Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 1.0 - phần 16

Chương 43

Hái hoa học tập…

Quanh đi quẩn lại cũng sắp tới giáng sinh rồi, cơ mà trước khi nghỉ giáng sinh thì học sinh chúng tôi lại phải trải qua một cửa sinh tử ác liệt nữa thì mới an nhàn mà nghỉ ngơi được. Vâng, đó không gì khác hơn là kì thi học kì I đầy phong ba, bão táp.

Quả thật là phong ba bão táp lắm đấy các bác ợ, bởi lẽ ngoài môn anh văn ra thì mấy môn kia tôi học cũng lèng èng lắm. Toán, hóa thì vu vi 6-7 điểm được, còn môn vật lý thì chịu, càng học càng lú càng học càng đần được 6 điểm là quý lắm rồi.

Trong lớp ai cũng nói tôi sướng vì được ngồi kế Ngọc Phương vốn là một học sinh giỏi toàn diện, nhưng mà mấy ai hiểu cho tôi rằng khi làm bài kiểm tra, các giáo viên cứ chú ý đến tôi và Phương thì làm sao mà tôi dám hỏi bài của nhỏ chứ, nhúc nhích gãi hông một tý là đã bị nhắc nhở rồi huống chi là liếc mắt sang bên. Chưa kể giáo viên phát đề còn phân ra 2-3 đề khác nhau cho học sinh làm, thế nên dù có ngồi chung thì tôi cũng đâu có chép bài của nhỏ được đâu.

Nhưng điều mà tôi lo ngại nhất không phải là kì thi học kì I này, dẫu sao tôi cũng vẫn tự tin là mình sẽ đạt học lực khá thôi, cái mà tôi lo lắng nhất hiện giờ là cuộc thi hái hoa học tập do nhà trường tổ chức sắp tới đây kìa.

Đây, xin trích dẫn nguyên văn thông báo của ông thầy hiệu trưởng đến các lớp cho quý vị đây được rõ hơn nhé:

“Vì muốn học sinh có thể trao dồi kiến thức chuẩn bị cho kì thi học kì I sắp tới đây được tốt hơn, nhà trường sẽ tổ chức cuộc thi hái hoa học tập giữa các lớp cùng khối với nhau vào ngày 15/12/2010. Theo đó mỗi lớp sẽ cử ra 4 thành viên tham gia trả lời tất cả các câu hỏi thuộc tất cả các môn thi học kì I năm nay, nội dung sẽ xoay quanh toàn bộ chương trình học kì một và một phần ở bên ngoài cuộc sống. Điểm tổng kết mà mỗi lớp nhận được sau cuộc thi sẽ được cộng vào điểm thi đua của lớp.

Vì vậy các lớp hãy chuẩn bị thật chu đáo cho cuộc thị hái hoa học tập kì này.

Hiệu trưởng.”

Thế đấy quý vị, tuy nói là hái hoa học tập dành cho tất cả các học sinh của trường nhưng nào biết rằng, tất cả các lớp đều lôi đầu những cán sự bộ môn ra làm tiên phong thôi và lớp tôi là một ví dụ điển hình đây.

Sau khi nhà trường đăng thông báo xong thì vào tiết sinh hoạt cuối tuần, cô chủ nhiệm liền mở ngay một cuộc bình chọn các ứng cử viên tham gia cuộc thi hái hoa học tập. Đương nhiên, lớp phó học tập Toàn phởn là thằng bị lôi đầu trước tiên rồi, kế đến không ai khác hơn là bé Phương siêu xuất sắc của lớp tôi, người có thể một mình cân cả tổ tôi lên hạng nhất lớp đấy, hề hề.

Nhưng 2 vị trí còn lại thì khá là khó khăn, bởi lẽ lớp tôi còn rất nhiều cán sự có thể đảm nhiệm vị trí tiên phong của cả lớp như cán sự Hóa, cán sự Lý, cán sự Địa….Nhưng vị trí thì chỉ còn 2 thôi nên quyết định ai sẽ vào đội tuyển thì cần phải suy nghĩ nhiều.

Thế nhưng chẳng bao lâu thì cả lớp cũng chọn được thí sinh thứ 3 tham dự cuộc thi hái hoa học tập, đó chính là nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng nghiêm nghị.

Theo ý kiến chủ quan của tôi thì Lam  Ngọc là một sự lựa chọn cực kì chính xác, vì tuy nhỏ học cũng không giỏi hơn Hoàng Mai là bao, nhưng được cái ai cũng biết nhỏ là chỉ huy đội cờ đỏ của trường nên có vài phần nể sợ, vả lại nhỏ có ánh nhìn lạnh lùng có thể trấn áp bất kì người nào đứng trước mặt mình, điều này có thể ví như haki trong one piece ấy, hề hề. Thế nên dù không trả lời câu hỏi được thì nhỏ cũng có thể làm cho mấy đứa lớp khác ngán ngẩm mà không dám giơ tay trả lời.

Vậy là người thứ 3 đã được lựa chọn, chỉ còn suất cuối cùng cho người xui xẻo nhất thôi, bởi lẽvào được đội tuyển của lớp thì chẳng vinh dự gì trong khi phải hì hục học ngày học đêm để nắm bắt được hết kiến thức căn bản chuẩn bị cho cuộc thi lần nàycũng như kì thi học kì sắp tới đây.

Nếu như bình thường thì tôi có thể bỏ vài môn ra mà tập trung vào những môn mình yếu kém rồi, thế nhưng đã vào đội tuyển thì phải xác định là sách có bao nhiêu học hết bấy nhiêu nếu không muốn phải thua thiệt trước lớp khác. Hơn nữa, lớp tôi là 1 trong 5 lớp chọn của khối 10, vì thế mục tiêu kì này của lớp tôi là phải nằm trong top 5 toàn khối, áp lực càng chồng chất áp lực hơn.

Thế nhưng tôi nào đâu ngờ được chính mình phải dấng thân vào công việc nguy hiểm đó, và người khiến tôi phải dấng thân vào đó không ai khác chính là con quỷ Tiên vượn luôn đối đầu với tôi từ hồi đầu năm đến giờ. Có lần tôi đã nói rằng con nhỏ đó là khắc tinh của tôi quả thật không sai chút nào, nó luôn đem tôi ra để bơm đểu đủ mọi thứ, mà nó còn là con gái nữa nên tôi chẳng làm gì được ngoài nghiến răng tức tối:

-Cô ơi, em thấy bạn Phong là thích hợp nhất đó cô, vì em nghe nói đa số câu hỏi trong cuộc thi là thuộc về môn tiếng anh hết á!

-À, cô cung có nghe nói, mà Phong là cán sự anh văn của lớp ta phải không nào?

-D…dạ…phải! – Tôi giật thót khi nghe cô Thanh xướng tên.

-Vậy em tham gia vào đội tuyển được chứ?

-Không được cô ơi, ngoài môn anh văn ra mấy môn kia em lèng èng lắm ạ! – Tôi cắn răng trăn trối.

-Lèng èng thì đi học thêm, không muốn giúp cả lớp đoạt giải sao? – Nhỏ lườm tôi xỉa xói.

-Ê, nhịn nhiều rồi nhe…

-Thôi Phong…! – Bé Phương nheo mắt ngăn tôi lại.

-Bạn Tiên nói có lí đấy, em chịu khó đi học thêm nhé Phong! Hay là để cô giới thiệu người dạy thêm cho em?

-À thì…được ạ! – Tôi miễn cưỡng chấp nhận.

-Vậy Ngọc Phương chịu khó dạy thêm cho bạn Phong nhé?

-Dạ, không có gì đâu cô!

-Vậy là lớp chúng ta chọn được 4 người cho cuộc thi hái hoa học tập rồi nhé, đó là bạn: Lam Ngọc, Nhật Toàn, Ngọc Phương và Đại Phong, các em thấy đã hợp lí chưa nào?

-Hợp líííííííííííííí…! – Cả lớp đồng thanh khoái chí.

-Vậy hôm nay các em về sớm chuẩn bị bài vở ôn thi nhé!

-Dạ…..!

Thế là cả lớp đồng loạt ùa khỏi cửa, mấy khi được cô về sớm như thế nên mặt đứa nào đứa nấy phởn thấy rõ, nói là về nhà sớm ôn bài chứ mấy tụi này sức mấy làm theo, toàn là dân anh chị nước tới chân mới nhảy không mà, hề hề giống tôi, còn nhớ hồi học cấp 2 thì tôi chuyên môn đợi gần thi học kì mới sụt sịt ôn bài, có khi còn cách ngày thi 1-2 ngày mà tôi còn bỏ đi đá banh với tụi thằng Huy luôn mới ác.

Bọn nó thì vui rồi đấy, còn tôi thì rầu muốn khóc luôn đây, bởi lẽ vừa ra đến bàn của Hoàng Mai thì đã bị em đay nghiến đến sám cả mặt mày:

-Phong ới là Phong, sao anh cứ để em lo hoài thế này hả?

-H…hả, chuyện gì nữa vậy?

-Còn hỏi em nữa, lần này đến lượt Ngọc Phương rồi!

-Ớ là sao?

-Hứ, hết Lanna rồi lại đến Ngọc Phương, sao anh cứ để em lo hoài thế hả… - Hoàng Mai tức tối lòn tay định véo hông tôi.

Nhưng em chưa kịp làm điều đó thì đã có một bàn tay từ đâu kéo tôi ra sau một đoạn vừa đủ để tránh khỏi cái véo hông thấu trời đó. Ngớ người, tôi quay mặt ra sau thì đã thấy nhỏ Phương cau mày phùng má làm mặt hết sức bực bội nhưng trong phút chốc nhỏ lại chuyển thành khuôn mặt tươi cười, hồn nhiên như trẻ còn mà đối chuyện với Hoàng Mai:

-Mình bàn chuyện một tý có ảnh hưởng gì đến hai người không?

-Không có gì! Bạn cứ nói đi! – Hoàng Mai nhíu mày khoanh tay trước ngực.

-Chỉ là chuyện dạy kèm cho Phong thôi

-Thế thì sao?

-Phong sẽ qua nhà mình học thêm từ nay cho đến lúc cuộc thi hái hoa học tập diễn ra!

-Sao phải qua nhà bạn chứ? – Hoàng Mai ngạc nhiên.

-Mình sợ phải đi một mình vào buổi tối mà!

-Buổi tối nữa sao?

-Ừa, mình không rảnh vào buổi chiều, nên phải dạy vào buổi tối, chỉ còn cách đó thôi!

-Thôi được rồi, cứ y như thế đi! – Hoàng Mai thở dài ngán ngẫm.

-Vậy mình về nhé, 6h tối có mặt ở nhà mình bắt đầu từ ngày mai! – Bé Phương cười hiền chào tạm biệt rồi ra về.

Tôi đã từng nói rằng, Ngọc Phương là một cô bé ngây ngô, hoạt bát nên chẳng mít lòng ai cả. Ngược lại, mọi người trong lớp kể cả các lớp khác đều rất mến mộ nhỏ, vì thế khi nhỏ đề xướng việc dạy thêm ở nhà mình thì Hoàng Mai không thể nào to tiếng, đá xoáy như nói chuyện với Lan được, hơn nữa là mọi lí lẽ của bé Phương đều rất hợp lí.

Quả thật nhỏ không biết đạp xe đạp, tuổi thì chưa đủ để chạy xe máy, vả lại con gái con đứa đi ra ngoài một mình vào buổi tối thì dù có biết võ đến đâu cũng không dám làm liều mà đi hiên ngang ngoài đường, thời buổi bây giờ lắm kẻ gian ác, nó mà cầm ốngchích uy hiếp mình giữa đường thì có cho vàng cũng không dám manh động, lạng quạng bị sida như chơi chứ giỡn.

Trở lại với hiện tại, sau khi Ngọc Phương đã đi khỏi thì Hoàng Mai lại trầm ngâm không nói gì, chỉ thở hắc ra một tiếng rồi lẳng lặng bước đi như người vô hồn. Biết được có điều chẳng lành, tôi vội bước dài đến trước một bước vừa đi song song với em vừa âu yếm thì thầm:

-Bé Mai à, lại giận chuyện của Ngọc Phương nữa hả?

-Anh không thấy em thật tội nghiệp hay sao chứ?

-Trời ơi, bé Mai của anh không ăn hiếp người ta thôi chứ tội nghiệp gì?

-Hứ, anh nói như kiểu em là mấy bà tám ngoài chợ lo chuyện bao đồng không bằng, tất cả là vì anh đấy thôi!

-Nhưng tội nghiệp thế nào nói anh nghe xem?

-Hừm, anh không thấy từ Lanna cho đến Ngọc Phương ai cũng có thể uy hiếp em được sao?

-Cái đó thì hiển nhiên rồi!

-Anh…! – Hoàng Mai tức tối dậm chân ầm ầm lên nên đất

-Thôi, biết rồi! Bé Mai của anh tội nghiệp nhất phải hông!

-Vậy có hứa với eml à tới nhà Ngọc Phương học đàng hoàng không?

-Ô hay, thì anh đi học chứ có đi chơi bời gì đâu!

-Ai chứ, anh thì em không tin được!

-Uầy, lại cái câu đó! Anh là anh trong sáng với yêu vợ lắm nhé!

-Vô duyên, ai là vợ anh? – Em bỗng dưng đỏ mặt.

-Vậy anh đâu phải chồng ngốc của em!

-Hứ, nghỉ chơi anh luôn!

-Ấy ấy, đừng giận mà vợ ngốc!

-Anh mới là chồng ngốc, em hông có ngốc đâu.

-Vậy vợ thông minh!

-Hông được!

-Vợ cả nhé!

-Chồng điên.

-Vậy gọi là gấu nhe

-Véo hông anh bây giờ.

Suốt từ trường cho đến về nhà, tôi và em cứ tranh luận mãi về vấn đề xứng hô, từ vợ hờ, vợ quỷ, vợ lanh cho đến vợ hiền, vợ đẹp, vợ xinh ngay cả tiếng gọi dễ thương nhất là “bà xã” em cũng không chịu, để rồi lại chốt cách xưng hô bằng 2 từ quá ư là bình dị: “vợ yêu”. Âu thì nghe cũng được đi, nhưng tôi chỉ nói khi không có ai xung quanh thôi, lỡ mà có người nào nghe thấy được chắc tôi độn thổ chết mất.

Thời lúc đó là thế mà, hễ có cặp nào xưng vợ chồng với nhau thì cứ ý như rằng bị cả trường đồn ầml ên như tin giật gân ấy, còn bây giờ thì khỏi nói rồi, trẻ con cấp hai thậm chí là mấp mé cấp 1 thôi cũng đã xưng nhau tình tứ như vợ chồng son ấy, làm tôi nhiều lúc cũng bức xúc lắm chỉ muốn…ganh tị với tụi nhỏ đó thôi, hề hề.

Còn về chuyện thêm ở nhà Phương, theo như lời nhỏ nói thì cứ 6h giờ mỗi ngày là tôi phải đến nhà nhỏ để mài dùi kinh sử chuẩn bị cho cuộc thi hái hoa học tập chán như còn gián này.

Cũng phải nói qua về chuyện học thêm của tôi ở những năm học vừa qua một tý, thú thật thì tôi chả thích học thêm tý nào, học ở trường còn làm biếng huống hồ gì là đi học thêm, từ đó đến giờ ngoài học thêm để ôn thi tuyển sinh lớp 10 ra thì tôi chẳng học thêm môn nào nữa cả và lần học thêm ở nhà Phương kì này là lần đầu tiên tôi học một cô giáo vừa trẻ trung vừa xinh đẹp như thế đấy, sướng mê tơi luôn.

Nhưng mà hình như Hoàng Mai cũng cảm nhận được những gì tôi nghĩ lúc đó nên trước khi đi học em cứ nhắc đi nhắc lại mãi cái điệp khúc “la cà phố xá trà đá bia hơi” thường ngày:

-Đi thẳng một đường đừng có đi đường vòng đấy!

-Ẹc, biết rồi mà!

-À còn nữa, đừng có ghé vào chỗ khác đấy biết chưa?

-Rồi, hứa luôn.

Chả là từ nhà tôi đến nhà Ngọc Phương có 2 đường, một là đi thẳng đường lộ lớn hai là đi đường tắt băng qua khu nhà biệt thự, đường này gần hơn nhưng ngặt cái là phải đi ngang nhà của Lan, thế nên Hoàng Mai chẳng thể nào để tôi đi đường đó được rồi,đành phải đi đường lộ lớn xa hơn 2 cây số thôi.

Theo tuyến đường đã định, khoảng 6h kém 15 là tôi bắt đầu đạp xe rời khỏi nhà, dù gì từ nhà tôi đến nhà Ngọc Phương cũng khá xa, những 5km. Người ta thì đi xe máy thoáng là tới,tệ lắm cũng xe đạp điện, còn tôi thì cứ chạy mãi chiếc fuhachi cho đến hết lớp 11 mới lên đời được xe đạp điện, mà chẳng phải là xe đạp điện chính chủ mới ác.

Giữa đường gần đến nhà Phương, tôi chợt thấy một nhỏ con gái đang lấp ló bên lề đường bên kia như có ý định qua đường, khi tôi chạy đến gần thì nhỏ ấy đột nhiên nhảy cẫng lên, vẫy vẫy tay như đang réo gọi ai đó. Lúc đầu tôi cứ tưởng nhỏ đang gọi người khác do trời tối quá không thấy rõ mặt, vả lại đèn xe còn đang chiếu vào mặt tôi nữa, thể nhưng đến gần một chút thì tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đó là nhỏ Phương, giờ đầy nhỏ đang ở lề đường bên kia vẫy tay để tôi chú ý:

-Đến đúng giờ ghê ha? – Canh lúc không có xe đi ngang, nhỏ chạy một mạch qua chỗ của tôi tíu tít.

-Giờ này sao không ở nhà, ra ngoài đây làm gì vậy?

-Hi, Phương ra nhà sách bên kia đường mua một số sách tham khảo về ấy mà!

-Ôi, nghe là thấy choáng váng rồi!

-Choáng váng cũng phải chịu thôi, Phương mua mấy cuốn sách này sẵn tiện giảng cho Phong luôn đó!

-Éc, không phải chớ!

-E hèm! Phong khôngnghe câu “Sách là ngọn đèn bất diệt của trí tuệ con người” sao?

-Thôi thôi, vào học hẳn tính! – Tôi vội đạp xe đi.

-Nè, đồ đáng ghét! –Nhỏ phồng má cau có.

-Gì nữa?

-Để người ta ngoài đường vậy hả?

-Ờ hé, lên xe đi! Aibảo nhỏ con quá người ta bỏ quên!

-Thấy ghét! – Nhỏ tức tối giậm chân.

-Vậy có muốn lên xe không?

-Hông thèm!

-Vậy tự mà đi bộ vềnhà nhé! – Tôi trêu đểu rồi dong xe đi.

Cứ tưởng là nhỏ sẽ kêu réo í ới lên mà gọi tôi trở lại để chở nhỏ đi nhưng không, mọi chuyện hoàn toàn ngược lại, nhỏ cứ lầm lủi bước đi như người vô hồn, thậm chí khi tôi đã điđược một đoạn khá xa mà nhỏ chằng hề kêu than một tiếng nào hết chỉ lẳng lặng ôm chồng sách mà bước đi, thi thoảng lại đưa tay lên dụi mắt như đang khóc.

Tự nhiên, tôi cảm thấy bức rức, khó chịu vô cùng. Có lẽ là tôi đã giỡn nhay với nhỏ quá rồi, lúc trước cũng là do tôi giỡn nhay mấy lần mới làm nhỏ khóc đến sưng cả mắt đến như thế. Lần này cứ tưởng sau khi nói chuyện được trở lại, nhỏ sẽ dễ tính đi chứ, nhưng tôi đâu ngờ tính cách của nhỏ vẫn không đổi, vẫn là một cô bé mít ướt, mong manh và mau nước mắt như Ngọc Phương mà tôi từng biết trước đây.

Thế là tôi dắt xe ngược lại chỗ của nhỏ giờ này đang thút thít bước đi. Nhìn thấy tôi đang lân lẫn phía trước, nhỏ quay mặt sang chỗ khác mà đi vụt qua cứ như tôi là người vô hình vậy. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tò tè dắt xe theo sau nhỏ mà xin lỗi rối rít:

-Ơ Phương à, xin lỗi mà!

-………………………….!

-Phong hông cố ý giỡn nhay đâu!

-………………………….!

Mặc cho những lời xin lỗi của tôi, nhỏ cứ giận dỗi bước đi thình thịch như muốn tôi nghe được vậy. Cổng nhà của nhỏ đã ở rất gần rồi, nếu để tình trạng cứ tiếp tục diễn ra thì thể nào tôi cũng bị đuổi về mà thôi, chưa kể nếu ba nhỏ biết được con gái mình bị người ta trêu ghẹo đến phát khóc thế kia thì ông sẽ làm gì đây, chắc là báo công an đến bắt tôi mất.

“Ây da! Không được rồi, phải làm gì đó thôi…”

Nghĩ đoạn tôi bước dài lên phía trước dùng chiếc xe đạp cà khổ của mình quay ngang, án trước lối đi của nhỏ mà xuống nước xin lỗi: “Cho Phong xin lỗi đi mà, chỉ cần Phương tha lỗi thì muốn đánh đập Phong ra sao cũng được hết!”

Vừa dứt lời nhỏ liền giơ cao hai cuốn sách mới mua lên như vẻ muốn đập vào mặt tôi tới nới vậy, chẳng còn cách nào khác tôi đành nhắm mắt để yên cho nhỏ muốn đập sao thì đập, chỉ lo sợ một điều là tôi có còn mạng sau cú đập này của nhỏ không vì hai cuốn sách này cuốn nào cuốn nấy nhìn dày cộm, ngó ớn lạnh.

Nhưng nhắm mắt đợi mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì, tôi bèn hí hí một tý ra xem xét, nhưng vừa mở mắt ra thì tôi lại ngỡ ngàng bởi vì giờ đây nhỏ vẫn giơ cao chồng sách nhưng chẳng làm gì khác nữa, hai mắt của nhỏ đã ngấn lệ chảy xuống thành dòng:

-Phong nghĩ Phương hung dữ thế sao, hức? – Nhỏ mím môi kìm nén.

-Không, chỉ là Phong muốn chuộc lỗi thôi mà!

-Lúc trước Phương đã từng bị mẹ kế hắc hủi, phải sống cô đơn trong căn nhà mà không có ai bên cạnh thế nên Phương rất sợ cảm giác bị bỏ rơi một mình, vậy mà…,hức! – Nhỏ đưa tay dụi đi hàng nước mắt đang chảy dài.

Phải, lẽ ra tôi nên biết đối với những người đã từng có vết thương lòng mà nói thì chỉ cần một chút kích thích nhẹ về hoàn cảnh thôi là đủ để họ nhớ lại vết thường lòng ấy rồi, huống hồ chí một cô bé nhạy cảm như Ngọc Phương đây.Tôi đúng là vô dụng chẳng làm việc gì ra hồn mà, lần nào nói chuyện với nhỏ cũng làm cho nhỏ giận hết.

-Thôi nín đi mà, Phong hiểu rồi!

-Phương ghét Phong lắm, hu! – Nhỏ vẫn khóc tức tưởi làm cho người đi đường cứ nhìn tôi như một thằng sở khanh vậy.

-Ừ biết rồi, Phong không bao giờ bỏ rơi Phương nữa đâu mà…?!? – Tôi le lưỡi hứa đại một câu.

Chẳng biết nhỏ Phương cảm thấy thế nào mà nín khóc hẳn, còn tôi thì phải nói là đỏ mặt toàn tập, mặt nóng bừng bừng như lửa đốt vì câu nói của mình, nghe cứ như là lời thế non hẹn biển ấy. Sau khi nói xong rồi thì tôi nín bặt luôn, chẳng thể nói được câu nào nữa, chỉ chờ phán xét của nhỏ Phương mà thôi.

-Thật hông? – Nhỏ ấp úng hỏi.

-À, th…thật mà!

-Ừa, cảm ơn Phong nha! – Nhỏ cười hiền ửng hồng hai gò má.

-Sao lại cảm ơn chứ? Thôi lên xe đi Phong chở về nhà cho, còn học thêm nữa mà!

-Hi, phải ha? – Nhỏ lót tót ngồi lên xe.

Và nếu để ý kĩ thì hôm nay nhỏ Phương lại mặc một chiếc váy len cổ cao trắng, dường như sở thích của nhỏ là mặc những loại trang phục bằng len thì phải, khi thì váy len, khi thì áo len…và có một đặc điểm chung duy nhất là ống tay áo rất dài, phủ xuốngluôn cả bàn tay, nhưng đừng tưởng thế là xấu nhé những kiểu áo này rất thích hợp với một cô bé thích nhỏng nhẻo đấy, bởi lẽ những động tác đưa tay lên mặt nhìn dễ thương cực luôn, cứ ý như mèo con lau mặt vậy.


Chương 44

 -Con chào bác ạ? –Tôi lẽ phép thưa ba Phương khi vừa vào nhà.

-Chà, bé Phương nói đi mua sách mà, sao lại có người chở về thế kia?

-Tình cờ gặp ngoài đường mà ba!

-Trùng hợp nhỉ, con với bé Phương nhà bác có duyên thật!

-Dạ, thực ra thì con đến nhà Phương để học thêm ạ!

-Vì sắp tới đây nhà trường sẽ tổ chức hái hoa học tập nên con kèm bạn Phong một tý thôi! – Nhỏ Phương nói thêm.

-Ừ, thế cũng được! –Bác gật gù.

-Vậy hai tụi còn lên lầu học nhé! – Nhỏ bẽn lẽn.

-Ừ đi đi, vui chơi lành mạnh nhé hai đứa!

-Ba này…! – Nhỏ dặm chân giãy nảy.

Đấy thấy chưa thấy chưa! Nhờ thằng Toàn cả đấy, mỗi lần đến nhà Ngọc Phương là bác lại nhìn tôi mà cười ý tứ, cứ như tôi với nhỏ đang cặp kè không bằng, nhiều lúc tôi cũng muốn giải thích lắm nhưng lỡ bác đá xoáy lại tôi thì có nước mà độn thổ, bởi thế tôi chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện rồi lẫn nhanh lên lầu theo nhỏ Phương luôn, càng ở lâu tôi lại càng rối, mà mỗi lần rối thì tôi lại lỡ mồm, tới lúc đó càng nguy hơn.

Nhưng mà kể ra số tôi cũng may mắn thật, quen được 4 cô gái xinh đẹp thì đã được tham quan phòng hết 3 cô rồi, còn lại một cô là Lam Ngọc thì có cho vàng tôi cũng chẳng dám vào, chôn thây trong đó thì khốn. Và lần tham quan phòng của Ngọc Phương kì này cũng là lần đầu tiên đấy, cũng chẳng biết diễn tả phòng của nhỏ ra sao nữa, nếu phòng của Hoàng Mai là một cung điện thủy tinh với đủ các loại tượng đầy màu sắc thì phòng Lan lại là một khung cảnh mùa thu quý phái, sang trọng với những chai rượu van xếp ngăn nắp trên kệ.

Nhưng phòng của nhỏ Phương không có một chút đặc điểm nào của 2 người kia cả, phải nói sao đây nhỉ, một thế giới đầy màu sắc của các nhân vật hoạt hình từ doreamon, thủy thủ mặttrăng, conan…cho đến tom và jerry được nhỏ dán hình đầy trong phòng mình nhìn choáng đến phát ngất luôn, lúc mới vào phòng tôi còn tưởng là phòng dành cho trẻ con ấy chứ, gì đâu mà toàn là poster phim hoạt hình không à.

-Mở tập sách ra đi,nhìn gì nữa! – Nhỏ cau mày khó chịu khi thấy vẻ sửng sốt của tôi.

-Tập sách gì đâu mở?

-Phong đi học thêm mà không đem theo tập sách gì sao?

-Ờ có, một cuốn tập giấy trắng với cây viết!

-Hơ, học thêm gì mà lười biếng vậy?

-Thì hồi đó giờ học thêm toàn thế mà! – Tôi gãi đâu cười khì.

-Thôi, Phong cứ lấy tập viết ra đi! Kiểu nào cũng phải bồi dưỡng vật lý mà!

-Ơ, sao hay thế?

-Hi, Phương ngồi gần mà sao không biết được chứ!

-Uầy, được rồi! –Tôi uể oải lấy tập viết ra.

-Mấy bữa đầu mình ôn lại lý thuyết trước nhé!

-Sặc ôn lại á, nguyên phần vật lý học kì 1 luôn hả?

-Chứ sao, hái hoa học tập ngoài những câu hỏi bài tập ra còn có những câu lý thuyết nữa mà, hơn nữa là phải nắm vững lý thuyết mới vận dụng vào bài tập được…bla…bla…bla!

-Thôi thôi thôi,hiểu rồi hiểu rồi! Ôn thì ôn, hic! – Tôi thở dài ngao ngán.

Xét về phương diện kiến thức căn bản thì tôi có thể nắm được đấy nhưng chả hiểu sao ở lớp dạy một đằng, bài tập về nhà làm một nẻo, không biết đường đâu mà lần. Lại có bữa bài học chỉ có một công thức duy nhất mà bài tập về nhà chẳng áp dụng được tẹo nào, chép bài của nhỏ Phương thì tôi mới ngỡ ngàng ra là những công thức trong bài tập đó phải suy ra từ công thức mở rộng và các công thức liên quan đến những công thức khác, ôi thôi loạn cả óc.

Dường như bé Phương cũng hiểu được vấn đề học vật lý của tôi nên cũng giảng giải rất chi tiết về các công thức tính toán cũng như các công thức mở rộng suy ra từ những công thức cơ bản đó. Ngoài ra nhỏ cũng hệ thống lại cho tôi một số kiến thức trọng tâm của bài học để có thể dễ dàng nắm vững hơn mà làm bài tập.

Kết quả là kết thúc ngày đầu học tại nhà Ngọc Phương thì tôi đã nắm vững được kiến thức cũng như các công thức chính được một tý, dù ít nhưng cũng có thể gọi là bước đầu cho sự thành công mai sau. Cũng nhờ đó mà tôi tự tin trao đổi bài vở với Hoàng Mai hơn bởi cứ mỗi buổi tối học bài chung với nhau thì em lại dò bài tôi cặn kẻ đến mức nghẹt thở, giờ thì khỏe rồi, hề hề:

-Chà, mới học có vài hôm mà tiến bộ ghê ha? – Mai hấp háy mắt.

-Chớ sao, mai mốt đừng có gọi anh là chồng ngốc nữa nghe vợ yêu!

-Em đâu nói anh ngốc về khoảng học đâu!

-Chứ về khoảng gì?

-Chụt…khoảng này nè!– Em chồm đến hôn nhẹ vào má tôi.

-Ớ…! – Tôi ngẫn người ra như khúc củi.

-Đấy, chồng ngốc của em lúc nào cũng thế mà, hi! – Em cười tít mắt trêu chọc tôi.

Nhưng kiến thức thì vô tận mà sức người chỉ có hạng, với cường độ dạy thêm dày đặc của Ngọc Phương như thế lâu dần tôi cũng đâm ngán, nhiều khi vừa nghe nhỏ giảng bài vừa ngủ gật lúc nào không hay, kết quả là bị nhỏ bắt xòe tay ra để khẽ thước đau thấy tía luôn.

Trong một lần khácthì tôi cũng đang thiêu thiêu ngủ bỗng cảm thấy nhột nhột ngay mặt nên giật mình tỉnh giấc, nhưng ngó láo lia xung quanh thì chả thấy gì ngoài nhỏ Phương đang đứng nhìn tôi cười rất ư là tinh nghịch:

-Cười gì thế? – Tôi nhíu mày.

-Hi, có gì đâu, học mà ngủ gật mặt mèo!

-Hic, xin lỗi, tại mấy hôm nay ôn bài mệt quá!

-Thôi không sao!Xuống dưới rửa mặt đi rồi lên học tiếp!

Thế là theo lời nhỏPhương tôi lều bều đi xuống nhà dưới rửa mặt cho tỉnh táo tâm hồn, nhưng mà vừa gặp ba của Phương chưa kịp chào thì bác đã nhìn tôi mà cười khoái chí rồi:

-Hai tụi con chơi vui nhỉ?

-Ơ, đang học mà bác!– Tôi ngu ngơ.

-Học đây hả, thế chắc là học vẽ rồi!

-Là sao con khônghiểu?

-À, thế chắc là con bé Phương của bác nghịch ngợm rồi, con nhìn xem! – Bác hướng tôi vào chiếc tủ TV nơi có gắn một cái gương nhỏ đủ để soi mặt, nhưng hỡi ơi:

-Écccccccc! Mặt con...ai vẽ thế này! – Tôi sững sốt khi trên mặt mình giờ này chi chít nét bút lông, y hệt như con mèo vậy.

-Con bị vẽ lên mặt mà không hay hả, chắc là ngủ gật rồi phải không? – Bác châm chọc đá xoáy.

-Dạ, tại mệt mỏi quá đấy ạ, con vào nhà vệ sinh rửa mặt nhé bác!

Nói rồi tôi ùa vào nhà vệ sinh vọc nước lên mặt mà kì cọ hết mấy vết bút lông. Thảo nào mà hồi nãy thấy nhột nhột trên mặt, rồi nhỏ còn nhìn mình mà cười gian xảo nữa chứ, đúng là không nên ngủ khi lũ bạn còn thức mà, ức quá.

Nghĩ rồi tôi chạy một mạch lên lầu để tránh ánh nhìn trêu chọc của ba nhỏ cũng sẵn tiện chạy lên tính sổ với nhỏ một lần luôn.

-Ngọc Phương....!Quá đáng lắm rồi đó! – Tôi mở cửa phòng hét to.

-Phong rửa mặt xong rồi đó hả?

-Grừ, sao vẽ bậy lên mặt Phong vậy?

-Hồi nào đâu? – Nhỏ nhịn cười.

-Còn chối, mới lúc nãy Phong đang ngủ chứ đâu.

-Ơ, Phong ngủ gật đã đời rồi còn đỗ thừa cho Phương nữa, hu! – Nhỏ đưa tay dụi mặt làm như đang khóc.

-Sặc, trời ơi! Vừa ăn cướp vừa la làng nè! – Tôi gãi đầu tru tréo.

-Thôi được rồi,Phương xin lỗi mà? Cũng tại Phong ngủ gật chứ bộ! Coi nè rửa mặt gì mà lau chưa khô nữa? – Nhỏ cười mỉm chi lấy khắn giấy lau mặt cho tôi.

Nhìn thấy nụ cười thánh thiện đó, cộng với cử chỉ chăm sóc như thế đột nhiên cơn tức giận của tôi gần như tan biến đi hết, vả lại hôm nay nhỏ Phương còn trang điểm nhẹ nữa nom xinh xắn hơn hẳn ngày thường. Bất giác tôi cảm thấy tim mình đập nhanh lạ lùng, máu bắt đầu dồn lên đầu nhiều hơn khiến cho tôi cứ nóng bừng mặt cả lên, và thế là...

1...2...3...nhập tâm bối rối.

-À, ờ! Đ...được rồi,Phong tự lau được mà!

-Ừa hi, nhìn Phong ngộ ghê!

-S...sao ngộ?

-Mặt đỏ hết rồi kìa!

-Ờ...a, tại vì hơi mệt nên thế! – Tôi nhắm mắt đáp bừa.

-Thôi vậy ngồi xuống ôn bài tiếp đi!

-Ừ, ôn!

Chả là từ đó đến giờtôi hơi bị nhạy cảm với những cử chỉ thân mật như nắm tay, hôn, lau mặt, tựa vai...bla...bla...bla nói chung là cứ một nam một nữ gần nhau là tôi bị khớp ngay, cứ như là điểm yếu của mình vậy. Nhưng cũng may tôi với Hoàng Mai là trường hợp ngoài lệ, tuy có hơi bối rối một chút đấy nhưng vẫn ở mức có thể kiềm chế được, còn như bé Phương đây và đặc biệt là Lan thì tôi hoàn toàn gục ngã sau 5 giây đầu tiếp xúc.

Cơ mà cũng còn một trường hợp ngoại lệ nữa đấy, đó không ai khác chính là nhỏ Lam Ngọc, chỉ duy nhất một lần là áo dài của nhỏ bị đứt nút thì tôi mới bối rối khi đi cạnh nhỏ thôi, còn lại hoàn toàn âm tính, cứ như đi cạnh khúc nước đá ấy, lạnh băng,cứng nhắc, thậm chí còn hung dữ nữa, như bữa hổm nhỏ nghe được thằng Toàn gọi mình là “lớp tửng” thì cứ như là một ngọn núi lửa vậy, thí đều chưa có xì khói ra thôi, và nếu không có tụi tôi can thiệp thì chắc thằng Toàn đã bị đá bay từ lầu 3 xuống đất rồi.

Những bữa học lý thuyết của tôi diển ra sôi nổi thế đấy, còn những bữa làm bài tập thì sao?

Thì cũng nhí nhố như thế thôi, thậm chí có phần gây cấn hơn nữa cơ. Cũng phải nói qua là từ cái hồi tôi bị vẽ vào mặt trở đi thì cứ mỗi lần học là nhỏ lại mang một ít trái cây lên cho tôi dùng, sướng thì cũng sướng đấy nhưng cũng có cái khổ riêng đấy thôi.

Được ăn ngon thì đương nhiên phải làm bài tập nhiều hơn bình thường. Tôi mà từ chối nhỏ lại xụ mặt mà chu mỏ trách móc: “Chê đồ ăn nhà Phương hả?” thế nên dù có khổ cực mấy tôi cũng rán nuốt thương đau vào lòng mà ăn hết chỗ trái cây đó để rồi phải điên cuồng làm bài tập như một cái máy vậy.

Rồi một hôm học thêm ở nhà nhỏ, như thường ngày cứ qua nửa thời gian học là nhỏ lại đi xuống dưới nhà chuẩn bị trái cây lên tiếp năng lượng cho tôi để làm thêm bài tập. Tôi thì lúc nào cũng vậy, canh lúc nhỏ đi xuống dưới nhà là lại tranh thủ đứng dậy vươn vai cho giản gân giản cốt, ngồi lâu cũng tê mông lắm.

Nhưng mà vừa quay mặt sang giường ngủ của nhỏ thì tôi chợt phát hiện ra một cuốn sổ, không phải, nói chính xác hơn nó là cuốn nhật ký vì tôi đã từng thấy nó trước đây rồi, đó đích thị là cuốn nhật kí của nhỏ Phương, không nhầm vào đâu được.

Tự dưng tôi cảm thấy khá là tò mò về cái cách mà cô bé này nhìn nhận cuộc sống xung quanh, bởi lẽ một người có tâm hồn trẻ con như nhỏ Phương thì cách nhìn nhận cuộc sống sẽ khác đi rất nhiều so với một thằng nhóc đầy chuyện rắc rối như tôi, vả lại văn của nhỏ Phương rất cuốn hút bằng chứng là trong những bài làm văn số 1-2-3 vừa qua, bài nào cũng đạt điểm rất cao.

Mà một lí do nữa khiến tôi tò mò về cuốn nhật kí của Ngọc Phương đó là phục vụ cho công việc trả thù, chọc ghẹo nhỏ, bởi lẽ bao ngày đi học thêm thì bấy nhiêu ngày tôi bị đì hết cái này đến cái khác, nhất là lúc ngủ gật bị nhỏ vẽ lên mặt, cái đó tôi còn nhớ dai lắm, bị bẻ mặt trước ba của nhỏ nữa, thế nên kì này tôi sẽ khai thác triệt để những gì có trong cuốn nhật kí để biến nó thành một thứ vũ khí lợi hạiđủ sức uy hiếp nhỏ Phương phải phùng mang trợn má lên mà giãy đành đạch, chắc là thú vị lắm đây hề hề.

Nghĩ là làm, tôi len lén mò đến cuốn nhật kí đang để lộ thiên trên chiếc giường xinh xắn màu hồng phấn của Ngọc Phương.

Mở ra những trang đầu, tôi không thể nào nhịn cười được bởi cách giới thiệu bản thân của nhỏ hết sức là ngây ngô:

“Mình là Trang Nguyễn Ngọc Phương, mình tự hào về cái tên này lắm đó, đi đâu ai cũng nói là tên của mình đẹp, đã vậy họ Trang của mình còn đẹp hơn nữa, hihi. Ngoài ra mình còn có một biệt danh nữa là “Cua nhí” đó, chẳng qua là mình thuộc cung cự giải nên được gọi là cua, nhưng mà tại lùn quá nên bị gọi bằng nhí, tổng hợp lại là “Cua nhí” hihi!”

Trời ơi, thì ra con bé này viết nhật ký thế sao? Đọc mà cứ như đang xem truyện tiếu lâm ấy, để đọc thêm vài trang nữa xem:

“...một buổi sáng đẹp trời, mình thức dậy trong đống sách ngổn ngang ở thư viện! Hùm, lại ngủ quên nữa rồi, mình quyết đọc hết cuốn “chiến tranh và hòa bình” vậy mà chỉ mới đọc được có 2/3 thôi, đêm nay quyết phải đọc hết đã...”

“...Hôm nay là lần đầu tiên mình ăn bánh mì thịt, công nhận là nó ngon ghê luôn hi, chỉ có điều là hơi cay một tý, cũng tại tên đáng ghét đó cả, mình đã không ăn cay được mà tên đó cứ cố tình lùa hết ớt qua phần của mình...”

“...Tự dưng cái tên đáng ghét đó đòi tá túc trong thư viện của mình một buổi, lại còn đem cơm nữa chứ, ghét nhất là cái khoản nhát ma mình, thiệt là lúc đó mình muốn giẫm cho cái tên đáng ghét đó tàn phế luôn đi...”

Đệt, sao hình tượngcủa mình trong cuốn nhật kí của nhỏ giống như tên bất lương hiếp đáp con gái nhà lành thế kia, cơ mà cũng có thật đấy chứ, nghĩ lại thì mình cũng bất lương thật, nhưng đâu trách ai được, khắp cả lớp tôi chỉ chọc ghẹo được nhỏ Phương mà thôi còn mấy nường kia có gan mấy cũng không dám đụng, mất mạng như chơi ấy chứ.

Rồi tôi lại đọc tiếp:

“...Tối nay mẹ kế của mình đã đến đây để bắt mình đi, nếu không có tên đáng ghét đó giúp mình thì chắc giờ này mình đã bị đánh tơi tả rồi. Thật ra thì dù tên đó có đáng ghét đến đâu mình vẫn không thể nào có ác cảm với hắn được...”

“...Hôm nay mình lại bị một tên côn đồ bắt cóc, may sao mà tên đáng ghét đó lại đến giải cứu cho mình, được nằm trong lòng hắn, không hiểu sao mình cảm thấy ấm áp lắm, cứ muốn trút hết bao nhiều buồn bực ra ngoài thôi. Thế là mình khóc rống lên, mình cũng biết hắn khó xử với mọi người xung quanh lắm chứ, nhưng cho chừa, ai bảo hắn dám làm mình cảm thấy...thân quen như thế chứ...”

Đọc xong những dòng này, đôi bàn tay của tôi đột nhiên run lên bần bật, tim của tôi không còn giữ được những nhịp đập bình thường nữa, có lẽ tôi đã đọc nhầm, nhưng cũng có lẽ nhỏ đã viết nhầm nhưng ngay giờ phút này chính mắt tôi đã đọc thấy, chính tay tôi đã sờ thấy, cuốn nhật kí này, dòng chữ này, giấy trắng mực xanh, nhầm vào đâu được chứ?

“Bé Phương đang có cảm tình với...”

-Trái cây ngon lành tới rồi nè! – Đột nhiên nhỏ Phương mở cửa vào làm tôi giật bắn, cắt ngang dòng suy nghĩ mà hớt hãi giấu ngay cuốn nhật kí đó vào áo của mình.

Thấy tôi lén la lén lút không đứng thẳng được do giấu cuốn nhật kí vào trong áo, nên nhỏ tò mò hỏi chuyện:

-Gì thế Phong, đau bụng hả?

-Đ...đâu có!

-Sao ngồi kiểu kì vậy?

-Hề đâu có gì đâu, à mà có con gì ngoài cửa kìa!

Nhỏ ngây ngô nhìn theo hường chỉ của tôi nhưng đâu biết rằng đó chỉ là trò đánh lạc hướng để tôi có thể nhanh tay trả lại cuốn nhật kí về vị trí cũ.

-Có gì đâu Phong? –Nhỏ nhíu mày.

-À, chắc tại Phong nhìn nhầm! Thôi để làm bài tập tiếp nhá!

-Ùm....!

Dường như vẫn còn một chút nghi hoặc nhỏ nên Ngọc Phương cứ phùng má nhìn tôi rồi ngó nghiêng lung tung khắp phòng như để kiểm tra xem có điều gì đó khác lạ không.

Đột nhiên, nhỏ dừng mắt ở chiếc giường nơi đặt cuốn nhật kí rồi lườm tôi sắc lẽm, rồi lại nhìn vào cuốn nhật kí rồi lại lườm tôi, chừng khoảng 2-3 lần như thế thì nhỏ lại nhặt cuốn nhật kí của mình lên xếp vào trong hộp tủ mà mặt mày đỏ lựng, tay chân nhỏ bắt đầu líu ríu cả lên như đang gặp chuyện gì bối rối lắm.

Biết được có điều chẳng lành, tôi liền cắm đầu vào làm bài tập như điên như dại, nhưng nào đâu đang viết hùng hụt thì một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai tôi muốn giật bắn cả tim ra khỏi lồng ngực:

-Phong áp dụng sai công thức rồi nè! – Nhỏ Phương ân cần chỉ bài.

-À, ờ! Để sửa lại!

-Sao làm bài không vậy, ăn tý trái cây đi! – Nhỏ kéo dĩa trái cây lại gần tôi.

-Rồi rồi, ăn ngay!

-Có nóng không, để Phương mở quạt máy lên nhé?

-Không sao? B...bình thường mà, hề! – Tôi ấp úng.

-Vậy Phong cứ làm bài tiếp đi nhé, Phương sẽ theo dõi đấy!

-Ừ...ừ!

Chẳng hiểu nhỏ đang theo dõi bài tập của tôi hay đang theo dõi tôi nữa, trong lúc làm bài tập thấy ngưa ngứa vô cùng, giống như đang bị người ta theo dõi ấy.

Rồi một lúc sau nhỏ đột nhiên lên tiếng dò hỏi:

-Phong nè, cho Phương hỏi một tý được không?

-Ừ, Phương cứ hỏi đi!

-Liệu, một người con trai có bạn gái rồi thì Phương có được quyền thích người đó nữa không?

-Cái này...? – Tôi đăm chiêu.

-Không được à Phong?– Nhỏ sốt sắng.

-Không hẳn là không được! Nhưng mà chuyện nó hơi phức tạp tý!

-Không sao đâu,Phương hiểu nhanh lắm!

-Thì có lẽ là được, chỉ cần Phương không dùng những thủ đoạn xấu để tướt đoạt lấy người đó mà dùng tình cảm thật của mình chứng minh cho người đó thấy.

-Chỉ thế thôi sao?

-Ừ, chắc là thế, Phong cũng không rành lắm đâu! Chỉ nghe người ta nói lại thôi!

-Cám ơn Phong nhé!

-Không có gì, cơ mà sao Phương lại hỏi thế?

-Hi, hỏi để biết thôi! – Nhỏ cười hiền.

-Vậy Phong làm bài tập tiếp nhe?

-Ừ, làm đi!

Thế rồi tôi lại cắm cúi làm bài, rồi...tôi lại suy nghĩ những gì bé Phương đã nói lúc nãy.


"Liệu, một người con trai có bạn gái rồi thì Phương có được quyền thích người đó nữa không?"

“Phương à, lúc đó em đang suy nghĩ những gì trong đầu vậy, có lẽ nào…”

Chương 45:

Tình yêu là một dạng cảm xúc rất mơ hồ và khó đoán, bởi lẽ nó là một thứ gì đó rất mênh mông, bao la và vô cùng rộng lớn, ở đây tôi sinh phép được gọi nó là một vòng tròn cảm xúc.

Trong vòng tròn cảm xúc đó nó lại chứa các trạng thái cảm xúc khác nhau của con người như: hỉ, nộ, ái, ố, tham, sân, si.

Nói đến đây chắc cũng sẽ có một vài đọc giả thắc mắc 7 dạng cảm xúc đó là gì đúng không nào? Vâng, đó chính là thất tình của con người, có thể hiểu nôm na là như thế này, hỉ là vui, nộ là giận, ái là yêu, ố là ghét, tham là tham lam, sân là thù oán, si là si mê, đó là những trạng thái cảm xúc mà chúng ta thấy được khi bước vào cái vòng tròn cảm xúc đấy.

Tuy nhiên người ngoài cuộc nhìn vào chắc sẽ không cảm thụ được hết nhưng thứ đó đâu mà chỉ có người trong cuộc mới có thể trải nghiệm một cách chân thực 7 dạng cảm xúc trong cái vòng tròn cảm xúc đó mà thôi.

Sở dĩ tôi phải giải thích một cách dong dài những điều về tình yêu ở trên là vì sắp sửa đây tôi sẽ phải đối mặt với một gánh nặng tình cảm mới, một gánh nặng mà tôi không hề muốn mắc phải, nhưng điều đó lại xảy với tôi, ngay vào lúc này, mặc dù tôi không bị thúc ép gì cả nhưng làm sao tôi có thể bỏ ngơ chuyện đó được.

Cũng không biết kể như thế nào với quý độc giả cho dễ hiểu nên tôi sẽ tiếp tục những chuỗi ngày học thêm ở nhà Phương để quý đọc giả có thể từ từ chiêm nghiệm nhé!

Mọi chuyện có thể bắt đầu từ lúc tôi đọc trộm nhật kí của bé Phương, kể từ lúc đó tính cách của bé Phương bắt đầu có một sự thay đổi nhỏ nhưng rất rõ rệt.

Nếu như mọi khi, trong lúc học, nhỏ sẽ đi xuống nhà dưới sắc trái cây cho tôi ăn để có sức làm thêm một đống bài tập nữa, nhưng thay vì làm vậy, giờ đây nhỏ chỉ ngồi một chỗ kế tôi mà hướng dẫn thật tình cách làm bài tập cũng như công thức cần áp dụng.

Đôi khi dường như quá mệt mỏi trong công việc học tập nên nhỏ lại ngủ thiếp đi trên vai của tôi lúc nào không biết, đến khi được hỏi lí do thì nhỏ chỉ dụi mắt cười khì như một chú mèo con hối lỗi thôi.

Nhưng cũng lắm những khi nhỏ ngồi một mình trên bàn học, tay cấm cuốn nhật kí mà mắt nhìn đâu đâu như đang suy nghĩ chuyện gì đó, thỉnh thoảng nhỏ lại cười mỉm chi, rồi thỉnh thoảng nhỏ lại thở dài hết sức não nề như lâm vào bế tắc.

Tôi thì lúc đó đầu biết gì, chỉ nghĩ rằng đó là cảm xúc nhất thời của một đứa con gái mới lớn mà thôi, vì nhiều khi tôi cũng có xem một số chương trình tư vấn tâm sinh lí trên TV nên cũng có để ý chút đỉnh về mấy chuyện đó. Nhưng con trai mà, chỉ xem qua loa thôi chứ đâu có để ý nhiều đâu, lúc chương trình diễn ra thì tôi chỉ kịp nghe đoạn “Con gái mới lớn thường có những cảm xúc thất thường do biến động tâm sinh lí…” rồi chạy tót đi đá banh với tụi thằng Huy luôn.

Thế nên giờ đây tôi hoàn toàn mù tịt về những vấn đề này, chỉ biết trố mắt ra mà nhìn những hành động thất thường của nhỏ thôi, à mà cũng có hỏi vài câu ấy chứ, chẳng hạn như:

-Nè, sao ngồi thừ ra đó vậy, mệt hả?

-Hi, hông có gì! Đang suy nghĩ thêm bài tập cho Phong đó!

-Éc...!

Hoặc những lúc nhỏ ngủ gật trên vai tôi:

-Nè, trời sáng rồi dậy đi!

-Hả, trời sáng rồi hả?

-Hề hề, còn ngủ nữa là tới trời sáng thật đó!

-Đồ quỷ!

-Áu...ú...ú...ú! – Tôi rú lên tê tái bì bị nhỏ giẫm bàn giò.

Đấy, lúc nắng lúc mưa là thế, khi thì hiền như chú mèo con khi thì dữ như hổ đói, thiệt là chẳng biết đường đâu mà lần.

À mà còn về vấn đề trang phục nữa chứ, lúc mới vào học thì nhỏ vẫn giản dị trong những bộ áo len tay dài mang đậm chất trẻ con cực kì dễ thương, nhưng dần về sau, nhất là từ ngày tôi đọc trộm nhật kí đến nay thì nhỏ lại đổi một phong cách khác cũng xinh xắn không kém đó chính là những bộ váy xòe màu hồng lợt.

Các quý đọc giả đây nghĩ sao? Riêng tôi thì cảm thấy quá ư là tuyệt vời. Nếu như những bộ áo len làm Ngọc Phương trở nên trẻ con, đáng yêu thì những bộ váy xòe lại tôn lên nét nữ tính, đằm thắm ẩn chứa bên trong con người nhỏ.

Có thể nói Ngọc Phương đã thay đổi 180 độ kể từ khi tôi đọc trộm nhật kí, tôi thì chẳng dám đem những chi tiết được ghi trong đó ra để chọc đâu, bởi lẽ sự thay đổi của nhỏ trong những ngày qua làm tôi hơi run, không biết có bị gì không nữa, lỡ mà nhỏ điên tiết lên lại treo cổ tôi tòn ten trước cửa nhà cũng không chừng? Thôi, nguy hiểm lắm, tốt nhất thì nên giấu kín trong lòng cho đến khi xuống mồ luôn là an toàn nhất.

Nhưng mà như quý đọc giả biết đấy, lửa gần xăng lâu ngày cũng nổ, kim trong bọc lâu ngày cũng mất tiêu, người ta chẳng thể giấu mãi được chuyện gì cả nhất là những chuyện liên quan đến tình cảm, cảm xúc kìm nén sâu trái tim con người. Nó được ví như một trái bom nổ chậm, có thể phát nổ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu chỉ cần một kích thích nhỏ mà thôi.

Có thể lấy trường hợp của tôi và bé Phương ra làm một ví dụ điển hình, đáng lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp và êm xui nếu như tôi không tình cờ đọc trộm nhật kí của nhỏ, nhưng đó chỉ là nếu như thôi bởi vì giờ đây mọi chuyện đã xảy ra rồi, ngòi nổ của quả bom cũng đã được đánh lửa, những việc mà tôi có thể làm giờ đây là chờ đợi quả bom ấy phát nổ và lãnh chịu hết mọi hậu quả mà quả bom ấy mang lại.

Đó là một buổi tối cuối tuần học thêm tại nhà bé Phương, như mọi thường thì nhỏ sẽ cho tôi một đống bài tập lằng nhằng để giải rồi sau đó nhỏ sẽ chấm điểm từng bài, bài nào được điểm 7-8 trở lên coi như cho qua, còn bài nào từ 6 điểm trở xuống là nhỏ sẽ hướng dẫn lại bài đó rồi cho tôi một bài tương tự để giải.

Thế nhưng số lượng bài tập mà bé Phương soạn thì có hạng mà trình độ tiếp thu của tôi cũng không phải loại thấp, tuy lúc đầu có hơi lọng cọng đấy, nhỏ cho 5 bài thì tôi phải ngồi làm lại đến 4 bài rồi nhưng càng về sau tôi càng tiếp thu mau hơn, số bài tập phải làm lại cũng vơi dần đi, 4 bài, 3 bài rồi 2 bài thậm chí là chỉ sai có 1 bài thôi và lỗi sai đó cũng chỉ là một lỗi nhỏ về đổi đơn vị tính toán.

Thế nên những buổi học ở nhà Phương thường kết thúc rất nhanh, chỉ khoảng một tiếng đồng hồ thôi là tôi đã hoàn thành xong chỉ tiêu của nhỏ đưa ra rồi, thay vì phải ngốn hết 2 tiếng đồng hồ như trước đây.

Và cứ mỗi khi được nghỉ sớm là tôi lại xuống nhà dưới ngồi tán chuyện với ba của bé Phương, nội dung của những cuộc tán chuyện đó cũng chỉ xoay quanh việc học hành của tôi thôi, nhưng cũng lắm khi tôi bị bác gài hàng về chuyện của bé Phương, kiểu như:

-Hai đứa bắt đầu được bao lâu rồi

-Ẹc, đâu có chuyện gì đâu bác! – Tôi hớt hải.

-Thì bác hỏi hai đứa như thế này bao lâu thôi mà!

-Hic, làm gì có chuyện đó đâu ba! – Ngọc Phương tiếp lời tôi.

-Ơ, bác hỏi hai đứa học học thế này đã bao lâu rồi, con nghĩ đi đâu thế?

-Óe, bác đâu có nói rõ ạ!

-Bộ ngoài học ra còn có chuyện khác nữa sao?

-Kh…không ạ, chỉ là học thôi! – Tôi chối giả lả

Thiệt là tôi cũng ngại nói chuyện với bác lắm nhưng đã học xong rồi, ở lại mãi trong phòng của bé Phương cũng kì, mà xin đi về trước cũng chẳng đặng. Tất cả cũng chỉ tại thằng Toàn cô hồn mà ra, trái bom mà nó quăng cho tôi đến giờ vẫn còn dư âm nặng nề, nhất là khi đối mặt với chất xúc tác là ba của nhỏ đây thì nó càng tái phát khủng khiếp hơn cả trái bom gốc gấp vạn lần.

Nhưng khi nghe cái tin sét đánh ngay sau đây thì quý đọc giả sẽ coi tình huống ở trên chẳng là gì cả, bởi lẽ như tiêu đề của nó “tin sét đánh” tức là khi nghe đến tin đó thì toàn thân của quý đọc giả sẽ giật bắn lên như bị sét đánh vậy, cụ thể là như này:

Trong lúc nói chuyện với ba của bé Phương thì ông bỗng  rút điện thoại ra nói chuyện với ai đó rồi đi vào nhà với vẻ mặt rất đăm chiêu…

-Xem ra hôm nay không chở con đi được rồi Phương à!

-Sao thế ba?

-Công ty đột nhiên có việc họp đột xuất nên ba phải đi ngay bây giờ!

-Còn… – Nhỏ cắn môi mặt méo xệch.

-Chắc phải lỡ tuần này rồi con ạ, hay là để tuần sau ba chở đi bù nhé! 

-Hức, sao ba không nói sớm, làm con đã chuẩn bị đâu vào đầy rồi! – Nhỏ mếu máo.

-Thôi ba xin lỗi, con gái ngoan của ba đừng khóc mà, có Phong nhìn kìa xấu lắm!

-Kệ, bắt đền ba, hu!

-À, phải rồi! Phong ơi, giúp bác một việc được không? – Ông bỗng quay sang tôi.

-Dạ, bác cứ nói đi ạ!

-Phiền con chở bé Phương của bác ra Wonderland Q.7 chơi nhé?

-Kh…không thành vấn đề! – Tôi hơi bất ngờ về địa điểm.

-Vậy còn đi chơi với bạn Phong nhé Phương, ba sẽ cố gắng về sớm vào sáng mai được chứ?

-Um…! – Nhỏ khẽ gật đầu.

-Thế nhé, bác đi đây! Hai đứa nhớ vui chơi lành mạnh đấy!

-Nữa…! – Hai đứa tôi đồng thanh.

-Thôi thôi! Đi đây! - Ông cười khoái chí rồi tiến về phía gara xe.

Sau khi ba Phương đã lái chiếc xe hơi khuất bóng khỏi cổng nhà, tôi mới bèn đi nhè nhẹ đến chỗ của nhỏ mà khều vai:

-Nè…!

-Ơ hả…! – Nhỏ giật thót.

-Đi chưa?

-Đi đâu?

-Thì đi chơi chẳng phải ba của Phương đã nói rồi sao?

-Nhưng…

-Còn nhưng nhị gì nữa, đi mau kẻo trời tối thì chơi không được bao nhiêu trò đâu! – Tôi hấp tấp lôi tay nhỏ ra ngoài.

-Khoang đã mà! – Nhỏ giãy nãy.

-Gì nữa?

-Tóc tai, mặt mũi! – Nhỏ bẽn lẽn.

-Trời, đẹp thế này mà còn chưa chịu nữa hả?

-Mới khóc, lem hết rồi!

-Uầy, ok! Không được quá 30 phút đâu đấy!- Tôi lều bều ngồi xuống ghế sofa.

Đã có lần tôi đã nói với quý đọc giả rằng con gái khi trang điểm là vô thời hạn không nhỉ? Chắc là có rồi đúng không, đó chính là dịp tôi chờ bé Phương muốn rụng cả cổ để đi ăn tối ngay sau khi bọn tôi bị nhốt trên tầng thượng của trường đấy.

Theo như tôi nhớ thì lúc đó mình cũng đã phải chờ nhỏ suốt nữa tiếng đồng hồ chứ chẳng ít, nào là muỗi đốt, nào là gió lạnh ôi thôi đủ thứ, nhưng cũng may hôm nay là tôi được ngồi trên chiếc ghê sofa ấm áp đấy, chứ nếu không là tôi giãy đành đạch lên đòi đi ngay rồi.

Mà nghĩ cũng buồn cười thật, con gái lớn rồi mà còn đòi ba chở đi khu vui chơi nữa chứ, đúng là con gái một có khác, chẳng bù với tôi lúc nhỏ xin ba đi thú nhún một tý thôi đã bị ông nẹt cho một chập đến xám cả mặt mày rồi, chỉ biết lủi thủi một mình ở công viên mà chơi với đám bạn trong xóm thôi.

Nhưng hồi đó cũng tiếu lắm, giữa nguyên đám con trai tụi tôi thì lại xuất hiện thêm một nhỏ con gái siêu mít ướt luôn, tối ngày nhỏ đó cứ bị ăn hiếp suốt...à mà khoang...

“Con gái...mít ướt...bị ăn hiếp... Con gái...mít ướt...bị ăn hiếp...”

Đột nhiên trong đầu tôi lại lóe lên những hình ảnh hết sức quen thuộc...

“Con bé mít ướt...bị ăn hiếp...lời hứa 10 năm...cưới nhau...”

“Bé gấu?”

-Phong...!

-Ớ hả? – Tôi giật thót vì tiếng gọi của Ngọc Phương

-Làm gì mà suy nghĩ ghê vậy?

-À thì...! À, đang suy nghĩ nên chơi những trò gì ấy mà!

-Ơ, Phương hum nay được toàn quyền quyết định, Phong không được xen ngang! – Nhỏ phồng má cau có.

-Được rồi, sao cũng được mà!

-Hi, thấy bộ này đẹp hông! – Nhỏ xoay một vòng để khoe bộ váy xòe đang mặc.

-Ờ, thì cũng đẹp!

-Cũng đẹp thôi sao? – Nhỏ buồn thiu.

-Ẹc, tuyệt đẹp luôn!

-Hi, vậy đi chơi thôi! – Nhỏ cười rạn ngời lôi tôi ra khỏi cửa.

Thực ra thì tôi chả ham hố gì đi khi vui chơi chút nào, như quý đọc giả đã biết rồi đấy, tôi có vẻ như đã già trước tuổi rồi, không thể nào chơi những trò chơi cảm giác mạnh được, đặc biệt là tàu lượn siêu tốc. Còn nhớ lần trước vì muốn cho Hoàng Mai được vui mà tôi phải cắn răng chịu đựng những vòng xoay xoắn tít như những cái lò xo đó để rồi mửa lên mửa xuống hết mấy bận mới hoàn hồn lại được.

Thế nên, sở dĩ hôm nay tôi đi chơi với Ngọc Phương là vì thấy nhỏ có vẻ thất vọng khi không được ba mình dẫn đi, tôi cũng hiểu cảm giác đó lắm, nó ấm ức thế nào ấy cứ muốn khóc thét lên thôi. Nếu như người khác thì không hề gì, buồn vài ngày là hết thôi, nhưng với một cô gái mít ướt như bé Phương thì đó lại là một chuyện lớn, lúc nãy tôi mà không nhận lời của ba Phương thì chắc nhỏ đã khóc nhè sướt mướt rồi.

Nhưng kể cũng ngộ, mới vừa nãy nhỏ còn khóc huhu thì giờ đã tinh nghịch như trẻ con trên xe của tôi rồi, khi thì khua tay múa chân loạn xà ngầu cả lên, còn đập vào lưng tôi mấy cái đau điếng nữa chứ, nhưng cũng có khi nhỏ cứ qua loa đủ thứ chuyện trên đời làm tôi cứ rối cả lên:

-Phong nè, một lát mua kẹo cho Phương nghe!

-Rồi yên tâm!

-Phong ơi!

-Gì nữa?

-Mua cho Phương một con gấu bông nữa nha!

-Ừ, mua luôn.

-Phong à!

-Gì?

-Sẵn tiện ghé nhà sách để Phương mua thêm vài cuốn nữa nhé!

-Uầy, rồi!

-Phong ới ơi!

-Trời ơi, cái gì nữa!

-Hi, hông có gì!

-Phụt…sặc máu!

Trẻ con đúng là trẻ con mà, chở bé Phương sau xe mà cứ như chở nguyên cái đại nhạc hội không bằng vậy, miệng mồm lúc nào cũng tíu tít cả lên, chắc có lẽ do lâu quá mới được nói lại nên nhỏ cứ nói suốt như thế, còn nhớ lúc trước nhỏ chỉ chuyền giấy này nọ thôi mà cũng hết mấy chục đôi giây để trò chuyện rồi đấy.

Mà cũng phải công nhận một điều rằng giọng của nhỏ Phương nghe dễ thương cực luôn, vừa be bé lại vừa bông bổng, lại có pha trộn một chút gì đó của Hà Nội nữa, thiệt đấy, tôi không đùa đâu, lúc mà nhỏ lần đầu tiên nói chuyện trước mặt bà mẹ kế thì 1 phần bất ngờ là do chất giọng hơi Hà thành của nhỏ đấy. Ai đời, cha miền nam, mẹ miền nam, ngay cả mẹ kế cũng là miền nam vậy mà đứa con gái lại lơ lớ giọng bắc. Hỏi thì nhỏ cũng chẳng giải thích được, tự dưng lại phát ra âm điệu như thế.

Cơ mà chung quy lại thì nghe cũng hay hay đấy các quý đọc giả ạ, giọng thì không quá gắt như miền bắc nhưng cũng không quá đậm chất như miền nam, chỉ ở mức se se vừa đủ để đã lỗ tai thôi, nhỏ Phương nếu đi thi kể chuyện em nghe thì đoạt giải nhứt là cái chắc, hứa luôn đấy.

-Ê nè, bộ tuần nào ba Phương cũng dẫn đi chơi hết hả? – Tôi thắc mắc.

-Chứ sao, hồi nhỏ cũng thế mà! Giờ vẫn thích!

-Trẻ con quá chừng, lớn già đầu mà còn đi chơi mấy trò này!

-Kệ người ta, hứ!

-Uầy, bớt tính trẻ con lại đi! Không khéo lát người ta lại tưởng anh hai chở em gái đi chơi thú nhún nữa thì khổ.

-Phong đêu! – Nhỏ tức tối đánh một cái chát rõ to vào lưng tôi.

-Xít….à! Trời ơi, oánh gì đau ghê thế! Giỡn tý thôi mà!

-Hông thích Phong nói thế, hông muốn làm em gái của Phong đâu!

-Chứ sao, trẻ con thế mà!

-Vậy, hông trẻ con nữa là được phải hông?

-Ừ, thì…thì chắc vậy! – Tự dưng tôi bối rối.

Thế rồi từ lúc đó cho đến khu vui chơi, nhỏ chẳng qua loa thêm câu nào nữa cả, chỉ lẳng lặng hát thì thầm bài hát nào đó nghe lạ hoắc, thi thoảng lại chu mỏ đấm nhẹ vào vai tôi như hờn dỗi, những lúc đó tôi cũng chẳng biết nói gì ngoài thốt ra 3 tiếng rất ư là phổ thông: “ấm đầu hả?”

Và rồi sau khi mua vé vào cổng thì chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh khu vui chơi để tìm một trò phù hợp với mình, cơ mà phù hợp với nhỏ chứ tôi đâu có được quyền chọn trò nào chơi đâu, nhiệm vụ của tôi chỉ là trông trẻ thôi mà, thế nên tôi cứ tò tò theo sau nhỏ đi hết chỗ này tới chỗ khác muốn rụng cả chân. Lại có những khi nhỏ đột ngột tăng tốc làm tôi hú vía mà rượt theo như tên bắn, khi đến nơi tôi mới tá hỏa ra là nhỏ chạy theo ông bán kẹo bông gòn, coi nhỏ con vậy chứ chạy cũng gớm ăn lắm.

Nhưng khác với Hoàng Mai hiếu động, nhỏ Phương không gấp gáp gì chơi những trò chơi cả, nhỏ chỉ đi lanh quanh trong khu vui chỉ để ngắm nghía từng cảnh vật mà thôi, đôi khi cũng có ra sát sát bìa công viên để ngắm cảnh cây cỏ nữa, vì khu vui chơi Sài Gòn wonderland này trước kia là đồng vắng mà, sau này người ta mới xây dựng nên bề thế như ngày nay đấy.

Mà thất vọng một điều rằng, tuy nằm giữa khu đô thị Phú Mĩ Hưng phồn hoa nhưng cũng không nhiều người đến đây chơi lắm, có lẽ là vì mới khai hoang nên ít người chú ý tới nơi này, nhưng cũng có lẽ vì tin đồn trước đây đã có một người chết khi đi tàu lượn siêu tốc nên người ta cũng dè chừng không muốn đến.

Chắc có lẽ hiện nay nhiều khu vui chơi khác mọc lên đã cạnh tranh quyết liệt với nơi này nên vắng khách cũng phải, ngay cả tôi mà muốn đi chơi thì chỉ muốn đi Đầm Sen hoặc Suối Tiên thôi, chẳng muốn đến đấy chút nào cả, nhưng vì đã trót hứa với ba của nhỏ rồi nên cứ mặc nhỏ toàn quyền quyết định vậy. Vả lại, một lí do chính đáng khác là nếu đi xe đạp ra Đầm Sen hoặc Suối Tiên bây giờ thì chắc một điều rằng, sáng mai mới tới!

-Kiếm trò nào chơi đi, sao cứ đi tản bộ mãi thế này? – Tôi ngáp dài mệt mỏi.

-Hôm nay tự dưng chỉ muốn đi dạo thế này thôi, Phong có thích hông?

-Ừ, thế cũng được, nếu thích đi dạo như thế thì lần sau bảo Phong chở cho đi chỗ khác đẹp hơn!

-Chỗ nào vậy?

-“Nhà nghỉ nha em?” -“Cái anh này nhỏ tiếng thôi, người ta nghe thấy thì sao?”

“Kệ họ, mặc mớ gì tới tụi mình”

Tự dưng vừa tính mở miệng ra đáp lời nhỏ Phương thì một cặp tình nhân ngồi ở băng ghế đá cách chỗ tụi tôi không xa lớn tiếng trò chuyện làm bọn tôi không muốn nghe cũng không được, và thế là mặt mày đứa nào đứa nấy đỏ lừ vì ngượng toàn tập với cặp đôi đó.

Để tránh tình trạng ấy tiếp tục xảy ra nên tôi dẫn nhỏ Phương ra một góc sáng sủa hơn để bàn chuyện:

-Vậy Phong tính dẫn Phương đến chỗ nào, đừng nói là… – Nhỏ cuối gằm mặt mắc cở.

-Éc, đâu phải chỗ người hai người hồi nãy nói đâu! Chỗ của Phong trong sáng hơn nhiều, ai cũng có thể tới được!

-Là chỗ nào?

-À, cầu Ánh Sao đấy, cũng gần đây thôi nhưng cảnh quan đẹp hơn nhiều, nếu thích thì tuần sau nhờ ba Phương chở đi chơi một lần đi!

-Lần sau Phong chở Phương đi nữa được hông?

-À, việc này…

-Hông được hở? – Nhỏ chu mỏ buồn hiu.

-Ừ, thì chắc là được!

-Hi, vậy mình đi dạo tiếp ha? – Nhỏ lại cười toe toét mà tiếp tục tản bộ.

Nhưng mà dù cho nhỏ Phương có tinh nghịch cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm tôi sao lãng được cái ý nghĩ về con bé 10 năm trước, tại sao trong đấu tôi lại chợt lóe lên những kí ức hỗn độn ấy nhỉ, con bé ấy có liên quan gì đến tôi mà tại sao đến bây giờ tôi vẫn còn gợi nhớ đến nhỏ?

Nhưng sẽ vẫn chưa là gì nếu cái tên ấy không vang lên giữa những dòng kí ức đó, cái tên làm tôi suy nghĩ rất nhiều:

“Bé gấu...”


Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 - Phần 17
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 1.0
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
Teya Salat