Teya Salat

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết - Phần 1

Chương 1: Trở Về Việt Nam

- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên

- Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!!

- Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha!

_______________

Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo

~~

Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân?

- Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút

Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường….

- Kít……………

Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau

- Chạy xe kì vậy?

- Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời

- Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém

Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh…

- Ê mày… nhỏ đó là ai vậy?

- Không biết- Hắn

- Mày lại tiết kiệm lời- Anh Duy đáp trả

Hai chiếc xe chạy trên đường thu hút bao ánh nhìn. Hắn ta không cảm xúc tay cầm lái, trong đầu nhói lên 1 ý nghĩ : “ Cô là ai, dám mắng tôi, cô được lắm”

Sự thật là chưa ai dám nói nhiều với hắn, 1 kẻ máu lạnh vô tình, có lẽ vì sự qua đời đột ngột của mẹ hắn ( đồng cảnh…)

___________________-

Hắn: Hoàng Lê Quốc Huy, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hoàng lê uy quyền… Đẹp, lạnh khỏi phải nói

Phan Nguyễn Anh Duy: công tử con cưng của tập đoàn họ Phan , nổi tiếng sát gái

~~

Về nhà, nó vào phòng tắm rửa chuẩn bị cho ngày nhập học mới

Cô mở lap ra, onl Fb tìm thú vui… Tiếng tin nhắn khiến nó giật mình

- Mai đi học, ngủ sớm đi cô nương!- Fb có tên là Anh Thư nt cho nó

- Rồi rồi, tao học lớp với mày đấy Thư

- Ừ. Mà nghe đâu còn 2 đứa nữa cũng vào lớp mình!

- Kệ nó, ngủ đi còn đi học má!

- ….

Hia đứa cém chuyện với nhau 1 lúc thì go to bed!

Sáng hôm sau, 1 ngày đẹp trời, ánh sáng nhỏ lên lỏi trên mắt nó. Nó vội dậy làm vscn khoàng 10’ , ăn sáng xong cô được tài xế riêng chở đến trường

Vì là học sinh mới nên cô đến phòng hiệu trưởng nhận lớp

- Thưa thấy. em vào được không?

- Vào đi em!

Bước vào trong… 4 ánh mắt đang nhìn cô. Phải đó chính là Quốc Huy và Anh Duy…

Cô đã nhận ra cái bản mặt người đã đâm phải mình nhưng liếc ngang, không đoái hoài gì

“ Cô không nhìn ư, cô gái đầu tiên đv tôi như vậy. cô thật thú vị”- Tiếng ns nhỏ của hắn kèm theo 1 nụ cười khó gặp, nhưng sau đã trở lai vs bộ mặt băng

Sau khi nhận lớp xong, cô đến lớp 11A1 của mình..

- Em vào đi Bảo Hân! Giới thiệu chút đi em

- Phạm Trương Bảo Hân, mong được giúp đỡ.

Nó không nở 1 nụ cười nào nhưng vẻ mắt quý phái, sang trọng khiến bao chàng trong lớp điêu đứng..

Anh Thư ngồi 1 mình nhưng nó chỉ thích sự riêng tư nên ngồi bàn cuối không ai ngồi

Nó nháy mặt với Anh Thư nhưng không may đã lọt vào ánh nhìn của bao nam sinh…

- Hân nháy mắt với tao kìa- ns1

- Với tao thì có- ns2

…..

Vô số người tự nhận

- Thôi đi mấy ba, ngộ nhận không, đừng mơ nữa…

Tiếng của Anh Thư đã khiến tụi nó trở về với thực tại

- cả lớp trật tự, lớp mình còn có 2 bạn mới nữa… -Tiếng cô giáo làm im bặt cả lớp, ai cũng chờ đợi ngắm dung nhan của bạn mới!

- hay nữ nhỉ? –n1- Chắc dễ thương lắm- n2

- Liệu có phải hoàng tử của tao? –n3 ( thím nay bị atsm)

…bla…bla

- Hai em vào đi!

- Tôi Hoàng lê Quốc Huy.. ( ngắn gọn hơn cả nó.. hazi…)

- Tớ là Phan Anh Duy. Mong mấy cậu giúp đỡ- Duy nói kèm theo là 1 nụ cười chết người ^^

Bao ánh mắt nữ sinh đều hướng về chúng hắn nhưng chỉ có 2 người không đoái hoài gì… Đúng chính là nó là Anh Thư…

- Hai nhỏ đó thú vị lắm! – Duy kề tai vào nói nhỏ với hắn

- Hai em tự chọn chỗ đi!

Biết bao người nhường chỗ mà hắn và Duy ko thèm nhn2 tới

- Tớ ngồi đây nhé!- Anh Duy chỉ vào chỗ kế Anh Thư

- Được rồi… -Thư đáp

______

Phía hắn và nó

Hán không nói không rằng hắn ngồi cái ghế bên nó..

- Ra chỗ khác ngồi- Nó lên tiếng

- Không thích, hết chỗ. –Lạnh tanh

Hết đường nói, nó đành ngậm ngùi để hắn ngồi

- Người như thế mà gái cũng theo, gớm!- No lảm nhảm

- Tôi đẹp trai thế cơ mà… - Hắn tự đắc

Và hắn lại cười, nụ cười hiếm gặp. Sau đó lại trở về với vẻ lạnh lùng trước kia

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 2: Nhã Phương

Hôm ấy nó sút trễ học, đâm đầu chạy không nhìn phía trước

RẦM….

Nó đụng phải ai đó. Vội dứng dậy:

- Xin lỗi nhiều!- Nó

- liệu hồn cô đấy!! cách làm quen cũ xì

Chỉnh chu trang phục xong thì hắn và nó mới nhìn mặt đối phương:

- Làm quen con khỉ. Người không ra người mà làm kiêu. Tôi đây không cần

- Cô ngon lắm…

Đứng trước mặt hắn. 1 vẻ mặt lạnh lùng, làn da trắng, chiếc mũi dọc dừa cùng mái tóc đen bóng, mùi hương bạc hà càng làm vẻ lạnh lùng của hắn nâng cấp hơn

Hắn cũng bỡ ngở trước vẻ đẹp của nó. Vẻ đẹp không chút son phấn, mái tóc uốn lọn nên ngây thơ, đôi mắt chứa 1 nổi buồn sâu thẵm. Nhịp tim của hắn bổng lổi 1 nhịp…

Nói rồi hắn và nó tình cờ vào lớp chung trước bao ánh mặt có ngưỡng mộ, co ganh tị, có ganh ghét…

Đi học cũng vì nó theo ý ba chứ nó thi đại học luôn rồi. Bằng cấp thì khỏi phải nói: thiết kế, kinh doanh, thời trang…

Đến lớp, nó, hắn ngủ. Anh Thư thì nghe nhạc. Anh Duy cũng học theo nghe nhạc

Trong 1 tiết toán, cô giáo bực mình vì tụi nó, tui hắn cứ ngủ rồi chơi, ra 1 bài rất khó

- Bảo hân, lên bảng làm bài này cho tôi!

Nó nghe tên vội tỉnh dậy, đi lên bảng

- Chết mày rồi! n1

- Khó vậy cho mày trừa cái tội theo Quốc Huy của tao- bà chị atsm lúc nảy

Ối trời. 5’ giải quyết xong. Bà cô phả thức trắng đêm mới tìm ra cách giải nhưng không ngờ nó lại nhanh gọn như thế

-Cô giỏi đấy!- Hắn mang 1 cái vẻ lạnh giá nói

-Tôi mà lị

Hắn và nó không cải nhau là ăn không được hay sao í…

- Ê mày, xuống căn-tin đi, đói quá!- Anh Thư nài nỉ

- Đi- Nó ngắn gọn

Tụi nó ngồi ở chiếc bàn bên góc. Lúc đó hắn và Duy cũng đi xuống thu hút biết bao ánh nhìn của nữ sinh

Và rồi tụi hắn ngồi cùng chiếc bàn với tụi nó…

- Ngồi cùng nha Anh Thư- Duy vui vẻ hỏi

- Được chứ!- Thư cũng hòa nhã đáp lại

Hắn và nó thì như 2 khúc gỗ không nói không rằng chỉ thực hiện nghĩa vụ đó là…ăn và cãi lộn ToT

Trong khi 4 đứa tụi nó đang ăn vui vẻ, có ánh mắt đàn ác nhìn nó với vẻ ganh tị

~~ Giờ học Hóa…

Tình trạng 4 đứa cũng như cũ, nó mở quyển vở ra thấy 1 mãnh giấy nhỏ: “ Hết giờ gặp ở sau trường”

Nó thấy nghi ngờ nhưng cũng cho qua… cô chưa biết hắn đã đọc được mảnh giấy đó

- về chung nha mày!- Anh Thư

- May về trước đi, tao có chuyện- Nó

- Để tớ đưa Thư về nha!! – Anh Duy đâu xen vào!

- về với Duy đi, đừng lo cho tao

Thư và Duy về trước. Nó theo lời “ mời” ra sau trường. trước mặt nó là 1 cô gái với mái tóc hạt dẻ. đẹp nhưng son phấn khá nhiều, không được tự nhiên như nó ( tự tâng bốc nè)

- Gọi tôi có việc gì?- Nó ngán gọn

- Cô mau tránh xa Quốc Huy ra. Không thì đừng trách!- Cô ta đáp vs vẻ mặt hóng hách

-…

- Mày là đứa mới vào trường mà đấu lại với tiểu thư họ Nguyễn tao à!- Cô ta hóng hách

- … Nó lại không tả lời nhưng thầm nghĩ: “ Tập đoàn đó chẳng phải dưới quyền quản lí của nhà mình sao”

Vì nó dửng dưng không trả lời nên cô ta vung tay lên định tát…

Bụp…

Nó chưa kịp phản ứng thì…Một cánh tay ái đó đang che chở cho nó

__________

Cô ta: Nguyễn Nhã Phương, con gái duy nhất của họ Nguyễn, tập đoàn chi nhánh nhỏ của nhà nó

~~~~~~~~~~~~~~~~Mới viết lần đầu hề, cho ý kiến nha!.. Có gì liên hệ với mình qua fb: Ngọc ExO Link: https://www.facebook.com/NgocYeuCBs

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 3: Gấu Bông

-Đừng để bàn tay bẩn thỉu của cô đụng vào cô ấy- Hắn dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô ta khiến Phương giật mình bỏ tay ra

-Duy, sao cậu lại ra đây?- Giả ngây ngô

-Tôi nghe hết rồi. liệu hồn tôi đó! Bây giờ thì biến đi!- Hắn

Nghe giọng như băng của hắn khiến Nhã Phương vội chạy đi( chạy mất dép luôn)

-Cô không sao chứ?- Hắn hỏi thăm

-Không- nó trả lời

Xong nó rút chiếc smart phone gọi cho ai đó

-Chị Minh, cắt đứt quan hệ làm ăn với nhà họ Nguyễn cho em..

-Rồi, chị sử lí ngay

-…..

Nó quay lại với hắn: “ Ngày mai nhà cô ta sẽ lên báo”- 1 nụ cười trên môi cô lại khiến hắn thấy lòng lâng lâng

Hắn nhìn cách giải quyết việc của nó cảm thấy ưng í vì khá ngắn gon như hắn giải quyết!!

-Lên xe tôi chỗ về- Hắn

-Không bao giờ- Nó

-Giờ tự nguyện hay biện pháp mạnh

-… Nó chưa kịp trả lời thì cả người đã được nhấc lên cao. Hắn ta đang bế nó trên tay

4 mắt nhìn nhau khiến nhịp tim của cả hai gần như hòa vào nhau!

Hắn quăng nó vào xe đánh thức cả hai

-Anh dám bế tôi, lần đầu tiên tôi trên vòng tay người khác đấy

-Cô tưởng tôi lần thứ 2 bế người khác giới hả?

Nghe được câu nói từ đối phương khiến cả hai như thấy vui trong lòng.. Họ không hiểu cảm giác đó ntn?

-Đến nhà tôi đường xxx…

Hắn tỏ vẻ không nghe chạy sang đường khác

-Đi đâu thế?- Nó hỏi

-Đi rồi sẽ biết- Hắn đáp

Dừng lại ở khu vui chơi, hắn dừng lại

Đúng ý của nó, nó thích chỗ này lắm, lúc buồn nó thường đến đây xã stress

Hắn và nó nào là tàu lượn siêu tốc, xe điện đụng… nhìu lắm!

Đến gian hàng ném lon đập vào mắt nó 1 con gấu rất đẹp. Gấu thì nó không thiếu nhưng đối với con này, nó thấy rất rất ưng í

Thấy ánh mắt thích thú của nó hắn ns: “ Tôi sẽ giành phần thưởng ấy cho cô”

Hắn nói ông chủ: Làm sao để được con gấu đó?

-Phải ném ngã 5 lần liên tiếp

-Dễ ẹt- hắn tự tin

Đúng là như vậy. 5 lần không làm khó được anh. Cn gấu đã thuộc quyền sở hữu của anh

-Tặng cô- Cứng ngắt dễ sợ

-Thiệt hả? Cảm ơn!- Không cảm xúc

[ Tui phải bó tay vs ổng bã. Người j mà tiết kiệm lời]

Hắn đưa nó về nhà. Trong lòng hắn thấy ấm áp vô cùng. Một cảm giác lần đầu xuất hiện trong lòng nó!

Trở về phòng vs con gấu to đùng, nó cười rất tươi. Ba nó cũng hiếm hoi thấy nó cười nhiều như vậy..

Nó ôm con gấu mới trên giường lăn lóc. Nó hạnh phúc nhiều, trong đầu nó hiện lên hình ảnh của hắn. Vẻ đẹp lạnh lùng nhưng hết sức quyến rũ.

“ Mày nghĩ gì vậy Hân”- nó tự cốc đầu bỏ đi những suy nghĩ về hắn và chìm sâu vào giấc ngủ…

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 4: Ăn Kem

* RENG RENG RENG…*

- Cái đồng hồ báo thức chết tiệt- Nó tự nhủ

- 6h rồi bà cô nướng ơi… - Tiếng của nhỏ Thư dưới nhà

- Sớm mà mày, ngồi chơi lát tao xuống ngay- Nó dửng dưng

Cũng cái công việc vscn thường ngày. Mang trên mình bộ đồng phục. vội chải gọn đầu tóc, nó cứ như 1 cô công chúa…

Nói rồi cả 2 được bác tài xế của Thư đưa đến trường…

Đúng với cái câu không hẹn mà gặp. Nó và Anh Thư vừa bước xuống xe thì hắn và Anh Duy cũng đến đúng lúc. Không phải tình cờ không mà con nhỏ Nhã Phương cũng ở ngay đấy.

Anh Duy chạy tới khoác vai Thư vào trường, mấy em lớp dưới chết lặng, mất cơ hội cua ảnh ( mà cua cũng đâu được)

Vì tức nhò Phương cái vụ hôm qua, nó biết chắc nhỏ yêu Quốc Huy. Trong đầu nhỏ nảy ra 1 ý định nho nhỏ…

- Huy ơi, đợi tớ với. Lát xuống căn-tin ăn chút gì nha! – Nó ns cái giọng yếu mềm, dễ thương lắm!

Nói rồi nó chạy tới khoác tay Quốc Huy lên lớp, không kèm theo là ánh mắt sắc lạnh cho Nhã Phương

- Đợi cậu lâu quá chừng hà!- Nháy mắt với nó, hắn vui vẻ đi lên lớp

Thật ra, hắn biết nó muốn trả đũa nên mới diễn kịch nhưng trong lòng hắn ấm áp, hạnh phúc hơn bao giờ hết

* Đến lớp *

- Cảm ơn anh đã phối hợp!

- kcj, tôi cũng ghét cay ghét đắng con nhỏ đó

Hắn cùng nó cùng vào lớp làm bao người ghen tức, nhỏ Phương đã lên lớp trước, nó và hắn cùng nhau “ trao” cho nó ánh mắt rực lửa của mình

- Hân, lát nói chuyện với mình tí nha- Phương nói đủ để nhỏ và nó nghe

~~ Thời gian thấm thoát qua những tiết học

- Hân à, tớ xin lỗi chuyện hôm qua nha! Gia đình tớ sắp phá sản rồi, cậu làm ôn đi

- Cậu liệu mạng cậu với tôi. Phạm lê Bảo Hân này không phải dạng dễ bắt nạt- Giọng nó vẫn lạnh như ngày nào

- Tớ biết rồi, cậu tha lỗi cho tớ nha! – Tỏ vẻ hài hòa

-… Nó không nói gì chỉ quay lưng bước đi

- Cô cứ làm kiêu đi. Nguyễn Nhã Phương là người ntn chứ. Haha- Cô ta cười nửa miệng

Như Hân nói, cô sẽ trừa đường sống cho nhà Nhã Phương, cô cũng không muốn làm lớn chuyện lên… Nhưng nó đâu biết sau đấy là cả 1 nguy hiểm đang rình rập bản thân mình

Chỉ tại mãi lo nói chuyện với Nhã Phương, Thư đã về trước, cả Anh Duy cũng vậy….

“ Bây giờ ai chở mình về đây nhỉ?” – Nói rồi trong đầu nó hiện ra hình ảnh của hắn. Hắn thường ở phòng hiệu trưởng nên về muộn, trường có cổ phần lớn nhất thuộc về gia đình nó

Tự cốc đầu mình: “ Anh ta không được, thứ lạnh lùng, tàn nhẫn”

- Cô cũng vậy mà ns tôi sao?- 1 giọng nói sau lưng khiến nó giật cả mình

- OMG… Ông anh cứ theo tôi mãi thế?

- Ai cần, tại tôi nghe có mùi nói xấu tôi- Hắn lại cười, từ khi gặp nó, hắn đã cười rất nhiều

- Lên xe tôi chở đi ăn kem- Hắn như dụ trẻ con ấy!

- kem hả. đi thì đi – Món khoái khẩu mà không đi mới lị đó ^^

Hôm nay hắn đi chiếc mô tô màu đen dũng mãnh. Với vận tốc 170km/h thì 1 người bt sẽ sợ chết. Nó thì khác, cũng là 1 tay đua đẳng cấp nên không nhằm nhò gì

Tại quán kem:

- Ê. Anh trả phải không? – Tiểu thư nhà giàu nhưng cô luôn muốn người ta bao mình ^^

- Em cứ ăn thoải mái, anh đây trả- Tự mãn với câu nói của mình

- Nói gì. Em con khỉ- Vừa nói nó vừa bẻ tay rôm rốp

- À thôi, tôi có nói gì đâu. Gọi món đi

Ôi chao, sai lầm vì câu nói lúc nảy hắn nói. Nào là kem chocolate, kem vani, kem quế… Cả tiệm đều bị nó kêu ra

- heo à? – Hắn mỉa mai

- Yên tâm, không dành chức của anh đâu! – Nó cũng chẳng thua

Ăn xong, hắn rút thẻ tinh tiền và đưa nó về nhà

- Tới rồi, cảm ơn anh nhiều

Không nói không rằng anh chạy thẳng vào biệt thự nhà nó…

- Đưa cô về phải hậu tạ tôi chứ!

- Hân ơi, con về rồi à, ai đây con?- ba nó hỏi thăm

- dạ, con chào bác- Hắn lễ phép!

- Âm binh của con đó ba, anh ta bắt nạt con mãi đó!- Nó kể lễ với ba

- Bác, bác đừng nghe con heo đó!

- Anh mới heo đó!

- Dạ muộn rồi, con về đã bác, tạm biệt cô con heo! - Hắn cười trừ

Nó cũng vui vẻ chạy thẳng lên phòng

Ba nó nhìn lên bức ảnh người phụ nữ hiền từ trên bàn thờ nhủ: " Con bé biết yêu rồi đó bà à! Bà phù hộ cho nó hạnh phúc nhé! mà thằng nhỏ đó cũng được đấy"

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 5: Gặp Rắc Rối -Rắn

Một ngày mệt mỏi nhưng cũng vui vẻ hết sức. Đang thả mình trên chiếc giường xinh xinh. Điện thoại của nó vang lên tiếng chuông quen thuộc:

[Oh Yeah! C’mon!

Take your time

For some reason, it’s a heart pounding night (na na na na)

So tonight

Let’s run to the end of the moon (Yea Yea Yea Yea)

Just right

Ignite your engine, step on the pedal

Everything is special

You and I look good together

Whatever you want, Imma make it work (yeah)

Shawty, Imma party till the sun down

What is this mysterious feeling?

Come to me, hurry, before the sun rise

Wherever I am, me without you is a nobody (yeah)

On this highway, it’s a runway

Your eyes that look into mine are the milky way

Just love me right

Baby love me right

Just love me right

My entire universe is you

Just love me right

Just love me right (Can you love me right)

Just love me right

I just wanna make you love me

(My entire universe is you)

Even when countless nights come

In my sky, only you shine (woo yeah)

Whisper only to me

You and I color in the night sky

Just love me right (Oh oh oh yeah)

Just love me right

Just love me right (our own time) ]

( Love Me Right- EXO)

- Alo- Nó bắt máy

- Con heo ngủ ngon nha- Cái giọng quen thuộc

- Là anh à, sao anh biết sđt của tôi?

- Cô nghĩ đại thiếu gia của tập đoàn Hoàng Lê mà sđt nhỏ nhoi mà không biết!

- Anh cũng ngon lắm, có chuyện gì không?

- Ngủ sớm đi. Mai tôi tới đón cô đi học

- Không được, không được- Nó lên tiếng phản bác

-… Tút..tút..tút

Hắn ta đã gác máy, không đợi nó có đồng ý hay không

Nó bấm số hắn lưu vào danh bạ với cái tên: Băng Hắc Ám… Cô nào có biết hắn lưu sdt vào danh bạ 1 cái tên “ cực đẹp” : Nhỏ rắc rối…

( Đúng là quá đẹp luôn- t/g)

Sáng hôm sau.. có 1 động lực khiến cô dậy sớm hơn các ngày… Chắc tại ảnh đấy nhỉ?? Kkk

Cô đã hoàn thành công việc của mình. Ra trước cổng, nó hơi hoảng hốt

- Sớm hơn tôi nghĩ đấy- Hắn

- Tôi thì khi nào chẳng vậy, hứ- Nó

- Lên xe nhanh đi- Hắn giục

Do còn sớm lắm nên hắn không đến trường mà cho xe chạy đến 1 cánh đồng đầy hoa thường xuân. Điều này khiến nó hơi ngạc nhiên. Một người lạnh lùng như hắn mà cũng thích hoa này ư?

Hoa thường xuân rất dễ sống, dễ sinh sôi mà phát triển, nó mang một vẽ đẹp thuần khiết.

Dang đôi tay rộng đón nắng ban mai. Cơn gió nhẹ lùa vào mái tóc đen óng của nó… Ánh mắt chứa nổi buồn sâu thẳm ấy hiện lên với 1 vẻ hạnh phúc hiếm có

- Cô cũng thích loài hoa này à?- Tính tò mò nên hắn hỏi

- Người mẹ quá cố của tôi rất thích loài hoa này, từ đó tôi cũng thích nó lắm!

- mẹ à.. Mẹ của tôi yêu loài hoa này lắm. – Hắn đap với 1 vẻ hơi thất vọng

- Lúc nào rãnh anh cho tôi gặp mẹ anh nha…

- Mẹ tôi mất rồi- Vẻ mặt đau buồn hiện rõ trên mặt hắn!

- Thật lòng tôi xin lỗi anh rất nhiều! – Nó cũng hối hận vì đã chạm vào nổi đau của hắn

- Cô là người thứ 2 sau Duy mà tôi kể đấy!

Ngay đại đây, ngay lúc này nó cảm thấy hắn hiền lành, đáng thương. Cô hoàn toàn đồng cảm với hắn bởi cô cũng vậy mà…

- Thôi, đến giờ rồi, đi học thôi- Hắn thúc giục cô

- Ờ… Let’s go!!

- AAAAA…..

Hắn đang đi nghe tiếng hét thớt thanh của nó chạy vội lại

- Quốc Huy, có rắn.. huhu- Nó khóc, lần đầu anh thấy nó khóc

Những giọt nước mắt của nó như cứa vào lòng anh. Anh cảm thấy như mình đang nguy hiểm vậy

- Đợi tôi, tôi đến ngay- Hắn cuống quýt trả lời

Nhưng không kịp nữa, con rắn đó đã cắn vào bàn chân ngọc ngà của nó. Nó cảm thấy tê nhức, đầu óc choáng váng, cảnh vật trước mắt mờ dần… Nó kịp nghe tiếng của hắn “ Cố lên Hân, tôi đưa cô về”. Và rồi nó đã ngất trên vòng tay ấm áp của hắn…

Vội đặt nó lên xe, hắn phóng xe nhanh trên con đường dài... Đến biệt thự của hắn...

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 6: Chăm Sóc Tận Tình

Nhìn con người bé bỏng mà lòng anh thấy đau nhói...

Nắng ban mai buổi sáng sớm mang vẻ hiền dịu. Nhưng sao lòng ai đó cứ rực lửa, ai đó đang lo lắng cho 1 người gặp nguy hiểm…

Vừa chạy xe đến cổng, hắn đã chạy 1 mạch vào trong nhà. Đó là căn biệt thự lộng lẫy hơn hẳn nhà nó.

- Gọi bác sĩ Lê đến ngay cho tôi, cho cô 5’- Mắt hắn ánh lên tia băng giá, quăng câu nói đến cô giúp việc nhà mình

Bế nó trên tay, hắn không ngớt lo lắng. Đặt nó trên chiếc giường của mình, gương mặt trắng hồng của nó giờ đã tái mét, mồ hôi nhễ nhãi

~~ Bác sĩ đã đến, sau 1 lúc kiểm tra:

- Cũng may là sơ cứu kịp lúc nếu không sẽ nguy đến tính mạng, cậu làm tốt lắm Quốc Huy- Bác sĩ Lê báo kết quả

- Dạ, cảm ơn bác nhiều!- Nói rồi hắn đến chỗ nó, đưa tay vén tóc nó lên

Bác Lê hơi ngạc nhiên trước hành động của nó. Đây là đứa con gái đầu tiên được nó quan tâm như vậy, chưa kể đến người phụ nữ đầu tiên đặt chân lên phòng nó kể từ ngày mẹ nó mất. “ Thằng nhóc này thay đổi thật rồi”

Nó sốt cao lắm. hắn đã chăm sóc nó chu đáo lắm, lấy khăn lau mồ hôi cho nó…

Điều bất ngờ là 1 người như hắn lại chui đầu xuống bếp để nấu cháo cho nó ăn..

- Quốc Huy thiếu gia, cứ để chúng tôi làm là được rồi- Người đầu bếp e ngại nói

- Khôn hồn thì tránh ra, mặc tôi- Hắn vừa nói vừa nhìn với con mắt đáng sợ khiến cô đầu bếp lui ra

~~

-Cô gái này là ai mà thiếu gia quan tâm quá!- n1

-Chắc là bạn gái cậu ấy rồi! –n2

-Cô ấy có phước ghê!- n3

-…..

Bảo Hân đã tỉnh lại. Trước mắt nó là căn phòng rộng với gam màu lạnh lẽo, khung cửa sổ còn có những cây thường xuân. Nó nhớ lại lúc nó bị rắn cắn. 1 tiếng kêu quen thuộc, 1 vòng tay đã bế nó lên

“ Chẳng lẽ đây là nhà Băng hắc Ám?”

- Cô nói ai là hắc ám thế, ăn gì nặng như heo ^^- Tiếng hắn phản bác

- Ai mượn anh cứu tôi làm gì?

- Tôi là quân tử, sao lại thấy chết không cứu?- Hắn lại cười

- Anh cười đẹp hơn đấy- Nó hơi ngượng

- Cô nợ tôi 1 ân tình, phải đáp ứng 1 điều kiện của tôi- Hắn

- Điều kiện gì?

- Để sau này tôi nói. Bây giờ thì ăn cháo đi rồi uống thuốc- Vừa nói hắn vừa đem tô cháo đến bên cạnh cô

Đỡ người nó dậy, hắn đút từng muỗng cháo một cho nó ăn. Đây là lần đầu tiên nó ân cần chăm sóc người khác như vậy. Đang nhận từng muỗng cháo từ hắn, nó bất chợt ngước mặt lên… Thế là mặt chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau…

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nó, tim nó và hắn đập mạnh hơn.

-Nhìn đủ chưa?- Hắn lên tiếng

-Ai nhìn anh. Anh nhìn tôi nảy giờ thì có- nó phản bác lại

-Ăn xong rồi, uống thuốc đi- Hắn nhẹ nhàng lấy thuốc và đưa cho nó uống

Nhiệm vụ đã xong, hắn đem bát xuống nhà, vừa ra khỏi cửa phòng, ánh mắt hắn đã ngoảnh lại liếc nhìn nó. 1 người con gái ngây thơ trong mắt anh, chính nó đã làm bản thân anh dần dần hết lạnh lùng. Hắn cười 1 nụ cười hạnh phúc bước xuống nhà!

Hôm nay hắn và nó đều nghĩ học khiến Anh Thư và Anh Duy không khỏi lo lắng nhưng cũng vì thế cặp này có nhiều thời gian bày tỏ tình cảm…

-Thư, lên xe Duy chở về nè!!

-Ok.. cảm ơn Duy nhiều

Hai con người ngồi trên xe, không ai nói 1 câu nào cả, chỉ lặng lặng nhìn nhau..

Anh Duy cảm thấy người con gái bên cạnh anh thật sự đem đến hạnh phúc cho anh. Anh không thể để thứ hạnh phúc này rời xa anh được. Trong đầu Duy đang toan tính điều gì…

Bảo hân đã khỏe hẵn, cùng lúc đó công ty của Quốc Huy có việc nên cô dành tự về nhà vậy. Trên con đường quen thuộc thường ngày, gió thổi xào xác những tán cây. Trước mắt cô là hình ảnh 1 người con trai trạc tuổi cô nằm bên lề đường…

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 7: Đối Thủ Xuất Hiện

-Anh ơi. Anh có sao không?- Nó hoảng hốt nhìn anh ta

-…

Anh ấy đã không nghe lời của cô nói. Đáp lại chỉ là 1 sự im lặng. Nó không biết làm gì, gọi taxi rồi đưa anh ta vào bệnh viện

_____

Anh ta: Lê Hoàng Anh, cũng là 1 đại thiếu gia có thế lực nhưng không bằng hắn

Hoàng Anh tỉnh lại với 1 mùi đặc trưng của bệnh viện. Bác sĩ bảo anh không có gì đáng ngại, chỉ tai uống nhiều rượu và ở ngoải cả đêm nên bị cảm lạnh.

Hoàng Anh nhìn cô gái bên cạnh, thật sự rất đẹp, 1 vẻ đẹp hết sức thuần khiết. Anh có chút rung động nhưng cậu nghĩ lại cuộc tình đẹp vừa mới vỡ lỡ của mình tim anh lại đau như cắt. Hoàng Anh không bao giờ tin tưởng vào 1 đứa con gái nào nữa

-Anh tỉnh rồi, có sao khong?- Nó hỏi han

-Cô cũng như bao người khác, cũng lừa gạt tôi đúng không?- H.Anh nói đau buồn

-Anh im đi, tôi có lòng tốt mà anh lại nói tôi như vậy?- Nó tức giận bỏ ra ngoài

Một cánh tay rắn chắc đã vội kéo nó lại

-Cho tôi xin lỗi, tôi hơi nóng, tôi là H.Anh học lớp 12a1 trường XXX

-Tôi Bảo Hân lớp 11a1 cũng trường XXX…- Nó đã bớt tức giận

-Vậy tôi hơn 1 tuổi, gọi anh em cho thân nha…

-Được thôi. Anh nghĩ đi. Em về nhà có chút việc- Nó

Nhìn dáng của nó ra khỏi cánh cửa, H.Anh trong lòng tiếc nuối. “ Cô ấy không giống bao người con gái khác”. Có vẻ H.Anh đã để mắt đến cô gái nhỏ này…

~~~~

Trở lại với ngôi biệt thự nhà nó, hôm nay là 1 ngày mệt mỏi. Nó chỉ muốn đánh 1 giâc thật ngon, baba của nó đã sang Hàn công tác 3 ngày nữa mới về.

-Sao hôm nay mày với Huy nghĩ học vậy?- Tiếng của nhỏ Thư khi vừa nhìn thấy bóng nó

-Lên phòng đi, hôm nay mày ngủ với tao nha, tao kể cho nghe- Nó bảo Thư

-Ừ, để tao gọi ba mẹ tao đã

Căn phòng trùng gam với phòng của hắn. điểm giống nữa là phía cửa sổ cũng có hoa thường xuân- loài hoa mà cả mẹ và nó đều rất thích

-Hôm nay mày ở đâu vậy hân?- Anh Thư theo sau nó lên phòng

-Ở…- Nó cảm thấy hơi ngượng khi phải nói ra

-Ở đâu? Mày có them tao là bạn không vậy? – Thư vẻ tức giận

-Được rồi.. tao..tao…ở… nhà….?

-Nhà ai, cái con này!- Thư

-Nha hắn, tảng băng hác ám đó đó- Nó đành khai nhận

-Ý mày là nhà Quốc Huy hả? Hai đứa mày chẳng lẽ….- Thư suy diễn

-Mày đừng điên nữa con kia. Chuyện dài lắm. Vậy nè…

Nó kể toàn bộ sự việc cho Thư nghe. Hai đứa chặt chém nhau rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành

~~~~

Hôm sau, 1 ngày mới lại bắt đầu, cả nó và thư đều hăng hái đến trường

-Ê Thư, chuyện gì đằng đó mà đông vậy?

-Tao cũng không biết nữa, đến xem thử- Thư

-Mày đi đi, tao không quan tâm

Nói rồi nó lướt qua đám đông, bất chợt nó nghe tiếng gọi : “ Bảo Hân!”

Nó quay lại, trong đám đông đi ra 1 chàng trai phải nói là đẹp vui vẻ chứ không lạnh lùng như hắn. “ Sao mày lại nghĩ đến tên đó, Hân ơi là hân”- nó lại tự nói với chính mình

Hoàng Anh từ từ chạy đến chỗ nó, kề vào tai nói nhỏ: “ hết giờ học nhé, anh muốn trả ơn em”

Nó còn chưa kịp trả lời thì H.Anh đã lên lớp

-Nhỏ đó là ai mà H.Anh lại nói chuyện nhỏ với nó- ns1

-Chắc ảnh nói chia tay chứ gì, bám đuôi quá mà- ns2

-Con Bảo hân khối 11 đó tụi mày, tao thấy nó hay đi chung với coldboy Quốc Huy, trơ trẽn mà..

Bỏ mặc ngoài tai, nó cùng Thư bước thẳng lên lớp học. Sau cuộc nói chuyện đó, ánh mắt giận dữ của 1 người con trai nhìn theo bóng nó… Quốc Huy đã chứng kiến mọi chuyện. Lòng anh như đốt, anh cảm thấy mình sắp mất đi điều gì…

-Mày quen Hoàng Anh hả?- Thư hỏi

-ừ, mới hôm qua, tình cờ thôi- Nó

-Wow.. mày quen nhiều hotboy của trường quá- Thư trêu

-Mệt mày quá, chuyện của mày với Anh Duy sao rồi?- Nó đánh trống lãng

-Con điên này, vào lớp- Thư đỏ mặt

Hai đứa nó vừa gây nhau vừa chạy vào lớp học… Quốc Huy đã lên từ lâu thấy nó liền úp mặt xuống bàn vờ ngủ

-Cảm ơn anh hôm qua nha- Nó nói khẽ

-Còn nợ tôi 1 điều kiện –hắn không quên nhắc nó

Nói rồi nó cùng hắn tiếp tục “nghĩa vụ” cao cả là….NGỦ

___________________________

Fb: Ngọc ExO ( https://www.facebook.com/NgocYeuCBs )

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 8: Gây Gỗ- Hiểu Lầm (1)

Những tiết học lặng lẽ trôi đi

“ RENG…RENG…”- tiếng chuộng quen thuộc kết thúc 1 buổi học căng thẳng

Nó đang đứng đợi trước cổng như lời đã hẹn

-Cô đứng đây làm gì?- Tiếng nói mà nó đã quen thuộc

-Mặc đôi, anh không cần quan tâm. Anh là gì mà quản chuyện của tôi- Nó lạnh nhạt

Hắn chợt suy nghĩ: “ Đúng rồi. mình là gì cơ chứ”- Hắn cười nhạt trước suy nghĩ đó

-Lên xe tôi chở về- Hắn nói như ra lệnh

-Không bao…- Chưa nói hết câu hắn đã nắm tay nó lôi đi

“ BỤP”- Một ai đó đã vội nắm cánh tay kia của nó

-Cô ấy con hẹn với tôi rồi- Hoàng Anh lên tiếng

-Anh biến, Bảo Hân phải về với tôi- Hắn nạt nộ

-Các anh thôi đi, bỏ tay tôi ra- Nó đã bực mình

Nghe tiếng nó, Hoàng Anh bỏ tay nó ra. Hắn bây giờ mới nhận ra tay hắn đang nắm chặt bàn tay nó, anh không muốn người con gái trước mặt anh thoát khỏi bàn tay anh

-Còn anh bỏ tay tôi ra được rồi!- Nó gắt

-Làm giống tôi muốn lắm ấy- Hắn giả vờ lạnh lùng

-Anh về đi, hôm nay tôi có hẹn với anh Hoàng Anh rồi- Nó quay sang hắn nói

-… hắn ta không nói gì, lặng lẽ bước lên xe. “ Anh anh em em. Nghe thấy ghê”- Hắn lảm nhảm chỉ mình hắn nghe ( anh yêu thật rồi.. )

Quốc Huy vô cùng tức giận, máu trong người anh đang sôi sùng sục. “ Cô ta đi với người khác mắc gì mình phải như vậy, không lẽ…”. Hắn dẹp đi cái suy nghĩ trong đầu mình, mang tâm trang không tốt đến Kid- quán ba kim khác sạn nổi tiếng cho những con nhà danh giá

Vừa bước vào, hắn đã thu hút mọi anh nhìn. Một chàng trai không cảm xúc toát lên vè lạnh lùng bước vào

-Phòng VIP nhất cho tôi- Hắn như gầm lên

-Có ngay thưa Quốc Huy thiếu gia- Tên phục vụ nhanh chống nghe mệnh lệnh

~~~~~~~

-Hôm nay, anh muốn mời em đi ăn coi như trả ơn chuyện hôm qua- H.Anh nhẹ nhàng nói

-Không có gì đâu anh, chuyện nên làm thôi- Nó cảm thấy không vui vẻ vì hắn bỏ đi ( chị đã luyến tiếc ;)

-Chúng ta đi ăn kem nhé!- H.Anh

-Sao cũng được anh à!

Không biết ông trời sắp xếp thế nào, Hoàng Anh chở nó đến quán kem mà hắn và nó đã từng vào. Nó ngắm nhìn chiếc bàn nơi in đậm kĩ niệm của nó và hắn. Một cô gái gọi nhiều món kem, những tiếng cãi vả trẻ con thu hút mọi ánh mắt nhưỡng mộ

Cũng quán này, cũng chiếc bàn này nhưng người con trai bên cạnh nó đã khác. Trong lòng nó cảm thấy trống vắng nhiều

-A, em hả, anh chàng lúc trước đi cùng em đâu rồi?- Chị phục vụ còn nhớ rõ nó

-Anh ta có việc rồi chị- Nó trả lời

-Hai em thật sự rất đẹp đôi- Câu nói của chị khiến nó ngượng ngùng, chị nó rất giống suy nghĩ trong lòng nó ( t/s: xin thông báo chị Hân nhà ta đã chính thức biết yêu ToT)

-Chị cho em hai ly kem sữa nha!- Nói rồi nó chạy vội đến chỗ H.Anh, che đi gượng mặt có phần đỏ, nó trở lại với vẻ lạnh của mình

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 9: Gây Gỗ- Hiểu Lầm (2)

- Em với chị ấy nói gì vui vậy?- H.Anh hỏi han

- Không có gì đâu anh- Nó cười

- Em đáng yêu lắm hân à- H.Anh nhìn nó

- Anh không chê thôi. Ăn đi anh- Nó không nhìn vào mắt Hoàng Anh

Trên con đường rộng vắng người. Một người con trai cùng 1 người con gái vui vẻ trò chuyện khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng có ai biết rằng, quan hệ của họ đợn giản lắm

-Đến nhà em rồi. Tạm biệt anh!- Nó

-Em vào nhà đi kẻo lạnh- H.Anh luôn dịu dàng khi ở bên nó

~~~~~~~~~~~

Tại quán bar Kid…

-Quốc Huy, sao buồn vậy? Phương có thể mời Huy một ly?- Nhã Phương từ đâu xuất hiện

-Khôn hồn thì biến đi – Hắn tức giận

Trong người đã có sẵn men rượu. Một phần cũng vì buồn chuyện Bảo Hân, hắn đã nhận ly rượu từ nhỏ Phương uống 1 hơi hất ly. Đầu óc Quốc Huy bắt đầu quay cuồng và cuối cùng…” RẦM”

-Đại thiếu gia thông minh một thời mà bại dưới tay của tôi. Hahaha- Cô ta cười đắc ý

Nhã Phương dìu hắn lên tầng trên cùng của Kid- tầng khách sạn cao cấp

-Phòng VIP- nhỏ nói với tiếp tân

Hắn nằ trên chiếc giường rộng say như chết, Nhã Phương cởi bỏ áo của hắn, khoảng ngực rắn chắc hiện ra. Cô ta vào nhà tắm rồi bởi bỏ chiếc khăn tắm trên người. “ Tách…tách”- tiếng chiếc máy ảnh chụp liên tục

- Coi anh ăn nói làm sao với cô ta? Há há- Nhã Phương cười nữa miệng

~~~~ Sáng hôm sau

-Cô thật trơ trẽn, dám gài bẫy tôi sao? – Hắn ta như con thú dữ

-Haha, anh lo đi giải thích với nhỏ anh yêu đi. Chắc giờ này cô ta cũng nhận được những bức ảnh thân mật của chúng ta rồi!- Cô ta có vẻ đắc ý

-Cô nói cái gì, ảnh gì?- Hắn có vẻ hiểu ra rồi chợt nghĩ đến người con gái ấy. Bảo Hân tuy bên ngoài lạnh lùng nhưng mong manh dễ vỡ. Anh không muốn nhìn người con gái ấy phải đau lòng 1 lần nào

Không chờ đợi gì, anh vùng dậy chạy ra khỏi Kid, chạy xe với tốc độ nhanh nhất đến nhà nó

~~~

“ Kính coong…Kính coong”

-Cô có bưu kiện ạ!

-Cảm ơn anh!- Nó nhận bưu kiện trên tay rồi chạy lên phòng

-Anh ta…anh ta quá trơ trẽn, anh ta lại là con người như vậy- Nó rất bức xúc

Nghe tiếng con, ba nó chạy lên xem. Những tấm hình ở dưới sàn nhà, ông nhặt lên xem thử. Cảnh thân mật giữa Quốc Huy và một cô gái khác

-Ba đem vứt nó đi, con không muốn thấy thứ rác rưỡi này nữa

-Hân, có phải con có tình cảm với Huy không?- ba nó nhìn ra điều này, từ trước đến giờ nó không khóc như vậy

-Huhu… Con không biết nữa, tim con đau như cắt- Nó ôm chằm lấy ba nó

-Con nghĩ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa con gái yêu- Ba nó vờ an ủi rồi cầm những bức anh xuống phòng khách

Nhìn vào bức hình trên tay, rõ ràng nó có vấn đề. Quốc Huy trong ảnh ngủ say như chết, 1 người bình thường có thể nhìn ra điều này ngay nhưng người trong cuộc như nó thì khó lòng

“ Hân à, ba sẽ điều tra giúp con”

KÍNH COONG…KÍNH COONG… lại là tiếng chuông cửa

-Bác à, cho cháu gặp Hân, cháu có chuyện muốn nói- Tiếng hắn như thúc giục

-Im lặng lên phòng ta đi, ta biết có hiểu lầm mà, lên phòng ta nói sau, kẻo bé hân nghe thấy lại khóc

Ông Cường- ba nó và hắn lên phòng. Hắn thầm nghĩ: “ người như Hân lại khóc vì mình ư? Mình nhất định sẽ giải quyết rõ ràng”- Có lẽ bây giờ Quốc Huy đã xác định rõ tình cảm của bản thân

_________________________________________________

ô de bấy bì: hai người dường như đã rung động. khựa khựa

Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Tác giả: Ngọc ExO

Chương 10: Bảo Hân Đã Giận

“ Cạch”- Tiếng của phòng nó mửa ra

Bây giờ nó đã ngủ say. Hắn kéo chiếc chăn đắp lên người nó. khẽ lau giọt nước mắt con vương trên mi

Có cảm giác như ai bên cạnh, nó vội tỉnh giấc

Bóng ai đó đã khuất sau cánh cửa, nó cứ nghĩ là ba

Ngắm nhìn cây hoa thường xuân bên cửa sổ

“ Mẹ à! Con yêu Huy rồi chăng? Không thể nào…tên Băng Hác Ám chết tiệt đó, con hận hắn…”- Nó nhìn chậu hoa và tâm sự với người mẹ quá cố của mình

Hắn ở bên ngoài. Nghe những lời từ đáy lòng nó. Cảm xúc hắn vui buồn lẫn lộn, hắn nhất định sẽ tìm ra lời giải thích thỏa đáng cho nó

~~~~~~

Ngày hôm ấy trên lớp…

-Hân à, sao mày buồn vậy?- Thư hỏi han nó

-Ai ăn hiếp hân, cứ nói Duy xử liền- Duy cũng góp vui

-Không sao đâu. Lo chuyện 2 người đi- Hân cố vui vẻ

-Chuyện gì?- Cả Thư và Duy cùng lên tiếng

-Tình cảm chứ gì nữa…- Nó

-Cảm cảm con khỉ… - Đồng thanh part 2

-Hẹn nhau nói nữa kìa – nó đã vui hơn

-Anh/cô học theo thì có! – Đồng thanh part 3

-…

Cuộc trò chuyện âm thầm trôi trong vui vẻ đến khi… hắn xuất hiện

Vừa gặp hắn, nó đã ụp mắt xuống bàn. Duy và Thư thấy có gì bất ổn cũng trở lại vị trí củ

-Bảo Hân à…Tôi… - Đây là lần đầu hắn ấp úng

-Im ngay. Tôi và anh có gì mà phải giải thích. Anh yêu đương ai là chuyện của anh- Nó gần như bức xúc

Hắn cũng không nói gì thêm, ngay lúc này hán không có gì để chứng minh sự trong sạch của hắn. Hắn biết chính mình đã làm Bảo Hân tức giận

Từng tiết học trôi đi, nó trở về với căn nhà của mình

-Hân, ba có chuyện muốn nói!- Ba nó

-Dạ, ba cứ nói!

-Con tin thằng Quốc Huy đi, chắc chắn có sự hiểu lầm

-Con không tin, cớ gì ba phải bênh vực hắn?

-Rồi, ba kể cho con nghe chuyện này…

~~~~~~~~~~ Quay lại chiều hôm qua

-Bác à, con bị cô ta chuốc thuốc mê. Giữa con và cô ta hoàn toàn trong sạch- Hắn vội giải thích

-Ta biết nhưng bé Hân không thể chấp nhận. Nó đã đau khổ nhiều rồi, ta không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa

-Con nhận ra mình đã có tình cảm với Hân, con sẽ giải quyết chuyện này

-Thôi được rồi, giao cho con. Con vào thăm Hân lát đi, chắc giờ nó đã ngủ rồi

-Dạ, cô ta nhất định sẽ phải chính miệng nói ra điều này. Nhã Phương, cô chờ đó- Nói trong tức giận rồi hắn ra khỏi phòng ông Cường

_ _ _ _ _

-Ba tin lời hắn sao? Chỉ là lời nói 1 phía thôi mà – Nó nói

-Con cứ đợi lời giải thích từ Huy đi. Hứa với ba con phải cho nó cơ hội nói rõ điều này

-Dạ, con hứa. con lên phòng nha ba – Nó bước lên cầu thang nhưng trong lòng đầy suy nghĩ

“ Người hôm đó từ phòng mình bước ra là hắn ta sao? Hắn ta…Quốc Huy yêu mình…”

Đọc tiếp: Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết - Phần 2
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM