XtGem Forum catalog

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cappuccino 1.0 - phần 21

Chương 58: 

Cuối cùng thì tôi cũng đã trói xong Lam Ngọc. Nhưng đổi lại là cánh tay của tôi giờ đây nhuộm một màu đỏ ói từ chỗ vết thương trở xuống, tuy máu đã khô và đã ngừng chảy rồi nhưng nó vẫn còn mỏng lắm, chỉ cần cử động mạnh một tý thôi là máu sẽ chảy lại ngay.

Và rồi khi tôi thực hiện xong yêu cầu của lão thì lão tiếp tục ra thêm một yêu cầu khác nữa, và lần này là một yêu cầu tàn khốc:

-Mày,nằm sắp xuống, ngửa cánh tay lên cho tao!

-Để làm gì chứ?

-Không hỏi nhiều, cứ làm đi!

Không còn cách nào khác tôi đành làm theo lời yêu cầu của lão. Nhưng các bạn có biết tiếp theo sau đó lão đã làm gì không? Chắc có lẽ mọi người sẽ đoán là bỏ trốn cùng với số tiền đúng chứ?

Nhưng đó là một đáp án sai hoàn toàn, lão chẳng những không bỏ trốn mà còn thực hiện một hành động còn tàn bạo hơn đó chính là dẫm lên cánh tay bị thương của tôi. Vỗn dĩ nó đã lành lại rồi nhưng một cú đạp kinh hồn của lão đã làm mọi thứ trở về số 0 thậm chí còn âm nữa. Sau cú đạp đó cánh tay của tôi gần như tê dại. Từng bó cơ, từng sợi thịt cứ co giật liên hồi khiến cho cảm giác đau trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. Máu bắt đầu ứa ra trở lại loang ra cả một vùng xung quanh vết thương.

Thấy tôi quằng quại, đau đớn dưới nên nhà với cánh tay rướm máu, Lam Ngọc tức tốc trườn đầu gối đến chỗ tôi rồi dùng 2 đùi kẹp cánh tay của tôi lại cố gắng cầm máu:

-Phong, cố lên! Rán chịu đau một tý đi!

-Ahhh, đau quá…! – Tôi rít nhỏ kìm nén đến đổ mồ hôi hột.

-Hức, cố lên đi anh! – Hoàng Mai cũng ứa nước mắt lo lắng nhìn tôi.

-Hề hề, đó là hình phạt cho cái tội dám chống đối với tao đấy! Còn bây giờ thì bye nhé mấy đứa! – Lão hất Hoàng Mai sang một bên rồi ôm chiếc va li tiền chạy thẳng ra ngoài.

Kết thúc rồi ư? Cả kế hoạch của tôi lẫn chuyện bắt cóc Hoàng Mai? Nhưng đây không phải là một kết thúc có hậu mà rõ ràng đó là một kết thúc cực kì tồi tệ. Kế hoạch của tôi đã hoạt động hoàn hảo ấy thế mà chỉ một sơ suất nhỏ thôi thì tôi đã phải trả giá bằng cả tinh thần lẫn thế xác.

Tôi cảm thấy sốc lắm, chỉ một chút xíu nữa thôi thì tôi đã thành công rồi ấy thế mà vẫn không thoát khỏi số phận nghiệt ngã đã an bài. Và cho đến khi Hoàng Mai đã lọ mọ mởi trói cho Lam Ngọc và băng bó lại vết thương cho tôi rồi thì tôi vẫn chẳng thể nào gượng dậy nỗi. Cơn đau nhói ở cánh tay lẫn cú sốc về tinh thần đã đánh gục tôi hoàn toàn rồi, chịu thua thôi…

-Phong, anh ngồi dậy đi! Mọi chuyện đã qua rồi mà! – Hoàng Mai ân cần đỡ tôi dậy.

-Kế hoạch đang tiến triển tốt thế mà! – Tôi tức tối đấm tay xuống đất.

-Lỗi tất cả là tại cô, cô không bảo vệ được Hoàng Mai! – Mẹ em nhích lại gần chúng tôi sau khi đã được sơ cứu.

-Không phải đâu cô ơi, lão ta to con thế mà!

-Ùm…!

Thế rồi tất cả lại chìm vào im lặng, mỗi người đều theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, ngay cả tôi cũng không ngoại lệ. Bởi lẽ tôi đâu ngờ rằng lão lại nhân lúc bọn tôi đang đối phó với lũ đàn em của lão mà đến uy hiếp Hoàng Mai kia chứ, đúng là trên đời này lắm chuyện xảy ra mà, cho dù mình có sắp đặt hoàn hảo đến mức nào rồi cũng có kẻ hở để người khác lợi dụng mà thôi.

Và rồi, trong lúc mọi người đang chìm vào im lặng thì một bóng người từ ngoài cửa từ từ bước vào. Bóng người này cao cao, hơi gầy một tý trông quen lắm, nhất định tôi đã gặp qua ở đâu  đó rồi. Cố gắng mở to mắt nhìn kĩ hơn một chút xíu thì tôi mới kinh ngạc mà há hốc mồm khi bóng người đó chính là thằng Toàn.

-Sao mày lại ở đây? – Tôi sững sốt.

-Thì đến để giúp mọi người mà!

-Nếu đến để giúp thì đã qua muộn rồi đấy, ông ta đã chạy mất rồi! – Lam Ngọc cáu gắt.

-Uầy, mọi người bĩnh tĩnh đã! Bây giờ cứ đứng lên trước đi rồi đi ra ngoài với tui – Rồi nó chạy đến bên mẹ Hoàng Mai -  Để con đỡ cô nhé!

Đến lúc này thì mọi người cũng chỉ còn cách làm theo lời nó thôi, dù gì cũng phải đi về mà, đâu thể ở lì trong cái khu giải tỏa mãi được. Thế nhưng vừa nối gót bước theo nó ra ngoài cửa thôi thì tôi và cả những người khác đã phải sửng sốt khi trước mặt chúng tôi bây giờ chính là lão già đó và lão bây giờ đang bị còng tay bởi những chú công an đang hiện diện trên khắp khu giải tỏa này, cả 2 thằng đàn em của lão canh cửa ở ngoài cũng không thể thoát khỏi số phận giống như đại ca của mình.

-Ch…chuyện gì thế mày? – Tôi há hốc.

-Thì tao nói là giúp mọi người rồi mà, thắc mắc gì nữa?

-Nhưng…

-Nhưng nhưng cái mế, ít ra nếu muốn tới một mình thì cũng nên báo cho công an mai phục ở ngoài chớ!

-Bây giờ ông đang dạy đời tôi đấy à Toàn! – Em Ngọc lườm nó cháy mắt.

-Ơ, hề hề! Đâu có gì đâu, chỉ là nhắc nhở thôi mà!

-Phải đấy! Sẵn đây cô cũng cám ơn mấy đứa đã nhiệt tình giúp đỡ bé Mai nhà cô, thiệt là cô chẳng biết phải đền đáp kiểu gì nữa!

-À, cô đừng nói thế tụi con ngại lắm! Sở thích của con là hay giúp người mà! – Toàn phởn được dịp tán phét.

-Ê, coi chừng…! – Bỗng dưng từ bên phía mấy chú công an phát ra tiếng thét lớn.

Ngay lập tức chúng tôi đều quay ra sau lưng theo phản xạ tự nhiên và hoảng hồn khi thấy lão đang lao đến chúng tôi nhanh như tên bắn với đôi tay bị còng:

-Chúng mày chết đi, dám phá đám tao à…?

-Mọi người coi chừng…! - Tôi thét lớn cảnh báo.

Trong cái giây phút nghẹt thở đó thì từ đâu một vệt đen vút ngang mặt tôi nhanh như chớp đến độ tôi chỉ kịp nghe tiếng gió cắt thì đã thấy lão bật ngửa ra sau mấy mét rồi.

Sau một lúc trấn tĩnh tinh thần thì tôi mới biết được nó là một đòn chân, chính xác hơn là một đòn đá tống ngang ngay cằm của đối phương với độ lực và tốc độ khiếp vía. Nhưng là ai đã tung đòn này ra mới được?

Hoàng Mai và mẹ em thì không thể rồi, hai người không có tý võ tự vệ nào hết mà. Vậy chỉ còn lại Lam Ngọc mà thôi, nhưng lúc nãy em đang đứng bên cạnh tôi thì khi tung đòn lí nào mà tôi không nhận ra được chứ. Nếu Lam Ngọc cũng không phải thì chỉ còn 1 người duy nhất thôi, đó chính là thằng Toàn, và xét lại tình huống lúc nãy thì chỉ có thằng Toàn là đứng sau lưng tôi thôi, có lẽ vì vậy nên tôi chỉ cảm nhận được hơi gió chứ không thấy hình đâu hết.

Mà ngặc một nỗi rằng thằng quỷ Toàn này có biết cóc khô gì về võ đâu, vả lại trông nó ốm yếu thế kia thì làm sao mà đá một đòn cao đến vậy được chứ.

Vậy nên đó là lý do mà cả tôi lẫn Lam Ngọc điều thắc mắc về nguốn gốc đòn đá của thằng cô hồn này:

-Mày học ở đâu ra cái kiểu đá đấy vậy?

-Ờ thì tao xem trên TV thấy hay nên tập thôi!

-Có thật không, tôi nghi ngờ lắm! – Lam Ngọc nhíu mày nghi hoặc.

-Bậy không! Nghi gì mà nghi, tui thời gian chơi còn không có huống chi là võ vẽ này kia!

-Nhưng rõ ràng cú đá lúc nãy không phải từ một người học võ phong trào đâu Toàn ạ!

-Uầy, đã bảo là tui xem trên TV rồi kiêng trì rèn luyện thôi mà! Chứ ngoài đòn đó ra tui có biết khỉ gì nữa đâu!

-Thôi được rồi, tạm tin ông lần này! Nhưng để tụi tôi biết được ông đang giấu chuyện gì đó mờ ám thì…đừng trách! – Đến 2 chữ cuối Lam Ngọc cố gằng giọng làm thằng Toàn sợ khiếp vía tái xanh mặt mày.

Thế rồi khi lão ta đã bị hạ gục thì mấy chú công an mới chạy đến hỏi han tình hình:

-Mấy con có sao không! Bọn chú tất trách quá!

-Dạ không sao đâu chú, nhờ thế mới biết bạn của tụi con giỏi cỡ nào! – Lam Ngọc vừa tiếp chuyện vừa đá đểu thằng Toàn.

-Vậy tụi con theo bọn chú về đồn để hợp tác điều tra nhé!

-Dạ, không thành vấn đề ạ!

Vậy là chuyện bắt cóc Hoàng Mai đến đây coi như đã kết thúc rồi. Qua sự việc lần này tôi đã rút ra nhiều bài học đáng quý dành cho mình đó là dù chuyện có lớn hay bé thì cũng không nên quát nạt con gái và điều quan trọng nhất là phải trân trọng những gì mình đang có, đừng để khi nó mất đi thì mình mới trận trọng thì lúc đó đã quá muộn màng rồi.

Còn về ba của Mai, đương nhiên là phải ở tù vì tội bắt cóc tống tiền rồi nhưng quan trọng nhất đó chính là đám đàn em của lão. Đúng như tôi nghi ngờ ở lúc ban đầu, đó chính là đám đàn em của thằng Vũ, điều này do đích thân Lam Ngọc xác nhận với tôi như thế. Vậy là trong vụ việc lần này thì thằng Vũ cũng có nhúng tay vào rồi, tiếc rằng không thể vạch tội được nó mà thôi. Nhưng hãy chờ đấy, cuộc chiến giữa tôi và thằng Vũ đang tiến dần đến hồi kết rồi, thắng thua sẽ phân định rõ ràng chỉ trong nay mai mà thôi.

Nhưng trước khi kết thúc chương này thì tôi cũng muốn các bạn biết sơ qua về thành tích học tập của của nhóm tôi một tý. Đó là lúc chúng tôi bước vào kì thi học kì 1 sắp tới đây. Nhưng trước đó tôi cũng đã bị cả lớp và cô giáo sạc cho một trận vì tội dám tự ý bỏ đi khi đang thi hái hoa học tập và kết cục là cả lớp tôi chỉ đứng hạng áp chót chung cuộc toàn trường thôi, một kết cục thảm hại trong lịch sử các các lớp chọn của trường. Quả là không còn gì nhục hơn.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi vì chẳng ai còn tâm trí để mà lo đến những chuyện đó nữa, tất cả giờ đây đều chú tâm vào kì thi học kì 1 hết rồi. Còn nhớ kì thì học kì 1 lúc đó cũng khá là sôi nổi, ít nhất là đối với đám choi choi mới lên cấp 3 như bọn tôi.

Và vì danh sách thí sinh dự thi được xếp theo thứ tự abc nên lớp tôi gần như chia ra ở các phòng khác nhau hết. Không biết bọn bạn tôi có được thì chung với ai cùng lớp không chứ riêng tôi, được thì chung với bé Phương cũng là một thuận lợi khá lớn rồi, bởi lẽ tên của tôi và bé Phương có cùng vần chữ P mà lị, hề hề.

Nhưng đừng tưởng thế là ngon đâu nhé, chỉ là cùng phòng thì hỏi bài trước khi thi được thôi chứ trong khi thi có thánh mới dám hó hé trước những giám thị mắt lúc nào cũng ngó láo lia như cú vọ như thế được. Nên trong kì thi lần này đa phần tự sức tôi là nhiều.

Rồi ngày thi đầu tiên cũng bắt đầu, trong ngày thi hôm nay tôi thi 2 môn Ngữ văn và Sinh học. Sinh học thì tôi cũng bình dân thôi nhưng có Ngữ văn là hơi ẹ một tý khi vừa mới bắt đầu câu 1 thôi đã đập vào mặt tôi câu: “ Nêu những đặc điểm về nghệ thuật của văn học Việt Nam từ thế kỉ X đến hết thế kỉ XIX?” mà lại là câu 2 điểm mới ác. Nhưng may sao khi câu 2 là một câu hỏi dễ giúp tôi gỡ lại được 1 điểm đáng quý từ tay tử thần.

Đến phần làm văn, khi đọc qua câu hỏi thì trông cũng khá là dễ dàng: “Cảm nhận của anh (chị) về bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh khiêm?” Nhưng ngặc một nỗi là tôi quên khuấy đi bài thơ đó ra sao rồi, chỉ nhớ mang máng một mai, một cuốc hay xẻng gì đó thôi.

Bí cách tôi đành len lén hỏi thằng ngồi trước:

-À, bạn ơi! Có nhớ bài thơ “Nhàn” không?

-Mình cũng không nhớ nữa?

Rồi tôi lại cuống cuồng mà hỏi thằng đằng sau nhưng đáp án nhận được còn bá đạo hơn: “Mịa nó, trong đề cương có cho câu này đâu!”

Chết dở! Ngày đầu tiên gì mà xui thật, ngồi ngay hai 2 thằng chả biết gì, cơ mà mình có hơn gì tụi nó đâu. Ngó thấy Ngọc Phương đang cắm đầu cắm cổ làm bài như cái máy mà tôi lạnh cả sống lưng. Giá như tôi giỏi Văn được 1 phần 10 em thì hay biết mấy, ít ra còn nhớ được bài thơ để mà chém, đằng này lại chả nhớ được tẹo nào.

May sao tưởng chừng như đã thất bại ở câu làm văn thì tôi bắt gặp ngay một cô nàng ngồi ngay phía bên phải của tôi. Cô này cũng đang làm câu làm văn, mà hình như viết được một nửa trang giấy rồi, mà viết được một nửa trang như vậy tức là thuộc bài, mà thuộc bài thì tức là thuộc bài thơ. Âu trời ơi, cứu tinh đây rồi.

Chằng một chút ngại ngùng, tôi vội the thé kêu nhỏ ngay:

-Bạn ơi, có thuộc bài thơ Nhàn không chỉ mình với!

-Ừ có thuộc, bạn chờ mình tý! – Nói rồi nhỏ xé một mảnh giấy nhỏ chép hết nguyên bài thơ rồi đưa cho tôi.

Cầm mảnh giấy trong tay tôi sung sướng muốn ứa nước mắt, mảnh giấy này giờ đây có cả núi vàng tôi cũng không muốn đổi. Và mặc nhiên nhờ có nhỏ mà tôi đã hoàn thành câu số 3 của mình một cách trọn vẹn (tuy là chém). Chung quy thì tôi cũng đã mãn nguyện vào ngày thi đầu tiên rồi.

Bước sang ngày thứ 2, môn thi gồm có Toán và sử. Toán thì tôi chẳng lo gì, cũng là một môn tôi học khá trong lớp nên bài làm cũng không đến nỗi tệ. Duy chỉ có sử là hơi ẹ cũng như bài ngữ văn hôm trước thôi. nhưng dù sao môn sử cũng nhẹ hơn môn văn nhiều nên tôi cũng không quá khó khăn đến nỗi phải nhờ người khác trợ giúp. Nói chung thì ngày thì thứ 2 này tạm thời gọi là ổn.

Còn ngay thứ 3 thì sao? Với sự có mặt của môn anh văn vào ngay thứ 3 này thì không lí nào tôi không làm được chứ, hoản hảo nữa là đằng khác. Nhưng sẽ hoàn hảo hơn khi bỏ bớt môn lý ra khỏi ngày thi hôm nay bởi vì chính nó đã làm cho niềm vui sướng ở môn anh văn của tôi giảm đi một nửa với những câu hỏi còn khó hơn lên trời mà tôi chưa bao giờ thấy lần nào. Thế nên lý… lụi.

Chắc kể đến đây thì mọi người cũng đã mường tượng ra được toàn cảnh thi học kì 1 của tôi rồi phải không nào. Nhưng vẫn còn thấy thiêu thiếu nữa phải không? Chắc là tôi chưa kể những biểu hiện của mấy đứa trong nhóm của tôi sau khi thi xong phải không nào? Để tôi kể sơ qua nhé.

Tạm thời tôi bỏ qua bé Phương tý bởi vì ngày nào sau thi xong em cũng đều bước ra khỏi lớp với bộ mặt tươi tỉnh đến rùng mình, như thế cũng đủ hiểu kết qua ra sao rồi. Còn về phía những người khác.

Đầu tiên là thằng khanh khờ. Thằng quỷ này thuộc loại học lực trung bình trong lớp nên lúc nào mặt cũng xụ ra một đống là đều hiển nhiên, duy chỉ có một môn mà nó mỉm cười được khi thi xong đó là môn thể dục mà thôi.

Còn về Hoàng Mai, theo nhận xét riêng của tôi thì em cũng là một học sinh giỏi, và đặc biệt giỏi đều ở tất cả các môn nhưng so với thằng Toàn thì Hoàng Mai vẫn còn thua vài bậc nhưng so với tôi thì Hoàng Mai có lẽ hơn tôi gần chục bậc. Đều đó giải thích vì sao mà Hoàng Mai đa phần là cười tươi sau khi ra khỏi phòng thi mặc dù đôi khi cũng hơi buồn buồn. Nhưng theo cảm giác của tôi thì cô nàng chắc chỉ muồn vì bài làm không được kết quả không như mong đợi thôi chứ chả có bài nào lụi giống như tôi đâu.

Tiếp theo là đến Lam Ngọc. À mà thôi đi, lúc nào em cũng ra khỏi phòng thì với bộ mặt lạnh như băng thế kia thì có thánh mới đoán nổi là lụi hay trúng. Mà theo như tôi quan sát thì Lam Ngọc học cũng khá lắm, có thể xếp vào loại học sinh khá giỏi đấy chỉ có điều là còn thua Hoàng Mai một xíu thôi. Nhưng đối với dân nhà võ thì thành tích ấy cũng là đáng nể rồi.

Kế tiếp là đến Lan và thằng Toàn. Sở dĩ tôi xếp hai người nay vào chung một nhóm là vì theo cảm tính của tôi thì hai người này học cũng không chênh lệch nhau là bao. Thế nên sau khi thi xong thì mặt hai người này nhìn phơn phởn là điều hiển nhiên.

Và theo như trí nhớ của tôi lúc đó kết hợp với gọi điện hỏi thăm thì cũng đã tra ra điểm tổng kết học kì một năm đó cho mọi người coi rồi. cụ thể đây:

-Khanh khờ : 5.5, học lực trung bình.

-Lam Ngọc: 8.0 học lực khá, khống chế môn gì thì tôi không rõ.

-Hoàng Mai: 8.2 học lực giỏi.

-Lanna: 8.5 giỏi.

-Toàn phởn: 8.6 giỏi.

-Và đương kim quán quân cho đến hôm nay đó chính là: Ngọc Phương với số điểm cực khủng 9.1, một số điểm mà bất kì thằng học lớp chọn nào cũng phải ngao ngán

Đúng là một kết quả không tồi phải không nào duy chỉ có tôi với số điểm 7.9 là chả bằng ai cả, chắc có lẽ là hơn được thằng Khanh khờ , uầy thiệt là buồn quá đi mà.

Nhưng nghĩ lại thì cũng chả sao cả, miễn sao đừng bị khống chế là đủ rồi. Vả lại nếu để tâm thì còn tinh thần đâu mà ăn noel nữa chứ, sắp tới noel rồi mà. Bỏ hết thôi, thả ga nào…

Chương 59:

“Jingle bells, jingle bells 

Jingle all the way…”

Cứ mỗi năm khi đi ngoài đường hoặc nghe ai đó phát bài hát này thì trong lòng tôi lại lâng lâng một cảm xúc gì đó khó tả lắm. Bởi lẽ khi nghe được những bài hát như thế này thì chắc rằng không khí giáng sinh đã tràn ngập khắp muôn nơi rồi.

Và ở Sài Gòn cũng vậy, khi mùa giáng sinh đang cận kề thì trên những con đường lớn như Nguyễn Tất Thành chạy ngang qua Bến Nhà Rồng ở Quận 4, người ta đã làm những cây thông noel bằng đèn điện rải rác ở hai bên lề đường và trước cửa những tòa nhà lớn rồi.

Đến đêm khi người ta bật đèn lên thì trông nó lộng lẫy, lung linh vô cùng. Có lẽ vì thế nên nơi này thu hút rất nhiều người nước ngoài đến đây, đâu đâu cũng thấy, đâu đâu cũng gặp.

Nhưng cái mà tôi khoái nhất đó chính là những cô nàng teen nước ngoài khoác vào mình bộ váy noel trông xinh lắm cơ, nhìn đúng chất noel phương Tây luôn. Quả là khu nước ngoài có khác, từ trang trí đến cảnh quang đều toát lên không khí noel ngập tràn, nhìn là muốn nôn đến noel rồi.

Nhưng đừng tưởng chỉ ở những nơi nhiều người nước ngoài mới tổ chức linh đình thế nhé. Một số nơi ở Sài Gòn cũng tổ chức linh đình không thua kém đâu. Và…lớp tôi cũng thế…

Ngay bữa 24 tây tôi với Hoàng Mai vừa vào lớp thôi thì đã thấy một cảnh tưởng hết sức hùng vĩ rồi. Đó là hơn chục đứa con gái trong lớp vây kín chỗ ngồi của thằng Toàn, còn thằng cô hồn đó thì cứ gọi là thoăn thoắc tay thu tiền, rồi thỉnh thoảng lại ghi cái gì đó vào cuốn sổ trước mặt trong y như là thư kí vậy.

Rồi đột nhiên nó lại ngửa mặt lên nói to:

-Tui nhắc lại một lần nữa nhe! Tối nay ai tham dự buổi đi chơi noel của hội FA lớp 10A4 thì nhanh tay lại bàn của tui đăng kí ghi danh rồi nộp phí đi chơi! Đặc biệt trong lúc đi chơi có hao hục ngân sách thì Toàn đây xin chịu mọi phí phát sinh luôn!

Nó vừa dứt lời thì cả đám con gái trong lớp lại hô lên đồng tình với nó.

Xem ra thì các nữ FA trong lớp tôi cũng nhiều bộn, đến hơn chục đứa chứ ít. Cũng một phần là do lớp tôi âm thịnh dương suy nên sỉ số nữ FA trong lớp mới nhiều đến thế, còn nhỏ nào mà có bạn trai rồi thì chắc chia ra làm hai trường hợp:

Một là nó đã có bạn trai từ trước đó rồi nên không tham gia.

Hai là tụi nó được mấy thằng con trai lớp khác đến tán tỉnh nên đồng ý luôn.

Nhưng lí do thứ hai thì không khả thi lắm vì Lam Ngọc lớp tôi nổi tiếng là thiết diện sát thủ. Bất kì thằng con trai nào muốn vào lớp tôi thì phải trải qua “vòng phỏng vấn” của Lam Ngọc mới được qua cửa. Nhưng hiếm có thằng con trai nào có thể đối diện với Lam Ngọc quá 5 giây đâu, thậm chí vừa mới gặp thôi thì đã chạy mất dép rồi. Bởi lẽ nhỏ là chỉ huy đội cờ đỏ của trường mà, đụng vào thì chỉ có đường chết. Vậy nên nhờ vào hồng phúc của Lam Ngọc mà cả đám con gái lớp tôi FA hết 2/3 lớp rồi.

Cho nên nhìn thấy cảnh tượng ngộ nghĩnh như thế thì tôi cười rệu rạ mà đùa với Hoàng Mai:

-Em đi không, mình đăng kí hai suất với thằng Toàn nha?

-Thui cái đó để anh đi thì hơn, em hông đi đâu! – Em nhăn mũi trêu tôi.

-Hề hề, để tối hai chúng mình đi riêng chứ gì?

-Em nói thật đó Phong ơi, anh đăng kí đi!

Nghe Hoàng Mai nói thế tôi bỗng giật thót mà đặt em xuống chỗ ngồi:

-Sao vậy? Lại tự dưng buồn ngang nữa rồi!

-Um, Phong à! Tối nay em không thể đi chơi với anh được rồi!

-Ơ, có chuyện gì vậy?

-Tối nay em phải đi lễ nhà thờ với mẹ và em của em!

-Uầy, không đi không được sao?

-Không được! Đây là truyền thống của gia đình em rồi! Cứ noel hằng năm thì phải vào nhà thờ làm lễ!

-Trời ơi, công bằng ở nơi đâu! – Tôi ngửa cổ tru tréo.

-Thôi mà chồng ngốc! Em cũng buồn lắm chứ bộ!

-Nhưng biết làm gì bây giờ, chẳng lẽ phải ở nhà xem TV như mấy năm trước sao?

-Um, anh cứ đăng kí hội của Toàn cho vui! Em hứa cố gắng về sớm mà!

-Nhưng hội của nó là hội FA mà, vào thì kì lắm!

-Đi mà, nghe lời em đi, nha nha nha!

-Rồi rồi! Tham gia thì tham gia vậy! – Tôi lều bều ôm cặp về chỗ ngồi.

Phải nói là tậm trạng của tôi lúc này cực kì tôi tệ. Người ta có bạn gái để những dịp lễ lộc có thể cùng nắm tay đi chơi, hâm nóng lại tình cảm…bla bla bla. Còn tôi cũng có bạn gái như ai kia nhưng tại sao lại phải chịu khổ thế này kia chứ. Mỗi một năm có dịp noel để đi chơi với nhau mà đành đọa nào em lại đi lễ nhà thờ chớ. Ít ra cũng phải nói cho tôi một tiếng để chuẩn bị tinh thần. Tự nhiên trong lúc tôi đang mơ về khung cảnh noel băng ghế đá hai người thơ mộng như thế mà em lại cho tôi rớt thảm thế này thì chết rồi.

Thấy tôi nằm dài ườn trên bàn, bé Phương liền thắc mắc:

-Nè, tối nay được đi chơi mà trông anh ũ rũ vậy?

-Chính vì thế mới ũ rũ ấy chứ?

-Là sao?

-Thì tối nay Hoàng Mai đi lễ nhà thờ rồi, không đi chơi được, buồn!

-Ùm, kể ra cũng tội nhỉ? – Em gật gù.

Nhưng chỉ khoảng một vài giây sau đó thôi thì sắc mặt của bé Phương lại xoay chuyển 180 độ:

-Phải rồi, anh tham gia hội FA 10A4 tối nay đi!

-A sặc!

-Sao, có gì bất tiện à?

-Khi nãy Hoàng Mai cũng nói thế!

-Đúng rùi, lời khuyên đúng đắn mà! Đêm noel vui thế ở nhà làm gì! Em cũng tham gia nữa nè?

-Èo èo, để suy nghĩ lại đã!

-Không cần phải suy nghĩ gì hết! Đăng kí ngay và luôn, hi!

Thế là chả cần tôi phải mở miệng, Ngọc Phương đã quay xuống đăng kí dùm tôi một suất với thằng Toàn phởn giờ này đang thống kê lại số người sau khi tất cả đã đăng kí xong.

Nghe tôi đăng kí, nó ngạc nhiên:

-Đú! Mày mà cũng đăng kí hội nữa hả?

-Hoàng Mai tối nay phải đi lễ nhà thờ nên mình đăng kí dùm Phong đó!

-À, ra vậy! Nể tình mày bạn thân tao nên tao cho free một suất đấy!

-Thiệt hả mạy?

-Có bạn gái mà không được đi chơi thấy cũng tội nên tao đặc xá cho đấy!

-Ok bạn hiền!

-Ê, tao cũng bạn thân mà sao không cho tao free mạy! – Khanh khờ lóc chóc.

-Mày hả, FA lâu năm tao không tính phí thêm thì may cho mày rồi!

-Ặc chơi gì kì! Thế còn Ngọc Phương sao mày cũng cho free đấy?

-Cái đó khác, bộ mày là con gái hả, hỏi nhiều!

-Nhưng…

-Nhưng nhưng cái mế! Học bài sử đi mày, hôm nay mày không trả bài được thì gạch tên mày khỏi danh sách luôn!

Nghe thằng Toàn đe dọa thế, thằng Khanh chẳng biết làm gì hơn ngoài cắm đầu vào bài sử dày hơn 4 trang giấy trước mặt. Trông mặt nó thảm còn hơn là bị dựt hụi nữa, bị đích thân lớp phó học tập đe như thế mà không sợ sao được, thiệt là tội cho thằng nhỏ mà, hề hề!

Nhưng tôi cũng không hiểu một điều rằng vì sao thằng cô hồn Toàn này lại không lấy phí của bé Phương nhỉ, ga lăng chăng? Không đúng, cả lớp này toàn là con gái, nếu nó ga lăng thì phải ga lăng hết với đám con gái luôn mới đúng, đằng này chỉ có mỗi bé Phương được ưu ái thôi. Hay là…hề hề, phải rồi. Trông mặt thằng này gian lắm, hẳn là có tình ý gì với bé Phương đây mà.

Trong gần 1 tháng qua thì tôi đã để ý kĩ thấy thằng cô hồn này hay tán chuyện với bé Phương lắm. Đặc biệt là vào giờ ra chơi thì thỉnh thoảng nó lại rũ bé Phương đi uống nước nữa, nhìn ứa gan không thể tả. Mặc dù biết là không được xen vào chuyện tình cảm của người khác nhưng trông nó với bé Phương chả hợp tý nào. Người thì quá ngoan hiền, người thì quá phá phách. Thiệt là không thể nào tìm được mối liên hệ giữa hai người này cả.

Mà thôi gát qua bên đi, suy nghĩ mệt óc lắm. Tôi chỉ khoái chuyện gì đó minh bạch rõ ràng mà thôi.

Như chuyện của thằng Khanh khờ với nhỏ Kiều ẹo nè, minh bạch quá trời quá đất luôn. Chả biết thằng Khanh khờ nó khờ thiệt hay khờ giả nữa. Chỉ trong một thời gian ngắn thôi thì nó đã làm cho nhỏ Kiều ẹo không còn đeo theo thằng Toàn nữa mà chuyển sang nói chuyện với nó rồi. Đúng là bá đạo nhất chợ gạo luôn mà!

Đến khoảng 6h tối, tôi bắt đầu lọ mọ chuẩn bị quần áo để đi chơi cùng hội FA của thằng Toàn. Nhưng trước đó tôi cũng phải chở Hoàng Mai qua nhà em trước để em đi lễ nhà thờ cùng mẹ và em của mình, việc này thì tôi đã bàn với em hồi chiều lúc tan học rồi.

Nhưng nhìn Hoàng Mai trong bộ đầm trắng muốt khoác ngoài một chiếc áo lông màu đen thế này tôi lại cảm thấy tiếc hùi hụi như thằng bé làm rớt cây cà lem dưới đất vậy

Bởi lẽ mặc như thế này em trở nên quá đẹp đi. Cái lạnh của đêm noel làm hai má em cứ ửng hồng lên như được đánh phấn vậy. Đã thế đôi môi của em lại được phủ lên một lớp son hồng mỏng trông tựa như những cánh hoa anh đào vào mùa nở ở Nhật, nhìn xinh xắn lắm cơ. Không được nắm tay một người đẹp như thế này đi chơi thì cuộc đời của tôi coi như chết một nửa rồi, uổng gì đâu!

Thấy tôi lơ lơ như thằng mất hồn, Hoàng Mai liền che miệng cười khẽ:

-Nè, nhìn thì cũng nhìn vừa vừa thôi! Tính phí đó nhe!

Tôi liền giật thót người tỉnh mộng:

-Ơ, sặc! Tính gì!

-Chán anh ghê! 4 tháng rồi lần nào nhìn em cũng ngơ ngơ như mới gặp vậy!

-Thì lần nào mặc đồ mới vào trông em cứ như người khác như thế không ngơ sao được!

-Mà có đẹp hông!

Tôi cười khì trả lời:

-Xời! Hông đẹp sao làm mất hồn Phong này được!

Sau câu nói đó thì vẻ giận dỗi trên mặt Hoàng Mai đã biến mất hoàn toàn. Ngay cả cảm giác tiếc nuối của tôi cũng tan biến theo vẻ đẹp thuần khiết, tinh khôi kia mất rồi.

Chắc chính nhờ thế tôi mới thẳng giò mà đèo Hoàng Mai đến nhà em được. Chứ bình thường thì tôi đã đạp một cách uể oải tới đó rồi, không khéo lại bị Hoàng Mai véo cho một cái vì tội lề mề luôn ấy chứ.

Ngoài đường, xe cộ đã bắt đầu đông dần. Trên nhhững tuyến đường lớn bây giờ đã tràn ngập những xe và xe. Xe hơi có, xe máy có, đạp điện có và xe đạp bình dân như tôi cũng có. Tất cả đã hòa vào làm một tạo nên một khối lớn dòng dười đổ xô về những khu vui chơi giải trí, nhà thờ, quán ăn các kiểu.

Noel cũng là dịp để các cặp tình nhân tặng quà cho nhau mà, thế nên đi đến đâu tôi cũng bắt gặp được những cặp đôi đang nắm nắm tay nhau, trao quà cho nhau và thậm chí là ôm hôn nhau nữa. Trông họ hạnh phúc lắm!

Cũng phải thôi, giữa cái không khí se lạnh của mùa noel năm nay, được ôm người mình yêu vào lòng, cảm nhận được hơi ấm của họ thì còn gì hạnh phúc hơn nữa chứ.

Hoàng Mai dường như cũng nhận biết được điều đó nên đã chủ động vòng tay ôm tôi thật chặt. Cái ôm đó chặt đến nỗi tôi có thể cảm nhận được từng hơi thở của em đang phả vào lưng tôi từng đợt từng đợt ấm nóng.

Do đang gồng lưng đạp xe nên tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài dùng tay mình đặt lên đôi bàn tay mềm mại, ấm ấp của em giờ đây đang khẽ siết chặt lấy tôi mỗi khi có những cơn gió lạnh thổi ngang.

-Lưng của anh ấm ghê!

Hoàng Mai bỗng cất tiếng xua tan đi khoảng lặng giữa hai đứa.

-Mà em có giận anh hông?

-Giận gì cơ?

-Noel mà anh quên mua quà rồi!

-Tưởng chuyện gì chứ, quà thì em có rồi!

Nói đoạn em nhẹ siết chặt vòng tay rồi dụi đầu vào lưng tôi:

-Quà noel của em nè, ấm lắm!

-Ừ! Nếu em thích thì dùng cả đời cũng được!

-Điều đó là đương nhiên rồi chồng ngốc ạ!

Em khẽ cắn yêu vào lưng tôi làm tôi giật mình suýt lạc tay lái nhưng may mà vẫn còn kìm lại được.

Và rồi cổng nhà em cũng hiện ra trước mặt. Điều đó có nghĩa rằng đã đến lúc tôi phải tạm xa em đêm này rồi. Mặc dù tiếc lắm nhưng tôi cũng đành gượng một nụ cười tiễn chân em trở về ngôi nhà thân yêu của mình.

Còn nhớ cách đây không lâu, trước khi vào ngôi nhà này em phải rón rén đến gần xem cổng nhà có khóa không và nó đang khoá trong hay khóa ngoài. Nếu khóa trong, thế nào em cũng nấp sau lưng tôi mà từng bước một đi vào nhà.

Nhưng giờ đây khi mối nguy hiểm từ ba em không còn nữa, tôi có thể cảm nhận được sự tự tin trong từng bước chân của em tiến vào nhà.

Đây ắc hẳn là lần đầu tiên Hoàng Mai bước vào nhà một cách thoải mái như thế. Nhìn cung cách đi tung tăng của em thôi thì tôi cũng đủ biết được em đang vui sướng cỡ nào rồi.

Thôi thì em vui thì tôi cũng vui, chỉ là không được gặp em đêm nay thôi mà chắc sẽ không buồn lắm đâu, vui lên nào!

Khi tôi chuẩn bị đạp xe đi thì Hoàng Mai đột nhiên gọi với, hối hả chạy đến chỗ tôi:

-Anh Phong, chờ tý đã!

Tội vội gạt chống xe rồi chạy đến đón em:

-Sao vậy, còn quền đồ hả?

-Em chưa tặng quà giáng sinh cho anh mà!

-Ui, không cần đâu!

-Sao hông! Lúc nãy anh tặng em tấm lưng ấm áp rồi còn gì, bây giờ đến em tặng lại nè.

Nói rồi em kiểng gót quàng tay lên cổ tôi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn thật thắm thiết.

Lúc đầu tôi còn bỡ ngỡ toang đẩy vai em ra nhưng sau đó khi tôi bắt đầu cảm nhận được những luồng điện từ đôi môi mềm mại của Hoàng Mai lan truyền khắp cơ thể của mình thì theo bản năng tôi đã ôm đáp trả em, trao lại cho em nụ hôn bằng chính tình cảm thật của mình.

Cái siết tay ấm áp cộng với nụ hôn ngọt ngào của Hoàng Mai làm cơ thể tôi như đang tan chảy ra giống cục nước đá đặt trên lò điện vậy.

Những cơn gió lạnh mùa đông giờ đây không còn làm tôi cảm thấy lạnh nữa mà trái lại nó càng khiến tôi khắn khít với Hoàng Mai hơn bao giờ hết. Gió càng lạnh tôi càng ôm em chặt hơn và em cũng siết chặt vòng tay sát vào tôi hơn.

Ngoài đường, những ánh đèn màu chóp tắt trên nhưng cây thông noen đã được bật lên, những chú người tuyết bằng nhựa có cánh tay làm bằng vải dù phất phơ mỗi khi có gió như đang tô điểm thêm màu sắc cho nụ hôn ngọt ngào, say đắm giữa tôi và Hoàng Mai.

Đến một lúc lâu sau em mới khẽ khàng đẩy vai tôi ra, kết thúc nụ hôn ngọt ngào nhất từ đó đến giờ tôi có được.

-Quà đã tặng rồi đó, hông được buồn nữa nha! Em sẽ cố gắng về sớm nấu thật nhiều món ngon cho anh được chưa?

Em bâu lấy vai tôi, khẽ mỉm cười hứa hẹn.

Được tiếp sức bởi món quà noel của Hoàng Mai, những buồn bực, lo âu trong lòng tôi bỗng dưng tan biến đi hết. Giờ đây tôi hoàn toàn có thể vững tâm xa em tối nay rồi. Chắc chắn tôi sẽ chơi tẹt ga với tụi thằng Toàn mà không phải vướng bận một điều gì cả. Sướng!

Tạm biệt Hoàng Mai xong, tôi dong thẳng xe đến chỗ tập trung mà thằng Toàn đã định trước ở lớp. Đó là siêu thị LotteMart nằm trên đường Nguyễn Hữu Thọ.

Khi đến nơi, bọn nó có vẻ như đã tập trung đầy đủ cả rồi, Khanh khờ vẫn rù rì với Kiều ẹo như mọi khi, một số thì lót dép ngồi trên thành bồn hoa tán chuyện với nhau, một số thì ngồi bấm điện thoại giải trí còn một số bá đạo hơn khi rượt đuổi nhau trên thềm siêu thị nhìn cứ y như lũ tinh tinh vậy.

Thấy tôi lỉnh kỉnh đạp xe đạp đi đến, bọn nó chỉ thực hiện một cử chỉ duy nhất đó là há hốc mồm kinh ngạc, số khác thì ngạc nhiên đến đỗi thốt lên một tiếng “hả” không tự chủ rồi quay sang bàn tán xôn xao um cả lên.

Chỉ đến khi thằng Toàn đứng lên giải thích nguyên nhân thì bọn nó mới trở lại với công việc hiện tại của mình đó là…tám.

Nhưng chẳng im lặng được bao lâu thì bọn nó lại phải tiếp tục trố mắt ngạc nhiên khi một người nữa lù lù chiếc đạp điện chạy đến. Phải dụi mặt ít nất 3 lần thì tôi mới dám khẳng định rằng người đó là Lam Ngọc. Nhỏ đã đăng kí hội FA của thằng Toàn ư?

Như để trả lời dùm cho câu hỏi của tôi, thằng Toàn liền đứng dậy nêu ra lí do mà Lam Ngọc tham gia vào hội này y như tôi lúc nãy:

-À, xin mọi người đừng quá ngạt nhiên! Vì lớp trưởng rất quan tâm đến lớp nên đã đăng kí tham gia hội của mình để hòa đồng cũng với mợi người ấy mà!

Nghe thằng Toàn giải thích, một số nhỏ bụm miệng cười, một số ít khác lại xì xầm với nhau về lí do của Lam Ngọc:

-Úi xời, lớp trưởng cũng đang ế thôi chứ có hơn gì tụi mình đâu!

-Ờ, còn bày đặt lí do thương lớp nữa, cứ nhận đại đi có chết ai đâu

Có vẻ như Lam Ngọc đã nghe được những lời bàn tán đó nên em liền nhoẽn miệng đe một câu tóe lửa:

-Tôi còn nắm danh sách những ai không đeo huy hiệu đoàn tuần qua! Chắc phải nộp lại cho cô Thanh thôi!

-Hả, chuyện gì kì vậy?

-Hùm, mấy người đến để vui chơi hay đến để bàn tàn chuyện người khác?

-Ơ hi! Đương nhiên là đến để vui chơi rồi, bà Ngọc này nóng tính ghê!

Được một số nhỏ ngọt giọng năn nỉ, Lam Ngọc chẳng biết làm gì hơn ngoài thở hắc ra một tiếng rồi đi về chỗ của thằng Toàn đang cầm cuốn sổ điểm danh những ai có mặt.

Thoáng thấy có sự xuất hiện của tôi cạnh thằng Toàn, ánh mắt của Lam Ngọc chợt lóe lên ánh nhìn kinh ngạc rồi nhanh chóng trở lại bình thường chỉ trong 1 tíc tắc.

Hôm nay Lam Ngọc không mặc kiểu quần jean áo sơ mi tay dài như thường ngày nữa, thay vào đó là một chiếc quần kaki màu cà phê sữa phối với chiếc áo bull mỏng màu vàng nhạt và đặc biệt là đôi giày bốt vải trẻ trung, cá tính làm Lam Ngọc đã duyên dáng nay lại duyên dáng gấp bội phần.

Sau khi xem qua danh sách thành viên của thằng Toàn xong, Lam Ngọc liền nhíu mày đến ngồi gần tôi:

-Phong sao lại ở đây?

-Ờ thì đi chơi ké!

-Hoàng Mai đâu?

-Đi lễ nhà thờ với mẹ rồi!

-Hùm ra vậy! Chứ Phong đời nào mà tham gia hội FA này nhỉ?

Em rung rinh đôi má mủm mỉm của mình trêu đùa tôi.

Trong làn gió lạnh của tiết trời noel, mái tóc suông dài của Lam Ngọc cứ phất phơ nhẹ nhàng tựa như những chiếc đuôi dài thòn của những con điều bay thẳng tấp trong gió.

Mùi hương hoa lily quen thuộc được những cơn gió cuốn vào mũi tôi từng dòng từng dòng đến mát lạnh cả người. Chằng biết mùi hương đó có sức cuốn hút gì không nhưng đã khiến tôi phải nhoài người đón lấy từng dòng hương thơm thanh dịu tỏa ra từ mái tóc xõa dài buông hững hờ của em.

Bất giác Lam Ngọc quay mặt về phía tôi làm cho bao nhiêu hình ảnh thơ mộng lơ lững trên đầu tôi vỡ tan thành từng mảnh, cuốn tôi trở về thực tại đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng, đầy nghi hoặc của em.

-Cẩn thận khoảng cách đấy!

Lam Ngọc trầm giọng khi giờ đây mặt của tôi và mặt em chỉ cách nhau chừng 1 gang tay.

Do lúc nãy quá say đắm trong mùi hương lily nên tôi đã nhích gần đến Lam Ngọc lúc nào không hay, đến khi phát hiện ra thì tôi đã sít sát vào em quá rồi. Sát đến nỗi tôi có thể cảm nhận được từng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể Lam Ngọc.

Thấy mình quá càn rỡ tôi vội nhích ra ngay, chờ đợi sự giận dữ của Lam Ngọc trút lên mình.

Nhưng chờ mãi chẳng thấy một dấu hiệu gì chứng tỏ Lam Ngọc đang chuẩn bị “làm thịt” tôi cả. Em vẫn bình thường như chưa hề xảy ra chuyện gì, có vẻ như Lam Ngọc chẳng để tâm đến sự đụng chạm của tôi lúc nãy.

Thi thoảng em lại khẽ vén những lọn tóc mai bị những cơn gió lạnh hững hờ cuốn bay phấp phới lên vành tai rồi đung đưa đôi chân theo giai điệu bài hát Jingle bell được phát từ siêu thị LotteMart ngay sau lưng.

-Nhìn nãy giờ đủ chưa?

Lam Ngọc bỗng dưng mở lời nhưng mắt vẫn hướng về phía đám con gái trước mặt như thể có mắt ở hai bên trán vậy.

-À ơ…x…xin lỗi! Tại hôm nay nhìn Ngọc lạ quá!

-Lạ ở chỗ nào? – Em quay mặt lại nhìn tôi, lấy tay vò vò trên hai gò má mủm mỉm của mình – Mặt Ngọc bị dính gì à?

-Đâu có!

-Vậy sao lạ?

Trước ánh mắt lạnh băng và thái độ cương quyết của Lam Ngọc, tôi không thể nào trụ vững quá 5 giây được. Khi bị em hỏi dồn, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài nói huỵt tẹt ra những suy nghĩ trong đầu mình:

-Thì hôm nay Ngọc ăn mặc thế này…

-Thế này là thế nào?

-Đẹp…quá, nhìn khác mọi thường!

Tôi lí nhí trong cổ họng rồi cúi mặt đi chỗ khác. Đồ rằng mặt tôi giờ này còn nóng hơn cái lò sưởi nữa.

Biết sao được, trước mặt những cô gái sắc xảo, xinh đẹp thế kia thì tôi ít khi nào có thể dấu được chuyện gì lắm. Một là tôi tự khai ra hai là bị họ nhìn thấu tim, kiểu nào cũng chẳng thoát được, khổ gì đâu!

Lam Ngọc sao khi nghe tôi nói những lời đó trên mặt em bỗng hiện lên một màu gạch cua đặc trưng. Đôi bàn tay em bắt đầu đan vào nhau lộ rõ vẻ bối rối. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lam Ngọc như vậy. Và tôi cũng đã phát hiện ra một điều rằng, con gái dù có lạnh lùng, cương quyết đến đâu thì cũng là con gái, họ vẫn biết mắc cỡ đấy chứ!

Nhưng sau câu nói đó thì tôi và em chẳng biết nói gì với nhau cả. Đôi bên cứ ấp úng, ngượng ngùng làm cho không khí trở nên căng thẳng lạ.

Mãi đến một lúc sau đó khi tôi trở nên bình tĩnh hơn thì mới dám mở lời trò chuyện với em:

-Mà Ngọc cũng tham gia hội của thằng Toàn hả?

Chắc có lẽ tôi hỏi thừa nhưng em cũng khẽ cười trả lời:

-Buổi tối không có gì làm đi chơi cho vui thôi!

Và đó cũng là câu nói cuối cùng trong cuộc trò chuyện giữa tôi và Lam Ngọc bởi vì thằng Toàn đã bắt đầu hô hào tập trung tất cả các thành viên lại khi thấy mọi người đã có mặt đầy đủ.

Chương 60:

Trong số 20 thành viên có mặt trong hội của thằng Toàn, ngoài những nhỏ bình dân ra cũng có một số thành phần cốt cán trong ban cán sự lớp như bé Phương tân cán sự môn văn, Lam Ngọc lớp trưởng và đặc biệt còn có nhỏ Thu lớp phó lao động nữa. Đa số là con gái ham vui, nghe mùi đi chơi là lật đật đăng ký ngay.

Nhưng tôi cũng phải phục sự hào phóng của thằng Toàn nữa. Dẫn 17 đứa con gái đi theo thì xác định đến quán nào sạch quán đó. Ấy thế mà nó vẫn niềm nở nêu ra hàng loạt địa điểm ăn để bọn con gái lựa chọn. Theo như tôi biết thì những địa điểm đó không phải là những quán cốc bình dân ngoài lề đường đâu, những nơi nó nêu ra bao gồm cả một số nhà hàng đắt tiền nữa đấy, thiệt bái phục!

Sau khi bàn qua tính lại thì cả đám cũng chọn được một quán ăn có thể gọi là ứng ý nhất. Nhưng quán ăn đó không nằm trong danh sách mà thằng Toàn đưa ra, nó xuất phát từ một cô bé đá từng làm việc tại đó lâu năm.

Không ai khác hơn đó chính là bé Phương siêu dễ thương và quán ăn mà em đề nghị chính là quán Alice nằm ngay sau trường của chúng tôi học.

Quán Alice theo tôi nhận xét thì đó là quán được nhất rồi, đồ ăn ở đó bán rất rẻ nhưng lại rất ngon, cách phục vụ của nhân viên tại đó thì khỏi chê, rất lịch sự và hiếu khách. Đó là lí do vì sao khi Ngọc Phương vừa đề nghị đến quán Alice là tôi bỏ ngay một phiếu tán thành luôn không cần phải suy nghĩ. Ngay sau đó các nườm còn lại cũng đồng ý theo vì có lẽ đã ăn ở quán đó ít nhất một lần nên mới đồng loạt bỏ phiếu như thế.

Địa điểm đã được chốt chặn, bây giờ là phần chuẩn bị phương tiện di chuyển đến đó.

Theo như thằng Toàn phân tích thì cả nhóm có 20 đứa và 15 chiếc xe đạp, trong đó có 1 chiếc xe đạp điện của Lam Ngọc. Mà quán Alice có diện tích sân tương đối nhỏ nên phải hạn chế càng nhiều xe càng tốt.

Gửi bớt xe là cách duy nhất để giảm số lượng xe vào lúc này. Theo đó nhóm tôi sẽ gửi 5 chiếc xe đạp dư thừa vào bãi giữ xe ở gần siêu thị. 20 người sẽ đạp trên 10 chiếc xe đạp còn lại theo đội hình 2 người 1 xe.

Như thế vừa giảm được số lượng xe lại vừa có thể tạo nên một không khí noel vui vẻ khi không một ai phải đạp xe một cách cô đơn, lẻ loi cả vì bây giờ ai cũng có cặp hết rồi còn gì 2 người 1 xe mà. Đúng là tại dàn xếp của thằng Toàn này lên bậc thánh rồi, ghê thật!

Nhưng Lam Ngọc lại không tán thành với việc gửi xe đó, bởi lẽ:

-Nè, tôi chạy xe đạp điện mà, cũng phải gửi sao?

-Uầy, bà phải cùng vui với mọi người một chút chứ!

Toàn phởn lều bều làm Lam Ngọc càng thắc mắc. Em khoanh hai tay trước ngực mà nhíu mày:

-Cùng vui thế nào?

-Thì bà thấy đấy, ở đây ai cũng đi xe đạp hết có mình bà đi xe đạp điện, chẳng lẽ bà đi trước bỏ tụi tui lại sao?

-Hừm, vậy nên tôi phải giữ xe à?

-Đều đó là lẽ dĩ nhiên!

Lam Ngọc bỗng nhìn một lượt hết những gương mặt trong nhóm rồi nhoẽn miệng:

-Vậy ai sẽ chở tôi?

Câu hỏi tưởng chừng như chỉ cần một cái giơ tay tình nguyện thôi thì sẽ được giải quyết ngay tốc xoẹt thế mà chả có nhỏ nào dám làm điều đó. Lại còn đùng đẩy nhau nữa chứ. Nhỏ này đùng sang nhỏ kia, nhỏ kia đùng sang nhỏ nọ, mặt mày nhỏ nào nhỏ nấy đều xanh như tàu lá chuối, ví rằng Lam Ngọc là hàng cấm chỉ cần chất em lên xe thôi là bị quy vào tội tử hình vậy, nhìn buồn cười tợn!

Thế rồi đến lượt thằng Khanh khờ bị đùng đẩy trách nhiệm, nhưng nó đã có một bình phong vô cùng lợi hại:

-Tui chở Linh Kiều rồi, không chở bà Ngọc được đâu!

-Ồ…ồ…ồ!

Nó vừa dứt câu thì cả đám đều đồng thanh ồ lên um cả một siêu thị nhưng rồi chẳng mấy chốc sau tất cả lại quay về vấn để hiện tại mà tìm cách thoái thác.

Và lần này nạn nhân chính là thằng Toàn phởn:

-Nè, Toàn chở Lam Ngọc đi đi! Chủ xị mà!

Toàn phởn nghe hung tin liền xua tay chối ngay:

-Đâu được! Tui cũng bận mà!

-Bận gì?

-Ừ thì…

Nửa chừng nó gãi đầu ấp úng làm cho mấy nhỏ con gái càng đổ thao nước trách nhiệm lên đầu của nó nhiều hơn. Vậy mà nó vẫn không ướt bởi vì nó cũng đã tìm được bình phong cho mình:

-A…tui bận chở Ngọc Phương rồi! Không thể chở Lam Ngọc được! – Rồi nó đá mắt với Ngọc Phương – Phải không Phương?

-Um, phải! Lúc nãy Toàn chở mình đến đây nên mình muốn nhờ Toàn chở nốt!

Vốn được mọi người yêu quí nên khi bé Phương vừa mở miệng ra, chẳng ai đùng đẩy bất cứ thứ gì vào thằng Toàn nữa. Nhưng thật không may rằng, nạn nhân tiếp theo đó chính là tôi.

Thứ nhất, tôi đi một mình, không chở ai, không vướng bận bất cứ thứ gì. Thứ hai, theo như tụi nó nhận xét thì tôi là người thân với Lam ngọc nhất, tiếp xúc nhiều với Lam Ngọc nhất và là người duy nhất nói chuyện với Lam Ngọc mà không bị em đay nghiến.

Vậy nên:

-Ông chở lớp trưởng đi nha!

Bọn nó khoái chí đùng tất cả trách nhiệm lên đầu tôi rồi co giò đạp xe 1 mạch cứ y như rằng ở lại chút nào là bị tôi bắt thay thế ngay vậy.

Thiệt tình là từ đó đến giờ tôi mới thấy con gái lại sợ con gái đến thế. Suy cho cùng thì Lam Ngọc chỉ làm tròn trách nhiệm của mình thôi. Đôi lúc em còn bao che cho học sinh lớp mình nữa mà. Như lúc nãy đấy rõ ràng là những học sinh không đồng phục của lớp tôi rất nhiều, hầu như nhỏ nào cũng không đeo huy hiệu đoàn khi đi học, ấy thế mà có đứa nào bị trừ hạnh kiểm đâu. Vậy mà giờ đây khi Lam Ngọc cần người chở nhỏ nào nhỏ nấy đều cố lảng tránh, thiệt là bất bình quá mà!

Nhưng cái ý nghĩ đó nhanh chóng bị cuốn theo những cơn gió mùa đông lạnh lẽo, xuyên qua những con đường tấp nập xe cộ nối đuôi nhau theo ánh nhìn xa xăm của Lam Ngọc.

Trước khoảng sân bao la đông nít người qua lại của siêu thị đêm giáng sinh, thật không khó để nhận ra em trong màu áo vàng tươi đặc trưng của hoa mai ngày Tết.

Có lẽ vì em đang đứng gần tôi nhưng cũng có lẽ ở nơi em toát ra một thứ gì đó rất cuốn hút khiến tôi không thể nào rời mắt được, xinh đáo để!

Nhưng rồi cái sự nhìn lén của tôi cuối cùng bị Lam Ngọc phát hiện. Em quay sang tôi với cặp mắt hình viên đạn:

-Đã đi được chưa? Hay còn muốn ngắm nữa?

Giật thót bởi câu nói nửa úp nửa mở của Lam Ngọc, tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài một câu trả lời cộc lốc:

-Ờ, đi!

Lam Ngọc thở phì, lắc đầu nhìn tôi rồi nhanh nhẹn leo lên xe thoăn thắc như một chú sóc.

Suốt quảng đường từ siêu thị Lotte đến cổng sau trường học khoảng gần hai cây số, tôi và Lam Ngọc cứ lặng thin mỗi người đều làm công việc riêng của mình. Tôi thì gồng người đạp xe hòng bắt kịp đám thằng Toàn, còn em cứ nhìn xa xăm ở đâu đó, hai tay khoanh trước ngực để giữ ấm khỏi những cơn gió lạnh đang tung từng luồng hàn khí rít qua thân thể hai đứa tôi.

Cũng nhờ có nhưng cơn gió đó, tôi mới có cớ bắt chuyện với Lam Ngọc:

-Ngọc có cảm thấy lạnh không?

-Hơi hơi! – Em nói với giọng run run.

-Sao lúc nãy không mang theo áo ấm?

-Chỉ có áo khoác mỏng để che nắng thôi, không có áo ấm!

Câu trả lời của em khiến tôi hết sức ngạc nhiên bởi phàm là con gái thì sẽ có rất nhiều loại áo mới đúng, làm gì có việc chỉ có mỗi áo khoác thôi chứ.

Thế nên tôi quyết định hỏi sâu hơn:

-Vậy từ đó giờ Ngọc không ra ngoài trời lạnh lần nào à?

-Không! Vì để thực hiện lời hứa cứ hễ thời gian rảnh là Ngọc đi học võ, mà học võ rồi mồ hôi ra nhiều, nóng nực cần áo ấm để làm gì chứ?

Dù biết Lam Ngọc chỉ cố giải thích cho lí do mình không có áo ấm nhưng tôi không thể nào tránh khỏi cảm giác áy náy, hổ thẹn được. Em nói rằng em thực hiện lời hứa, đi học võ, chẳng phải đó là lời hứa của em với tôi năm xưa hay sao. Hứa rằng em sẽ có võ giống tôi, em sẽ mạnh mẽ, kiên cường và không bao giờ khóc.

Dường như nhìn thấu được tâm can của tôi (không biết là lần thứ mấy rồi) Lam Ngọc bỗng trầm giọng như thể không còn là giọng của em nữa:

-Thắm thoát đã 10 năm trôi qua rồi Phong nhi?

-Ừ…ừm, nhanh thật!

-Lời khi xưa Ngọc đã hoàn thành rồi, còn Phong chắc không bao giờ hoàn thành được phải không?

Từng lời nói của Lam Ngọc tựa như những con dao ghim sâu vào trong tim tôi đau đến tê tái. Lúc đó tôi chỉ ậm ừ, chẳng biết nói gì hơn. Trong lòng tôi giờ này đang rối như tơ vò, làm sao có thể đáp lời em được.

Khi xưa thơ bé tôi đã hứa rằng sẽ lấy em làm vợ khi hai đứa gặp lại. Nào đâu chưa đến 10 năm thì tôi đã quên đi lời hứa đó rồi, thậm chí còn quên luôn cả em nữa chữ. Nếu như không có mùi nước hoa đó thì không biết đến chừng nào tôi mới có thể nhớ ra em được đây.

Mà lí do để tôi quên nhanh như thế là vì lúc trước tôi chỉ xem nhưng lời hứa đó chỉ là nhưng lời giao kèo của con nít với nhau mà thôi. Chúng sẽ mau chóng tan biến như những viên kẹo bạc hà tôi thường ăn lúc nhỏ.

Thế mà Lam Ngọc lại xem nó như mục đích sống của mình. Em luôn luôn phấn đấu để đạt được nó như một lời thề non hẹn biển của một đôi trái gái sắp chia lìa nhau.

Không thể hoàn toàn trách Lam Ngọc được, chỉ vì tôi quá vô tâm xem lời hứa tựa như những chiếc lông có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào. Còn Lam Ngọc thì tất nhiên rất coi trọng những lời hứa đó rồi, nếu không thì em sẽ không bao giờ chịu đựng những vất vả, thử thách đó để được như hôm nay đâu.

Lương tâm cắn rứt đã trở thành động lực để tôi mở miệng hối lỗi trước Lam Ngọc một cách đầy chân thành:

-Phong xin lỗi! Giá như Phong nhận ra được Ngọc sớm hơn thì mọi chuyện sẽ không tiến triển đến ngày hôm nay đâu!

Nghe xong lời trần tình của tôi, em chỉ phì cười rồi đáp lời:

-Nếu có giá như thì chưa chắc mọi chuyện sẽ diễn ra như lời hứa đâu Phong à!

-Vì sao?

-Vì tình cảm của con người xuất phát từ trong trái tim, không xuất phát từ những lời hứa! Bây giờ nếu Phong thực hiện lời hứa thì Phong có cam tâm không?

Quá bất ngờ vì câu hỏi của em, lại một lần nữa tôi chìm vào khoảng lặng tột cùng.

Đúng tình cảm phải xuất phát từ trong tim. Nhưng tôi cũng cảm nhận được vẻ như Lam Ngọc đang trách móc tôi đã thay đổi, đã không còn là Phong ngày xưa nữa và quan trọng nhất là em đang ám chỉ rằng trong trái tim tôi chưa bao giờ có hình bóng của em.

Rồi đột nhiên Lam Ngọc cười lớn, vỗ vai tôi bồm bộp:

-Thôi đừng khẩn trương như thế! Nãy giờ Ngọc chỉ đùa một tý thôi mà!

-Ơ, đùa…?

-Ừ chỉ là đùa thôi! Ai mà để tâm đến lời hứa trẻ con đấy chứ!

-À, ừ! Chắc vậy rồi!

Kể từ lúc đó tôi cũng nhận ra một điểm yếu của Lam Ngọc là em diễn rất dở. Có vẻ một người ngay thẳng, trung thực như Lam Ngọc thì khái niệm kịch đối với em cứ như mặt trời với mặt trăng vậy, không bao giờ có thể kết hợp với nhau được.

Bởi vì trong cái vỗ vai của Lam Ngọc, tôi đã cảm nhận được ít nhìu sự bối rối trong đó. Và ngay trong giọng nói của em cũng ẩn chứa những giọt lệ u sầu khiến nó cứ run lên, nhão thành từng tiếng ngọng nghệu đặc trưng của người đang khóc.

Có lẽ em đã cố kìm nén rất nhiều mới nói được những câu bông đùa như vậy…

Chẳng bao lâu chúng tôi cũng đến nơi. Tụi thằng Toàn thì đã ổn định chỗ ngồi trong quán tự lúc nào rồi chỉ chờ chúng tôi đến cho đủ danh sách thôi.

Xét thấy mọi người đã có mặt đông đủ, nó bắt đầu trưng cầu dân ý:

-Mọi người muốn ăn món gì nào?

Lập tức, một loạt các món ăn được đưa ra với đủ loại hương vị từ các nườm sành ăn cho đến các cô nghiệp dư nhìn menu mà góp vui cho thêm phần inh ỏi.

Sau một hồi trưng cầu chẳng tìm được món nào nhất trí, thằng Toàn liền chuyển thành chế độ độc tài tự đưa ra món ăn cho cả nhóm:

-Ở đây có 20 người chia ra 5 người ăn một nồi lẩu đi! Vậy kêu 4 nồi lẩu hải sản nhe? Có ai ý kiến gì không?

Phần vì nó là chủ xị cầm tiền, phần vì nó gọi món ăn quá hợp lí nên chẳng đứa nào tranh cãi về món ăn nữa cả. Thằng Toàn đúng là chuyên gia ăn chơi thứ thiệt, chuyện gì về ăn chơi nó đều có thể quán xuyến được, độ này mà mai một nó làm quản trị kinh đoanh là số dzách luôn nè, ghê thật!

Chừng nửa tiếng sau, 4 nồi lẩu nghi ngút khói đã được bày trước mặt chúng tôi nhìn gợi miệng không thể nào tả được. Cứ mỗi lần thấy bọt nước lèo nổ bong bóc trong nồi lẩu là tôi chẳng thế nào kìm được nước bọt cứ ứa ra đầy miệng. Cảm tưởng như chỉ cần tôi vừa mở miệng ra thôi thì nước bọt sẽ trào ra ngập cả quán vậy, ngon kinh hồn!

-Kính thưa quí vị và các bạn. Tôi Nguyễn Nhật Toàn với tư cách là chủ xị của hội FA 10A4 xin tuyên bố khai mạc buổi party đêm noel năm nay…

Chẳng để chúng tôi phải chờ đợi lâu, thằng Toàn đã đứng lên dõng dạc khai mạc buổi tiệc với sự hô hào nhiệt tình bọn con gái lẫn cả bọn con trai chúng tôi.

Theo như phân chia lúc nãy là một nồi 5 người. Tôi, thằng Toàn, Khanh khờ, Lam Ngọc, bé Phương dùng chung một nồi lẩu.

Quả thật là bé Phương chọn quán này không sai chút nào, nước lẩu chua chua, ngọt ngọt ngon đáo để. Đã thế còn có thể xin bún thêm miễn phí nữa. Thảo nào quán này hôm nay lại đông như thế. Chúng tôi mà không đến sớm thì chắc đã không còn chỗ ngồi rồi. Hôm nay quán đông nườn nượp, chậc nít người, còn một số đang nấng ná ở ngoài không chịu đi nữa. Dường như đang chờ một nhóm nào đó vừa ăn xong là bọn họ lao vào liền vậy, tội ghê!

-Chẹp, bé Phương là số 1 luôn!

Thằng Toàn vừa chép miệng vừa tấm tắc khen bé Phương.

-Sao lại khen mình?

-Chọn quán ngon như thế mà, kiểu này kêu thêm một nồi lẩu nữa vẫn còn thèm đó!

-Hi, có gì đâu mà! Mọi người vui là được rồi!

Bé Phương vẫn vậy, lúc nào cũng nghĩ cho mọi người hết. Thảo nào tất cả con gái trong lớp đều yêu thích bé Phương đến thế. Đi đâu cũng rũ em theo, riết dần bé Phương cứ như là biểu tưởng của lớp 10A4 vậy. Đương nhiên là biểu tượng hòa bình của 10A4 rồi, còn biểu tượng địa ngục chẳng ai có thể so bì với Lam Ngọc được cả.

Mà nhắc đến Lam Ngọc thì nãy giờ mới để ý, em có vẻ trầm, chỉ lo ăn phần của mình ít khi tham gia nói chuyện chung cùng với mọi người lắm. Tôi biết tính em lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng một khi đã tham gia vào nhóm rồi thì phải nhập gia tuy tục chứ, đâu có lững lưng như thế được.

-Lam Ngọc này, tích cực hoạt động với mọi người đi!

Tôi xoay qua em nói nhỏ.

-Không quen, Ngọc không thích đông người!

-Đăng kí vào hội rồi thì phải cùng vui chứ?

-Lúc đầu Toàn bảo mình đăng kí đi chơi, cứ tưởng là ít người nên Ngọc cũng đăng kí cho vui! Ai ngờ đâu đông người thế này, không thích!

Như để miêu tả thêm cảm nghĩ của mình, Lam Ngọc nhìn một lượt đám con gái xung quanh rồi nhăn mũi lắc đầu.

Với lí lẽ như thế thì tôi đành chào thua. Ai chứ cô bé Ngọc này cứng đầu lắm. Đã bao lần tôi khuyên em như thế này, thế kia trong lớp mà em có bao giờ chịu sửa đổi đâu. Nên mặc nhiên tôi cứ để em làm theo ý thích của mình. Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!

Thưởng thức nồi lẩu chừng được mươi phút sau thì thằng Khanh khờ lại làm một động tác hết sức quen thuộc mà tôi đã thấy nó làm nhiều lần vào những bữa tiệc trước đó. Đó là thò tay xuống dưới bàn, lôi lên một chai nước ngọt có màu đục đục kèm theo là một khuôn mặt gian xảo không thể nào tả được. Mỗi lần như thế là cái mặt của tôi lại nhăn lên, giật bặc bặc  theo những sợi gân bởi lẽ đó chính là rượu.

Lần nào cũng vậy, cứ hễ có tiệc tùng là có mặt nó mà hễ có mặt nó là có nhậu nhẹt. Và lúc nào cũng lấy lí do: “Tiệc tùng mà không có rựu bia thì còn gì là tiệc tùng?” Nên chả đứa nào có thể từ chối được cả.

Nhưng hôm nay đột nhiên nó giảm số lượng người nhậu nhẹt xuống hẳn. Chắc có lẽ do thấy đông người quá, phần vì toàn là con gái nên nó cũng ngại phải năn nỉ từng đứa uống theo kiểu bắt ép nên qui mô nhậu nhẹt chỉ được khoanh vùng trong bàn của tôi mà thôi!

Nhưng kế hoạch này đã sớm bị Lam Ngọc phản đối:

-Không được! Tôi không uống rượu đâu!

-Thôi nào bà Ngọc! Noel mà xõa đi!

-Không, tôi không thích!

Em vẫn lắc đầu ngoày ngoạy từ chối uống rượu cho đến khi tôi mở miệng thuyết phục:

-Ngọc này, lâu lâu mới có một lần mà! Cứ vui chơi đi!

-Không được là không được!

-Sao lại không được?

-Vì…

Em đột nhiên nhỏ giọng làm tôi phải ghé sát tai để thu âm thanh tốt hơn:

-Sao nào nói đi!

-Vì…Ngọc không biết uống rượu!

Lời trần tình nho nhỏ của Lam Ngọc đã khiến tôi suýt phì cười vì độ ngây ngô của em của em trong chuyện nhậu nhẹt. Quả thật Lam Ngọc chưa bao giờ nhậu. Vào tiệc sinh nhật 4 tháng trước của Hoàng Mai em chỉ nhấp môi một ly rồi từ đó cự tuyệt không uống nữa. Ấy là lúc đông người. Còn giờ đây khi quy mô đã được thu nhỏ xuống còn 5 người thì tần suất uống rượu đương nhiên sẽ tăng gấp nhiều lần rồi. Đó là điều Lam Ngọc e sợ từ nãy đến giờ, buồn cười ghê!

-Thôi không sao, nếu như uống nguyên ly không được thì uống nửa ly được không?

Tôi kề tai hỏi khẽ Lam Ngọc.

-Ừm, chắc là được, để xem sao!

Và thế là Lam Ngọc cũng đã đồng ý tham gia vào tiệc nhậu của riêng bàn tôi. Hình thức rượu sẽ được phân chia như thế này. Thằng Khanh và thằng Toàn do đô mạnh nên uống nguyên ly. Lam Ngọc, bé Phương sẽ uống nửa ly vì là con gái. À còn tôi nữa, chúng nó sợ tôi nhậu say rồi quậy lung tung nên chỉ cho tôi uống nửa thôi.

Cuộc nhậu bắt đầu…

Vẫn y như lúc trước, từng ly rượu được chuyền xoay vòng theo thứ tự kim đồng hồ đến mỗi người trong nhóm. Đến lượt người nào sắc mặt người đó cứ gọi là nhăn như khỉ cắn ớt. Cũng không hẳn là hầu hết đâu chỉ có bé Phương với Lam Ngọc là biểu hiện như thế thôi. Còn hai thằng ôn Toàn phởn với Khanh khờ thì uống như cái máy vậy. Chỉ có mình tôi là trung lập uống không quá nhanh, cũng không quá chậm.

Còn mấy nường ở bàn khác tuy không uống nhưng được cái miệng khích tướng rất hiểm độc. Như lúc bé Phương vừa uống xong ly rượu bọn nó đã la ó lên rằng bé Phương chừa long đền (còn một lớp rượu mỏng dưới đáy ly) rồi bắt em phải uống lại nữa chứ. Nếu không có thằng Toàn gỡ rối thì chắc em đã uống thật!

Bữa tiệc tối noel cứ trôi hết món này đến món khác. Khi thì ngập tràn mùi than khói với món thịt xiên nướng. Khi thì ngào ngạt mùi thơm với món hủ tiếu xào thịt bò. Chung quy thì tối hôm nay thằng Toàn đã giữ lời hứa của mình, cho chúng tôi ăn nhậu tới bến mà không kêu ca một lời nào cả.

Tôi biết 20 người, trừ tôi và bé Phương ra thì còn 18 người, mỗi người đóng 50 nghìn, tổng cộng lại là 900 nghìn. Số tiền đó sẽ không bao giờ đủ cho từng này món chúng tôi ăn nào là lẩu hải sản, thịt xiên nướng, hủ tiếu xào thịt bò…mỗi món lại kêu đến 4-5 phần. Riêng lẩu hải sản 130 nghìn một nồi, 4 nồi đã ngốn hết 520 nghìn chứ chẳng chơi.

Bình sinh ra tôi rất ghét mấy thằng nhà giàu làm phách nhưng thằng Toàn là một dạng khác. Nó rất hòa đồng với mọi người, đặc biệt với khiếu hài hước bẩm sinh của mình thì tôi chắc chắn đến hơn 50% những thành viên nữ trong lớp đã bị đổ đốn trước nó rồi, sát gái thứ thiệt là đây!

Đến khoảng 10h đêm, đường phố đã bắt đầu thưa người qua lại. Những ánh đèn pha mỏi mệt đang tìm nơi nghỉ ngơi sau cuộc vui vô bờ bến. Những bàn tay cũng đã rệu rã không còn nắm chặt nhau trong đêm noel nữa.

Giờ này là lúc mọi người trở về mái ấm của mình để được thưởng thức đêm noel trọn vẹn trong không khí gia đình. Còn không thì chắc đã tập trung ở nhà thờ để làm lễ hết rồi. Cảm tưởng rằng noel chỉ bắt đầu sau 10h đêm vậy, một không khí lạnh lẽo, tĩnh mịt trên đường phố. Nó có thể làm cho bất cứ ai lạc quan nhất cũng phải man mác buồn về một thứ gì đó không xác định.

10h cũng là lúc nhóm tôi chia tay nhau sau cuộc vui hả hê đầy tiếng cười. Và tôi chắc một điều rằng nếu chưa hết bình rượu mà thằng Khanh mang theo thì có chết tụi nó cũng chẳng đòi về.

Khanh khờ, Toàn phởn xem ra vẫn còn tỉnh táo lắm, bé Phương thì hơi ngà ngà một chút nhưng còn đi lại bình thường được. Duy chỉ có Lam Ngọc là bước chân hơi liêu xiêu, mặt mày đã đỏ gây như quả dâu vào mùa, xem ra đã hơi thắm rượu rồi.

Bất chợt Lam Ngọc bụm miệng, lao đến bên chiếc thùng rác nôn ra từng đợt từng đợt trông đến phát sợ.

Thấy thế, bọn con gái liền chạy đến kê dép dìu em ngồi xuống xoa dầu, bắt gió hệt như đang bị trúng gió vậy.

Tôi lúc đó cũng lo cho Lam Ngọc lắm, nhưng vì em là con gái nên tôi không tiện chăm sóc, chỉ biết đứng ngoài cùng thằng Toàn và thằng Khanh quan sát tình bình qua cử chỉ của tụi con gái mà thôi.

Chừng một lúc sau, tụi con gái dìu Lam Ngọc đến chỗ tôi nét mặt có vẻ hoang man lắm:

-Tại ông đó Toàn, tự dưng ép Lam Ngọc uống quá làm gì?

-Ẹc, ai mà biết Lam Ngọc uống kém thế đâu.

Xét thấy nét mặt tội nghiệp của thằng Toàn, bọn con gái chẳng biết làm gì hơn ngoài lắc đầu chịu trận rồi nhăn nhó mặt:

-Bây giờ ai chở Lam Ngọc về đi, tụi này chẳng ai biết nhà của Lam Ngọc cả.

-Bọn tôi cũng đâu ai biết nhà đâu! – Khanh khờ nhún vai.

Chợt bé Phương nhìn tôi reo lên:

-À phải rồi, có Phong biết nhà Lam Ngọc này!

-Ẹc, Phương cũng biết mà! – Tôi hốt hoảng.

-Nhưng Phương không có xe! Phong giúp Lam Ngọc một lần này đi!

Quả thật, lúc trước khi hỏi bé Phương số điện thoại nhà Lam Ngọc, em đã cho tôi luôn cả địa chỉ nhà. Ngay cái hôm tôi ở công viên đợi điện thoại, nếu như Lam Ngọc không hồi âm lại cho tôi thì chắc tôi đã đến nhà của em theo địa chỉ để kiếm rồi.

Giờ đây khi nhìn những ánh mắt hi vọng của tụi con gái lẫn đám con trai trông về phía tôi. Làm sao có thể từ chối được đây, khổ gì đâu!


Đọc tiếp: Cappuccino 1.0 - Phần 22
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Cappuccino 1.0
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM