn đi xem hoặc góp ý đều được.

-Dạ…! – Cả lớp đồng thanh khoái chí.

-Các em còn ý kiến gì không?

-Dạ hông?

-Rồi, các em về?

Thế là cả đám ùa ra như ong vỡ tổ bỏ lại mình tôi cứ ngơ ngơ ngáo ngáo trong lớp như một thằng tâm thân thiếu thuốc. Sự việc xảy ra nhanh như chớp khiến tôi chẳng kịp phản ứng gì ngoài ú ớ vài ba câu tuyệt vọng rồi căm nín luôn. Toàn phởn với Khanh khờ thấy tôi thế nên bèn hỏi thăm:

-Uầy, sao hôm nay tao xui thế này?

-Xui đầu mày, tập với em Lanna sướng thế còn gì? – Toàn phởn đá xoáy.

-Sướng đâu, còn Hoàng Mai thì sao?

-Thì kệ nó!

-Kệ kệ thằng cha mày, Hoàng Mai là bạn gái tao mà!

-Nhỏ đâu?

Nghe thằng Toàn nhắc tôi mới giật mình, thông thường thì khi ra về Hoàng Mai lúc nào cũng chờ tôi về chung hết, nhưng hôm nay không còn ngồi dáng em ngồi chờ ở bàn đầu nữa, chỉ còn lại chiếc bàn trơ trội như bao chiếc bàn khác thôi, nhất định là em đang tức giận lắm rồi, bây giờ mà gặp tụi thằng Vũ thì biết tính làm sao đây?

Thế là tôi lao vút đi không kịp để tụi thằng Toàn gọi với một lần nào cả, lại gây chuyện tày trời nữa rồi, đáng lí ra nếu tôi nghe có Lan diễn chung thì phải tìm cách chối ngay chứ, đằng này lại gật đầu cái rụp còn phang thêm câu “rất là vinh hạnh nữa là đằng khác!” , như thế chẳng khác gì vứt bình xăng vào đống lửa đang cháy, thiệt là khổ mà.

Thế nhưng việc tìm một người giữa biển người bao la gần 2000 học sinh là một việc cực kì khó khăn, bởi lẽ khác màu áo đã khó tìm, đằng này lại toàn một màu trắng là trắng đâu đâu cũng thấy thì làm sao mà tìm được chứ. Thế nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc,vẫn tiếp tục chạy từ đầu này đến đằng khác cốt chỉ mong tìm Thấy Mai mà xin lỗi với em thôi, tôi đã làm sai mà, đâu thế trách ai được.

Thế nhưng sao một hồi quần thảo khắp sân trường thí đều chưa có lật ngược nó lên để kiếm,tôi cũng chẳng tìm được một chút manh mối nào về Hoàng Mai cả, bây giờ chỉ có hai giả thuyết mà thôi. Một là Hoàng Mai đã về nhà rồi và đang chờ ở nhà để xử tội tôi. Hai là em đang đi lang thang ở đâu đó để tránh mặt tôi. Nếu giả thuyết thứ hai xảy ra thì quá ư là nguy hiểm, bọn thằng Vũ có thể ra tay với em bất cứ lúc nào, nếu thật như thế thì nguy quá, chã biết làm sao nữa đây.

Còn đang loay hoay suy nghĩ về tung tích của Hoàng Mai thì tôi chợt thấy bọn thằng Vũ đang tụ tập trước cửa căn tin làm điều gì mờ ám lắm, giống như đang trêu đùa ai đó vậy. Lúc đầu tôi cũng tính mặc kệ rồi vì việc ai nấy lo, nó không đụng đến tôi thì tôi cũng chã thèm xen vào chuyện của nó làm gì cho mệt thân, nhưng đằng này tôi không thể không xen vào, vì người mà tụi nó đang trêu chọc không ai khác chính là Hoàng Mai, em giờ đây đang bị tụi nó ép sát vào góc căn tin chỉ kháng cự một cách yếu ớt.

-Tụi bây tránh ra! – Tôi lao đến gạt phắng tay của thằng Vũ khỏi người em.

-Hê, đang giận nhau đấy à? Làm gì mỗi đứa một nơi thế? – Tên Vũ đá đểu.

-Giận thằng cha mày ấy, cút đi…! – Tôi trừng mắt nhìn nó.

- Ok, tao đi! Nhưng hãy nhớ, nếu mà mày sơ hở một chút nào nữa thì coi chừng đấy! – Nó bước lui nhưng không quên đe dọa tôi.

Khi bọn thằng Vũ đã đi xa, khuất khỏi cổng trường thì Hoàng Mai mới bỏ tay khỏi vai tôi vốnl à nơi em bám lấy suốt từ lúc tôi đuổi bọn thằng Vũ cho đến giờ:

-Cám ơn! – Em phà ra một câu lạnh băng rồi thằng thừng bước đi.

-Ê, nè! Giận anh hả? – Tôi nắm lấy tay em ghì lại.

-Hơi đâu giận người dưng!

-Ẹc, đừng nói thế anh buốn đấy, lúc nãy chỉ là lỡ miệng thôi.

-Rất là vinh hạnh nữa là đằng khác mà?

-Hic, hông phải, hồi nãy chỉ là, uầy… - Tôi gãi đầu bối rối.

-Sao, có điều gì mờ ám không dám nói à?

-Đâu, làm gì có!

-Thế sao không nói?

-Uầy, được rồi,nghe xong đừng giận anh nữa nha…

-Thì cứ nói đi!

Thế là tôi kể hết tường tận vụ việc tôi ngủ trong giờ sinh hoạt cho em biết, dù gì bị giận vìn gủ nhiều con đỡ hơn giận vì ghen, thằng Toàn có nói còn gái mà ghen lên rồi thì thánh cũng chào thua, không ai có thể ngăn cản nổi, nghe thế tôi sợ quéo giò rồi, nên thành thật thú tội thì hơn, chắc cũng chịu vài cái véo hông là xong thôi ấy mà…

Về phần mình, Hoàng Mai sau khi nghe xong câu chuyện của tôi thì sắc mặt có giãn ra một tý nhưng xem ra vẫn còn giận lắm, bằng chứng là khi vừa nghe xong em đã luồng tay định véo hông tôi một cái rồi, cũng may là tôi kịp thời phản xạ mà né tránh, tuy nhiên:

-Anh hay lắm,hôm nay dám né nữa à? Nhớ mặt anh đấy! – Mai tức tối bỏ đi một mạch.

-Ê, khoang muốn nhéo thì nhéo đi nè! – Tôi hốt hoảng ghì tay em lại để vào hông mình.

-Có thật muốn em nhéo hông?

-Thì muốn mà, em hết giận thì sao cũng được hề hề! – Tôi cười cầu tài nhưng đã âm thầm gồng người lên chống chịu từ lâu.

Thế nhưng em lại không véo hông tôi mà sử dụng một tuyệt kĩ khác còn lợi hại hơn gấp trăm lần,có thể gọi tuyệt kĩ này là đỉnh của đỉnh trong giới võ học, một tuyệt kĩ có thể làm mọi cho anh hùng cho dù có mạnh tới đâu cũng phải lụy mình mà chào thua, đó chính là mỹ nhân thần công, bài ôm đại pháp.

Phải, thay vì véo hông, em lại vòng tay mà ôm chằm lấy tôi, tựa đầu vào ngực tôi mà thỏ thẻ:

-Phong à, sau này có xảy ra chuyện gì cũng phải thành thật với em nha?

-Ơ, sao…?

-Vì em sợ bị lừa dối lắm….

Câu nói đó của em...sao tim tôi đau quá….? Có phải em đã đoán trước việc gì rồi không? Lúc nào tôi cũng ngờ ngợ rằng Mai đã biết chuyện của tôi rồi, nhưng làm sao em có thể biết được chứ, không lẽ linh cảm của con gái sắc bén đến thế sao, đoán được ý nghĩ của người khác luôn à? Tôi có nên nói cho em biết hay không đây, dù gì chuyện này cũng đã ém nhẹm khá lâu rồi…

-Phong…!

-Ơ, hả? –Tôi giật mình vì tiếng gọi của Hoàng Mai.

-Bộ nhớ đến ai sao mà thừ người ra vậy?

-Bậy không,tại êm quá đấy chứ?

-Êm gì dzạ? – Em hỏi dồn.

-Thì…ôm…! –Tôi gãi đầu nói bừa.

-Muốn nữa hông?

-Thôi, chết người đấy!

-Yếu…. – Em che miệng cười.

Ơ, đệt…! Sao ai cũng chê yếu thế này, lúc trước dạy võ đã bị Lan chê rồi, giờ lại bị thêm Hoàng Mai chê nữa, sao cái số tôi nó xui thế này? Toàn là bị con gái áp đảo không thôi, cơ mà là con trai thì phải giữ thể diện chớ, giá nào cũng phải đáp lại một câu trả lễ:

-Ờ, dzậy đó! Hông thích thì thui!

-Ộ ôi, hôm nay lại còn làm giá nữa kìa!

-Phải vậy chứ sao? – Tôi được dịp lên mặt.

-Thôi xuống đi ông tướng, trễ rồi đó, gần tới giờ cơm rồi! – Mai phe phẩy tay trước mặt tôi giống kiểu gọi hồn.

Chợt, từ đằng sau vách căn tin tôi nghe tiếng khút khít cười của một đám con trai, mà tiếngn ày quen lắm, cái điệu bộ cười “hô hố” nữa chứ, đích thị là nó rồi, cái tụi thằngToàn chứ hông ai hết. Đệt cụ tụi mày dám nghe lén ông hở, này thì…

-Nghe lén này…cười này… - Tôi chạy vòng ra sau vách đấm cho mỗi thằng vài phát vào ngực.

-Chu choa mẹ ơi, giết người…! – Toàn phởn ôm ngực xuýt xoa.

-Tội nghe lén thì đáng lắm!

-Đáng gì, ai bảo hai tụi bây làm chuyện mờ ám giữa thanh thiên bạch nhật làm gì! Êm quá ha Khanh?

-Êm gì dzạ?

-Thì…ôm…

-Muốn nữa hông Toàn!

-Thôi, chết người đó!

-Toàn yếu quá à….

Cái tụi cô hồn này dám nhại lại tình huống lúc nãy của hai tụi tôi, làm Hoàng Mai giờ đây phải gọi là đỏ mặt toàn tập, chỉ biết đứng sau lưng tôi mà cúi gằm mặt xuống đất.

-Phong à, đại khai sát giới đi! – Hoàng Mai tức tối, thỏ thẻ với tôi.

-Yes, madam….!

Kì này tụi nó không mềm mình thì xấu mặt còn nhà võ quá, hề hề…

-Ê, mày làm gì đó…. – Khanh khờ nuốt khan.

-Đại khai sát giới mày ạ! – Tôi bẻ ngón tay cười đểu.

-Ê, bình tĩnh bạn hiền…! – Toàn phởn xám mặt.

-Dám chọc ghẹo người yêu của bố mày hả….lên gối này…xuống chỏ này…đấm vỡ mồm này…móc trái này…móc phải này…móc lên này…

-Thằng cờ hó, giỡn tý làm ghê thế? – Toàn phởn ôm bụng.

-Nghe lén chưa chết là may rồi!

-Thì tụi tao trợ giúp mày mà, có gì nhỏ Mai hông tha lỗi cho mày thì tụi tao ra quỳ lại năn nỉ hộ! – Khanh khờ chống chế.

-Hai bạn hay he, muốn làm mộc nhân của Lam Ngọc nữa hay gì?

-Hề hề, đâu dám, thôi tụi này về trước nhe, ở lại vui vẻ! – Toàn phởn với Khanh khờ nghi binh chuồn lẹ.

Quả thật tụi nó nói thế không sai, ngay cái lúc mà Hoàng Mai ôm tôi thì tôi đã cuống cuồng lên sợ người ta phát hiện rồi, bị tụi nó thấy thì không sao, lỡ mà bị mấy tụi mỏ nhọn trong trường thấy được thì coi như cả trường biết, mà cả trường biết thì coi như nổi tiếng luôn, thiệt là khổ hết sức mà…=.=!

-Đứng làm gì nữa, về thôi…! – Em giật tay áo tôi.

-Ờ, về…!

-Mà nè…

-Sao?

-Anh tính diễn chung với Lanna thật sao?

-Thì phải vậy thôi, lỡ đồng ý rồi!

-Cũng tại cái tật ngủ ngày của anh cả đấy! – Em giận dỗi.

-Thôi, từ nay chừa mà…

-Nhớ là diễn cho đàng hoàng đó nhe, không có làm trò gì mờ ám đấy!

-Èo, làm gì có…Em theo sát rạt ở đây mà…!

-Hì, quên mất ha! – Em nghiêng đầu cười hiền.

Thế đấy các bác ợ, người ta nói người tính không bằng trời tính, trong cơn ngủ mê thế nào tôi lại được diễm phúc diễn cặp chung với Lan trong tiết mục văn nghệ của lớp, thế nhưng đường đến buổi văn nghệ còn dài lắm, những gần 1 tháng nữa cơ. Muốn biểu diễn được đương nhiên là phải tập dợt trước rồi, mà chuyện tập dợt thì hài vô cùng, toàn là những chiêu trò quậy phá của bọn tôi không thôi, chờ xem nhé…


Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 - Phần 14
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 1.0
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
Teya Salat