Duck hunt

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 1.0 - phần 17

Chương 46:

Sau khi đi dạo muốn rụng cặp giò ở wonderland xong, nhỏ Phương đột nhiên chẳng chịu về nhà, vẫn nằng nặc đòi tôi chở đi chỗ khác để chơi mặc dù trời đã bắt đầu trở lạnh và lất phất sương rơi.

Sài Gòn về đêm nó năng động lắm, dường như là không ngủ vậy. Thật không khó để tìm một chỗ ăn chơi trên cái mảnh đất phồn hoa đô hội này. Nhưng tôi nói là ăn chơi chứ không phải là vui chơi. 

Đúng, tìm một chỗ để ăn chơi, đàn đúm thì Sài Gòn đây không thiếu, nhưng muốn tìm một chỗ để vui chơi lành mạnh thực sự thì chắc có lẽ chỉ có những chỗ thú nhún dành cho trẻ con mới đáp ứng được điều kiện đó mà thôi.

Nhưng quý đọc giả đây đừng phán quyết vội Sài Gòn là một nơi ăn chơi trát tán nhé, sai lầm đấy. Không lành mạnh ở đây là giới hạn dành cho trẻ con thôi, bởi lẽ sống trên đây lâu tôi mới nghiệm ra được một điều thế này: “nơi nào có góc khuất, nới đó có tình nhân”

Sự thật là chuẩn xác trên 90% đấy quý đọc giả ạ, phàm là chỗ nào vắng vẻ có không khí thơ mộng một tý như ở bờ kè, chân cầu, hay dọc bờ sông hoặc thậm chí là công viên vào ban đêm đều có những đôi tình nhân đang say men tình ở đó cả.

Tôi thì cũng chẳng ngại những chỗ đó là mấy đâu, vì lúc trước tôi với Hoàng Mai cũng có tạt ngang mấy lần để hòa nhập với công động chung mà, chỉ có điều là dừng ở mức tựa vai với nắm tay thôi chứ không có dữ dội như các bậc đàn anh đàn chị đi trước được.

Vậy quý đọc giả biết điều tôi ngại ở đây là gì không? Chính là Ngọc Phương ngây thơ nhà ta đấy, thử tưởng tượng xem nếu để một cô bé có tính cách trẻ con này nhìn thấy những cảnh tình tứ thì sao nhỉ? Quả thật không tưởng tượng được, nhưng chắc một điều rằng nhỏ sẽ bị tiêm nhiễm những hình ảnh đó và mất đi vẻ ngây thơ, thánh thiện vốn có của mình ngay.

Chưa kể không biết phản ứng của nhỏ thế nào khi nhìn thấy những hình ảnh đó nữa, có thể sẽ hét toáng lên, có thể là vùn chạy đi nhưng cũng có thể là ngất xỉu cái độp tại chỗ luôn vì quá sock, nếu mà xảy ra thật thì tôi cũng chẳng biết nên xử sự thế nào nữa đây, đúng thật là khổ mà.

Vậy nên để tránh tình trạng đó xảy ra dẫn đến hậu quả khôn lường thì tôi đành dẫn nhỏ đến nơi tôi cho là an toàn nhất và lành mạnh nhất cho đến thời điểm hiện tại, đó chính là...............công viên gần nhà tôi ấy mà, hề hề!

Bởi lẽ từ nhỏ đến giờ chơi trong công viên này, tôi hiếm khi thấy cặp tình nhân nào có những hành động thoái hóa lắm, chắc có lẽ là do một phần công viên này để đèn hơi sáng, nhưng cũng có thể là dân tình ở đây hiền lành, không sung sức như ở những nơi khác nên trông có vẻ ôn hòa và lành mạnh hơn rất nhiều, rất thích hợp để Ngọc Phương đi dạo vòng quanh chán chê mới thôi.

Hôm nay cũng đúng là dịp cuối tuần nên công viên khá là đông người đi dạo cũng như dẫn con đi chơi thú nhún các kiểu, nhìn nhộn nhịp chẳng kém gì mấy khu vui chơi lớn đâu. Hơn nữa, đồ ăn ở đây giá cả rất phải chăng, lại còn rất ngon nữa, nhất là những món ăn vặt như bánh tráng trộn, bột chiên, mì phá lấu..., nhìn ngon miệng vô cùng, bé Phương thấy thế cũng thích lắm, cứ nằng nặc bắt tôi dẫn đi ăn cho bằng được:

-Phong ui, Phương muốn ăn mì phá lấu!

-Đi chơi chút đã, chưa gì đã đòi ăn rồi!

-Đi ăn đi mòa! – Nhỏ chu mỏ quắp lấy tay tôi mà làm nũng.

-Éc, thôi thôi! Ăn thì ăn vậy! – Tôi hốt hoảng vì cách làm nũng của nhỏ.

Bí cách tôi đành dẫn nhỏ vào một quán mì phá lấu gia truyền gần đó mà tôi và Hoàng Mai thường ăn.

Cũng phải nói qua món mì phá lấu một tý cho quý đọc giả nào chưa biết. Phá lấu có xuất sứ từ người Tàu, du nhập vào sài gòn đã lâu rồi, từ các quán bình dân cho đến cao cấp đều xuất hiện hình ảnh của nó. Thực chất phá lấu là bao tử và ruột non heo như phổi, gan, tim heo và cả bò nữa, cách chế biến rất giản dị là tẩm ướp gia vị mà trong đó ngũ vị hương là chính.

Cũng có nhiều kiểu chế biến phá lấu lắm, nhưng kiểu mà tôi thích nhất vẫn là mì phá lấu thơm lừng, béo ngậy. Những nguyên liệu cần chỉ là một vắc mì tôm, vài ba miếng phá lấu cùng với yếu tố quan trọng nhất chính là nước lèo nóng hổi vừa thôi ừa ăn. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để quý đọc giả đây “lâu không ăn thấy thèm” rồi.

Nhưng mà muốn ăn ở nhưng quán vỉa hè thế này thì trước tiên trang phục của các bạn phải tông xẹt tông với quán trước đã, bởi lẽ quý đọc giả không thể nào mặc một bộ đồ sang trọng, đắt tiền mà ngồi ở những quán ăn thế được, cho dù được thì cũng kì lắm. Hoàng Mai trước đây rất hiểu ý nên mỗi lần đi ăn em chỉ mặc vào một bộ quần kaki ngắn, áo pull thôi, nom hợp tông với quán lắm.

Nhưng Ngọc Phương thì lại lâm vào một tình thế bất đắc dĩ, bởi lẽ trang phục của nhỏ là bộ váy xòe xinh xắn, có thể dùng để dự tiệc, đi chơi ở những nơi sang trọng các kiểu, còn đối với những quán ăn vệ đường thế này thì chẳng khác nào tâm điểm để người ta chú ý, bàn tán.

Bằng chứng là khi tôi vừa dẫn nhỏ vào quán thôi thì đã có hàng chục con mắt tòm tèm dán chặt vào thân hình của nhỏ Phương rồi, đã thế bộ váy xòe này lại là kiểu để vai trần nữa chứ, bờ vai trắng toát của nhỏ cứ lộ ra khiến cho mọi cặp mắt không thể nào rời đi được. Tức tối, tôi liền cởi cái áo khoác của mình ra rồi choàng vào người nhỏ Phương để che đi những tia nhìn nham nhỡ của những người xung quanh.

Thấy tôi có vẻ ngồ ngộ, nhỏ liền hỏi:

-Phương đâu có lạnh đâu mà...

-Không phải khoác để lạnh, Phương thử nhìn những người xung quanh xem!

Nghe lời tôi, nhỏ nhìn bao quát một vòng xung quanh rồi thủ thỉ:

-Sao ai cũng nhìn Phương hết vậy?

-Ai bảo vào quán bình dân mà mặc đồ sang trọng làm gì, người ta nhìn là phải!

-Nhìn thì có gì đâu, bình thường mà!

-Uầy, nói chung là Phong thấy ngứa mắt lắm, cứ che lại cho chắc ăn!

-Vậy là Phong..., hi! – Nhỏ bỗng đỏ ửng mặt cả lên mà cười mĩm.

-Gì thế, ấm đầu nữa hả?

-Hông có, tại đang vui!

-Khác người thật! Tự dưng lại phát cười lên à! – Tôi gãi đầu đần mặt.

-Kệ người ta, hi! – Nhỏ vẫn cười hồn nhiên.

Sau khi lót dạ tại quán mì phá lấu xong, chúng tôi lại tiếp tục đi dạo trong công viên thơ mộng vào cuối tuần thứ 7. Càng về đêm, sương càng rơi xuống nhiều, khí trời vì thế mà ngày một lạnh hơn, mặc dù tôi đã cởi áo khoác ra cho bé Phương mặc rồi nhưng nhỏ cứ run bần bật lên mà co rúm như một chú mèo con mắc lạnh vậy.

Thấy thế tôi cũng tội lắm, nhưng cứ mỗi lần đề nghị bé Phương về nhà thì nhỏ cứ chối đây đẩy rằng mình đây không lạnh đâu, nhưng đến răng còn đánh bồ cạp lên như thế mà không lạnh cái nổi gì chứ, đang là tiết lập đông nữa, không khéo nhỏ bị cảm lại khổ, thế nào cũng bị ba nhỏ mắng vốn thôi.

Vậy nên tôi cứ xuống nước năn nỉ:

-Về đi mà Phương, trời lạnh rồi!

-Hông về, còn sớm mà, muốn đi chơi!

-Ẹc, không về kẻo bị cảm đó!

-Kệ!

-Bị cảm rồi Phong sẽ bị ba Phương la đó!

-Kệ luôn!

-Nhưng nãy giờ toàn đi dạo không mà, chán chết!

-Bộ đi dạo với Phương làm Phong chán đến thế sao? – Nhỏ đột nhiên chùn giọng.

-Không, à không phải ý đó đâu...

-Vậy tại sao Phong lại nói thế chứ, 1 tuần Phương mới được đi chơi một lần mà, hức! – Nhỏ mếu máo quệt nước mắt.

-Thôi Phong xin lỗi mà, giờ muốn đi chơi tới chừng nào cũng được hết!

-Vậy nha, không được nuốt lời đó! – Nhỏ chu mỏ xụ mặt.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tiếp tục đi dạo với bé Phương, nhưng để tránh tình trạng bị cảm lạnh, tôi liền ghé vào một quán nước gần đó mua cho nhỏ một cốc chà chanh nóng uống cho ấm người.

Cầm cốc trà chanh lên mà thổi phù phù, hai má của nhỏ chợt đỏ ửng lên những mạch máu li ti do hơi nóng lan tỏa nhìn rất dễ thương. Phải nói một sự thật rằng, tuy bé Phương không sang trọng, quý phái bằng Lan, không xinh đẹp, mĩ miều bằng Hoàng Mai, thậm chí không mủm mỉm hai má giống như Lam Ngọc nhưng đổi lại, nhỏ lại có một tâm hồn hết sức ngây ngô, trẻ con, đôi lúc lại có một chút bất thường xen lẫn sự tinh nghịch, hồn nhiên.

Nhưng tôi xin cam đoan một điều rằng, những ai đi chung với Ngọc Phương sẽ không bao giờ cảm thấy buồn tẻ đâu, chắc chắn bạn sẽ phải mở miệng ra ít nhất một lần để nói hoặc cười về những vấn đề ngây ngô mà nhỏ đề cập đến cho dù bạn có đang buồn thế nào đi chăng nữa, chỉ cần nhỏ mở lời thì khoảng cách sẽ được xua tan ngay.

Đó chính là điểm mạnh và nổi bật nhất của ngọc Phương mà hiếm ai có thể sở hữu được, chưa kể nét đẹp của Ngọc Phương cũng không phải là thường, nhìn cũng dễ thương lắm đấy chứ, mắt tròn xoe đen tuyền, hai má trắng sữa còn li ti những mạch máu nhỏ và đặc biệt là kiểu tóc mái ngố nhìn rất tinh nghịch, ngặc cái lại là thân hình của bé Phương hơi nhỏ nhắn một tý, nhưng thiết nghĩ nếu nhỏ Phương mà không nhỏ nhắn, xinh xinh thì đâu còn nét trẻ con nữa đâu, thế nên đôi khi chính ngoại hình của bạn sẽ ảnh hưởng đến tính cách của bạn đấy.

Miêu tả về bé Phương như thế cũng được rồi, lời nói mà, đâu thể diễn tả hết con người thật chứ, thôi thì trở lại với việc đi dạo trong công viên vậy, đi được một lúc thì bỗng dưng có một cô bé tuổi trạc 12-13 gì đó xách một giỏ bông đến mời chúng tôi:

-Anh ơi, mua bông tặng người yêu đi ạ!

-Hơ ơ...! – Tôi ngớ người vì bị cô bé hiểu lầm.

-Anh có mua không? – Cô bé vẫn chờ.

-Ơ, anh không...

-Lấy cho chị một bó hoa nhỏ nhé! – Nhỏ Phương cười hiền.

-Ơ, Phương! – Tôi đần mặt.

-Không có gì đâu mà, vì Phương lúc đó cũng tự mình kiếm tiền giống cô bé này nên đồng cảm thôi!

-Bông của chị đây!

-À, để Phong trả tiền cho! – Tôi nhau nhẩu.

-Gì thế Phong?

-Coi như Phong tặng Phương vậy, hề hề! – Tôi gãi đầu giả lả

-Ùm, cảm ơn Phong! – Nhỏ ôm bó bông cười thật tươi.

Đi dạo mãi thì cũng mỏi chân nên chúng tôi bèn nghỉ mệt tại một bằng ghế đá trong công viên. Tôi thì mệt lả người mà ngồi xoa bóp cái chân mỏi rụng rời do cuốc bộ, còn bé Phương vẫn vui vẻ mà ngồi tia hia bó bông lúc nãy, trong sắc mặt của nhỏ còn hồ hởi lắm, dự là còn có thể cuốc bộ thêm một quảng khá xa nữa đấy, đúng là số khổ thật.

Và rồi những cơn gió lạnh bắt đầu nổi lên, phải nói rằng thời tiết tháng 12 năm nay thật là lạ, rất lạnh, lại còn có mưa nữa chứ, làm cho khí trời đã lạnh nay còn lạnh hơn. Bé Phương dường như chịu lạnh kém nên cứ ngồi co ro một đống mà mặt mày trắng bệch ra như tượng.

Cũng phải, cốc trà chanh lúc nãy nhỏ đã uống hết từ lâu rồi, giờ chẳng còn thứ gì để chống lạnh nữa nên cảm thấy lạnh trở lại là đúng thôi, nhưng xem chừng nhỏ vẫn còn muốn ở lại nên tôi không dám đề nghị ra về, không khéo nhỏ lại khóc nữa thì dỗ mệt lắm, vậy nên tôi đành dùng biện pháp tối hậu nhất là:

-À, Phương ơi! Có lạnh không?

-Một chút chút thôi! – Nhỏ vẫn gắn gượm

-Nói thật đi, Phong không có kêu về đâu!

-Ùm, có...!

-Vậy ngồi sít vào Phong này, sẽ ấm hơn đấy! – Tôi mạnh dạn đề nghị.

-Hơ, mình! – Nhỏ hơi kinh ngạc.

-Nếu không tiện thì thôi vậy!

-Không đâu, tiện mà! – Nhỏ bẽn lẽn nhích gần đến tôi.

Không hiểu sao mà lúc đó tôi lại gan đến mức đưa ra một sáng kiến táo bạo như thế nữa, chỉ biết là nếu đề nghị thì nhỏ Phương sẽ cảm thấy rất ấm áp thôi, ngoài ra tôi không còn suy nghĩ nào khác hết:

-Phong này! – Nhỏ đột nhiên cất tiếng.

-Phong có nhớ ngày học đầu tiên chung mình đã bị gì không?

-Hình như là bị nhốt trên tầng thượng phải không?

-Ừa, lúc đó Phong đã làm cho Phương tức điên lên luôn!

-Uầy, chuyện đã qua rồi mà!

-Hông, Phương đâu có truy cứu mấy chuyện đó làm gì, ý Phương nói là chuyện sau đó nữa kìa!

-Thì chúng mình được tụi thằng Toàn cứu!

-Hông, lùi một chút!

-À, Phong phá cửa nhưng nó vẫn trơ trơ!

-Ghét, sao lùi xa thế? – Nhỏ chun mũi giận dỗi.

-Rồi rồi! Là chuyện tụi mình bị mắc mưa phải không?

-Ừa hì! Cũng may là trí óc còn tốt đó!

-Mà sao nhắc chuyện này làm gì?

-Phong không còn nhớ gì sao, lúc đó trời đã mưa…

-Ừ, phải hình như mưa lớn lắm!

-Nhưng Phương thì không thể chịu lạnh giỏi được như Phong thấy hôm nay đấy!

-Đúng rồi! Còn nhớ lúc đó Phương đã rung cầm cập lên mà!

-Nhưng cũng chính Phong lúc đó đã che chở cho Phương giống như bây giờ vậy, Phong còn nhớ chứ!

-Ừ, còn…!

-Thực sự thì lúc đó nếu không có Phong chắc Phương sẽ không qua khỏi đâu!

-Phương đừng nói thế, lúc đó Phong làm sao mà thấy chết không cứu được!

-Ư, nhưng dù sao Phương cũng nợ Phong một lời cám ơn mà!

-Ơ, cứ tưởng lúc đó Phương chép bài dùm Phong là huề rồi chứ!

-Không đâu, cái đó là vì bữa ăn tối thôi, Phương việc nào ra việc đó mà, hi!

-Ừm, sao cũng được!

Thế là chúng tôi tiếp tục ngồi chiêm ngưỡng những cảnh đẹp trong công viên thơ mộng đêm cuối tuần. nhưng có một điều rằng, chúng tôi không phải là người duy nhất ngồi ở góc khuất này, ngoài chúng tôi ra còn có rất nhiều cặp ngồi ở các băng ghế đá xung quanh mà lúc vào chúng tôi không kịp để ý, vậy nên vô tình tôi và bé Phương đã lâm vào một tình huống hết sức ngặt nghèo có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc:

-“Anh à, đừng…” -‘Hông sao đâu em, mọi người xung quanh đều thế mà…”

-“Anh kì ghê…” -“Có gì đâu mà, cho anh thơm một cái nào…”

Vâng thưa các đọc giả, tuy công viên này đúng là một nơi vui chơi lành mạnh nhất mà tôi biết thiệt đó nhưng tôi chưa bao giờ đi hết một vòng công viên để tham quan cả, nhất là ở những góc khuất nhiều cây cối như thế này. Lúc đó chúng tôi nào biết những cặp tình nhân lại thích bóng tối như thế chứ, giờ có nhấc mông ra khỏi băng ghế đá thì cũng kì lắm, thế nào cũng bị để ý cho coi.

Thành ra bây giờ chúng tôi chỉ biết hứng trọn hết toàn bộ những cuộc trò chuyện mà những đôi tình nhân giành cho nhau mà thôi, ngặt cái là không phải trò chuyện thôi đâu, còn kèm theo hành động nữa chứ đúng là “học đi đôi với hành” mà.

Nhìn bên phải thì đã thấy cặp tình nhân nọ choàng tay nhau ôm xà nẹo, hú vía quay qua bên trái thì lại bắt gặp một cặp khác đang âu yếm hôn nhau làm tôi muốn đỏ cả mặt, ngửa mặt lên trời thì không được rồi, thế nào người ta cũng bảo mình điên cho coi, giờ chỉ còn một hướng duy nhất là cúi mặt xuống đất để không nhìn thấy gì thôi.

Nhưng hỡi ơi, khi cúi mặt xuống thì tôi lại bắt gặp một điều còn khủng khiếp hơn cả những cảnh tình tứ nữa, đó không gì khác chính là khuôn mặt xinh xắn, hồng hào của bé Phương giờ đây đang rút sát vào người tôi để tìm hơi ấm.

Thật vậy vừa cúi xuống thì nhỏ cũng vừa ngước lên, mặt đụng mặt, mắt chạm mắt , cộng với những kích thích từ những cặp xung quanh nữa nên chúng tôi không thể nào giữ bình tĩnh quá lâu được, chưa đầy 5s thì tôi và nhỏ đã bối rối mà nhìn đi hướng khác rồi.

Cứ tưởng như thế là đã quá sức chịu đừng rồi nhưng còn chưa hết, gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn kéo theo những hạt sương lạnh buốt thấm vào người chúng tôi nghe sởn cả da gà, tôi biết giờ này bé Phương đang lạnh lắm, tựa vào người tôi mà nhỏ vẫn còn run bần bật kia mà. Cũng phải thôi, từ lúc nhỏ ngồi sít vào tôi đến giờ thì chỉ có nhỏ tựa vào tôi chứ tôi chưa hề đụng vào nhỏ một lần nào cả, chẳng qua là vì chưa chủ động ôm con gái bao giờ với lại tay của tôi đang rung lẩy bẩy lên đây này ôm kiểu gì được.

Nhưng mà trước thời tiết ngày một lạnh thế này mà nhỏ Phương vẫn chưa chịu về nhà thì thôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc sử dụng cách nãy giờ mình chưa dùng thôi.

“Nam mô, cái này là để giúp người ta khỏi lạnh thôi chứ không có lỗi gì với Hoàng Mai hết, thiện tai thiện tai!”

Cầu khấn xong, tôi rụt rè choàng tay kéo bé Phương sát vào người mình, lúc đầu khi thấy tôi làm thế nhỏ cũng ngạc nhiên lắm, cứ lắm la lắm lét nhìn tôi nhưng khi được giải thích thì nhỏ chẳng phản ứng gì nữa, mặc nhiên rụt đầu vào lòng tôi hệt như cái lúc bị mắc mưa trên sân thượng 4 tháng trước đây vậy.

Lúc đó, cũng như bây giờ, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất rằng phải bảo vệ người con gái trước mặt mình cho bằng được, quyết không được để người đó bị tổn thương một chút nào cả, không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ đó nhưng nếu bỏ mặc họ nhưng thế tôi cảm thấy rây rức lắm. Tôi đã từng nghe Hoàng mai nói rằng đó là một cái nghiệt mà tôi mắc phải, nếu muốn thoát khỏi thì tôi phải dứt khoát hơn nữa, nhưng xem ra tôi chẳng thế nào thoát được rồi.

Độ chừng 15-20 phút sau, trời cũng ngưng gió hẳn, cái lạnh vì thế cũng không còn cắt da cắt thịt như trước nữa, nhìn xung quanh thì đã thấy các cặp tình nhân đã về từ lúc nào rồi, chẳng còn một ai. Đáng lí ra thì tôi có thể thấy họ về đấy, nhưng lúc nãy cảm thấy mệt nên tôi chợp mắt một tý đến bây giờ thì họ mất tăm luôn.

Nhìn đồng hồ thì cũng đã 9h50 rồi, trời cũng đã về khuya, tối mịt chỉ còn một vài ánh đèn le lói đủ để soi sáng đường đi mà thôi, vừa định vươn vai ngáp dài thì tôi bắt gặp một trở ngại vô cùng lớn, bé Phương giờ này đã ngủ khò trong lòng tôi tự lúc nào rồi, ngủ say mê luôn chỉ thì điều chưa có mút ngón tay như em bé mà thôi.

Nhưng mà đến khi đánh thức nhỏ thì tôi lại đổi ý, hiếm khi được thấy nhỏ ngủ mê như thế mà, phải kiếm cách gì đó chọc nhỏ trả thù hôm bữa mới được, mà nhìn quanh thì chẳng có thứ gì để quậy phá được cả, viết thì ở trong cặp rồi, mà cái cặp lại gửi ở ngoài chỗ giữ xe, cũng như không.

Bí cách tôi đành vừa nhìn nhỏ vừa suy nghĩ, nhưng càng nhìn tôi lại càng rối, bởi lẽ khi ngủ nhỏ quá ư dễ thương, hai má do được sưởi ấm nên cứ hồng ửng cả lên làm tim tôi cứ đập thình thịch từng cơn như bị nhồi máu cơ tim vậy. Bất giác, tôi đưa tay lên định véo má nhỏ một cái nhưng may là kịp kềm nèn lại được.

Véo má nhỏ lúc này chẳng khác nào tên sở khanh, lợi dụng con gái mà làm chuyện đồi bại, vậy nên ngoài ngồi yên ra tôi quyết không làm gì nhỏ cả, đây chính là lúc luyện thần kinh thép đấy, qua được vòng này tôi sẽ lên thần luôn, tu thành đắc đạo.

Bỗng nhiên từ phía sau tôi có một tia đèn chiếu thẳng tấp, đó có vẻ như là ánh đèn pin nhưng ánh đèn pin của ai mới được, ai mà giờ này cầm đèn pin đi rọi lung tung trong công viên chứ.

Chợt tôi giật mình: “Chết cha, ông bảo vệ công viên”

Thường thì khi công viên sắp đóng cửa, sẽ có một  toán bảo vê đi lùng sục xem còn người nào” tá túc” trong công viên không để mà đuổi thẳng cẳng ra ngoài, thảo nào mấy cặp kia ra về hết rồi, chỉ còn một mình chúng tôi đơn độc trong công viên mà thôi, bây giờ mà bị mấy ông bảo vệ bắt được thì thế nào cũng bị hỏi tên rồi giao cho trường xử lí thôi, đến nước đó thì tiêu, nổi tiếng luôn ấy chứ, vậy nên chẳng còn cách nào khác, tôi liền bế bé Phương lên trốn khỏi sự truy lùng của mấy ông bảo về rồi tìm cách thoát ra ngoài.

Nhưng do trời tối cộng với quá gấp rút nên tôi sơ ý vấp phải thành chắn của bồn hoa mà ngã nhào luôn vào đó.

-Hơ, ức…! – Bé Phương giật mình tỉnh giấc.

-Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Mấy ông bảo vệ đang tìm chúng mình đó, để bị bắt là nổi tiếng khắp trường luôn đấy!

-Vậy giờ phải làm sao?

-Nằm trong này chờ cho mấy ổng đi qua rồi chuồn lẹ!

-Ùm…! Nhỏ khẽ gật.

Thế nhưng mấy ông bảo vệ đó dường như nghe được tiếng động lạ lúc nãy do tôi vấp té nên cứ quanh quẫn ở chỗ này mà chưa chịu đi, thậm chí còn tiến gần hơn đến chỗ chúng tôi ẩn nấp nữa chứ:

-Phong ơi, cúi thấp xuống đi, kẻo bị thấy đấy!

-Kh…không tiện đâu!

-Không sao cả mà, bị thấy còn phiền hơn!

Chả là bây giờ tôi và Ngọc Phương đang kẹt vào một tình thế rất nhạy cảm, nam trên nữ dưới, bây giờ có muốn thay dịch khỏi chỗ cũng không được nữa rồi, mấy ông bảo vệ đang ở gần quá, thế nào cũng sẽ bị phát hiện thôi, nhưng nếu còn giữ nguyên tư thế thì sớm hay muộn cũng sẽ lòi ra vì giờ này tôi đang chồm người khá cao để tránh đụng chạm với Ngọc Phương đang ở bên dưới, nhưng yêu cầu đặt ra là phải cúi thấp người xuống để khỏi bị thấy mà việc này thì bất khả thi:

-Thấy kì kì quá! – Tôi ngượng ngùng.

-Giờ này còn kì kì gì nữa, bị phát hiện là chết đó, cúi xuống đi!

-Thiệt là Phương không để tâm chứ! – Tôi dè chừng.

-Không có gì đâu mà!

-Vậy phong cuối xuống đấy nha!

-Ừa, nhanh đi!

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành hạ người xuống thấp mà mặt kề mặt với nhỏ, đây là lần đầu tiên tôi đối diện gần với nhỏ như thế, cảm giác không thể nào diễn tả thành lời được, nó chộn rộn, bối rối lắm, nói chung là tôi không thể nào nhìn thẳng mặt của nhỏ một cách bình thường như mọi khi. Nhưng quay sang hai bên thì lại bắt gặp cái cổ trắng ngần của nhỏ, thứ này còn nguy hiểm gấp nhiều lần khuôn mặt nữa ấy chứ.

“Không được nhìn, tuyệt đối không được nhìn, nhìn là mù mắt, nhìn là mắt nổi mụt lẹo, nhìn là bị trời đánh” – Tôi nhập tâm nhắm mắt mà tự kỉ ám thị.

-Nè Phong! – Tiếng nhỏ Phương gọi be bé.

-Gì vậy?

-Ông bảo về đi rồi, mau ngồi dậy chạy đi, bộ muốn thế này tới sáng sao?

-Ớ à, đâu có! Đi thôi! – Tôi ngồi phắt dậy dòm ngó tình hình xung quanh rồi kéo nhỏ ngồi dậy theo.

Sau khi chạy bán sống bán chết khỏi cái góc khuất đó thì tôi với Ngọc Phương mới có thể thở phào nhẹ nhõm, à không, thở hộc hộc như trâu điên mới đúng à mà cũng không phải, nhỏ đâu có thở đâu, chỉ có mình tôi thở thôi, nhỏ là chuyên gia chạy 100m mà, lúc nãy còn chạy vụt lên bỏ lại tôi một đoạn làm tôi hú vía mà chạy vắt giò lên cổ theo luôn ấy chứ.

Vậy mà sau bao nhiều đó chuyện thì nhỏ vẫn nhìn tôi mà cười hì tỏ vẻ khoái chí lắm:

-Cười gì, bộ vui lắm hở…hộc…!

-Hi, từ đó đến giờ mới có bữa đi chơi vui như ngày hôm nay đó!

-Sặc, vậy mà vui! Ấm đầu hả?

-Có muốn tàn phế chân không?

-Ẹc, không không! Vui mà hề hề!

-Phong cũng cảm thấy vui hả, hi!

-Vậy về được chưa cô nương trễ rồi đó!

-Còn một chuyện nữa Phong à… - Nhỏ đột nhiên ghì tay tôi lại.

-Sao, có chuyện gì…

-Phong đừng quay mặt lại! cứ nhìn về phía trước đi!

-Rồi, nhìn thì nhìn! Còn gì nữa không…ơ…

Vừa dứt lời thì nhỏ đã vòng tay nhẹ nhàng ôm tôi thật nồng thắm. Tôi thì chằng hiểu việc gì nên cứ ú ớ trong họng chẳng nói được lời nào ngoài đứng chết trân vì quá đỗi kinh ngạc.

Sau một khoảng thời gian đủ lâu, nhỏ mới bắt đầu mở lời:

-Phong à, lúc trước Phong đã từng nói rằng một chàng trai có bạn gái rồi thì Phương cũng có quyền thích phải không?

-Ừ, phải…phải!

-Vậy Phương có được quyền…thích Phong không?

Chương 47

Dân gian khi xưa có câu : “Kẻ ăn không hết, người lần không ra.” tức dùng để ám chỉ những người dư giả về một thứ gì đó mà trong khi những người khác vẫn chưa có được. 

Chắc chắn quý đọc giả đây sẽ tự hỏi tại sao tôi lại đưa câu nói này vào đây phải không? Đơn giản thôi, bởi lẽ tình cảnh của tôi hiện nay có khác câu nói đó là bao đâu, hồi năm cấp 2 tôi chẳng có lấy một mồi tình vắt vai thế mà lên cấp 3 vận mệnh xoay chuyển như thế nào mà tôi lại dính vào biết bao nhiều rắc rối, thậm chí có những lúc tôi tưởng mình sắp chết đến nơi rồi.

Ấy vậy mà người ngoài lại bảo tôi sung sướng, có số đào hoa, phong lưu, nhưng đâu ai biết được rằng, đằng sau cái vẻ hào nhoáng đó là những vô vàng rắc rối khiến tôi có lúc phải điêu đứng và tưởng chừng như buông xui tất cả.

Hoàng Mai, em rất tốt, rất chu đáo dịu dàng và là một cô gái đảm đang, lo lắng cho tôi đến từng bữa ăn, từng giấc ngủ, thế nhưng mãi cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thể chấp nhận được rằng Hoàng Mai chính là bạn gái của mình, dường như giữa tôi và em vẫn còn một rào chắn vô hình nào đó ngăn cách, nhưng tôi lại không muốn làm em phải đau khổ, tôi vẫn muốn Hoàng Mai sẽ gặp được những điều tốt nhất.

Lanna, nàng là người tôi yêu thương và là người tôi say nắng từ cái nhìn đầu tiên cho đến nay, không thể phủ nhận được rằng Lanna là người có sức ảnh hưởng to lớn nhất đến tôi, có nàng bên cạnh tôi cảm thấy mình phải đường hoàng, chính chắn hơn nữa để không bị nàng chê cười là một thằng con trai trẻ con, sốc nổi.

Thế nhưng với bé Phương, tôi chẳng biết mình phải làm gì bây giờ nữa với tôi, nhỏ chỉ là một cô bé ngây ngô cần được bảo vệ mà thôi, từ đó đến giờ dù không ít lần tôi cảm thấy rung động trước nhỏ nhưng đó chỉ là nhưng xúc cảm nhất thời của một thằng con trai mới lớn, hoàn toàn không giống cái cảm giác rưng rưng mà tôi dành cho Lan.

Thế nhưng tại sao vận mệnh lại bắt tôi phải chịu nhiều thử thách đến thế cơ chứ, tất cả những điều tôi muốn chỉ là một cuộc sống bình thường bên người mình yêu thôi mà, thậm chí nếu bị phế bỏ võ công để đổi lại cuộc sống đó thì tôi cũng chẳng ngần ngại mà bằng lòng ngay lập tức.

Nhưng đời là thế, không tốt đẹp và suông sẻ như những giấc mơ mà ta mơ thấy. Cuộc sống thường ngày của tôi đã đủ rắc rồi lắm rồi, vậy mà hôm nay Ngọc Phương đã cho tôi một cú sốc quá lớn, nó lớn đến nỗi đã có lúc tim tôi như muốn ngừng đập ngay tại chỗ.

Còn nhớ khí trời lúc đó lạnh lắm, từng cơn gió lạnh buốt cứ táp vào bé Phương khiến nhỏ ôm tôi đã chặt nay lại càng chặt hơn, nhưng điều khiến tôi phải bận tâm lúc này chính là cố gắng suy nghĩ một điều gì đó để trả lời cho bé Phương, cũng như mở khóa giải phóng hết toàn bộ rắc rối giữa tôi với nhỏ.

Mà quý đọc giả biết không, tình cảnh của tôi bây giờ là bất khả kháng, tôi có thể yêu ai được trong khi Hoàng Mai đang là bạn gái của tôi chứ. Chỉ cần tôi trò chuyện với một cô gái khác thôi thì em đã giãy nãy lên rồi, vậy mà giờ đây bé Phương nhỏ nhắn đang chờ một câu trả lời thật lòng của tôi, nhưng phải trả lời làm sao đây?

Tôi chỉ sợ một điều rằng, nếu nói ra câu trả lời thì chắc nhỏ sẽ sốc lắm, chưa kể bệnh cũ của nhỏ sẽ lại tái phát khiến nhỏ sẽ phải im lặng một lần nữa, như vậy chẳng phải tôi là tội nhân thiên cổ hay sao?

Nhưng tôi cũng biết một điều rằng, thà đau một lần rồi thôi còn hơn là cứ dây dưa để cả hai cùng khổ. Đúng vậy, tôi là một thằng con trai chả ra gì, hơn nữa xung quanh tôi là biết bao nhiêu hiểm nguy, rắc rối. Nếu Phương theo tôi, nhỏ sẽ phải chịu khổ thậm chí là gặp nguy hiểm bởi tụi thằng Vũ lúc nào cũng hăm he, tìm cách hãm hại tôi cho bằng được.

Phương là một cô bé ngây ngô, thánh thiện chắc chắn một điều rằng, tôi sẽ chống trả lại bất cứ ai làm ô uế đi sự thánh thiện của nhỏ, nhưng biết làm sao được khi tôi giờ đây lại chính là kẻ đó, thế nên cách tốt nhất là buôn lơi để Ngọc phương để nhỏ có thể tìm được một chỗ dựa vững vàng hơn, rắn chắc hơn.

-Phương à!

-Phương đây!– Nhỏ bẽn lẽn.

-Phong rất tiếc nhưng bây giờ Phong không thể đáp trả tình cảm của Phương được!

-Hi, đúng như Phương dự đoán mà! – Nhỏ đột nhiên cười khì.

-Chuyện gì vậy,tại sao Phương lại…

-Phong biết không, Phương đã nhận ra một điều rằng: “yêu một người không nhất thiết chiếm được người đó mà chỉ cần người đó cảm thấy vui là mình đã hạnh phúc lắm rồi”

-Nhưng tại sao…

-Phương chỉ cho Phong biết tình cảm của mình ra sao thôi, không cần Phong phải đáp lại đâu!

-Phong xin lỗi, nhưng Phong chẳng còn cách nào khác…

-Đã bảo không sao đâu mà, Phong về đi!

-Ơ, sao lại bảo Phong về, Phương về nhà bằng cách nào chứ?

-Phương muốn ở lại đây thêm một chút nữa, Phong cứ về đi một lát Phương sẽ đón taxi về mà!

-Như vậy có được không?

-Được mà,mau về đi kẻo Hoàng Mai lại lo lắng đó!

Bị đánh trúng yếu điểm là Hoàng Mai, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ngậm ngùi ra về mà chẳng nói lại được một lời nào nữa cả.

Nhưng tại sao, tại sao bé Phương lại chẳng có một chút phản ứng gì sau khi nghe câu trả lời của tôi chứ, chẳng lẽ đúng như nhỏ nói là chỉ để tôi biết tình cảm của nhỏ thôi sao, nghe khó tin quá, thật khó mà tưởng tượng được một cô bé ngây ngô lại có suy nghĩ táo bạo đến thế.

“Bé Phương ơi, em có còn là trẻ con ngày nào nữa không…”

Vừa đến chỗ giữ xe, bỗng những hạt nước từ đâu rơi xuống người tôi đến lạnh buốt cả da thịt, ban đầu chỉ vài hạt lấm tấm, một lúc sau thì nặng dần, nặng dần và trở thành một cơn mưa phùn tháng 12.

-Chậc, thời tiết bây giờ khó suy đoán thật, muốn mưa lúc nào là mưa à! – Ông chủ bãi giữ xe càu nhàu dọn đồ vào trong nhà.

Người ta có nói rằng mưa tháng 6 khiến mọi vật trở nên xanh tươi, khiến cho người ta có nhiều cảm xúc. Còn mưa tháng 12 thật lạ, khiến cho lòng cứ man mác buồn làm sao. Nhìn những hạt mưa rơi, tôi lại nghĩ đến số phận của mình hiện giờ và càng thấm tháp hơn câu nói của thằng Toàn đã từng nói lúc trước:

“…một lời khuyên chân thành từ bạn bè nhá, đừng có dính dáng đến nhiều đứa con gái!”
“…mày tự trải qua đi rồi biết, chẳng tốt lành gì đâu, trừ khi mày là thằng sáng suốt nếu không thì có mà ở giá con ạ!”

Liệu nếu tôi không sáng suốt thì sẽ phải cô đơn suốt đời thật hay sao?

-Khổ ghê, đã mưa lại còn gió! Ướt hết cả nhà rồi! – Ông chủ bãi lều bều lấy nùi giẻ lau chỗ mưa tạt

Cũng chính tôi đây mặc dù đã đứng nép sát vào trong rồi cũng không tránh khỏi những cơn gió mạnh cứ thổi táp nước mưa vào người đến ướt cả áo quần.

Bất giác, tôi chợt nghĩ đến Phương giờ này cũng đang trú tạm ở một chỗ nào đó và đang bị mưa tạt giống như tôi đây, nhưng bé Phương có bao giờ chịu lạnh được đâu, căn cứ theo tình hình như thế này thì chắc nhỏ đang co rúm vì lạnh rồi, áo khoác thì nhỏ đã trả cho tôi lúc ra về nên trên người nhỏ bây giờ chẳng còn vật dụng gì để tránh lạnh cả.

Vậy nên theo bản năng, tôi chạy vút đi về chỗ cũ nơi mà tôi đã bỏ mặc bé Phương lúc nãy bất chấp tiếng gọi í ới của ông chủ bãi giữ xe.

Có dầm mưa mới biết nó lạnh cỡ nào, nhất là những cơn mưa tháng 12 thì vô cùng lạnh buốt, cái ướt giá băng của những hạt mưa, cái lạnh thấu xương của những cơn gió cứ hòa hợp vào nhau đánh vào người tôi như những đòn nội công ác liệt chỉ muốn kết liễu đối phương ngay từ những chiêu đầu.

Nhưng chạy đến nơi thì chẳng còn ai nữa ngoài cái cổng công viên lạnh ngắt, xám xịt, tôi dáo dát tìm xung quanh với hy vọng có thể thấy nhỏ đang trú tạm ở đâu đó, chỉ cần như vậy thôi thì tôi đã mãn nguyện rồi, nhưng giờ đây một manh mối của nhỏ tôi còn chẳng có thì biết kiếm nhỏ ở đâu được.

Bất giác, tôi trông thấy người phụ nữ bán hột vịt lộn đứng gần chỗ trúng tối lúc nãy, chắc chắn rằng bà ấy sẽ biết một ít thông tin gì đó của Phương vì lúc tôi đi thì bà ta vẫn còn ngồi bán ở đó, chắc rồi!

Nghĩ đoạn, tôi liền chạy đến chỗ trú của bà ấy mà hỏi han như chưa từng được hỏi:

-Dì ơi dì có thấy một cô bé, nhỏ con mặc váy xòe, cái người mà đừng gần dì lúc nãy không? Cô bé đó ở đâu rồi, có khóc gì không?

-Từ từ dì trả lời đã, mà con có phải là người lúc nãy đi chung với cô bé đó không?

-Dạ, con đây! Cô ấy sao rồi, giờ đang ở đâu ạ?

-Việc này thì dì cũng không rành nữa, chỉ biết lúc nãy sao khi con đi rồi thì con bé ấy khóc dữ lắm, thậm chí còn ngồi bệch xuống đất mà khóc luôn, đến khi trời mưa thì con bé ấy lủi thủi đi đâu thì dì không rõ.

-Khóc, khóc ư? – Tôi thì thầm trong miệng.

-Sao thế, bộ hai đứa có chuyện gì hả?

-Không có gì đâu, tạm biệt dì? – Tôi vùn chạy đi không để dì kịp gọi với.

Chạy, chạy và chạy là hành động duy nhất của tôi lúc này, chạy để tránh xa khỏi cơn mưa,chạy để trốn tránh thực tại và chạy để hi vọng có thể đuổi kịp được Ngọc Phương. Tôi đã mắc một sai lầm chăng, một khi Ngọc Phương đã khóc thì chắc phải là một cú sốc lớn lắm, nhưng sự thật là tôi chẳng còn cách nào khác ngoài lựa chọn cái sai lầm đó để đi.

Dù gì thì tôi chỉ là một thằng còn trai bình thường, ngoài việc đánh đấm giỏi ra thì tôi chẳng còn một ưu điểm nào cả, nói đúng hơn thì tôi chỉ là một thằng vô danh tiểu tốt như bao thằng con trai khác mà thôi, được Hoàng Mai làm bạn gái là phúc đức bao đời tôi để lại rồi, thế nên tôi chẳng cầu mong gì hơn nữa.

Một cô bé ngây thơ như Ngọc Phương thì nên đi cùng với những thằng cố tố chất, điều kiện hơn tôi gấp mấy lần mới xứng đáng, còn tôi thì chỉ riêng Hoàng Mai thôi thì đã không thấy xứng với em rồi, đó là lí do vì sao tôi không thể đáp lại Ngọc Phương trong cái tình cảnh éo le này:

-Phương ơi! Phương đang ở đâu vậy? – Tôi gào thét trong mưa chỉ mong em sẽ lộ diện.

Thế nhưng không có gì ngoài những tiếng lá cây ướt sũng khua nhau nghe xào xạc

-Nếu Phương còn ở đây thì hãy ra gặp mặt Phong đi!

Lần này chỉcó những tiếng mưa rơi lách tách trả lời tôi mà thôi.

Hết hi vọng thật rồi, từ nay chắc bé Phương sẽ không muốn gặp mặt mình nữa, cô ấy thế nào cũng nghĩ rằng mình là một tên sở khanh, xấu xa, chiếm đoạt tình cảm của con gái, là kẻ thù của phụ nữ lúc nào cũng đem lại thương đau cho họ, và còn nhiều nhiều điều khác nữa…

Chằng còn cách nào khác, tôi đành quay lại chỗ giữ xe mà lết thần tàn như chuột lột về nhà, ngay cả đến ông chủ giữ xe còn phải giật mình khi thấy tôi đi lật lờ như một cái xác sống vậy, nhìn kinh tởm, dị hợm đến phát sợ.

Nhưng nếu như thế thôi thì vẫn chưa đủ tàn đâu, Sài Gòn hễ mưa thì lại ngập, nhất là ở chỗ của tôi một khi đã ngập thì nước lênh lán như biển, đã vậy mà mấy ông lái xe hơi, xe máy các kiểu cứ phóng nhanh vun vút qua làm nước mưa, nước sình cứ bắn tung tóe vào người tôi như đạn pháo.

Xui hơn nữalà lúc quẹo qua khúc cua về nhà thì tôi lại vấp trúng ngay cái ổ voi chưa kịp sửanên cả người và xe cứ chúi nhũi xuống mặt đường đầy nước sinh bùn hôi tanhtrông phát tởm, trông phát khiếp nhìn muốn nôn cả bữa tối ra ngoài.

Phải khó khắnchậc vậc lắm tôi mới lết cái xe cà khổ của mình về tới nhà được, ấy vậy mà vẫn chưa hết xui đâu, vừa mở cửa nhà ra thì đã thấy Hoàng Mai ngồi chờ ở ghế sofa với vẻ mặt hết sức khó chịu rồi, có vẻ như cơn giận kiềm nén đã lâu nên gặp tôi là em xả ra ngay không kịp chào hỏi:

-Anh đi học gì giờ này mới về?

Tôi thì chẳng còn hơi sức đâu để mà mở miệng nữa, em vừa hét xong câu đó là tôi ngã bệch ra cả sàn nhà luôn, vừa thở hồng hộc mà mắt cứ mở trao tráo, thi thoảng tôi cố vuốt nước mưa lăn trên mặt nhưng chả được, tay chân tôi hoàn toàn kiệt sức rồi, bây giờ chẳng thua gì cọng bún thiu cả.

-Phong, bị gì vậy? Anh ngồi dậy đi! – Hoàng Mai hối hả lấy cái khăn lau mặt cho tôi.

-M…mệt…quá rồi! Không nói được nữa! – Tôi thiều thào trong cơn mê.

-Bị sốt rồi,trời ơi sao lại dầm mưa thế này! – Em sờ trán tôi hốt hoảng.

-Anh…xin…lỗi,anh…về…trễ!

-Giờ này còn xin lỗi gì nữa chứ, Phong cứ nằm đấy đi, để Mai lấy chai dầu gió đã!

-Đừng đi mà,đừng có bỏ anh… - Tôi kéo ghì tay em lại.

-Không được đâu, phải lấy dầu gió xoa cho anh để ấm người đã! Không khéo bệnh lại nặng hơnđó!

-Không cần! Em ở lại đi! – Tôi càng giữ tay em chặt hơn.

Dường như đã bí cách với một tên cứng đầu bị sốt như tôi nên Hoàng Mai đã sử dụng vũ khí cực kì khủng khiếp, đó chính là:

Bé ơi, ngủ đi
Đêm đã khuya rồi
Để những giấc mơ đẹp
Sẽ luôn bên em

Bé ơi, ngủ ngoan
Trong tiếng ru ời
Vầng trăng, đợi em
Cùng bay vào giấc mơ

À ơi, à ơi, à à ơi…

Vừa hát em vừa lấy chiếc khăn lau đi những chỗ ướt trên người tôi cùng với đó là những cử chỉ vuốt tóc, vuốt luôn cả mi mắt của tôi chùn xuống làm tôi cứ buồn ngủ không thể nào tả được. Giọng hát của em đã hay sẵn rồi, giờ cộng thêm lời hát ru ngủ của “chúc bé ngủ ngon nữa” thế nên chẳng thế nào khác được, tôi dần dần, dần dần chìm vào giấc ngủ trong lời ru nhẹ nhàng, êm dịu của Hoàng Mai…

-------------------------

-Phương ghét Phong lắm, Phong là đồ tồi tệ, đồ nhẫn tâm, đồ vô cảm!

-Phong xin lỗi mà, Phong không thể làm gì khác!

-Đừng có biện hộ cho cái tính xấu của Phong nữa, Phương chán lắm rồi!

-Ơ, Phương à!

-Phong đi đi, Phương không muốn nhìn thấy Phong nữa, biến khỏi mắt của Phương đi!

-Phương đừng như thế mà, Phong rối lắm!

-Uổng công cho Phương thích Phong bấy lâu nay, giờ chỉ đổi lại là một câu trả lời phũ phàng, từ nay Phương sẽ rời xa Phong mãi mãi, vĩnh biệt…

-Ơ Phương...! – Tôi hoảng hồn tỉnh dậy và nhận ra rằng đó chỉ là một cơn ác mộng

Ngoài cửa sổ những tia nắng vàng lóe đã chíu vào phòng tôi như báo hiệu trời đã sáng, khắp người tôi giờ đây ướt đẫm mồ hôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được rằng cơ thể của mình đã khỏe hơn nhiều so với ngày hôm qua phải khụy cả chân xuống vì kiệt sức.

Cố gắng chồm người ngồi dậy để thư giản gân cốt, đột nhiên một chiếc khắn ướt rớt xuống từ trên trán tôi. Cầm chiếc khăn mát lạnh trong tay tôi biết chắc rằng không ai khác ngoài Hoàng Mai đã đắp nó cho tôi rồi, và cũng không cần tìm em đâu xa bởi vì em đang tựa đầu vào cạnh giường tôi mà ngủ ngon lành hệt như chú mèo con vậy.

Bất giác tôi bỗng thấy em xinh đẹp vô cùng, vẻ mặt tươi tắn, cổ điển được ánh nắng chíu rọi làm nó trở nên hồng ửng một cách tự nhiên mà không cần phải trang điểm. Nhưng có một sự thật thế này, từ ngày em làm bạn gái của tôi thì tôi ít khi nào ngắm nhìn em lắm, bởi lúc nào em cũng diện một bộ mặt khó chịu khiến tôi hơi có ác cảm nên dần không chú ý đến nét mặt của em nữa, nhưng cũng có lẽ tôi đã ngắm nhìn em đến chán chê rồi nên cũng không chú ý nhiều như trước.

Vậy mà hôm nay được ngắm nhìn Hoàng Mai say sưa ngủ như thế này lại phát hiện em dễ thương, xinh xắn cực luôn. Bởi thế do quá phấn khích mà tôi đã lòn tay véo má em một cái cho đã thèm, ai ngờ đâu bị em bắt ngay tại trận, thó luôn cái tay véo làm tôi chẳng thể nào phi tan vật chứng được:

-Phong dê cụ, nhân lúc người ta ngủ mà lợi dụng hở! – Em dụi mắt nũng nịu.

-Th…thì thấy dễ thương quá, véo tý! – Tôi cười giả lả chữa thẹn.

-Sao lúc người ta thức đó không véo đi, sao lại canh lúc ngủ, bộ còn có ý đồ gì nữa sao? – Em nhìn tôi cười tủm tỉm.

-Bậy, làm gì có ý đồ nào khác! Véo thế đủ rồi, hề hề!

-Ừ cứ véolén riết đi, mai mốt hai má em mà xệ xuống như bà già thì anh rán mà chịu!

-Éc, có dzụđó nữa hả?

-Sao lạikhông, lúc trước em hay nựng má em trai của em thì mẹ cũng có nói thế mà!

-Uầy, con nít khác, người lớn khác!

-Anh nhìn em chỗ nào mà ra người lớn vậy!

-Ơ thì… -Tôi bối rối đến đỏ mặt vì bị em gài hàng.

-Thôi khôngnói chuyện đó nữa, anh biết chọc ghẹo, đùa giỡn thế này thì chắc cũng khỏi rồi nhỉ?

-Ờ hề hề, anh con nhà võ khỏe mạnh mà!

-Chưa hỏi tội anh hôm qua tại sao dầm mưa như thế là hên rồi đấy còn khỏe với mạnh nữa! – Em chu mỏ giận dỗi.

-Eo, anh xin lỗi mà!

-Vậy nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì đi nào?

-Ơ, chuyện gì là chuyện gì?

-Thì chuyện ở nhà Ngọc Phương , hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lăn ra sốt hết thế?

-Sao, Ngọc Phương cũng bị sốt à? – Tôi giật thót.

-Ừa, sáng nay em gọi qua nhà Ngọc Phương hỏi chuyện thì gặp ba của bạn ấy nói là Ngọc Phương đang bị sốt cao lắm, còn định hỏi tội anh đã làm gì bạn ấy đấy!

-Ẹc, chẳng lẽ hôm qua Phương cũng đã dầm mưa cả đêm sao? – Tôi lều bều trong miệng.

-Nói cho em nghe xem, nếu không anh sẽ lãnh hậu quả mọi chuyện đấy, em không can thiệp vào đâu!

Xét tìnhhình cho thấy sự việc đã đi xa quá mức tưởng tượng của tôi rồi thế nên tôi chẳng biết làm thế nào để giải quyết việc này nữa, để lâu chắc chắn sẽ gặp hậu quả khôn lường như Hoàng Mai đã nói, dù gì thì em cũng là bạn gái của tôi mà, chắc sẽ thông cảm cho tôi thôi.

Vậy nên tôi đành ngồi xuống giường mà kể hết mọi việc giữa tôi và Ngọc Phương cho em biết…

Chương 48

Từng sự việc, từng tình tiết được tôi lần lượt trình bày trước mặt Hoàng Mai làm em đi từ ngạc nhiên này đến ngỡ ngàng khác, từ sững sốt này đến bàng hoàng khác, có lúc em phải tựa người vào thành giường để khỏi bị choáng váng vì sốc. Nhìn chung là từ nãy đến giờ khi nghe tôi kể về chuyện của Ngọc Phương thì em chỉ toàn há hốc mồm kinh ngạc mà thôi, bởi lẽ Hoàng Mai không bao giờ ngờ được rằng Ngọc Phương lại có lúc táo bạo đến vậy, ngay cả tôi còn cảm thấy giật mình nữa mà.

Thế rồi sau khi tôi kể hết mọi chuyện cho Hoàng Mai biết thì em vội đứng dậy, hai tay chống hông mà cau mày khó chịu nhìn tôi:

-Anh hay quárồi nhỉ? Em đã bảo là đừng có qua lại với Lanna và Ngọc Phương mà anh có nghe đâu?

-Nhưng toàn là những tình huống bất đắc dĩ mà, khi thì diễn văn nghệ, khi thì học thêm làm sao anh có thể tránh được chứ

-Nhưng anh cũng phải biết giữ khoảng cách với họ chứ, bây giờ thì gây ra hậu quả rồi đó, tự mà xử lí đi! – Em quay mặt giận dỗi.

-Thôi mà, đừng giận nữa! Anh cũng hết cách rồi! – Tôi cúi mặt hối lỗi.

-Ùm, nhưng ít ra anh còn làm được một việc đúng đắn đấy! – Em mỉm cười bưng mặt tôi lên.

-Ơ việc gì?

-Thì anh đã từ chối lời ngỏ của Ngọc Phương rồi, tất cả những gì em cần chỉ bấy nhiêu đó thôi…chụt….

Vừa nói xong, em liền nhẹ nhàng đặt vào môi tôi một nụ hôn thật ầm áp, nụ hôn không quá táo bạo nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được tình cảm của em dành cho mình lớn đến đâu, sự khoan dung của em rộng biết nhường nào và trái tim của em hiền hậu ra sao. Quả thật giờ đây tôi đã càng ngày càng yêu Hoàng Mai hơn so với lúc trước,yêu từ nét đẹp tinh khôi, giọng ca thánh thót cho đến cái tính hay ghen vô cớ của em…

-Nè, nơi lỏng ra một tý đi, người ta đau! – Em giãy nãy vì bị tôi ôm chặt

-À…ừ, xin lỗi! Tại không kiềm nén được cảm xúc!

-Ghê, lại còn cảm xúc nữa cơ! Từ đó đến giờ mới thấy anh chủ động đấy! – Em cười mỉm hồng ửng đôi má.

-Vậy chuyện của Ngọc Phương tính sao đây?

-Anh không cần lo gì hết, chỉ trách bạn ấy đã ngỏ lời với một người đã có bạn gái thôi, không đổ lỗi cho ai được!

-Nhưng Ngọc Phương đang bị bệnh mà!

-Đã có ba bạn ấy chăm sóc rồi, vả lại nếu anh đến thăm thì làm sao bạn ấy có thể quên anh được chứ, không khéo khơi lại chuyện cũ thì phiền lắm.

-Vậy giờ anh nên làm gì đây?

-Ở nhà hủ hỉ với vợ con, hi! – Em cười đua pha trò.

-Ẹc, chết dở…!– Tôi giật thót.

-Hì, giỡn thôi! Xuống rửa mặt rồi đi ăn sáng nhé!

-Ơ, bộ không ăn ở nhà sao?

-Hôm nay chủ nhật mà, phải đổi gió một tý chứ, bộ anh muốn em nấu ăn mãi luôn sao?

-Ừ hì, đâu có! Đi ăn cũng được!

-Vậy đi thôi, kẻo trễ! – Em tíu tít kéo tay tôi đi.

Địa điểm chúng tôi lựa chọn đó là quán bún riêu của bà tư mập cách công viên khoảng 400m, ở đây bán vừa rẻ lại vừa ngon rất phù hợp với túi tiền của dân lao động nói riêng và bình dân nói chung, vì vậy sáng nào ở đây cũng đông nít người đến ăn và nếu nhìn kĩ thì cũng không ít thành phần là học sinh trong đó.

Đúng như tôi đã nói, nhập gia thì tùy tục, ăn ở quán bình dân, vệ đường thì không thể nào mặc đồ sang trong như đi dạ tiệc được, thế nên Hoàng Mai hôm nay lại mặc một bộ quần jean, áo pull trong rất giản dị nhưng không vì thế mà có thể che lắp vẻ đẹp vốn có của em được, bằng chứng là vừa bước vào quán thôi thì đã có hàng chục cặp mắt nhìn em sáng rực như đèn pha vậy.

-Uầy, thấychưa! Anh sợ đi ăn ở ngoài là thế đó!

-Có sao đâu,bạn gái anh đẹp phải thế thôi!

-Sặc, còn nói vậy nữa, ức chế qua đi! – Tôi ngửa cổ tru tréo.

-Cho anh biết cảm giác ghen của em là như thế nào nhé!

-Rồi rồi, uầy! Thiệt là…! – Tôi gãi đầu bế tắc.

-À mà Phong này!

-Chuyện gì nữa vậy?

-Từ nay về sau anh cũng không cần qua nhà Ngọc Phương học thêm nữa!

-Sao lại không chứ, cuộc thi hái hoa học tập cận kề rồi mà!

-Đã tránh xa Ngọc Phương rồi mà còn đến nhà bạn ấy làm gì

-Vậy còn học thêm thì sao?

-Em dạy cho, tuy không giỏi bằng bạn ấy nhưng cũng đủ để đi thi rồi, chịu hông?

-Ừ thì vậy…!

Và rồi hai đứa tôi cùng thường thức tô bún riêu buổi sáng ngon lành trong không khí tràn đầy niềm vui, tiếng cười và cũng không kém phần lãng mạn khi hai đứa gắp thịt qua lại cho nhau nhìn buồn cười chết đi được luôn.

Vậy mà quý đọc giả biết không, dù được Hoàng Mai trấn an như thế nhưng tôi vẫn không tài nào an tâm được, tất cả lỗi đều do tôi mà ra cả, nếu lúc trước tôi không đọc trộm nhật kí của bé Phương thì giờ mọi chuyện đã không rắc rối như ngày hôm nay rồi.Trách nhiệm toàn bộ sự việc này phải thuộc về tôi chứ không phải đổ hết cho bé Phương hiện đang nằm sốt trên giường được.

Nhưng tôi bây giờ có thể làm gì được đây, qua nhà bé Phương chắc, mà Hoàng Mai đã nói rằng nếu tôi đến thăm bây giờ sẽ làm nhỏ khơi lại nỗi đau nữa, chưa kể ba Phương đang tìm tôi tính sổ về việc để con gái của ông ấy lâm bệnh, tôi mà xuất hiện tại nhà của nhỏ giờ này thì chắc một đi không trở lại mất.

Thôi thì cứ để thời gian sẽ chữa lành vết thương lòng cho nhỏ, rồi một ngày nào đó nhỏ sẽ trở lại một bé Phương bình thường ngây ngô như trước kia thôi, không khéo lúc đó đến tôi là ai thì nhỏ cũng chẳng nhận ra luôn ấy chứ, nên cứ ý theo cách đó mà làm vậy, xin lỗi bé Phương nhé…

---------------------------

Thông thường cứ vào chiều chủ nhật hàng tuần thì tôi sẽ đi đá banh với tụi thằng Huy cho giản gân giản cốt sau một tuần học mệt nhọc, nhiều khi cũng có rũ thêm thằng Toàn và Khanh nếu tụi nó rảnh, mà chúng tôi mới học tới lớp 10 à, ngoài học ra còn đi đâu nữa đâu nên cứ mỗi lần rũ là tụi nó đi ngay không cần suy nghĩ.

Và tuần này cũng thế, hôm nay được cái là có Hoàng Mai đi theo chung nữa, cảm giác như bữa nay tôi và Hoàng Mai không thể tách rời ra được vậy, đi đâu cũng có nhau hết nhìn rất ư là tình tứ, trong cứ như là vợ chồng son vậy.

Tạm gát qua chuyện ấy một tý đã, bởi vì giờ đây hai tụi tôi hết sức là ngạc nhiên khi thấy có mấy chiếc xe đạp lạ đậu trước sân nhà nó, có vẻ như nó đang tiếp khách thì phải, mà cũng không đúng, khách ai lại đi xe đạp, vậy chắc có thể là bạn cũ của nó cũng không chừng.

Đột nhiên tôi chợt thấy một chiếc xe đạp điện rất quen cũng đậu trong sân nhà nó, chiếc xe đạp này, từ kiểu dáng, cho đến màu sắc đều rất giống với chiếc xe đạp mà tôi đã từng thấy trước đây. Phải rồi, không sai vào đâu được, đó chính là chiếc đạp điện màu xám bạc của Lan, còn chiếc đạp điện kế bên thì nhìn rất giống chiếc của Lam Ngọc đang chạy, chẳng lẽ hai cô đó đang ở trong nhà thằng Toàn hay sao?

-Ơ Toàn ới!– Tôi đánh bạo cất tiếng gọi.

-Ai đấy! – Tiếng nó vọng ra từ trong nhà.

-Tao Phong nè, ra mở cửa tao vào nào!

-Ố, đợi tý!

Một lúc sau nó cũng đi dép lẹp xẹp từ trong nhà ra ngoài mở cổng cho chúng tôi. Hôm nay nhìn nó ăn mặc lịch sự gớm, quần tây áo sơ mi làm như đi xin việc làm ấy. Thấy vậy tôi tò mò hòi:

-Hôm nay nhà mày có khách hả?

-Ờ, nhỏ Ngọc với Lanna qua nhà tao bàn chuyện tý!

-Thế tụi tao tới có bất tiện gì không?

-Làm gì có, buổi họp chỉ còn thiếu hai tụi bây thôi đó!

-Gì nghe hình sự thế mày! – Tôi dè chừng.

-Cứ vào đi thì biết, có ăn thịt tụi bây đâu mà lo! – Nó đẩy chúng tôi vào trong rồi đóng cổng lại.

Lăm le bước vào trong nhà của thằng Toàn thì đã thấy nhỏ Ngọc và cả Lanna đang ngồi uống nướ cở đó, trông bộ dạng có vẻ căng thẳng lắm, nhất là Lam Ngọc khi thấy tôi bước vào thì cứ như đang gặp kẻ thù vậy, mặt mày cứ sừng sộ cả lên làm tôi nhất thời hú vía mà chững bước, đến khi Hoàng Mai lây vai, tôi mới hoàn hồn mà ngồi xuống ghế.

-Được rồi, nhóm mình cũng đã đầy đủ nên tôi đề nghị là bắt đầu đến thăm bệnh Ngọc Phương đi!

-Sặc, thăm bệnh hả? – Tôi sững sốt.

Gì thế mày, có thăm bệnh không cũng giãy đành đạch lên nữa!

-Nhưng…

-Xin lỗi, mình và Phong không thể đi thăm bệnh Ngọc Phương được! – Hoàng Mai lên tiếng đỡ hộ.

-Lí do gì mà không đi thăm, tất cả là lỗi của Phong, người nên đi thăm nhất cũng chính là cậu ta! – Lam Ngọc quả quyết.

-Phong không có lỗi gì trong này cả, bạn biết gì mà nói!

-Sao lại không? Lanna, nói cho bọn họ nghe đi!

-À, mình nghĩ hai bạn nên bàn tính lại vụ này đi! Ngọc Phương đã kể cho mình nghe hết rồi– Lan nhẹ nhàng nói khéo.

-Mình không cần biết các bạn đã biết sự thật đến đâu nhưng Phong trong vụ này hoàn toàn không có lỗi gì hết, tất cả chỉ do sự ngây ngô của Ngọc Phương thôi!

-Hoàng Mai, những lời như vậy mà bạn còn nói được sao, đừng có bênh vực Phong quá đáng! – Lam Ngọc điên tiết.

-Mình không có bênh vực gì cả, đó là sự thật! Nếu đổi ngược lại bạn trai của hai người lâm vào tình cảnh như thế thì sẽ giải quyết thế nào đây? Trách rằng “sao anh không đồng ý à?”

-Hoàng Mai này, bạn đừng có nói ngang như thế, sự việc dù đúng dù sai thì Phong cũng là người trong cuộc, dù bạn có là ai đi chẳng nữa cũng không được quyền xen vào một khi Phong chưa cho phép, đúng chứ! – Lan vẫn bình thản phân bua.

-Thế em có quyền xen vào không Phong? – Hoàng Mai lườm tôi khó chịu.

-Phong này, đàn ông con trai phải có chủ kiến riêng của mình, không phải lúc nào cũng núp sau bóng con gái đâu…! – Lam Ngọc xuất ngôn lạnh lùng.

-Hê, có chuyện gì đã xảy ra với bé Phương thế! – Toàn phởn ngây ngô.

-Không biết đừng xía vào! – Cả đám hét lớn vào nó làm nó ngồi xếp re ngay tức khắc.

-Thế nào Phong, em có quyền không? – Hoàng Mai vẫn hỏi dồn.

-Ơ, anh…

-Bạn là mẹ của Phong à Hoàng Mai, sao lúc nào cũng bắt cậu ấy phải nghe lời của bạn thế!

-Lam Ngọc, đừng có ỷ mình là lớp trưởng rồi muốn nói sao thì nói nhé! Như thế là lạm dụng chức quyền đấy! – Mai phản pháo.

-Nực cười chưa, việc này có liên quan gì đến lạm dụng chức quyền nhỉ! Tôi chỉ muốn Phong đến thăm bệnh Ngọc Phương thôi.

-Muốn thăm bệnh hay không là tùy thuộc vào chúng tôi, nếu chúng tôi không muốn thì không ai bắt ép được, hiểu rõ chưa!

-Bạn là Phong à Hoàng Mai, sao bạn có thể tự quyết định dùm Phong được? Đùa chắc!

-Mình không đùa, nhưng…

-Tất cả im hết điiiiiiiiiiiiiiiii…………! – Tôi bực dọc quát lớn

Căn phòng bỗng trở nên im phăng phắt, mọi tiếng cãi cọ, xỉa xói giờ không còn nữa mà thay vào đó là một sự im lặng đến rợn người. Hít một hơi thật sâu, tôi mới trầm giọng nói rõ:

-Phải, đây là lỗi của tôi, là trách nhiệm của tôi phải gánh lấy! Cám ơn em đã nói hộ cho anh Hoàng Mai, nhưng từ đầu anh đã nói là sẽ chịu trách nhiệm mọi việc do mình gây ra, vì thế em không phải tốn công nói hộ cho anh đâu, anh sẽ hổ thẹn rất nhiều nêu em vẫn làm như thế nữa - Rồi tôi nhìn sang Lam Ngọc – Tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc này, bà không cần nói nữa, tôi tự biết mình sẽ làm gì.

-Thế thì đi qua nhà Ngọc Phương đi! – Nhỏ vẫn lạnh lùng.

-Không, không ai được phép qua nhà Ngọc Phương hết!

-Tại sao thế Phong? – Hoàng Mai nói khẽ.

-Tôi sẽ qua nhà Ngọc Phương một mình!

-Sao, ông tính qua nhà Ngọc Phương một mình à?

-Phải, việc do tôi gây ra tôi sẽ tự giải quyết!

-Có khí khái đấy, nói thì phải làm nhé! – Nhỏ nhếch môi.

-Nhưng Phong…

-Anh đã quyết rồi Mai à, không cần dong dài nữa đâu! Bây giờ mọi người về hết đi, còn em hãy ở lại đây chờ anh về được chứ? – Tôi nhìn em nghiêm nghị.

-Nhưng…

-Mai à…

-Ùm, thôi được rồi, cứ làm theo ý anh đi, miễn là đừng có quá lố đấy!

-Vậy mọi người về nhà nghỉ ngơi đi, mọi việc cứ để tôi giải quyết, khi nào có tin tôi sẽ báo!

-Nếu Phong đã nói thế thì bọn mình về đây, không làm phiền bạn nữa! – Lan lúi húi mặc áo khoác vào chuẩn bị ra về.

-Thôi được rồi,bọn này về, liệu hồn mà giải quyết khôn khéo vào! – Lam Ngọc quay đi không quên dọa tôi lần cuối.

Sau khi hai người đó ra về rồi, tôi mới ngồi bệch xuống ghế sofa nhà thằng Toàn mà thở phào nhẹ nhõm, chả biết lúc nãy tôi ăn gan hùm mật gấu gì mà dám phát ngôn như thế nữa, bây giờ thì hay rồi, phải qua nhà Ngọc Phương một mình giờ này chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết, thiệt là…uầy…!

-Nè, bây giờ tao nói được chưa thế? – Thằng Toàn giờ này mới lên tiếng.

-Ờ, mày muốn nói gì nói đi!

-Nãy giờ tao nghe tụi bây nói cũng hiểu được chút chút rồi, việc tao muốn biết bây giờ là mày đã làm gì bé Phương mà khiến nhỏ phát sốt lên như thế!

-Chuyện này…- Tôi liếc nhìn Hoàng Mai.

-Anh bảo toàn quyền quyết định mà! – Em nhún vai gỏn lỏn.

-Uầy, được rồi! Tao kể thì mày đừng có sốc nha!

-Ớ xời, chuyện gì mà tao chưa từng gặp chớ, kể bố mày nghe xem!

Thế là tôi lại kể hết mọi sự việc cho thằng Toàn biết, dù gì thì nó cũng là bạn thân của tôi mà, chắc là không sao đâu, nhưng nếu là thằng Khanh thì còn lâu tôi mới kể. Và rồi khi nghe từng tình tiết một thì nó bắt đầu khẩn trương lên, đến khi tôi kể tình tiết cuối cùng thì nó đột nhiên nắm lấy cổ áo tôi mà giật lia lịa:

-Trời ơi thằng khờ, mày đồng ý là ngon rồi!

-Tao làm sao mà đồng ý được?

-Sao lại không, gật đầu cái rụp là ok rồi!

-Ok Toàn nhỉ?– Hoàng Mai Ngồi phia bên kia nhắc khéo.

-Á à, tao quên, hề hề! Xem ra cũng tội nghiệp cho mày nhễ, tao đã bảo từ hồi đầu năm rồi mà mày đâu có chịu nghe!

-Mày thấy tao đa số là bất khả kháng mà!

-Đến nước này rồi thì phải qua nhà em nó thôi!

-Bộ qua thiệt hả mạy!

-Cốp…chính mày nói với tụi tao giờ lại hỏi hả mạy! – Nó cốc đầu tôi cật lực.

-Rồi qua thì qua, thôi tao đi đây, kẻo lại trễ!

-Ờ đi thì đi, nhờ khóa cổng lại đấy, tao làm cốc nước đã, lúc nãy bị tụi bây làm sợ đổ mồ hôi hột.

Thế rồi tôi lều bều dắt xe ra khỏi cổng, Hoàng Mai cũng tò tò đi theo một đoạn coi như tiễn chân tôi lên đường, nhưng sắc mặt của em xem ra vẫn còn khó chịu lắm, hệt như thái độ lúc nãy khi cãi nhau với Lam Ngọc ấy, vậy nên khi thấy sắc mặt đó tôi cũng ngại bắt chuyện với em lắm, không khéo lại bị sạc cho một trận nhớ đời luôn ấy chứ!

-Anh đi nhé!

-Đi đâu thì đi, anh toàn quyền quyết định mà! – Em chu mỏ giận dỗi

-Em đừng nói vậy, mọi chuyện anh làm đều vì em đó!

-Nếu là vì em thì mau chóng giải quyết việc này đi, em không kiên nhẫn được đâu!

-Ừ, biết rồi! Thế anh đi nhé!

-Mà khoang, đưa tai đây em nói cái này!

-Gì thế…chụt…

Vừa đưa tai xuống thì em đã chồm lên hôn vào má vào tôi một nụ hôn nhẹ nhưng cũng đủ làm tim tôi tê tái muốn đột quỵ rồi.

-Hi, đây coi như quà động viên tinh thần đó, cố lên!

-À, rồi rồi! Cố thì cố!

Được sự động viên của Hoàng Mai, tôi tự tin hơn bao giờ hết, liền bắt đầu những guồng quay xe đạp của mình hướng đến nhà Ngọc Phương với khi thế hừng hựt ngất trời, có thế nói sức mạnh của tình yêu là không giới hạn, nó có thể khiến một con người từ yếu đuối, nhỏ bé thành một dũng sĩ gan dạ, có thể vượt qua mọi thử thách, và chính tôi đây cũng cảm nhận được như thế, nào dũng sĩ gan dạ tiến lên…

-Con còn qua đây làm gì?

-Ơ dạ, con qua thăm bạn Phương ạ? – Vừa đến nhà Phương đã bị ba em làm cho tắt lửa ngay tức khắc.

-Hôm qua con đã dắt bé Phương của bác đi đâu mà giờ nó lại sốt liệt giường thế kia?

-Con…

-Có phải hai đứa đã xảy ra chuyện gì rồi không?

-Ơ, chuyện gì là chuyện gì ạ?

-Bác là người lớn, đừng có giấu bác nhé! Chắc là chuyện tình cảm rồi phải không?

-Dạ…

-Thừa nhận đi, nếu không do con thì tại sao bé Phương của bác cứ mê sảng gọi tên con thế?

-Dạ, con thừa nhận là chuyện tình cảm nhưng phức tạp lắm ạ, không như bác nghĩ đâu!

-Thế con định giải quyết thế nào đây?

-Dạ vào thăm Phương, rồi tính tiếp ạ! – Tôi bẽn lẽn.

-Thôi được rồi,nó ở trong phòng đấy, bệnh tình đã thuyên giảm so với lúc sáng, con tự mà giải quyết. Đúng thật là con nít không nên yêu sớm mà, hùm…! – Ông thở dài lắc đầu.

Bước vào căn phòng quen thuộc nơi tôi đã có những buổi học thêm đầy niềm vui tại đây, hình bóng của bé Phương hiện lên trước mắt tôi lúc này là một cô bé xanh xao, hốc hác, mặt mày trắng bệch vì vừa trãi qua một cơn sốt nặng, vẻ ngây ngô, tinh nghịch như mọi ngày của em không còn nữa mà thay vào đó là nét mặt thiếu sức sống đến xót cả lòng.

Khẽ khàng lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi còn lắm tắm trên mặt em, tôi chắc rằng hôm qua em đã khóc rất nhiều, thậm chí là khóc tức tưởi, bởi lẽ không gì đau bằng việc bị người mình yêu từ chối một cách thẳng thừng như thế, đối với người thường còn chịu không thấu thì làm sao một cô bé mít ướt như Ngọc Phương có thể chịu được chứ.

Sau khi lau đi những giọt mồ hôi trên mặt của em xong, tôi lại tiếp tục lau dùng khăn lau đôi bàn tay bé nhỏ, xinh xắn của em, chính đôi bàn tay này hôm qua đã gạt đi bao nhiều là nước mặt, cũng chính đôi bàn tay này đã cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm khó phai, từ những lần vỗ vai tinh nghịch cho đến những cái ôm ấm áp trong thời tiết se lạnh mùa đông đầy mưa gió.

Tôi vẫn ngồi đó, ngồi lì một chỗ, công việc duy nhất của tôi hiện giờ chỉ là ngắm nhìn em mà thôi, em vẫn nằm im, có vẻ ngủ rất ngon, tôi có thể cảm nhận được từng hơi thở của em rất đều đặng. Ngoài Hoàng Mai ra, chưa bao giờ tôi lại đặc biệt quan tâm chăm sóc một cô gái ân cần đến vậy.

Thực sự thì tình cảm của tôi đối với Ngọc Phương không phải là tình yêu, nhưng nó có một cái gì đó khiến tôi lúc nào cũng muốn bảo vệ em hết mình, những gì tôi cần ở em chỉ là được thấy em cười đùa vui vẻ mà thôi, ngoài ra tôi chẳng muốn gì nữa cả…

Bất chợt tôi lại nhìn thấy cuốn nhật kí của em đang để ở đầu giường cạnh gối nằm, chính cuốn nhật kí này là tác nhân khiến Ngọc Phương phải ra nông nổi như thế.

Không, không phải! Chính tôi mà là người trực tiếp làm Ngọc Phương tổn thương mới đúng chứ,nếu như tôi không đọc trộm nhật kí của em thì đâu đến nông nỗi như ngày hôm nay. Tất cả chỉ tại tính tò mò khốn kiếp của tôi mà thôi, nó đã làm tôi lâm vào biết bao nhiêu chuyện rắc rối mà đến giờ tôi vẫn chưa thể kiểm soát nó được,thiệt đúng là cái nghiệt mà.

-Phương à, Phong xin lỗi! tất cả cũng chỉ tại Phong mà ra, nếu như Phong không đọc nhật kí thì Phương bây giờ vẫn còn cười đùa vui vẻ rồi nhỉ? Phong thiệt là một tên đê tiện, hạ lưu lắm phải không?

-Hông, Phong hông phải là một tên đê tiện, hạ lưu đâu, mà Phong là một tên đáng ghét…


Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 - Phần 18
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 1.0
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM