Snack's 1967

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Đưa hắn vào phòng cấp cứu nó ngồi bên ngoài, lấy điện thoại bấm số:

-Mạnh…Mạnh Khang…giúp em!

*30 PHÚT SAU

Mạnh Khang, Bảo Như không biết tại sao có Khải Tuấn cũng vội vã chạy tới phòng cấp cứu

Thấy nó ngồi đó, ánh mắt vô hồn, tay nó, chân, mặt, bộ đồng phục trên người, toàn thân nó đầy máu. Cả 3 lo lắng chạy tới. Khải Tuấn sốt ruột

-Tiểu Du, em sao vậy? có sao không? Bi thương chỗ nào?

-Chị có sao không vậy?

Nó vẫn thất thần nhìn ra khoảng không phía trước:

-Không…không sao.

Khải Tuấn càng lo lắng

-Người đầy máu mà còn không sao?

-Đây….không…không phải máu của em.

Mạnh Khang vẫn chưa hiểu chuyện gì vì khi nãy trong điện thoại nó cũng lắp bắp không nói gì rõ ràng:

-Không phải 2 người gặp tai nạn sao?

-Không. Chỉ Gia Huy…anh ấy mua kem…rồi xe lao tới….

Bảo Như nhìn nó mà không khỏi thương cảm

-Thôi thôi, có gì tí nữa rồi nói phải xem tình hình anh Huy đã.

Bốn người ngồi đó nhìn nhau lo lắng không ai nói câu nào, riêng nó khuôn mặt cứ như vậy, không có chút cảm xúc, không nói gì, cũng không khóc. Nó như vậy càng làm mọi người lo lắng.

Khải Tuấn dùng một cái khăn ướt giúp nó lau mặt.

-Để anh lau cho em.

Nhưng khi nắm lấy tay nó để lau thì 2 tay nó cứ nắm chặt vào nhau, nói đúng hơn là đang nắm chặt tay đeo nhẫn bây giờ đang nhuốm máu. Khải tuấn đành để yên nó như thế.

*MẤY TIẾNG SAU:

Thời gian cứ trôi thật chậm, nó không nhận thấy bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh , đầu óc nó bây giờ trống rỗng như lần đầu tiên nó thức dậy và phát hiện mình không có ký ức gì cả.

Cạch…

Tiếng cửa mở, bác sĩ bước ra theo sau là các y tá đẩy hắn ra khỏi phòng mổ.

Mạnh Khang và bảo Như vội vàng chạy tới

-Sao rồi bác sĩ?

-Bị mất máu khá nhiều nhưng đã không sao rồi, cần nhập viện để theo dõi kỹ hơn. Riêng những vết trầy xướt trên người thì sẽ từ từ bình phục.

Nghe tới đây Bảo Như và mạnh Khang thở phào nhẹ nhõm. Một người đi làm thủ tục nhập viện còn một người đi theo y tá đưa hắn vào phòng hồi sức.

Nó cứ ngồi đó, đầu óc mơ màng , chờ đợi nhưng lại sợ kết quả không như nó mong đợi. Khải Tuấn lay mạnh nó.

-Tiểu Du,….Gia Huy không sao rồi, em nghe không?

Phải 2 lần như vậy lời nói của Khải Tuấn mới làm nó chú ý.

-Thật sao?

-Ừ, cậu ta….

Không đợi Khải Tuấn nói hết nó đã chạy đi mất, nó một lần nữa làm trái tim Khải Tuấn nhói đau:

-Tiểu Du…em yêu cậu ta đến vậy sao?

Nó cứ chạy, không nhớ ra là nó không biết hắn đang ở đâu. May mà Bảo Như đúng lúc quay ra tìm nó

-Chị ơi, anh Huy ở đây

Nó thở gấp sau một hồi chạy thục mạng, đứng trước cửa phòng nhìn thấy hắn đang nằm, tiến vào trong nó thấy khuôn mặt xanh xao của hắn, trên đầu quấn một lớp băng trắng, trên mặt có vài vết xước.

-Gia Huy! Anh đang ngủ à?

Nó nói như để chứng thực hắn vẫn còn sống, vẫn còn bên nó.

Khuôn mặt dãn ra nó đưa một tay lên định chạm vào mặt hắn thì 2 cô y tá bước vào

-Xin lỗi bệnh nhân cần nghỉ ngơi cô quay lại sau nhé.

-Cô ổn chứ? Cô có bị thương không?

Một người lo ngại hỏi khi nhìn thấy toàn thân nó đầy máu.

-Không!

Lẳng lặng quay ra nó gặp Mạnh Khang và Bảo Như ngoài cửa, Bảo Như nhìn nó

-Chị về thay quần áo nghỉ ngơi đi em ở lại với anh Huy cho.

Nó vẫn đứng im như không muốn bước, Mạnh Khang kéo tay nó

-Đi, anh đưa em về.

-Đừng mà

-Nhưng em….

-Làm ơn…

Nhìn ánh mắt nó cả 2 người cũng biết không thể làm gì, Bảo Như đành đưa ý kiến:

-Vậy chị ở đây, em về lấy quần áo cho anh chị

-Ừm

Mạnh Khang Và Bảo Như đi rồi , y tá vẫn đang kiểm tra cho hắn, nó đi tới nhà vệ sinh ở hành lang, xả nước rửa sạch vết máu trên tay, nó làm thật nhanh để có thể quay về phòng bệnh hắn sớm nhất có thể. kHi quay ra nó gặp một người mà nó không mong đợi

-Em có yêu hắn không?

Thấy Quốc Minh hỏi một câu ngu ngốc nó lãnh đạm nhìn

-Anh điên à?

-hừ…nếu vậy em thật lợi hại, người yêu như vậy cũng không rơi một giọt nước mắt.

-Nước mắt tôi không phải người như anh có thể thấy.

-Nhìn em đi, người dính đầy máu nhưng vẫn xinh đẹp như thế. Màu đỏ của máu rất hợp với em

-Anh thật bệnh hoạn

Nhìn Quốc minh bằng ánh mắt khinh bỉ nó bước đi bỏ lại Quốc Minh nhìn theo thích thú, miệng nở một nụ cười nửa miệng.

-Tôi sẽ nhuộm em bằng….. máu của hắn để thấy nước mắt em!

*ĐÊM:

Sau khi thay quần áo xong nó không ăn uống hay nói gì, chỉ ngồi bên cạnh hắn, chăm chú nhìn hắn đang nhắm nghiền. cứ như nếu nó lơ là thì hắn sẽ biến mất.

Bảo Như và Mạnh Khang biết làm gì cũng không thể kêu nó ăn nên đành để nó ở đó rồi cũng ra về.

Đã gần nửa đêm, nó vẫn ngồi đó nhìn hắn không biết mỏi mệt, nó xen 5 ngón tay vào bàn tay hắn, 2 chiếc nhẫn lại được gần nhau. Nghe hắn thở đều nó mỉm cười:

-Đồ khó ưa…anh nghĩ sẽ thoát khỏi em sớm thế sao?

Cứ như vậy nó truyền hơi ấm vào vào lòng bàn tay hắn.

Mi mắt nặng trĩu, hắn cảm thấy cả người ê ẩm, đầu là nơi khiến hắn đau nhất, các dây thần kinh cảm giác như đang hoạt động cật lực, chẳng thế mà hắn thấy mệt mỏi rã rời.

Nhưng xen vào đó là một chút cảm giác ấm áp nơi bàn tay, hắn cảm nhận thấy hơi ấm quen thuộc đó. Cố gắng hết sức hắn từ từ mở mắt.

-“đây là đâu”?

Đập vào mắt hắn là một màu trắng, tạo cho người ta cảm giác có phần đau thương tan tóc. Đôi mắt nâu giờ đây nhuốm thêm màu mệt mỏi.

Nhìn bên cạnh hắn thấy một người con gái đang khép đôi mi, khuôn mặt có phần lo lắng. tay vẫn nắm chặt tay hắn không rời. Là nó.

Rất nhẹ hắn dùng tay kia khẽ vén lọn tóc dài. Khộng ngờ vẫn động tác đó nhưng nó lập tức bật dậy

-Gia Huy!

-Em làm gì vậy? canh chừng người bệnh mà ngủ vậy đó hả?

-……………………….-im lặng

Vốn định lợi dụng cơ hội này chọc lại nó nhưng hắn không ngờ nó không cãi lại mà chỉ nhìn hắn, khuôn mặt như sắp khóc. Hắn lo lắng

-Em sao vậy?

-……………………

-Mạnh Khang lại chọc em nữa à?

-…Không….

Nó như sắp không chịu nổi càng làm hắn bối rối.

-Chứ sao?

-Vì….vì lúc sáng anh bảo em…đừng khóc…nên…nên bây giờ…

Như gắng gượng hết sức để nói, chỉ được nửa câu nó không thể kìm ném nữa, nước mắt không biết để dành từ khi nào lã chã rơi . nước mắt làm ướt khuôn mặt nó đồng thời cũng làm mềm trái tim hắn. Rất cản thận hắn đưa tay lên khuôn mặt nó

-Vậy nên em…”nhịn”…từ sáng tới giờ đó hả?

Nó gật đầu, cái gật đầu của nó cũng cùng lúc làm lòng hắn trào dâng bao cảm xúc. Không thể kìm lòng hắn đưa tay kéo nó nằm lên ngực mình.

Nó cứ khóc những giọt nước long lanh ấm nóng thấm ướt ngực áo hắn, có lẽ thấm vào cả trái tim đang thổn thức của hắn nữa.

-Tiểu Du….?

Hắn hỏi khi thấy nó ngừng thút thít , thấy khong trả lời hắn đoán chắc nó đã ngủ. cố gắng không làm nó thức giấc hắn bế nửa người còn lại của nó lên giường. Đêm đó “bệnh nhân” canh chừng cho nó ngủ.

Ở một nơi khác, một ánh mắt sắc lẻm đang nhìn ra màn sương đêm mỏng manh, tư thế ung dung dựa vào ghế tay khẽ nhịp trên mặt bàn theo tiếng nhạc phát ta từ chiếc tai nghe.

-Chuyện này là sao?

-Gì?

-Muốn giết anh ấy luôn hả?

-À, chỉ là tai nạn

-Tai nạn? Sao lại bất cẩn như vậy? Ph….

-Chưa chết là được rồi.

-Được thôi nhưng nên nhớ, chỉ lấy quyền lực trong tổ chức thôi còn Gia Huy…Cấm động vào.

-Hình như có nhầm lẫn thì phải? ở đây tôi mới là người ra lệnh. Bây giờ thì đi ra đi , tôi đang nghe nhạc

-Nhưn….

-Biến!

Cạch….

Cửa phòng vừa đóng một ánh mắt nham hiểm cùng cái cười nhạt, môi mấp máy giọng tham lam

-Bây giờ ngoài quyền lực tôi còn muốn một thứ khác từ hắn…. một thứ mà khi hắn chết tôi mới có được.

*SÁNG:

Cạch….

-Tôi có mua thức ăn…..

Mạnh Khang bước vào chưa nói hết câu thì đã thấy hắn ra hiệu. nhìn sang thấy nó đang ngủ say Mạnh Khang nhỏ tiếng hơn

-Có mua thức ăn cho 2 người đây.

-Cám ơn. Bảo Như đâu?

-Đi học rồi, nói tan học sẽ vào ngay

Thấy hắn không đáp Mạnh Khang hỏi:

-Tôi đang phân vân có nên nói cho 2 bác biết không.

-Đừng nó, phiền phức lắm

Nhỏ giọng hơn hắn hỏi:

-Điều tra chưa?

-Rồi.

-là hắn à?

-Ừm.

Mạnh Khang nét mặt nghiêm túc:

-Tôi thấy cậu nên cẩn thận, hắn bắt đầu rồi đó.

Nhìn sang nó Mạnh Khang mỉm cười

-May mà voi con không sao.

-Ừ.

Nhìn nó hắn thấy thật may mắn, may vì người gặp tai nạn không phải là nó. Nhưng lần sau thì sao? nếu không phải là hắn mà là nó? Liệu hắn có đủ can đảm như nó đã làm hôm qua không?Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 21

-Ưm..m..m

Nó trở mình , mắt hơi nheo lại vì ánh mặt trời. biết nó đã thức Mạnh Khang “lại bắt đầu”

-Nè, em đi canh bệnh nhân như vậy đó hả?

-Ủa…Khang khìn. Vậy còn….

Như chợt nhớ ra nó bật dậy

-GIA HUY? …GIA HUY ĐÂU????

-Đây chứ đâu.

Hắn thật sự “bó tay” với nó, biết vậy nó cười trừ

-Hi….em ngủ quên!

Mạnh Khang không bỏ qua tiến lại gần cúi xuống quan sát kỹ mặt nó, vẻ mặt đậm chất “bác học”

-Nè, hình như em đâu có vòi …?

-Tất nhiên, thì sao?

-Sao ngủ chảy “ke” ghê vậy?

Nghe Mạnh Khang nói mà nó “tá hỏa”, nó xanh mặt

-Thật..thật hả?

-Thật!

Sau vài giây lo lắng, nó tỉnh ngủ hẳn và biết mình….”đã bị lừa”. nó tức tối đấm vào đầu Mạnh Khang

-KHANG KHÌN ĐÁNG GHÉT DÁM LỪA TÔI HẢ…

-Ui da đau anh.

Mạnh Khang đắc ý chưa được bao lâu thì ôm đầu mếu máo nhìn sang hắn:

-Gia Huy….hic hic

-Cậu đừng có mà chọc “vợ tôi” nữa đi, nhức cái đầu quá

-Hehe nghe chưa?

Nhưng chưa kịp chọc lại mạnh Khang thì hắn đã cốc đầu nó một cái, hạ màn cái mặt đắc thắng của nó xuống:

-Em nữa, đi rửa mặt đi.

-Biết òi…

Hình như bị thương cũng có cái lợi, lời nói của hắn bỗng “có giá trị” hơn hẳn. cả buổi “2 tên kia” không làm ồn ào như mọi ngày.

-Anh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Nó Mạnh Khang và hắn nhìn ra hướng tiếng gọi “Điêu Thuyền” kia thì thấy Bảo Như đang ùa vào như một cơn bão

-Anh Huy, anh sao rồi, em lo cho anh lắm hic hic

Phía sau là Hải Yến, Đại Ảnh nhưng lần này không thấy Khải Tuấn như thường lệ.

-Tiểu Du, bạn ổn chứ? Nghe Bảo Như kể chuyện hôm qua mà mình lo cho bạn quá.

Hải Yến lo lắng nắm tay nó trong khi Đại Ảnh cũng nhào tới bên hắn đứng cạnh Bảo Như.

Còn nó, trước lời “hỏi han” của Hải Yến mặt nó ngu ngơ:

-Mình đâu có sao đâu.

-Vậy sao? vậy mà hôm qua có người mặt mày bơ phờ người đầy máu cứ như trên mây ngồi như bức tượng trước phòng cấp cứu.

Mạnh Khang nhìn nó đầy “dụng ý”, nó vẫn ngơ ngác:

-Anh nói tôi hả?

Vẻ ngu ngơ như trái bơ của nó đã phá tan tành ý đồ của mạnh Khang, tức tối Mạnh Khang cười nham hiểm:

-Chứ ai trồng khoai đất này, muốn khóc thì cứ khóc còn giả bộ anh hùng nữa

-ANH….

Nó mặt đỏ tía tai định cãi lại thì hắn nhanh chóng dập tắt cuộc chiến bằng cách kéo nó ngồi xuống bên cạnh

-Gọt đi

Nó đón lấy dao và một trái táo từ hắn ngoan ngoãn ngồi gọt

Nhưng mọi chuyện đâu thể dễ dàng kết thúc, suốt buổi chiều hôm đó phòng bệnh của hắn có đủ thứ các loại tạp âm, tiếng cười nói, tiếng cãi nhau, tiếng mấy bà tám nói chuyện, tiếng chia phe đánh nhau… lúc này hắn chỉ thầm mừng trong bụng:

-“May mà 2 bà tám kia không đòi qua nhà mình ở”.

*BUỔI TỐI

-Thôi bọn mình về nhé, mai lại tới thăm 2 người.

-Bái bai.

Sau một buổi “lao động miệt mài” thì mọi người rồng rắn kéo nhau ra về trả lại cho hắn không gian yên tĩnh để …dưỡng bệnh!

Chia tay mọi người, Hải yến bước nhanh sang phía chiếc xe đang đỗ bên kia đường.

Cạch…

Mở cửa bước vào trong xe Hải Yến nhìn sang phía người cầm lái:

-Không sao rồi, cả 2 người.

-………..ưm, cám ơn cô nhiều lắm!

-Ơn nghĩa gì, tôi đói rồi

-Hi ừa chúng ta đi ăn thôi.

Cả 2 mỉm cười, chiếc xe mỗi lúc mộ xa bệnh viện.

Mọi người vừa về chưa được bao lâu thì nó va hắn phải tiếp 2 vị khách không mời khác.

-Gia Huy! Anh có sao không? Anh làm em lo lắng quá.

Vừa đẩy cửa bước vào Đại Ánh đã bổ nhào vào người hắn, theo sau không ai khác là Quốc Minh.

-Cậu ổn chứ? Sao bất cẩn vậy?

-Cám ơn, nhưng thật xui xeo tôi còn nằm đây.

Cả 2 nói chuyện đầy ẩn ý, đa phần là mỉa mai nhau, Đại Ánh cứ rối rít

-Anh nói gì vậy? sao lại nói gỡ?

-Kệ tôi, LÀm ơn tránh ra dùm chút đi.

Thấy hắn tỏ vẻ khó chịu Quốc Minh lên tiếng, giọng tử tế:

-Cậu sao vậy? vừa nghe tin cậu bị tai nạn Đại Ánh lo lắng lắm cứ kêu tôi nhất định phải đưa tới đây gặp cậu đó.

-Cậu muốn tôi không thể hồi phục hay sao mà dẫn cô ta tới đây?

Quốc Minh mỉm cười, nhưng hình như tên này không biết cười, nụ cười luôn mang phần giả tạo. Nhìn sang nó Quốc Minh ân cần hơn:

-EM ổn chứ? Chắc em lo lắng lắm!

Nó bất ngờ trước kỹ năng “diễn xuất” của tên này, hắn làm nó nghi ngờ việc gặp hắn hôm qua là mơ hay là thật, nó lịch sự đáp lại

-cám ơn anh, tôi vẫn ổn.

Đi thăm bệnh nhưng quốc Minh ít khi nói chuyện với “người bệnh” đa phần là Đại Ánh, cô ta bám riết lấy hắn dù hắn tỏ vẻ khó chịu hay nặng lời đều vô ích.

Hắn rất khó chịu nhưng người khó chịu hơn có lẽ là nó. Nó thấy không khí thật ngột ngạt nên lấy cớ:

-Em ra ngoài mua tí đồ nhé!

Nó đứng dậy, hắn không biết vô tình hay cố ý nắm lấy cổ tay nó, nhưng như nhận ra hắn từ từ buông tay nó:

-Cẩn thận đó.

-Vâng!

Một mình lang thang trong khuôn viên bệnh viện rộng lớn nó hơi rùng mình vì từng cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh về đêm.

Nó bước đi , khung cảnh yên tĩnh đến đáng sợ. nó muốn trờ về phòng ngồi bên cạnh hắn nhưng nghĩ tới hình ảnh Đại Ánh cứ bám riết lấy hắn nó lại rảo bước chán nản:

-Đáng ghét, làm gì cứ bám lấy người ta

-Em nói tôi à?

Giật mình nó way lại thấy Quốc Minh theo sau nó từ lúc nào. Ánh mắt không chút cảm xúc nó nhìn Quốc Minh

-Anh làm gì ở đây?

-Tôi đi dạo, đi dạo cũng phải xin phép em sao?

Trước câu trả lời “cũng có lý” đó nó không đáp bước nhanh lên phía trước, nó không muốn dính giáng tới con người này.

-Khoan đã!

Bất ngờ nó bị kéo mạnh về phía sau. Quốc Minh lại dùng cách cũ để giữ nó lại. Dùng tay nắm chặt tay nó kéo lại làm nó mất thăng bằng ngã nhào vào hắn. nhanh chóng dùng 1 tay còn lại nó đẩy Quốc Minh ra:

-Anh làm gì vậy?

-Em muốn biết không?

Nhanh như cắt QUốc Minh đẩy nó vào gốc cây gần đó. Miệng cười gian xảo. nó không đẩy Quốc Minh ra nữa vì nó biết có cố gắng cũng không thể thoát. Nó lãnh đạm nhìn vào đôi mắt ranh mãnh kia:

-Thả tôi ra.

-Sao em không la lên? Trong tình cảnh nay cách đó có vẻ hiệu quả hơn là đàm phán đó.

Thấy nó không kêu cứu cũng không phản kháng Quốc Minh càng hứng thú muốn biết nó sẽ làm gì. Cúi người xuống,Quốc Minh muốn hôn nó. Nói đúng hơn là “cưỡng hôn” nó

Bốp….p…

Quá nôn nóng và thích thú Hắn quên mất một tay còn lại của nó vẫn đang được tự do không ngần ngại tặng hắn một cái tát nóng mặt.

-Em…em dám đánh tôi?

-Sao lại không? Tôi cẢnh cáo anh, đừng bao giờ chạm vào tôi một lần nào nữa.

Nhìn Quốc Minh bằng ánh mắt nghiêm khắc nó hất tay Quốc Minh bỏ đi, để lại tên này từ tức giận sang ngạc nhiên rồi thích thú:

-Tiểu Du à? Em không thoát khỏi tôi đâu.

*MỘT TUẦN SAU:

Hắn đã ở trong bệnh viện một tuần, ngày nào lũ bạn cũng vào “quậy phá và ăn hết đồ ăn” của hắn rồi lũ lượt kéo nhau về với khẩu hiệu “MAI BỌN MÌNH LẠI TỚI”

Nhưng điều làm cả 2 phiền lòng nhất lá ngày nào sau khi “số đông” về thì “số ít” lại tới. “số ít” ở đây không ai khác là Đại Ánh.

-Anh Huy!

Chưa mở cửa giọng nói ngọt xớt của Đại Ánh đã vào trước làm từng đợt da gà hắn nổi lên chi chít, hắn lập tức nằm xuống kéo chăn lên ngực, nhắm mắt lại….Giả vờ ngủ.

-Ủa? ảnh ngủ rồi hả?

Đại Ánh tiếc nuối nhìn sang nó:

-Ừ…ừa…

Nhìn bộ dạng thật thà “khác thường” của nó Đại Ánh biết ngay, cô ta nhào tới ngả vào người hắn. như phản xạ có điều kiện hắn bật dậy đẩy Đại Ánh ra mặt nhăn nhó:

-Tránh ra đi! Sao ngày nào cô cũng tới vậy?

-Em tới thăm anh mà, xem anh khỏe hơn….hôm qua không.

-Nếu muốn tôi khỏe cô đừng tới đây.

-Nhưng….&^&*^^*&^*(&*(%^$%^#

Như thường ngày Đại Ánh lại nói không ngơi nghĩ trước vẻ thờ ơ lạnh lùng của hắn, lúc đầu nó rất khó chịu nhưng sau cũng quen, đôi khi thấy hắn “hất hủi” Đại ÁNh nó cũng thấy thương hại nghĩ thầm:

-“Tội nghiệp”

Thấy nó ngồi ngẩn ngơ hắn lên tiếng:

-Tiểu Du!

-Vâng!

Nó vừa tới bên cạnh hắn đã kéo nó vào lòng, làm như Đại Ánh là người vô hình khiến nó đỏ mặt vì ngượng:

-Ngồi đó suy nghĩ gì vậy?

-Đâu…đâu…có gì…bỏ em ra đi!

Nó vùng ra khỏi tay hắn, không muốn nó đi hắn ra lệnh:

-Gọt đi!

Đưa cho nó quả táo và một con dao nhỏ, ánh mắt đầy đe dọa nhưng xem lẫn âu yếm khiến Đại Ánh không khỏi ghen tị

-Để em gọt cho

Đại Ánh dằn con dao và quả táo trong tay nó, nhưng nó níu lại

-Cô ngồi đi, tôi gọt cho 2 người luôn nha

-Không, cô bỏ ra ….

Nó chưa kịp buông tay thì quả táo đỏ rơi xuống sàn nhà, con dao nằm giữa tay 2 người đang nhỏ máu.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 22

Hắn nhanh chóng kéo nó ra, cầm lấy tay

-Em có sao không?

-Không…không…sao

Thấy máu nó cũng hơi hoảng hốt, như khi hắn kéo nó ra nó mới nhận thấy tay nó không hề đau.

-Gia Huy, giúp em.

Đại ÁNh mếu máo cầm chặt lấy bàn tay đang chảy máu, người bị đứt tay là cô ta, điều đó làm hắn…..nhẹ người.

-Đi băng lại đi, đừng để bẩn giường tôi.

-Anh….

Nó lo lắng cầm tay Đại Ánh

-Đứt sâu quá, để tô….

-KHÔNG CẦN

Chưa nói hết câu Đại ÁNh đã hất mạnh tay nó ra chạy mất.

-Đại Ánh!

Không hiểu vì quan tâm hay thương hại mà nó chạy theo , hắn không kịp giữ lại đành ngồi đó lo lắng nhìn theo.

-Đại ÁNh !

Nó đuổi theo Đại Ánh ra tới sân bệnh viện, nhưng không như nó nghĩ, cô ta không khóc hay đau đớn vì vết thương mà quay lại giận giữ nhìn nó, ánh nhìn đầy căm phẫn, nó ấp úng:

-tay cô,…để tôi đưa cô đi….

-IM ĐI, TAO KHÔNG CẦN MÀY THƯƠNG HẠI!

Đại Ánh hét lớn làm nó giật mình, cô ta nhìn nó như kẻ thù còn đổi cách xưng hô làm nó không kịp phản ứng.

-Tôi….

-Sao? muốn gì nữa? mày có biết tao ghét mày như thế nào không?

-……………………

-Mày đã cướp mất Gia Huy, mày là sao chổi, mày có biết vì mày mà anh ấy mới bị….

Như thấy đã lỡ lời Đại Ánh bất chợt im bặt.

-Bị sao?

Bây giờ tới lượt nó nóng ruột.

-Không sao cả

-Đại ÁNh có phải cô biết gì không? Làm ơn nói cho tôi.

Đại Ánh lấy lại bình tĩnh nhếch môi:

-Được, nếu mày muốn. Mày là sao chổi nên anh ấy mới xui xẻo, gặp tai nạn. tao khuyên mày tốt nhất nên rời xa Gia Huy đi, mày chỉ cản đường anh ấy thôi.

-Tôi có làm gì đâu? Sao cô nói vậy?

-Chính vì mày vô dụng không biết làm gì nên mới làm vướng chân anh ấy. tao nghĩ mày tốt nhất nên chết trong vụ tai nạn đó cho rồi, chỉ bị mất trí thì nhẹ quá.

Trước lời lẽ của Đại ÁNh dù là người kiên nhẫn và hiền lành tới mức nào cũng không thể không tức giận.

Ánh mắt nó dần thay đổi:

-Tôi sẽ không rời xa Gia Huy, và vị trí bên cạnh anh ấy nếu không là tôi thì sẽ không là ai khác, nhất là cô.

-Cái..cái gì? Con đáng ghét này

Bốp….

Nó chưa kịp phản ứng thì Đại Ánh đã tặng lên má nó một cái tát đau điếng.

-Ha Ha, đau không? Nếu biết đau thì…

-Dù cô có giết tôi thì cô vẫn là người thua cuộc mà thôi.

Ánh mắt lãnh đạm cùng lời nói khiêu khích của nó lại phát huy tác dụng làm Đại Ánh tức càng thêm tức.

-Mày…

Bộp…

Một lần nữa Đại ÁNh giơ cao tay nhưng không dễ dàng như lần trước, lần này nó đưa một tay nắm chặt cổ tay Đại ÁNh giọng vẫn đều đều

-Đừng nghĩ tới việc đánh tôi nữa.

-Haha, hừ…mày sợ đau rồi sao?

-Không, vì Gia Huy nhất định không thích thấy khuôn mặt tôi hằn dấu tay cô.

Sững người trước câu trả lời của nó, Đại Ánh không kịp phản ứng thì nó đã quay người bước đi để lại Đại Ánh mắt đầy tia tức giận, nghiến răng tay nắm chặt Đại ÁNh nhìn bóng dáng nó:

-Được, vậy tao sẽ thử giết mày để xem ai là người thua cuộc.

Ngồi trên ghế đá ngoài hành lang nó dùng khăn ấm áp vào bên má bị đánh đang ửng đỏ

-Hơi…người đâu zữ quá

Nó ủ rũ ngồi thiệt lâu cố gắng GIảm màu sắc “bất thường” trên má xuống một chút mới dám vào phòng

Cạch…

-Đi đâu lâu vậy?

-À…à..em đưa Đại Ánh đi băng vết thương.

Nó không nhìn hắn khiến hắn nghi ngờ

-Lại đây!

-Chi?

-Mau

-Ừm…

-Gần nữa

-……

-Gần hơn

-……

Đợi nó tới gần giường hắn kéo nó lên luôn, tay nâng cằm nó nhìn thât kỹ.

-Bị gì đây?

-Muô….muỗi chích

-Muỗi nào?

-Ơ….KHÔNG LẼ HỎI TÊN NÓ NÓI CHO ANH ?!

Nó ngượng ngịu quay mặt đi, ánh mắt tinh tường hắn nghiêm giọng

-“Siêu quậy” ,Đừng tưởng giấu được anh…!

Nó “có tật giật mình” nên im re, hắn cũng thôi không chất vấn nó nữa.

Chụt….

Bất ngờ hắn hôn vào bên gò má đang ửng đỏ của nó làm nó luống cuống

-Nè…anh..anh làm cái gì vậy?

-Hôn em, không được sao?

-Đã…đã nói..hôn phải…phải nói trước mà

-Không biết, chỉ hôn môi anh mới nói thôi.

Nó bó tay với hắn, không nói gì nữa, biết đã “Đại thắng” hắn mỉm cười

-Bây giờ thì 2 bên…”đỏ đều” rồi nè, cám ơn anh đi.

-Cám ơn…cám ơn nè!

Sau chữ nè nó “cạp” 1 cái thật mạnh lên vai làm hắn đau té lửa

-Á..á…á..Đau. Chân Voi , dám cắn anh

-Hehe em lỡ….miệng hihi

-Em thật to gan

Vừa nói hắn vừa nhéo mũi khiến nó chảy cả nước mắt

-Hic…đau quá à

Không “hành hạ” nó nữa hắn đứng dậy khoát áo vào làm nó ngạc nhiên

-Làm gì vậy?

-Trốn viện!

-Đi đâu?

-Hẹn hò!

-Hả..ả…ả…ả…????

Chưa “Hả” hết hắn đã kéo nó ra khỏi phòng, 2 tên vệ sĩ đứng trước cửa cũng đi theo. Ra xe nó và hắn ngồi ghế sau, tên vệ sĩ cho xe lăn bánh.

Nó không biết hắn có ý định gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi im cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn đang nắm chặt tay nó.

Đi được một lúc bỗng hắn dùng 2 tay bịt mắt nó

-Anh…anh làm gì vậy?

-Từ đây em phải nhắm mắt

Nó không thể nhìn ra ngoài nữa, nhưng nó nhận thấy được xe đã dừng lại

-Tới rồi

Nó dợm bước theo lời hắn chỉ dẫn. từ từ hắn thả tự do cho tầm nhìn của nó.

-Đẹp không?

Khung cảnh trước mắt làm nó không nói nên lời, vẫn là bãi cỏ nhìn sang phía cây cầu đầy màu sắc, vẫn những tòa nhà rực ánh đèn. Nhưng có một điểm khác biệt, dưới bãi cỏ lấp lánh hàng ngàn tia sáng từ những cây pháo hoa được cắm thành hình trái tim rất to.

-Đẹp…đẹp quá!

Nó vẫn chưa hết bất ngờ thì hắn đã đưa cho nó một cây pháo hoa rồi kéo nó ngồi vào giữa hình trái tim.

-HI hi thích quá…

Nó cầm cây pháo hoa hươ qua hươ lại làm hắn “hồi hộp”

-Nè…đưa ra xa đi cẩn thận cháy bây giờ

-Hông, đẹp mà, nè…nè…nè…

Sau mỗi chữ “nè” là nó lại giơ cái thứ nguy hiểm đó lại gần hắn mặc hắn càu nhàu

-Tiểu Du, dừng lại ngay!

-Hok hihi

Bây giờ tự nhiên hắn thấy hối hận khi bày ra trò này. Nhanh tay hắn chộp luôn “đồ chơi” của nó cắm xuống đất:

-Bây giờ nó là hiện vật chỉ nhìn thôi cấm sờ.

-Xì….chán anh ghê!

Nó trề môi dài cả thước ngồi bó gối “thèm thuồng” nhìn mấy cây pháo hoa sáng lấp lánh.

-Thiếu Gia!

Tên vệ sĩ hình như chuẩn bị sẵn đưa cho hắn 1 chai rượu cùng 2 cái ly thủy tinh.

-Cho em nè

Hắn rót rượu ra 2 ly, đưa cho nó một ly. Đang khát nó tu một phát cạn ly luôn. Hắn không ngờ “tửu lượng” nó khá như vậy nhìn nó chăm chăm hỏi:

-Thấy sao?

Nó tỉnh như không

-Ngon. Cho miếng nữa!

Như lần trước lần này nó cũng uống sạch. Nhưng không hiểu sao càng uống nó càng khát, càng uống càng …. Vui.

-Nữa y!

Sau 3 ly đầy nó bắt đầu thấy lâng lâng. Nhưng thứ này quá ngon nó không thể cầm lòng

-Miếng nữa y

Hắn bắt đầu thấy không ổn

-Biết đây là gì không?

-Hông, nhưng ngon

-RƯỢU ĐÓ CÔ HAI, CON GÁI GÌ UỐNG RƯỢU NHƯ NƯỚC LẢ VẬY

Hắn quát nó, nhưng không như thường ngày nó không thấy sợ. thêm một lý do nó thích uống rượu

-Hèn gì đàn ông thích uống rượu, thông báo cho anh từ nay em cũng thích uống rượu luôn.

-Cái…cái gì?

Mặc kệ hắn ngạc nhiên nó chỉ thấy bản thân lúc nay rất dũng cảm, nó ra lệnh:

-Rót cho ta!

-Đừng mơ động tới một giọt nào nữa.

Ánh mắt nghiêm nghị giờ đây không còn tác dụng. hắn đang định đứng lên dẹp chai rượu thì nó nhào tới , hắn không kịp phản ứng cả 2 nằm dài trên bãi cỏ. Chai rượu rớt xuống tràn hết ra đất. nằm trên người hắn nó tiếc nuối:

-Chậc….đổ rồi. Tại anh hết, phải phạt

-Hả…?????

Không đợi hắn lấy lại phong độ nó nhích người lên, kề mặt sát mặt hắn cười đểu giả:

-Em sẽ hôn anh!

Hắn không ngờ hôm nay nó gan quá, tự nhiên thấy nó “dũng cảm bất thường” tim hắn lỗi một nhịp.

Nó càng cúi sát xuống, hắn luồn 1 tay vào mái tóc mượt mà của nó khép đôi mi lại….chờ đợi

1s

2s

3s

Không thấy “cảm giác lạ” hắn mở mắt ra thấy nó đang lờ đờ nhìn hắn, miệng nở nụ cười gian trá nhất

-Ha ha đang “mơ tưởng” tới việc hôn em sao?

Hắn cứng họng, không ngờ khi say nó cao tay ấn quá, dám dùng chiêu này với hắn. Thấy hắn không nói nên lời nó đắc ý lắm. khẽ cuối xuống gần hơn nó nói , giọng đầy mê hoặc:

-Đùa thôi, em phải hôn anh chứ, nhất định phải hôn…

Lần này rút kinh nghiệm hắn không vội vàng nhắm mắt nữa. nhưng nhìn nó không có vẻ gì là xí gạt hắn “tập 2” cả. Nó cúi sát mặt hắn, mắt nhắm nghiền và

Bụp…..

Mắt hắn từ nãy giờ mở to không hề chớp, và đang “hồi gây cấn” thì nó lại gục mặt xuống vai hắn ngáy o o. Sau một lúc ngỡ ngàng hắn bật cười

-Cái cô nhóc này, làm mình hồi hộp quá…

Như nhớ ra mình vừa thêm 2 từ “hồi hộp” vào từ điển hắn nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm trang.

Bế nó vào xe hắn ra lệnh:

-Về nhà!

*NỬA TIẾNG SAU:

-Thiếu…thiếu gia? Sao cậu ở đây?

Hắn về nhà lúc này đã khiến nhiều người ngạc nhiên lắm rồi, đằng này trên tay còn “bồng bế” thêm nó nữa.

Mạnh Khang và Bảo Như cũng mắt tròn mắt dẹt

-Chỉ bị sao vậy anh?

-Cậu làm gì mà “voi con” bất tỉnh luôn vậy?

Hắn muốn thoát khỏi vòng vây “tò mò” hắn nhanh chóng bế nó lên lầu chỉ nói ngắn gọn:

-Say rượu!

-OMG! Voi con “quậy” zữ hen?

Mặc kệ Mạnh Khang châm chọc phía sau hắn nhanh chóng bế nó lên phòng … hắn.

Dường như một tuần qua ngày nào cũng ngủ cùng một giường với nó hắn đã quen rồi,nên dù về nhà hắn cũng không nỡ từ bỏ cảm giác ấm áp và mùi hương dịu dàng tỏa ra từ tóc nó. Khuôn mặt thanh tú củng hơi thở đều đặn làm dịu trái tim hắn.

Hôn nhẹ lên trán nó ánh mắt hắn dịu dàng:

-ngủ ngoan nhé vợ ngốc!

Trên ghế, một người ngồi đó ánh mắt đầy sát khí, thản nhiên nhìn đám tay chân đánh đập, hành hạ dã man 3 người đàn ông.

-Muốn phản tổ chức à?

-Xin…xin..cậu, chúng tôi chỉ muốn rút ra …thôi

-Hừ…được, nếu sau đêm nay các người còn sống tôi sẽ cho phép.

Chỉ vậy thôi 3 người kia tiếp tục chịu đựng những đau đớn xác thịt. một tên tay chân bước tới gần hắn nói nhỏ gì đó vào tai, chỉ thấy hắn nhếch môi nham hiểm:

-Về rồi à. Vậy Cho hắn nghỉ ngơi vài ngày đi. Trong lúc đó tìm người này.

Tên kia cầm lấy bức ảnh rồi cúi người đi ra.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 23

*BUỔI SÁNG:

Nó thấy mắt cay xè, đầu hơi choáng váng. Cố gắng mở mắt , nó hơi ngạc nhiên vì khung cảnh xung quanh:

-Sao lại ở đây?

Gượng người ngồi dậy nó bước xuống giường lẩn thẩn về phòng làm vệ sinh cá nhân. Hình như “voi con” không hề nhớ gì về chyện “động trời” tối qua.

Nó thản nhiên bước xuống nhà, Mạnh Khang nhìn nó đầy ẩn ý:

-Chào buổi sáng voi con! Hôm qua vui quá hen?

-Anh nói lảm nhảm cái gì vậy?

Nó chau mày ngồi vào bàn ăn để ý thấy ánh mắt mọi người trong nhà nhìn nó lạ lắm.

Bảo Như hỏi nó:

-Chị không nhớ gì sao?

-Nhớ gì?

Nó vẫn ngơ ngác đến tội nghiệp, Mạnh Khang tỏ vẻ bí hiểm:

-À,không. Không có gì

-Hôm nay mọi người sao vậy?

Nó đảo mắt nhìn quanh nhưng không ai…dám nhìn lại nó trừ Mạnh Khang đang nhìn châm chọc. Đang tò mò thì một giọng nói lạnh băng quen thuộc cất lên, một bàn tay từ phía sau xoa đầu nó

-DẬy rồi à “chân voi”!

Quay qua thấy hắn nó trả lời lấy lệ rồi tiếp tục chìm đắm trong tò mò.

-Ừa.

1s

2s

3s

-HẢ?????SAO….SAO ANH LẠI Ở NHÀ????……….

Nó như gặp ma bật dậy khỏi ghế. Khác với nó hắn điềm nhiên ngồi vào bàn ăn nhăm nhi tách caffe theo thói quen. Dành thời gian cho nó…kích động.

-VẬY?…VẬY LÀ SAO?….ANH PHẢI Ở BỆNH VIỆN CHỨ???

Sợ nó “lòi” lun con mắt ra ngoài hắn giải thích:

-Anh xuất viện rồi!

-Khi…I nào?

-TỐi qua.

-Bác sĩ cho anh về hả?

-Không

-CHỜI….VẬY SAO ANH DÁM TRỐN VIỆN?

-Em làm gì giữ vậy? anh có bị thần kinh đâu mà phải đợi cho phép mới được về.

-Nhưng….g…g….g

Hắn nhìn nó nở nụ cười “hơi hơi gian”

-Với lại chính em nói muốn anh về nhà cùng em mà.

Nó ngớ người….Mạnh Khang được dịp cạch khóe :

-Em thật sự không nhớ gì sao?

-Gì…ì…?

-HÔm qua em say rượu, Huy đưa em về

-CÓ..CÓ CHUYỆN ĐÓ SAO?

Nó quay sang hắn ánh mắt “cầu cứu”, hắn thản nhiên ‘vùi dập hy vọng” của nó

-Đúng!

-TRỜI…I….I….I…I

Mạnh Khang lại giúp nó:

-Hôm qua chắc em vui lắm?

-Hả????

-Em có ….làm gì Gia Huy không vậy?

-Làm gì là làm gì? Anh đừng có nói bậy!

Mạnh Khang đương nhiên không tin nó, tên này moi móc từ phía khác: hắn:

-Thật không Huy?

Bỗng nhiên nhờ nó hắn thành tâm điểm của mọi người, lại một “phát ngôn shock” nữa, hắn khẳng định:

-Hôm qua em đè anh xuống, đòi….

-ĐI THÔI!

Chưa nói hết câu nó đã bịt miệng hắn kéo đi mất, một câu nói trong sáng bị nó cắt ngang làm mọi người trong nhà có những “suy nghĩ đen tối” và sâu xa hơn.

Nó lôi hắn ra vườn

-Anh định bôi bác em đó ha? Em mà lại đi ….đòi…..đòi….MẤY CHUYỆN ĐÓ HẢ????

-Chuyện đó là chuyện gì?

-Thì…thì chuyện…chuyện. vậy hồi nãy anh muốn nói gì?

Hắn đắc ý nhìn nó:

-Mà nói gì bây giờ không quan trong nữa, mọi người ai cũng hiểu vậy rồi.

-Hả…ả….Anh thật đáng ghét

Nó ấm ức lấy chân đá thật mạnh vào chân hắn

-Á…em giỏi lắm, anh sẽ cho anh biết tay

-Lêu lêu…

Nó nhanh chân chạy thiệt lẹ để hắn tức tối, không chịu nổi hắn rượt theo nó

-Chân voi, đứng lại đó ngay

-Đừng hòng

Hắn rượt nó chạy lòng lòng trong vườn, nhưng theo lẽ dĩ nhiên chân hắn dài hơn cũng đồng nghĩa việc hắn chạy nhanh hơn.

Biết vậy nó càng tăng tốc, nhưng xui cho nó, vấp phải cái ống nước nó chúi nhủi về phía trước.

-Cẩn thận kìa!

-Á..á…

Nó nhắm mắt lại chờ đợi cú tiếp đất , nhưng không như nó nghĩ, mặt đất không đau lắm mà còn … bít thở???

-Ủa…kỳ vậy?

Mở mắt nhìn thì ra nó không “đáp đất” là nhờ hắn đưa người vào đỡ cho nó.

Tình thế quen thuộc này làm nó “sáng dạ” hẳn, hình ảnh “đáng yêu” hôm qua lại hiện về. bây giờ thì không cần ai nhắc nó cũng nhớ, nhớ như in và mắc cỡ khủng khiếp

-Á…Á….Á…Á….

Nó la thất thanh rồi bỏ chạy mất, hắn không hiểu có vần đề gì với “tư tưởng” của nó, lắc đầu khó hiểu

-CÔ vợ ngốc bị gì vây????

Khỏi nói cũng đoán được nó “khổ sở” như thế nào, lên phòng đóng sập cửa nó bù lu bù loa trên giường:

-Trời ơi, sao lại như vậy? Đường Du, bản thân háo sắc lại không biết kìm chế để ra nông nỗi như bây giờ….ui biết giấu mặt vào đâu đây…#$%^*****@%^&**(((&%$$

Cộc…cộc…

-ĐI DÙM ĐI MÀ!!!

-Ơ…em nè chị

Nghe tiếng Bảo Như nó đau khổ ra mở cửa “đón khach”, cửa vừa đóng nó ôm Bảo Như khóc như mưa

-Hu hu hú hú….Chắc chị không sống nổi nữa Như ơi…hic hic

Bảo Như nhịn cười trước hành động thái quá của nó an ủi:

-Có sao đâu, chị đừng nghĩ tới nữa mà

-Hic…hic nhưng nhất định Mạnh Khang và mọi người trong nhà sẽ chọc chị. Nhất là Mạnh Khang đó.hu hu hu

-Chị yên tâm, em sẽ kêu anh Khang không được chọc chị nữa.

-Hic…hic thật nha!

-Thật, em sẽ “bảo kê” cho chị

-Bảo Như…..

Nó làm mặt mèo con được sữa làm Bảo Như rùng mình

-Không cần dùng bộ mặt đó với em đâu

Nhờ câu “bảo kê” của Bảo Như nó thấy an tâm đôi chút. Bảo Như nhìn nó hớn hở:

-Chị biết sắp tới ngày gì không?

-Ngày gì?

Thay bộ mặt “ngơ ngác” của nó bảo Như cụt hứng nhớ ra nó chẳng nhớ được gì.

-Một tuần nữa sinh nhật anh Huy

-Hả??? vậy mà chị quên….

-Hix…chị có nhớ gì đâu mà quên!

Nó gãi đầu cười trừ

-Ờ hen….

-Em cũng nghĩ chị không biết nên báo trước để chị chuẩn bị quà.

-Bảo Như…….-nó lại làm bộ mặt củm động

-Đã nói đừng nhìn em như vậy mà, em về ó

Bảo Như đi rồi nó lăn ra giường nằm đè lên con Voi bằng bông suy nghĩ “nát óc”

-Tặng gì đây? Cái gì hắn cũng có hết…

Sau một hồi “nghiên cứu, phân tích” cuối cùng một ý tưởng cũng “vô tình” đi ngang não nó.

Nghĩ là làm nó thay vội quần áo chạy bình bịch xuống nhà

-Đi đâu đó Voi con?

Cùng với tiếng Mạnh Khang là cái nhìn thắc mắc của hắn

-Em đi mua đồ.

-Anh đi cùng em –Hắn đứng dậy

-Không cần,đồ con gái anh đi theo làm gì

-Vậy kêu Bảo Như đi cùng em

-Kh…không, em muốn đi một mình thôi

Trước ánh mắt ngờ vực của hắn và cái nhìn săm xoi của Mạnh Khang nó tìm cách chuồn lẹ

-Thôi, em đi nhé!

-Thưa thiếu phu nhân xe đã chuẩn….

-Thôi không cần đâu ạ!

Nó chạy một mạch ra cổng bỏ lại sự “chu đáo” của quản gia Lâm.

Mạnh Khang “ngứa miệng” nhìn hắn chăm chọc

-Trong vài tiếng tới cậu nên giữ điện thoại thật kỹ bên mình đi

-Gì?

-Ha ha mù đường như voi con thế nào chẳng bị lạc rồi gọi về nhà cầu cứu.

Mạnh Khang tuy nói hơi quá nhưng cũng không xa sự thật là mấy, hiện giờ nó đang lang thang ngoài phố

-Hơi…i..i… sao không thấy cửa hàng hay trung tâm thương mại đâu vậy ta? Chắc phải hỏi đườn….

-Tiểu Du?

Giọng nói trầm trầm quen thuộc lam nó quay người lại. thấy người phía sau nó như “bắt được vàng”

-Khải Tuấn!

-Tiểu Du, em làm gì một mình ngoài phố vậy?

Khải Tuấn rất vui khi gặp nó nhưng cũng hơi ngạc nhiên vì hôm nay Gia Huy lại để nó đi một mình. Nó cười tươi rói

-Em đi mua vài thứ nhưng không biết chỗ bán

-Thành phố này lớn lắm, đi lung tung lạc đó. Để anh dẫn em đi nha

-Dạ….vậy đi. Hihi

Vị “cứu tinh” dẫn nó đi mua những thứ mà nó cần rồi còn dẫn nó đi chơi, tham quan rất nhiều nơi. Còn cho nó đi ăn nữa, nó vui lắm.

Nó đi vui vẻ là vậy nhưng đâu biết ở nhà có một tên cứ bất an, không rời mắt khỏi điện thoại chờ một cuộc gọi “cầu cứu” từ nó.

Nó quên mất thời gian, tới khi nhớ ra thì mặt trời đã lặn rồi. Khải Tuấn đưa nó về tận nhà

-Tạm biệt. hôm nay cám ơn anh nhiều lắm.

-Không có gì, hôm nay anh vui lắm. Em vào nhà đi.

Tạm biệt nó Khải Tuấn thấy trong lòng vui lắm. Không hiểu sao nhất định phải lấy điện thoại ra chia sẻ với một người

-Cô rãnh không? Chúng ta đi café đi tôi có chuyện này vui lắm.

Nó hí hửng vào nhà không biết từ nãy giờ có một ánh mắt tức tối từ trong nhà nhìn ra. Là hắn

Hắn thấy trong lòng tức tối một cách khó hiểu, không muốn nhìn thấy nữa hắn vào phòng đóng sầm cửa lại, khóa chặt cửa. không biết vì giận quá hay vì hắn muốn cho nó biết là hắn giận.

-Thiếu phu nhân đã về

-Vâng, chào mọi người tôi về rồi đây

Nó vui vẻ chào hỏi mọi người trong nhà rồi lên lầu…vào phòng đóng cửa không bận tâm tới hắn ở phòng bên, dĩ nhiên cũng không biết hắn giận nó tới mức khóa cửa

Nằm trong phòng hắn nghe tiếng nó bình bịch chạy lên nhưng không như hắn nghĩ nó không xông vào phòng hắn mà về thẳng phòng mình, điều đó càng làm hắn điên tiết.

-Đáng ghét, em nhớ đó Chân voi.

Tối đó hắn bực dọc trong người tới mức ngủ không được, phải dằn lòng dữ lắm hắn mới không xông qua phòng nó “làm dữ”.

Còn “đương sự” vẫn không hề hay biết, nhưng cũng..mất ngủ, nhưng mất ngủ là vì đang hý hoáy xem sách và thực hành theo những gì trong đó dạy.

*SÁNG HÔM SAU

Sáng nay cũng khác hẳn mọi ngày, nó không xông qua phòng hắn mà đổi lịch trình chạy thẳng xuống nhà.

-Chào buổi sáng thiếu phu nhân

-Chào mọi người.

Mạnh Khang và Bảo Như đang ăn sáng.

-Voi con, chồng em đâu?

Nghe nói nó mới để ý là không có hắn. nó ngơ ngác

-Ơ…em đâu biết.

-Thưa thiếu gia nói hôm nay không đi học

Quản gia lâm “truyền chỉ” của hắn nhưng nó vẫn thản nhiên chỉ có Mạnh Khang tò mò:

-vậy em cũng nghỉ à?

-Không!

-Hả..ả..ả..??

Thấy nó thản nhiên như vậy Mạnh Khang và Bảo Như há to miệng. Nó không quan tâm xung quanh ăn nhanh phần thức ăn trên bàn

-Đi học thôi

Hôm nay nó làm mọi người “đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác”. Không có hắn nhưng nó lại không đi cùng xe với Mạnh Khang và Bảo Như mà vẫn đi xe riêng.

Vừa vào xe nó đã lôi trong ba lô ra “đồ nghề” tiếp tục làm việc.

Cộc…cộc…

-Sao?

-Thưa , thiếu phu nhân đi học rồi ạ

-Đi với Bảo Như à?

-Dạ….đi một mình

-Gì…..???

Cứ như vậy cả ngày hôm đó, và những ngày sau đó nó như “bế quan” tu hành vậy, ngoài giờ học về nhà là chui vào phòng ở lỳ trong đó. Và không gặp ai kể cả chồng nó. Điều đó càng làm hắn cau có, như một trận chiến, hắn cũng ở lỳ trong phòng không đi học cũng không tìm nó

*BUỔI CHIỀU

Còn nó sau nhiều ngày vất vả thì tác phẩm cũng gần hoàn thành, nó nằm dài ra giường nghỉ mệt, lúc này nó mới nhớ tới người bệnh

-Ui da, mệt chết được…..uhm….sao mấy hôm nay không thấy tên Gia Huy đâu vậy ta?

Nó lập tức bật dậy, như lệ cũ nó xông thẳng qua phòng hắn.

Rầm….

-Ủa…sao kỳ vậy?

Khác với mọi lần , lần này cửa không mở được, nó tròn mắt:

-Đúng là phòng này mà ta?

-Gia Huy??? –nó gọi

-……………

Bên trong vẫn im lìm. Nó thắc mắt chạy nhanh xuống nhà, nhưng không thấy hắn chỉ thấy mạnh Khang và Quản Gia lâm:

-Mọi người thấy Gia Huy đâu không?

-TRên phòng chứ đâu –Mạnh Khang Trả lời nó

-Ủa? sao khóa cửa

Bắt được chủ đề Mạnh Khang cười gian

-Tại giận em đó

-Sao giận? –nó ngạc nhiên

-Ăn vụng không biết chùi mép, đi chơi với zai còn để zai đưa về tận nhà

Đắc thắng nhìn vẻ mặt của nó , còn nó thì cứ ngơ ngơ

-Zai nào? ……À…Khải Tuấn sao?

-Ai trồng khoai đất này nữa

Nó bắt đầu suy nghĩ một cách logic hơn mà phát hiện ra “lỗi lầm” mấy bữa nay của nó khi bỏ rơi bệnh nhân như hắn. nhanh chân nó lại phóng lên lầu

Cộc…cộc….

-…………………..im lặng

Cộc…cộc…cộc…….

-………………………-Im re

RẦM …RẦM…RẦM….

-Làm cái gì vậy muốn phá cửa luôn hả?

-Mở cửa cho em

-Đi chỗ khác chơi

-Xí…KHÔNG MỞ THÌ THÔI, KHÔNG THÈM

-Vậy thì đi dùm cái

-KHỎI ĐUỔI

Rầm…

Cửa phòng nó đóng mạnh muốn rung rinh cái nhà.

-Cái tên đáng ghét, nhỏ mọn, mỏ nhọn…..

Nó nằm “rủa xả” hắn một hồi lâu trong khi hắn ở “phòng đối diện” ắt xì không mệt mỏi.

*TỐI

Cộc…cộc…

Đang ngồi trên giường đọc sách tiếng gõ cửa làm hắn hơi khó chịu

-Chuyện gì?

-………………………

Cộc…cộc….cộc…cộc…

Hắn lấy làm lạ vì không có tiếng trả lời ngược lại tiếng gõ cửa càng dồn dập.

-Ai đó?

Cộc…cộc…

Một lần nữa tiếng im lặng kèm theo âm thanh gõ cửa khô khốc. lắng tai nghe hắn giật mình vì tiếng động không phát ra từ cửa ra vào mà là ở….cửa sổ.

-“Đây là tầng 3 mà”??

Cộc …cộc…

Lại âm thanh đó, tình hình bây giờ làm hắn nhớ tới những bộ phim kinh dị của Mạnh Khang.

Nam chính là người có chút nhan sắc ngồi đọc sách trong phòng, có tiếng gõ cửa người nam thật hồi hộp bước từ từ ra phía cửa sổ, mở cửa ra một hình hài trắng toát cùng mái tóc dài, khuôn mặt trắng bệch khiến người này la lên và tháo chạy.

Nghĩ tới đây từng đợt da gà nổi lên liên tục trên người. bây giờ hắn là nam chính.

Theo “kịch bản” hắn bước xuống giường nhẹ nhàng tới ben cửa sổ, vén tấm rèm cửa hắn hồi hộp chờ đợi.

-“Không có ai?”

Vậy có nghĩa là “sai kịch bản” khiến hắn càng “lo lắng”

Cạch….

Mở toang cửa sổ, cái cây to gần cửa sổ choáng hết ánh đèn làm tầm nhìn của hắn bị giới hạn.

-Ai đó?

Sau câu hỏi, một bàn tay nắm chặt cánh tay hắn, thì thào giọng mệt mỏi

-Gia….a….Gia..Huy….

Trán bắt đầu đổ mồ hôi nhưng hắn vẫn cố để yên sự bình tĩnh trên mặt.

Cúi xuống hắn thấy bàn tay nắm chặt tay hắn rất…bẩn. nhìn theo hướng đó hắn muốn thét lên nhưng may mắn vì “tinh thần thép” không cho phép hắn làm vậy.

Trước mặt hắn bây giờ là một “ma nữ” mái tóc dài rũ rượi, hơi thở gấp gáp. Đang ngồi trên nhánh cây. Bất giác hắn lùi lại một bước nhưng bàn tay kia nắm chặt không buông

-Cô là ai?Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 24

-Em….em…m…đây…

-Em nào?

Hắn bắt đầu hơi mất bình tĩnh.

-Bỏ ra!

-Khô…g…g.. đ…ược…., em Tiểu….tiểu….Du…đây

-Gì?

Phát ngôn đó là hắn choáng. Vợ hắn đây sao?

Lấy tay vén mái tóc rũ rượi thì đúng là nó thật, nó thở phì phò người ngợm lấm lem làm hắn không nhận ra

-Chời…em làm cái gì ở đây vậy?

-Hix…Mau…giúp em vào với

Hắn nhoài người ra đỡ nó vào phòng, vào tới nơi nó ngồi phịch xuống ghế thở như trâu

-Hộc…hộc…chời..chời ơi mệt…mệt quá

Nhìn nó mà hắn muốn nổi khùng. Rất may hắn vẫn giữ được bình tĩnh như người bình thường

-Đêm hôm khuya khoắt làm gì ngoài đó vậy “chị 2”

-Tìm anh chứ làm gì!

-Bộ hết cách rồi hả????

-ừa, ai kêu khóa cửa.

-Sao không bắc thang

-Thang gì được, cái cây vướng rồi

Thấy cái gì nó cũng nói được hắn đành “đuối lý” lảng sang chuyện khác

-Đi zô rửa mặt rửa tay dùm đi,nhìn như ma lem vậy.

-Ờ!

Ngồi ngoài đọc sách đợi nó nhưng hắn không thể tập trung được. trong lòng vẫn chưa biết nên cư xử với nó như thế nào. Không hiểu sao mỗi lần gặp nó là hắn không thể giận được.

-Áá..á…á…

Hắn lại bị giật mình bởi tiếng la của nó

-Chuyện gì vậy?

Hắn đứg sát cửa nghe ngóng, nó mếu máo

-Em …em bị ướt hết rồi

-Nè…em cố tình đó hả Voi con? Sao cứ gây rắc rối hoài vậy?

-AI MÀ RÃNH NHƯ ANH NÓI CHỨ

Thấy nó nổi quạo hắn không dám hó hé

-Vậy anh qua phòng lấy đồ cho em ha

-Ừ

Nhưng chợt nhớ ra trong phòng nó bây giờ đang chứa “hàng cấm” không cho hắn thấy được nó đổi ý ngay

-KHÔNG….không cần, em về phòng thay đồ được rồi

Hắn cau mày

-Sao được? ướt mem đòi đi lung tung?

-Nhưng….ANH NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC SANG PHÒNG EM

-Hừ…biết rồi cô. Đợi tí

Hắn không biết nó giở trò gì nhưng để nó chịu ướt mãi cũng không phải cách hay.

Cạch…

-Á…á….dê xồm anh định lợi dụng cơ hội hả?

-Ai mà thèm dê em.

Hắn hé cửa đưa vào cho nó một cái sơ mi làm nó “hiểu nhầm” la oai oái.

Nó mở cửa bước ra, mặc dù áo hắn đưa tương đối dài nhưng nó thấy hơi ngượng. nhưng không như mọi hôm, hắn không thèm chọc nó mà nằm trên giường đọc sách.

-Nè….

-……………….

-Gia Huy?

-………………….

Thấy hắn không trả lời nó lon ton chạy tới trước mặt hắn, nhưng nó chạy qua đây hắn lại quay sang hướng khác làm nó tức điên

-Ê, HUY ĐÁNG GHÉT!

-Em về phòng đi ồn quá

-Không.

Nó giật quyển sách trên tay hắn. không chịu nhường nó hắn chồm người dành lại

-Trả đây ngay

-Hok

-Lỳ hả?

Hắn vật nó xuống giật lấy quyển sách nhưng không đọc nữa mà vất sang 1 bên, một tay béo má một tay bóp mũi mặc nó vùng vẫy

-Gia Huy….au….thả em a ay. Đau quá huhu

-Chừa chưa ?

-Chừa..chừa mà, đau quá

Bao nhiêu nỗi bực tức mấy ngày nay sau khi xả hết thì má và mũi nó như trái cà chua, ứa nước mắt nó cằn nhằn

-Đau quá đi, anh đối xử với con gái vậy đó hả?

-CHứ muốn sao? quậy như em phải có biện pháp mạnh

Nó thôi xuýt xoa nhìn hắn ranh mãnh

-Muốn anh đừng giận nữa

Hắn không ngờ hôm nay nó cũng “sáng dạ” biết hắn giận nó. Nhìn hắn nó tiếp

-Hôm bữa ra khỏi nhà em mới….

-Anh biết

-Hả???

Nhìn khuôn mặt ngu ngơ kinh điển của nó hắn luồn tay vuốt mái tóc nó. Giọng nói ấm hơn

-Em không có gan làm mấy chuyện “động trời” như “ngoại tình” đâu ha?

Nó phì cười, hắn cũng mỉm cười. nụ cười sau mấy ngày căng thẳng.

-Anh hôn em nhé

Lần này nó không nói gì hay hỏi những câu ‘vô ích” như mọi khi chỉ nằm im , hắn kề mặt sát mặt nó, cả 2 nhắm mắt lại

Rột..t..t…ọt…ọt…ọt…

Am thanh kỳ lạ làm hắn mất tập trung. Còn nó thì chỉ muốn chui xống gầm giường lun. Hắn “ngừng công việc” nhìn nó

-HÌnh như…bụng em đang biểu tình không cho anh hôn em thì phải?

-hả…ả….???

Ọt..ọt…..ọt…

Cái bao tử lại hại nó, chưa đợi chủ nhân trả lời thì tiếng kêu như “kéo đàn” đó lại trả lời giúp nó. Nhìn nó bây giờ hắn không thể không cười

-Đúng rồi kìa!

-Không…không phải em đâu mà

-Thôi mắc cỡ cái gì!

-ĐÃ NÓI KHÔNG PHẢI EM MÀ HIC..HIC….

Nó chối đây đẩy làm hắn phì cười, quá quê nó kéo tấm chăn trùm kín mít chỉ chừa con mắt thê thảm

Hắn không nỡ trêu chọc nó nữa , xoa đầu nó hắn đứng dậy

-Đợi anh tí

-Chi?

-Lấy đồ ăn “hối lộ” cái bụng em trước mới hôn em được.

Nó đau khổ

-Hu hu không phải mà… aaaaaaaa…….!!!!!!!!

-Biết rồi, không phải được chưa!

Hắn nói cho nó “an lòng” rồi đi mất, để lại nó một mình sống “nội tâm”, nằm trong chăn nó hết lời than thở về số phận xui xẻo của mình

-Chời..ơi sao lại như vậy???? sao cuộc đời mình toàn gặp những tình huống “quê trớt” vậy hả trời??? chắc không sống nổi mất huhu….ông trời ơi……A men (tac gia po tay)

Hắn mang đồ ăn và sữa lên cho nó, trước khi vào phòng hắn phải đứng ngoài cửa mất 30s để …. “cười trước” rồi mới làm bộ mặt nghiêm nghị như thường ngày mở cửa bước vào

-Có thức ăn rồi nè Chân voi.

-………………………

-Chân voi?

Thấy không động tĩnh hắn lại gần thì thấy nó quấn chăn ngủ từ khi nào rồi mặc dù cái bụng cứ liên tục “nhắc nhở”. Hắn nhịn cười

-Im đi cho chủ mày ngủ.

Vậy là đêm đó nó ngủ thiệt ngon trong lòng hắn còn hắn thì nhiều lần …. Giật mình thức giấc nửa đêm vì cái bụng “nhìu vấn đề” của nó.

*SÁNG:

Cộc …cộc…

Tiếng gõ cửa làm mất giấc ngủ ngon của nó, đưa tay gãi gãi đầu mắt nhắm mắt mở nó lèm bèm ngồi dậy, giọng ngái ngủ

-vào đi

Cạch…

Nó lờ mờ thấy mạnh Khang mở cửa phòng. Vẫn kiểu đầu tổ quạ nó nhìn Mạnh Khang ngạc nhiên

-Khang Khìn? Sao nay “vấn an” tôi sớm vậy?

Không như bình thường, nó “kinh hoàng” thấy Mạnh Khang không “trả đũa” lại nó mà đứng nghệch mặt ra mấy giây.

-Có chuyện gì vậy?

Lúc này nó phát hiện có một giọng nam nữa ở đây, ngỡ ngàng, bàng hoàng nó nhìn sang thấy hắn đang nằm kế bên.

-HẢ???SAO LẠI……????

Một dòng những hình ảnh “xí hổ” tối qua trở về bên nó. Trong lúc nó đang hồi tưởng Mạnh Khang đã lấy lại “fong độ”

-He he, tiến triển nhanh vậy? Coi bộ áo tôi mua hợp với Voi con hơn với cậu đó

-Hả….anh…anh nói …gì ? không…không phải như….

Nó không biết giải thích như thế nào, Mạnh Khang càng đắc ý. Đã vậy hắn còn “đổ dầu vào lửa”:

-Em về phòng chuẩn bị đi, hôm nay anh đi học lại với em.

Đã không có gì nếu hắn không “tặng kèm” sau câu nói dịu dàng đó một nụ hôn lên trán nó.

Nó sựng người mặt đỏ gay, hắn sau hành động đó liền “quất ngựa truy phong” vào nhà vệ sinh để lại mạnh Khang dùng ánh mắt “ngưỡng mộ” nhìn nó

-OMG! Voi con ơi em làm anh ghen tị đó nha

-Á…Á…ANH IM ĐI MAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Nó la thất thanh chạy thiệt lẹ qua người Mạnh Khang về phòng đóng chặt cửa.

Hình như hắn cố tình làm nó “khổ sở” hơn khi ngoài nụ hôn còn cố nán lại trước cửa phòng nó chờ nó xuống ăn sáng cùng.

Sau nhìu ngày “chiến tranh” thấy nó và hắn cùng xuống ai cũng cười cười đầy ẩn ý.

-ủa? Anh hết giận chị Đường Du rồi hở? –Bảo Như hứng thú nhìn cả 2

-ÔI chời, em không biết sao, tối qua họ đã LÀM CHUYỆN ….Á…..Đau quá.

Không đợi Mạnh Khang xuyên tạc nó đã nhanh trí dùng cây đũa chọt vào……..mũi Mạnh Khang làm tên này nổ đom đóm mắt

-Em muốn giết anh hả?

-Đáng đời anh ai kêu nhìu chuyện.

-Em chết chắc rồi voi con.

Mạnh Khang tức tối cầm theo chiếc đũa ánh mắt đầy âm mưu , nó biết trước đứng dậy tay cũng cầm 2 chiếc đũa.

-Anh đứng im không được “manh động”

-Ngu sao, anh sẽ biến cái mũi em thành lư hương luôn.

Mạnh Khang không nương tay, nó cũng chiến đấu kịch liệt mà mục tiêu là … mũi đối phương.

-Ha ha, em thua chắc.

Mạnh Khang cao lớn hơn nên có nhiều lợi thế. Nó đang lo không khéo mũi sẽ thành lư hương mất.

Nhưng nhanh trí nó cầu cứu hắn:

-Gi…..

Câu nói chưa ra khỏi miệng, nó cũng không biết hắn có nghe không nhưng cùng lúc đó nó thấy một vòng tay rắn chắc ôm lấy eo nó kéo về sau. Hành động bất ngờ đó làm nó lọt thỏm vào lòng hắn.

-Nè, làm gì vậy? ăn gian quá đi –Mạnh Khang bức xúc

Hắn không nhìn mạnh Khang vì đang bận rót sữa vào ly cho nó, giọng nghiêm nghị

-Khang , cấm cậu không được ăn hiếp vợ tôi nữa.

Mạnh Khang không ngờ hôm nay hắn lên tiếng. Bảo Như thích thú

- anh Huy lên tiếng rồi.

Quản gia lâm nhìn hắn mỉm cười. Dường như thấy ánh mắt “đặc biệt” mọi người dành cho mình hắn nắm tay nó đứng dậy

-Đi học thôi

Bảo Như và Mạnh Khang cũng đứng dậy.

-Thiếu Gia, Thiếu Phu nhân đi học vui vẻ

-Chào mọi người tôi đi nhé

Nó vui vẻ lên xe cùng hắn. Sau nhiều ngày hắn mới tới trường thu hút nhiều sự chú ý hơn thường ngày.

-Anh Huy đi học lại rồi kìa

-Anh Huy kìa

-Nghe nói bị tai nạn giờ mới đi học….

………

Cứ như vậy hắn đưa nó tới cửa lớp cùng những lời bàn tán

-Giải lao anh tới đón em.

Hôm nay màn chia tay hắn “khuyến mãi” cho nó nụ hôn lên trán làm nhiều “nhân chứng” muốn đột quỵ.

-Ờ…ùm…

Nó mắc cỡ chạy thẳng vào lớp.

Hành động khác lạ của hắn hôm nay không chỉ làm “quần chúng” chú ý mà ngay cả “người trong cuộc” như nó cũng lấy làm khó hỉu.

Trong giờ học nó ngẩn ngơ suy nghĩ để tâm hồn “treo ngược cành cây” suốt nửa tiết đầu.

Rè….re….e…e…

Tiếng điện thọa rung đưa nó về với “thời đại văn minh”

Lấp ló điện thoại trong ngăn bàn nó đọc tin nhắn

From: Khải Tuấn

Nội dung: Tiểu Du, em có thể ra vườn trường gặp anh bây giờ không? Anh chờ em nhé

Nó băn khoăn không hỉu Khải Tuấn muốn gặp nó trong lúc này làm gì nhưng nó biết chắc muốn gặp riêng nó nên Khải Tuấn mới chọn giờ đang lên lớp.

Bây giờ nó chỉ cần nghĩ ra một lý do thích hợp để lỉnh ra ngoài.

Cánh tay nó từ từ giơ cao

-Gì vậy đường Du? –cô giáo hỏi nó

Bộ mặt nhăn nhó nó rên rỉ:

-Cô ơi em đau bụng quá.

-Vậy em xuống phòng y tế đi nhé.

-Vâng!

Đợi có vậy nó gia bộ mệt mỏi chuồn ra khỏi lớp.

-Tiểu Du, ở đây

-Khải Tuấn!

Nó vui vẻ chạy tới hướng Khải Tuấn.

-Có chuyện gì mà anh hẹn gặp em giờ này?

-cho em nè

Khải Tuấn chìa ra một cây kẹo mút đưa cho nó. Nó hớn hở “chộp” liền

-Cám ơn anh.

-Tiểu DU à!

Khải Tuấn đột ngột đổi giọng nghiêm trang làm nó thấy lạ

-Gì ạ?

-Em…em … em yêu Gia Huy nhiều chứ?

Nó “đứng hình” với câu hỏi của Khải Tuấn, mặt hơi ửng hồng.

-Em trả lời anh đi ?

-Nhất định phải trả lời sao?Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 25

-Ừ, nhất định. Hôm nay anh hỏi gì em cũng nhất định phải trả lời

-…..Gật đầu

-Em Yêu Gia Huy nhiều lắm đúng không

-…….Gật

-Bên cạnh cậu ta em thấy hạnh phúc chứ?

-…Gật

-Anh thật sự không có cơ hội nào sao?

-………Gật

Sau nhiều câu hỏi Khải Tuấn thở ra nhẹ nhõm. Nhìn nó mỉm cười

-Vậy từ giờ anh sẽ để em hạnh phúc bên cạnh người em chọn.

-Khải Tuấn …em….

-Không cần nói gì cả. anh hiểu mà. Anh….anh có thể ôm em một lần không?

Nhìn Khải Tuấn như vậy nó thật sự không thể từ chối, nó thấy có lỗi khi không đáp lại tình cảm của Khải Tuấn.

-Vâng!

Khải Tuấn bước một bước tới nhẹ nhàng ôm lấy nó, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng có nó trong tay , Khải Tuấn muốn giữ kỹ hơi ấm nó càng lâu càng tốt, trái tim tan vỡ vì tình cảm nó không dành cho mình. Khải Tuấn ôm nó trong tay mà lòng như vỡ vụn.

-Bỏ vợ tôi ra ngay

Giọng nói lạnh tanh mọi lần vang lên. Khải Tuấn buông nó ra cả 2 nhìn về phía hắn.

-Gia Huy! –nó ngạc nhiên nhìn hắn

Hắn bước tới gần, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt chứa nhiều tia giận giữ.

-Em về lớp đi!

Nhìn nó hắn ra lệnh làm nó lắp bắp

-Gia..Gia huy không phải….

-Tiểu Du, em về lớp đi để anh nói với cậu ta.

Khải Tuấn nhìn nó trấn an nó mới miễn cưỡng quay bước về lớp. nó đi xa rồi hắn nhìn Khải Tuấn đầy bực tức

-Tôi đã cảnh cáo cậu không được động tới Tiểu Du chưa?

-Rồi

-Cậu muốn ăn đòn đến thế sao?

Khải Tuấn nhìn hắn khuôn mặt bình tĩnh nhưng không nhượng bộ.

-Có lẽ cậu hiểu lầm, tôi chỉ muốn ôm Tiểu Du một lần này thôi

Hắn đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Khải TUấn. Khải Tuấn nói tiếp

-Tôi quyết định sẽ không tranh giành Tiểu Du với cậu nữa.

-Tốt.

-nhưng cậu đừng nghĩ tôi không biết chuyện cậu đang giấu giếm Tiểu Du

-Nói rõ luôn đi

-Tôi biết cả rồi, chuyện ba mẹ cô ấy, công ty nhà cô ấy.

Hắn không tỏ vẻ bất ngờ trước câu nói của Khải Tuấn

-Thì sao?

-Không sao cả. Vì tôi sẽ không nói cho Tiểu Du biết. tôi không muốn cô ấy đau khổ.

-Vậy thì không còn gì để nói nữa.

Hắn dửng dưng quay người bỏ đi, (Truyện bạn đang đọc được đưa lên bởi wapsite haythe.us - chúc bạn đọc truyện vui vẻ) Giọng Khải Tuấn vẫn vang lên phía sau

-Nhưng nếu một ngày Tiểu Du biết được sự thật chắc cậu cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?

Không trả lời hắn mặc kệ lời cảnh Báo của Khải Tuấn bước tiếp. không phải vì hắn không lo sợ mà vì hắn đã nghĩ quá nhiều về vấn đề này rồi.

Khải Tuấn cũng rời khỏi đó đi về phía lớp học của mình.

Trong bụi cây gần đó có một người đang nằm nhắm mắt, khi thấy mọi thứ im ắng cặp mắt tinh ranh đó mở to, mỉm cười, cái cười nửa miệng làm người khác phải đề phòng

-Không ngờ trốn học ra đây ngủ cũng có phim coi. Có vẻ Mọi việc thú vị hơn mình nghĩ.

*GIẢI LAO

Từ khi về lớp nó cứ lo lắng, không biết hắn và Khải Tuấn ra sao khi nó đi.

-Voi con ơiiiiii !!!!

Tiếng kêu tha thiết của Mạnh khang là nó nổi da gà, nhìn ra cửa thấy hắn và Mạnh Khang đứng đó, có cả Khải Tuấn nó thở ra khi thấy mọi chuyện vẫn ổn

Mấy phút sau cả đám đã có mặt ở căn tin.

Nó chăm chú quan sát thái độ của hắn , nhưng hắn nhanh mắt quay sang nhìn nó

-Nhìn cái gì hả Chân voi?

Nó giật mình quay sang hướng khác.

-Sao vậy? Nào, lại đây với anh!

Cùng lời nói hắn không ngại kéo nó vào lòng làm nó ngượng chín người

-Anh …anh làm gì vậy?

Mặc kệ nó hắn vẫn ôm chặt nó trong tay.

Đại Ảnh lên tiếng cắt đứt sự “e thẹn” của nó

-Tiểu Du à, hôm nay cả nhà mình đều đi vắng bạn qua ngủ chung với mình nhé

-Đư….

-Không được

Nó chưa trả lời hắn đã phản đối làm Đại Ảnh hơi ngượng ngùng

Nó “chữa cháy” bằng một đề nghị

-Vậy hôm nay bạn sang nhà mình đi nha.

-Thật…thật không?

-Tất nhiên

Nó trả lời Đại Ảnh không quên liếc hắn một cái ngụ ý “không được ý kiến”

Đại ÁNh vui mừng nhưng vẫn nhìn hắn e dè, hắn dửng dưng

-Tùy cô!

-Hi hi đồng ý rồi, tối bạn cứ sang nhà mình nhé

-Ừa

Nó hí hửng trong khi hắn khó chịu trong lòng.

*BUỔI TỐI:

Như đã nói Đại Ảnh có mặt ở nhà nó

-Tiểu Du, mình tới rồi

-Bạn lên đây, tối nay ngủ với mình nha.

Nó và Đại Ảnh dắt nhau lên phòng.

-Ủa? gì đây? –Đại ảnh cầm “sản phẩm” mấy ngày nay của lên.

-Hi hi sắp tới sinh nhật Gia Huy nên….

-Bạn tự làm tặng anh Huy hả?

Nó gãi đầu cười ngượng ngùng.

Tối đó nó cố làm cho xong thành quả của mình Đại Ảnh cũng ngồi “học hỏi”.

Nó cứ mải mê “lao động” tới tận khuya, nhìn qua phía giường thấy Đại Ảnh đã ngủ .nó thu dọn mọn thứ cất vào ngăn tủ rồi gục xuống bàn nghỉ mệt không biết ngủ quên từ lúc nào

Cạch….

Tiếng cửa phòng rất nhỏ nhưng vẫn rất rõ tiếng trong buổi khuya tĩnh lặng.

Bước chân nhẹ nhàng tiến lại phía giường ngủ , hắn đang nằm đó, quyển sách úp trên ngực. mắt nhắm nghiền.

-Gia Huy!

Giọng nói rất nhỏ hầu như không thoát ra khỏi miệng. Ánh đèn trong phòng vẫn sáng. Một bàn tay giơ ra không trung chìa về hướng khuôn mặt hắn

-Cô làm gì đó?

Sắp chạm vào mặt hắn Đại Ảnh giật mình khi hắn đột nhiên mở mắt, giọng nói lạnh lùng đó làm cô ta thấy sợ

-Em…em….

Hắn ngồi dậy. thật ra hắn chưa ngủ. từ khi Đại Ảnh mở cửa hắn đã biết. chỉ vì muốn biết cô ta định làm gì nên hắn nằm im.

-Tiểu Du đâu? Sao cô sang đây?

-Ơ…Tiểu Du ngủ rồi, em…sao giờ anh chưa ngủ?

Lúng túng Đại Ảnh đổi chủ đề hỏi han hắn. đứng dậy bước ra khỏi phòng hắn nói một câu làm Đại Ảnh đau lòng

-Cô ở cùng Tiểu Du sao tôi yên tâm ngủ!

-Sao…sao?

Tay vừa đặt lên đẩy cửa thì một vòng tay ôm lấy hắn từ phía sau

-Tại sao vậy? Em không được sao? Sao phải là Đường Du chứ?

Không trả lời vội, cũng không có chút cảm xúc với lời “tỏ tình” của Đại Ảnh hắn quay phắt người ấn mạnh cô ta vào tường. gằn từng chữ

-Dám chạm vào người tôi? Nếu vợ tôi không xem cô là bạn thì cô…Chết chắc!

Hắn thản nhiên bước đi trước ánh mắt hoảng sợ của Đại Ảnh.

Đại Ảnh nhìn theo hướng hắn đi, hắn đi thẳng vào phòng nó. Gục trên bàn vì quá mệt nó ngủ như chết. hắn bế nó lên nhẹ nhàng hết mức có thể. Nhưng hắn làm Đại Ảnh bất ngờ. Không đặt nó lên giường, hắn bế nó thẳng sang phòng hắn.

-Anh…anh làm gì….?

Đại Ảnh lắp bắp không nên lời. hắn đặt nó xuống giường đưa ánh nhìn đầy ác cảm về Đại Ảnh

-Biến!

Đại Ảnh cay cay nơi khóe mắt ủ rũ bước ra khỏi phòng.

Hắn lên giường nằm cạnh nó, khuôn mặt dần dãn ra, bàn tay chạm lên mặt nó.

-Vợ à ,em thật ngốc, không biết làm sao bảo vệ em đây!

*BUỔI SÁNG:

-Á..á…á..á…

Tiếng hét thất thanh quen thuộc lại vang lên trong nhà inh ỏi. Dưới phòng khách Hắn, Bảo Như và cả mạnh Khang không hiểu chuyện gì lại làm nó kích động như vậy.

Trên phòng nó luống cuống

-Đâu..đâu mất rồi, chết rồi, không thể mất được…

-Em làm cái gì vậy?

Hắn đứng khoanh tay trước cửa phòng nhìn nó như “bà điên” đang loay hoay lục tung phòng ốc để tìm thứ gì đó.

-Không có gì

Rầm….

Trả lời ngắn gọn nó đóng sầm cửa trước lại trước mặt hắn.

-Không, hông thể mất được. mình nhớ mình để đây mà ta.

Nó cứ loay hoay mãi cuối cùng dừng ngay cửa sổ phòng, nó như “chết lặng” khi thấy “cặp đôi quái vật” đang cấu xe một thứ rất giống với “sản phẩm” của nó.

-Á…Á…MẤY BÉ GIẾT CHỊ RỒI

Sau tiếng la hãi hùng nó phóng như bay ra nhà “cặp đôi quái vật”

-Trả đây cho chị

-Gruuuu…gru….

Con chó to như vậy cứ ngậm chặt mõm không chịu thả ra, đầu này nó kéo hết sức dằn lấy “chiến lợi phẩm” từ con chó.

-KHÔNG BIẾT ĐÂU, TRẢ ĐÂY NGAY…

-Thiếu..thiếu phu nhân làm gì vậy?

Một tên vệ sĩ tròn mắt nhìn nó đang chiến đấu với con chó. Nó mếu máo

-mau mau, giúp..giúp tôi kéo ra với

-Ơ..Vân..g…g vâng…

Cuối cùng nhờ sự trợ giúp của tên vest đen nó cũng lấy lại được “vật phẩm” nhưng có điều bây giờ nó đã trở thành đống “bùi nhùi”.

Hắn từ trong nhà đi ra nhìn nó

-Em làm gì dành giật cái nùi giẻ với tụi nó vậy?

Như núi lửa lâu ngày nó òa lên

-Hu hu hu không biết đâu….hu huhu

Hắn không ngờ một câu nói làm nó “tức nước vỡ bờ “ như vậy nên cũng hơi rối

-Nè…em sao vậy? nín đi…anh…anh mua cho em cái..nùi giẻ khác

Nhưng sự “bồi thường” của hắn càng làm nó khóc to hơn

-Hu hu hu hu ….

Hắn cuống cuồng lau nước mắt cho nó

-Sao?…không chịu hả? em muốn sao?

-Hức…hức…cặp..đôi….hức…hư rồi….hu hu

(ý muốn nói cặp đôi quái vật làm hư đồ nó)

Hắn nhìn 2 con chó ra lệnh

-Bé Bỏng và Bé Nhỏ bị phạt vì làm Tiể Du…khóc. Phạt không được ăn cơm và chải lông 1 ngày.

2 con chó như hiểu hình phạt “khủng khiếp” dành cho mình nên bùn hiu.

-Vào thôi!

Hắn đắt nó vào nhà. Thấy nó mít ướt Mạnh Khang ghẹo

-Ủa? ngoài anh ra ai lại dám chọc Voi con của chúng ta vậy?

-Hic..hic…

Thấy nó cứ “hic” quài và có nguy cơ “làm mưa” tiếp hắn nhìn Mạnh Khang đe dọa

-Cậu làm ơn đừng có chọc vợ tôi nữa dùm đi.

-HI hi ok ok

Mặc kệ mọi người nó thất thểu bước lên phòng. Không đợi hắn vào nó đóng chặt cửa ở trong đó cả ngày hông thèm đi học luôn.

Không phải nó nằm trong phòng “làm mưa” đâu mà nó đang hỳ hục làm lại quà tặng hắn, làm nhanh nhất có thể nên kết quả có lẽ…..không như lúc đầu

*TỐI

Tại một ngôi nhà khác, không gian lạnh lẽo rất nhiều so với nhà của tụi nó. Một người đeo tai nghe, tay nhịp nhẹ trên mặt bàn.

Cạch….

Cánh cửa hé mở , tháo tai nghe một giọng nói cất lên

-Tới rồi à?

Đối diện là một người nam, dáng người cao ráo nhưng quần áo không được gọn gàng.

-Tìm tôi có chuyện gì?

-Ngồi đi, chúng ta bàn vài việc…có lợi cho cậu

Người thanh niên kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. giọng nói có pha chút ma mãnh tiếp tục nói đều

-Phạm Trung Vỹ, nhìn cậu bây giờ khác quá.

*PHẠM TRUNG VĨ:

+Tính cách: không có gì tài giỏi, chỉ giỏi một việc duy nhất là tiêu tiền. Vì tiền chuyện gì cũng dám làm

+Gia thế: Gia đình có công ty lớn,nhưng làm ăn ngày càng xuống dốc đã bị tập đoàn The Rose ép giá thu mua. Số tiền bán công ty trả nợ hết không còn bao nhiêu bị Trung Vĩ phá sạch. Ba mẹ quá thất vọng đã tự tử.

-vào vấn đề chính đi

-Được. tôi muốn thuê cậu…bắt cóc người

-Tại sao lại là tôi? Với cậu muốn giết 1 người còn dẽ nói gì tới mấy việc nhỏ này?

-Vì chuyện này có liên quan tới người cậu hận tận xương tủy

-Gia Huy? – Trung vĩ hơi thay đổi sắc mặt

-Sao?

-Được, nhưng tôi không muốn bắt hắn, toi muốn…

Một nụ cười nham hiểm cắt ngang câu nói

-Tôi biết cậu muốn gì. Nhưng chỉ cần cậu bắt được người này thì cậu làm gì hắn thì hắn cũng không phản kháng.

Một tấm ảnh chụp cô gái mặc đồng phục xinh xắn được đưa lên bàn, kèm theo một tai nghe nhỏ.

-Gì đây? –Trung Vĩ cau mày

-Cậu là do tôi thuê, cậu phải đeo cái này khi làm việc, tên kia tùy cậu nhưng cô gái này…cậu phải hành động theo lênh tôi

Trung vĩ nhếch môi cầm lấy 2 thứ lên bàn đứng dậy đi ra không quen tặng người còn lại một câu

-Người như cậu không nên có điểm yếu. nếu không sẽ có kết cục như tên kia thôi.

Cánh cửa lạnh lùng khép lại, đeo lại cái tai nghe, giọng nói rất nhỏ mấp mấy trên môi

-Nếu là điểm yếu của tôi thì ai động vào đều phải chết.

*NGÀY QUAN TRỌNG

Hôm nay là sinh nhật hắn. vì món quà có trục trặc vào thời điểm cuối mà nó đã phải làm việc cật lực nhiều khi trong đầu cứ nghĩ

-Tại sao nó bay ra đó được nhỉ?

Nhưng quá bận rộn suy nghĩ ấy cũng không kéo dài trong đầu nó. Hôm nay là “hạn cuối” rồi nhưng nó vẫn đang lúi húi làm cho xong phần cuối “dự án”

Cộc..cộc….

-Ai đó?

-Voi con? Em làm gì vậy? biết hôm nay ngày gì không còn nằm trong đó? –Mạnh Khang gọi nó

-Biết rồi, em sắp xong rồi em xuống ngay.

Mạnh Khang đi được một lúc thì nó hoàn thành tác phẩm, nhìn tổng quan lại nó “chịu không nổi”

-TRỜI ƠI SAO THẤY GHÊ QUÁ VẬY NÈ CHỜI

Xuống nhà nó thấy mọi người đều có mặt đông dủ.

-Em làm sao vậy?

Hắn nhìn nó không khỏi tò mò.

-Hok…hông sao

Bảo như hí hửng lôi hộp quà giấu sau lưng chìa ra trước mặt hắn

-Anh ơi!!! Em tặng cho anh nè

-Ngày gì tự nhiên tặng quà?

-Chời ơi….sinh nhật anh cũng hông nhớ hả?

Hắn ngẫm ngĩ một lúc rồi gật đầu

-Đúng rồi. CÁm ơn em.

Mạnh Khang cũng tặng cho hắn một hộp quà được gói cẩn thận. NÓ ngồi đó, nhìn hắn thấy trong lòng hơi xót xa. Những năm trước sinh nhật hắn đều như vầy thôi sao?, tại sao tới ngày sinh của mình mà hắn cũng không nhớ nổi. thật sự cuộc sống của hắn như thế nào? Nó thấy sự cô độc bao quanh con người hắn, điều đó luôn khiến nó muốn dành cho hắn một sự ấm áp đặc biệt.

-Làm gì ngẩn người ra vậy, biết hôm nay sinh nhật anh không?

Thấy nó ngồi thẩn thờ hắn béo má nó. Tay giơ giơ 2 món quà

-Biết sao hok.

-Tốt

Hắn bỏ hộp quà xuống chìa tay ra trước mặt nó

Nó gãi đầu cười trừ

-Hì hì…biết nhưng hông có chuẩn bị quà

-Cái gì? Em làm vợ như vậy đó hả?

Mạnh Khang “đổ dầu vào lửa”

-Ui chùi ui , Voi con à em tệ quá đi hà. Như vậy sao có thể làm vợ người ta chớ

Bảo Như tặng cho Mạnh Khang cái nhéo đau điếng

-Ui da…

-Anh làm ơn bớt nói dùm em. Ai nói chị Đường Du không có quà chứ. Chị ấy chuẩn bị cả tuần rồi đó đúng hok chị?

Bảo Như nhìn nó hy vọng trong khi đâu biết nó chỉ muốn giếm lun cái đống “bùi nhùi” đó. Thà bị hắn đánh đòn còn hơn chịu Mất mặt

-Ơ…ơ quà, quà hả????

-mau lên, đưa cho anh

NÓ đang ấp úng thì hắn cứ hối. nó đành ủ rũ lê bước lên phòng lôi cái hộp nó định giấu suốt đời ra.

-Có rồi kìa

Mạnh Khang hào hứng xen lẫn tò mò nhìn nó từ trên lầu đi xuống tay cầm cái hộp

-Đưa anh koi!

Hắn đã giật lấy cái hộp nhỏ từ tay nó nhưng nó vẫn “nuối tiếc” không chịu buông.

-Thả ra ngay

Hắn trừng mắt giật mạnh

Mạnh Khang và Bảo Như “hồi hộp” nhìn hắn từ từ mở hộp quà.

-Cái…cái gì đây?

Hắn chau mày nhìn một cái khăn len “tơi tả”

-Cái…cái đó…

-Chời ơi, voi con em có bỏ nhàm quà vào không vậy?

-Em dám lấy nùi giẻ tặng anh hả?

Nó không nói nên lời khiến tình hình càng thêm “căng thẳng”

Bảo Như rất muốn bênh vực nó nhưng nhìn cái khăn len “lỉa chỉa” những sợi len Bảo Như không nói được câu nào

-Cai này hông phả nùi giẻ, là…là khăn em tự đan đó. Đáng lẽ rất đẹp nhưng…cặp đôi quái vật nhai mất rồi….^%*&^&*&()&*

Nó ngồi giải thích một hồi mọi người mới nhận ra “chân tình” cuả nó.

-cũng không tới nỗi nào.

Hắn không trách cứ nó nữa mà lấy cái “nùi giẻ” choàng lên cổ.

Tuy không thể hiện ra mặt nhưng trong lòng thấy ấm áp lắm, một món quà tự tay người hắn yêu cất công làm tặng. Cái khăn đột nhiên đẹp hơn bao giờ hết, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Thấy hắn đầy tâm trạng nó lên tieng

-Sao không có bánh kem?

-Voi con , em không biết rồi. trước giờ Huy nó không tổ chức sinh nhật bao giờ cũng không thích có bánh kem vào ngày sinh nhật

-Sao? kỳ vậy

Hắn ngồi đó không trả lời làm nó càng cảm nhận rõ hơn sự cô độc trong cuộc sống của hắn. nó hớn hở

-vậy giờ em đi mua bánh nha

-Không thích, em ở nhà đi

-Nhưng em thích, phải thổi nến mới là ngày sinh nhật.

Nó không đợi hắn nói tiếp đứng dậy chạy ù lên phòng lấy áo khoát rồi hớn hở chạy xuống.

-Thưa thiếu phu nhân xe chuẩn bị xong rồi

-Dạ, cám ơn bác

Hắn cũng chuẩn bị đứng dậy

-Anh đi với em

-Không, nhìn thấy trước bánh sinh nhật của mình khi ước điều ước không thành hiện thực được đâu

Nó cưới rạng rỡ chạy ra xe.

Hắn nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của nó tâm trạng thật hỗn độn. không hiểu sao lúc này hắn không muốn rời xa nó nửa bước

Trên xe nó thấy rất vui và háo hức. nó muốn xem khuôn mặt hắn khi thấy cái bánh sinh nhật đầu tiên trong đời, thấy hắn ước và tò mò không biết trong điều ước của hắn có nó hay không

Mải mê với những ý nghĩ tới khi vệ sĩ mở cửa xe nó mới giật mình thấy đã tới tiệm bánh

-Thưa, tới rồi ạ

-À..cám ơn

Nó chạy nhanh vào một tiệm bánh nhỏ bên đường, chọn một cái bánh bắt kem tỉ mỉ nhất, chiếc bánh dùng 2 màu chủ đạo là xanh lá làm nôi bật màu kem trắng.

Tính tiền xong nó chợt nghĩ ra một ý tưởng

-Cho hỏi ở đây có bán pháo hoa không?

-Không , nếu muốn mua cháu qua cửa hàng phía bên kia đường nhé

Cô bán bánh chỉ cho nó một cửa hàng trang trí xinh xắn.

Cám ơn xong nó mang bánh ra xe nói với tên mặc vest đen đang đứng đó

-Anh cầm bánh vào xe đi, tôi qua phía kia đường mua thêm đồ sẽ quay lại ngay

Người mặc vest đen hơi phân vân nhưng nó đã kịp chạy mất.

-thiếu phu nhân

Két..t..t..t..

Chưa kịp chạy tới chỗ nó thì 2 chiếc xe không biết ở đâu chặn lối tên vệ sĩ, chiếc xe gần nó mở cửa, một người thanh niên bước xuống lại gần làm nó ngạc nhiên

-Làm gì vậy?

-Cô là Đường Du?

Nó chưa kịp trả lời thì một cái khăn đã bịt kín mũi và miệng nó, nó không cảm thấy gì nữa chỉ thấy đầu óc bắt đầu mụ mị và cảm giác người nó đang được người thanh niên lạ mặt kia bế lên.

-Thiếu Phu nhân…

Tên vệ sĩ bị 3 , 4 tên khác làm vướng tay. Xử lý bọn này đối với anh ta không khó nhưng mọi việc xảy ra quá nhanh khi anh ta đánh cho bọn người kia bỏ lên xe tháo chạy cũng là lúc người mà anh ta được lệnh phải bảo vệ cũng bị những người lạ mặt bắt lên xe đi mất.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 26

-Câu làm gì mặt mày đăm đăm vậy?

Mạnh Khang hỏi khi hắn cứ ngồi đó nhìn ra cổng, nó đi được một lúc rồi , hắn thấy trong lòng không yên tâm tí nào. Chưa kịp trả lời thì điện thoại hắn rung lên

-Thiếu..thiếu gia, thiếu phu nhân…bị bắt rồi

Chỉ cần nghe tới đó hắn thấy trái tim bắt đầu đập thật nhah, đầu hắn nóng cả lên. Ánh mắt thay đổi làm Mạnh Khang không hiểu

-Sao vậy?

-Tiểu Du, bị bắt cóc

Mạnh Khang tỏ vẻ mặt như không tin vào mắt mình. Đứng dậy Mạnh Khang nhìn hắn

-Chúng ta đi thôi

-Đi đâu?

-đi tìm

Mạnh Khang rất ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của hắn. thật ra anh ta đâu biết trong lòng hắn đang như lửa đốt. Hắn đi vào nhà ngồi xuống ghế sofa giọng vẫn lạnh lùng như âm vực không như thường

-Không phải tìm, người bắt Tiểu Du nhất định có ý đồ vì vậy chúng sẽ liên lạc với ta trước.

Mạnh Khang thật sự ngạc nhiên trước sự nhẫn nại của hắn.

Nó thấy hơi chóng mặt mình mẩy ê ẩm. mở mắt nó thấy trước mặt là khung cảnh hoàn toàn xa lạ

-Đây là đâu?

Vẫn không hiểu chuyện gì thì một giọng nó từ từ tiến lại gần nó

-Tỉnh rồi hả cô em?

Nó thấy trước mặt là người hoàn toàn xa lạ, nếu không lầm thì đây là một khi nhà máy bỏ hoang.

Muốn nhúc nhích nhưng không được nó mới biết mình bị trói chặt vào cái ghế đang ngồi.

-Anh bắt cóc tôi làm gì?

Thấy nó vẫn khá bình tĩnh Trung vĩ cười gian trá

-thông minh quá. Nhưng yên tâm cô em không

phải đối tượng của anh. Anh chỉ cần thằng chồng em thôi

-Gia Huy…?

-Cái thằng khốn đó. Lợi dụng công ty nhà tao đang thất thế, ép gia đình tao tới bước đường cùng phải bán công ty cho nó với giá rẻ như bèo. Tao phải trả thù.

Ánh mắt Trung Vĩ sắc như dao làm nó thấy lạnh buốt nơi sống lưng. Nó không lo cho bản thân mà chỉ lo cho hắn. Bây giờ nó mới thật sự hiểu rõ vì sao hắn đưa cho nó một bảng danh sách dài, vì sao lúc nào hắn cũng cho người theo sát nó. Vì nó là điểm yếu duy nhất của hắn.

Nó cố gắng nới lỏng dây trói ở 2 tay đang bị trói sau lưng.

-Phải trốn khỏi đây, không thể liên lụy Gia Huy được…!

Trung Vĩ đã ra ngoài từ nãy. Hắn ra lệnh cho 2 tên đứng ngoài

-Canh chừng cô ta cẩn thận

Nói rồi hắn bước ra xa, chiếc tai nghe trên tai nhấp nháy đèn báo tín hiệu cuộc gọi tới.

-Chào sếp

-Mọi chuyện sao rồi?

-Bắt được rồi

-Ừm, tôi muốn cậu giúp tôi làm một việc nữa, sau khi xong, cậu muốn làm gì kẻ thù của cậu cũng được

-Ok, chuyện gì?

-HỪ…thử coi vợ hắn gan lỳ như thế nào. Nhưng tuyệt đối….

-Không được động tới con nhỏ đó chứ gì?

Cuộc thỏa thuận chấm dứt Trung Vĩ cười cười

-Ha ha vụ này lời to, vừa trả được thù vừa có tiền nữa chứ, bọn nhà giàu ngu thật.

Cách đó không xa một chiếc xe đậu nơi khó thấy nhất, người trong xe vẫn đeo tai nghe ra lệnh

-Gọi cho cô ta được rồi.

-Vâng

*BUỔI CHIỀU:

Nó bị bắt cũng khá lâu, hắn tuy bình tĩnh nhưng trong lòng rất nôn nao

-“sao vẫn chưa điện thoại, không lẽ mình đoán sai?”

Hắn đang thắc mắc thì điện thoại lại rung

-“tin nhắn”

From: 0908******

Nội dung chỉ ngắn gọn một dòng địa chỉ và hình nó đang bị trói trên ghế kèm theo câu nói quen thuộc của bọn bắt cóc: phải đi một mình

Không suy nghĩ nhiều hắn lao ra xe chạy thật nhanh ra ngoài không nói với ai câu nào, Mạnh Khang nhanh nhẹn cùng vài tên vệ sĩ bám theo sau.

-“sắp được rồi”

Nó đang cố gắng nới lỏng dây trói dù tay đã rướm máu , đau rát. Cùng với sự đau buốt ngày càng tăn thì sợi dây lại càng nới lỏng hơn cho tới khi tuột khỏi tay nó.

-“Được rồi”

Nó mừng quýnh nhanh chóng cởi dây trói ở chân, quan sát xung quanh chỉ có một cửa sổ bị bít bởi những cành cây bên ngoài

Không nghĩ gì nhiều nó nhanh nhẹn lợi dụng thân hình nhỏ nhắn lấy cái ghế làm bàn đạp chui ra khỏi cửa sổ.

-A… ui da, đây là..rừng sao?

Nó không ngờ xung qanh ngôi nhà này là rừng núi như vậy, điều đó đồng nghĩa với cơ hội nó chạy đi kêu cứu là rất khó.

-Cứ chạy khỏi đây đã.

Cạch…

Trung Vĩ mở cửa bước vào nụ cười đắc ý

-Ha ha, chồng cô sắp….

Mặt Trung Vĩ bỗng biến sắc, hắn muốn điên lên lao ra cửa hét lớn

-CÁC NGƯỜI CANH GÁC KIỂU GÌ VẬY HẢ?

-sao? – đám người canh gác nhìn Trung Cĩ một cách khó hiểu càng khiến anh ta tức giận

-ĐỒ NGU, CON NHỎ TRỐN RỒI MAU ĐI BẮT VỀ ĐÂY

Đám người đó lao vào khoảng rừng cây trước mặt tìm nó.

Còn nó, sau khi thoát khỏi ngôi nhà nó chạy thục mạng mong sớm tìm được đường lộ để thoát thân. Nhưng càng đi càng thấy rừng cây dày đặc , nó đã mệt và đuối sức lắm rồi

-Mau lên, qua bên đó tìm đi

-“Chết rồi”

Đám người của Trung Vĩ đã đuổi tới nơi, chân nó thì sưng tấy nên việc bỏ chạy bây giờ rất khó khăn. Nó trốn vào một bụi cây to , ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Đang hồi hộp thì một bàn tay bịt chặt miệng nó

-Suỵt…..

Hốt hoảng nó quay lại nhìn , nó không ngờ lại gặp cô ta ở đây.

Tuy không muốn nhưng thà đi với cô ta còn hơn bị bọn người của Trung Vĩ tóm được nó.

-Sao cô biết tôi ở đây?- vừa đi nó vừa hỏi

-CÔ thật ngốc, chuyện cô bị bắt cóc ai cũng biết rồi. tôi không muốn Gia Huy vì cô bị uy hiếp nên mới tới cứu cô thôi

-Ừm…dù cô không có ý tốt tôi cũng cám ơn.

-Hừ…không cần cảm ơn vội đâu

Một nụ cười nửa miệng làm khuôn mặt cô ta trở nên gian xảo vô cùng, nhưng không may là nó không thấy điều đó.

-Chúng ta đi đâu vậy?

-Cứ đi rồi sẽ biết thôi, tôi cứu cô mà

Bây giờ nó không còn lựa chọn, đành phải nắm lấy cơ hội cuối cùng này.

-Tới rồi.

-Đây là đâu….cô…cô định làm gì?

Trước mặt nó không phải đường lộ mà là một ngôi nhà hoang tồi tàn khác. Dự cảm báo có chuyện không lành nó sợ hãi quay người bỏ chạy.

-á..á…á…

-CÔ tưởng lại dễ dàng thoát được sao? tôi không ngu như lũ người kia đâu.

Nó bị 2 tên to lớn giữ chặt còn Đại Ánh thì dùng bộ mặt đắc thắng nhìn nó.

-Đưa nó vào trong đi

-Không, bỏ tôi ra …

Trung Vĩ sốt ruột đi qua đi lại , một tên hớt hải chạy về

-tìm thấy chưa?

-Vẫn chưa, khu rừng ày rộng quá

-KHỐN KIẾP, LŨ NGU MAU ĐI TÌM ĐI

Két..t..t..

Gấp gáp dừng xe hắn một mình bước tới cánh cửa khu nhà hoang

Rầm..m..m..m..

Trung Vĩ đang ngồi trên ghế, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh

-mày tới rồi à?

-Trung Vĩ?

-Nhớ tao chứ, nhờ phúc của mày mà tao mới được như ngày hôm nay.

Không chấp nhất lời thách thức, hắn gằn giọng

-Vợ tao đâu?

-Ha ha , nhìn mày không có vẻ gì là lo lắng. nhưng mày yên tâm, tao đã đưa vợ mày tới nơi tử tế có người chăm sóc đàng hoàng

Hơi nhíu mày, vẻ mặt vẫn lạnh băng, trong đầu hắn đang cố gắng phân tích mọi chuyện

-Tốt nhất mày nên thả vợ tao.

-Không thì sao? À…nhưng còn một cách , nếu mày để tao trút giận biết đâu tao sẽ trả cô vợ xinh xắn đó lại cho mày

Tách***

Trung Vĩ búng tay, bên ngoài một đám người ùa vào trên tay cầm gậy gộc mặt đằng đằng sát khí.

-xử nó đi!

Sau mệnh lệnh của Trung Vĩ đám người kia hung tợn nhào tới vung gậy tới tấp vào mục tiêu

Cầm đầu một tổ chức có nhiều đối thủ trên thương trường lẫn trong thế giới ngầm đám người này không dễ động vào hắn.

Trung Vĩ thấy tình hình không như mình mong muốn , lấy lại bình tĩnh anh ta móc túi lấy điện thoại bấm số cố tình nói cho hắn nghe thấy

-Đánh con nhỏ đó đi!

Chỉ một câu nói của Trung Vĩ hắn bỏ tay xuống đúng lúc cây gậy giáng xuống

Bốp…bốp…

Một cơn mưa gậy trút xuống người hắn. không chống trả vì hắn đang phân vân không biết có thật nó đang trong tay bọn này không nhưng nếu là thật thì hắn không muốn nó phải chịu đau đớn.

-Ha ha ha quả thật con ranh đó là điểm yếu của mày.

ở một phía khác Mạnh Khang và toán vệ sĩ của hắn đang tra tấn một tên khác

-Nói! Bọn mày giấu Voi con ở đâu? –Mạnh Khang nghiêm nghị nhìn tên to con kia đang quằn quại vì đau đớn

-Tôi…tôi không biết

-Giúp hắn khôn ra đi

Sau câu nói của Mạnh Khang đám vệ sĩ lại đánh tên kia tới tấp. máu đã ướt đẫm nhưng tên này vẫn không khai

Cạch…

-Mất thời gian quá.

Mạnh khang lên đạn, cầm súng chĩa thẳng vào tên đang nằm giọng dứt khoát

-Nói hay là chết đây?

Thấy ánh mắt của mạnh Khang không có vẻ gì là hù dọa tên kia run rẩy

-tôi nói , tôi nói. Cô ấy thoát rồi, trốn thoát rồi nên cậu Trung vĩ lệnh bọn tôi đi tìm, đang tìm thì bị anh bắt.

-Trung Vĩ?- Mạnh Khang gãi đầu cố nhớ ra cái tên nghe có vẻ “quen quen”. –À, tên phá gia chi tử.

Biết được thông tin quan trọng Mạnh Khang móc điện thoại bấm số hắn.

Hắn đang nằm dưới sàn, chịu đựng từng trận đòn thì điện thoại rung trong túi.

-Tao muốn nghe điện thoại!

-Gì…???

Trung Vĩ vô cùng ngạc nhiên trước sự bình thản và câu đề nghị của hắn. tên này cười

-Sao? muốn viết di chúc à?

Rầm..m..m

Đang cười hả hê Trung Vĩ giật mình khi cánh cửa lại bị đạp mạnh, Mạnh Khang nhìn trung Vĩ giọng mỉa mai

-Mày mới là người cần viết di chúc

Nhìn sang thấy hắn đang nằm dưới sàn Mạnh Khang cười tươi

-Sao không nghe điện thoại?

-Xin lỗi, tôi bận quá.

Thấy Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ Trung Vỹ tức điên

-ĐỒ KHỐN, SAO MÀY DÁM DẪN THÊM NGƯỜI TỚI

Hắn vẫn còn sức đứng dậy, nhìn Mạnh Khang chờ đợi

-có kết quả chưa?

-Rồi, Voi con trốn rồi, cậu đã bị “lợi dung thân xác”

Chỉ đợi như vậy hắn nhếch môi tới gần Trung Vỹ

-mày tới số rồi!

5 phút sau:

Đám người của trung Vĩ bị vệ sĩ của hắn đánh không ngồi dậy nổi, riêng Trung Vĩ do tự tay hắn chăm sóc.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 27

Nằm dưới đất, tình hình bây giờ đã được thay đổi, hắn một chân dẫm lên người Trung Vĩ giọng đều đều

-Ai sai mày làm ?

-Không ai cả, vì tao thù mày tận xương tùy nên mới muốn trả thù

Nhìn Trung Vĩ hắn nửa tin nửa ngờ, nhưng tình hình không cho phép hắn ở đây lâu

-Đi thôi

Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ theo hắn ra ngoài

-Tìm vợ tôi đi, không tìm được đừng về nữa

Hắn và Mạnh Khang cũng bắt đầu đi tìm, trong lòng hắn đang rối đủ thứ chuyện, nhưng hắn lo cho nó nhiều nhất, những vết thương trên người hầu như không làm hắn có bất cứ cảm giác đau đớn nào.

Trung Vĩ cố gượng dậy thì điện thoại sáng đèn, hắn lượm chiếc tai nghe

-Thất bại rồi!

-Chưa đâu, tôi sẽ chỉ cậu chỗ tìm ra vợ hắn, cậu sẽ tìm ra trước và tiếp tục làm chủ tình hình

-Sao?

-Tại sao cô làm vậy?

Ngồi dưới sàn tay chân một lần nữa bi trói chặt nó nhìn Đại Ánh , ngồi trên ghế đối diện Đại Ánh tặng nó một cái nhếch môi

-Vì tao ghét mày, đây là cơ hội tốt. Ai cũng nghĩ mày bị tên kia bắt đi, nếu tao có giết mày cũng chẳng ai biết, huống hồ gì đây là nơi hẻo lánh

-Cô thật độc ác

Đại Ánh rú lên điên dại

-Ha ha ha độc ác sao? mày muốn nói sao cũng được. chẳng phải mày đã từng thách thức tao?

Nó im lặng, nhìn Đại Ánh nó thấy ghê sợ cô ta

-Sao ? không nhớ à? Chẳng phải lúc ở bệnh viện mày nói nếu tao giết mày tao vẫn thua sao?

-Thì sao?

-thì tao sẽ chứng minh xem mày đúng hay tao đúng. Khi mày chết Gia Huy sẽ là của tao

Dường như con người nó, nét mặt nó luôn tỏ ra bình tĩnh trong những chuyện như vầy. nó nhìn Đại Ánh ánh mắt thách thức

-Vậy sao cô không giết tôi ngay đi?

Ánh mắt căm thù Đại Ánh nghiến răng

-Đâu để mày chết dễ như vậy được. Tao hận mày như vậy thì phải hành hạ mày từ từ cho mày chịu đau đớn đến chết.

Nó nhìn Đại ánh cười nhạt, ánh mắt trống rỗng . nó đã quá mệt mỏi, toàn thân rã rời bây giờ nó chỉ muốn ngủ thôi. Nó nhắm mắt giọng bất cần

-Tùy cô!

Đại ánh càng điên lên , cô ta trừng trừng nhìn nó.

-Mày nghĩ nhắm mắt lại chờ đợi là được sao? tao sẽ cho mày biết thế nào là đau đớn

Đứng dậy Đại Ánh bước tới gần nó. Dùng chân cô ta đạp mạnh lên cổ chân nó

-Chết nè

Cơn đau làm nó mở mắt, Đại ánh tiếp tục đè mạnh chân cô ta lên cổ chân nó. Chân đau làm mặt nó trắng bệch, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản lạ thường

-CÔ thật đáng thương

-Cái gì?-Đại Ánh ngạc nhiên nhìn nó

-Tôi nói cô thật đáng thương, phải hành hạ người khác mới có thể vui vẻ, luôn muốn chiếm đoạt hạnh phúc của người khác và nghĩ rằng có nó sẽ hạnh phúc.

-Mày im đi, nói nhiều

Đại Ánh tức giận dùng cây gỗ gần đó quất mạnh vào người nó.

-Ha ha, sao? biết thế nào là đau đớn chưa

-Nếu hành hạ tôi làm cô thấy vui như vậy thì coi như trước khi chết tôi cũng có ích.

-Được, vậy tao sẽ làm cho mày phải quỳ xin tha

Để chứng minh cho hành động của mình Đại Ánh dùng chân đá mạnh vào người nó, nhiều nhất là vùng bụng

-Mày chết đi.

Đại Ánh dồn bao tức giận vào người nó, do lực tác động quá mạnh khóe môi nó bắt đầu chảy máu.

-sao? mày thấy thế nào? Bây giờ ai thắng ai thua đây?

Nó mệt mỏi không trả lời, mồ hôi túa ra trên trán , trong đầu nó bây giờ chỉ còn lại hình ảnh của hắn mà thôi, bấc giác môi nó mấp mấy

-Gia…gia Huy..

-Ha ha thật tội cho mày, đừng nghĩ gia Huy sẽ tới đây cứu mày. Đừng hy vọng nữa.

Nó nằm dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch, toàn thân rã rời. nhìn nó mà Đại Ánh hả dạ vô cùng

-Chưa hết đâu, tao còn một món quà nữa dành cho mày đây.

Lấy trong giỏ ra một con dao nhỏ, cúi xuống bên nó

-tao sẽ cho mày chết thật khó coi

Đại Ánh không ngần ngại đưa con dao sáng choang sắc nhọn lên khắp mặt nó, cô ta muốn thấy vẻ sợ hãi của kẻ thù nhưng nó vẫn không biến sắc

-Được, mày giỏi lắm để coi mày còn cứng đầu được bao lâu.

Đại Ánh vung con dao sắc bén định rạch một đường trên mặt nó thì một giọng nói làm cô ta khựng lại

-Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?

Quay lại, phía sau cô ta là Trung Vĩ, người của Trung Vĩ nhiều hơn nên tất nhiên anh ta chiếm ưu thế

-Sao anh biết chỗ này?

-Cô không cần biết, chỉ cần trả lại “vật phẩm” cho tôi

-Không đời nào, cô ta là của tôi.

Cạch….

-Thật phiền phức

Nói một cách chán nản Trung Vĩ đồng thời lên đạn chỉa súng vào đầu Đại Ánh

-Anh dám?

-Thử nhé

Khuôn mặt thích thú đó khiến Đại Ảnh biết mình đang đối mặt với một tên liều mạng.

Thấy cô ta im lặng Trung Vĩ nhếch môi

-Đưa con nhỏ đó đi

Một tên thuộc hạ tháo dây trói, bế nó lên. Nó vẫn mở mắt nhưng không phản kháng cũng không nói gì, nó đã kiệt sức.

Nhìn Đại Ánh Trung Vĩ mỉa mai

-Bây giờ tôi biết vì sao tên Gia Huy chọn con nhóc đó chứ không phải cô rồi

-Cái…cái gì?

-Cô ….. Quá tầm thường ha ha ha

Để lại một tràng cười dài Trung Vĩ bỏ đi. Đại ánh nắm chặt tay ánh mắt căm tức

-Đồ đê tiện!

Đưa nó tới một nơi cách đó không xa, cuối cùng nó cũng được ngồi dựa lưng vào một gốc cây. Trung Vĩ ra lệnh cho đám thuộc hạ

-Gọi cho chồng cô ta đi

Quay sang Trung Vĩ nâng cằm nó đưa chai nước đút cho nó một ít nước

-Thấy chưa, ở chỗ anh sung sướng không chịu, bỏ trốn làm gì bây giờ thương tích đầy mình.

Nhìn nó Trung Vĩ bỗng thấy thích thú

-Cô em cũng xinh nhỉ?

-Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra ngay

Hắn và Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ đứng phía sau giọng đầy đe dọa

Nhìn sang nó hắn hơi nhíu mày

-Trung Vỹ?

-À…đừng có nhìn tao như vậy, không phải tại tao đâu.

Ngồi xuống Trung Vĩ cầm dao kề sát cổ nó

-Nhưng nếu bây giờ mày không chịu nhượng bộ thì kết quả cuối cùng là …tại mày đó

-Mày muốn sao?

-Ha ha, mày biết mà.

Hắn quay sang Mạnh Khang

-Tất cả không được xen vào

Trung Vĩ đắc ý

-Xử nó đi

Đám người kia hùng hổ cầm gậy xông vào

-Gia Huy cẩn thận

Sau tiếng của mạnh Khang một cây gậy vụt mạnh từ phía sau khiến hắn khụy xuống. khuôn mặt vẫn không tỏ ra một chút sắc thái.

-Gia…Gia Huy…

Nó thấy tất cả, nghe tất cả môi mấp mấy gọi tên hắn, không biết hắn nghe không chỉ thấy ánh mắt hướng về phía nó.

-CÔ…cô làm gì vậy?

Mọi người bất ngờ trước hành động của nó, nó nắm lấy tay cầm dao của Trung Vĩ đang kề ngay cổ ấn vào cổ mình. Một vệt đỏ lan ra làn da trắng. nó nhìn sang hắn nói giọng tức giận

-Em thà chết còn hơn nhìn anh như vầy, thà chết không làm gánh nặng của anh.

-Ngốc…ngốc…em thật ngốc!

Hắn la nó nhưng ánh mắt dịu dàng , không đợi thêm nữa hắn bắt đầu chống trả lại bọn người kia , Mạnh Khang và đám vệ sĩ cùng xông tới.

Một cuộc hỗn chiến xảy ra trong tích tắc, hắn lao về phía Trung Vĩ ánh mắt anh ta đang hoang mang.

-Khốn kiếp, nếu không giết được mày tao sẽ cho mày phải sống trong hối tiếc.

Ôm nó đứng lên Trung Vĩ ấn mạnh dao cứa vào cổ nó. Những dòng máu đỏ chảy xuống làm bao nhiêu quyết tâm của hắn cũng trôi theo

Phía xa một người tai đeo tai nghe đang dùng ống nhòm quan sát tất cả

-Thưa cậu, tên đó giết cô gái thì sao?

-Hắn không dám cãi lời tôi đâu, vở kịch này hay thật

-Nhưng hắn vào đường cùng rồi biết đâu…

-Thì cứ đợi mà xem, dù sao hắn cũng đã làm trái ý tôi anh nghĩ tôi nên cho cậu ta sống tiếp không?

Một đường cong nham hiểm ẩn hiện trên gương mặt đó. Hắn thích thú nhìn ra phía xa

-Không được động tới vợ tao. nếu không đừng trách

-Ha ha thử xem –con dao mỗi lúc một cứa sâu vào cổ nó

Hắn đau lòng lắm, giọng thương lượng

-Vậy tao sẽ thay chỗ cô ấy

Ngẫm nghĩ vài giây Trung Vỹ mỉm cười

-Được. Mày lại đây

Nhanh chóng Trung Vỹ đẩy nó về phía Mạnh Khang một tay cầm súng chĩa vào đầu hắn.

-Ha ha lần này mày hết đường thoát

Cạch..**

Trung Vỹ ánh mắt ngập trong thù hận, tay lên đạn nhắm thẳng vào đầu hắn

-Voi con….-Mạnh Khang ngạc nhiên thấy nó khập khiễng bước ra khỏi nơi an toàn ánh mắt trống rỗng bước lên phía trước

-ĐỒ NGỐC EM LÀM GÌ VẬY?

Hắn hét lên như muốn tỉnh dậy và làm chủ hành động của mình, nhưng nó không quan tâm, nhìn thẳng vào Trung Vĩ nó nói đủ nghe

-Tôi phải làm sao mới cứu được anh ấy?

-Cái…cái gì? Cô em điên à? –Trung Vĩ nhếch môi chế giễu. nhưng nhìn ánh mắt nó hắn ngừng cười. móc trong túi ra một khẩu súng ngắn ném về phía nó

-Tôi không biết trong đây còn đạn không, bây giờ cô em dùng súng bắn vào đầu mình nếu súng hết đạn thật thì cô em chết, hắn cũng phải chết. Nếu cô còn sống được thì tôi tha hắn.

-MÀY ĐIÊN RỒI –Mạnh Khang tức giận, nhìn sang nó Mạnh Khang kéo nó về

-Đừng nghe lời hắn…

Chưa nói hết nó đã tuột khỏi tay Mạnh Khang cúi xuống cầm lấy cây súng.

-Voi con….

-Tôi sẽ thử

-Ha ha ha tuyệt, nào để xem sống hay chết đây

Trung Vĩ thích thú quan sát từng cử động của nó. Cầm súng chỉa vào đầu mình nó hướng ánh mắt về phía hắn đang nhìn nó giận giữ. Nó chỉ mỉm cười, tay nhẹ nhàng lên đạn

Cạch…***

Mọi ánh mắt đổ dồn vào nó.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 28

Đối với hắn thời gian như ngừng lại người hắn tê cứng trái tim hắn đập thật nhanh ánh mắt nhìn chăm chăm người con gái trước mặt.

Nó vẫn đứng đó, thản nhiên cầm khẩu súng đã lên đạn bóp cò

**Tách***

Mọi người đều như ngừng thở chỉ duy có nó là thấy thoải mái một cách lạ lùng, vì nó biết dù sống hay chết thì cũng sẽ bên cạnh hắn.

-Khôn..g…không có đạn –Mạnh Khang thở ra nhẹ nhõm.

Quay sang Trung Vĩ Mạnh Khang gằn giọng

-Thằng khốn, súng không có đạn mày thua rồi thả Gia Huy ra.

Trung Vỹ vẫn giữ vẻ đắc ý, cười vang

-Ha ha ha ha tụi mày ngu hết biết, mày nghĩ tao sẽ giữ lời sao?

-MÀY…

Mạnh Khang tức lắm nhưng giờ sinh mạng hắn đang nằm trong tay Trung Vĩ nên cũng không thể làm gì được.

-Ha ha Gia Huy, kéo dài làm gì đằng nào mày cũng phải chết thôi.

Ánh mắt sáng lên tia đắc chí xen lẫn thù hận, Trung Vĩ ấn sát súng vào đầu hắn tay chuẩn bị bóp cò

**Cạch ** Cạch**

-Nếu mày cũng hết muốn sống thì bóp cò đi.

Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ phía sau đồng loạt chỉa súng vào Trung Vĩ. Nhưng ý muốn bào thù của hắn lớn hơn tất thảy nỗi sợ.

-Được, vậy tao với mày chết cùng nhau vậy.

Bốp….

-Á..á..

Chưa kịp bóp cò thì phía sau một vật nặng và cứng đập mạnh vào đầu làm Trung Vĩ choáng váng ngả ra đất. hắn nắm bắt cơ hội đá cây súng ra xa lao tới bên cạnh kéo nó sát vào người.

-Bắt hắn đi.

Mạnh Khang cùng người của hắn tiến tới phía Trung Vĩ.

-Mày thua rồi!

Ánh mắt tức giận Trung Vĩ nhìn về phía người đã đánh hắn, là Đại Ánh

-Con khốn, mày có biết mày đang làm gì không

-Tôi phải bảo vệ Gia Huy

Mạnh Khang đã chỉa súng vào Trung Vỹ.

Hắn nhìn nó, nó đã đuối sức, nãy giờ nó cố gắng gượng

-Tiểu Du, em có đau lắm không?

-Em…

Chưa nói được gì nó đã lịm đi, cơ thể không còn nghe theo ý nó nữa

-Tiểu Du!

Hắn ôm nó vào lòng bế nó lên.

-Cậu tính xử hắn sao đây Huy?

-Tùy cậu.

Hắn đang quay gót bỏ đii thì Trung Vĩ hét với theo

-ĐỒ HÈN NHÁT, MÀY CÓ GAN QUAY LẠI ĐÂY CHO TAO

-Câm miệng đi mày chết chắc rồi

Không hiểu suy nghĩ như thế nào mà hắn quay sang

-Về thôi Khang

-Nhưng còn hắn?

-Tha cho hắn đi

-Sao…?

-MÀY SẼ HỐI HẬN CHO MÀ XEM. –Trung Vĩ nói với theo

Tuy thắc mắc nhưng Mạnh Khang cũng theo hắn ra xe.

Mạnh Khang nhìn hắn đang ôm chặt nó

-Chẳng giống cậu tí nào . Sao lại tha cho hắn

Ánh mắt vẫn không rời khỏi nó vẻ mặt trầm ngâm hắn thở hắt ra

-Tôi không muốn nhúng tay vào những việc như thế này nữa. Bây giờ tôi có thứ quan trọng hơn cần phải bào vệ!

Nhìn sang nó Mạnh Khang phần nào hiểu được cảm giác của thằng bạn thân.

Mấy chiếc xe bắt đầu lăn bánh bỏ lại Trung Vĩ và Đại Ánh.

-Gia Huy, em mới là người cứu anh mà

Ánh mắt cô ta buồn man mác, nhìn thấy mà Trung Vĩ càng tức giận

-CON NGU , MÀY LÀM HỎNG CHUYỆN RỒI

Trung Vĩ bật dậy với lấy khẩu súng chĩa thẳng vào Đại Ánh, khuôn mặt hằn lên những đường nét giận giữ khiến Đại Ánh hoảng sợ tột độ.

**Đoàng***

Âm thanh vang lên giữa khu rừng núi vắng lặng.Một dáng người gục xuống máu dần loang ra thấm xuống mặt đất

***

Chiếc xe dừng lại, hắn bế nó vào nhà bước chân gấp gáp

-Thiếu gia…thiếu phu nhân bị sao vậy?

-Mau gọi bác sĩ

-Va…vâng!

Bảo Như sốt ruôt ở nhà đợi tin cũng lo lắng

-Chị Đường Du bị gì vậy ? có chuyện gì….

-Không sao, có gì anh từ từ kể cho em nghe.

Đặt nó lên giường , nhìn nó bị thương khắp người mà hắn thấy lòng se lại

-Tiểu Du, xin lỗi em

*1 Tiếng sau

Vị bác sĩ vừa khám cho nó xong quay sang hắn, mạnh Khang và Bảo Như

-Bị thương nhiều quá, cô ấy chịu đựng được quả thật không phải dễ

-Vậy có gì nghiêm trọng không?

-Chân bị thương rất nặng. Tạm thời không nên cử động nhiều. Nếu muốn di chuyển có lẽ nên dùng xe lăn hay nạn sẽ tốt hơn.

-Còn những vết thương khác? Lúc nãy thay đồ em thấy toàn thân chị ấy đầy vết thương.

Bảo Như lo lắng nhìn bác sĩ, riêng hắn nghe tới đây cũng thấy nhói nơi lồng ngực

-Những vết thương đó cũng cần thơi gian tĩnh dưỡng mới hết được, nhưng trong vài ngày tới có thể cơ thể sẽ rất ê ẩm và đau nhức.

-Ông thêm thuốc giảm đau vào thuốc chứ? –Hắn chau mày

-Ừ, đây là toa thuốc

Bác sĩ đi rồi, Mạnh Khang và Bảo Như cũng đã về phòng hắn ngồi kế bên nhìn nó nhắm nghiền mắt hơi thở nhè nhẹ hắn cảm giác thật yên bình những chuyện xảy ra hôm nay như một giấc mơ vậy. Không, nói đúng hơn là một cơn ác mộng thì đúng hơn.

Lấy tay vuốt mái tóc nó hắn hôn nhẹ lên trán

-Anh yêu em , rất nhiều.

Cạch***

-Chuyện gì?

-Tất cả là do anh bày ra đúng không?

-Tại sao tôi phải trả lời cô

-Anh thật độc ác

-HỪ…Đáng lẽ cô nên cám ơn tôi nếu không bây giờ người phải chết là cô rồi

-Hắn cũng là người của anh vậy mà anh cũng…

-Nói nhiều, cô giữ được cái mạng là được rồi, biến đi

-Anh….

-ĐI RA

Rầm…

Cánh cửa giận giữ đóng mạnh. Một âm thanh trầm trầm nhưng có chút ranh mãnh

-Hừ…hết giá trị lợi dụng cô cũng sẽ như tên Trung Vĩ thôi.

*SÁNG:

Ánh sáng làm hắn chói mắt. mệt mỏi mở mắt nhìn sang bên giường hắn không thấy nó đâu.

**Cạch…***

Hướng về phía âm thanh hắn thấy nó đang đứng nơi cửa sổ, ánh mắt vô hồn, tay cầm súng vừa lên đạn

-Tiểu Du? Em làm gì vậy?

Bước tới gần nó hơn hắn bất giác run sợ khi nó cầm súng chĩa thẳng vào đầu

Không hiểu sao hắn không thể cử động, không thể bước tới bên nó. Một nụ cười nhạt nở trên môi nó nhìn hắn nhưng ánh mắt thì ở rất xa

**Đoàng***

Âm thanh chói tai vang lên nhưng hắn không nghe thấy gì, mọi việc bây giờ như một cuốn phim mà nhân vật chính là hắn và nó.

Nó khụy xuống tay buông rơi khẩu súng , khoảnh khắc đó thời gian như ngừng lại và hắn cũng muốn ngừng thở trái tim tê buốt một cảm giác khủng khiếp xâm chiếm tâm hồn.

-Tiểu Du?

Khó khăn lắm hắn mới bước được vài bước tới chỗ nó đang nằm. máu loang lổ khắp nơi , ôm nó vào lòng hắn thấy đôi mắt nó bây giờ đã lạnh, hơi thở ấm áp cũng không còn. Chỉ còn một điều trong đầu hắn bây giờ, hắn đã mất đi người con gái hắn yêu . mãi mãi ….Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 29

Siết chặt nó trong tay, ánh sáng ban mai chiếu vào khuôn mặt lạnh băng không cảm xúc của hắn, môi không ngừng mấp máy

-Tiểu Du….

Ánh sáng chiếu vào mắt làm hắn chói lòa, khép chặt mi rồi khẽ mở to đôi mắt nâu, những tia sợ hãi như còn in hằng trong ánh mắt. làm hắn nhận ra đó chỉ là một cơn mơ. Nói đúng hơn đó là cơn ác mộng mà hắn không bao giờ muốn gặp lại

-Gia Huy?

Nhìn sang nó hắn như vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, còn nó nhìn hắn ánh mắt lo âu nhìn những giọt mồ hôi trên trán hắn

-Anh sao vậy?

-Em dậy rồi à?

-Ừm

Nó khẽ chuyển mình nhưng không thể nào cục cựa nổi, toàn thân nó ê ẩm rã rời. Phía dưới chân nó thấy đau buốt không thể nào nhúc nhích nổi, nhưng nó không muốn hắn lo lắng, không tỏ ra mình đang bị cơn đau hành hạ nó nhìn hắn

-Em khát quá.

Hắn quay người sang rót một ly nước cho nó, nhưng khi nó đưa tay ra thì hắn cẩn thận đỡ nó dậy kề ly nước sát miệng đút cho nó.

-Đừng có cố nữa ngốc.

Nó không nói gì , thật sự sau một ngày dài như hôm qua bây giờ cổ họng nó đã khát khô rồi.

Uống xong nó gượng mình ngồi dậy

-Chân voi em định làm gì?

-Thì…em đi đánh răng thay quần áo nữa

Nhấn nó nằm xuống giường hắn nghiêm khắc

-Không được, em phải nằm một chỗ cho tới khi khỏe hơn.

-Nhưng….

-Đây là lệnh

Nó xị mặt nằm im, dù sao nó cũng không muốn bước khỏi giường cho lắm vì cả người đều đau nhức.

-nằm im đó, anh đi lấy thức ăn cho em.

-Ừm…

Hắn đi rồi nó nằm suy nghĩ vẩn vơ, tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm nó cũng hơi ngỡ ngàng.nó thầm cảm ơn ông trời đã cho hắn an toàn ngồi bên giường nó vào sáng nay.

Nghĩ tới những nguy hiểm đã qua nó lại nhớ tới Đại Ánh, “tại sao cô ta lại biết nó ở đó?”, “tại sao cô ta lại độc ác tới như vậy?”. “có nên nói cho Gia Huy ý định của cô ta?” “nhưng cô ta đã cứu gia huy”

Suy nghĩ một hồi nó quyết định giấu hắn việc Đại Ánh coi như cám ơn cô ta đã cứu hắn cũng như để hắn không phải vì nó mà lo lắng.

-Đang suy nghĩ gì đó?

Nhìn ra cửa nó thấy hắn đã quay trở vào với một khay thức ăn trên tay.

-Sao nhìu vậy?

-Em là voi mà

-Anh vô duyên wa điiiiii

Nó nhăn mặt , hắn đến bên giọng ra lệnh.

-Há miệng ra

Liếc nhìn tô cháo bự chảng nó quay sang nhìn hắn

-Không ăn cháo đâu

-Sao? hay em mún anh mớm cho em?

-Hả..hả…tất ..tất nhiên là hok òi

Hắn đắc thắng

-Vậy mau há miệng cho to đi

Nó nhăn mặt há to miệng hắn thổi thổi vài cái rồi “đổ” thìa cháo vào miệng nó.

-Tốt

Cứ như vậy bụng nó từ từ “phình” lên no căng. Uống thuốc xong hắn cũng vẫn ở đó không đi đâu, không hiểu là sách gì mà thấy hắn cứ suốt ngày đọc hết quyển này tới quyển khác. Nếu không phải đang “dưỡng thương” thì nó đã nhào tới giật quyển sách xé từng trang…bỏ vào miệng….nhai …nuốt luôn cho rồi.

-Ê…

-GÌ ?

Hắn trả lời nhưng không nhìn nó, bực mình nó lén lén ngồi dậy, thật nhẹ nó vén chăn bước xuống giường. người nó vẫn còn hơi ê ẩm nhưng nó không ngờ chân nó lại đau đến như vậy. Đi cà nhắc nó tới bước ra cửa mà hắn không hề hay biết cho tới khi tiếng cửa bật mở , giật mình hắn bước tới nắm tay nó

-Em làm gì vậy?

Nó giận dỗi:

-Xuống nhà chơi

-Kai gì? Đã nói nằm im sao k nghe?

-thì có ai chơi với mình đâu nằm đây chi

-Ha?

Hắn chau mày, hôm nay nó ỷ …bị thương dám nói mỉa hắn. k thèm nói gì hắn nhấc bổng nó lên.

-Anh..anh làm gì nữa vậy?

-Thì em muốn đi chơi mà

Nó không còn sức giẫy giụa nữa đành để hắn bế xuống lầu, quản gia Lâm ngạc nhiên

-Thiếu gia…?

-Chuẩn bị mọi thứ đi, vợ tôi muốn ra vườn…tắm nắng

-Hả?…à vâng vâng chúng tôi chuẩn bị ngay ạ

Nó đỏ mặt không nói gì trước nụ cười đầy ẩn ý của quản gia Lâm.

-Vừa lòng em chưa?

Hắn nhìn nó thăm dò, trong khi nó đỏ mặt vì sự chuẩn bị quá chu đáo của quản gia Lâm, khu vườn bây giờ vừa có ô che, vừa có ghế dựa vừa có đầy đủ đồ ăn thức uống, nhìn nó bây giờ chẳng khác gì …”bạo chúa”

-Anh nhất định phải làm như vậy hả?

-Hay em muốn anh đem giường ra đây luôn không?

-TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG RỒI, ANH THẬT….KHOA TRƯƠNG

-Cái gì? Dám nói anh khoa trương? em đúng là người vô ơn nhất mà anh từng thấy đó.

-Ai kiu anh làm ơn cho em chi?

-dám cãi bướng nữa hả?

Hắn cau mày chồm người sang béo mạnh 2 má nó.

-Đau…..

-Huy, cậu lại ăn hiếp voi con “của tôi” nữa sao? –Giọng Mạnh Khang lanh lảnh

Hắn quay người lại nhìn thằng bạn

-Cái gì là của cậu?

-Ờ…thì voi con đó!

-Cậu không muốn ở đây nữa ha?

-Hì hì, thì người ta thường nói vợ bạn là vợ mình mà, tôi với cậu “tuy 2 mà 1” hí hí

Hắn trừng mắt trước lý luận khá “chặt chẽ” của Mạnh Khang , biết tình hình nguy kịch mạnh Khang chống chế

-Hi hi tôi giỡn thôi mà, mọi người tới thăm voi con nè

Không cần Mạnh Khang thông báo thì ai cũng biết vì đứng đó còn có Đại ẢNh, Hải Yến và Khải TUấn, cả Bảo Như nữa. nó rất muốn ngồi dậy nhưng không thể, nhưng nét hớn hở lộ ra mặt.

-Chào mọi người

Cả đám xúm lại hỏi han tình hình sức khỏe nó (trừ Mạnh Khang và Bảo Như vì 2 người này biết quá rõ)

-Tiểu Du, em đau nhiều không? –Khải TUấn

-Cậu thật phá phách sao lúc nào cũng gặp nguy hiểm thế? –Hải Yến trách nó

-Tiểu Du, nhìn cậu xanh quá –Đại ẢNh lo lắng

Nó thấy rất hạnh phúc khi được mọi người quan tâm như vậy, cười tươi như”bông”

-Hi hi xin lỗi để mọi người lo lắng, mình hok có sao hết chỉ bị thương dưới chân tí à

-Cậu đừng hòng giấu bọn mình, bọn mình biết hết rồi.

Hải Yến vẫn càu nhàu nó, nó đành cười trừ gãi gãi đầu.

Nó đành phải hướng câu chuyện qua hướng khác

-Sao hôm nay mọi người đi học về sớm vậy?

-HỌc gì đâu, vào lớp nghe Bảo Như kể tình hình của bạn tụi mình cúp cua qua thăm bạn đây nè

Đại ẢNh nắm tay nó ân cần, nhìn Đại Ảnh nó lại nhớ tới Đại Ánh, người căm ghét nó tận xương tủy, “Tại sao sinh đôi nhưng tính cách lại khác nhau như vậy?” câu hỏi nó luôn đặt ra khi nghĩ về 2 người này, vì Đại Ảnh nó càng không thể nói những việc Đại Ánh đã làm với nó.

-Cậu đang nghĩ gì vậy?- Đại Ảnh tò mò.

-À, ờ không có gì đâu, các ban tới thăm mình vui wa…

Bây giờ nó mới để ý, Hải Yến hình như thân với Khải Tuấn hơn, tay khoác tay Khải Tuấn.

-Ủa?…2 người??????

-Anh đi ra chỗ mạnh Khang đây

Khải Tuấn ngượng ngùng bỏ đi. Hải Yến không dám nhìn nó. Đại Ảnh..cung cấp thông tin

-2 người đó đang quen nhau đó!

-Woa….Thật ha?

-Không…không phải vậy đâu

Ánh mắt Hải Yến hơi chùng xuống, nó sốt ruột nhìn cô bạn, nếu có thể nó hy vọng Hải Yến và Khải Tuấn là một cặp

-Sao vậy ? CẬu không thích Khải Tuấn sao? Anh ấy tốt lắm…

-Không phải mình không thích Khải Tuấn mà…mà là anh ấy không thích mình.

-Hả?

-Thật, anh ấy vẫn còn quan tâm bạn lắm, dù biết vậy nhưng mình vẫn ngỏ lời, sau nhiều ngày Khải Tuấn cũng đồng ý cho mình cơ hộ. Anh ấy nói….

-Nói sao? bạn mau nói đi mình hồi hộp quá nè

-Nói sẽ không chắc sau này có thích mình không nhưng anh ấy sẽ cố gắng…

-Rồi sao nữa?

-Thì mình đã wuyet định sẽ chờ …. Nên…

-MÌNH SẼ ỦNG HỘ CẬU HẾT MÌNH LUÔN

Nó nắm tay Hải Yến mặt mày hớn ha hớn hở.

-Ừa, cám ơn Tiểu Du…

Dành thời gian cho mấy bà tám nói chuyện, khi cả 3 đấng nam nhi quay lại thì nó nhìn hắn nói chắc chắn

-Mai chúng ta đi học nha

-Không, em phải ở nhà tới khi khỏi hẳn

-Thôi mà, ở nhà buồn lắm. em rất muốn tới trường.

-Có anh rồi buồn gì nữa?

Mạnh Khang chen vào làm mọi người k thể nhịn cười.(trừ hắn)

-Có cậu mới buồn, bản thân cậu tự đi soi gương đi, nhiều khi chính cái mặt trong gương cũng làm cậu buồn đó

Hắn không thèm trả lời, cũng không ý kiến gì nó “đóng dấu” dùm hắn

-Vậy nha, coi như anh đồng ý òi đó

*SÁNG HÔM SAU

-Gia Huy…

Hắn mở mắt thấy nó đã đang ngồi trên giường đồng phục chỉnh tề.

-sao đây? Muốn đi tắm nắng hả?

-Xì…ai cần, em gọi anh dậy đi học mà

Hắn ngồi dậy tự nhiên choàng tay ôm chặt nó

-Á…đau em

Nghe nó la lên hắn liền nới lỏng vòng tay

-Thấy chưa, em còn đau mà. Mai hãy đi được không?

Đẩy nhẹ hắn ra nó dùng bộ mặt cún con, ánh mắt long lanh

-Thôi mà, bây giờ đi đi. Đi mà….

Không cưỡng nổi”sức năn nỉ” của nó hắn thở ra xoa đầu nó.

-Ngồi đây . anh đi thay quần áo.

-Vâng hihi

Ngồi đợi hắn mà nó háo hức ghê, không hiểu sao nó rất thích tới trường dù mỗi lần gặp nó người ta đều dị nghị sau lưng. Nhưng cảm giác ngồi trong lớp, mặc bộ đồng phục này cùng trò chuyện vui đùa với những người bạn ít ỏi của nó làm nó thấy vui và hạnh phúc lắm vì nó coi những người bạn bây giờ là gia đình

-Đang nghĩ gì đó

Hắn đã thay xong quần áo ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lom lom

-Ơ..có..có gì đâu, mau đi thôi.

-Khoan…

-Ha?

-Em không có gì đền đáp anh ha?

-GI…ì???? Đền…đền đáp?

-ừ, tất nhiên rồi

Suy nghĩ một hồi nó lộ vẻ tiếc nuối thiệt thòi nhìn hắn

-Vậy…em sẽ…sẽ cho …cho anh…

Hắn không ngờ hôm nay nó lại hào phóng như thế. Nhìn nó hắn hỏi kỹ hơn

-Cho anh sao? bây giờ ha?

-ủa…anh biết em định đền đáp anh cái gì sao?

-Tất nhiên, anh thông minh mà.

-Vậy hả? vậy…vậy anh lấy đi

-Hả? bây giờ luôn hả? sao em…gấp vậy?

-Thì làm nhanh đi òi đi học, chắc mất mấy phút à?

Hắn mở to mắt

-Gì? Em định…trong vài phút thôi sao?

-Chứ anh nghĩ bao lâu?

-Anh…anh..cái đó cũng chưa thể nói trước.

-Vậy anh làm nhanh đi

Tim hắn bắt đầu đập loạn xạ , tiến sát nó hắn cúi người đè nó xuống…

Đọc tiếp: Bà Xã Nghịch Ngợm Em Là Của Anh - Phần 4
Home » Truyện » Truyện Teen » Bà Xã Nghịch Ngợm Em Là Của Anh
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM