Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 1.0 - phần 18

Chương 49:

Trong lúc mà tưởng chừng như bé Phương đang say ngủ giấc nồng thì em lại thức giấc, cất tiếng trả lời tôi như đã thức từ rất lầu rồi, kiểu như đang giả bộ ngủ nãy giờ vậy.

Thấy em đột nhiên thức giấc như thế, tôi cũng giật mình mà lắp bắp:

-Ơ, Phương! Dậy từ lúc nào thế?

-Lâu rồi, từ lúc Phong vào phòng cơ!

-Vậy những gì Phong nói lúc nãy…

-Nghe hết rồi…

-Phong xin lỗi, tất cả là tại Phong hết!

-Đã bảo là không phải tại Phong mà, chỉ là Phương khờ khạo thôi!

-Không Phương đừng nói thế, thổ lộ tình cảm là quyền tự do của mỗi người mà!

-Vậy Phong không để tâm chứ?

-Không đâu, thấy Phương an toàn thế này thì Phong mừng còn hông hết mà!

-Ùm hi…! – Nhỏ khẽ cười ôm lấy chú gấu bông của mình.

Mặc dù vậy nhưng trong lòng tôi vẫn canh cánh một vấn đề nan giải đó chính là thực sự tình cảm của bé Phương dành cho tôi là tình cảm như thế nào, tại sao em lại có thể gan đến mức thổ lộ trước mặt tôi chứ.

Xét thấy tình cảnh này là cơ hội duy nhất mà tôi có thể hỏi em về chuyện đó, ngoài ra thì không còn cơ hội nào khác nên tôi liền đánh bạo mà thủ thỉ với em:

-Phương này, thật ra tình cảm của Phương đối với Phong là như thế nào!

-Sao Phong lại hỏi vậy? – Em ấp úng úp mặt vào gấu bông.

-Chẳng phải Phương muốn cho Phong biết tình cảm của mình sao, đây là cơ hội duy nhất đấy Phương ạ!

-Ùm, thật ra thì Phương cũng không biết miêu tả nó bằng cách nào nữa, chỉ cảm thấy muốn được che chở khi ở bên Phong thôi ngoài ra thì Phương hông biết gì hết…

-À, có phải đó là cảm giác nương tựa, vòi vĩnh khi ở bên Phong phải hông?

-Phải đó, Phương cảm thấy nó lạ lắm!

Hà hà, không có gì là lạ đâu bé Phương ạ, rốt cuộc thì anh cũng đã tìm ra vấn đề ở nơi em rồi. Đây hoàn toàn không phải là tình yêu gì sấc, đây chỉ là cảm giác ngưỡng mộ, dựa dẫm và mến phục của một cô em gái đối với anh trai của mình mà thôi. Đây là việc ai ai cũng có thể biết, tôi dù có mù về tình cảm đến đâu thì cũng không thể nào lẫn lộn hai cảm giác đó được, việc này đã quá rõ rùi, thế thì cách giải quyết sẽ đơn giản thôi:

-Phương à, có phải Phương đang cần một người anh che chở cho Phương đúng không?

-Thực sự thì Phương rất muốn có một ai đó che chở, bảo vệ cho Phương những lúc cần! Việc đó chắc là đòi hỏi hơi quá rồi Phong nhỉ?

-Và Phương muốn sự che chở đó đến từ Phong?

-Ùm, Phương rất muốn, nhưng Hoàng Mai….

-An tâm đi, hãy đưa ngon út ra nào! – Tôi mỉm cười trìu mến

-Ơ, việc gì thế?

-Cứ làm theo lời Phong!

-Rồi!

Khi Phương vừa đưa ngón út ra thì tôi cũng dùng ngón út của mình ngéo ngón tay với em giống như kiểu giao kèo vậy, nhưng đây không phải là một giao kèo, mà đó chính là:

-Hai tụi mình kết nghĩa nhá!

-Phong nói gì vậy?

-Thì hai tụi mình kết nghĩa anh em, từ nay Phương sẽ là em gái của Phong, chịu chứ?

-Em gái ư? – Em hơi trầm ngâm

-Nếu Phương muốn?

-Ùm, hi…! Phương đồng ý! – Nhỏ mỉm cười ngéo ngón út chặt lấy ngón út của tôi.

-Vậy gọi một tiếng cho nó ngọt xem nào!

-Um….! – Nhỏ ấp úng.

-Nói đi, mạnh dạn lên nào!

-Anh…hai!

-Ừa, đấy! Em gái ngoan! – Tôi cười lớn bẹo má em.

-Ahhhhhhh, anh haiiiiiiiii! – Nhỏ reo lớn ôm chằm lấy tôi.

-Éc, đừng có ôm anh như thế chứ! – Tôi hốt hoảng tru tréo.

-Hai đứa làm gì trong phòng mà ồn ào thế…ơ…!?!

Ba Phương vì nghe tiếng động lạ nên đã đi lên kiểm tra, và vô tình ông đã thấy cảnh bé Phương đang ôm lấy tôi…trên giường!?!

-Sao…bố đã bảo là hai đứa…vui chơi lành mạnh mà! – Ông kinh ngạc lắp bắp.

-Sặc, không phải đâu bác, bé Phương vừa khỏe bệnh nên vui mừng quá đấy thôi, phải không Phương?

-Hi, phải đó ba! Hông có gì hết mà! – Em nheo mắt hửng ứng.

-Thật không? – Ông vẫn còn nghi hoặc

-Dạ, thật mà bác, con không có nói dối đâu!

-Ừm, mấy đứa còn đang tuổi ăn, tuổi lớn đừng có làm việc gì quá lố là được rồi, hiểu chưa?

-Dạ, hiểu ạ! – Tôi gật đầu răm rắp.

-Còn Con nữa bé Phương!

-Gì vậy ba?

-Ba đã bảo là con chưa tới tuổi lấy chồng đấy, đừng có manh động!

-Ba này, có người ta kìa! – Nhỏ dặm chân giãy nãy.

-Thế đấy, con mà không nghe lời ba thì đừng trách nhe!

-Biết rùi mà!

-Ừm, hai đứa có chơi gì chơi tiếp đi nha, nhớ là lành mạnh đấy! – Ông vẫn không quên đá xoáy bọn tôi trước khi đi khỏi.

Sau khi mối nguy hiểm đã qua đi, chúng tôi mới hoàn hồn mà lấm lét nhìn nhau, nhưng riêng tôi thì vẫn còn kinh ngạc lắm, chỉ vừa lúc nãy thôi Ngọc Phương cứ ý như một cô bé con tinh nghịch vậy, làm tôi hú vía tưởng như chết đến nơi với ba Phương rồi đấy chứ?

-Phương ơi!

-Hả?

-Sau nay đứng có nhảy bổ vào người anh như thế nhá!

-Ủa, vui mà!

-Ẹc, có ngày anh đứt gân máu chết đấy!

-Anh là con trai sao mà yếu vậy, hở chút là bệnh rồi!

-Sặc, đến em cũng… - Tôi há hốc kinh ngạc.

“Trời ơi! 3 rồi, 3 người rồi, ban đầu là Lan sau là đến Hoàng Mai bây giờ lại đến bé Phương nữa, sao ai cũng che tôi yếu hết vậy, thiên lý đâu rồi ahhhhh, tôi mà bạo lên thì nói tôi vũ phu, tôi mà hiền quá thì chê tôi yếu, lí lẽ gì thế này, loạn rồi, ahhhhhh….”

-Ơ anh bị sao thế? – Bé Phương tròn xoe mắt khi thấy tôi ngồi ũ rũ.

-Uầy, không có gì! Ngồi tự kỉ chút thôi!

-Hi, có anh hai cũng vui phết! – Nhỏ cười híp mắt.

-Thế thì rán mà sống vui vẻ vào, đứng có mít ướt nữa biết chưa bé con?

-Ừa, biết rùi! Anh haiiiiii!

Thế là chuyện tình cảm của tôi và bé Phương có thể chấm dứt tại đây được rồi, chắc hẳn rằng sẽ có một số đọc giả cảm thấy thất vọng lắm phải không. Đúng thật là bé Phương rất tốt, rất ngây ngô và trẻ con nhưng việc tình cảm thì không thể nào dựa vào những tiêu chí đó để đánh giá một cách tập tễnh được. Chỉ có tình cảm từ sâu thẳm trong trái tim của mỗi con người mới là thướt đo chuẩn nhất mà thôi, mọi người hãy nhớ lấy nhé…

Thôi…! Tạm gát lại chuyện giữa tôi và Ngọc Phương đã, vì cơ bản nó cũng đã êm xui rồi chẳng còn gì to tát hết, Hoàng Mai tuy có hơi khó chịu một chút về cách giải quyết của tôi nhưng chung quy lại thì em cũng đã gật đầu chấp nhận rồi, thế nên chuyện này không còn gì để bàn tán nữa cả, chuyện quan trọng nhất bây giờ là hướng đến cuộc thì hái hoa học tập đang ở trước mắt đây, một cuộc thi khủng khiếp mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên được.

Theo như tiến trình thì cuộc thi cuối cùng cũng diễn ra, may mà tôi đã làm lành với Ngọc Phương trước nếu không thì chắc đã mất một trụ cột chính trong đội rồi, tới lúc đó e là sẽ có thảm họa đấy, nhưng giờ thì khỏe rồi, bé Phương đang ở trong trạng thái tốt nhất, dự là sẽ đè bẹp được một số lớp đấy.

Sẵn đây tôi cũng phổ biến sơ qua về nội dung cuộc thi hái hoa học tập cho các bạn nhé!

Như các bạn đã biết rồi đấy, kì thi hái hoa học tập này có đủ tất cả các câu hỏi thuộc tất cả các môn thi học kì I này. Tất cả được chia ra làm hai phần, bài tập và lý thuyết, buổi sáng ngày hôm nay chúng tôi sẽ thi lý thuyết trước, buổi sáng mai sẽ tiếp tục thi bài tập sau đó.

Tất cả các thí sinh khối 10 sẽ tập hợp tại phòng hội trường của trường, mỗi lớp đều được đánh số thứ tự, đến thứ tự lớp nào, 1 trong 4 người nhóm đó sẽ đại diện lên bóc thăm câu hỏi, nếu người đại diện trả lời được sẽ dành trọn 10 điểm, còn để cho đồng đội bổ sung chỉ dành được 8 điểm mà thôi, nhưng nếu nhóm đó không trả lời được thì những nhóm khác có quyền giơ tay bổ sung và nhận được 5 điểm.

Ắc hẳn các bạn cũng đã nắm được nội dung của cuộc thi rồi phải không nào, bây giờ thì bắt đầu thôi…

Lớp đầu tiên lên bóc thăm là lớp 10A5 cũng nằm trong top 5 lớp chọn của khối 10, xem ra bọn nó có vẻ tự tin lắm, nhìn cái thằng lên bóc thăm thì biết, mặt mày tự tin, sáng láng thấy rõ luôn, xem ra chắc được 10 điểm rồi.

-Mời em đọc câu hỏi!

-À, cấu trúc của khí quyển gồm mấy tầng, đó là những tầng nào!

-Trời…! – Cả đám bên dưới nháo nhào cả lên.

Đó là lẽ dĩ nhiên thôi, bởi vì câu đó quá dễ mà, ngay cả một đứa con nít nếu chịu khó xem chương trình em yêu khoa học thường xuyên thì cũng trả lời được câu này ngay tức khắc liền, nhưng mà tôi cũng chả nhớ rõ nữa, hỏi bé Phương phát:

-Ê nè, Phương! Có mấy tầng vậy!

-Cốp…Có thế mà cũng hỏi hả mày! – Toàn phỡn xoay qua cốc đầu tôi.

-Tao hỏi Phương, không có hỏi mày thằng cờ hó! – Tôi ôm đầu tru tréo.

-Thôi nào hai người, tập trung đi, theo như tôi nhớ thì có 5 tầng đó! – Lam Ngọc gắt gỏng

-Phải rùi, 5 tầng đó là: đối lưu, bình lưu, khí quyển giữa, tầng không khí cao và tầng khí quyển ngoài đấy! – Ngọc Phương kể rành rọt không vấp chữ nào.

-Chà, quả đúng thật là siêu đẳng nha! – Toàn phởn tấm tắc

-Hi, câu hỏi dễ mà! – Em nheo mắt tinh nghịch

Nhưng mà mọi người biết không, câu hỏi tưởng chừng như khá đơn giản đó lại làm cái thằng A5 cứ nhăn mặt lên như khỉ cắn ớt vậy, vẻ mặt sáng láng, tự tin đâu mất tiêu rồi, ở bên dưới cũng có mấy đứa cười thầm rồi đấy, thiệt đúng là lớp chọn làm câu khó như dễ, câu dễ như khó mà…

-Em có câu trả lời không? – Anh phụ trách cưởi mỉm.

-Dạ, em xin nhờ đồng đội bổ sung ạ! – Nó nói xong rồi lẫn về một mạch luôn không dám ở lại lâu vì sợ bàn dân thiên hạ chê cười.

May mắn là lần đồng đội của nó có vẻ thông minh hơn nên trả lời được ngay câu đó và rinh về 8 điểm đầu tiên cho đội, hú hồn thằng nhỏ chưa?

Và rồi đến lượt lớp 10A8 lên bóc thăm câu hỏi, lớp này cũng tếu chả kém A5 đâu, nhất là cái thằng lên bóc thăm nhìn đã thấy sốc đến tận óc rồi, mặc đồ gì mà quần tưởng như kéo lên đến nách vậy, nhìn ngố vô cùng tận, để xem nó trả lời ra sao:

-Mời em đọc câu hỏi!

-“Em hãy trình bày cấu tạo của tế bào nhân sơ?”

-Rồi, mơi em trả lời luôn!

-Dạ em xin trả lời là cấu tạo gồm: nhân tế bào, lưới nội chất, ribôxôm, bộ máy gôngi, ty thể, lục lạp và một số bào quan khác…em xin hết ạ! – Nó chốt câu dõng dạc.

-Á, haha, hố hố, hé hé! – Nó vừa sứt lời thì cả đám trong hội trường cưởi nghiêng ngả ra như chưa từng được cười vậy.

-Vâng, xin chúc mừng, câu trả lời của em không thể nào…sai hơn được nữa! – Anh phụ trách cũng vui không kém.

-À, em trả lời đúng mà anh, cấu tạo của tế bào nhân thực?

-Câu hỏi là của tế bào nhân sơ mà!

-Ủa, lúc nãy mới thấy nhân thực mà! – Nó gãi đầu trố mắt.

-Úiiiiiiiii! Xuống đê, trả lời sai rồi không được trả lời lại đâu! – Đám đông bên dưới hò reo inh ỏi.

-Chắc là em nhầm lẫn rồi, câu trả lời đã được thốt ra nên em không thể trả lời lại được, mời em về chỗ ngồi để bạn mình bổ sung! – Anh phụ trách vỗ vai an ủi nó nhưng không giấu được nét mặt đang nhịn cười thấy rõ.

Cũng may mắn giống như thằng A5 hồi nãy là đồng đội của nó đã trả lời thành công nên vớt vát được con 8 về cho đội mình, nếu không thì thằng này đã trở thành tội nhân thiên cổ rồi.

Nhưng ngoài những lớp nhí nhố đó ra thì cũng có một số lớp giành được điểm 10 tối đa đấy, tiêu biểu như lớp A1 đầu tàu khối 10 đây, theo nhận xét của tôi thì bọn chúng là quỷ hết rồi chứ không phải là người nữa, học hành gì mà cắm đầu cắm cổ tợn luôn và cái thằng lên bóc thăm câu hỏi của lớp nó cũng đeo cặp kính dày cộm như ốc bu vậy:

-“Mệnh đề là gì?” – Nó đọc câu hỏi dõng dạc.

-Mời em trả lời!

-Dạ là: Mệnh đề là một khẳng định đúng hoặc một khẳng định sai. Một câu khẳng định đúng là một mệnh đề đúng. Một câu khẳng định sai là một mệnh đề sai. – Nó mở miệng chốt câu không vấp chữ.

-Chúc mừng đội của em đã được 10 điểm!

 -Ồ hú…ú…ú…! – Lớp nó bên dưới reo hò như sấm dậy.

Đúng là lớp đầu tàu có khác, trả lời dứt khoát, nhanh, gọn, lẹ có ngay 10 điểm ngọt sớt, đến thằng Toàn còn phài rùng mình huống hồ chi là đa số mấy lớp cơ bản khác, kì này xem ra khó ăn mấy thằng đầu tàu đây.

Và tương tự như lớp A1, A2 và A3 cũng giành được điểm số tuyệt đối với câu hỏi mình bóc được, thiệt quả là những lớp lên kèo trên đích thực, lớp nào lớp náy đều trả lời tách bạch, gọn lẹ mà không một chút chần chừ, xem ra muốn dẫn đầu cuộc thi thì phải vượt qua 3 lớp này rồi, một việc khá khó khăn đấy, nhưng cũng phải cố gắng xem sao đã…

Sau biết bao nhiều lớp lên bóc thăm, cuối cùng thì cũng đến lượt lớp tôi lên ứng thí, nhưng việc quan trọng bây giờ là ai sẽ lên bóc thăm mở hàng cho lớp đây:

-Lên đi Toàn, mày lớp phó học tập mà!

-Không được, tao phải đợi đến phút cuối cùng mới lên! Hay bé Phương lên đi nhé! – Nó đùng đẩy qua cho Phương.

-Thui Phương nhát lắm, có ai đó lên trước đi đã, hay là Lam Ngọc nhé!

-Uầy, để tôi đi!

-Khoang khoang, bậy rồi! – Toàn phởn kéo tay nhỏ Ngọc lại.

-Gì thế, tui không lên được hả?

-Lên được, mà chưa phải lúc, Lam Ngọc phải đợi đến lượt thứ 2 hay thứ 3 mới phát huy tác dụng!

-Vậy bây giờ ai lên đây? – Tôi nhíu mày.

Nhưng chưa nhíu mày được bao lâu thì tôi lại phải trố mắt ra căng thẳng vì lúc này cả 3 đứa đều nhìn tôi không chớp mắt:

-G..gì thế, làm gì nhìn tui ghê vậy!

-À, mày lên đi Phong! Số mày hên mà!

-Không được, tao phải đợi đến phút cuối cùng mới lên! – Tôi bắt chước điệu bồ của thằng Toàn.

-bà mày, dám bắt chước tao! – Nó cốc đầu tôi phát đau điếng.

-Lớp 10A4, có lên bóc thăm không! – Anh phụ trách khó chịu khi thấy bọn tôi lâu lắc.

-Thôi được rồi, để tôi lên trước! Khỏi phải đùng đẩy gì cả! – Lam Ngọc thở hắc rồi bước mạnh dạn lên bục.

Và câu hỏi nhỏ bóc được là một câu hỏi thuộc lĩnh vực hóa học:

“Kết luận nào sau đây không hoàn toàn đúng?

Trong một chu kì theo chiều tăng điện tích hạt nhân thì:A- Bán kính nguyên tử giảm dần

B- Nguyên tử khối tăng dần.

C- Tính phi kim tăng dần, tính kim loại giảm dần.

D- Tính bazơ của oxy và hyđrôxit yếu dần.”

-Em có câu trả lời không?

-Dạ câu trả lời là…! – Nhỏ đăm chiêu suy nghĩ.

-Ê, tao thấy nhỏ Ngọc không xong rồi! – Thằng Toàn khều vai tôi.

-Ẹc, nhỏ mà không trả lời được chắc hai tụi mình tiêu đời quá! – Tôi rùn mình phát sợ vì chính hai tụi tôi đã ép nhỏ lên.

-Em có câu trả lời không?

-Ùm, em chọn đáp án B ạ!

-Đáp án B, em chắc chứ?

-Dạ, chắc!

-Đó là đáp án…..chính xác, 10 điểm dành cho đội em!

-Đú…ú…ú…ú, hay quá xa con bà bán chả cá luôn…! – Toàn phởn đập bàn phấn khích.

-Thế là thoát nạn rồi mày ạ! – Tôi siết vai nó khoái chí.

-Hai người coi kìa! – Bé Phương cười giả lả.

Thế là đội tôi cũng đã giành được 10 điểm đầu tiên về cho mình rồi, như vậy là vẫn có cơ hội vượt qua các lớp kèo trên để giành giải nhất cuộc thi, đến lúc đó bọn tôi sẽ cho tụi nó thấy những lớp kèo dưới không phải là bàn đạp để tụi nó dẫm lên đâu.

Và rồi cuộc thì vẫn tiếp tục với vô số câu hỏi được bốc ra, cũng có một số lớp ghi được trọn điểm giống như lớp tôi, nhưng cũng có một số lớp phải nhờ đến sự trợ giúp của động đội mới có thể ăn điểm được, thậm chí còn có một số lớp không trả lời được câu hỏi nữa, xem ra mục đích tụi nó đến đây chắc là giao lưu và học hỏi thôi.

 Sau khi xoay tua một vòng lại đến lớp tôi bóc thăm tiếp, kì này thằng Toàn đã dõng dạc bước lên bóc thăm câu hỏi mà chẳng cần ai phải đúc thúc, chèo kéo: “Để tui lên cho, nãy giờ háo hức lắm rồi!”

-Mời em đọc câu hỏi!

-“EM hãy trình bày những đặc điểm của chuyển động rơi tự do”

-Chà…! – Cả đám bên dưới bàn tán xôn xao vì câu hỏi này không phải loại dễ ăn.

-Em xin trình bày luôn ạ, có 3 đặc điểm là:

1.Có phương thẳng đứng.

2.Có chiều từ trên xuống

3.Là chuyển động thẳng, nhanh dần đều.

-Ú, tuyệt vời ông mặt trời! – Cả đám lớp tôi reo hò hưởng ứng.

-Qua biểu hiện của khán giả cũng đã biết được kết quả rồi phải không nào? Đó là câu trả lời chính xác!

-À, hú…ú…ú…ú! – Lại thêm một tràn reo hò inh ỏi cả hội trường.

-Mấy cưng thấy anh chưa? – Nó về chỗ đắc chí.

-Nói cưng tiếng nữa là có án mạng đấy! – Lam Ngọc lườm nó cháy mắt.

Lại thêm một câu trả lời nữa chúng tôi đạt điểm tuyệt đối, nhưng những lớp kèo trên cũng cứng cựa không kém. Từ nãy đến giờ họ chỉ toàn trả lời đúng bon, không sai câu nào cả, nhiều khi còn giơ tay kiếm điểm từ những đội không trả lời được nữa chứ, thiệt quả là quỷ mà.

Nhưng thôi cứ mặc bọn nó làm gì thì làm, bọn tôi vẫn âm thầm tiếng tới vậy. Lượt trả lời tiếp theo là của bé Phương, em bóc thăm được một câu giáo dục công dân có nội dung ngắn gọn  như sau:

“Phương pháp luận siêu hình là gì?”

Vừa đọc xong câu hỏi thôi thì cả hội trường đã ồ lên rùm ben rồi, chả là ở năm lớp 10 nhất là chương trình học kì I thì không gì kinh khủng hơn là môn giáo dục công dân với nhưng vấn đề triết học, phương pháp luận, thế giới quan nhìn muốn chóng cả mặt, ngay khi bé Phương vừa đọc câu hỏi xong thôi thì mặt đứa nào đứa nấy đã nhăn như khỉ cắn ớt rồi.

-Em có trả lời được câu hỏi không?

-Dạ được, Phương pháp luận siêu hình là…bla…bla…bla… - Nhỏ nói ra một lèo nội dung của câu hỏi khiến cho mấy đứa bên dưới cứ gọi là há hốc mồm kinh ngạc chỉ thí đều là chưa chạm đất thôi.

Tôi thì không kinh ngạc mấy đâu, bé Phương giỏi những môn xã hội hơn những môn tự nhiên mà, mấy câu hỏi cỏn con này không bao giờ làm khó em được, nên mặc nhiên 10 điểm thuộc về đội của tôi gọn ơ trong sự hãi hùng của mấy lớp khác.

Từ sáng đến giờ mỗi đội đã trải qua 3 lần bóc câu hỏi rồi, chỉ còn một lần bóc câu hỏi cuối cùng để kết thúc vòng thi lý thuyết mà thôi. Điểm số của đội tôi hiện giờ là 30, đang cách đội dẫn dần đầu A1 là 15 điểm, và bọn họ đã qua lượt trả lời thứ tư của mình rồi còn đội tôi thì chưa, nên nếu như đội tôi trả lời đúng câu hỏi này thì sẽ rút ngắn khoảng cách lại với lớp nó.

Và người trả lời câu hỏi cuối cùng này không ai khác hơn đó chính là tôi, mặc dù không chắc ăn lắm nhưng đã đến lượt rồi không muốn lên cũng không được:

-Rán lên nha anh haiiii! – Bé Phương nheo mắt động viên tôi.

-Ờ, rán lên nhoa anh haiiiii! – Toàn phởn cù nhay nhái lại bé Phương.

-Dẹp mày đi, đừng có làm tao cụt hứng!

-Lên mau đi, ông mà không trả lời được câu này thì chết với bọn tôi đấy! – Lam Ngọc trừng mắt de dọa.

Thế rồi tôi anh dũng cất bước ra đi mang theo một sứ mệnh nặng nề trên vai là phải lấy được trọn điểm câu hỏi này, nhưng làm sao được đây, ngoài anh văn ra thì tôi không chắc môn nào cả, họa chăng là chỉ có môn vật lý hơi đơ đỡ tý thôi.

Kì kèo mãi tôi cũng thò tay bóc lá thăm câu hỏi được ví như định mệnh của cuộc đời mình, lá thăm quyết định…

Chương 50:

Sau khi mở câu hỏi ra tôi liền thấy tấm hình có chụp một người đàn ông đang chạy, cùng với đó là một yêu cầu ngắn gọn:

“Em hãy miêu tả hành động của người đàn ông trong bức hình bằng tiếng anh!”

Dứt câu cả đám lớp tôi hò reo như ông vỡ tổ, bởi lẽ bọn nó ai cũng biết tôi giỏi về môn tiếng anh, vả lại còn bắt trúng câu hỏi tiếng anh nữa, chẳng khác nào chuột sa hũ nếp, 10 điểm chắc trong lòng bàn tay.

Ngay cả tôi còn tự tin về mình nữa cơ mà, miêu tả một người đang ông chạy bộ thì có gì là khó khăn đâu, “người đàn ông” là “man” nhưng ở đây lấy ngôi thứ ba nên xưng bằng “he” sẽ hợp lý hơn, còn chạy bộ là “run”, do “he” số ít nên “run” sẽ thêm “s” thành “runs”, vậy người đàn ông chạy bộ là “he runs” quá dễ.

-Đáp án của em là “he runs” ạ!

Nhưng có một điều lạ là ngoài những tiếng hò reo đồng tình của đám bạn thì lại có một ý kiến không đồng tình với đáp án của tôi, đó không ai khác chính là bé Phương, em giờ đây đang lắc đầu, hua tay lia lịa như ra hiệu cho tôi rằng đáp án đó không đúng.

Tại sao chứ, đáp án của tôi hoàn toàn chính xác mà “he runs”, về mặt ngữ pháp thì chẳng sai chút nào, động từ số ít thì phải thêm “s”. Còn về mặt nội dung thì quá ư là hợp lý, “he runs” – “ông ta chạy”, chả sai chỗ nào cả, họa chăng là bé Phương đã nhắc sai rồi, đành rằng là nhỏ học rất giỏi ở tất cả các môn nhưng về môn anh văn thì nhỏ vẫn còn thua tôi một tý, thế nên không lí nào mà tôi sai được, chắc chắn là không sai.

-Em đã chốt đáp án chưa? – Anh phụ trách hỏi lại.

-Dạ, em xin chốt đáp án đó là “he runs”!

-Nếu em đã chốt đáp án thì anh xin công bố kết quả, đó là một đáp án…sai!

-Sao…sai á! – Tôi thất kinh.

-Đáp án sai rồi, mời em về chỗ ngồi để đồng đội bổ sung!

Tại sao chứ, đáp án đó sao lại sai được, ngữ pháp nội dung đều đúng mà, ban tổ chức có nhầm lẫn gì không vậy? Không thể nào tôi trả lời sai một câu hỏi dễ như thế được, chắc chắn có nhầm lẫn rồi!

-Mày sao thế Phong, câu hỏi dễ thế mà! – Thằng Toàn trố mắt nhìn tôi.

-Tao trả lời đúng chứ có sai gì!

-Phong, rõ ràng anh đã sai rồi!

-Có gì để mà sai, ngữ pháp, từ vựng anh đều đúng sai đi đâu được!

-Nhóm 10A4 có bổ sung gì không?

-Anh xem em sửa nhé – Rồi nhỏ quay lên dõng dạc – Đáp án là “he is running” ạ!

-Ồ, đây mới là đáp án chính xác, 8 điểm dành cho nhóm 10A4!

-S…sao lại thế! – Tôi bàng hoàng như không tin vào tai mình.

-Phong, anh chấp nhân đi, bức ảnh đó là một người đàn ông đang chạy bộ, chứ không đơn thuần là “he runs” giống như anh nghĩ đâu.

-Em nói đầu óc anh là đơn thuần à?

-Ơ, em…!?!

-Phải, đầu óc anh đơn thuần, anh ngu, anh thua em về mọi mặt, ngay cả môn anh văn anh cũng thua nốt, thế thì 3 người thi một mình đi, tôi vô dụng ở đây rồi!

-Ê, Phong! Mày bỏ đi đâu thế, anh phụ trách còn chưa tuyên bố kết thúc cuộc thi mà!

-Mặc tao, thi xong rồi tao ở lại đây làm gì! – Tôi gằng giọng bực bội rồi bỏ ra ngoài một mạch.

Từ trước đến nay khi học ở lớp nào tôi đều đứng đầu điểm số anh văn lớp ở lớp đó, với tôi ở môn anh văn không bao giờ có định nghĩa thất bại, càng không bao giờ thất bại trước một cô gái nhỏ điểm hơn mình cả, thế mà hôm nay, trong cuộc thi hái hoa học tập này, trước hàng trăm con người, tôi lại trả lời sai câu hỏi dễ như ăn cháo này một cách nhục nhã, đau đớn.

Quả thật đây là một thảm bại ê chề trong cuộc đời học sinh của tôi mà tôi không thể nào quên được, từng ánh mắt xỉa xói, từng cử chỉ chế giễu từ mấy đứa lớp khác vẫn còn in đậm trong trí óc của tôi cho đến bây giờ, nó như hàng ngàn cây kiếm nhục nhã xuyên thẳng vào tim tôi đến nhói đau, nhói đớn.

Hết rồi, môn mũi nhọn duy nhất giúp tôi có động lực đề cố gắng học tập cũng đã tan biến theo mây khói. Đau quá, ức quá, bây giờ tôi phải làm gì đây:

-Chó chết, mày là một thằng vô dụng ahhhhh! – Tôi điên nhặt những cục đá dưới đất mà chọi vào thân cây bàng đến ứa cả nhựa.

Tôi cứ chọi, rồi lại chọi, nén nhưng uất ức, phẫn nộ vào từng cục đá mà chọi, tôi chẳng thể đếm hết được mình đã chọi bao nhìu lần vào cái gốc cây đó nữa, chỉ biết được rằng khi tôi mệt lả người ngồi bệch xuống đất thì cái thân cây đó đã chi chít lỗ lớn, nhựa từ cây cứ chảy ra thành từng dòng quến đặc lại trông như máu.

-Ô, nhục nhã chưa kìa! – Một giọng chế giễu cất lên từ sau lưng tôi.

-Tao không có tâm trạng để tiếp tụi mày, biến đi khuất mắt tao, nếu không mày sẽ lãnh đủ đấy Vũ ạ!

-À, nhục nhã đến nỗi không có tâm trạng luôn sao, chậc!

-Mày nói tiếng nữa xem! – Tôi hùng hổ xông lại hắn.

-Dừng lại! – Hai tên đàn em án ngữ trước mặt tôi.

-Hai tụi bây tưởng có thể ngăn cản được tao à?

-Thôi thôi, hôm nay chắc có lẽ mày đã đủ nhục rồi nhỉ? Hẹn ngày mai nhục nữa nhé, hê hê hê! – Nó lỉnh kỉnh bước đi cùng đám đàn em không quên để lại cho tôi những tiếng cười khinh bỉ.

Tôi lúc đó ức lắm, nhưng cũng phải kìm nén sự bực bội của mình lại vì nếu đánh bọn chúng chẳng khác gì tự hạ nhục bản thân. Cứ đợi đấy, rồi một ngày nào đó tao sẽ hạ nhục mày gấp trăm, gâp nghìn lần mối nhục mà tao phải gánh hôm nay đấy, cứ chờ đi.

Thế rồi tôi lại ngồi bệch xuống đất mà nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra.

“Chắc bây giờ mọi người đang cười thầm vào cái bản mặt nhục nhã của mình đây, bé Phương, thằng Toàn và cả nhỏ Ngọc nữa, giờ chắc đang hả hê lắm, lúc trên bục bóc thăm tôi còn ngố hơn cả sạc-lô nữa cơ mà, nào là “he runs” rồi lại “he is running”, mày là cái thá gì chứ Phong, mày tưởng mày học giỏi anh văn lắm sao, mày chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi.”

“Kết thúc rồi, từ nay kết thúc rồi, cả một niềm đam mê anh văn giờ chả là gì nữa, chức cán sự anh văn của mày sẽ vào tay của con Tiên vượn đáng ghét kia, nó sẽ chọc quê mày, đay nghiến mày, thậm chí còn xỉa xói mày trước mặt bao nhìu người nữa, chằng còn cơ hội gì nữa sấc”

-À, anh đây rồi! Làm em tìm mãi! – Lại một giọng nói nữa cất lên từ sau lưng của tôi, nhưng lần này giọng nói đó quen thuộc lắm, hẳn là…

-Hoàng Mai đấy à, sao không ở trong hội trường đi, ra đây làm gì thế?

-Ngộ chưa, anh ở đâu em phải ở đó chứ!

-Ê, đừng ngồi xuống đất, dơ đồ em đó! – Tôi hốt hoảng khi em dự định lết bộ đầm búp bê trắng tinh của mình xuống đất.

-Nhập gia tùy tục mà - em khẽ cười choàng lấy tay tôi!

-Uầy, em có thấy anh vô dụng lắm không?

-Hi, Phong của em lúc nào cũng tài hoa mà vô dụng gì chứ!

-Thật sao?

-Chỉ ngoại trừ một điều… - Em đột nhiên ngập ngừng

-Nói đi xem nào!

-Thôi, chắc có lẽ em không nên nói, dù gì sự việc cũng đã qua rồi!

-Cứ nói đi, việc gì phải úp úp mở mở thế?

-Um…! Nếu như lúc nãy anh chịu nghe lời Phương thì không đến nỗi như bây giờ rồi!’

-Sao, em cũng cho là anh sai nữa à?

-Ơ, em…!

-Thằng Toàn, Ngọc Phương, Lam Ngọc và cả mọi người xung quanh chê cười anh sai thì không sao cả, nhưng tại sao đến em cũng cho là anh sai vậy?

-Em không cố ý!

-Chính miệng em đã nói ra rồi mà, còn cố ý với không có ý gì nữa chứ? Em có biết là anh đau đến chừng nào không? Em chả hiểu anh gì cả!

Chẳng hiểu sao khi vừa dứt xong câu đó thì Hoàng Mai đột nhiên khựng lại, chẳng nói được câu nào nữa, đôi mắt của em bắt đầu đỏ ké lên những mạch máu, từng dòng nước mắt bắt đầu tuông ra từ trong khóe mi, chảy dài xuống khuôn mặt thon mịn của em giờ đây đang đỏ ửng lên vì cái nắng nóng nực ban trưa.

-Anh vừa bảo em không hiểu anh ư?

-Đúng em không hiểu anh tí nào cả!.

-Phong, anh nghe cho kĩ đây! Những lúc anh vui, anh thành công ai đã chia sẽ cùng anh?

-Ơ…

-Còn những lúc anh buồn, anh thất bại anh đã đến bên an ủi, sớt chia nỗi buồn cùng anh?

-Anh…

-Đến khi anh ngã bệnh ai đã thức đêm chăm sóc cho anh?

-Thì…

-Không trả lời được chứ gì? Thật ra ai mới là người không hiểu đối phương đây, là anh hay là em?

-Vẫn là em…! – Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài nhắm mắt cãi cùng giữ thể diện.

-Phong, anh cứng đầu đến như thế sao? Em chịu thua rồi đấy!

-Em đi đâu thế? – Tôi ngạc nhiên.

-Nếu bây giờ anh chấp nhận lại đây, nắm lấy tay em thì em sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả! – Em một tay chìa ra, một tay lau đi hàng nước mắt đang chảy dài.

Tôi lúc đó phân vân lắm, nhưng nghĩ đến danh dự con một thằng con trai đang bị tổn thương thì làm sao có thể chấp nhận được lời đề nghị đó chứ, thế nên trong cơn tức giận tột cùng, tôi đã có một hành động được coi là sai lầm nhất trong cuộc đời mình:

-Không…!

-Anh…sao…?

-Em đi đi…!

-Hức, Phong…anh nhẫn tâm…đến thế sao?

-Anh không sai, anh hoàn toàn không sai!

-Đồ cứng đầu, em sẽ không bao giờ gặp mặt anh nữa, anh đi chết đi! – Em giận dỗi chạy đi.

Tôi vẫn nhìn em, theo dõi từng bước chạy nặng trĩu của em cho đến khi hình bóng đó  khuất khỏi tầm mắt tôi qua dãy lớp trắng bệch. Phải chăng tôi đã sai, phải chẳng tôi đã quá cứng đầu, nhưng quả thật danh dự của tôi đã bị hạ nhục thậm tệ, người ngoài có thể nói sao cũng được nhưng bị chính người yêu của mình chứng kiến cảnh đó thì còn gì nhục nhã hơn nữa chứ, bây giờ tôi đã phóng lao rồi, chẳng thể nào rút lại được nữa, chỉ ngặc một nỗi rằng, bây giờ tôi sẽ làm gì tiếp theo đây?

Chẳng còn biết đi về đâu, tôi bèn leo lên chiếc xe đạp cà khổ của mình đạp từng vòng nặng nề trên những con đường quen thuộc cốt chỉ để tìm một nơi nào đó có thể giải tỏa đi nỗi buồn đang âm thầm gặm nhắm trái tim tôi. Người ta nói nỗi buồn là con quái vật gặm nhắm ghê lắm, chỉ trong một thời gian ngắn không tìm cách tiêu diệt nó thì nó có thể làm trái tim bạn trở nên trống rỗng, vô hồn, không cảm xúc.

Thế nhưng mãi đạp trong vô thức thế nào tôi lại trở về căn nhà trước đây tôi đã thường lui tới rất nhiều, nó có một cái cổng rất cao màu trắng, đằng sau cái cổng đó là một bãi cỏ xanh rì với những miếng đan nhỏ dẫn lối vào một căn nhà ống mang đậm kiến trúc phương Tây, và đặc biệt phía sau căn nhà đó còn có một cây táo nhỏ nơi mà trước đây mỗi lần đến nhà này tôi đều tâm tia xem chừng nào có trái.

Đó không gì khác hơn chính là ngôi nhà thân yêu của Lan, nơi tôi trước đây đã có những tháng vui vẻ dạy võ cho nàng.

“Sao mình lại đến đây nhỉ, rõ ràng là mình muốn đến một nơi nào đó để giải tỏa nỗi buồn mà, chẳng lẽ lại là nơi này sao?”

Nhưng đã lầu rồi tôi không còn nói chuyện với Lan nữa, bây giờ gặp nàng trong tình cảnh này biết nói gì đây, chào nàng xong rồi về sao, nhưng như thế chỉ làm tôi lại thấy lưu luyến hơn thôi, chi bằng đã không gặp nhau rồi thì không gặp nhau nữa nếu không tôi lại khơi gợi chuyện xưa mà không tự chủ được mình mất.

-Thì ra Phong ở đây à? – Vừa quay gót dẫn xe đi thì tiếng Lan lại vang lên ở sau lưng.

-Ơ, Lan! Bạn đi đâu vậy!

-Trời thì đi về nhà chứ đâu, mình mới đi chợ về mà! – Nàng cười tươi giơ giỏ đồ đi chợ trên tay lên.

-Ừ nhỉ, nhà Lan ở đây mà, haha! – Tôi gãi đầu cười trừ.

-Vậy còn Phong làm gì ở đây?

-À, Phong định đi dạo một chút thôi, giờ chắc phải về rồi!

-Phong này, đã đến đây rồi thì vào nhà Lan nghỉ chân một tý được chứ?

-Nhưng…

-Bộ Phong không nễ mặt Lan sao?

-À ừ, được rồi, một chút thôi nhé!

-Biết rồi, vào nhanh thôi! – Nàng lại cười giả lả đẩy vài tôi vào trong.

Hôm nay đúng dịp chủ nhật nên ba mẹ của nàng có mặt đông đủ ở nhà làm tôi mới vào đã phát hoảng lên mà gật đầu, khoanh tay lia lịa còn hơn cả rô bốt. Nhưng xem ra ba mẹ của em cũng không khó mấy, thấy tôi có vẻ rụt rè sợ sệt thì ông bà cũng vui vẻ mà mời tôi ngồi uống nước.

-À Phong ơi! Lan với ba vào trong bếp nấu bữa trưa nhé, rán ở lại dùng chung đấy!

-Ơ, dùng bữa trưa à?

-Đã đến đây rồi thì dùng bữa cùng gia đình cô cho vui! – Mẹ em vui vẻ bảo tôi với chất giọng lớ gặt của người Pháp.

-Dạ nếu cô mới thì con xin làm phiền ạ!

-Trời, khách sao làm gì! Cứ xem đây là nhà con đi!

-Dạ dạ!

Giờ đây tôi mới phát hiện ra một điều là tính tình của Lan giống ý như đúc mẹ mình luôn, rất phóng khoáng, tự do và hiếu khách, dám em mà tóc vàng nữa thì y như một bản sao chính cống rồi, duy chỉ có ba của nàng là hơi nghiêm nghị một tý thôi, cũng không biết là do khó chịu khi có một thằng con trai vào nhà hay là tính tình sẵn đã như thế nữa, lúc nãy khi vừa vào đến nhà thôi thì ông đã dò xét tôi muốn đổ cả mồ hôi hột rồi.

Có lẽ vì hiểu được thắc mắc của tôi nên mẹ Lan vui vẻ giải thích:

-À, con đừng để tâm đến những lời nói của bác trai nha, tính tình của ổng từ đó đến giờ là thế rồi, tuy có hơi gay gắt một tý nhưng một khi đã thân quen rồi thì thấy ông ấy tốt ngay ấy mà!

-Dạ, không sao đâu cô! Nhưng con còn thắc mắc một điều nữa là…

-Vì sao bác trai đi nấu ăn đấy hả?

-Dạ, phải ạ!

-À, thế này! Nói ra chỉ sợ con cười chứ cô chỉ biết nấu món Pháp thôi, còn bác trai thì rất rành nấu món Việt nên cứ xen kẻ một tuần món Pháp, một tuần món Việt vậy đấy!

-Thế hôm nay là tuần món Việt ạ!

-Phải đó, con Lan nhà cô cũng y như cô vậy, chỉ biết nấu món Pháp thôi, nên ông ấy mới chỉ thêm cho con bé nấu mấy món Việt đấy!

-Hì, gia đình bác vui ghê?

-Ừ, nếu như hai vợ chồng cô không bận việc cả tuần thì chắc còn vui hơn nữa rồi con nhỉ!

-Dạ, hẳn thế rồi!

-Nói chuyện với con vui thật đấy, haha! – Bác cười tươi.

-Dạ cô quá khen rồi!

Hai bác cháu cứ nói chuyện này rồi đến chuyện khác vui như hai người bạn vậy, mãi cho đến khi Lan gọi với từ trong nhà bếp thì hai người mới chịu ngưng mà xuống dưới phụ bưng đồ ăn lên, quả thật gia đình Lan làm tôi có cảm giác như đang sống trong gia đình của mình vậy, vui vẻ, hòa đồng lắm, nhưng ngặt cái là ba của Lan:

-Con là bạn của Lanna à, gặp nhau lúc nào thế!

-Dạ con và Lan học chung nên biết nhau ạ! – Tôi không dám kể cái vụ sút banh vào đầu Lan làm xe đạp của nàng ngã chết cả máy, kể ra có mà bị đuổi thẳng cẳng ra khỏi nhà chứ chẳng chơi

-Sao? Con gọi Lanna là Lan à?

-Dạ, có sao không bác?

-Hay quá Lan nhỉ? – Ông nhìn Lan khó chịu.

-Hì, có gì đâu mà ba? – Nàng cười trừ giả lả.

-Thôi, bỏ qua chuyện đó đi ông! Thằng bé đến đây chơi mà ông cứ hỏi mãi!

-Con gái của tôi quen bạn thế nào thì cũng phải để tôi biết chứ!

-Ông này, thiệt tình! À mà Phong này, lúc trước con có dạy võ cho bé Lan nhà cô à?

-Dạ, phải ạ!

-Cô thích mấy môn thể thao lắm, đặc biệt là võ đó, nhưng sao đột nhiên con không dạy nữa thế, có phải bé Lan nhà cô học không được phải không?

-Dạ hông phải đâu cô, vì con bận quá nên không dạy được ạ!

-À, ra vậy! Khi nào rảnh con qua đây dạy cho cô nhé!

-Bà này, lớn già đầu rồi mà còn đòi hỏi theo con nít làm gì? – Bác trai nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.

-Ơ, cái ông này! Phải luyện tập thể dục thể thao cho nó khỏe chứ, học võ thì ngoài có sức khỏe ra còn tự vệ được cho bản thân nữa phải không Phong?

-Ơ, dạ…dạ phải ạ!

-À mà con có phải là người hát chung với con Lan nhà cô trong buổi văn nghệ 20-11 phải không?

-Dạ, con đây ạ!

-Thảo nào, hà hà! – Cô cười ý tứ với tôi.

-Mẹ, coi chừng bạn con sợ đó! – Nàng nheo mắt tinh nghịch.

-Hừ, hai mẹ con ngồi ăn nghiêm túc đi, đang có khách mà cứ lộn xộn cả lên! – Ông bực bội gắt nhẹ.

-Rồi rồi, cái ông này hôm nay kì ghê! – Mẹ nàng cười giả lả rồi tiếp tục ăn cơm.

Quả thật là bữa ăn tràn đầy không khí gia đình mà, tôi đã mơ ước một bữa ăn như thế này từ lâu lắm rồi, các thành viên cùng ăn chung với nhau, chia sẽ những gì mình đã thấy với nhau, gắp thức ăn cho nhau, ôi còn nhiều nữa những cử chỉ tình cảm đại loại như thế, lúc đó tôi chỉ ước rằng ngày nào mình cũng được như thế thay vì chỉ ngồi ăn một mình như trước đây, quả là một bữa ăn ấm cún mà.

Sau khi ăn xong thì ba mẹ của nàng lên lầu để nhường lại khoảng không gian riêng cho chúng tôi trò chuyện, vì theo như tôi biết thì các bậc cha mẹ phương Tây rất chú trọng quyền tự do của con cái mình, họ biết lúc nào nên họp gia đình và lúc nào nên để cho con họ tự do quyết định mọi việc, quả thật là rất tiến bộ:

-Phong thấy thế nào rồi, đã vui lên chưa?

-Ơ, sao Lan lại hỏi thế?

-Lan có đến xem cuộc thi mà!

-Thế Lan đã thấy hết rồi sao?

-Thì có thấy, nhưng không có gì đáng cười cả, ai mà không có lúc sai chứ?

-Ừ, cảm ơn Lan nhé, chắc Phong cứng đầu lắm nhỉ?

-Cái đó là ý kiến riêng của Phong, không ai có quyền chê cười cả, cho dù có bị chê cười thì cứ mặc họ, chỉ cần Phong thấy đúng là được rồi!

-Cảm ơn Lan nhé, từ sáng đến giờ mới chỉ có mình Lan nói thế thôi!

-Hì, thôi có còn đỡ hơn không? Bây giờ vui lại chưa nào!

-Ừm, vui lại rồi…!

-Kể cho Lan nghe đi!

-Ơ, kể chuyện gì nữa?

-Phong đừng giấu Lan, nét mặt của Phong đã nói lên tất cả rồi, chuyện này chắc phải nghiêm trọng lắm nên Phong mới rầu rĩ như thế đúng không?

-Ừ, cũng có!

-Có tiện kể cho Lan nghe không?

-Thôi được rồi, để Phong kể vậy.

Thiệt là không thể nào qua mặt được Lan thứ gì cả, chắc có lẽ tôi là người không chế kém nên mọi cảm xúc cứ biểu lộ ra ngoài hết, nhưng cũng có lẽ Lan là người có thể hiểu thấu tâm tư của người khác nên nhìn phát là biết ngay tôi đang có chuyện buồn liền. Mà dù muốn dù không thì tôi cũng phải kể sự việc giữa tôi và Mai cho nàng biết thôi, không biết Lan sẽ có biểu hiện gì khi tôi đề cập đến chuyện này đây…

Chương 51:

Từng lời lẽ đay nghiến tôi dành cho Hoàng Mai ban trưa giờ đây được tôi thuật lại một cách rõ ràng và tường tận cho Lan biết vì nàng đã yêu cầu rằng tôi phải kể hết tất cả các tình tiết dù lớn dù nhỏ xảy ra giữa tôi với Hoàng Mai, có thế nàng mới tìm cách mà giúp được.

Tôi thực sự không hiểu một điều rằng, một người con gái có thể chịu được người con trai mà mình thích kể chuyện về người con gái khác sao, thông thường thì người con gái đó sẽ biểu lộ nét khó chịu ra mặt ngay, vậy mà khi nghe tôi kể, nét mặt Lan chưa biến sắc một lần nào cả, có lẽ nào Lan lại không thích tôi? Mấy tháng qua chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra thôi sao?

Và rồi sau khi nghe tôi kể xong, nàng thở dài một tiếng rồi trầm giọng:

-Phong này, tuy trước giờ Lan vẫn tôn trọng ý kiến của người khác bất chấp họ đúng sai, nhưng lần này Phong đã sai thật rồi đấy!

-Sao, Phong sai à?

-Dù đúng hay sai thế nào đi chăng nữa nhưng Phong phải tôn trọng một nguyên tác rằng không bao giờ quát nạt, nặng tay với con gái!

-Nhưng lúc đó Phong tức giận quá đâu thế nào kìm nén cảm xúc được!

-Thế mới bảo là Phong sai rồi đấy!

-Bây giờ Phong phải làm sao đây!

-Đơn giản thôi, xin lỗi là xong ngay ấy mà!

-Chỉ xin lỗi thôi sao?

-Phong nên nhớ một điều rằng, con gái dù có cứng rắn đến mức nào đi chăng nữa nhưng họ vẫn phải mềm lòng với người mình thích mà thôi.

-Vậy bây giờ Phong phải đi xin lỗi à?

-Ngồi dậy và đi xin lỗi ngay! Càng sớm càng tốt! – Nàng mỉm cười lôi tôi dậy.

-Phong đi nhé!

-Rồi cứ đi đi! Kết quả ra sao nhớ báo cho Lan biết đấy!

-Ừ, tạm biệt!

-Tạm biệt Phong, chúc thành công nhé! – Nàng vẫn mỉm cười chào tạm biệt tôi.

Quả thật là từ lúc nghe tôi kể cho đến lúc chào tạm biệt, thái độ của Lan chẳng thay đổi tý nào cả, vẫn vui vẻ chỉ cách cho tôi làm lành Hoàng Mai và vẫn vui vẻ tiễn chân tôi ra về. Có lẽ nào nàng không có cảm giác gì với tôi chứ, tôi đã hoang tưởng trong suốt ngần ấy thời gian học chung với nàng sao?

Nhưng thôi, giờ đây tôi chẳng còn tâm trạng nào để ý nhiều đến chuyện đó nữa, việc duy nhất mà tôi muốn làm lúc này là chạy thật nhanh đến chỗ Hoàng Mai để xin lỗi em, tôi đã quá ấu trĩ trong sự việc lần này rồi, chỉ một kích động nhỏ thôi thì tôi đã thẳng thừng quát mắng Hoàng Mai không thương tiếc.

Đã mấy lần tôi quát mắng Hoàng Mai như thế này rồi nhỉ? Ba lần, bốn lần có lẽ, thế mà em vẫn tha lỗi cho tôi, vậy mà tôi chẳng biết sửa đổi, vẫn nặng lời với em mỗi khi bực tức. Như thế chẳng khác nào tôi coi em như là một cái bao cát không hơn không kém thôi sao?

Không đúng, em chính là bạn gái của tôi, là người con gái tôi đã quyết tâm lựa chọn sau bao chuyện rắc rối xảy đến, vậy nên tôi phải có trách nhiệm đối với em về tất cả mọi mặt, một lời xin lỗi thì không bao giờ đủ với em được, nhưng tôi sẽ làm tất cả để được em tha thứ.

-Mai à! – Tôi bước vào nhà gọi lớn.

Thế nhưng trong nhà hoàn toàn không có lấy một bóng người nào ngoài chính tôi đang đứng lẩng thẩng một mình trong đó. Cũng phải, lúc nãy khi tôi vào nhà thì cửa ngoài vẫn còn khóa mà. Nếu Hoàng Mai về nhà rồi thì cửa phải khóa trong mới đúng, vậy là em vẫn chưa về nhà, thế em có thể thể đi đâu được chứ?

À phải, có thể Hoàng Mai đang muốn tránh mặt tôi nên đã về nhà mẹ của mình rồi, dù gì em cũng đang giận tôi mà , làm sao có thể về nhà tôi ở được cơ chứ, chắc là đang chờ tôi đến xin lỗi rồi rước nàng về dinh đây. Được thôi, kiểu nào lâu lâu cũng phải đến thăm mẹ của em một lần mà, chắc là chậc vậc lắm chứ chẳng chơi, vì có thể em sẽ kể cho mẹ của mình biết chuyện hai chúng tôi cãi nhau và mẹ của em thế nào cũng cằn nhằn tôi thôi.

Đành chịu vậy, chính tôi gây ra chứ ai vào đây nữa, thà chịu mắng một chút mà người yêu còn tha lỗi chi mình chứ sĩ diện quá thì có nước mà ở giá cho đến già luôn chứ giỡn.

Nhưng khi đến nhà của Hoàng Mai thì tôi mới giật mình khi nghe mẹ của em nói:

-Sao, con tìm Hoàng Mai à?

-Ơ, Hoàng Mai không có ở đây hả cô?

-Không, nó có về thì về cùng con chứ làm gì đến thăm cô một mình, bộ hai đứa có chuyện gì sao?

-Um…chuyện khó nói lắm ạ?

-Khó nói cũng không sao, nhưng chung quy là đã xảy ra chuyện gì?

-Dạ, chúng con cãi nhau ạ!

-Trời đất, lại xảy ra chuyện này nữa sao? Rồi nó đã đi đâu?

-Lúc đó tụi con rất giận nên cũng không quan tâm đối phương đã đi đâu nữa ạ, con xin lỗi…! – Tôi cuối đầu trăn trối.

-Chậc, rắc rối rồi đây! Con Mai nhà cô một khi nó buồn thì khó mà xác định nó sẽ đi đâu lắm! Mà con cũng sai rồi đấy Phong ạ, tại sao con lại để bé Mai đi như thế chứ, con đã hứa gì với cô lúc trước nào?

-Còn thành thật xin lỗi, bây giờ con cũng đang lo lắm ạ!

-Thôi bây giờ tạm gát chuyện đó lại đi, việc quan trọng bây giờ là phải tìm cho ra bé Mai đã. Con thử tìm ở nhà bạn bè và nơi nó thường lui tới nhé, dì sẽ qua nhà họ hàng hỏi thử!

-Dạ, con đi ngay!

Theo lời của mẹ em, tôi đã đến tất cả những nơi mà Hoàng Mai thường lui tới nhất để tìm em nhưng chẳng có lấy một tung tích nào cả. Hết cách tôi đành sử dụng phương án cuối cùng là liên lạc với tất cả những người có khả năng em sẽ đến nhà nhất, danh sách đó bao gồm những người bạn thân như: Kiều ẹo, Nhi lùn, Toàn phởn, Khanh khờ, Lam Ngọc, Ngọc Phương, Lanna.

Lanna thì tôi đã ngoại trừ khả năng rồi nên tôi sẽ loại nàng ra đầu tiên, vậy người đầu tiên có khả năng nhất là Kiều ẹo và Nhi Lùn:

-Tút…tút…tút…alô Linh Kiều nghe đây! – Nhỏ kiều ẹo nhấc máy.

-À, tui Phong đây! Có Hoàng Mai ở nhà bạn không?

-Ơ không! Từ sáng đến giờ Hoàng Mai chưa ghé nhà mình lần nào cả, điện thoại cũng không được đây này, bộ hai bạn có chuyện gì hả?

-Không có gì đâu, nếu không có ở nhà bạn thì thôi vậy…rụp…!

Vậy là Kiều ẹo cũng đã bị loại khỏi danh sách có khả năng, và cũng tương tự như Kiều ẹo, Nhi lùn cũng không biết Hoàng Mai bây giờ đang ở đâu. Hai người có khả năng nhất cũng đã bị loại rồi, phải thử những người khác xem sao:

-Này, từ sáng đến giờ mày mất tích ở đâu thế hả? – Toàn phởn nhíu mày khi thấy tôi đến nhà.

-Thì tao đi giải sầu thôi, lúc sáng bị thế không bực mới là lạ!

-Uầy, sai có tý mà bực bội gì không biết!

-Thì giờ tao hết bực rồi đây, mà Hoàng Mai sáng giờ có qua nhà mày không?

-Không, làm gì có! Nó không ở nhà mày thì thôi chứ qua nhà tao làm gì? Nó vẫn chưa hết giận mày hả?

-Ẹc, sao mày biết?

-Xời, thì lúc sáng tao trông ra cửa sổ thấy tụi bây cãi nhau nè chứ đâu!

-Uầy, thì như mày thấy rồi đấy! bây giờ chả biết Hoàng Mai ở đâu nữa!

-Thôi, con Mai nó lớn rồi không xảy ra chuyện gì đâu, chắc nó đang ở đâu đó gần khu này thôi chứ chẳng dám đi xa đâu! Mày cứ đi tìm đi tao có gì đi tìm phụ mày cho!

-Ừ, thôi tao đi tìm tiếp đây, cám ơn mày nhá!

-Đệt, làm như tao là người lạ không bằng còn cám ơn nữa!

-Vậy thôi tao đi nhé!

-Cút, để yên bố điều tra con Mai!

Cũng như thằng Toàn, Khanh Khờ cũng chả biết tin tức gì của Hoàng Mai cả, vậy là 2 tụi nó đã bị loại khỏi danh sách rồi. Tính đến bây giờ thì chỉ còn có 2 người có khả năng nhất thôi, đó là Lam Ngọc và bé Phương, nhưng làm sao tôi có thể đến nhà hai nhỏ đây, nhất là khi lúc sáng tôi đã bỏ đi một mạch không nói một lời nào khỏi hội trường, bây giờ lại qua nhà hỏi chuyện Hoàng Mai thì hơi kì.

Và ngặc cái nữa là tôi vẫn chưa biết nhà Lam Ngọc ở đâu cả, đến bọn con gái mỏ nhọn trong cũng chả ai biết, hỏi thì nhỏ không bao giờ trả lời, chỉ phán một câu rằng “biết nhà tôi để làm gì?” và rồi tất cả phải tắt điện về chỗ ngồi.

Bây giờ tạm thời tôi sẽ gát sĩ diện con trai qua một bên mà đến nhà Ngọc Phương trước vậy, dù gì nhỏ cũng là em gái kết nghĩa của tôi mà, chắc em sẽ không để tâm nhiều đâu, cùng lắm là sạc cho tôi một trận là xong ngay ấy mà, hic…!

Và sau một hồi đứng ngó nghiêng ngó dọc vào nhà em, tôi cũng đánh bạo mà bấm chuông cổng:

-Kính…koong...

-Là Phong đấy à! – Ba em bước ra mở cổng cho tôi.

-Dạ, là con đây! Con đến tìm bạn Phương có chút việc ạ!

-À, đúng lúc lắm! Con vào xem xem nó làm gì mà từ lúc về nhà đến giờ cứ nhốt mình trong phòng hoài, bác gọi mãi mà nó vẫn không chịu ra! Cơm thì vẫn chưa ăn nữa!

-Dạ, để con lên xem thử!

Ây chà, điệu này chắc là buồn về chuyện bị tôi quát vào mặt lúc sáng nên em mới ngồi trong phòng tự kỉ đây mà. Quả thật là tôi đã gây ra biết bao nhiêu chuyện rắc rối, lại là rắc rối liên quan đến con gái nữa chứ. Thằng Toàn nó nói không sai chút nào, càng dính dáng đến nhiều đứa con gái càng khổ, nhất là những cô bé hay mít ướt như Ngọc Phương thế này lại khổ gấp trăm lần.

Nhưng tôi đã là anh hai của bé Phương rồi nên cũng phải có một chút trách nhiệm chứ, vả lại lỗi cũng là do tôi gây ra mà nên tôi sẽ tự tay mình giải quyết chuyện này dứt khoát, nhanh, gọn lẹ và tách bạch:

-Phương à, mở cửa ra ăn cơm nè con! – Ba em đứng bên ngoài gọi cửa.

-Không ăn đâu, ba mặc kệ con đi!

-Không ăn thì lấy sức đâu ngày mai thi hả con?

-Con hông thi nữa, chán rồi! Để con một mình!

-Con không ăn cũng không sao, nhưng có người muốn gặp con này!

-Mặc kệ!

-Là Phong muốn gặp con đó, có ra không?

-Hông ra, đừng gạt con!

-À, Phương ơi! Là Phong nè, nói chuyện tý được không? – Tôi rụt rè lên tiếng.

-Hông muốn. hông muốn! Mọi người đi hết đi! – Em giận dỗi gắt lớn.

Xem ra tình hình khi tôi đến chẳng khả quan hơn ra bao nên ông thở dài mà nói với tôi:

-Con thấy đấy! Sáng giờ nó cứ thế, chả biết là gặp chuyện gì trên trường hay ai đã chọc giận nó nữa! Để bác biết được là ai thì không tha cho người đó đâu

-Dạ, chuyện đâu còn có đó bác cứ bình tĩnh ạ! – Tôi giật mình nuốt khan.

-Thế con có cách gì không?

Bỗng dưng ngay lúc đó trong đầu tôi lại nãy ra một sáng kiến tuyệt diệu:

-Bác có chìa khóa phòng của Phương không ạ?

-Ừ có,  con tính mở cửa phòng của bé Phương à?

-Dạ phải ạ, đây là cách cuối cùng rồi! Nếu để lâu lại càng rắc rối!

-Ừ được rồi đi theo bác!

Nói xong, ba Phương dẫn tôi lên phòng khách rồi bảo tôi ngồi chờ một tý để bác ấy lục  chìa khóa phòng của Phương. Nhưng thú thật là sau khi mở được cửa phòng rồi thì tôi chả biết làm gì tiếp theo nữa cả, ăn nói không khéo thế nào cũng bị mắng là xâm nhập chỗ ở bất hợp pháp cho coi, mà dù sao cũng đã phóng lao rồi thì phải theo lao luôn vậy.

-Chìa khóa phòng bé Phương đây, đi thôi!

-À, bác ơi! Để con lên phòng bé Phương được rồi ạ!

-Có chuyện gì sao?

-Dạ, vào đông người quá bạn ấy sợ! – Tôi lè lưỡi nói đại.

-Hà hà, để bác đoán nhé! Bé Phương nhà bác bị thế này là do con phải không Phong!

-Ực, dạ con xin lỗi! – Tôi khiếp vía khi bị ba em đoán trúng tim đen.

-Được rồi chìa khóa đây, giải quyết làm sao cho bé Phương chịu ra đây ăn cơm thì bác bỏ qua cho, còn không thì tự hiểu nhé!

-Dạ, Phương sẽ ra ngay thôi ạ! – Tôi gật đầu răm rắp.

Thiệt là tình, tính giấu ba Phương chuyện tôi làm em buồn vậy mà cũng không giấu nổi, kiểu nào cũng chẳng qua mặt người lớn được.

Nhưng thôi, lo chuyện trước mắt cái đã, bây giờ có chìa khóa trong tay rồi thì tôi nên làm gì trước tiên đây nhỉ? Mở cửa phòng em vào một mạch luôn hay sao ta? Nhưng như thế thì hơi thô lỗ. Vậy hỏi thăm em vài câu nếu em không chịu ra thì mới dùng chìa khóa mở cửa vào?

Cách này coi ra có vẻ hợp lý hơn đây, cứ hỏi thăm em vài câu trước đã rồi tính, cứ vậy đi:

-Phương ơi, là anh đây! Mở cửa cho anh đi!

-Anh không muốn gặp mặt em mà, giờ đến đây làm gì?

-Anh xin lỗi mà, lúc sáng là do anh tức giận quá thôi!

-Hông nghe, hông nghe! Anh đi đi!

Các bạn thấy đấy, là do bé Phương không chịu mở cửa nên tôi mới áp dụng cách tối hậu này thôi nhé chứ hông có thích thú gì đột nhập vào phòng con gái đâu. Phải nói trước để có gì sau khi đọc xong tình huống sau đây mới không bị mọi người bảo là dê cụ, biến thái.

Vì khi vừa mở cửa phòng của bé Phương ra chưa kịp nhận biết được điều gì thì đã thấy em ôm đống đồ trên người mà la thất thanh đến chói cả tai:

-Á…á…á…á…đồ biến thái…bốp…! – Cùng với tiếng la của bé Phương là một chiếc cặp nặng chịt đáp thẳng vào mặt tôi với độ lực kinh hồn khiến tôi phải bật ngửa ra sau mà đập đầu vào tường đến choáng váng cả mặt mày.

-Có chuyện gì vậy? – Ba em hớt hải chạy lên.

-Xít…aaa! Vừa mở cửa phòng thì con đã bị bé Phương đánh úp, đau quá! – Tôi suýt xoa quả đầu giờ đây đả u lên một cục to tổ nái.

-Gì, con gái bác đánh con à?

-Ai biểu Phong vào phòng con chứ...! – Em giận dỗi mở cửa ra.

-Cuối cùng cũng mở cửa rồi hả, ba nhờ Phong lấy chìa khóa vào đấy!

-Ghét ba! Còn Phong vào đây, nhanh! – Em đáp lời gỏn lọn rồi lôi tôi sềnh sệt vào phòng y như bao cát chẳng hơn chẳng kém.

Vào phòng xong chỉ kịp nghe tiếng đóng sầm cửa thì tôi đã bị em đẩy ngã ra giường không một chút sức chống cự:

-Nói nhanh, lúc nãy anh đã thấy những gì rồi! – Em cau mày, phùng má dò hỏi tôi.

-Ớ, thấy gì là thấy gì?

-Đừng có xạo, có phải anh đã thấy hết rồi không?

-Thấy hết là thấy sao?

-Phong đáng ghét! Có phải lúc nãy em đang thay đồ thì anh đã thấy hết rồi phải không hả, trả lời mau…bực…!

Em tức tối nắm lấy cổ áo tôi mà giật liên hồi, nào ngờ đâu do vận động quá mạnh mà một cúc áo ngay giữa ngực em bị bung ra làm lộ một “khoảng trời mênh mông mây trắng”.

-Á…á..á…đồ dê cụ...bốp…! – Em thét lớn túm lấy cái gối đập vào mặt tôi phát đau điếng.

-Oái, anh không có ý!

-Để gối ngay trước mặt, không được bỏ ra!

Bản thân tôi cũng xấu hổ vì hồi nãy đã trót thấy tất cả nên chẳng dám làm trái ý em, đành để gối trước mặt mà cầu nguyện mọi việc từ nãy đến giờ chỉ là một giấc mơ ban đêm rồi sẽ nhanh chóng qua đi thôi.

Thế nhưng một việc đã xảy ra rành rọt trước mặt thế này rồi thì làm sao là giấc mơ được chứ, mà nếu như đó không phải là mơ thì tôi tiêu đời tới nơi rồi mọi người ơi:

-Phong, dỡ gối ra!

-Thôi, để thế này đi! – Tôi cúm rúm ôm sát gối vào mặt.

-Nếu anh không dỡ thì em sẽ hét lớn lên đó!

-Rồi rồi, dỡ ra ngay! – Tôi hốt hoảng làm theo lời em.

-Bây giờ khai mau, lúc nãy đã thấy gì rồi?

-Không thấy gì thật mà!

-Nói thật em biết đi nào, anh đã thấy gì rồi? Không có làm gì anh đâu! – Em bỗng dưng ngọt giọng.

-Th…thì lúc mở cửa vào không thấy gì hết, nhưng lúc nãy em giật áo anh…

-Rồi sao nữa…?

-Thì thấy rồi!

-Anh đúng là đồ dê cụ mà, hức! – Em giận dỗi đập gối lia lịa vào người tôi.

-Ẹc, lúc nãy bảo không đánh mà! Ui da, anh đến để xin lỗi chứ có đến để ăn đòn đâu!

-Cho anh chết, con gái có bấy nhiu đó mà anh đã thấy hết rồi còn gì?

-Ẹc, anh có cố ý đâu, bất khả kháng mà!

-Hổng biết, hức! – Em chu mỏ giận hờn, xoay mặt đi chỗ khác.

-Uầy, bây giờ em muốn đánh đập anh sao cũng được, miễn sao đừng có báo công an là được rồi, ha!

-Hổng thèm, giận rồi!

-Tha lỗi cho anh đi mà, cả lúc sáng lẫn bây giờ luôn.

-Hổng tha...ột…ột…ột…!

Trong lúc Bé Phương đang cau mày trách móc tôi thì cái bụng phản chủ do nhịn đói của em lại réo lên ồn ột như đang biểu tình đòi được ăn. Bị như thế bé Phương liền đỏ cả mặt mày lên rồi lấy mền trùm kín bít từ đầu tới chân luôn.

-Ê nè, làm gì thế! – Tôi bắt đầu trêu đểu.

-Anh hông cần biết…! – Em nói vọng ra.

-Có tha lỗi cho anh rồi đi xuống nhà ăn cơm không?

-Hông, giận suốt đời luôn!

-Còn cứng đầu là anh dùng vũ lực đấy!

-Thách…

-À, rượu mời không uống muốn uống rượu thuốc sao, được thôi!

Vừa dứt lời tôi liền bế bỏng bé Phương lên cùng với tấm mền em đang trùm trên người làm em hốt hoảng giãy đành đạch trong lòng tôi:

-Thả em xuống! – Nhỏ vừa giãy vừa đấm thùm thụp vào ngực tôi.

-Hông tha lỗi thì hông thả?

-Thả em xuống mau! – Bé Phương càng giãy mạnh hơn.

-Có tha lỗi cho anh không?

-Hông tha…

-Hông tha thì hông thả…á…á..á! – Chưa kịp dứt câu thì em đã cắn vào ngực tôi phát đau điếng làm tôi phải bỏ em xuống giường mà ôm ngực suýt xoa.

Cú cắn vừa rồi mạnh đến nỗi cả dấu răng còn hằn trên ngực tôi luôn, đau đến không thể tả. Quả thật con gái chỗ nào cũng là vũ khí chết người mà, không thể cù nhây được:

-Au ui, đau quá bé Phương ui!

-Anh chết luôn cũng được! – Em quay đi xem ra vẫn còn giận lắm.

-Thôi mà, cho anh xin lỗi về mọi chuyện nha, lần này không đùa nữa đâu! – Tôi xít lại gần em nói nhỏ.

-Chứ mọi chuyện nãy giờ anh nói là đùa sao?

-Uầy, thôi đừng lẫy nữa! Anh biết lỗi rồi, từ nay không quát em nữa đâu mà!

-Um…làm từ sáng đến giờ em không ngồi yên được chút nào! Tại anh cả đấy!

-Thôi được rồi, xuống nhà ăn cơm đi!

-Nhưng em vẫn chưa quên cái vụ thay đồ đâu đấy!

-Rồi rồi, ăn cơm đã rồi tính sau!


Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 - Phần 19
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 1.0
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
XtGem Forum catalog