Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Cười lên cô bé của tôi - Phần 27

Chap 66:

Như tôi đã từng nói đi nói lại trước đây, bất cứ điều gì liên quan đến thằng Đạt mặt mâm này đều mang tính chất khủng khiếp và kinh hoàng, hơn thế nữa nó còn có thể khiến cho tôi sốc tới óc và mồm há hốc như trời trồng. Lần này cũng vậy thôi, sau lời tiết lộ tưởng chừng như rất đơn giản và có phần bình thường của nó, tôi đâm ra choáng váng trong giây lát, nhưng rồi cũng trở lại tâm thế bình thường vì dù sao đi nữa, chuyện dó cũng đâu có liên quan đến tôi.

Xét cho cùng thì chuyện này cũng khá là hợp lý, đâu phải tự nhiên mà một đứa sợ ma như tôi lại có thể gặp ma vào ban ngày, hơn nữa lại gặp liên tục. À mà nhỏ Huyền thì vẫn sống nhăn răng nên chuyện đó cũng thập phần vô lí, chỉ có lý do đơn giản nhất là người giống người mà thôi. Tôi nuốt nước bọt đánh ực, gắng hỏi:

-   Thế… thế đó là ai?

Nhìn bộ dạng sợ sệt của tôi, thằng Đạt bật cười thành tiếng:

-   Haha, làm gì mà cậu sợ dữ vậy, bé đó là em gái Huyền lớp mình đấy!

Mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng tôi vẫn hơi bàng hoàng khi nghe câu trả lời từ chính thân chủ của sự việc:

-   Ủa, từ trước đến giờ tôi đâu có thấy nhỏ Huyền có anh chị em gì đâu?

Nó thản nhiên:

-   Cô bé tên Tú, là em gái Huyền nhưng mà hồi cha mẹ ly dị Huyền ở với mẹ còn Tú ở với ba trong… Sài Gòn.

Khỏi cần nói, dĩ nhiên là tôi lại hết hồn một lần nữa, gì mà ly hôn lắm vậy? :go: Khỏi nói đâu xa cái ngày mưa hôm ấy, nơi mà tôi ôm Vivi vào lòng để chia sẻ nỗi đau khi ba em ra đi theo người phụ nữ khác, giờ lại biết thêm rằng nhỏ Huyền cũng phải chịu hoàn cảnh tương tự, mặc dù sự việc đã trải qua chắc cũng khá là lâu rồi. Nhưng mà còn thằng Đạt tại sao lại đi chung với em gái của nhỏ Huyền, tôi thắc mắc:

-   Thế còn… ông? Ông là cái gì của… Tú?

Thằng Đạt nãy giờ vẫn giữ thái độ bình thản, tuy nhiên khi vừa nghe thấy câu hỏi của tôi, nó lúng túng ra mặt, ấp a ấp úng:

-   À, ừ, thì… chuyện này tôi nói sau nhé! Chào!

Nói rồi, thằng Đạt chạy một mạch vào nhà, để lại cái mặt ngu của tôi ú ớ gọi theo dẫu biết rằng mọi chuyện sẽ chẳng có gì chuyển biến, nó sẽ vùi mình trong chăn ấm nệm êm ngay lúc này còn tôi thì đội rét rú ga đi về nhà, đời lắm lúc éo le như thế đấy các bạn ạ.

Bỗng, tôi giật bắn người khi nghe tiếng chuông điện thoại reo vang, cuộc gọi đến từ… Vivi, quái lạ, vừa mới chia tay ra về xong, giờ lại gọi là thế nào? Tôi nhấc máy, giọng khó hiểu:

-   Có chuyện gì không?

Đầu dây bên kia bắt đầu có tiếng mè nheo nhõng nhẽo:

-   Sao H còn đứng đó?

Tôi run cầm cập, ngoái đầu nhìn về phía cổng, Vivi đang lon ton chạy ra với bộ đồ ngủ bằng bông ấm áp, nắm lấy tay tôi. Tôi cúp điện thoại, ngập ngừng:

-   Nãy giờ mải nói chuyện…

Vivi đổi giọng ngay, chanh chua phát ớn:

-   Nói với cô nào hả?

Tôi thở hắt, mặt dài thườn thượt như cái bơm:

-   Thôi anh lạnh lắm, Vi đừng có đùa nữa! :sosad:

Thấy tôi nhác chừng có vẻ đang chán nản, Vivi cũng biết điều, mếu… theo:

-   H vô nhà với em đi!

Tôi liếc nhìn đồng hồ, mới 8h, còn sớm chán, ở nhà tôi, theo thông lệ, cứ 10h là mới bắt đầu leo lên giường đi ngủ, thế mà ở nhà Vivi, mới có hơn 8h tối, vừa ăn xong, cả nhà đã vùi mình vào chăn nệm, thật cũng hơi lạ lùng. Tôi tự dặn lòng rằng chỉ vô một chút xíu rồi về, cũng chẳng có gì to tát cả. Trước ánh mắt có phần mong chờ của Vivi, tôi gật đầu cái rụp:

-   Ờ, xíu thôi á, anh không muốn Vi bị mang tiếng dụ dỗ trai nhà lành đâu nha!

Vivi thè lưỡi, hai mắt nhắm tịt lại:

-   Plè, ghét! :beauty:

Vivi kéo tay tôi vào nhà, khoá cửa nẻo cẩn thận, xe cộ cũng an bài trong sân. Quả thực kể từ lúc quen biết Vivi, mỗi lúc được ở bên em, tôi thấy thời gian như trôi qua quá nhanh thì phải, mặc dù trên thực tế thời gian chúng tôi giành cho nhau cũng không phải là ít, cỡ 18/24 trên ngày :gach:.

Bước đến cầu thang, như một thói quen, tôi gù lưng, khuỵ gối xuống, và cũng như một thói quen, Vivi nhảy phốc lên lưng tôi, cười tít mắt, lấy tay đánh nhẹ vào lưng tôi làm động tác quất ngựa, cũng may là chưa truy phong, gục đầu lên vai và hôn nhẹ tôi vào má:

-   H đáng yêu quá, hihi!

Trong lòng tôi dù đang sung sướng lên tận mây nhưng cũng phải làm ra vẻ mặt ngầu, không nên tỏ ra quá thích thú mặc cho tôi biết rằng, Vivi cũng thừa hiểu cảm xúc của tôi:

-   Thôi không phải khen, tôi lúc nào chẳng đáng yêu! :sogood:

Cô nàng bĩu môi:

-   Xí, khen có chút xíu mà coi cái mặt thấy ghét!

Tôi không nói gì, chỉ cười nhẹ rồi tiếp tục rảo bước lên trên cầu thang. Đến bây giờ tôi mới thật sự hiểu ra được lý do tại sao Vivi lúc nào cũng muốn tôi ở bên cạnh em, đó là vì gia đình em ngoài những lúc ăn cơm cùng nhau thì sau đó, mọi người đều đắm mình vào không gian riêng tư, chẳng ai còn bận tâm đến cuộc sống của các thành viên còn lại ra sao. Nhạc mẫu dù rất thương Vivi, thế nhưng bà với trách nhiệm vừa làm mẹ, vừa làm cha, cũng tất bật lo cho công cuộc mưu sinh mà chẳng còn thời gian để chăm sóc và bảo ban cho cô con gái của mình nữa. Chính vì lẽ đó, nhạc mẫu đã nhờ cậy ở tôi, và tôi cũng đã đồng ý một cách hoàn toàn, mà cho dù nhạc mẫu có dửng dưng đi chăng nữa, tôi cũng sẽ luôn ở bên cạnh Vivi, vì tôi biết, em luôn cần một bờ vai để dựa vào, một vòng tay để ngủ vùi trong ấy và hơn hết là một người con trai để che chở và bảo vệ cho em, tình yêu bé nhỏ của tôi.

Tôi tiến đến, mở cửa phòng rồi đi thằng vô phòng. Vivi khoái chí nhảy phốc lên giường, hệt như một đứa trẻ con hạnh phúc trước một niềm vui bất chợt. Tôi mỉm cười, hình ảnh ấy khiến tôi cảm thấy bình yên và vô cùng ấm áp trong lòng. Tôi xoa đầu Vivi, em cúi xuống e thẹn hệt như một chú mèo con:

-   Ngủ đi, mai còn đi học!

Vivi tưởng tôi định ra về, liền kéo tay tôi ngồi xuống giường rồi ôm chặt lấy tôi:

-   H hứa là ở với em một chút mà! Không cho H về đâu!

Tôi bật cười, nhéo má nó:

-   Nhõng nhẽo lắm nghe chưa? Khi nào Vi ngủ rồi anh về, được không?

Cô bé cười tít mắt, gục đầu vào ngực tôi, lém lỉnh:

-   Em thức tới sáng luôn! Hihi :beauty:

Tôi lắc đầu cười khổ, thiệt hết biết với con bé này, cũng may là giờ vẫn còn sớm nên tôi chưa sợ mấy :gach:, chứ để đến nửa đêm ra về thì có mà run hết mọi bộ phận. Tất nhiên là tôi muốn ở lại đây hơn, được ôm người mình yêu ngủ thì còn gì bằng, thế nhưng vẫn còn một trở ngại nữa, đó là nhạc mẫu. Dù bà luôn là người ủng hộ tình yêu của 2 đứa chúng tôi, cũng luôn là người quan tâm đến tôi, nhưng việc để một thằng con trai đang tuổi lớn ngủ chung với cô con gái đáng yêu và ngây thơ của mình thì có vẻ đã đi quá xa rồi. Bất giác tôi buông Vivi ra khiến cô nàng bĩu môi thắc mắc:

-   H muốn về chứ gì? Thôi H về đi, em ở một mình cho sợ chết luôn! :sosad:

Nói rồi Vivi quay mặt với tay lấy cái gối ôm dài cả mét, quay mặt vào trong, ra vẻ giận dỗi. Nếu là bình thường, tôi sẽ không chần chừ một phút nào mà kéo em lại trong vòng tay mình, thế nhưng lúc này, trong lòng tôi đột nhiên xuất hiện một cảm giác ngại ngùng khó tả, có lẽ do tôi đã quá để tâm đến việc sẽ bị nhạc mẫu trông thấy khi hai đứa chúng tôi ở cùng nhau mà quên đi mất rằng nếu tỏ ra xa cách, thì chính tôi mới là người khiến tình yêu của hai đứa gặp nhiều trắc trở hơn. Tôi lấy hết can đảm, hỏi khẽ:

-   Lỡ anh ở đây mẹ thấy thì sao?

Như tôi đã nói, Vivi là một cô bé kì lạ, kì lạ đến mức đáng yêu, và cũng chính vì cái tính tình quái đản ấy nên chắc chỉ có tôi mới có thể nuông chiều được em hết mức mà thôi. Vừa mới đủng đỉnh ra vẻ giận dỗi lắm, thế mà chỉ vài giây sau câu hỏi của tôi, Vivi đã trở lại với bộ mặt ngây thơ vô… số tội của mình, cười hớn hở, lại vòng tay ra ôm vào người tôi:

-   Hihi, lát mẹ đi công tác rồi, 3 ngày luôn, H không trông em là em méc mẹ! :beauty:

Tôi khoát tay, ngao ngán:

-   Thôi đi cô, suốt ngày nhõng nhẽo, lớn rồi đó, giả sử không có anh thì Vi ứng phó ra làm sao?

Vivi tít mắt cười:

-   Em… hông biết! :sexy:

Tôi bất giác lắc đầu thở dài, chưa bao giờ tôi dám nghĩ đến một ngày như vậy, cái ngày mà mỗi đứa một nơi, chẳng biết khi ấy ai mới là người buồn hơn, anh hy vọng đó sẽ là anh, chứ không phải là cô bé hồn nhiên đáng yêu như em, được không Vivi?

Chap 67:

2 đứa ngồi nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên một khoảng lặng bùng phát, chẳng ai biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì, cứ mỗi lần Vivi không nói gì thì tôi cũng nín thinh theo, chẳng phải vì tôi nhút nhát hay sợ sệt, mà điều quan trọng là mỗi khi em im lặng cũng tức là lúc em đang chất chứa một nỗi niềm hay một tâm sự gì đó, tôi chẳng cần nói, chỉ cần âm thầm dành tặng đôi vai để em tựa vào, để em thỏ thẻ từng lời sâu kín :sexy:. Nói thì nghe có vẻ hơi sến nhưng thực tế thì nó… đúng là vậy, đối với một thằng con trai và một đứa con gái lớp 10 ngày đó như chúng tôi thì việc suốt ngày “anh, em” rồi ôm ấp hôn hít các kiểu thì đúng là quá “thảm hoạ”, thế nhưng ngày nay thì các “thanh niên” lớp 7 lớp 8 còn quay clip tung lên mạng thì việc 2 đứa lớp 10 mà chỉ thế thì quá lạc hậu và quê mùa. Thế nhưng lúc tôi đang kể thì chúng tôi chỉ đang học lớp 10, tức là hôn hít là cả một vấn nạn của tuổi học trò.

Bên cạnh đó, bọn bạn lớp tôi khi ấy thường chê tôi hèn, nhát, kém, dại gái vì mỗi khi mà Vivi cãi nhau với một đứa nào đó là y như rằng tôi bay vô cãi theo, hoặc giả dụ là mỗi khi Vivi đến phiên trực nhật thì ngày hôm sau, cái đứa cầm chổi quét lớp và lau bảng hì hục luôn là… tôi :gach:. Vivi thì chẳng bao giờ yêu cầu tôi phải làm những việc như thế mà chủ yếu là tôi không muốn em phải hao tâm tổn sức vì mấy cái việc vớ vẩn như thế này, gì chứ khuôn mặt đáng yêu kia mà lấm tấm mồ hôi thì chắc tôi chỉ còn cách đi đầu xuống đất, cái việc cỏn con thế còn không giúp được em thì bảo vệ kiểu gì đây ? Có ai đã từng thấy một người đi giành việc nặng nhọc với người khác, thậm chí quát cả khổ chủ để “được” tận hưởng công việc đó hay chưa, nếu chưa thì hãy đặt vé máy bay mà vô ngay Nha Trang nhé, tôi sẽ có mặt lập tức :gach:. Và thật may là ngày ấy tôi đã làm được đúng như những gì mình nghĩ, bởi vì sau này, khi vào đại học, mỗi đứa một nơi, tôi không nuối tiếc vì khi bên em, tôi đã làm tất cả những gì mình có thể, chỉ cho đi mà không cần nhận lại.

Lại nhắc đến vấn đề học tập một chút, tôi ghét học, phải nói chính xác hơn là căm thù việc học, cho đến khi đậu vào đại học, tôi mới nhận ra được mục đích mà mình phải cắp sách đến trường những 12 năm trời, đội mưa đội nắng, không quản ngại ngần, khó khăn hay trắc trở để cuối cùng có trong tay tờ giấy báo trúng tuyển. Đó không chỉ là mồ hôi, công sức mà còn là cả một quá trình, một sự phấn đầu không ngừng nghỉ để rồi hái được quả ngọt. Với một đứa lừa nhác, mê chơi hơn mê học như tôi thì đậu đại học không chỉ là một điều mang tính địa chấn với gia đình tôi và thậm chí cả bạn bè nữa. Ba mẹ tôi vui mừng khôn tả, họ hàng lối xóm cứ thế mà vỗ béo bằng các tờ polyme thơm nức mũi, chỉ có tôi là buồn. Tôi buồn vì kể từ lúc ấy, tôi và em chính thức xa nhau, mỗi đứa một con đường, bởi vì đơn giản một điều, em có ước mơ và hoài bão cho riêng mình, tôi đâu thể  chỉ vì chút ích kỉ cá nhân mà nhẫn tâm đưa tay bóp chết đi niềm mong ước ấy. Dù buồn, tôi vẫn phải chấp nhận một sự thật rằng, tôi lại ghét học như xưa, mặc dù tôi biết học để… có việc làm, để chăm lo cho cuộc sống riêng của bản thân, và hơn cả, để… kiếm tiền cưới vợ. Chung quy lại, mục đích mà tôi học đại học, là vì em đó, con bé khó bảo của anh :beauty:.

Trở về với thực tại, bây giờ đang là 9 giờ kém 15, nhạc mẫu thì vừa mới ra khỏi nhà, chắc bà đã nhìn thấy chiếc xe máy của tôi ở trong sân, thế nhưng do trời vẫn còn sớm, thế nên tôi chắc mẩm rằng mọi chuyện sẽ chẳng có gì to tát cả, cơ mà nói gì thì nói, tôi cũng vẫn phải về, trước khi quá muộn. Ác nỗi, lúc này, tôi có muốn cũng không thể nào nhúc nhích được huống hồ là ra khỏi phòng. Vivi hai tay ôm tôi chặt cứng, gục đầu vào người tôi và nhắm mắt… ngủ. Vivi có một điều thú vị là ngủ nhưng lại rất tỉnh, chỉ cần có tiếng động nhẹ là cô nàng có thể tỉnh giấc ngay lập tức. Có nhiều lần, tôi đến chơi lúc Vivi đang cuộn tròn trong chăn, lỡ mở chốt cửa phát ra tiếng động một cái làm em nhăn nhó trách tôi hết cả buổi. Về cũng không được mà ở lại càng không xong, tình thế của tôi lúc này thật là tiến thoái lưỡng nan. Người ta nói, khi hoạn nạn, mới biết đâu là bạn, đâu là thù, và mỗi khi gặp chuyện thế này, người đầu tiên mà tôi nghĩ tới là thằng Tuấn, vì nhà nó ở gần nhà tôi, hơn nữa, tôi cũng hay sang nhà nó ngủ lại để xem bóng đá, thế nên nhờ nó nói với ba mẹ một tiếng là xong ngay. Không đợi lâu, tôi rút điện thoại ra và bấm máy gọi cho nó:

-   Tuấn hở, nhờ cái được không?

Giọng nó có bực dọc, chắc đang bận “lắc xí ngầu” mà bị làm phiền :sogood:, quát:

-   Gì mày thằng chó này?

Nghe vậy, tôi cũng hơi chột dạ, thế nhưng nó là bạn thân, thế nên tôi cũng chẳng ngại:

-   Có gì ba mẹ tao gọi thì mày bảo tao sang nhà mày ngủ nha, tối nay bận chút!

Nghe thấy thế, nó đổi giọng ngay:

-   Mày… mày đi đâu thâu đêm thế? Đừng có nói là… là… gái gú gì đó nhe?

Tôi nạt lớn:

-   Tao đấm vô mặt mày giờ chứ gái gú nào, đang ở nhà Vi, nó không cho tao về. Bởi vậy mới nói, đẹp trai khổ lắm người ơi! :gach:

-   Đệch, vậy mà tưởng cái gì, biết rồi. Giờ thì cút cho tao. À mà, nhớ đừng có làm gì con gái nhà người ta nha mày, lịch chờ trong tù đó!

Tôi cười:

-   Tự nguyện mà sợ gì mày ơi!

Nó có vẻ đã hết hứng thú với câu chuyện của tôi, thoái lui:

-   Ờ, thôi sao cũng được, tao đi ngủ đây.

-   Ngủ ngon nhé cu!

Ngay sau khi tạm thời thoát khỏi mối lo gia đình hiện tại, tôi lại phải đối mặt với một nỗi lo khác không kém phần nguy hiểm, gia đình… tương lai. Chẳng biết có phải do tôi chửi to quá hay không mà Vivi đã mở mắt thao láo từ lúc nào, gương mặt giận dỗi thường thấy và cái bĩu môi đầy… đáng yêu:

-   H nói em mê trai đúng hông?

Tôi đưa tay lên gãi đầu, ấp úng:

-   Ơ, anh có nói… gì đâu, anh chỉ bảo anh… đẹp trai thôi mà! :sosad:

Và như… mọi lần, cô bé gạt tay tôi ra và bắt đầu nức nở:

-   Tui biết mà, mấy người coi tui không ra gì hết, tui mê trai đó, ghét mấy người lắm, hức!

Nói thật ra, nếu Vivi mà là em gái tôi thì tôi sẽ cốc cho nó vài cái vào đầu vì cái tật mít ướt khóc nhè, tôi là tôi chúa ghét cái bọn con gái mau nước mắt, hơi tí đụng vào là oe oe cả ngày. Thế nhưng kể từ ngày biết Vivi, tôi lại đâm ra thích những thể loại đó, vậy mới khổ chứ lị. Vivi của tôi có thể giận, có thể đánh, có thể khóc, nhưng tôi muốn tất cả những điều đó chỉ vì tôi mà thôi, tôi không muốn có một thằng con trai nào khác khiesn em phải buồn đau và rơi lệ, nếu mà có, tôi sẽ là người đầu tiên chạy đến và tống vào mồm nó vài quả đấm gọi là… chào hỏi cũng chẳng sai. Cơ mà chết một điều, lúc này đây, tôi mới là người sẽ bị… ăn đấm, dĩ nhiên là tôi không thể tự đấm mình được, tôi đâu có điên, thế nên, tôi chọn cách xin lỗi nhẹ nhàng, tình cảm hơn một chút là được, cô bé của tôi vốn thích lãng mạn mà.

Chợt nhớ đến cặp nhẫn đôi mới mua hồi chiều còn trong túi áo, tôi lật đật lấy ra ngay. Chuyện là lúc chiều, tôi có lượn qua một chỗ bán đồ mỹ nghệ, ở đấy tôi tìm được một cặp nhẫn làm bằng vỏ ốc khá đẹp, đơn giản nhưng không kém phần tinh tế. Chẳng ngần ngại, tôi lập tức tậu nó ngay về, định có dịp sẽ làm quà cho Vivi, không ngờ cơ hội lại đến một cách hết sức tình cờ và có phần sến sụa thế này. Một chiếc nhẫn tôi để ở ngoài còn một chiếc thì vẫn ở trong chiếc hộp hình trái tim màu đỏ, làm bằng bìa cứng mà tôi đã tốn những “hai ngàn đồng” để rước về :gach:. Và, tôi nhớ lại những thước phim mà tôi đã từng được theo dõi, nhất là đoạn mà “cầu hôn”. Tôi nắm lấy tay Vivi khiến em hơi ngạc nhiên và sững sờ một lúc, tôi quỳ xuống sàn nhà, một tay lấy hộp nhận ra đưa ra trước. bắt đầu bài ca… sến thường nhật của chúng tôi:

-   Bé Vi, em sẽ lấy anh chứ?

Phải nói mặt Vivi lúc này biến sắc khó tả, phần vui sướng, phần ngạc nhiên và cả phần giận dường như vẫn còn đâu đó, chẳng thế mà mắt em đỏ hoe, miệng mỉm cười e thẹn, đôi gò má xinh xắn kia đỏ ửng cả lên, em đưa tay đón lấy hộp nhẫn của tôi, lí nhí trong tiếng cười khe khẽ:

-   Khùng… quá đi!

-   Người được hỏi phải trả lời! – Tôi nhấn mạnh

-   Em… em…

Tôi thừa biết là Vivi đang ngượng chín người, thế nhưng vẫn không buông tha, đâu có dễ để từ một người đang bị giận chuyển sang nắm thế thượng phong, phải không nào? Nói thế thôi chứ nhìn cô bé ngập ngừng, miệng mồm ấp úng, hai má đỏ bừng thế kia, tôi sót không tả được, thế là phải ra tay giải nguy ngay:

-   Không nói gì tức là đồng ý! Nào đưa tay đây! – Tôi lên giọng áp đặt

Vivi chẳng những không phản ứng mà còn ngoan ngoãn đưa tay ra:

-   Dạ… ! :beauty:

Tôi lấy chiếc nhẫn còn mới cứng ra, đeo vào ngón áp út cho Vivi, đôi bàn tay trắng nõn nà nay lại được tô điểm thêm bằng chiếc nhẫn “đính hôn” của tôi, đẹp không nói nên lời nữa ý :sexy:.

Và như trong phim, sau khi kết thúc màn trao nhẫn cưới, đó là:

-   Chú rể hôn cô dâu à nhà!

Chẳng cho Vivi kịp nhận thấy bất kì điều gì, tôi ôm lấy thân hình bé bỏng ấy, đặt lên đôi môi đang ửng hồng của em một nụ hôn, cái cảm giác ấy thật sự tôi không bao giờ quên được. Hạnh phúc, vui sướng, cảm động. Được ôm lấy người con gái mình yêu vào lòng, trao cho em một nụ hồn tràn đầy tình yêu, một thứ cảm xúc mà không phải ai cũng có cơ hội được nếm trải. Sau đó, tôi buông Vivi ra, mặt em đỏ, đỏ lắm, phải nói là còn hơn cả quả gấc nữa cơ :gach:, miệng mồm ấp úng, chẳng nói nên lời. Còn tôi, vì là kẻ lợi dụng tráo trở, “giở trò” với con gái nhà lành, thế nên vẫn nhe răng ra cười, kéo Vivi lại và ôm lấy:

-   Từ nay có “chồng” rồi là “vợ” không được nói chuyện với thằng nào đó nghe chưa?

Vivi ấp úng, nhìn dễ thương tợn:

-   D.. dạ…

Chiếc nhẫn sau này đã trở thành “bùa hộ mạng” của tôi trong rất nhiều trường hợp, thậm chí khi chúng tôi suýt chia tay, nhìn thấy chiếc nhẫn, Vivi mới tha thứ và cho tôi cơ hội làm lại “cuộc đời”. Nói thẳng ra thì hiện tại, với hai đứa nhóc con miệng còn hôi sữa mà bày đặt “cầu hôn”, “cưới hỏi” đồ thì quả thật là quá sến, gọi nhau kiểu ấy lại còn “tởm” gấp bội. Thế nhưng thật ra thì tôi không thích cái kiểu “vợ vợ chồng chồng” hay sát nghĩa hơn là “vk vk ck ck” của các thanh niên thời nay cho lắm, nghe nó cứ mắc ói làm sao ấy, chẳng qua sau khi trao nhẫn, bất đắc dĩ tôi mới phải nói như vậy, còn bình thường tôi toàn gọi Vivi là bé, còn Vivi “hỗn” hơn, gọi tôi là H, thế nhưng như vậy cũng đủ đáng yêu rồi, phải không tình yêu bé nhỏ của tôi?

Đọc tiếp: Cười lên cô bé của tôi - Phần 28
Home » Truyện » Truyện Teen » Cười lên cô bé của tôi
↑ Trên cùng
Trang chủ
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM
Ring ring