Pair of Vintage Old School Fru

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Chạy án - phần 4

Chap 12 : Hé lộ
Tiếng quạt trần quay vòng vòng trên đầu không xua được sự ngột ngạt trong căn nhà vốn chẳng bao giờ mát mẻ này. Mẹ thì vẫn ngồi đấy với dantri, docbao, ngosao.net… và cốc trà ô long loại ngon mà bà tha lôi tận Bắc cuốc về. Chị thì tay chống trán miệng lảm nhảm “ Thất đức, thất đức… thất đức quá…”Mình vẫn cố bật youtube lên xem mấy clip hài mong cho nhanh tới giờ cơm cho bớt lắm chuyện nhưng tiếng lầm bầm của bà ấy cứ dai dẳng củ hành bên tai, đến độ uất ức quá mình phải quát lên
- Chị có thôi ngay đi cho em nhờ không thì bảo? Thất đức cái gì? Mẹ chứ, cầm đồ cho vay, cầm hồ bán sới. Thì nhân đức lắm đấy mà kêu.
- Nhưng đấy là người ngoài, đây là anh em.
- Ai là anh em với chị? Dứt ruột mẹ đẻ ra chỉ có hai chị em mình. Chị không nghe lão già ấy nói à? Anh em gì với cái loại nhà chúng nó.
- Mày sao đấy? Bố mẹ là chuyện bố mẹ, mày không nhớ bao lần mày gây gổ trên Tràng Thi…
- Này em nói chị nghe. Nhà này chưa chết hết người, em chưa khiến, chẳng qua là ông ấy thích dây vào thôi. Nói dại nhỡ có lần nào ông ấy táng chết con nhà người ta, thì em được yên đấy.
- Mẹ, loại trắng mắt. Người ta cũng chỉ vì bênh mình nên mới ra nỗi ấy, mà giờ mình vì câu nói mà dìm người ta xuống bùn.
- Xin lỗi chị nhé, nói qua nói lại. Nếu nó ra mà không hung hăng, thì người nhà mình giờ cũng chả nằm kia. Mình tưởng ông ý khéo mồm khéo miệng, ra khoe quen ông nọ bà kia, bọn kia nó nể nó buông, chứ nếu thích gây gổ. Chị có tin không? Mai em dò ra nhà bọn kia, nhè lúc nó ở nhà, mặc thường phục, đánh cho thấy cụ nội luôn. Nhà thì 1 tuần đủ 7 ngày đều như vắt chanh em cho chục thằng ra đi bậy ở giữa cửa ý. Làm gì được nhau?
- Thôi thôi.. tao xin mày…
- Chị lại sắp quên đấy, cái bọc chị cầm là ở đâu ra? Còn chưa rõ vô tình hay cố ý, chị hôm ấy dở hơi đi cầm đã ngu rồi. Giả thử hôm ấy chị ko đưa em, giả sử em lại ko vất đi, lại giả sử tiếp là 2 chị em bị bắt. thôi xác con mẹ nó định luôn. Khỏi phải chạy.Nản? Anh em tốt gớm. Mẹ nếu là chị. Chị xả mẹ nó xuống bồn cầu hay là lại đút cho người nhà?
Bà ấy cứng họng, uất lên, định gân cổ lên cãi. Mình bồi mẹ nó thêm mấy câu nữa cho bà ấy nản hẳn đi
- Trước giờ em thấy anh chị, hoành tráng lắm. Cứ nghĩ là đủ long đủ cánh rồi. anh chị làm gì, em theo. Em cũng đ’ hiểu sao hôm ấy, em lại đứng nhìn? Bình thường thì hung hăng lắm. Giả sử hôm ấy mà lao vào bồi chúng nó một phát giờ em cũng nằm mẹ nó khám rồi, ngồi đây mà cãi nhau với chị đâu. Giờ chị muốn tốt thì tin ở mẹ, không thì cầm tiền ra mà nhờ mấy thằng ở bar chạy cho. Gớm chúng nó lại chả đang vắt chân lên cổ mà lo cho cái bar ý, hơi đâu để ý nhà chị. Tận mắt em nhìn thấy 1 thằng đây này, tai nghe luôn, miệng nói là mặc kệ nhà mình, không dây vào. Vâng đại cổ đông đấy, anh em tốt đấy. Giờ chỉ chờ người nhà mình cứu người nhà mình thôi. Mẹ không phải tự nhiên mà làm thế đâu, chị em mình ngu quá, đ’ biết gì thì tốt nhất ngậm lại. Mẹ không có lí do, thì cũng chả dìm thằng anh tốt của chị làm gì. Mẹ nhỉ?
- Không biết.- Bà đáp lại cộc lốc kèm, rồi lại nhấp một ngụm trà, có vẻ đ’ quan tâm lắm tới chuyện nhà mình. Thật sự lắm lúc mình nghĩ mấy con hoa hậu chân dài kia mà lăn quay ra chết khéo bà còn sốt sắng hơn. Tự dưng cụt hứng không muốn cãi nhau nữa. Cả nhà lại im lặng, ai việc đấy như ban đầu.
Tiếng nhạc chuông tn iphone của bà chị như một điểm sáng của bức tranh phong cảnh nhạt màu. Rồi bà ấy hốt hoảng bật dậy chạy ngay ra phía mẹ lại giống như họa sĩ điểm thêm một vệt màu chói lọi nữa cho bức tranh thêm sinh động.
- Mẹ, mẹ ơi…viện…viện nhắn tin.
À, phải thế chứ, tranh đẹp giờ còn lồng cả âm thanh nữa. Đến khổ, lâu lắm rồi mới thấy bà ấy đi hết một vòng các cảm xúc, sợ sệt, xúc động, rên rỉ. Giờ lại còn lắp ba lắp bắp cuống cuồng nữa. Tò mò mình cũng chúi đầu vào cái điện thoại
“ Nguoi nha Binh chuan bi 100tr cho VKS, da lo xong viec cho Binh”
Mình thoáng thấy có chút gì đó hơi khác trên mặt mẹ rồi lại bình tĩnh
- Để tao gọi chú B.

Rồi thấy bà rút điện thoại, ừ ừ, à à mấy tiếng nghe có vẻ lén lén lút lút, ra chừng bí mật lắm. Xong rồi quay sang bảo chị
- Mày gọi hỏi cái Hằng xem thế nào? Chú B nói cứ bình tĩnh. Xem thế nào đã.
Bà chị lại cuống cuồng rút điện thoại alo
- Chị Hằng ơi, nhà em vừa có người nhắn tin nói là ở bên viện… Số ạ.. Đợi em chút….09xxxx….vâng, em cũng nghi nghi… Chắc thế chị ạ… Thế chị bảo sao… Vâng…Bí quá thì em sẽ gọi chị…Vâng… cứ kệ chị nhớ.
- Nó bảo sao?
- Chị ấy nói là đừng tin, bọn cò đấy, cùng một ruộc với thằng hôm trước đến nhà mình. Chị ấy nói,nếu nhà mình lo được cho anh Bình, thì cứ lo, kệ chị ấy. Chuyện ông Dũng chị ấy sẽ ép bên bar.
- Mày nhắn lại cho thằng kia, là em đang ốm, nằm một chỗ, giờ mẹ với em trai em đang xoay tiền, có sẽ đưa anh ngay.
Chị mình lại nhoay nhoáy nt. Một lúc sau thì tin báo lại
“ Truoc 8h toi nay, mang tien toi cua vien kiem soat cua quan, toi se dan di gap pho vien kiem soat, giao tien. Neu khong nghe, se lam lai ho so, toi danh nhu cu”
- Mẹ ơi thế là thế nào? Sao nó biết mình chuyển tội danh? Thế này có khi là thật.
- Mày cứ bình tĩnh, đâu có đó. Hôm nay tao sẽ chơi cho mày xem, cò quay chúng nó đến vãi linh hồn ra thì thôi. Cần gì phải là người trong cuộc mới biết, chỉ cần là trực ban ở quận. Nó cũng biết những cái vớ vẩn như thế. Để đấy.
Đang nói đến đây, thì điện thoại chị lại reo inh ỏi, bà ấy nửa mếu nửa máo
- Mẹ ơi, nó gọi, làm sao bây giờ?
- Đưa tao nghe.
- Alo, ai đấy ạ?- Mẹ bật loa ngoài.
- Đây có phải số điện thoại của Linh, vợ Bình không?
- Phải rồi, ai đấy?
- Cho tôi gặp Linh có chút việc.
- Tôi là mẹ của cháu Bình đây ạ. Có việc gì ạ. – Chữ “ạ” bà cố kéo dài kiểu diễu cợt, nghe cực buồn cười.
- Thế này chị nhé, anh Bình có nhờ tôi giúp anh ấy, giờ việc đã xong xuôi rồi. Nhà chị làm thế nào thì tùy, nhưng phải cho nó phải phép.
- Vâng vâng, nhưng số tiền nó lớn quá anh ạ, nhà tôi lúc này trong nhà không còn xu nào, tôi đang sai cháu nó đi chạy tiền. Phải tối thì may ra mới trả lời anh được.
- Nếu từ giờ tới tối, nhà mình không mang được tiền ra chỗ chúng tôi, thì chúng tôi sẽ làm lại hồ sơ, chuyển tội danh về như cũ.
- Vâng vâng, anh ơi. Tôi hỏi chút, cái đồng chí công an gì mà thụ lý vụ này ý. Tên là gì ý anh nhỉ? Nhà tôi muốn tiếp tế cho cháu mà không biết tên người ta.
- Chị đi vào quận hỏi thẳng người ta, người ta sẽ trả lời cho chị. Khi nào gặp chúng tôi, chúng tôi sẽ chỉ cách cho chị chạy cho Bình ra. Lúc ấy thì cần gì tiếp tế nữa.
- Vẫn biết thế, nhưng mà tôi vẫn muốn hỏi, tiện có anh ở đây, anh có biết đồng chí ấy tên gì không ạ. Vĩ phải không ạ? Nhà tôi mẹ góa con côi, chẳng biết tìm ai nhờ ai cả.
- Chị không phải nhờ ai hết, viện là to nhất rồi, viện trên công an. Viện sẽ giải quyết cho chị. Thế nhé. Tôi không có thời gian. Chị cố gắng lo xong tối nay…Tút…Tút…Tút…
- Dập máy rồi- Mình thấy mẹ cười, quay sang con chị- Mày nghe rõ chưa? Giọng này là giọng cái thằng vô học, thằng không biết gì về luật pháp cả. Thế mà dám mở mồm ra đòi tiền nhà người ta. Tao vạch mặt nó ra cho mày thấy chưa? Tên thằng thụ lý còn chả biết, chỉ chối quanh. Tí nữa nó gọi lại, kiểu gì cũng mò được ra tên thằng thụ lý mà nói tiếp với mình đấy.Thôi ko gọi chú B nữa, chú ấy lại chả cười vào cái mặt đần thối nhà mày ý- Bà dừng một chút nhấp ngụm nước trà, chẹp chẹp môi, rồi nói tiếp- Mày bảo tao thất đức, thôi được rồi, tao lại ra đức vậy. Mày bật máy cho tao nói chuyện với con Hằng. Để tao cho mày biết là mẹ mày còn có đức lắm cơ.
- Vâng.
Mình lại tò mò hóng tai lại gần, nghe xem mẹ muốn nói cái gì? Bà sẽ vạch trần bộ mặt của nhà đấy chăng? Sẽ cho chúng nó sáng mắt ra, hay sẽ nói gì ? 

- Hằng à? Cô cháu có bị thằng ở trên viện gọi xuống không?
- Cháu có cô ạ, vừa mới gọi xong. Cô ơi, nó nói là nó lo được cho Bình ra rồi, giờ nhà cháu đưa tiền nó sẽ lo nốt cho Dũng ra. Thế nào thế nào cô? Có phải Bình ra rồi không?
- Không cháu ạ, Bình mới chỉ được chuyển đổi tội danh thôi. Chưa ra được. Thằng kia là thằng lừa đảo, cô vừa gọi điện cho nó. Nói chuyện rất vô học và không biết một chút gì về pháp lí cả. Thằng này cũng không chắc đã phải là cò đâu, có thể là nó làm theo lời một ai đó thôi. Chúng nó muốn kéo dài thời gian ra, để nhà mình sa lầy càng lâu càng tốt rồi không rút được chân ra nữa thì thôi.
- Hay là mình cứ thử gặp nó xem thế nào hả cô? Cháu thấy nó hẹn gặp ở trên viện, có khi lại là thật?
- Nó gặp cháu ở đấy, rồi sẽ lí do là làm việc ở đây không tiện, chị em mình ra chỗ nào đó kín kín, có lợi cho nhà mình hơn. Tin cô đi, rồi chắc chắn sẽ là như thế. Rồi nó lại cò quay dẫn dắt cháu đủ kiểu, chẳng đi đến đâu đâu. Còn có chuyện này cô định không nói, nhưng đã chung một thuyền, cô cũng muốn nhắc nhở cháu. Còn chuyện tốt hay xấu là còn xem cháu có biết giữ miệng hay không.
- Cô cứ nói đi ạ, cháu hiểu.
- Từ khi khai trương quán, là cô đã nghe phong phanh nguồn tin là sẽ có đứa qua gây chuyện phá đám phải không cháu?
- Vâng, Linh nói với cô ạ. Mấy hôm trước khi khai trương có thằng cứ gọi điện nói là tao cho chúng mày làm một thời gian, nếu làm ăn được thì tao sẽ qua cướp, còn không thì tao tha, hôm khai trương sợ có chuyện nên anh em cũng cẩn thận hơn, nhưng mà từ hôm ấy đến giờ làm ăn thuận lợi mà cũng chẳng thấy ai qua gây chuyện gì.
- Thế này Hằng à, chuyện của hai đứa kia, vô tình mà lại hóa ra thành hữu ý,theo như nguồn tin cô biết, giờ có người đang viện vào cái việc ấy để dìm chết hai đứa nó. Một người có các mối quan hệ rất to, mà cũng có thể là gần ngay sát bên cạnh cháu, cạnh cô. Có thể là thằng Kiên hoặc ngay con Linh này này. Cô nói cháu biết, là cháu làm gì giờ cũng lên nghe ngóng. Có thể người ta cũng chẳng phải làm gì thêm đâu. Chỉ cần ai đó đứng ra hứa, để anh lo cho, để anh giúp cho. Thế là mình chủ quan ko lo cho người nhà mình. Đến khi chuyện đã rồi thì người ta bảo là anh cố hết sức rồi, chỉ được thế, anh xin lỗi chuyện khó quá. Thì có giết người ta thì người nhà mình cũng đi đi ăn cơm nhà nước rồi. cháu hiểu ý cô chưa, những lúc như thế này, là phải thật cẩn thận. Không biết anh em tốt xấu thế nào đâu. Ko có hai thằng này, quán về tay ai, chỉ là vấn đề sớm muộn thôi.
- Vâng, cháu cám ơn cô. Có gì cháu sẽ chú ý. Nhưng cháu nghĩ anh em xung quanh không ai đến nỗi…
- Rồi, đấy là cô nói thế, còn Hằng còn cô, chuyện hôm nay cô nói để Hằng biết rồi sau này cháu ngẫm lại, cháu khắc hiểu cô nói gì.
- Vâng ạ.
Mẹ cúp máy, mình còn chưa hiểu câu chuyện đầu cua tai nheo ra làm sao thì chị đã hỏi trước
- Thế thì sao ạ? Con vẫn chưa hiểu mẹ có đức ở chỗ nào?
Mẹ im lặng không nói gì, mình ngẫm ngẫm một lúc rồi như kiểu chợt được đả thông đầu óc
- À, con hiểu thế này có phải không? Nếu nhà chị Hằng đứng sau chuyện này. Mình nói thể chẳng khác gì là nói cho bà ấy biết, nhà mình biết rồi đừng hòng qua mặt.
- Còn nếu nhà chị ấy không liên quan, nói thế khác gì chửi xéo nhà người ta.
- Không, nếu ko liên quan không ai nghĩ thế, người ta sẽ nghĩ là mình đang nhắc nhở người ta cảnh giác. Chả có gì sai hết.
- Mẹ, mẹ giải thích đi. Con chưa hiểu mẹ nói thế ý gì cả?
- Tao định nói với nó, nhưng nó bật loa ngoài,tao nghe tiếng vọng rất rõ. Bên cạnh nó còn có người nữa muốn nghe.Nói nhiều quá vào thời điểm này không có lợi gì cả, hơn nữa, tao nghĩ lại rồi, tao cũng ko muốn làm loạn thêm nữa. Thằng Kiên nói đúng, hoặc là cảnh cáo hoặc là nhắc nhở. Chỉ cần thế thôi. Tao cũng không cần phải thắng thua với mày làm gì. Và tao nói thêm một lần nữa. Những cái mà anh em chúng mày hứa hẹn với nhau 5 ngày chưa làm được thì tao làm mất có nửa ngày. Giờ muốn lo việc này nên theo ai thì mày phải rõ hơn ai hết. Nếu mày cảm thấy đủ lông đủ cánh, thì vợ chồng tự lo lấy nhau.
- Vâng
- Tao còn biết là con này là chúa hay bật ghi âm, mày nói chuyện cũng bớt dông dài đi, cái gì đáng nói thì nói, không đáng thì thôi. Người ta chết vì vạ miệng nhiều hơn tai nạn oto đấy con ạ. Nhà mình nói gì thì nói, kinh nghiệm xã hội không bằng dân giang hồ đâu.
Chị lại im lặng, thật ra chưa bao giờ mình thấy bà ấy nhu nhược và yếu lòng đến thế. Lại thở dài. Đàn bà khó làm được việc lớn là vì tấm lòng. Mệt mỏi, mình nhấc xác lên tầng đi tắm.
Đang xả nước trong nhà tắm.thì thấy bà ấy đập cửa thình thình
- Kiên, kiên ơi…- Có gì hoảng hốt trong giọng bà ấy.
- Sao chị- mình thò cái đầu ướt rượt ra.
- Nó đến…thằng viện đến…
- Cái gì?- Mình kinh ngạc. Đóng sầm cửa lại mặc vội bộ đồ mới thay ra.- Chị với em cái quần bò trên móc. Nhanh. Em xuống xem sao, mẹ dưới đấy à?
- Mẹ, quần đùi cũng được. Kệ nó, xuống nghe xem nó nói gì với mẹ. Chị trót nói là ốm rồi, đừng đóng cửa hành lang, chị đứng ngoài nghe.
- Sợ gì nó. Chị theo em xuống đây.- Mình vừa nói vừa lau lau cái tóc.- Đứng nhà mình còn sợ gì ai nữa.
Mình hùng hổ kéo bà ấy xuống nhà. Xuống đến nơi đã thấy mẹ đang pha trà nóng mời khách, hóa ra bà cố ý kéo dài thời gian đợi hai chị em xuống, cho đông đủ. Lúc bấy giờ câu chuyện mới bắt đầu.
- Cháu nói cháu làm ở viện à? Thế cháu gặp thằng Bình nhà cô chưa? Nó có khỏe không cháu?
- Bình khỏe cô ạ, Bình dặn dò cháu là nhắn với cô hết sức lo cho anh ấy.
- Vậy à? Thế thì cháu đợi Bình ra thôi, rồi anh em giải quyết với nhau, chứ cô có nhờ vả gì đâu.

- Vâng, lỗi là do chúng cháu, có hơi đường đột. Chúng cháu cũng tự ý làm mà không thông báo trước với nhà cô. Cháu cũng hơi chủ quan, và tin tưởng anh Bình quá. Cứ nghĩ là dốc sức làm thì là nhà cô sé xử sự đúng cách..
- Thế nào là không đúng cách hả cháu? Để cô nói cho cháu biết. Bình nhà cô nó phạm tội, nó phải bị xử theo đúng quy định của pháp luật. Nhà cô là nhà làm ăn lương thiện. Nhà cô rất tôn trọng luật pháp. Cô nói cho cháu biết, nhà cô có cậu em ruột tên là …(họ tên chú B)… làm …( chức vụ)… ở…( tên cơ quan). Từ khi thẳng Bình nhà cô bị bắt tới nay. Cô cũng chưa thèm nhờ nó một câu. Nhưng giờ cháu đã tới đây nói thế này. Cô xấu hổ vì con cô quá, không ngờ nó phạm pháp không ăn năn hối lỗi, mà còn nghĩ tới chạy tội, lại coi thường pháp luật như vậy. Dám nhờ cả người thi hành pháp luật giúp qua mặt luật pháp. Cô cảm thấy bực và giận con cô quá.
- Cô, dù sao cũng là con mình, làm cha mẹ thì nên lo hết trách nhiệm cô ạ. Chúng cháu đã chuyển tội danh cho anh Bình sang tội nhẹ hơn và có khả năng sẽ chỉ bị án treo hoặc phạt hành chính thôi. Đấy cháu cũng thông báo với cô như thế.
- Cô thật sự rất là xin lỗi cháu, cô không biết là con cô lại bố láo đến thế. Chuyện đã tới mức này thì … Kiên, con gọi cho mẹ chú B tới đây, mẹ đau đầu vì anh con quá, làm mất mặt gia đình quá. Cô không thể có thằng con coi thường pháp luật đến thế này được. Giờ cô sẽ để cậu em cô gặp nói chuyện trực tiếp với cháu, phải cho nó thêm cả tội coi thường pháp luật nữa, phải đi tù, thật nặng vào. Con sập ngay cửa xuống, gọi chú B tới đây. 
Mình đứng phắt dậy ra chặn cửa, sập cửa cuốn xuống. Ông kia tới lúc này mặt tái mét, chắc chỉ thiếu nước són ra quần và có dấu hiệu nói lắp
- Không… không cô ơi, chuyện không tới mức như cô nghĩ đâu. Hơn nữa cháu chỉ tới đây để thông báo.
- Sao lại thông báo? Cháu vừa nói với cô là thế nào cơ mà.
- Bình ở trong đấy có nhờ cháu là hết sức giúp đỡ, giờ Bình được chuyển tội danh rồi. Cháu tới đây là để thông báo cho gia đình yên tâm thôi. Việc đấy là do bên công an làm, chứ không có chạy chọt hay gì gì đâu ạ.
- Cháu coi cô như trẻ con, nhể? Thế giờ cô hỏi thật cháu? Bình trong đấy nó có vay mượn, nợ nần, nhờ vả gì không? Giờ cháu viết cho cô cái giấy xác nhận, cô sẽ trả tiền thay nó?
- Không, Bình không nợ gì cháu hết.
- Thế nó có nhờ vả cháu là lo lót cho nó cái gì không?
- Không, anh ấy chỉ nhờ cháu lưu tâm, để ý giúp đỡ thôi ạ.
- Vậy thì cô cảm ơn cháu. Sau này có gì Bình ra, cô sẽ nhắc nhở Bình về chuyện này. Cô cũng muốn là chúng ta coi nhau như một người trong nhà. Cháu hiểu chứ?
- Dạ vâng.
- Mà cháu mặc đồng phục không đeo cầu vai à?
- Dạ không, cháu… bên cháu chỉ có thẻ nghành với hai cái đỏ đỏ ở dưới này thôi ạ.- Ông ý chỉ tay vào cái ve áo. Không như bên an nình.
- À ra thế. Thế cũng gần tới giờ cơm, nhà cô cũng nấu cơm rồi. Mời cháu ở lại xơi cơm với gia đình.
- Dạ thôi, cô cho cháu về, cháu vừa ở cơ quan là qua đây ngay. Phải về tắm rửa qua cái, bẩn quá. Cô mở cửa cho cháu về với.
- Ừ, Kiên ra mở cửa tiễn anh đi con.
- Vâng ạ.
Mình bật cửa lên. Đợi cho cửa lên hết, mình ra ngoài hé cửa kính. Vẫn nghe thấy tiếng mẹ trong nhà bắt tay chúc tụng, chào hỏi một lúc. Mình đứng ngoài đợi cho tới khi ông kia đi khuất thì mới vào nhà.
- Biển số xe bao nhiêu?
- Dạ 30……- Mình giật mình, sao mẹ biết mình nhìn biển số xe chứ.
- Biển thật không?
- Con nghĩ là thật vì chỗ ốc vít vào biển đã rỉ khá lâu rồi.
- Ừ, mày nghe thế có hiểu gì không con.- Mẹ hướng về phía chị
- Con vẫn sợ sợ, nhỡ chẳng may chúng nó thay đổi hồ sơ…
- Đẻ mày đau đ.. quá con ạ. Viện gì cái loại nhà nó. Kiếm đâu được bộ quần áo như quần áo bảo vệ, không cả đi được nốt đôi giày vào cho nó có dáng. Mày tưởng là làm bên công an, cảnh sát với viện muốn mặc sắc phục đi với dép là được đi à? Lúc nó mới đến nhìn cái bộ dạng lếch thếch của nó. Tao đã chán rồi. Sao không diễn cho nó đạt hơn tí nữa cho bõ công tao ngồi tiếp nó. Còn chuyện thay đổi hồ sơ, đây không phải chuyện trẻ con nhà mày mà vừa kí nhoằng một cái đổi giờ không thích lại kí đổi lại. Nói cho biết giả sử hôm rồi, nhà mày có không đưa tiền cho người ta, chỉ cảm ơn suông. Người ta cũng chỉ tím mặt mà nhớ tên chúng mày trong đầu để gây khó dễ việc khác thôi, chứ không dở hơi mà đi đổi lại hồ sơ về như cũ đâu. Có phải cái mở giấy lộn nhà mày đâu mà muốn viết sao thì viết. Sau này chẳng may có thanh tra thì giải trình làm sao?
- Vâng, con xin lỗi.
- Thằng này rất là liều. Phải có ai đứng sau giật dây. Nó mới dám cả gan tới tận nhà như thế này. Việc này chắc không đơn giản. Kiên, mày tí vào mày tính lưu lại đoạn video vừa rồi và cả xem cả camera ngoài sân xem có ghi được biển số xe không. Đây, cắm vào máy tính – Mẹ đưa cái điện thoại cho mình- Cop cho tao đoạn tao vừa nói chuyện với nói ra. Sợ sau này có phải dùng đến. Việc hôm nay, đáng lẽ phải nhốt nó trong này đánh cho thừa sống thiếu chết mới thả ra, nhưng thôi, việc nhà đang thế này. Không nên dính thêm rắc rối nữa. Dọa nó thế là đủ rồi. Sợ thật đấy.
- Vâng.
- Cứ tình hình này, bên cái Hằng có khi rồi cũng đang bị hành cho quay như chong chóng thôi. Cái quán bar ấy, rồi chả được mấy ngày nữa đâu. Linh, mày xem thế nào giờ là lúc nhạy cảm… Nếu cảm thấy không đủ khả năng thì nhả ra con ạ.
- Giờ con mệt mỏi quá, không muốn nghĩ đến…
- Còn không nhà được … những gì là của mình, thì phải nắm chặt tay mà giữ lấy. Bóp chết những đứa mon men lại gần…

Chap 13: Chọc thối
- Bọc hết cả vào một tờ giấy ghi rõ từ khoản lấy của ai và ngày tháng ra rồi để vào két. Mày cộng làm gì? Để đấy khi nào thằng Bình về thì nó tự khớp sổ. Sổ sách có nhiều cái không ghi vào đâu, đừng ghi thêm vào rồi sau này nó về lại rối tinh lên. 
- Vâng, càng nhàn. 
Mình thở phào,ghét nhất là mấy cái khoản tính tính toán toán này, một ngày phi thân ngoài đường với đám nhân viên chạy từ Yên Phụ về Hà Đông, từ Thanh Trì lên Hoàn Kiếm, mặt và phổi trát đầy bụi và nắng, thế là quá đủ rồi, giờ mà phải ngồi đây cộng cộng trừ trừ nữa, chắc nó đến xin vào trại thay anh mất. Lắm lúc liếc nhìn hai cánh tay đen sì vì cháy nắng, chỉ lồ lộ hai ngón tay là còn màu trắng của da khi trước,lại phì cười, chắc giờ chả còn ai khen mình là trắng trẻo, đẹp trai như công tử để rồi lại giả vờ ngại ngại mà trong lòng sướng âm ỉ như hồi trước nữa. Nhưng thế gian là muôn miệng lưỡi, nếu người ta muốn nịnh bợ, thì rắm thối cũng thành thơm. Mình tặc lưỡi cho qua, giờ nó có nhiều chuyện để lo nghĩ hơn là cái đống da này, nếu chẳng may đen quá thì sau này cứ bổ tạm một con cá chép hóa long vào đấy, là xong. Lại đẹp ngay. Cái đáng lo ngay gần và ngay trước mắt đây là hôm nay cả mẹ và chị nó ngủ dậy đều cáu kỉnh một cách chán đời. Động tí lại quát
- Từ hôm ấy đến giờ có ai hỏi chuyện gì mày không Kiên?- Chị mình hỏi
- Không chị, chuyện gì?
- Nói chung là có chuyện thì muốn giữ cũng không được, anh em ở cả Hn này chắc là biết hết rồi.Hôm nay một số sòng ở dưới Quảng Ninh gọi lên hỏi han. Sợ các chú thím không quản được. Giờ chúng nó nhân cơ hội mà làm loạn thì không hay, tiền hồ ( tiền thu tại sòng) dưới đấy không phải nhỏ. Nhiều đứa thèm rỏ dãi ra mà không dám nuốt.
- Em thì tuyệt đối không nói gì rồi, việc làm ăn ở HN và Quảng Ninh, chẳng liên quan gì tới nhau cả. Không hiểu sao chúng nó móc nối kiểu gì lại biết.
- Biết rồi thì kệ, giờ là phải khéo léo- mẹ nói
- Những đứa nào mà chắc chắn là biết rõ rồi, thì mình cứ nói là đã về, những đứa chưa biết thì nói thẳng là chẳng đi đâu hết. Bắt đầu từ đêm qua là có nhiều đứa gọi điện hỏi liên tục. Nên chắc chuyện mới vỡ ra thôi và cũng mù mờ lắm chưa đâu vào đâu? Hay để con về đấy một chuyến?
- Cũng không cần thiết, có mấy khi nhà mình về đấy đâu. Tiền bạc thì toàn giao dịch qua tài khoản, có gì thì đã có các chú thím dưới đấy lo rồi. Giờ tự nhiên về khác gì lạy ông tôi ở bụi này, mà hơn nữa về phải có thằng Bình mới thuyết phục, còn về mình mày lại tốn nước bọt giải thích thôi. Cứ để xem chúng nó định giở trò gì đã. Giờ sợ nhất là chúng nó nhân cơ hội thằng Bình nằm kia, xúi giục bọn nào tới cơ quan công an trình báo thì khổ nhất là chồng mày. Còn sòng, trước khi có thằng Bình vẫn hoạt động, giờ ko có nó cũng vẫn thế, sập sao nổi.
- Đã đ’ giúp được gì còn chọc thối vào đây, bọn thằng Vương, thằng Nam là có vẻ biết rõ chuyện rồi. Chúng nó động viên, xong bảo con là có gì anh em sẽ họp nhau tìm cách giúp đỡ. Con bảo giúp cái gì, giúp được thì các anh chồng 100tr ra đây, đấy là giúp đấy. Đừng có ngồi đấy mà cười trên sự đau khổ của người khác rồi lại kể luyên thuyên. Lũ còn lại chỉ mù mờ thôi, hỏi hỏi han han, con chẳng nói gì.
- Thằng Vương với thằng Nam thì cũng là người trong nhà, không sợ. Tao sợ nhất là cái bọn ở dưới Mông Dương, chắc vụ lần trước nhà mình cho người xuống siết nợ chúng nó vẫn chưa quên, làm mạnh tay quá.
- Vâng, thôi cố hết sức. Con hy vọng là mấy ngày nữa anh ấy ra. Mọi chuyện lại ổn.
- Chúng mày ở nhà, tao đi chợ đã. Không trưa lại không có cái đút vào mồm.
- Vâng.
Mẹ là thế, ngoài việc làm ăn ra, thì bà quán xuyến nhà của như một bà nội trợ đảm đang, có lẽ đó là cái nết của người Hà Nội gốc, nhà nó kị nhất là bữa ăn mà không ngồi đủ gia đình. “Cả ngày chỉ có hai bữa, cố gắng dù giận dỗi căm thù gì nhau cũng ngồi vào đấy ăn cho xong bát cơm đi đã” chắc vì cái câu nói đó mà chỉ trừ khi ốm liệt giường, anh chị em nhà nó mới có cơ hội bỏ bữa. Bà vừa đi khuất thì có một ông phóng xe tới nhà. Tay đẩy cửa kính he hé đủ lách người ra, ông ấy đã chào bằng một nụ cười hềnh hệch :
- Em ơi, Bình có nhà không?
- Anh gặp chồng em có việc gì không? Chồng em đang ngủ trên nhà.- chị mình vẫn nhắn tin, mắt không rời cái điện thoại chán chẳng buồn nhìn.
- Anh Phong đây mà. Anh hay đi với Bình nhà em ý?
- À, Anh Phong Phố Huế- Chị mình ngước mắt nhìn lên. – Có việc gì không anh?
- Anh qua gặp Bình có chút việc.
- Có việc gì anh nói trực tiếp với em này, nhà em đêm qua đi làm về muộn giờ đang ngủ.
- Chuyện riêng ý mà, thế thôi có gì chiều anh quay lại nhớ. Hề hề.
Ông ấy lại vội vội vàng vàng dắt xe phóng đi mất dạng, chị lắc đầu
- Rồi hôm nay còn tiếp nhiều khách lắm.
Quả nhiên bà ấy dự đoán không nhầm, mật độ khách tấp nập một cách bất thường từ bà hàng xóm sang hỏi xin chạy trường cho con ( mình đ’ biết là ông ấy lại còn có cả cái dịch vụ này nữa), tới bọn trông xe tới đòi tiền bến bãi, còn lại toàn người quen. Mấy đám đầu còn tiếp và nói chuyện tử tế một chút, tới đám thứ n, bà ấy chán hẳn luôn ngồi nghe nhạc mặt kệ mình ngồi chém gió với khách. Cả ngày hôm ấy trừ những lúc đi thu họ ra, thì lúc nào cũng thấy nhà có người ra kẻ vào đông như đi xem bói.
7h chiều, ông Phong Phố Huế lại quay lại. Có phần diện dàng hơn, kính Armani, quần bò lấp lánh, áo sơ mi hoa lá cành.đi cùng một em chân dài tới nách
- Em ơi, Bình đâu sao anh gọi mãi không được?
- Nhà em lấy oto đi rồi. Đi xe chắc không nghe máy đâu anh ạ. Có việc gì anh?
- Anh muốn đặt bàn, hôm nay là sinh nhật bạn anh. Muốn làm cho nó hoành tráng một chút. Hề hề.
- Anh định đặt bàn thế nào? Bao người, bàn vip hay bàn thường?
- Bình nó đi mấy giờ vê? Anh đợi Bình về rồi nó tư vấn vậy.
Mình bắt đầu cảm thấy ngứa mông. Lão Phong này đúng là hay đi với ông anh mình thật, nhưng mà quan hệ chỉ dừng lại ở mức xã giao. Có ăn uống, có rượu chè, nhưng hễ động tới thanh toán là y rằng bố ấy lẩn về trước từ đời nào. Giờ lại hào phóng buông tiền ra đặt bàn bar, bố ai mà tin được.

Mình cướp lời chị luôn
- Em làm trên bar đây anh, anh đặt bàn loại gì để em tư vấn cho. Loại vip thì là trọn gói tất cả 20tr nếu dưới 10 người, trên 10 người thì mỗi người tính thêm 2tr. Có nhân viên phục vụ riêng và có 5 em tiếp rượu. Còn sinh nhật thì bọn em không cho đặt bàn thường và bàn đứng. Nếu anh đồng thì đặt trước 50% tại đây em cho người đặt card trên bàn luôn.
- Ờ, ờ anh tầm 15 người thôi em ạ. Menu có những gì hả em. Có bớt không? Anh chỗ người quen mà.
- Người quen thì bọn em mới làm Combo anh ạ, còn không chỉ cho đặt bàn thôi. Combo 20tr là 5 đĩa hoa quả, 5 chai XO, 1 két ken, 5 bao man trắng. Nước lọc và khăn lạnh theo yêu cầu. 3 Bình shisa và 1 bánh sinh nhật loại to, ngoài ra là bên em sẽ tổ chức chương trình nhỏ cho anh luôn để khách của bar cùng chúc mừng sinh nhật. anh để lại tên tuổi để bọn em làm đèn led chạy dọc từ hành lang lên tới tận phòng. Riêng rượi bia dùng không hết có thẻ kí gửi. Nếu anh thêm 15tr nữa là em đầu tư hẳn ca sĩ về hát, Tuấn Hưng, Quang Hà, Khắc Việt… Nhưng mà giờ mà mời thì không kịp riêng ca sĩ thì anh phải đặt lịch trước một tháng.
Liếc sang ông kia thấy đã bắt đầu toát mồ hôi hột hạt lớn, hạt nhỏ hạt lớn có lẽ chỉ đợi nhau rơi ra lã chã. 
- Có khi để anh suy nghĩ lại, chứ 30tr tổ chức sinh nhật thì đại gia quá.
- Ầy, không đắt lắm đâu. Anh cứ làm đi, rồi anh Bình ra anh ấy kí một cái bên em chiếu khấu 10% cơ mà. Lo gì. Mấy khi ăn chơi.
- Ừ, có khi để anh về, anh tham khảo lại cái. Chứ giờ lại không mang đủ tiền, đuối quá.
- Vâng, anh cứ tham khảo xong gọi lại em nhớ. Nhanh không muộn là không đặt được chỗ đâu.
- Ừ, có gì anh gọi lại. Muộn quá thì bọn anh đi karaoke vậy. Anh cảm ơn nhé.
Nói xong ông kia với em chân dài cắp đít dông thẳng một mạch. Mình lẩm bẩm chửi “ đi mẹ nó ra quán trà đá mà tổ chức” rồi bụm miệng cười vì màn đối đáp khéo léo này, chị chặc lưỡi lắc đầu duy chỉ có mẹ là lên tiếng
- Cũng tạm được, nhưng mà chưa dứt hẳn được mấy cái đuôi này đâu. Nếu …
Bà chưa nói dứt câu thì cửa lại mở, một ông xăm rồng xăm phượng thò mặt vào
- Bác ơi cháu gặp anh Bình tí.
- Cậu gặp ai thì đi thẳng vào đây, nhà này không tiếp khách thò thụt nửa ra nửa vào.
Ông kia rón rén đi vào đặt mông lên cái ghế nhựa, hai tay chống gối, mắt thao láo ngẩng lên hỏi
- Cho cháu hỏi anh Bình có nhà không hả bác
- Cậu gặp nó có việc gì?
- Dạ cháu là bạn anh Bình cháu muốn vay ít tiền ạ.
- Bình nó bị tôi đuổi ra khỏi nhà rồi.
- Dạ, cháu hỏi thật mà bác, bác cứ nói với Bình là có Hưng, em anh Minh đến tìm. Nhất định là anh ấy biết đấy ạ.
- Tôi không nói đùa, tôi đuổi nó ra khỏi nhà mấy hôm nay rồi. Giờ nhà này không liên quan gì tới nó nữa, vay mượn, nợ nần, tiền nong gì thì qua cửa hàng mà tìm nó, hoặc gọi điện thoại ý. Đấy cậu xem, có vợ có con rồi, còn ở nhà vợ, làm ăn chung với nhà vợ. Mà dám trai gái bồ bịch. Tôi không chấp nhận loại con rể đấy. Từ nay tôi cấm các cậu đến đây tìm nó. Nhà tôi không chứa giờ mời cậu về cho.
- Ơ..- Ông kia há hốc mồm chỉ thiếu nước trợn mắt lên nữa là kinh ngạc đúng theo kiểu trong phim. Đứng hình một lúc rồi lắp bắp nói- Vâng cháu chào bác, cháu xin lỗi cháu về ạ.
- Mẹ đúng là số môt, out ngay sau chưa đến 1 phút- Mình vừa giơ ngón tay cái, vừa ôm bụng cười- Thế mà mẹ cũng nghĩ ra được.
- Số một cái gì, rồi mai lại mang tiếng với cả làng cả nước, ầm ĩ cả lên cho mà xem.
- Còn hơn là suốt ngày tiếp khách, rồi hết “ em ơi lên bảo anh bình đưa chị cái chìa khóa oto” rồi lại “ em ơi lên bảo anh Bình mở két lấy chị quyển sổ”- Mình nhại giọng chị- Thời gian để tập trung làm việc khác chị ạ.
Mẹ mình vẫn như mọi khi, chẳng nói gì. Lại lên gác nấu cơm. Có lẽ câu khen của mình chẳng làm bà cảm thấy nở mũi hơn chút nào với đám con cái non nớt của mình. Chị nhìn theo bóng mẹ đi khuất rồi, quay ra thì thầm với mình
- Tao sợ tí thì dựng mẹ nó tim
- Sợ gì cơ?
- Sợ cái gì mẹ cũng biết, giờ mẹ như thánh cụ nó rồi. 
- Em không hiểu, biết gì, nói rõ ràng đi chị.
- Nói mày mày, không được bảo gì với mẹ nhé. Chị sợ mẹ biết được, nổi khùng lên thì bỏ hết mọi việc.
- Có chuyện gì thế ạ? Nói đi em hứa.
Bà ấy mở cái xắc lấy ra con điện thoại ghẻ đang lắp sim của anh Bình, mở hộp thư đến đưa cho mình và nói
- Đọc đi, 15 tin nhắn gần nhất và 3 cuộc gọi nhỡ, tao gọi lại thì ko alo, giờ thì không nhấc máy.
Mình nhận điện thoại từ tay bà chị tin nhắn đầu tiên đập vào mắt
“ anh a, anh di dau ma may hom nay khong nt cho em, em nho anh lam, du co chuyen gi, anh cung dung lanh lung voi em nhu vay, em biet than phan minh khong ra gi, nhung em cung khong doi hoi mot vi tri chinh thuc nao ca, chi can anh dung lanh lung voi em the nay, em van anh, yeu anh nhieu” 
…À thế cơ đấy…

Lướt qua một loạt khoảng 15 tin nhắn, nội dung nó cứ na ná nhau, đại khái một người con gái ngoan ngoãn và thánh thiện như phò đang khẩn cần tình yêu từ một người đàn ông đã có nơi có bến. Nó nhếch mép cười đểu cái đống tin nhắn một cái

-  Chị nghĩ gì về cái đống hổ lốn này?

-  Tao đoán là tao nghĩ như mày đang nghĩ.- chị cũng nhếch mép cười.

-  Thường thì… Nếu không có chuyện gì mà em vô tình đọc được cơ. Em sẽ bỏ công bỏ sức ra mà điều tra cho chị ngay. Nhưng mà cái đống tin nhắn này nó đến vào lúc này, cộng thêm việc biết là vợ người ta gọi nhưng không nghe máy nhưng lại cứ nhắn thêm tin. Sự thật chỉ có hai loại, hoặc là một con nào đó biết chuyện đang tính nước trả thù, hai là…- Mình cố ý ngừng nói liếc nhìn sang phía bà chị xem bà ấy tỉnh đến độ nào.

-  Có thằng chó nào đang cố gắng chọc vào đây để gây xích mích khiến mình ngừng chạy.

-  Em nghĩ là chỉ một trong hai cái đấy thôi. Tuy nhiên cũng chẳng loại trừ được điều gì. Đàn ông mà. Giờ chị tính thế nào?

-  Tao muốn biết sự thật, hôm qua lúc nhận được tin nhắn đầu tiên. Tao lồng lộn hết lên, gọi cho con ấy, không nhấc máy nhưng vẫn nhắn tin. Nhờ người này người kia gọi vẫn chỉ thế, có lúc con gái nghe máy, có lúc con trai nghe máy. Lúc ồn lúc không. Đã định tối qua gọi ngay cho thằng thụ lý để nó nhắn tin cho lão ấy rồi. Nhưng cả đêm mất ngủ, giờ tỉnh táo lại được một chút. Định im đi coi như không có chuyện gì thì mẹ lại phang cho một câu vừa nãy giật thót cả người. Hơn nữa, hôm nay mẹ cũng lạ lạ lắm.

-  Em nghĩ tạm thời đừng bắn tin vào trong ấy, ông ấy giờ trong ấy có lẽ chẳng vui vẻ gì, không nên làm ông ý suy sụp thêm. Nếu chị có thưa thời gian muốn điều tra. Em sẽ giấu mẹ giúp chị. Thu thập đủ bằng chứng lại rồi đợi khi ông ấy ra sẽ ba mặt một lời. Giờ chị gọi vào chỉ là đánh động thôi rồi ông ấy sẽ có thời gian nghĩ cách nói khéo, hoặc chỉ đạo ra ngoài để ỉm chuyện đi. Còn về mẹ chị đừng lo, mẹ sẽ không vì cái này mà làm hỏng chuyện lớn đâu. Mẹ suy nghĩ thấu đáo hơn chị em mình.

-  Chị cũng nghĩ thế, không biết là đang có chuyện gì xảy ra. Nhưng là một người vợ, chị sẽ cứ làm tròn trách nhiệm đã. Còn nếu người ta phụ mình thì trời cũng có mắt cả, chị không muốn sau này có chuyện gì thì mình sẽ ân hận vì đã không làm hết sức.

-  Chị nghĩ thế là tỉnh rồi đấy, có là anh rể hay không, thì anh ấy cũng là người quan trọng đối với công việc nhà mình, cho dù chị vì chuyện này mà buông thì em cũng tin là mẹ sẽ làm hết sức để kéo cánh tay phải của nhà ra. Chị cứ yên tâm ở phần mẹ và em. Còn chuyện này em sẽ làm rõ. Nếu có kết quả tốt em sẽ nói với chị ngay. Còn nếu không có kết quả, hoặc mọi chuyện không như ý, thì em sẽ để chị đợi tới khi anh ấy ra để ba mặt một lời. Giờ chị hãy quên chuyện này đi và coi như không có chuyện gì cả. Sim của anh ấy, đưa cho em. Gần như sim ấy chỉ để giao dịch tín dụng đen thôi. Chuyện ở sòng chị phải cố.

-  Tí lại họp cổ đông bar.- bà ấy ôm mặt mệt mỏi- Chị đau đầu quá, không muốn nghĩ nữa.

-  Mấy giờ

-  Chắc khi quán đóng cửa, tầm 1h sáng gì đó.

-  Thế để em đi với chị. Giờ em ra cửa hàng chốt lại tiền và sổ đã.

-  Không ăn cơm à?

-  Bảo mẹ hôm nay em đi có việc phần cơm em.

-  Lại làu bàu đấy.

-  Kệ.

Mình dắt xe phi thẳng ra khỏi nhà, chiều tối trời mát mát, dễ chịu hơn cái không khí oi điên đảo suốt từ sáng tới giờ.

Cửa hàng đóng, à ừ, dĩ nhiên là tới giờ này thì chả ai đi cầm đồ mà việc thu họ trong ngày cũng đã hết giờ, ai khất thì cũng đã khất rồi, đứa nào thu được thì cũng đã nã xong. Mình ngồi một mình, nằm ngửa người trên cái ghế giám đốc Hòa Phát to tổ bố ngước mắt lên nhìn cánh quạt quay chầm chậm ở số nhỏ nhất. Thực ra bật quạt là thủ tục thôi chứ chẳng trông mong gì ở cái làn gió thoảng này nhất là khi điều hòa đã bật tới 16 độ. Không hiều cái tháng cô hồn này sao lại nhọ thế, chuyện gì cũng đổ lên đầu được. Mình biết tính con chị, bà ấy miệng nói nghe nhưng lòng bất tuân. Bất kể chuyện này dù thế nào cũng sẽ không nằm im trong lòng bà ấy, tốt nhất khi mà bà ấy chưa kịp làm gì thì nên làm cho mọi việc rõ ràng một chút, để bà ấy yên lòng. Dù chính mình cũng chẳng biết làm như thế nào, chắc chắn ngồi ngắm cánh quạt thế này chẳng giúp cho mọi việc khá hơn…

-  Mọi người vui lòng để lại điện thoại ở ngoài, đây là họp kín. Kiên em ở ngoài nhé, em không phải cổ đông. Linh vào thay anh Bình cũng được. Hôm nay thiếu mất một cổ đông, nhưng mọi người cũng biết rồi đấy trong hoàn cảnh này thì chú ấy không xuất hiện được. ý kiến của chú ấy sẽ là ý kiến của số đông.

-  Lại có trò gì thế này, giờ lại còn phải cảnh giác nhau thế này nữa à? – Lão hói béo nhăn nhó.

-  Thôi dù gì cũng là họp kín, mọi người để hết điện thoại ở bàn ngoài này, Kiên con trông đồ cho các anh chị.

-  Vâng.

Đúng là có tiếng nói của người lớn có khác, mọi người răm rắp nghe theo. Thực ra mình cũng chả hiểu bà Hằng làm thế là có ý đồ gì, công nghệ giờ phát triển bỏ mẹ. nếu muốn nghe trộm hay ghi hình cần quái gì phải dùng tới. Ngồi ngáp vặt chán, đầu mình chợt nảy lên một ý nghĩ, mẹ nói có khi kẻ đâm sau lưng lại ở ngay sát sườn, biết đâu…

Mình cầm từng cái điện thoại một hý hoáy ấn gọi cho cái số điện thoại khốn nạn kia. Đầu tiên là máy chị Hằng. Không hiển thị lên gợi ý. Chắc không phải,bất ngờ tiếng nhạc chờ tắt, đầu giây bên kia nhấc máy nhưng không nói gì cả.

-  alo xin lỗi anh chị đặt cơm hộp phải không ạ?

-  Không phải đâu nhé, nhầm số rồi.- giọng con trai, nó hơi bất ngờ, mẹ tổ sư chắc thằng nào nhấc máy rồi, con trai để nhạc chờ bài Viên đá nhỏ.

-  Anh hỏi lại xem có ai cầm máy gọi không ạ, em đang đứng dưới nhà đây, đúng số này vừa gọi mà.

Hơi chững lại chút, chắc ông ấy thò cổ ra xem có thằng nào đứng ôm cơm hộp dưới nhà không, rồi tiếng ồm ồm lại hỏi

-  Em đứng đâu nhỉ?

-  Em ở Nguyễn Chí Thanh.

-  Thế em nhầm rồi nhé, không có ai gọi cơm hộp đâu.

Rồi cúp máy dập một cái khô khốc. Nó lại với tay sang cái điện thoại tiếp theo của lão béo. Máy bận. Tới cái thứ 4 thì tắt hẳn, khốn nạn chắc tại mình gọi dồn dập và nhiều quá khiến con mồi hoảng. Nhưng chẳng quan trọng việc mình cần làm ở đây là xác minh xem có ông bà nào trong này đã từng liên lạc với nó không, toàn smart phone cả, nếu có thì chắc chắn khi ấn mấy số đầu sẽ hiển thị tiếp gợi ý đằng sau hoặc đã từng có lịch sử gọi đến gọi đi, sau khi nó ấn số có thể xem lại. Đại khái thế. Nhưng tới tận cái điện thoại cuối cùng là của bố nuôi, khi ấn tới số cuối trong điện thoại vẫn không có gì, chán chả buồn ấn gọi vì biết nếu có ấn thì cũng nghe kèn tò tí te mà thôi. Chắc không có tí thông tin gì về con ấy trong đống người này.

-  Ôi kinh, chơi bời nha, hôm nay định đi ăn hàng à?

Tiếng lão Kiên ngay sau lưng khiến nó giật bắn mình, chả khác đ’ gì đứa ăn trộm bị bắt quả tang. Mình quay lại làu bàu chửi tục mấy câu trước khi máu kịp lên tới não rồi ngớ người ra, nó hỏi

-  Ăn hàng gì cơ?

-  Gì nữa, gọi cho con Minh phò chứ gì. Tay còn ấn số điện thoại nó chưa kịp gửi kia kìa.

-  Đây á…- Nó giật mình, cái nồi gì vậy, do ăn ở có đức à mà tiền lại rơi giữa đường thế này- Ừ, gọi mãi đ’ thấy nhấc máy, ngon không anh?

-  Ngon, hàng Tuyên Quang nhé, da trắng. Anh mà làm tháng 10tr là cũng dám xơi rồi đấy, nhưng em này kiêu lắm chỉ đi với đại gia, thiếu gia như chú thôi.

-  Gọi từ tối tới giờ không nhấc máy. Hãm, đang thèm quá anh ạ.

-  Hay là anh cho chú số con dancer nhà mình nhé. Con đấy rau thôi, nhanh lắm. Ngọt.

-  Thôi, em hãi lắm, loại rau trên bar này, ăn vào dính thuốc trừ sâu lúc nào đéo biết. Sợ luôn. Nhà con kia ở đâu ý anh nhỉ?

-  Đ’ biết luôn, nhưng tí đợi cái taxi Thủ Đô biển 6623 về, thấy nó hay đi xe ấy.

-  Ngon rồi, em mà ăn hàng về nhất định có review cho anh, hê hê.

-  Hứa nhé, chụp ảnh quay phim nét vào, tối anh về quay tay )

-  Rồi rồi, chắc chắn là như thế rồi.

Đợi ông Kiên dọn xong đống đồ cất vào kho, cũng là lúc giải đại hội cổ đông. Mình níu lấy tay chị kéo ra góc kín nói

-  Có tin mới chị ơi.

-  Sao

-  Chó ngáp phải ruồi, em dò ra con kia rồi.

-  Là con nào?

-  Là con Minh hay lên bar nhà mình.

-  Minh nào nhỉ, bar mình không có con nào tên Minh đâu.

-  Em biết, con này làm PR ở dưới Cầu Giấy thi thoảng đi đá khách lạc bar thôi. Không phải người nhà mình.

-  Mày biết nó đâu không?

-  Gần biết chị ạ. Giờ theo em, khoảng 90% là dò ra.

-  Đi, đợi tí. Tao bảo chị Hằng điều cho mấy con cave đi đánh ghen cho nó khí thế.

-  Thôi khoan chuyện chưa đâu vào đâu. Hơn nữa không nên bứt dây động rừng. Chị cứ bình tĩnh theo em đã. Xem nó ở đâu rồi sáng mai đi úp sọt. Giờ này chắc đ’ gì đã có nhà.

-  Hai chị em làm gì đấy không về à?

Mình lại được phát giật mình thót tim lần thứ hai trong ngày, khốn nạn, được vài lần thế này thì cũng hộc mẹ nó máu mồm mà chết mất. Bà hằng lù lù ngay sau lưng từ lúc nào. Chưa biết bà ấy có nghe thấy gì không, nhưng thấy bà ấy lách qua vào lấy mấy cái túi rồi lại đi ra không nói gì. Mình và chị chào bà ấy rồi luồn ngay xuống hành lang tầng 1, đánh mắt một vòng thấy ngay con thủ đô 6623.

-  Đi về Cầu Giấy anh ơi.- Mình kéo chị lên xe, ngổi ngay ghế sau.

-  Về đoạn nào Cầu Giấy hả anh?

-  Biết nhà con Minh phò không?- Mình hỏi.

-  Dạ..- Lão lái xe nhìn lại kính chiếu hậu rồi hốt hoảng nói- Không biết, hai anh chị cho địa chỉ đi.

-  Này chú, nhìn lại bọn cháu đi này- Chị mình thò đầu lên ghế trước.- Thấy rõ chưa? Biết bọn cháu là ai không? Ngày mai chú có muốn đỗ xe ở chỗ cũ nữa không? Cháu nhớ xe chú đấy nhé. Nếu hôm nay chúng cháu mà không đến được chỗ cần đến sợ là hãng xe mình mất đi một tài xế tốt đấy, chú ạ.

-  Cô cậu…

-  Con cao cao tóc vàng xoăn, hay mặc quần đùi áo kim tuyến. Xăm con bướm ở cổ tay. Chú từng chở nó đi những đâu thì đêm nay chở bọn cháu tới đấy. Giờ đi đi. Mẹ cháu đợi cửa, cháu không muốn về nhà quá muộn đâu.

Chưa biết có tới được bến không, nhưng chiếc taxi lẳng lặng lao vù đi trong đêm tối.


Đọc tiếp: Chạy án - Phần 5
Home » Truyện » Truyện Teen » Chạy án
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM