Teya Salat

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Người mẹ trinh trắng - phần 3

Thoáng một cái ngôi nhà của bố mẹ tôi đã hiện ra trước mắt, cây nhãn lâu năm trước nhà xòe tán rộng in bóng xuống sân gạch như muốn ôm lấy căn nhà nhỏ, che đi cái nắng oi bức của buổi trưa hè.

“Mẹ ơi, nhanh lên! Ông ngoại kìa!” Con trai tôi quẫy quẫy hai cái chân đang quắp bên hông tôi và hô lên.

“Biết rồi, ông ngoại con không đi mất đâu mà lo.”

Thúy cười, véo mũi thằng bé: “Cái thằng ranh này, ông ngoại nó có khác, tinh thế.”

Lúc đi vào tôi mới nhìn rõ bố đang ngồi uống nước chè cùng anh Trí dưới giàn cây thiên lý. Con chó nhỏ mà Tuyên nuôi nhảy lên vẫy vẫy đuôi mừng chúng tôi.

Anh Trí nhìn ba chúng tôi mỉm cười: “Chào em! Chào cháu, Bo.”

Bo vẫy vẫy tay: “Cháu chào chú Trí. Ông ngoại!” Rồi lập tức rời khỏi tôi và chạy đến sà vào lòng ông ngoại.

“Anh đến lúc nào thế?” Tôi hỏi.

“Anh mới sang thôi.”

Tôi không bất ngờ khi thấy anh Trí ở đây vì bố mẹ tôi thỉnh thoảng lại mời anh sang ăn cơm, chẳng cần hỏi tôi cũng hiểu rõ ý tứ của bố mẹ tôi thế nào. Tôi cũng không để ý nhiều, coi anh như một người anh trong nhà. Anh Trí là con trai thứ, bố mẹ anh ở với vợ chồng anh cả, thành ra sau khi ly hôn anh chỉ có một mình. Bố mẹ tôi xưa nay vẫn rất quý mến anh nên cứ hay gọi anh sang chơi dù chúng tôi ở khác làng, không thì rảnh rỗi anh cũng sang chơi cờ với bố tôi.

Còn chưa chờ tôi giới thiệu, Thúy đã lên tiếng làm quen trước: “Anh là anh Trí phải không ạ? Em là Thúy, bạn học của Vân.”

Tôi cau mày nhìn Thúy nhưng nó làm như không biết. Anh Trí cũng rất nhiệt tình đáp lời: “Ừ, chào em, không nghĩ em cũng biết anh.”

“Vân cũng hay nhắc đến anh nhưng anh khác xa so với tưởng tượng của em.”

Tôi muốn đá Thúy một cái nhưng nó đã nhanh nhẹn chạy đến ngồi cạnh bố tôi. Bố tôi kéo ghế cho nó ngồi: “Ngồi đi Thúy. Anh Trí này làm cùng chỗ với cái Vân đấy!”

“Vâng, Vân cũng đã nói với con.”

Tôi chẳng biết nói gì, giả bộ ngó quanh tìm mẹ, rồi đi ra bể múc nước rửa mặt, tuy vậy những lời nói của anh Trí vẫn không thoát khỏi tai.

“Anh rất tò mò không biết Thúy tưởng tượng anh như thế nào?”

Thúy trả lời: “Em tưởng anh phải đeo một cặp kính to giống như các giáo sư vì bệnh viện em thì ai làm ở khoa thần kinh cũng bị cận cả.”

Anh Trí cười, cũng đùa lại: “Vậy sao? Bệnh viện của bọn anh, khoa thần kinh chỉ có một mình anh là không cận cho nên bệnh nhân nghĩ chuyên môn anh kém hơn.”

“Em thì không nghĩ thế đâu. Vân khen anh rất tốt, lại là bác sĩ giỏi mà.”

Dù Thúy muốn vun vào cho tôi và anh Trí nhưng nó cũng không cần thiết phải lộ liễu thế chứ? Cũng may, vừa lúc đó thì Tuyên cũng đi học về làm gián đoạn cuộc nói chuyện kỳ quặc, nó chào cả nhà rồi dừng lại hỏi thăm Thúy: “Chị Thúy, ở đây chơi với chị em một tuần chứ ạ?”

Thúy cười hì hì: “Ở đây một tháng chị cũng chẳng ngại nhưng mà chị em có nuôi nổi chị không thôi.”

Tôi đi ra, nói chen vào: “Chị Thúy mà ở đây một tháng thì chồng tương lai của chị ý về bóp chết chị mất.”

Bố tôi nghe tôi nói xong mới nhớ ra chuyện cưới hỏi của Thúy, chuyển sang hỏi: “À, phải rồi, Thúy tháng mấy thì cưới?”

“Dạ, sang tháng bác ạ. Đến hôm ấy thì cả nhà mình lên ăn bữa cơm với gia đình con nhé!”

Bố tôi cười gật đầu: “Ừ, chắc chắn rồi. Thế chồng con làm gì?”

Thúy bẽn lẽn trả lời: “Chồng con cũng là bác sĩ, chuyên khoa tim mạch ạ!”

Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm, bao nhiêu năm làm bạn, lần đầu tiên tôi thấy Thúy xấu hổ. Nhìn vẻ mặt này của Thúy là tôi cũng đủ biết nó thích anh chàng đó nhiều như thế nào.

“Thế là tốt rồi, là tốt rồi.” Bố tôi gật đầu nói, tuy miệng cười nhưng khi nhìn vào đôi mắt bố, tôi thấy ông như che giấu một nỗi buồn khó nói.

Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, chắc cũng đã nghe được phần nào câu chuyện nên nói luôn: “Nhất Thúy rồi nhé, lấy được chồng Hà Nội, bố mẹ dưới quê cũng được nhờ.”

Thúy chỉ cười bảo: “Có gì đâu ạ, thành phố chưa chắc đã tốt, đất trật người đông, cuộc sống bon chen lắm ạ! Nhiều lúc con muốn về nhà thăm bố mẹ cũng khó.”

Tôi biết Thúy không muốn chạm đến sự tổn thương sâu nhất của gia đình tôi về tôi, tuy rằng nó đã qua đi nhưng không phải là hoàn toàn biến mất. Bố mẹ tôi vẫn luôn mong muốn tôi có được một cuộc sống như Thúy.

Mẹ tôi cũng là người hiểu biết, tế nhị nên bà chuyển qua chuyện khác: “Thế chuyến này về có ghé quê thăm bố mẹ không?”

“Dạ không, vì đằng nào mấy hôm nữa con cũng phải về để chuẩn bị lễ ăn hỏi ạ.”

“Thế hả? Mà thôi, cơm nước xong rồi, vào ăn đi cho nóng.”

Tôi và Thúy vào bếp giúp mẹ dọn cơm, cả nhà lại có một bữa cơm cuối tuần đầm ấm với những món ăn đậm chất nông thôn. Thằng nhóc nhà tôi ăn hết bát cơm đầy thì liền nhảy lên ngoáy ngoáy cái mông làm trò cho cả nhà, còn hát cả những bài hát mà tôi đã dạy nữa, giọng hát ngọng nghịu không rõ lời của thằng bé làm cả nhà cười vỡ bụng.
Lúc về, mẹ tôi còn cho Thúy ít rau tươi nhà tự trồng, coi như chút quà quê. Thúy thì chẳng chê thứ gì, đồ ăn được thì càng thích hơn vì các thứ trên Hà Nội vừa đắt mà chưa chắc đã tươi ngon, nó lại không thể thường xuyên về nhà mang lên được nên những thứ cây nhà lá vườn này là thiết thực nhất.
_______________________________________
“Vân, mày vẫn còn giữ cái này à?”
Thúy hỏi tôi như thế sau khi tôi vừa cho Bo đi ngủ trưa. Tôi quay ra, một tay Thúy đang cầm một chiếc nhẫn cỏ đã úa màu, tay kia cầm cái hộp nhỏ bằng gỗ mà tôi dùng để đựng nhẫn.
Tôi bước đến, nhìn chiếc nhẫn và mỉm cười: “Ừ, sao lại phải vứt nó đi chứ?”
“Mày giữ cũng giỏi thật!”
“Giỏi gì mà giỏi. Cỏ đã khô héo hết rồi, bông hoa trắng trên đó cũng chẳng còn nhìn ra màu sắc gì.” Tôi cầm nhẫn lên, thử đeo vào ngón giữa, vẫn vừa, bao nhiêu năm thế mà nó vẫn vừa.
Tôi rất hạn chế lấy chiếc nhẫn cỏ này ra xem, đối với người khác nó là một vật vô giá trị nhưng đối với tôi thì nó vô giá vì nó chứa đựng cả môt kỷ niệm khó quên. Mỗi khi trông thấy nó, rất vô thức, tôi lại tự men theo con đường mòn của ký ức trở về thời gian hơn 4 năm trước.

Đó là vào khoảng thời gian chúng tôi đang phải lao đầu vào ôn thi học kỳ, cuối năm thứ 2 rồi nên tôi không thể rong chơi được nữa. Tôi phải xin tạm nghỉ làm ở Green coffee để tập trung học, ông chủ không hề phàn nàn gì mà còn dặn dò tôi khi nào thi xong thì quay lại làm. Nói thật là từ khi Trinh yêu Hải, ông chủ Quân của chúng tôi ít đến quán hẳn, nhưng cứ khi nào đến thì đều hỏi Trinh. Ai cũng biết ông ta háo sắc, có vợ con rồi nhưng vẫn bồ bịch bên ngoài nên chẳng có gì là lạ khi ông ta quan tâm đến Trinh hơn các nhân viên khác.

Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của Cường rủ đi đâu đó, cậu ta không nói trước. Tôi còn đang cầm điện thoại trên tay lưỡng lự không biết nên đồng ý hay từ chối thì Thúy đi đến giật điện thoại của tôi xem xem, sau đó cười phá lên ném trả lại: “Đi đi! Tối khỏi về ăn cơm cũng được, tao càng được ăn nhiều.”

Tôi đánh nó một cái, đuổi đi nấu cơm rồi mới nhắn lại cho Cường một tin đồng ý.

Rất nhanh Cường đã có mặt ở khu nhà trọ của tôi. Cậu ta chào tôi bằng một nụ cười tươi rói làm tôi suýt lóa mắt. Thì ra cậu ta đưa tôi ra bến sông Hồng, con đường gập ghềnh làm tôi phải bám chắc vào áo cậu ấy nếu không muốn bị bay ra khỏi xe. Tôi cứ luôn miệng hỏi cậu ta đưa tôi đến đây làm gì nhưng cậu ta một mực không chịu nói.

Lúc Cường dựng chân trống xe ở dải đất trống cũng là lúc tôi nhận ra mặt trời đang dần dần buông mình từ trên cao xuống, tỏa ra ánh vàng cam rực rỡ. Tôi ngây ra khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không nghĩ khi mặt trời lặn cũng có thế đẹp đến mức này. Những đám mây phía cuối trời cuộn thành những đám lớn, nhờ mặt trời mà được nhuộm thành một màu cam tuyệt đẹp, lại kết hợp với mặt nước sông long lanh và cây cỏ ven bờ đã tạo nên một bức tranh đầy màu sắc về một chiều hè ngập nắng.

“Ra đây để ngắm hoàng hôn, đẹp đúng không?” Vừa nói Cường vừa ngồi xuống bãi cỏ xanh dưới chân, đồng thời kéo tôi cùng ngồi xuống. Bị bất ngờ, tôi mất đà ngã về phía trước may mà có Cường đỡ kịp. Vấn đề là sao tôi và cậu ta giống một cặp thế này nhỉ? Tôi hơi ngượng ngập với loại không khí này, rõ ràng là cậu ta đang cố tình tạo ra khung cảnh lãng mạn, nhưng để làm gì? Lúc đó tôi chẳng còn tâm trạng để ngắm hoàng hôn vì trong đầu là hàng loạt câu hỏi.

Và tôi đã cố tình phá hỏng không khí bằng một câu: “Cậu đưa tôi ra đây chỉ để làm trò nhạt nhẽo này thôi à?”

“Cái gì mà nhạt nhẽo? Lãng mạn thế còn gì. Tại trong phòng trọ ngột ngạt quá nên mới rủ Vân ra đây chơi. Sướng thế còn gì.”

Cường cười và rất tự nhiên đưa tay lên khoác vai tôi, tôi cũng không chút kiêng nể gì mà hất ra, kèm theo là một cái lườm. Cậu ta coi như không có gì, mắt nhìn về phía tây, khép hờ. Tôi cũng yên lặng nhìn về phía đó, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn những nhóm bạn đang chơi đùa xung quanh tạo ra một không khí rất huyên náo, bên cạnh đó lại có những cặp tình nhân lặng lẽ ngồi bên nhau giống như chúng tôi, à không, chúng tôi không phải là một cặp tình nhân.

“Ở đây không khí trong lành nhỉ?” Tôi cố ý phá tan sự yên lặng giữa tôi và Cường.

“Ừ. Lúc nào buồn chán tớ hay ra đây ngồi một mình, cảm giác như nhà thơ. Haha!”

“Vậy sao? Tôi thì có cảm giác như được về nhà.”

Đúng thế, ngồi đây và nhắm mắt lại là tôi có thể tưởng tượng ra cánh đồng quê mình đang ở trước mắt. Những ngày hè oi nóng thế này, tôi và Trinh nhất định sẽ ngồi dưới một gốc cây to nào đó đón gió hoặc chơi đùa cùng những đứa khác trong làng. Ý nghĩ đó khiến tôi không còn cảm giác lạc lõng giữa thành phố xa hoa này nữa, cả thiên nhiên như ôm gọn lấy mình.

“Vân!” Tiếng gọi của Cường làm tâm hồn bồng bềnh của tôi quay ngược trở về. Vừa mở mắt ra đã thấy bàn tay thon dài của cậu ta xòe ra trước mặt với một chiếc nhẫn làm bằng cỏ tươi. Tôi rất bất ngờ, cầm lên xem xét với vẻ đầy hứng thú.

“Không ngờ cậu khéo tay như vậy. Cho tôi nhé?”

“Ừ, cho Vân đấy!”

“Nhưng nhẫn gì mà chẳng có mặt, phải có mặt đá hay kim cương gì chứ?” Tôi nói đùa.

“Lại còn đòi hỏi cao thế?” Cường đưa mắt nhìn quanh rồi với tay ra hái một bông hoa dại nhỏ màu trắng. Bàn tay cậu ta khéo léo kết bông hoa lên trên chiếc nhẫn rồi đưa lại cho tôi. “Đeo thử xem có vừa không?”

Tôi vô tư chẳng suy nghĩ gì đeo luôn vào ngón giữa, vừa in. Tôi cười tít mắt hết lời khen cậu ta khéo tay, còn đòi cậu ta dạy cho cách làm. Nhưng mà tay nghề tôi quá vụng về, non kém, làm thế nào cũng không đẹp bằng chiếc nhẫn mà cậu ta làm cho tôi.

“Dân biển mà làm nhẫn cỏ giỏi thế?”

Cường chỉ mỉm cười, không trả lời. Tôi ngắm nghía chiếc nhẫn cỏ xấu xí mà mình tự làm, không thể so sánh được với chiếc Cường đã làm. Tôi định ném đi thì Cường ngăn lại: “Đừng ném đi, đưa cho tớ.”

“Để làm gì? Rất xấu mà.”

“Cứ đưa cho tớ, xấu cũng không sao.”

Rồi Cường giành lấy chiếc nhẫn, tự đeo vào tay mình. Hình như hơi trật, cậu ta phải cố nhét mới vào. Thấy thế, tôi nói: “Trật đúng không? Tháo ra đi, đeo trật sẽ bị đau tay.”

Cường lắc đầu: “Không đau. Hơi trật thôi mà, không vấn đề gì.”

Cậu ta cười ngây ngốc giống như vừa vớ được chiếc nhẫn vàng. Nhìn hai chiếc nhẫn trên tay tôi và Cường, tự nhiên trong tôi dâng lên một suy nghĩ kỳ quạc, vì sao tôi lại đeo nhẫn của cậu ta thế này? Thế này chẳng phải tôi và cậu ta đang trao tín vật cho nhau sao?
Tôi chưa kịp nghĩ thêm điều gì xa hơn thì Cường đã đứng dạy và giục tôi đi về vì trời đã gần tắt nắng, tối quá sợ không nhìn rõ đường ra.

Rồi chúng tôi cùng nhau đi ăn, cùng nhau than thở về cuộc sống, về việc học tập. Cường nói ngày mai sẽ có kết quả của kỳ thi giành học bổng, trông cậu ta không có gì là lo lắng nên tôi cũng chẳng có cơ hội động viên hay an ủi.

Trước khi Cường đưa tôi về nhà, cậu ta đưa tôi đi vòng vòng dạo phố. Về đêm thành phố này luôn rực rỡ ánh đèn, người người ra đường đi dạo. Các đôi tình nhân đèo nhau trên chiếc xe máy ôm ấp rất tình tứ. Và cả… tôi nhìn thấy Hải và Trinh, hai người đi trên chiếc xe máy đắt tiền của Hải ngang qua tôi và rẽ vào một nhà hàng sang trọng bên kia đường. Tôi chỉ kêu lên một tiếng nhỏ đủ để Cường có thể nghe thấy.

“Sao vậy?” Cậu ta đi chậm lại, quay đầu hỏi tôi.

Tôi chỉ ra phía Hải và Trinh đang dừng xe bên ngoài nhà hàng: “Bạn tôi!”

Cường cũng nhìn ra đó, nhận ra ngay: “À, Trinh phải không? Đó là người yêu bạn ấy à?”

“Ừ, đẹp trai chứ?”

Cường cố ngoái lại nhìn lần nữa, lắc đầu: “Không nhìn rõ mặt nhưng mà có vẻ là con nhà giàu.”

“Ừ, anh ta là con nhà giàu mà. Trinh rất may mắn đúng không?”

Cường cười nhạt, tôi không rõ vì sao khi ấy cậu ta lại phản ứng như thế, từ lúc quen nhau tôi chưa bao giờ thấy cậu ta có phản ứng như vậy bao giờ. Cậu ta chậm rãi nói: “Cuộc sống chẳng thể nói trước được ai may mắn hơn ai, cái gì thì cũng có cái giá của nó cả. Chẳng ai có được tất cả mà cũng chẳng ai mất đi tất cả.” Ngưng một lát cậu ta hỏi tôi: “Vân nói xem, giữa một người đẹp trai giàu có, đi xe ga, ô tô, có thể mua cho Vân mọi thứ và một người đi xe số như tớ, chẳng mua được gì quý giá cho Vân thì Vân chọn ai?”

Mặc dù không hiểu tại sao đột nhiên Cường lại hỏi thế nhưng tôi vẫn trả lời thành thật: “Tôi chẳng bao giờ may mắn rơi vào trường hợp đó đâu.”

“Nhưng đây là nếu, là nếu cơ mà. Vân sẽ chọn ai?”

Tôi không suy nghĩ, trả lời luôn: “Thì chọn người phù hợp với mình.”

“Thế nào là phù hợp?” Cường vặn vẹo.

“Phù hợp từ lối sống đến hoàn cảnh sống, có thể là cùng lớn lên trong một hoàn cảnh hoặc là có gì đó tương đồng.”

“Tại sao?”

“Vì khi chọn chung sống với một người nên chọn người cùng hoàn cảnh sống, như thế mới dễ dàng hiểu nhau.”

Không thấy Cường nói gì, tôi cũng không để ý lắm, chỉ thở dài hỏi một câu vu vơ: “Mà cậu có cảm thấy cuộc sống này giả tạo quá không?”

“Cậu có biết tại sao thời ông bà hay bố mẹ chúng ta, người ta sống thật với nhau hơn không?”

Một câu hỏi không đợi câu trả lời, Cường nói luôn: “Bởi vì thời đó chẳng có gì cả, ai cũng như ai, không có nhiều vật chất như bây giờ để mà lợi dụng nhau. Còn bây giờ, mối quan hệ đem lại rất nhiều lợi ích, tiền bạc là công cụ, lợi dụng lẫn nhau chính là quy luật sống của hiện tại. Nếu không có quan hệ tốt, không bám trụ tốt sẽ dễ dàng bị đá khỏi cuộc chơi. Hiện thực tàn nhẫn thế đấy!”

Những lời nói ấy của Cường đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một. Càng trưởng thành thì tôi lại càng cảm thấy những lời Cường nói hoàn toàn đúng, nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ để hiểu được.

“Mà thôi, nói mấy chuyện cuộc sống nhạt nhẽo đó làm gì? Vân không thắc mắc vì sao hôm ở nhà sách tớ lại lân la đến làm quen à?”

Câu hỏi của Cường làm tôi tỉnh ra, tôi cứ tưởng hôm đó cậu ta không có việc gì làm nên mới ra trêu tôi cho đỡ chán, chẳng lẽ lại có nguyên nhân? Tôi không nhịn được, hỏi: “Tại sao?”

Cường vòng tay lái để rẽ ra đường nhà tôi rồi cười khe khẽ: “Thật ra trước khi gặp ở nhà sách thì chúng ta đã gặp nhau rồi, nhưng chắc Vân chẳng nhớ nổi đâu. Tớ có đến quán Green coffee một lần và lần đó chính Vân đã ra tiếp. Hôm ở nhà sách nhìn quen quen nên đến gần xem đúng không, ai ngờ đúng thật, thế là trêu cho đỡ chán.”

Tôi trợn tròn mắt lên, nói thật là tôi không thể nghĩ đến tình huống này. Tôi không thể nghĩ ai đó có thể nhớ được mình chỉ sau một lần gặp sơ sơ, vì sự thật là tôi chẳng có gì nổi bật hơn người khác. Nếu người đó là Trinh thì dễ hiểu thôi, nhưng tôi không được xinh đẹp như Trinh mà cũng chẳng có nụ cười và cách nói chuyện cuốn hút như Thúy. Thỉnh thoảng cũng có người khen tôi có duyên, nhưng chắc hẳn bấy nhiêu đó không thể làm tôi nổi bật hơn người khác.

“Cậu có trí nhớ tốt đấy!” Đó là lí do duy nhất tôi có thể lí giải cho việc Cường nhớ ra tôi.

“Trí nhớ tốt á? Ờ, cứ cho là thế đi.” Giọng Cường có chút gian manh nhưng tôi không có thời gian mà đánh giá vì xe đã dừng trước cổng nhà trọ.

Tôi nhớ là Thúy đã la oai oái lên khi thấy tôi trở về nhà với một chiếc nhẫn cỏ trên tay. Nó còn chỉ thẳng vào mặt tôi và kết luận: “Cường thích mày thật rồi, con điên ạ!”

Tôi chẳng nói gì, mặc kệ cho nó đoán già đoán non, yêu đương, tôi chưa nghĩ đến.

Hơn 11 giờ đêm hôm đó, khi tôi đang gật gù cùng Trinh và Thúy học bài thì tôi nhận được một tin nhắn của Cường. Tôi đã rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ cậu ta nhắn muộn như thế. Mở máy ra xem, một mẩu tin ngắn ngủn những đủ làm tôi sốc đến tỉnh cả ngủ: “Vân làm bạn gái của tớ nhé!”

Tôi nhìn chòng chọc vào cái điện thoại trên tay, Thúy tò mò ngó sang nhìn. Vừa đọc được dòng tin thì nó cười phá lên: “Thấy chưa? Cậu ta thích mày mà. Đồng ý đi!”

Trinh ngẩng đầu lên, kéo điện thoại của tôi qua xem, nó không cợt nhả như Thúy mà rất nghiêm túc hỏi tôi: “Thế nào? Mày nghĩ sao? Có thích Cường không?”

Thích hay không lúc đó tôi không thể nào xác định được, đúng là tôi có cảm tình với Cường nhưng có lẽ chưa đến cỡ tình yêu.

“Tao cũng không biết.” Tôi trả lời. “Thế làm sao mày biết mày thích Hải?”

“Thì hay nghĩ đến, lâu không gặp sẽ thấy nhớ. Nếu như khi đi chơi với Cường mày cảm thấy thoải mái, cứ muốn đi cùng cậu ấy thì tức là mày đã thích cậu ấy.” Trinh nhỏ nhẹ giải thích.

“Nói thật là tao cũng hay nghĩ đến Cường, đi chơi cũng thấy vui. Thế có phải là thích không?”

Thúy cầm quyển vở đập vào đầu tôi: “Thế là thích rồi. Cậu ta không giống hạng play boy yêu đương chơi bời đâu. Đồng ý mau lên, con điên!”

Trinh kéo tay Thúy: “Mày đứng có nóng, phải để nó suy nghĩ chứ, đồng ý ngay làm sao được.”

Thúy phản bác: “Thế sao lúc Hải ngỏ lời với mày thì mày đồng ý luôn được?”

“Trời ơi, đó là vì tao đã xác định được tình cảm rồi, còn Vân thì chưa.”

Tôi không chịu nổi vò đầu: “Thôi, chúng mày đừng nói nữa!”

Cả hai đứa im re và mặc kệ cho tôi suy nghĩ nhưng tôi còn chưa kịp suy nghĩ được gì thì điện thoại lại báo tin nhắn, vẫn là Cường: “Tớ biết Vân còn thức. Chắc ngạc nhiên lắm hả? Không cần trả lời ngay, tớ mong Vân trả lời đúng theo trái tim mình. Dù thế nào đi nữa thì tớ vẫn mong chúng ta không mất đi tình cảm ban đầu.”

Tôi bối rối, tim đập thình thịch liên hồi, đôi mắt vô tình nhìn đến chiếc nhẫn cỏ trên bàn và gương mặt sáng sủa tươi cười của Cường liền hiện ra. Tôi thích cậu ấy rồi ư? Không thể tin được, thực sự lửa đã bén vào đống rơm lạnh lẽo này rồi. Tôi thở dài một hơi, chậm chạp bấm bấm điện thoại soạn một tin nhắn, sau mấy lần viết rồi xóa, xóa rồi lại viết thì tôi cũng soạn xong một dòng tin ưng ý.

“Ngày mai có kết quả thi đúng không? Nhớ báo tin tốt cho tôi đấy. Chúc may mắn!”

Hơi ngu ngốc một chút nhưng tôi chẳng biết nói gì ngoài mấy câu này. Rất nhanh sau đó có tin nhắn đến: “Có phải nếu tớ giành được học bổng thì Vân sẽ đồng ý làm bạn gái của tớ không?” Kèm theo là cái biểu tượng mặt cười.

Tôi chỉ trả lời hai chữ: “Ngủ ngon.” Rồi lập tức tắt máy, chỉ sợ cậu ta lại nói gì đó thì tôi không biết phải ứng phó ra sao. Nhưng dù cái điện thoại đã tắt nguồn nằm im một góc thì tôi vẫn bị chi phối bởi những hình ảnh về Cường, nó cứ chạy vòng vòng trong đầu tôi như một cuốn phim. Và sự thật là đêm đó tôi đã mất ngủ, mất ngủ để nghiệm ra một điều là tôi đã thích Cường.

Tôi vẫn còn nhớ, ngày hôm sau trời mưa tầm tã suốt cả ngày, tôi và Thúy đi thi buổi sáng, buổi chiều hai đứa nằm dài trên giường trong khi Trinh phải đến trường. Có lẽ trời mưa nên tính tình Thúy cũng trở nên mềm mại khác thường, nó nằm ôm tôi và hỏi: “Mày nghĩ đến lời của Cường chưa?”

“Tao thích Cường rồi mày ạ!” Tôi thừa nhận không che giấu.

Thúy cười hì hì, nằm ngửa ra nhìn lên trần nhà: “Cứ yêu đi. Mình còn trẻ, cứ nên yêu mày ạ, đừng tự nhốt mình trong một vỏ bọc kín bưng, sau này cũng sẽ không phải hối tiếc vì đã không có một thời sinh viên yêu đương hết mình. Miễn là không vượt quá giới hạn, cứ nên giữ lại cho mình một phần, một chỗ có thể rút lui. Hiểu không?”

Tôi gật đầu, hiếm khi nào Thúy nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc như thế. Thúy rất hay đùa nhưng tôi biết những lời nói đùa của nó không bao giờ là vô nghĩa.

“Sao mày không yêu hả Thúy? Mày cũng có người thích đấy thôi.”

“Không phải là tao không muốn mà là chưa tìm được người thích hợp. Mày với Trinh tìm được người phù hợp rồi thì đừng bỏ qua. Biết đâu đấy, đó lại chính là chồng tương lai của chúng mày.”

“Thôi đi, tao chưa nghĩ xa như vậy.”

Thực ra tôi cũng ngầm thừa nhận những điều Thúy nói, cuộc sống mà, làm sao biết trước được những gì sẽ xảy ra. Có những người chúng ta tưởng rằng sẽ không bao giờ yêu, không bao giờ cưới nhưng đó lại chính là người sẽ cùng ta đi đến hết cuộc đời.

10 giờ đêm đó, tôi nhận được điện thoại của Cường, cậu ta bảo đang ở ngoài khu nhà trọ của tôi. Tôi không suy nghĩ gì chạy ra, quên cả cầm ô. Cường đứng dưới hiên trước một ngân hàng cách khu trọ của tôi vài bước chân. Tóc cậu ta hơi ướt, áo mưa vắt trên xe, thấy tôi thì giơ tay lên vẫy vẫy. Tôi chạy qua hỏi: “Mưa thế này không về nhà còn đến đây tìm tôi làm gì?”

Cậu ta cười cười: “Vừa đi liên hoan với mấy đứa trong lớp về.”

“Nhân dịp gì?”

“Tất nhiên là một dịp đặc biệt, Vân đoán xem.”

“Sinh nhật à?”

Cường lắc đầu, nụ cười vẫn không biến mất. Tự nhiên tôi nhớ ra một điều, tay bất giác túm lấy cánh tay cậu ta, mắt mở to kinh ngạc: “Không phải cậu đã…trúng…trúng…”

Cường hiểu ý tôi, gật gật đầu: “Ừ, tớ giành được học bổng toàn phần rồi. Thật bõ công cắm đầu cắm cổ học cả tháng trời.”

Miệng tôi cũng từ từ nở ra một nụ cười: “Chúc mừng nhé! Cậu giỏi thật đấy, được đi học ở Anh, ngưỡng mộ quá! Thế bao giờ thì đi?”

Cường tắt cười, nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, lại có vẻ như trách móc, rồi nhẹ nhàng nhả ra mấy chữ: “Vân muốn tớ đi lắm à?”

Tôi há miệng định nói nhưng lại không biết phải nói gì, rõ ràng câu hỏi đó của Cường không chỉ đơn giản có như thế. Tôi gượng cười: “Chẳng phải cậu rất mong có được suất học bổng này sao?”

“Đúng là tớ đã rất mong, nhưng mà tớ lại tìm được một lí do giữ chân mình ở lại.”

Tôi không phải con ngốc, đương nhiên biết cậu ta đang muốn nói điều gì, nhưng cái nhìn chằm chằm của cậu ta khiến tôi không biết phải làm gì.

Đột nhiên Cường kéo tay tôi, miệng lại cười tươi như cũ: “Đi, đi ăn đêm.”

“Thôi, muộn rồi, với cả tôi ăn mặc thế này…” Nhìn lại tôi mặc bộ đồ ở nhà, còn Cường mặc áo sơ mi, quần jean đàng hoàng, chẳng xứng tí nào.

Cường vẫn cười như cũ: “Không sao mà.” Rồi cậu ta nhảy lên xe, mặc áo mưa, đội mũ bảo hiểm.

Tôi vẫn đứng đực ra, tiếp tục lấy một lí do khác: “Không có mũ bảo hiểm.”

Dường như biết trước tôi sẽ nói như thế nên cậu ta trả lời luôn: “Không cần, phạm luật một lần cũng được. Trùm áo mưa lên không ai thấy đâu. Phạt thì tớ chịu cơ mà. Đi nhanh lên.”

Không còn cách nào từ chối, tôi miễn cưỡng leo lên xe Cường, vì phải trùm áo mưa nên tôi lại tiếp tục miễn cưỡng ngồi sát vào cậu ta hơn lúc bình thường.

Trời mưa nên đường xá cũng thưa thớt người qua lại, ai nấy cũng chỉ vội vàng để trở về nhà, mặc dù mưa đã không còn lớn như lúc chiều nhưng cũng đủ làm ướt người. Tôi mặc quần áo mỏng manh nên hơi lạnh, bàn tay dính nước mưa cũng lạnh toát. Cứ như Cường hiểu thấu cơ thể tôi vậy, cậu ta luồn tay trái ra sau nắm lấy tay tôi kéo ra phía trước. Tôi hơi giật mình, muốn rụt tay lại nhưng lại bị cậu ta giữ chặt.

“Đừng có tiết kiệm hơi ấm như thế chứ, nên chia sẻ cho bạn với. Mưa lạnh thế này!”
Bàn tay Cường cũng lạnh như tay tôi nhưng lớn hơn, bao gọn lấy tay tôi, một cảm giác ấm áp diệu kỳ lan tỏa xuống tận đáy lòng.

Chúng tôi cùng ăn cháo gà ở một quán ven đường, cùng ngắm mưa rả rích bên ngoài. Cảm giác ấm áp càng tăng lên khi cả hai ngồi sát cạnh nhau chứ không ngồi đối diện như mọi lần. Tôi vẫn còn nhớ hôm đó bà chủ quán nhìn chúng tôi đầy ngưỡng mộ: “Nhiều khi cô cũng muốn trở lại thời trẻ như các cháu. Vui phết!”

Cường khoác tay lên vai tôi: “Cô thấy bọn cháu đẹp đôi không ạ?”

Bà chủ gật gật đầu: “Đẹp đẹp!”

Tôi hất tay Cường ra: “Bọn cháu là bạn thôi cô ạ!”

Cường nghiêng đầu nhìn tôi: “Không phải ngượng. Vân đã ăn cháo của người ta rồi, nhẫn cũng đã đeo rồi, bây giờ còn chối cái gì?”

“Cái gì? Ăn ăn cái gì? Nhẫn đấy là…”

“Là là cái gì? Tự Vân đeo vào chứ tớ có ép đâu? Tớ không biết, Vân không trốn được đâu.”

Nhìn chúng tôi cãi nhau qua lại, bà chủ quán vừa làm vừa cười, lúc thanh toán tiền còn bớt cho chúng tôi 5 nghìn lẻ.

Trên đường về, Cường vẫn diễn lại màn cũ, kéo tay tôi vòng qua hông nhưng lần này tôi bạo dạn hơn, dùng cả hai tay ôm cậu ta, đầu áp vào lưng cậu ta. Ôm thế này tôi mới thấy Cường gầy gầy, nhìn bình thường thì khỏe khoắn, hóa ra người toàn xương.

“Cậu gầy thật đấy!” Tôi nói.

Cường hơi ngoái đầu lại, giọng như đùa: “Sao? Vân xót à?”

“Ừ, xót chứ!” Giọng tôi nhẹ bẫng như một tiếng thì thầm và cảm nhận được người Cường hơi cứng lại, có lẽ là ngạc nhiên. Tôi không muốn trốn tránh hay lừa gạt chính tình cảm của mình, cái gì đến thì hãy cứ để cho nó đến thật tự nhiên, cứ để nó dâng trào. Thúy nói đúng, hãy cứ yêu kẻo sau này lại hối tiếc vì tuổi xuân sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.

Cường đi chậm, chiếc xe nhẹ nhàng lướt đi trong màn mưa mỏng. Bàn tay cậu ta siết chặt lấy tay tôi, giọng nhỏ nhẹ và nghiêm túc: “Vân, tớ thích Vân.”

Tôi mỉm cười, tôi không biết là Cường có thể cảm nhận được nụ cười của tôi sau lưng cậu ta không nhưng tôi vẫn mỉm cười và chỉ trả lời lại bằng một tiếng: “Ừm.”

Tôi biết Cường chắc chắn hiểu ý tôi, cậu ta rất thông minh nên chắc chắn sẽ hiểu, bởi vì có những thứ không nhất thiết phải nói ra thành lời nhưng ý nghĩa của nó còn lớn hơn. Có thể tình cảm của chúng tôi lúc đo chỉ đơn thuần là thích vì yêu là một cái gì đó quá thiêng liêng mà chúng tôi chưa thể chạm đến, nhưng tôi biết sẽ không dừng lại ở đó vì trong tôi và Cường đều có cái gì đó đang lớn dần lên.

Và trong đêm mưa ấy, tôi và Cường cứ lặng lẽ đi trên đường, mặc kệ những chiếc xe khác vội vã ngang qua. Tôi cứ ôm Cường như thế, Cường cứ nắm tay tôi như thế, cứ chậm chạp rong ruổi như thế và còn cả giọng hát vụng về, yếu ớt của tôi.

“Chiều này trên phố chợt có cơn mưa bay.
Giọt mưa vội vã nhẹ rơi mắt người,
Mưa có vui như em và anh?
Và mưa vẫn thế nhẹ lắm khi bên anh
Vì mưa cũng biết từ trong tim này,
Mưa với anh tới sao ngọt ngào…”

Mãi tới bây giờ những khoảnh khắc đẹp ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi, thỉnh thoảng tôi lại nhớ đến nó và cười ngây ngô. Giống như những khoảnh khắc đó chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua, giống như tôi vẫn là đứa sinh viên năm 2 ngốc nghếch ngày nào, giống như nụ cười tươi sáng của Cường vẫn còn ở ngay trước mắt mà chỉ cần vươn tay ra là tôi có thể chạm vào khuôn mặt cậu ấy.

Trong cuộc đời này, hẳn là có nhiều chuyện chúng ta không muốn nhớ đến nhưng mọi thứ lại luôn đi ngược lại mong muốn, càng không muốn nhớ thì nó càng in đậm, dần dần trở thành một con đường mòn in sâu trong não, muốn xóa cũng không xóa được. Tôi đã từng muốn quên Cường, quên đi những tháng ngày tươi đẹp đó nhưng tôi nhận ra rằng mình vốn dĩ không thể quên và cũng không muốn quên. Tại sao phải cố gắng quên đi những khoảnh khắc khiến mình hạnh phúc? Nếu những kỷ niệm đó đã làm tôi hạnh phúc trong quá khứ thì hãy cứ để nó chiếm giữ một góc trong trái tim, để tôi có thể mỉm cười mỗi khi nhớ lại.

Cũng đã hơn 4 năm trôi qua kể từ ngày ấy, tôi đã có cuộc sống riêng, bây giờ Bo là tất cả với tôi, tôi cũng chỉ cần có thằng bé. Nhìn nó chạy tới chạy lui chơi đùa, cái chân ngắn tũn nhún nhún bước những bước dài sà vào lòng tôi, úp cái mặt nhỏ trắng hồng vào bụng tôi rồi ngẩng đầu cười nắc nẻ: “Mẹ, mẹ bế Bo quay quay đi!”

“Quay quay sẽ bị chóng mặt.” Tôi nhéo cái mũi xinh xắn của thằng bé.

“Bo không chóng mặt đâu. Mẹ quay quay Bo đi mẹ.” Nó với cánh tay lên đòi tôi bế.

Tôi bế xốc thằng bé lên nhưng không quay tròn mà vỗ mấy cái vào mông nó: “Cuối tuần mẹ đưa Bo đi đám cưới cô Thúy nhé! Bo có thích không?”

Bo ngây thơ hỏi lại: “Đám cưới là gì hả mẹ?”

“Đám cưới là cô Thúy của con đi lấy chồng, cô và một chú nữa sẽ cùng sống với nhau như mẹ và Bo.” Tôi từ từ giải thích.

Thằng bé đảo mắt suy nghĩ một lát rồi hỏi tôi: “Thế bao giờ mẹ đám cưới ạ?”

Tôi ngây người nhìn Bo, trong giây lát tôi không biết phải trả lời nó như thế nào, hình như câu hỏi quá khó đối với tôi. Khi nào thì tôi sẽ đám cưới?

Bước chân của ai đó đặt lên thềm nhà cùng với một giọng nam trầm làm tôi giật mình đôi chút: “Bo có thích chú đám cưới với mẹ con không?”

Tôi vừa ngẩng đầu thì Bo đã rời khỏi vòng tay tôi, chạy đến bên người đàn ông ngoài cửa, miệng reo lên: “Chú Trí!”

Anh cúi người bế Bo lên, ánh mặt trời của buổi chiều muộn từ bên ngoài hắt lên bờ vai rộng của anh làm tôi không nhìn rõ đôi mắt anh lúc đó nhưng nụ cười sáng lạn trên môi anh đổ lên mắt tôi thì rất rõ ràng.

Tôi cười gượng, như sợ anh hiểu lầm: “Em đang giải thích cho Bo biết thế nào là đám cưới.”
Anh gật đầu, ngồi xuống ghế: “Anh biết. Ở tuổi này, Bo sẽ thắc mắc rất nhiều thứ, đúng không?”

“Vâng, nó cũng giống như chúng ta hồi bé thôi mà.” Rồi tôi chuyển chủ đề: “Anh ở lại đây ăn cơm tối với mẹ con em nhé!”

Anh Trí nhún vai: “Nếu em đã mời thì anh cũng không khách sáo.”

Nghe nói đến ăn cơm, Bo quay ngoắt mặt vào lồng ngực anh Trí: “Bo chưa đói đâu mẹ ạ!”
Tôi ung dung đáp: “Vậy Bo cũng không cần ăn xúc xích luôn đúng không?”

Thằng bé phản ứng ngay, quay lại, chỉ chỉ vào cái bụng tròn xoe: “Bụng Bo sôi sôi, Bo phải ăn xúc xích mới được mẹ ạ!”

Cả tôi và anh Trí đều phì cười, tôi vươn tay xoa xoa cái bụng thằng bé: “Con heo béo lẻo mép này, dù bụng con có sôi thì mẹ cũng phải nấu cơm đã.”

Tối hôm ấy, mẹ con tôi đã tiếp đãi anh Trí bằng một bữa cơm rất đầm ấm, mặc dù không có đồ ăn đắt tiền, cao sang nhưng chứa đựng cả tấm lòng. Anh ngồi ăn cơm rất vui vẻ, có lẽ đã lâu anh không có một bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Tôi có thể nhìn thấy niềm vui mừng xen lẫn khao khát ẩn hiện trong đôi mắt anh. Cái cách anh chăm sóc cho Bo lúc ăn cơm khiến tôi thực sự tin rằng anh coi thằng bé là con trai anh. Anh từng nói với tôi rằng, anh không thể gặp con trai mình, anh không muốn làm đảo lộn cuộc sống của con và người vợ cũ. Nếu thằng bé muốn coi người đàn ông mà mẹ nó yêu là bố thì hãy cứ để nó làm như thế, anh không muốn để con trai mình suy nghĩ nhiều, miễn là người đàn ông đó đừng ngược đãi thằng nhỏ là được rồi. Tôi có thể hiểu anh đau lòng đến cỡ nào, cùng lúc mất đi cả vợ lẫn con, cho nên chẳng thể trách khi anh nhìn thấy Bo thì anh lại yêu thương nó đến vậy.

Thấy Bo đứng lên ghế ôm lấy vai anh Trí đòi cõng, tôi nhẹ giọng quát: “Bo ơi, con ngồi xuống ngay cho mẹ, bát cơm của con vẫn còn một nửa đấy!”

Thằng bé nhìn tôi rồi nhún nhún cái chân không chịu nghe lời, tôi nhíu mày nạt: “Bo, mẹ nói có nghe không? Hôm nay chú sang chơi mà con hư như thế thì lần sau làm sao chú sang chơi nữa?”

Anh Trí quàng tay ôm nó vào lòng nịnh: “Không sao, không sao. Bo ngoan đúng không? Bo phải nghe lời mẹ, ăn hết cơm, mai chú mua xe cần cẩu cho Bo, được không?”

Thằng bé cười toe toét, gật gật đầu trong khi tôi lắc đầu bất đắc dĩ: “Cái thằng bé này, chỉ thế là nhanh. Anh cứ chiều nó như thế thì nó hư đấy ạ!”

Anh không nói gì, chỉ mỉm cười, nụ cười ấy khiến tôi nảy sinh ra một loại ảo giác. Tôi vội cúi đầu xuống bát cơm như một đứa trẻ đang trực trào nước mắt mà không muốn để bố mẹ thấy. Tôi không biết con trai tôi liệu có đang bị ảo giác giống như tôi hay không. Lúc đầu, tôi không biết vì sao Bo lại hào hứng mỗi khi anh Trí đến, nhưng bây giờ thì tôi chợt hiểu ra, thằng bé cần có bố. Có phải tôi quá ích kỷ rồi không? Tôi giữ đứa con này cho riêng mình, tôi đã nghĩ nó không cần đến một người đàn ông, tôi đã nghĩ có thể một mình dạy dỗ con mà chẳng cần đến ai cả, sẽ mang đến cho nó tất cả những điều tốt đẹp nhất, mọi tình yêu mà một người mẹ có. Nhưng, tôi đã nhầm, hoàn toàn nhầm rồi thì phải. Giờ thì tôi đã nhận ra, mong muốn có một người cha chính là bản năng của mọi đứa trẻ. Tôi nghĩ đến bố đẻ của Bo, tay tôi bất giác run rẩy, vội vàng đặt bát đũa xuống mâm.

“Em làm sao thế Vân? Không khỏe à?” Tôi đã không để ý rằng anh Trí vẫn quan sát tôi từ nãy tới giờ. Nhìn cách anh quan tâm đến tôi, tôi không thể nói rằng mình không có cảm giác gì.

“Em không sao đâu ạ! Anh cứ ăn đi.”

Anh không có vẻ gì là yên tâm nhưng cũng không biết phải làm gì nên quay sang nói với Bo: “Bo, con mau ngồi ăn ngoan. Mẹ giận rồi kìa. Chú với Bo ăn thi được không?”

Bo tròn mắt nhìn tôi, tụt xuống ghế ngồi nghiêm chỉnh rồi chu miệng lên hỏi: “Mẹ giận gì thế mẹ?”

Tôi lắc đầu cười, vươn tay sang vuốt má Bo, động viên thằng bé ăn nhiều hơn và tạm quên đi nỗi lo đang cháy trong mình.

Ngày Thúy cưới, hai mẹ con tôi lên trước một ngày để xem có thể giúp gì được không nhưng cũng chẳng giúp được gì vì vướng con nhỏ. Nhìn cái mặt rạng rỡ của Thúy mà tôi cũng hạnh phúc lây. Thực ra tôi cũng đã từng mơ đến ngày này như bao nhiêu cô gái trẻ khác, cũng được tất tả chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới của riêng mình, có một người đàn ông của riêng mình, sẽ luôn miệng kêu mệt nhưng đôi mắt thì không ngừng dâng lên niềm hạnh phúc. Trinh cũng từng có một giấc mơ như thế và khi nhìn thấy Thúy mặc bộ váy cưới màu trắng tinh khôi lộng lẫy thì tôi tin Thúy đã hoàn thành ước mơ của tôi và Trinh.

Lễ cưới truyền thống diễn ra trong một khách sạn khá sang trọng, mẹ con tôi ngồi chung bàn với đám bạn ở lớp cao đẳng trước đây, đứa nào đứa nấy mặt tươi như hoa, có đứa đã lập gia đình, có đứa chưa, có đứa đi một mình, có đứa đi với chồng, với người yêu, cũng có đứa bế con đi ăn cỗ giống tôi. Cả lũ đều kể lể, trò chuyện rất vui vẻ, cũng lâu chưa có buổi gặp mặt nào đông vui thế này. Ai nhìn thấy Bo cũng muốn bế nó một chút, được cái con trai tôi không biết lạ là gì, rất thân thiện, ai cười với nó là nó chịu theo.

Chúng tôi ngồi trò chuyện một lát thì trên sân khấu xuất hiện người dẫn chương trình, anh ta giới thiệu một hồi rồi từ ngoài cửa chính cô dâu, chú rể nắm tay nhau tiến vào. Ánh đèn chiếu theo từng bước đi của họ. Chú rể mặc lễ phục đen, tóc chải gọn gàng, dáng dấp phong độ, dìu cô dâu mặc váy cưới xinh đẹp lên sân khấu. Tiếp theo đó là gia đình hai họ phát biểu, tôi không nghe được mấy vì còn phải canh chừng thằng nhóc nghịch ngợm nhà tôi. Lúc ngẩng lên thì đã thấy đến phần trao nhẫn, trong khung cảnh màu trắng lãng mạn với hoa hồng, ánh đèn vàng lung linh và các thiên thần nhỏ, họ đã thực sự thuộc về nhau. Thúy nở nụ cười e ấp đáng yêu, không thể tưởng tượng được Thúy cũng có nụ cười dịu dàng đến như thế. Tất cả khách mời đều vỗ tay tung hô vô cùng nồng nhiệt.

Một bạn nói: “Không nghĩ Thúy cũng có lúc dịu dàng vô hại thế kia. Lấy chồng rồi có khác.”
Đúng là Thúy có hơi khác thật nhưng tôi biết nó sẽ chẳng chịu thua thiệt khi về nhà chồng đâu. Thúy là đứa vô cùng thực tế.

Sau khi tất cả các nghi thức đã diễn ra thì chúng tôi bắt đầu nhập tiệc, cô dâu chú rể đi tiếp rượu từng bàn. Lúc đến bàn tôi, Thúy ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Xong thì về nhà nghỉ đợi tao. Tao có việc cần bàn với mày.” Tôi chỉ gật nhẹ đầu một cái, không để lộ sự bất an trong lòng.

Lúc đã ăn uống xong, chúng tôi tranh nhau ra chụp ảnh với cô dâu, chú rể. Mẹ con tôi được ưu tiên chụp chung với cô dâu, chú rể một tấm. Khi ánh đèn flash của chiếc máy ảnh lóe lên xong thì mắt tôi cũng vô tình nhìn thấy một dáng người, tôi không thể tự khống chế được mình cứ nhìn chằm chằm vào người đó. Tôi không thể lí giải nổi tại sao người này lại có mặt ở đây hôm nay. Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta liền ngẩng đầu lên, hai ánh mắt bất ngờ chạm nhau. Người đó nhíu mày nhìn tôi, còn tôi ngây người mất mấy giây mới định thần lại được, lập tức ôm chặt Bo chạy ra ngoài, không cần quan tâm chuyện gì xảy ra đằng sau. Bo thì luôn mồm hỏi: “Mẹ ơi, mẹ chạy đi đâu đấy? Bo phải chụp ảnh với cô Thúy.”

Tôi không còn tâm chí để trả lời thằng bé, cứ cắm đầu chạy. Chỉ tiếc là tôi không thể chạy nhanh hơn nữa vì anh ta đã đuổi kịp, kéo tôi lại đối mặt với anh ta. Tôi vừa ngây dại, vừa sợ hãi lại vừa vô cùng phẫn nộ, còn anh ta, cứ nhìn tôi rồi lại nhìn Bo, đầy kinh ngạc như không thể kinh ngạc hơn được nữa.

“Cô…cô chính là…” Đó là tất cả những gì anh ta có thể thốt lên được sau bấy nhiêu năm.

“Tôi không quen anh!” Tôi hùng hổ định bước đi nhưng lại bị anh ta cầm tay kéo ngược lại một cách thô bạo.

“Cô không quen tôi vậy sao phải bỏ chạy?”

Tôi nhếch miệng cười, nhìn anh ta bằng ánh mắt coi thường rõ ràng. Mấy năm qua đi, anh ta vẫn thế, vẫn đạo mạo, quá đỗi đẹp trai, nhưng nay còn có vẻ lịch lãm, quyến rũ của một người đàn ông thành đạt. Dù anh ta đã có vợ nhưng lại chẳng có vẻ gì là mang theo sự ràng buộc của gia đình mà vẫn giữ được phong thái phong lưu, lãng tử như xưa, có lẽ cũng chính vì cái dáng vẻ này mà biết bao cô gái say đắm, trong đó có cả Trinh.

“Đặng Minh Hải. Tôi không nhớ nhầm tên anh chứ?” Tôi đọc tên anh ta bằng cái giọng khinh khỉnh nhất mình có. Nếu đã buộc phải đối mặt thì tôi cũng không cần thiết phải né tránh làm gì.

“Vậy mà cô nói cô không quen tôi?”

“Đối với anh, những ai biết tên anh thì đều là quen sao? Tôi thì không nghĩ thế. Tôi sẽ tự khinh bỉ mình nếu tôi nhận là tôi có quen anh.”

Hải im lặng nhìn tôi một lát rồi cười khan hai tiếng, không cần bày ra bộ mặt đạo mạo giả tạo nữa: “Tôi nên khen cô có trí nhớ tốt hay sợ vì cô thù quá giai đây?”

“Anh nghĩ anh đáng để tôi hận thù ư? Anh còn không đáng để lưu trong bộ nhớ của tôi chứ đừng nói là đáng để hận thù.” Tôi vẫn cứng giọng nói, cố không để anh ta nhìn ra sự run rẩy của mình.

Trong khi tôi và Hải nhìn nhau không chớp mắt thì Bo kéo kéo áo tôi: “Mẹ ơi, chú này là ai?”

Tôi cau mày gắt nhỏ: “Con trật tự đi.”

Hải chuyển qua nhìn thằng bé, nghi hoặc hỏi: “Đứa bé này là…?”

“Nó là con trai tôi.” Tôi trả lời, lùi lại một bước, theo bản năng ôm Bo vào lòng như muốn bảo vệ con khỏi một sinh vật gớm ghiếc.

“Cô đã lập gia đình rồi sao?” Mắt anh ta chứa đựng ý cười nham hiểm: “Tôi trông đứa bé này không giống cô lắm. Hình như nó rất giống bố nó?”

“Đó không phải chuyện của anh!”

“Chuyện trước đây tôi thật sự không cố ý, cũng không nghĩ mọi chuyện lại trở nên tệ như vậy. Mong cô hãy tin tôi.” Hải đột nhiên xuống nước một cách đáng ngờ: “Cô biết đấy, tôi cũng không mong một kết cục như thế, khi đó tôi còn quá trẻ.”

“Tôi chẳng biết gì hết. Tôi chỉ biết kẻ đang đứng trước mặt tôi bây giờ là một con quái vật, một tên khốn vô trách nhiệm. Anh không đáng mặt đàn ông.” Tôi cố tình nhấn mạnh câu cuối.

Đúng lúc ấy có vài người đi qua, tò mò nhìn cả tôi và anh ta. Không thể tin, anh ta rất nhanh chóng lấy lại nụ cười quá đỗi hiền lành vô hại, nụ cười mà anh ta từng giành cho Trinh, gật đầu chào họ như là anh ta chỉ đang đứng trò chuyện với một người bạn bình thường. Sau khi họ đi, nụ cười ấy biến mất còn nhanh hơn. Thật đáng ghê tởm!

Anh ta nheo mắt lại một cách ẩn ý: “Không đáng à? Tôi nói cho cô biết, đừng cố tình động vào lòng tự tôn của một thằng đàn ông kẻo sau này lại hối hận. Tốt nhất là cô nên biết điều một chút, trả lại cho tôi thứ thuộc về tôi.”

“Tôi chẳng giữ gì của anh hết. Anh cút đi, đồ cặn bã.”

“Cô…” Anh ta hung hăng nhìn tôi, đầy giận giữ như chuẩn bị xông vào bóp nghẹt cổ tôi.
Trong khi tôi còn chưa nghĩ ra phải đối phó với anh ta ra sao thì đám bạn của tôi từ bên trong chạy ùa ra gọi, lôi kéo tôi: “Vân, đi một lát đi. Chẳng mấy khi có dịp gặp nhau thế này.”

Tôi biết đây là thời điểm thoát khỏi Hải nên vội vàng đồng ý ngay lập tức. Hải cũng không có ý ngăn cản tôi, chỉ nói thêm một câu, tuy nhỏ nhưng uy lực của nó lớn đến nỗi làm tôi chết đứng: “Đừng lo, tôi sẽ đến tìm cô sớm thôi.”

Phải đến tối muộn Thúy mới có thể tới nhà nghỉ tìm tôi, trông nó có vẻ mệt mỏi, vừa vào cửa đã nằm rũ trên giường bên cạnh Bo. Tôi phải ra hiệu cho nó nhè nhẹ kẻo Bo tỉnh giấc.

“Mày có chuyện gì muốn nói với tao thì mau nói đi rồi về mà động phòng, không chồng mày lại đến tìm tao đánh ghen bây giờ.” Tôi vừa rót cho Thúy cốc nước vừa trêu.

Thúy ngồi bật dậy, mặt nó căng thẳng và nghiêm túc: “Hải đã nói gì với mày?”

Thì ra Thúy cũng nhìn thấy Hải đuổi theo tôi chiều nay, tôi hậm hực hỏi: “Tao phải hỏi mày mới đúng. Tại sao mày không nói cho tao biết Hải trong danh sách khách mời?”

Thúy thở dài, trông nó có vẻ khó xử: “Nói thật là tao cũng không biết. Mãi đến lúc đi chúc rượu mới thấy anh ta ngồi lù lù ở đấy. Vì đó là trong danh sách khách mời nhà trai nên tao không để ý, mày ở bên nhà gái nên tao nghĩ chắc cũng không chạm mặt nhau. Mà tao cũng đã chuộc lỗi rồi còn gì, nếu không làm sao mày thoát được?”

“Thì ra mày bảo mấy đứa kia ra gọi tao đi chơi à?”

“Chứ ai vào đây nữa.”

“Thế Hải có họ hàng gì với nhà chồng mày đấy?”

“Họ hàng gì đâu.” Thúy phẩy tay “Tao vừa hỏi chồng tao rồi. Tên Hải đó với chồng tao là bạn học thời phổ thông, nhưng coi như quan hệ xã hội nhiều hơn vì chồng tao là bác sĩ điều trị cho mẹ Hải.”

“Mẹ Hải bị bệnh tim à?” Tôi kinh ngạc hỏi.

“Ừ, mới 2 năm trở lại đây thôi. Có vẻ khá phức tạp nên chần chừ chưa phẫu thuật, hình như tháng sau sẽ làm.”

Thật ra chuyện nhà đó tôi không có hứng thú để quan tâm, cái tôi quan tâm là Hải sẽ đối phó với tôi như thế nào.

“Mày đã nói gì với chồng mày chưa?” Tôi hỏi.

“Tao cũng đang phân vân, không biết có nên nói chuyện của bọn mình cho anh ấy nghe không. Thấy tao hỏi về Hải, anh ấy cũng thấy lạ và tò mò lắm nhưng tao cũng chỉ ậm ừ, chưa dám nói gì.”

Hai chữ “bọn mình” mà Thúy nói ra khiến tôi cảm thấy thực sự rất ấm áp, rõ ràng chuyện này không liên quan đến Thúy nhưng nó lại xem những khó khăn mà tôi đang mắc phải như chính khó khăn của nó. Giờ tôi mới biết, tôi may mắn biết bao nhiêu, tôi không có nhiều tiền nhưng bù lại tôi có một gia đình luôn ở bên âm thầm ủng hộ, nâng đỡ; một đứa con trai đáng yêu và hai người bạn quá tuyệt vời. Tôi còn cần gì nữa? Người ta có thể nghèo về vật chất nhưng nếu nghèo tình cảm sẽ khủng khiếp đến thế nào? Nếu không có Thúy ở bên lúc này chắc tôi sẽ cảm thấy rất bơ vơ và mất hoàn toàn phương hướng. Nghĩ đến đây, tôi không sao kìm lòng được, ôm chặt Thúy vào lòng, nói nhỏ: “Cảm ơn mày, tao chưa bao giờ nói với mày phải không?”

Thúy đánh nhẹ vào lưng tôi: “Con hâm này, cảm ơn gì mà cảm ơn. Mày coi tao là người ngoài à?”

“Không, tao nhận ra là từ khi Trinh đi, mày là người duy nhất hiểu rõ mọi chuyện, luôn sáng suốt, ở bên cổ vũ tinh thần cho tao.” Tôi gần như phát khóc nhưng vẫn còn nhớ được hôm nay là ngày cưới của Thúy. Nếu tôi khóc, nó sẽ khóc theo, tôi không thể để nó về nhà với đôi mắt đỏ mọng được.

“Tao coi mày với Trinh như chị em, coi Bo như con trai tao, dĩ nhiên tao phải cùng mày vượt qua rồi. Hay tối nay tao ở đây ngủ với hai mẹ con mày nhé!”

Tôi vội đẩy nó ra: “Dở hơi à? Nhà chồng mày có quý mày đến mấy cũng không được tùy tiện. Ngày đầu tiên về nhà chồng mà đã ra ngoài ngủ. Mau về nhà đi, cũng muộn rồi đấy.”
“Thôi được rồi. Thế mai mày về luôn hả?”

“Ừ, sáng mai về luôn, chiều còn đi làm.”

“Được rồi, nhớ là đừng suy nghĩ lung tung. Hải không thể cướp con trai chúng ta đi được đâu.”

Tôi gật mạnh đầu để nó yên tâm hơn, nhưng thực ra trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Thúy về rồi mà tôi nằm mãi cũng không sao ngủ được, trong đầu cứ hình dung ra những gì mình có thể sẽ phải trải qua, nếu tôi mất Bo? Nếu tôi thực sự mất thằng bé? Tôi không dám nghĩ quá xa và cố đưa mình vào giấc ngủ. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cơn ác mộng gớm ghiếc mà quen thuộc lại dội về khiến tôi tê cứng, tiếng la hét, tiếng cười nói, tiếng mắng ****, những âm thanh hỗn tạp vang vang, cả sự bất lực của tôi, thật quá rõ ràng. Rồi tôi lại thấy Bo bị người ta cướp đi nhưng tôi chẳng thể làm gì, không thể động đậy, không thể vươn tay ra cứu thằng bé dù nó đang gào khóc thảm thiết ngay trước mắt. Tôi giật mình bừng tỉnh, nước mắt đầm đìa, vội quay sang nhìn đứa con trai nhỏ vẫn đang ngủ yên lành ngay bên cạnh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Ngồi dậy dựa người vào tường, tôi vẫn chưa thế cầm được nước mắt tự động tuôn ra, co quắp cả người lại và trong đầu cứ hiện ra những mảng ký ức sáng tối đau thương như một cuốn phim đen trắng dài tập.

Đọc tiếp: Người mẹ trinh trắng - Phần 4
Home » Truyện » Tiếu thuyết » Người mẹ trinh trắng
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM