Insane

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 20

Chap 54:

Tôi hốt hoàng, mắt mũi cứ thế mà trợn trừng hết cả lên. Người con gái đang ngồi sau lưng thằng Đạt kia chẳng phải là nhỏ Huyền hay sao, gương mặt không thể sai vào đâu được, chỉ khác một chút là tại sao hôm nay nhỏ Huyền lại đeo kính, khuyên tai lủng lẳng và ăn mặc có phần phong cách hơn thường lệ. Thế nhưng lúc ấy tôi đang quá sốc nên không kịp để ý thêm điều gì nữa cho đến khi bóng của 2 người khuất xa thì tôi mới định thần lại. Rõ ràng hồi chiều nay thằng Đạt có đến thi đấu và hẳn nhiên là ai cũng nhìn thấy điều đó, Huyền cũng vậy, nhưng điều lạ ở đây là lúc chiều, 2 người họ chẳng hề có một biểu hiện gì gọi là “thân mật” hay thậm chí là nói chuyện thôi cũng chẳng có. Nếu quen biết nhau từ trước thì hẳn không ít thì nhiều, thằng Đạt và nhỏ Huyền cũng sẽ bắt chuyện với nhau, đằng này suốt từ đầu đến cuối, cả 2 chẳng nhìn nhau đến một lần chứ dừng nói là trò chuyện. Và còn một điều đáng lưu tâm hơn cả, rõ ràng thằng Tiến và nhỏ Huyền hồi chiều tỏ ra vô cùng… tình cảm và còn về cùng nhau, tại sao sau đó thì mọi chuyện lại thành ra thế này? Bao nhiêu câu hỏi cứ thế cuốn lấy tôi cho đến lúc tôi về đến nhà.

Tôi mở cửa bước vào nhà trong vô thức, ngay cả sau khi dắt xe vào trong, đóng cửa rồi tiến vào nhà, tôi vẫn chưa nhận ra được là mình đang làm gì lúc này. Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy vô cùng hoang mang và lo lắng, dù rằng thật sự thì dù chuyện này có xảy ra đi chăng nữa, nó cũng chẳng hề liên quan một tí ti ông cụ nào đến tôi, nhưng những thắc mắc và tò mò thì không có tội, tôi đắm chìm trong những câu hỏi mà chưa có đáp án, tại sao thằng Đạt lại quen nhỏ Huyền nhanh đến như vậy? Tại sao nhỏ Huyền mới hồi chiều còn vui vẻ với thằng Tiến mà bây giờ lại ôm eo cái thằng mặt mâm này? Tại sao, tại sao?

Với vẻ mặt ngu chưa từng thấy và ánh mắt thất thần, tôi uể oải bước vào phòng khách nơi ông anh tôi đang mải mê theo dõi một bộ phim vớ vẩn trên Star Movies. Thấy tôi trở về nhà sau một ngày dài với gương mặt mệt mỏi, ổng đốp ngay:

-   Thằng em bữa nay bị gái chửi hay sao mà mặt thảm thế?

Cũng may là nhờ câu hỏi của ông anh, tôi mới nhận ra rằng mình đã… về đến nhà :gach:. Tôi ấp úng, lắp bắp mặc dù mọi chuyện từ sáng đến giờ chẳng có gì đáng để giấu diếm cả:

-   Ờ thì… làm gì có, ông cứ chém bậy!

Ông anh tôi dù gì cũng là một người đã từng trải… sự đời, ông vuốt cằm, đăm chiêu suy nghĩ một hồi rồi phán:

-   Hồi nãy có con nhỏ nào gọi điện tìm mày đấy, nó kêu gọi di động mày không bắt máy!

Tôi điếng người, vồ vập hỏi:

-   Ai ?

Vẫn bình thàn, ông anh tiếp lời:

-   Nó kêu nó tên Vi, mà nghe giọng dễ thương vãi thằng em ạ, bữa nào dẫn về cho anh mày xem mặt cái!

Tôi gạt phắt:

-   Không, để khi nào cưới tôi cho ông xem, hehe!

Ổng chồm người dậy đá tôi một cái vào cạnh sườn đau điếng, tay dứ dứ nắm đấm, doạ nạt:

-   Mày không cho tao coi mặt tao méc mẹ à!

Tôi nóng mặt, liền nhẹ giọng xin xỏ. Gì chứ méc mẹ chuyện yêu đương vớ vẩn không phải chuyện đùa, tôi chạy tới nắn vai ống đấm bóp mát xa:

-   Hề hề anh 2 nóng quá, mai em dẫn về cho!

-   Thế là biết điều đấy con ạ, hé hé!

Ngoài mồm thì cười tươi hớn hở là thế, nhưng trong bụng tôi thì chỉ muốn đấm cho lão vài quả cho vỡ mồm ra khỏi nói lung tung, thế nhưng có cho vàng tôi cũng không dám làm vậy, mà nếu giả dụ có dám đi chăng nữa, tôi cũng sẽ bị ổng đập chết tươi, tôi thì lại không muốn Vivi ở goá tí nào nên thôi đành… nhịn :sogood:. Tôi giả vờ thoái lui, nhà tôi lúc này có mỗi 2 anh em, ba mẹ tôi thì đi dự tiệc tùng gì đó còn bà chị tôi thì đi chơi đú đởn chưa về. Tôi lọ mọ chui vào bếp kiếm cái gì bỏ bụng. Loay hoay một hồi thì tôi cũng hoàn thành xong cho mình một tô cơm đầy ụ, nào là cá, là thịt rồi gà, rau đủ kiểu, nhìn như… cơm chó Có một lần hồi lớp 5 lớp 6 gì đấy tôi coi phim “Ngôi nhà hạnh phúc” của Bi rain nên bắt chước làm thử, nhìn hơi kinh mà ngon ra phết, đến giờ lâu lâu về trễ vẫn làm ăn một mình, chẳng biết đến bao giờ mới có người nấu cơm cho mà ăn ngoài mẹ ra :sosad:.

Tôi bê tô cơm to tổ bố lên phòng, bật máy và bắt đầu online Facebook. Khỉ gió cái mạng xã hội này, cứ mở lên là y như rằng đứa nào cũng đăng mấy cái status vớ vẩn, hình một đằng mà caption một nẻo, nói chung là chẳng liên quan gì đến nhau. Nếu là gái đẹp thì không nói, chứ mấy con xấu chó mà cứ đăng hình lên là tôi ấn report ngay và luôn, nhìn kinh tởm không chịu được. Cũng may là Vivi nhà tôi không có tật đó, viết stt thì có viết vớ vẩn nhưng không đăng hình kèm theo, mà một khi đã đăng hình thì chỉ toàn là Album nhâp dịp đi chơi này nọ, về khoản này thì tôi yêu Vivi dữ dội :beauty:. Ngày ấy thì vậy, nhưng bây giờ chịu ảnh hưởng từ bọn con gái khác, bé Vi của tôi cũng bắt đầu luyên thuyên chính trị xã hội trong khi ảnh thì chu mỏ chu mồm ra, nhìn là muốn ứa gan, tôi mà biết đứa nào làm hư Vivi, tôi sẽ lột da, móc mắt nó ra cho hả giận :angry:. Tôi lang thang trên các trang diễn đàn, tranh thủ vừa ăn cơm vừa du học Liên Xô một chút cho vui, gì chứ mỗi tuần mà không được sang “Pháp” gặp Maria một lần thì đời này còn gì đáng sống nữa :sexy:. Dù mang tiếng là có người yêu thật đấy nhưng người yêu của tôi quá giống con nít, còn ngây thơ và trong sáng lắm, thế nên làm chuyện bậy bạ ấy lúc này là không nên, huống hồ tôi đã hứa sẽ giữ gìn cho em nên dù đôi khi có hơi bị kích thích, cũng phải cố gắng mà nhịn nhục.

Lượn lờ một hồi, ánh mắt tôi chợt dừng lại ở dòng status đầy ẩn ý của nhỏ Huyền: “Hôm nay em rất vui, cám ơn ai đó nhé <3”. Nếu thời điểm cái stt này đăng là một ngày trước, tôi hoàn toàn bơ đi vì thật ra nó cũng chẳng liên quan tới tôi và tôi thừa biết người mà nhỏ Huyền nhắc đến trong stt là ai. Thế nhưng hôm nay lại khác, mới 1 tiếng đồng hồ trước, tôi đã bất ngờ khi nhìn thấy em ngồi sau xe của một thằng khốn nạn và mặt dày, mặc dù có đôi chỗ khác lạ nhưng gương mặt thì rất giống, cộng thêm cái stt đúng thời điểm thế này, tôi chắc như đinh đóng cột rằng em vừa đi chơi với thằng Đat xong mặc dù chẳng rõ em quen nó thế nào. Nghĩ một lúc, tôi định nhắn tin hỏi nhỏ Huyền đầu đuôi câu chuyện, việc này chẳng qua chỉ là tò mò và có phần… lo lắng chứ tôi đã không còn tình cảm gì với em ấy nữa rồi, nhưng biết đâu thằng Tiến nó đọc được thì tôi chỉ có nước vỡ mồm, nghĩ đến đấy, tôi lại chùn tay và tiếp tục… suy tư. Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, cuộc gọi đến từ “người mà ai cũng biết là ai đấy”, nãy giờ mải mê quá tôi quên béng mất việc gọi lại cho Vivi, chắc em đang mong lắm, tôi nhấc máy, cười niềm nở:

-   Tình yêu bé nhỏ gọi anh có chuyện gì không, hehe? :beauty:

Đầu dây bên kia có tiếng trách móc:

-   Sao lúc nãy em gọi mà H không trả lời em?

Tôi bào chữa, giọng phụng phịu:

-   Ừ thì anh mải đi dường nên không để ý mà! :sosad:

Vivi hừ giọng:

-   Thế sao về mà không gọi lại cho Vi hả?

-   Anh quên mà, xin lỗi, đừng giận anh!

Em cúp máy cái rụp. Xong. Lần đầu tiên hai đứa “chính thức” giận nhau sau một quãng thời gian dài mặn nồng và tình cảm sến sụa các kiểu, như tôi đã nói, trong tình yêu, đôi khi phải có một chút giận hờn mới khiến tình yêu trở nên đáng quý và đáng trân trọng hơn, giống như một món ăn ngon vậy, nhiều khi cũng phải thêm chút cay của ớt, mùi vị mới thực sự đáng để tận hưởng. Nhưng thực tình thì vụ giận dỗi này đến không đúng thời điểm một chút nào, ngay đúng lúc tôi đang muốn hỏi em về vụ thằng Đạt xem nó đã có măt ở nhà hay chưa? Và còn một chuyện không kém phần quan trọng, ngày mai là ngày đầu tiên mà thằng Đạt nó đến học chung với lớp tôi, hồi chiều tôi đã mạnh mồm hứa là sẽ qua chở em đi học, thế mà giờ thành ra thế này, chẳng phải sẽ tạo cơ hội cho thằng sở khanh kia hay sao?

Nằm cắn rứt lương tâm đến khi đồng hồ điểm 9h, tôi mới choàng tỉnh dậy, mặc quần áo bảnh bao, lịch sự vào, chào ba mẹ rồi phóng thẳng sang nhà Vivi, lòng nóng như lửa đốt. Chạy xe trên đường, từng cơn gió đêm đông thổi rít qua lạnh thấu xương nhưng trong tình thế bây giờ, việc đó với tôi chẳng còn quan trọng nữa. Tôi cố gắng tới nhanh hết sức có thể, đậu xe bên vệ đường, bấm điện thoại gọi Vivi xuống. 10s, 20s, rồi 30s, em chẳng trả lời. Tôi vẫn gọi, gọi rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng kết thúc bằng tiếng “tút, tút” đầy khó chịu. Quả đúng như những gì các thánh nhân trên mạng xã hội vẫn thường ní, đừng bao giờ không nghe máy khi người yêu gọi. Đến bây giờ, tôi mới thấu hiểu được nổi khỗ của các bậc đàn anh đi trước. Tôi cứ ngỡ Vivi là loài động vật quý hiếm, chắc không mắc tật này, ấy thế mà giờ tôi đang ngồi run cầm cập trước cửa nhà nàng với một nỗi buồn khó tả.

Tôi ngồi gục đầu bên vỉa hè, ai đi qua cũng nhìn nhưng tôi chẳng quan tâm, lúc này trong đầu tôi chỉ có duy nhất hình bóng của em, người con gái tôi yêu mà thôi. Thật tình tôi chưa từng nghĩ đến việc mình phải rơi vào hoàn cảnh như thế này, vì Vivi của tôi rất hiền và ngoan ngoãn, tôi không nghĩ là em có thể giận dỗi vì một lý do… nhỏ như con muỗi ấy, quả thực là những gì con gái suy nghĩ đều rất phức tạp và có phần khó hiểu. Nhưng sau này, nhờ kinh nghiệm xương máu lần đó, tôi luôn bắt máy mỗi khi Vivi gọi, dù khi đang ngủ hay lúc đang thư giãn trong… nhà vệ sinh :gach:. Cơ mà lúc này thì tôi cũng đã hết cách, chỉ còn biết ngồi ngoài đường những mong em sẽ nhìn thấy và động lòng thương hại.

Buồn bã, chán nản, tôi móc điện thoại gọi cho em một lần nữa. Nhưng rồi giọng nói đáng yêu ấy cũng chẳng vang lên mà thay vào đó là những tiếng tút tút đầy vô vọng. Tôi lặng người đi, ngồi im trong cơn lạnh giá ngày đông ấy. Tôi đứng dậy, hướng ánh mắt lên căn cửa sổ nhỏ phòng em, đèn vẫn mở mà sao tâm hồn em tăm tối và bí ẩn quá, tôi chưa đủ khả năng là người chỉ cần một ngọn nến là có thể soi sáng và thấu hiểu nó.

Thất vọng. Hụt hẫng. Tôi quay xe ra về, lòng đầy buốt giá.

Xin lỗi em, Vi ơi!

Chap 55:

Khi chiếc xe Wave cùi mía của tôi đậu trước cửa nhà thì đồng hồ vừa điểm 10h30, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi trở về nhà muộn thế này mà chẳng có mục đích gì trong quãng thời gian đó. Uể oải mở cửa bước vào, căn nhà tối om, cả gia đình tôi đều đã vùi trong chăn nệm với giấc ngủ ấm áp, chỉ còn lại đứa con út là tôi – một thằng nhóc mới bị người yêu giận ngồi thu mình giữa bóng tối. Chưa bao giờ tôi thấy mình trở nên bất lực như lúc này, như bình thường, chỉ cần Vivi giận một cái, tôi sẽ có cách giải quyết làm hoà ngay lập tức, nhưng lúc này thì khác, tôi còn chẳng có cơ hội gặp mặt em. Tôi dặn lòng mình rằng phải rút ra được kinh nghiệm xương máu cho những lần sau, tuyệt đối không nói chuyện qua tin nhắn, trừ trường hợp bất khả kháng, vì khi nhắn tin, lỡ mà có làm em giận, không gặp mặt thì làm sao tôi có thể dỗ dành Vivi được?

Rót vội một cốc nước lọc như để xua tan đi phần nào những sự căng thẳng và nóng bức trong tâm hồn. Tôi leo lên cầu thang, từng bước chân mệt mỏi và nặng nề. Tôi bước vào phòng, ông anh tôi đã lăn quay ra ngáy ngủ tự lúc nào. Tôi lại nhớ đến Vivi, chẳng biết giờ này em đã ngủ hay chưa, em ngủ một mình có lạnh lắm hay không? Những ngày qua tôi mặc định xem như việc Vivi lúc nào cũng ở bên cạnh tôi là một điều hiển nhiên và chẳng có lý do gì để việc đó không xảy ra cả. Thế nhưng khi trống trải thế này, tôi mới hiểu được Vivi quan trọng với tôi đến thế nào. Có những lúc bạn vô tình bỏ qua những thứ quá đỗi thân quen nhưng một khi đã mất đi rồi thì sẽ mãi mãi chỉ còn là niềm tiếc nuối vô hạn. Câu chuyện của tôi lúc này cũng rất bi đát, nhưng vẫn còn cơ hội cho tôi có thể sửa chữa được, mặc dù là rất khó khăn. Vivi đã không giận thì thôi, nhưng một khi tôi khiến em nhăn nhó cáu kỉnh thì rất khó để làm lành. Tôi gục mặt xuống gối, móc điện thoại ra, nhắn tin cho em vì tôi biết lúc này có gọi thì em cũng chẳng nghe đâu:

-   Vi cho anh xin lỗi, Vi ngủ ngoan, đừng giận anh!

Tin nhắn được gửi lúc 10h52’, không còn sớm cho một lời chúc ngủ ngon nhưng vẫn chưa quá trễ cho những dòng xin lỗi. Tôi cứ ôm lấy chiếc điện thoại bên mình những mong sẽ nhận được dù chỉ là một tin nhắn cụt ngủn từ em. Thế nhưng không, chẳng có tin nhắn nào hết, tôi cứ chờ, chờ mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

“Reng… reng… reng…”

Tiếng chuông đồng hồ reo inh ỏi, phá tan cái không gian vô cùng tĩnh lặng và có phần buồn chán trong căn phòng của tôi lúc này. Tôi nhăn nhó bật dậy, lấy tay tắt nhẹ tiếng chuông đi. Kể từ lúc quen Vivi, tôi đâm ra “hiền dịu” hẳn đi, nếu là cách đây chừng vài tháng, tôi đã không ngần ngại mà đấm cho chiếc đồng hồ quái quỷ lăn lông lốc dưới sàn, chẳng như bây giờ. Liếc nhìn đồng hồ, đã 6h15, tôi hoảng hồn nhảy thẳng vào nhà vệ sinh rồi trở ra một cách “thần tốc” với bộ dạng không thể “đẹp trai” hơn :gach:. Dù đang bị người yêu giận nhưng tâm hồn làm đẹp của tôi không lúc nào là không phát huy tác dụng. Tôi thay quần áo, thu dọn sách vở xong xuôi rồi chạy nhanh xuống dưới nhà. Nhác thấy bóng tôi hớt hải, mẹ tôi giật ngược lại:

-   Hôm qua mày đi đâu mà về trễ thế con?

Tôi ấp úng, cười giả ngu:

-   Dạ… hề hề, con đi chơi với… bạn ở lớp!

Mẹ tôi thở dài ngao ngán:

-   Mày liệu mà lo thân, đi đâu thì đi, miễn đừng ảnh hưởng học hành là được rồi!

Thấy mẹ buồn, tôi cũng đâm ra buồn theo, cộng thêm tâm trạng chán nản sẵn có, thành ra mặt tôi lúc này trông thê thảm cực độ:

-   Dạ, con biết rồi, mẹ đừng lo, thôi con đi học đây!

-   Ừm, nhớ về sớm ăn cơm nha con, trưa nay có 3 chị em mày thôi đấy! – Mẹ tôi dặn dò

-   Dạ con nhớ rồi, con chào mẹ con đi!

Tôi dắt xe, đóng cổng rồi chạy như bay đến trường. Tôi là một thằng cũng có thể xem là có phần giả tạo chẳng kém gì thằng Đạt mặt mâm, dù trong lòng có chuyện gì buồn bực, tôi cũng ít khi biểu lộ tâm trạng ra ngoài hay tỏ thái độ khó chịu mà lúc nào cũng ra vẻ tươi cười hí hửng mặc dù đang buồn nẫu ruột. Nhưng nếu đem so sánh với thằng Đạt thì tôi ăn đứt, việc giả vờ của tôi thực chất chẳng ảnh hưởng đến ai cả, trái lại còn giúp tôi ghi điểm trong mắt mọi người rằng tôi là một thằng vui tính và hoà đồng, trái hẳn với sự giả tạo 2 mặt của nó. Nhắc đến thằng Đạt, tôi lại càng nóng máu hơn bao giờ hết, nó chính là nguyên nhân khiến tôi lơ đễnh không trả lời điện thoại để rồi bây giờ sống khổ sở thế này. Hơn thế nữa, nó còn khiến tôi lo ngay ngáy trong lòng vì rất có thể sáng nay, nó sẽ là người chở Vivi đi học, điều mà hôm qua tưởng chừng như tôi mới là người gánh trách nhiệm đó. Nghĩ đến đấy, tôi quay ngoắt xe lại 360 hướng thẳng đến… nhà Vivi. Xe vừa trờ tới chiếc cổng là tôi nhảy phốc xuống, bấm chuông inh ỏi.

Một lát sau, … nhạc mẫu đi ra :sosad: trong vẻ mặt vẫn hiền hậu như thường ngày:

-   H hả, con chưa đi học sao?

Tôi coi nhạc mẫu như… mẹ của mình, thế nên chẳng ngại ngần gì mà hỏi ngay:

-   Dạ, con chào cô. Cô ơi Vi đâu rồi?

Nhạc mẫu cười hiền:

-   Thằng Đạt chở nó đi rồi, con không biết à, cô tưởng nó nói con rồi chứ!

Tôi buồn bã đáp, mặt phờ phạc hẳn đi:

-   Dạ, thế con đi học đây, con chào cô!

Nhạc mẫu xoa đầu tôi, lắc đầu cười:

-   2 đứa giận nhau rồi chứ gì, nhớ lên lớp xin lỗi bé Vi ngay đi nhé, 2 đứa mà vậy là cô không đồng ý đâu!

Và vẫn như mọi lần, nhạc mẫu luôn là người thấu hiểu được tâm sự của tôi nhất và bà cũng luôn là người duy nhất ủng hộ chuyện giữa tôi và Vivi, cũng phải thôi, tôi đã coi bà là… mẹ vợ thì chẳng có lý do gì tôi lại không thể trở thành … con rể quý trong mắt bà cơ chứ. Tâm trạng tôi phấn chấn lên phần nào sau lời động viên của nhạc mẫu, tôi cười đáp lễ, cúi đầu chào nhạc mẫu rồi phóng xe thẳng lên trường, lòng chan chứa bao hy vọng.

Gửi xe xong, tôi chạy thật nhanh lên lớp, nhanh như cái lúc tôi tìm đến nhà em vào buổi tối hôm qua vậy. Vừa bước vào lớp, tôi chùn chân lại bởi cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Thằng Phát đang đứng giữa lớp và oang oang giới thiệu về thành viên mới, nó còn không quên chêm vào câu: “Bạn thằng H” làm tôi nóng cả mặt. Đám con gái khỏi phải nói vẫn cứ xuýt xoa khen ngợi nó liên tục, Vivi thì cười tươi như hoa đứng bên cạnh vỗ tay động viên thằng Đạt. Nhìn thấy điều đó, bao nhiêu dự định muốn xin lỗi của tôi đột nhiên bay biến đi đâu mất, tôi hầm hầm tiến vào trong ánh mắt ngạc nhiên của đám bạn, chắc bọn nó nghĩ rằng, tôi phải vui lắm khi “bạn thân” của mình học chung lớp, thế nhưng bọn nó đâu có biết rằng, nhìn mặt thằng “bạn thân”, tôi chỉ muốn đấm cho nó vỡ mồm. Thằng Phát tươi cười khoác vai tôi:

-   Sao thế, bạn mày chuyển đến sao mày không vui à?

Tôi mặt mũi vẫn chẳng sáng sủa lên được tí nào nhưng cũng giả bộ cười cười, nhìn mặt thằng Đạt:

-   Vui chứ, có thằng bạn thân học chung lớp, còn gì bằng!

Vivi nhìn thấy tôi thì mặt có chút biến sắc nhưng khi nghe những lời nói “vàng ngọc” vừa rồi, cô nàng cũng cười thật tươi, tuy nhiên lúc này, tôi đang rất giận và chẳng muốn thấy em một chút nào nữa. Tôi đi thẳng xuống chỗ ngồi bỏ mặc ánh nhìn khó hiểu của thằng Đạt.

Trống vào lớp đã điểm, Long cô cô bước vào sinh hoạt đầu giờ. Cô giới thiệu thằng Đạt mặc dù cả lớp đã biết cách đây vài phút rồi bắt đầu sắp xếp chỗ ngồi cho nó. Đám con gái phía dưới nhao nhao cả lên, My mập có vẻ hào hứng nhất:

-   Đây nè cô ơi, chỗ em trống nè!

Có vẻ nó thích vì thằng này đẹp trai và đô con cộng thêm chỗ My mập ngồi chỉ có 3 người mà thôi, thêm một người nữa thì vừa đẹp. Thế nhưng khốn kiếp ở chỗ, My mập ngồi ngay… trên tôi, tức là nếu thằng Đạt chuyển tới, nó sẽ ngồi trước mặt Vivi. Tôi chẳng muốn điều này xảy ra một tí ti nào hết, thế nhưng tôi không đủ khả năng để ngăn cản nó xảy ra. Thằng Đạt thấy cơ hội ngàn vàng, nó chớp ngay, cười tươi:

-   Dạ thưa cô cho em ngồi với bạn My cũng được ạ!

Long cô cô cười rồi gật gù:

-   Ừ, thế cũng được, My giúp đỡ bạn nhé!

-   Dạ!!!!!!

My mập có vẻ thích thú, vỗ tay đôm đốp, chắc là mê mẩn rồi :angry:. Tôi chẳng hiểu tại sao cái thằng khốn này lại được nhiều gái thích đến như thế, nó có gì hơn tôi ngoài đẹp trai, đô con, đá bóng hay, đi xe xịn… Cơ mà tính lại thì nó hơn tôi mọi mặt :sosad:. Tôi tuyệt vọng gục mặt xuống bàn để mặc cho thằng mặt môm cười khì rồi ôm cặp xuống chỗ. Dù có mang danh nghĩa là “ngồi gần bạn My” thế nhưng tôi thừa biết ý định của nó là ở đằng sau, nơi Vivi bé nhỏ của tôi đang ngồi cắn bút cơ. Nó hí hửng bước xuống, ngồi một cách vô cùng… khiêu khích,  liếc mắt nhìn tôi rồi cười đểu một cái :angry:. Nhưng ngay sau đó, nó quay sang Vivi, cười:

-   Có gì Vi giúp đỡ Đạt nha, bỏ Đạt là không xong đâu đấy!

Vivi thoáng chút bối rối nhưng rồi cũng cười tươi:

-   Hihi, biết rồi, quay lên học bài đi ông!

Tôi trừng ánh mắt căm thù nhìn cảnh tượng đó, tay nắm đấm lại ước chừng chỉ muốn táng vô mặt cái thằng sở khanh này một quả cho hả dạ. Nhưng ngay sau đó, tôi lại… chết đứng khi Vivi quay sang nhìn tôi, mặt giận dỗi, nhưng lại chủ động bắt chuyện:

-   Làm người ta lo muốn chết, ghét!

Vivi nói rồi quay mặt lên nhìn bảng bỏ mặc tôi vẫn đang đóng băng bên cạnh, tình yêu là gì mà có thể khiến cảm xúc của con người ta thay đổi nhanh chóng đến như vậy? Chỉ mới 20 giây trước, đầu tôi còn bốc hoả khí ngùn ngụt, thế mà giờ đây, chỉ một câu trách yêu từ… Vivi tôi đã như được thăng lên thiên đường :beauty:. Tôi chống hai tay dưới cằm, kê mặt nhìn em một cách… đắm đuối. Vivi đỏ mặt, quay sang trách tôi:

-   Nhìn gì, đang giận đó, không cho nhìn!

Tôi cười tình:

-   Sao hết giận nhanh thế?

Vivi đỏ ửng đôi má, thẹn thùng, ánh mắt em thoáng lên vẻ hạnh phúc:

-   Vì hôm qua có người ngồi chờ tui cả đêm ở dưới!  

Ôi! Tôi đã nghĩ rằng việc làm của mình hôm qua là công cốc, nhưng nó đã giúp tôi lấy lại được niềm tin từ cô bé khó chịu này rồi, thật là không uổng :sogood:. Đôi khi lời nói sẽ chẳng giúp được gì, thay vào đó, hãy hành động, đó là những thứ mà Vivi đã dạy cho tôi, tôi không quên điều đó, không bao giờ. Sau này mỗi khi Vivi dỗi, tôi đều nghĩ ra một việc gì đó khiến em vui, và y như rằng, tôi đều thành công mặc dù hơi… mệt :gach:.

Tôi nhéo má Vivi một cái, kê sát vào tai:

-   Yêu bé ghê cơ!

Vivi ngại ngùng, bĩu môi quay đi trong khi tôi thì ngập tràn hạnh phúc, không ngờ lại dễ dàng đến vậy.

Thế nhưng… mọi chuyện mới chỉ bắt đầu khi lúc ấy, thằng Đạt đang nhìn chằm chằm… nhỏ Huyền và nhỏ Huyền thì mỉm cười… e thẹ


Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 21
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM