Polaroid

Các bạn truy cập vào HIM18.COM để đọc truyện MỚI nha. Mong các bạn ủng hộ website mới này!

Này em, làm cô dâu của anh nhé - phần 8

Chap 33

Trinh mặc chiếc váy đúng hôm sinh nhật tôi tặng, khuân mặt trang điểm một cách cầu kỳ và tỉ mỉ. Đôi mắt sắc sảo liếc qua tôi và lại vờ tự nhiên như không biết đến sự hiển diện mới mẻ của chúng tôi. Trinh là một cô gái có tài diễn xuất và trình độ trở mặt thì tráo trở vô cùng, rất khó có thể nắm bắt được tâm lý, trạng thái của cô ta.

Tôi dắt em tới bàn tiệc. Lòng rối bời tâm trạng. Em ở bên cạnh vẫn mỉm cười tươi tắn, liệu cô ta sẽ làm gì được?

-  Đến muộn vậy thằng…à Khánh?_thằng vẹm lên tiếng trước tiên khi phát hiện ra hai chúng tôi_xin chào cô em xinh đẹp, rất hân hạnh được gặp em.

-  Chào anh_em mỉm cười đáp lễ

Tôi dắt em lại chỗ ngồi để cho em tự nhiên với hội kia, rồi kéo thằng Đức ra chỗ khác hỏi chuyện:

-  Cái gì thế mày?

-  Câu đó tao phải hỏi mày đấy, sao con Trinh nó lại ở đây?_tôi bồn chồn

-  À, tự nhiên nó xin vào hội chơi cùng…trước nó cũng chơi với anh em mình, bây giờ nó chỉ là quay lại thôi mà, sao? Mày có chuyện gì không ổn với nó à?

-  À không, tao chỉ sợ Phương Vy không tự nhiên thôi, dù sao thì tao với Trinh trước đó cũng khá phức tạp rồi, tao chả muốn quá khứ dính líu gì tới hiện tại cả.

-  Sợ quá khứ thì đừng có làm, nó thì làm quái gì được mày, mày lo xa thế?

-  Mày không tiếp xúc với nó nhiều, không hiểu được đâu, nó cáo già hơn mày tưởng nhiều đấy.

-  Cáo già thì cũng chỉ là một đứa con gái thôi mà.

-  Tao chỉ sợ nó làm gì tổn thương tới Phương Vy thôi.

-  Có làm sao đâu, mày nghĩ nhiều quá, thôi vào đi kẻo tụi nó chờ. Đang vui, đừng làm anh em cụt hứng.

Đức vẹm khoác vai tôi bước vào. Em ngồi nói chuyện rất vui vẻ và thoải mái với những người bạn của tôi. Tôi đến bên cạnh, quên không nhìn qua Trinh, cô nàng đang nói chuyện với Tuấn, hi vọng là do tôi quá nhạy cảm với mọi chuyện đang xảy ra.

-  Lâu lắm rồi mới đông đủ được như thế này, anh em nâng ly làm một chén nào

-  Từ từ, gì cũng phải từ từ, để cho thằng Khánh nó tuyên bố lý do hôm nay đã chứ.

-  Đúng rồi đấy, nói đê…

-  E hèm_tôi đứng lên_lâu rồi không vào sinh ra tử với tụi mày được, nên hôm nay làm buổi tiệc nho nhỏ gọi là cáo lỗi, đồng thời…mừng cho thằng này thoát kiếp FA…mời tụi mày một ly.

Tất cả cùng hò hét ầm ĩ cả cửa hàng. Một đứa một câu, loạn hết cả lên. Em cứ ngồi một bên cười cười, có lẽ là em đang vui, cứ như bông hoa mới nở vậy.

Mấy thằng cà chớn chuốc rượu hết ly này tới ly khác khiến tôi cứ phải tu ừng ực. Em đá một phát vào chân tôi thì thầm:

-  Anh, uống vừa phải thôi…uống nhiều hại sức khỏe lắm!

-  Anh biết mà, nhưng có em, tụi này gato anh quá_tôi nhăn răng cười trừ

Bỗng nhiên Trinh tới bên chỗ bọn tôi đang ngồi. Cười rất hiền lành và tử tế. Nãy giờ vui quá tôi không chú ý tới hành động của Trinh. Tôi nhíu mày khó chịu. Bắt đầu giở cái trò mèo gì rồi đấy, tôi ngồi im chịu khó theo dõi hành động của cô ả.

-  Chào em_Trinh ngồi xuống bên cạnh em

-  Chào chị_em lịch sự và thân thiện chào hỏi

-  Chị tên là Trinh, em tên là Phương Vy đúng không?

-  Dạ vâng.

-  Chị thấy anh Khánh nhắc tới em nhiều, chị với anh Khánh là bạn bè tốt, rất vui được gặp em_đang có ý gì vậy chứ?

-  Vâng, em cũng rất vui được biết chị.

-  Nâng ly chúc cho tình yêu của hai người đến bến bờ hạnh phúc chứ?_Trinh đưa ly rượu nặng độ trước mặt em, nhìn cái mặt thật thà không thể nai tơ hơn được nữa.

-  Xin lỗi chị, em mời chị bằng nước ngọt được không , em không uống được rượu_em nhẹ nhàng từ chối.

-  Ở đây quý nhau thì giao lưu bằng rượu thôi…em làm vậy là đang từ chối tình cảm của mọi người đấy.

Trinh biến đổi lớp mặt nạ một cách chóng váng, từ vui vẻ chuyển thành nuối tiếc khiến đối phương không thể không cảm thấy ăn năn. Tôi quá quen thuộc với những gương mặt quá biểu cảm kiểu này rồi. Giật lấy ly rượu từ trên tay Trinh tôi lạnh lùng:

-  Trinh đừng ép người nữa, để Khánh mời Trinh một ly thay cho em nó nhé? Khánh với Phương Vy là một rồi mà.

-  Khánh bảo vệ người yêu ghê quá, chị em quý nhau mời nhau một chén rượu thôi mà, sao Khánh phải khó chịu ra mặt như thế nhỉ?

-  Cảm ơn tình cảm của Trinh, em nó gái nhà lành không uống được rượu.

-  Thế là Khánh đang nói Trinh không phải con nhà lành chứ gì?

-  Khánh không dám có ý đó.

Có lẽ cảm thấy được sự căng thẳng giữa tôi và cô “bạn”, em quay qua nhằn tôi:

-  Thôi anh…

Em cầm lại ly rượu từ tay tôi, quay sang Trinh cười làm hòa:

-  Xin lỗi chị, vậy em cố gắng uống với chị một ly này vậy nhé?

-  Em???_tôi nhăn mặt nhìn em lo lắng.

-  Em không sao đâu.

Nói đoạn em cầm ly rượu uống liền một hơi. Đặt ly rượu xuống em ho sặc sụa. Tôi lo lắng cuồng cuồng không biết nên làm gì, một ly rượu nặng độ, đối với bọn con trai tụi tôi cũng đã cháy hết cả họng, huống gì một đứa con gái như em. Đạt được mục đích, Trinh nhếch mép cười đểu bỏ đi. Nói thật, nếu mà là thằng con trai, tôi đã đấm nát bét cái mặt ra rồi. Ức không làm gì được.

-  Em vào nhà vệ sinh chút_em thì thầm, mặt đỏ như quả gấc chín

-  Để anh đưa em đi_tôi đề nghị

-  Thôi anh, ai làm thế. Em còn đi được, em đi rửa mặt chút, nóng chết đi được.

Em nói rồi đứng lên đi thẳng, tôi lo lắng đứng nhìn theo mặt đần thối. Thằng Tùng đập vai tôi cười:

-  Làm gì giữ như giữ vàng vậy, cho em nó tự do chút, ai lấy đi đâu mất mà sợ. Uống đi.

Tôi rời mắt khỏi em khi em đi khuất. Quay sang chơi với mấy thằng còn lại. Chợt thảng thốt nhận ra Trinh không còn ngồi ở vị trí của cô ta nữa. Tôi đưa mắt tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy đâu. Quay qua hỏi nhỏ người yêu thằng Đức thì biết là cô ta cũng…vào nhà vệ sinh.

Lại cái gì nữa đây? Tôi rời bàn chạy đi.

Đứng thậm thò thậm thụt ngoài wc nữ, nếu không được cái mã đẹp trai và style cũng phong cách thì chắc ai cũng nghĩ rằng tôi chẳng khác gì một thằng bệnh hoạn đang đứng nhìn trộm tụi con gái làm gì đấy…

Chờ đợi từng giây đồng hồ trôi qua một cách khó khăn. Giống như ai đang dè nguyên tảng đá vào ngực vậy, không thở được. Hi vọng là không có chuyện gì xảy ra…cầu trời cầu phật, chúa ban phước lành, sau đợt này con hứa không ăn thịt chó nữa >.

Tầm 2 phút sau thì em đi ra. Mặt mày nhợt nhạt. Thấy tôi đang đứng chờ…em…cười. Trinh ra ngay sau em một chút. Thấy tôi, cũng cười, nhưng mà là nhếch mép cười ợ. Cái con mẹ nó!

Tôi chạy lại đỡ em dìu đi vào. Chắc là không có chuyện gì xảy ra rồi…vì thái độ của em đối với tôi vẫn thế, không có gì khác thường ngoài việc… Hình như em nó…say hay sao ấy. Chân bước loạng choạng, đứng không vững, cứ ngã dúi vào ngực tôi.

-  Em mệt lắm hả?

-  Phù…rượu gì mà uống vào ngất ngây con gà tây luôn.

-  Để anh đưa em về nhà.

Em gục hẳn vào người tôi. Ợ…tửu lượng kém thế, có một ly rượu mà gục nhanh, chóng váng. Tôi lay mãi không tỉnh dậy được. Hay là có bỏ cái gì vào rượu không biết nữa.

-  Ê bọn mày chơi tiếp đi, tao chắc đưa em nó về, xỉn rồi_tôi gào lên với đám bạn đang thi nhau rú ầm ầm

-  Chơi đã, chưa gì đã vội vàng thế mày? Đêm còn dài mà_tụi nó cười như điên.

-  Mấy thằng bệnh.

-  Em nó say, để em nó nghỉ ngơi, đừng có manh động nha.

-  Ơ đệch_tự nhiên tôi cảm thấy nóng mặt quá, là đang ngại à? Nhưng tôi đâu có ý nghĩ gì đen tối với em đâu. Cả thân hình em đang dựa hẳn vào người tôi, mắt nhắm nghiền, lay không tỉnh được.

-  Thôi tao về trước, thông cảm cho tao, em nó say quá.

-  Về cẩn thận nha.

-  Ok.

Nói rồi tôi dìu em ra xe.

Lòng phân vân quá.

Em đang say, không thể ngồi xe  máy được, cái này thì không sao, có thể nhờ mấy thằng kia đưa xe về hoặc gửi qua đêm ở đây.

Nhưng trong tình trạng này, tôi đưa em về nhà, bố mẹ em không giết em thì tôi cũng đừng hi vọng có thể đường đường chính chính gặp em đàng hoàng được nữa. Rõ ràng là gái ngoan, con nhà lành, ra đi thì bảo đi sinh nhật nhỏ bạn thân, giờ đi về với zai trong tình trạng say khướt không biết trời ơi đất hỡi là ở đâu nữa. Có nên không? Không nên!

Vậy thì phải làm thế nào bây giờ?

Tự nhiên tim tôi đập ầm ầm lên. Nhảy tưng tưng trong lồng ngực…thề có trời cao đất dày, tôi không có ý nghĩ gì đen tối với em hết.

Đưa gái vào nhà nghỉ là chuyện quá bình thường với tôi, nhưng sao tự nhiên giờ lại có cảm giác như mình là trai tân, không bao giờ biết cái chốn ăn chơi phù du đấy.

Tôi đắn đo mãi…về hay đi? Tôi sẽ không làm gì cả, không làm gì hết…trời ơi, có thấu cho tấm lòng trong trắng của con không?

Cuối cùng quyết định gọi cho Thúy, nhờ nhỏ xin bố mẹ em, nói dối cho em ở lại phòng trọ nhỏ ấy một đêm vì sinh nhật say quá. May mà tôi thông minh, biết lựa lời trình bày với Thúy không thì…Bố mẹ em cũng đồng ý sau một chút tra hỏi kỹ lưỡng.

Tôi bắt taxi đưa em đi tới nhà nghỉ gần nhất. Cả một quãng đường đi, còn không dám thở mạnh. Cha mẹ ơi, tôi không tưởng tượng ra phản ứng ngày mai của em sau khi tỉnh rượu là như nào nữa? Thật sự là không dám nghĩ tới. Nhẹ thì chắc cũng bị ăn vài cái tát… >.< nặng thì…nhưng mà lỗi đâu phải tại tôi. Cũng không biết nãy trong nhà vệ sinh Trinh nó nói cái gì với em nữa kìa. Thật là đau hết cả não mất thôi.

Thanh toán tiền taxi, tôi phải bế em đi vào. Em hoàn toàn ngấm men rượu, chân bước không nổi nữa. Đứa con gái tiếp tân ở quầy nhìn tôi cười tủm tỉm. Chắc nó đang nghĩ tới chuyện tôi chuốc say con cái nhà người ta rồi mang tới nhà nghỉ làm chuyện bậy bạ không chừng. Ý nghĩ đó khiến tôi tức muốn ói ra cơm luôn >.

Tôi đặt phòng đôi (rõ ràng là có ý định tốt đẹp ngay từ đầu cơ mà) nhưng hết mất, chỉ còn 2 phòng đơn nữa. Thôi thì đêm nay nằm sàn nhà vậy L

Thả được em lên giường, tôi mệt muốn xì khói ra lỗ tai luôn. Em nó không có nặng nhưng mà bế đường dài, lại trèo cầu thang, có vài ký lô cũng thấy ngán rồi huống gì mấy yến thịt. Nhưng mà vui là chính :D

Nhìn em ngủ ngon lành, tôi mỉm cười, đi tắm chút, người tôi cũng sực nức mùi rượu rồi.

Chap 34

Tắm xong, người khoan khoái hẳn, tỉnh cả rượu. Gọi điện cho ông bà già báo cáo không về nhà cái đã.

-  Sao giờ còn chưa về nhà nữa hả Khánh?

-  Con không về bố ơi, ngủ qua nhà thằng Giang, mai con về.

-  Qua nhà thằng Giang hay lại ngủ chỗ nào hả?

-  Ơ kìa bố.

-  Mày làm gì thì làm chứ mai kia đừng mang cả bò cả bê về cho bố mẹ mày là được.

Ông cúp máy cái rầm. Cái gì mà bò với bê chứ. Hừm hừm

 Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường nhìn em đang say giấc ngủ. Đôi môi chúm chím mỉm cười, lâu lâu lại khẽ cau mày. Em đang mơ điều gì thế? Nhìn em giống như thiên thần đang say giấc vậy. Tôi đưa tay vuốt khẽ khàng những sợi tóc vương trước mặt em. Làn da trắng ngần, vừa mềm mịn, vừa mát. Cảm giác tê tại cả 5 đầu ngón tay tôi đang chạm nhẹ trên má em. Một cảm giác muốn sở hữu xâm chiếm toàn bộ khối óc tôi. Tát một phát vào mặt mình cho tỉnh táo. Đừng có mà nghĩ vớ vẩn, có khi em nó không ngủ mà đang cố tình thử tôi cũng nên ấy chứ. Con gái ghê gớm lắm, đừng tưởng ngây ngô mà dễ bắt nạt. Mà có khi em không nghĩ ra thì Trinh dụ em làm vậy cũng không chừng. Cái con bé đó có trò gì mà nó không nghĩ ra đâu chứ. Hôn nhẹ lên tóc em, kê lại gối, đắp chăn lên cho em ngay ngắn và một mình lăn xuống sàn nằm ngủ. Con người của Đảng, của lớp trẻ tiên phong, không được có một cái ý nghĩ gì đen tối trong đầu hết. Đêm nay quyết tâm phải giữ cho não trắng như tờ giấy chưa bôi vẽ gì lên đấy. Quyết tâm! Quyết tâm.

Gối tay lên đầu nằm suy nghĩ miên man. Một giây phút cùng không thể thôi suy nghĩ về em được.

Bỗng thấy em ngồi dậy, mỉm cười với tôi. Giọng em ngọt ngào âu yếm:

-  Sao anh lại ngủ ở dưới sàn thế?

Tôi trố mắt nhìn em. Ủa, sao lại tỉnh bơ như chưa hề say xỉn gì vậy? Dụi mắt phát nữa cũng thấy em cứ ngồi trên giường cười cười.

-  Em tỉnh rồi à?_lòng mừng như mới lụm được cục vàng ấy.

-  Sao nằm dưới đó chi cho lạnh vậy cưng?_giọng em cứ lả lướt kiểu gì đó

-  Chứ anh biết nằm đâu nữa, phòng được mỗi một cái giường thôi à.

-  Thế kỷ nào rồi mà anh còn có cái quan niệm cổ hủ như thế hả? Qua đây nào, qua nằm với em. Ngủ chung với người yêu mình thôi mà, có làm gì đâu mà anh phải giữ gìn ghê thế!

-  Ủa thật hả?_không thể tin vào mắt mình nữa, mắt cứ xoay tròn tròn nhìn ngu vô đối.

-  Lên đây anh!

Tôi vui mừng cười tít hết cả mắt, một bước lên giường, giống như được thăng thiên vậy đấy. Em nhẹ nhàng quay lại gối đầu vào tay tôi. Mùi hương con gái, mùi da thịt từ cơ thể em khiến bản chất đàn ông trong người tôi trỗi dậy, không đỡ được, tôi bắt đầu đánh bạo tìm xuống môi em. Nhưng chưa kịp chạm vào thì…bốp…trời đánh…mở mắt ra…

Hơ hơ…lại mơ nữa à?

Đang nằm co ro dưới nền nhà. Ngoảnh sang, em vẫn ngủ say như chết. Cả đêm nghĩ cái gì mà tự nhiên mơ ra được vậy chứ? Cái đồ không biết xấu hổ. Tôi ngoảnh lưng lại phía em. Cố gắng nhắm tịt mặt lại lôi kéo giấc ngủ…nhưng không thể ngủ được. Quay bên này bên kia, lạnh thấu. Nền nhà lạnh, khí trời cuối thu càng thêm lạnh, điều hòa bật lạnh hơn nữa. Làm ơn! Mở mắt ra được không cái con bé xấu xa kia. Đã hơn nữa đêm rồi đó. Cứ như này có khi thức trắng cả đêm không chừng.

Tôi thấy mình giống như con mèo ấy, còn em chính là miếng mỡ…đến miệng rồi mà không dám nuốt vào. Hức…vì nó có độc, chỉ được nhìn cho đỡ thèm thôi…nhưng mà càng nhìn càng thèm. Nếu là con mèo chắc nó cũng chịu chết vì độc, thà chết vì no còn hơn chết thèm mà làm ma đói.

Hay là….trèo lên đấy ngủ chung nhỉ? Chỉ là ngủ chung thôi. Có làm cái gì khác đâu. Người yêu mình chứ có phải thằng nào xa lạ đâu. Sau này rồi về làm vợ chồng rồi cũng ngủ chung, thế nên vấn đề chỉ là thời gian thôi chứ sớm hay muộn gì cũng là của nhau thôi mà >.< nếu như em tỉnh em cũng không để cho tôi chịu rét như này đâu. Cảm hàn chết được chứ đùavới nhau được à? Chắc chắn rồi, em thương tôi lắm cơ mà.

Tôi bật dậy, nhẹ nhàng, rón rén bước lên giường. Vừa kê được cái mông chạm giường mà cảm giác tim muốn ngừng đập, muốn són cả ra quần rồi. Có ai đi ăn trộm bao giờ chưa? Giống i chang cái cảm giác mò mẫm đầu giường chủ nhà để tìm cái bọc tiền vậy đó. Hết muốn thở luôn.

Tôi nghiến răng nằm xuống mép giường, không dám thở mạnh. Hai tay nắm chặt giữ khư khư trên ngực, chân duỗi thẳng tưng tưng. Nhìn bộ dạng lúc này giống như cái xác ướp mới tháo băng trắng ra luôn.

Ngủ với gái chắc là còn nhiều hơn ngủ với mẹ ấy, vậy mà giờ nhìn tôi thảm thì thôi rồi Lượm ơi. Đợi thêm một chút cho cái cảm xúc nó tụt xuống thêm một chút, tôi dùng hai ngón tay kẹp cái chăn nhẹ nhàng phủ lên người mình.

Em trở mình, tôi giật nảy người. Mặt nóng phừng, tim đập thêm rộn ràng, mắt mở to hết cỡ. Ôi than ôi tôi thương quả tim của mình quá. Cứ cái đà này thì không khéo một thời gian nữa tôi sẽ chết vì bị suy tim mất thôi. Cuối cùng thì cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của…cái chăn. Bây giờ thì yên bình mà ngủ thôi. Không làm gì mà mất sức còn hơn đi làm việc nữa >.

Trời lại không thương kẻ có tội…em trở mình xoay thêm phát nữa, cả cái chân gác nguyên lên người tôi…Ợ…con gái ngủ gì mà xấu tính xấu nết vậy? Cả gương mặt em úp nguyên vào cổ tôi. Hơi thở ấm nóng cứ làm tôi nhột không chịu được. Đây mới rõ ràng là cái mùi con gái dịu dàng và khiến người ta đê mê. Tim tôi lại bắt đầu làm việc với tần suốt hơn 70 lần trên phút. Ôi khốn nạn thật! Chúa ơi con đã cai gái nguyên cả năm nay rồi. Đừng có dụ dỗ con nhà lành nữa.

Ư ử vài cái, em lại trở mình quay qua bên kia, ngoảnh lưng về phía tôi. Ố, không quen mùi à?

Phù…nhẹ hết cả người. Nhắm mắt lại, thở đều và thư giản nào. Chỉ là một đứa con gái thôi mà. Những giây phút như thế này quân tử cũng khó có thể kiềm lòng được, đời xô đẩy, muốn làm chính mình cũng khổ. Haizzz. Tôi lắc đầu xua tan cái ý nghĩ đen tối mới nhá nhem trong đầu, nhưng càng lắc càng sinh sôi nảy nở, cái hình ảnh môi kề môi khiến tôi nuốt nước bọt cái ực…

Em lại trở mình, dang tay…đập một phát bộp vào mặt tôi. Là thực đấy ợ, không phải mơ mộng gì nữa đâu. Hoa hoét cả mắt. sém chút chảy máu mũi. Chỉ mới nghỉ thôi, đã làm gì đâu mà sao nỡ mạnh tay như thế. Hức hức…thôi thôi chừa rồi. Ngủ đây ợ. Đúng là đêm định mệnh.

-  Aaaaaaaaaaaaaaaaa

Tôi bị tỉnh dậy bởi tiếng hét chói tai và hơn 60 ký lô thịt rớt cái bịch xuống đất, cái xương sống muốn vỡ vụn ra mất. Đau mà không có cảm giác đau nữa!!!

Tôi lồm cồm bò dậy.

-  Em làm gì thế?

-  Anh làm gì thế?

Đều phết

-  Sao lại đưa em vào đây? Anh đang làm cái gì thế hả?_nàng hét lên như điên, tôi hoảng hốt.

-  Từ từ, em cứ từ từ, bình tĩnh dùm anh cái đã_sợ nhất cái đôi mắt long lanh tràn ngập nước của tụi con gái. Hơn cả bị ma nhát.

-  Từ từ cái gì? Anh giải thích đi.

Tôi chắp tay vái lạy, khổ quá trời ơi, cứ xồn xồn kiểu này giải thích thế éo nào được.

-  Anh thề, anh chưa làm gì em hết….không làm gì cả, anh trong sạch. Em bình tĩnh cho anh giải thích cái đã, đừng có cuống lên như thế

-  Được rồi, anh nói đi_nàng có vẻ bình tĩnh hơn sau khi nghe cái câu anh chưa làm gì em cả. Hờ hờ

-  Hôm qua em uống say, sau khi đi từ nhà vệ sinh ra, em không biết trời đất gì nữa, nên anh mới phải đưa em tới đây. Anh sợ đưa em về nhà bố mẹ em mắng…còn có lần sau nữa. Nên anh gọi cho Thúy, nhờ Thúy xin cho em ngủ lại chỗ Thúy một đêm. Nữa đêm qua anh ngủ dưới sàn nhưng lạnh quá nên anh phải bò lên đây. Anh có đặt phòng đôi rồi nhưng hết sạch, không tin cho em hỏi cái người ở quầy tiếp tân. Anh không có động chạm gì vào người em hết á. Anh có phải là người thích lợi dụng người khác đâu. Có làm sao em cũng phải cảm giác được chứ hả?_tôi nói như sợ ai cướp mất lời.

Em nhíu mày, im lặng, không nói gì cả. Lát sau em như thấu hết lí lẽ, hiểu được cái sự vô tội vạ của tôi, em mới thỏ thẻ.

-  Đúng là không có…làm gì chứ?

-  Thề có trời đất, không có làm gì, không có sờ soạng gì bậy bạ hết_tôi nhăn mặt khi khỉ ăn ớt

-  Chắc không?

-  Chắc 100%

Tôi dơ tay thề thốt. Khổ. Khổ hết chỗ nói. Nhìn cái mặt tôi đến Thượng Đế cũng phải cảm động. Em phì cười:

-  Thôi được rồi, em tin anh.

-  Không biết đâu, bắt đền đấy, đạp người ta từ giường xuống đất muốn gãy hết xương sống rồi đây này_tôi nhăn nhở ngồi lên giường

-  Em xin lỗi…tự nhiên tỉnh dậy thấy anh nằm kế bên, muốn xỉu quá.

-  Có gì mà muốn xỉu, cuối cùng gì cũng về làm vợ người ta chứ làm gì thấy ghê vậy con bé xấu đầu gấu.

-  Hứ_em lấy gối ném cái bụp vào đầu tôi_em đi rửa mặt chút, đau đầu quá.

Em đi vào nhà tắm. Phù…bình yên rồi. Tôi nằm dài thêm chút nữa đợi em đi ra. Tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm…tôi nhắm mắt mơ màng, đang còn sớm, vẫn buồn ngủ lắm. Hic hic

-  Anh_em kêu to và đánh một phát vào vai tôi, ôi giật cả mình, tôi mở mắt ra

-  Cái gì nữa thế?

-  Dậy đi.

-  Anh ngủ một tí nữa, đêm qua em làm anh không được ngủ.

-  Kệ anh, dậy đưa em về, còn đi học nữa.

-  Nghỉ một hôm đi.

-  Không được. Dậy, về anh còn đi học nữa đó.

Em dùng tất cả sức lức kéo tôi dậy một cách khốn khổ. Tôi giật cánh tay một phát, cả thân hình em nằm gọn trong lòng tôi. Chưa kịp tìm cảm giác đã bị em đấm đá, cào cấu muốn rách cả da rồi.

-  Buông em ra nhanh.

-  Được rồi, làm gì ghê vậy.

Tôi lăn qua một bên nhường chỗ cho em ngồi dậy. Em nhăn mặt, phùng mang trợn má như con rắn hổ mang. Sém chút thôi…hứ…không yêu người ta thì phải, ở bên cạnh người yêu mà phản ứng kinh khủng khiếp.

-  Anh có đèo em về không đây?_nàng nghiêm túc thấy rõ

-  Cho hôn miếng đã mới chịu_tôi ra điều kiện

-  Không cho.

-  Sao không cho?

-  Mất vệ sinh.

Ợ…yêu nhau thì hôn nhau là chuyện thường của huyện, còn kêu mất vệ sinh. Chứ ngoài kia người ta hôn nhau đầy rẫy đấy cũng mất vệ sinh cả chắc? đã bao giờ thấy ai chết vì hôn nhau đâu chứ. Tôi phải đến chết với cô người yêu này thôi. Không làm bậy bạ nhưng nắm tay, ôm, hôn chắc là phải được chứ.

-  Anh có bị tay, chân, miệng đâu.

-  Không thích đấy. Mất vệ sinh. Nhanh, dậy đèo em về. 1 2 3 không em đi bộ về đấy.

Ai chứ con bé này nói là làm, không nể nang gì ai đâu. Đôi co với em thì tôi chịu thiệt thòi thôi. Tôi xịu mặt, giận dỗi đi về. Vợ mà đã nói thì phải gọi dạ bảo vâng.

Cay đắng quá. Không thể kể hết được diễn biến tâm trạng bây giờ nữa. Có ai yêu nhau đi vào nhà nghỉ mà trong sáng như này không chứ? Chưa có ai thì tôi xin lập kỷ lục vậy L cả đường về dỗi không thèm nói một câu luôn.

Chap 35

Đã sang mùa đông rồi. Tôi lười biếng co ro lười biếng không muốn dậy. Cảm giác được ngủ nướng vào mùa đông là một sự sung sướng không đỡ được. Hôm nay cuối tuần, dù sao cũng không làm gì quan trọng.

Điện thoại rung bài hát quen thuộc. Em gọi:

-  Anh!

-  Dạ.

-  Đang ngủ nướng đấy hả?

-  Lạnh quá đi.

-  Lại lười rồi. Thôi hôm nay cho anh ngủ nướng đấy. Nhưng trước tiên em hỏi, nhớ hôm nay là ngày gì không?

Ợ…ngày gì nhỉ? Sinh nhật ai chăng? Chắc chắn không phải em rồi. Vậy thì là gì? Huy động hết lượng chất xám cũng không thể nghĩ ra.

-  Anh không >.< là ngày gì thế em yêu?

-  Biết ngay mà. Hứ…giờ dậy đi ra cổng đi. Em mới bỏ một cái vào thùng thư nhà anh đấy.

-  Cái gì thế?

Tôi tung chăn chạy lẹ xuống nhà. Ngó quanh quất cũng không thấy em đâu cả, về rồi hả ta:

-  Em đi đâu rồi?

-  Em về rồi.

-  Trời, tới mà không thèm vào nhà cho người ta ngó qua nhan sắc em tí. Hứ

-  Chúc anh một ngày cuối tuần vui vẻ và ngập tràn hạnh phúc. Nhớ ai đấy lắm. Muốn đi đâu thì ăn mặc ấm áp vào nhé! Em đi chợ cùng mẹ đấy.

-  Dạ nghe rồi…chụt chụt :D

Tôi mở thùng thư ra. Báo chí, khuyến mãi, tờ rơi tràn ngập. Có riêng một phong thư màu hồng, bọc giấy thơm. Tôi chạy lẹ vào nhà mở, hồi hộp. Không lẽ là em gửi cho mình sao ta?

Đúng là bức thư em gửi, nét chữ đẹp, mềm mại và ngay ngắn:

Bức thư tình đầu tiên!

Gửi tình yêu của em!

Hôm nay đã tròn một tháng ngày mình yêu nhau. Bin thối có nhớ không?

(em hay gọi tôi là Bin thối, Bin là tên hồi nhỏ của tôi ợ, một lần xem hình cùng mẹ, thấy chú thích Bé Bin 4 tuổi, thế là từ đấy cứ gọi mình là Bin thối, còn tôi gọi em là con bé xấu đầu gấu :D, tự nhiên khi người ta yêu nhau lại cứ thích đặt biệt danh cho nhau. Mà thường thì người ta sẽ đặt biệt danh thật đáng yêu, dễ thương, đằng này lại cứ toàn đặt sai sự thật >.

Em vẫn còn nhớ như in cái ngày em tới gặp anh, cũng là ngày mà em nhận lời yêu anh. Không biết nghĩ cái gì mà em lại nhận lời nữa. Chắc tại vì anh bám đuôi em ghê quá, sợ khủng bố nên em mới nhận lời cũng nên J

(bám đuôi chừng nào ta? Rõ ràng là đi cua gái mừ, thằng nào cua gái chả thế >.< ăn gian)

Người yêu em rõ ràng là không đẹp trai, không thông minh giỏi giang, không có được cái đức tình gì tốt ngoài việc suốt ngày bắt nạt em và làm em phải giận (cái này giỡn chơi người ta hả? Khuân mặt thì đẹp trai rạng ngời ngời, bo đỳ thì như siêu mẫu vậy >.< lại còn chưa biết ai bắt nạt ai suốt ngày. Ai cũng khen mình như thiên tài em dám chê mình không thông minh. Nhớ mặt đấy) nhưng mà em vẫn cứ yêu anh nhiều nhiều! (cái này là vừa đấm vừa xoa mà)

Em yêu cảm giác mỗi tối được cùng anh lang thang trên bờ hồ đầy gió!

Những lúc anh nắm tay em thật chặt giữa phố đông người vì sợ lạc mất em. Đến khi em em buông tay anh ra, trốn vào một góc, anh lại hoảng hốt đi tìm mà gọi tên em thật to.

Em yêu giây phút cùng anh xem phim ma, anh nắm chặt tay em bảo đừng có sợ nhưng cuối cùng anh lại hét to hơn em, cuối cùng xem xong phim em cứ phải ôm bụng cười còn anh lại nhăn cái mặt giận dỗi (cái này…không có à nha, tại em nó xem phim tới đoạn gay cấn thì nhắm mắt lại, để tôi xem có mình à T____________T)

Em yêu cảm giác lúc gần anh, em cắn anh đau điếng để lúc về anh nhớ em nhiều hơn và anh lại đuổi theo em chỉ để…cắn lại cho công bằng…người gì mà xấu tính đến như thế? Phải biết nhường nhịn em chứ. Lần sau thì anh nhớ là phải cắn răng cố gắng chịu đựng nghe chưa? (em biết anh sẽ dạ, Bin thối ngoan lắm J)

Em yêu phút giây cùng anh đi giữa trời mưa, đường ngập nước và hai đứa mình ướt như chuột lột. Và sau đó chỉ một mình em ốm, anh lại cuống cuồng mua cháo, mua thuốc cho em. Nhìn mặt anh lúc đấy tội tội, em chỉ muốn vuốt ve và khắc ghi lại gương mặt đấy để lúc nào em khỏi ốm, em có thể trêu anh “nhìn mặt anh ngu dã man rợ Jhaha”

Em yêu thêm những lúc đi dạo cùng anh, em chạy tung tăng trên đường, anh cứ phải kéo em lại vì sợ xe đụng phải em. Anh hôn nhẹ lên mái tóc em rồi mắng em “đừng có mà tí tởn nữa, nhẹ nhàng nắm tay đi bên cạnh người ta có phải hay hơn không hả cái con bé xấu đầu gấu?” . Những lúc đấy anh đáng yêu lắm đấy, có biết không hả? Chỉ muốn cắn cho anh một phát thôi

Em yêu mỗi buổi sớm mai của ngày cuối tuần anh mang đồ ăn sáng tới cho em, nhìn cái đầu tóc em bù xù chưa chải, anh cười lăn lộn đến mức em phải đỏ mặt mà chạy vào nhà đóng cửa không thèm gặp anh. Làm anh phải năm nỉ ỉ ôi hàng giờ em mới chạy ra gõ cho anh một phát vào đầu mới cho anh đi vào nhà.

Em yêu những phút giây khi điện thoại em hết pin chưa xạc, mở máy ra lại thấy cả chục tin nhắn đến dồn dập. Em gọi lại cho anh chưa kịp nói gì đã bị anh mắng cho em một trận nên hồn khiến từ đấy trở đi máy em lúc nào cũng trong tình trạng đầy pin.

Những đêm dù rất khuya nhưng chỉ cần em nói rằng em nhớ anh, em muốn gặp anh, là anh có thể đến cạnh bên em ngay lúc đó. Tuy chỉ nhìn anh từ trên phòng và nói chuyện cùng anh qua điện thoại, em cũng cảm thấy rất hạnh phúc vì tình yêu to đùng của anh dành cho em

Kể cả những lúc em rơi nước mắt, anh chỉ biết đến bên cạnh, vụng về lóng ngóng, còn không biết lau cả nước mắt cho em nữa nhưng lại khiến em thấy an tâm và vững vàng hơn gấp trăm lần.

Em yêu cả những phút giây anh đưa em tới chỗ bạn bè của anh và nghênh mặt lên bảo với mọi người “bà chằn của tao đấy, xấu mà đầu gấu” mặc dù anh biết khi nói ra câu đấy, ra về anh bị ăn cấu là cái chắc.

Em yêu thêm những phút giây dù anh bận rộn tất bật cả ngày nhưng vẫn cố gắng chạy tới chỉ để “nhìn xem hôm nay em không gặp anh, có thêm cái mụn nào nổi lên không” rồi lại ghé má một hai bắt em hôn một cái mới chịu đi về.

Em yêu cả giây phút khi em làm anh giận em rất nhiều, chỉ giận em được một chút rồi lại gọi điện hét ầm lên “con bé xấu đầu gấu, không thèm chấp con nít” chứ anh yêu con nít thì anh là người lớn được hả?

Hay đơn giản chỉ là những dòng tin nhắn “Bin thối yêu xấu đầu gấu nhiều nhiều như cát trên sa mạc, như sao trên trời…”

Anh có thể đưa em qua từng con phố…có thể chiều chuộng những sở thích kỳ cục của em.

Dù cho có đôi lúc giận dỗi nhau vì những điều thật ngớ ngẩn. Nhưng những điều đó càng khiến em thêm yêu anh hơn nhiều lần. Khiến em biết quý trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và tình yêu mình đang cố gắng vun vén nó.

Em ghét anh, lúc anh ghen tuông hồ đồ với người bạn cùng câu lạc bộ khi em cần phải làm việc và cộng tác với người đó. Nhưng cũng ghét mỗi khi anh cười với ai đấy mà nụ cười ấy rõ ràng chỉ dành riêng cho em mà thôi. Lúc đấy rõ ràng em chỉ muốn đấm cho anh một phát cho anh gãy răng ra đấy khỏi cười nói gì luôn.

Em ghét anh những lúc anh mệt mỏi em không thể làm được gì cho anh vui.

Những lúc tâm trạng anh không được tốt em không thể làm anh cười…

Dù cho là một tháng, chưa phải quá lâu nhưng em thấy tình yêu của em dành cho anh đang lớn một cách vĩ đại.

Anh ạ, khi người con gái yêu một người con trai, quan trọng nhất không phải là câu “em yêu anh” nhiều tới cỡ nào mà là “em cần anh cho cuộc đời của em”

Em cần anh! Đừng bao giờ rời xa em anh nhé? Hứa với em, dù cho có thêm một người con gái nào quyến rũ rượi hơn em gấp hai lần (em thấy mình cũng quyến rũ lắm chứ bộ, anh may mắn vì có được em đấy :D) thì cũng chỉ cho phép anh nhìn, không cho phép anh được tơ tưởng gì đến người ta, nhớ chưa?

Dù trời có sập xuống thì anh cũng phải đi tìm em nếu như anh còn sống, nhớ chưa?

Dù cho em giận anh tới cỡ nào, anh cũng phải năn nỉ, ỉ ôi làm sao cho em hết giận, đừng có lì lợm bướng bỉnh theo em, vì anh ngoan hơn em, nên chỉ để cho một người hư thôi, hiểu chưa?

Em chỉ muốn được cùng nắm tay người em yêu đi cùng tới cuối đất. Tới cho lúc nào ngồi nhổ được hết tóc bạc cho nhau, cười mà hai hàm răng không còn nữa. Vậy anh chịu không?

Hôm nay quyết định không gặp anh yêu. Mai mình gặp nhau nhé? Thử xem nhớ nhau nhiều tới bao nhiêu.

Chúc Bin thối ngày càng đẹp trai và thông minh hơn. Ngày càng yêu em nhiều hơn nữa ~~ bởi vì tình yêu của em dành cho Bin thối nhiều nhiều lắm (Giới hạn từ 0 cho tới dương vô cùng)

Thơm một cái (vào má nhé) ^^

Em yêu Bin thối nhiều nhiều ^^!

Chap 36

Em làm tôi bất ngờ quá. Cảm giác hạnh phúc đang chảy len lỏi vào từng mạch máu. Sao chỉ những điều bình thường giản dị đến như vậy mà trong tình yêu nó lại trở nên kỳ diệu đến thế?

Tôi cầm bức thư đọc đi đọc lại nhiều lần…lần đầu tiên có người viết thư tình cho mình. Cảm xúc không thể viết thành lời nữa. Quá là bất ngờ, giống như đứa con nít lâu ngày mới nhận được quà từ mẹ vậy.

Đã một tháng trôi qua rồi sao? Nhanh quá. Tự nhiên em làm tôi hồi ức lại tất cả những kỷ niệm đã từng có bên cạnh nhau. Chỉ có những người đã từng yêu và được yêu mới hiểu được, trong tình yêu, chỉ là một ánh mắt nhẹ nhàng quan tâm cũng khiến người còn lại cảm động và ấm áp lắm rồi.

Nhìn lại bức ảnh chụp chung em vào một ngày cuối thu đẹp trời…em dịu dàng trong chiếc váy hồng ôm cổ tôi cười tươi như hoa, đôi má lúm đồng tiền làm em càng duyên hơn. Tôi muốn gọi cho em, nghe giọng em, cảm ơn em…

Tái hiện lịch sử.

Nhớ cái hôm đang ngồi chơi game với thằng bạn, tự nhiên chuông cửa réo ầm ĩ cả lên, mặc kệ, nốt ván, chưa được 5s thấy em gọi, mới áp được cái điện thoại vào tai chưa kịp vâng dạ gì đã nghe tiếng em nó hét ầm lên trong điện thoại:

-  Làm gì em bấm chuông nãy giờ không ra mở cửa hả? Đang chơi game đúng không?_kinh nghiệm của em nó cứ hôm nào đang nhắn tin thấy bỏ lửng lâu lâu mới reply là biết ngay.

Tôi shut down máy ngay lập tức chạy lẹ xuống nhà mở cổng, mặt tươi như hoa héo (thằng bạn đang rú ầm ầm trong túi quần)

-  Anh đang bận chút xíu, ủa sao em đến không báo trước anh tới rước?

-  Tới bất ngờ xem anh có đưa gái về nhà không_mặt cứ nghênh nghênh lên.

-  Ợ…còn nghi ngờ anh kiểu đấy nữa, oánh cho bi giờ.

Em đi vào nhà rồi ngồi cái phịch xuống ghế, tôi ngồi xuống bên cạnh, em nó mở túi xách, lấy ra một cái đĩa DVD mới coong.

-  Gì thế em?

-  Xem phim ma đi_em xòe cái đĩa huơ huơ trước mặt tôi, hình một cái mặt máu me, tan hoang, mồm hoác ra, răng nhọn hoắt. Không biết tả lại sao nhưng mà nhìn vào đấy có cho kẹo cũng không dám ăn được nữa.

-  ủa sao tự nhiên hứng lên kêu anh đi xem phim ma vậy?_con gái con gớm bày đặt xem phim ma, cứ tưởng chỉ có trong phim, thằng con trai muốn được gần gũi đứa con gái mới dụ dỗ con nhà người ta coi phim ma mà lợi dụng ôm ấp thôi chớ, nhở? Giờ mình bị dụ dỗ sao ta >.< có lẽ nào?

-  Cái này bạn em bảo ghê lắm, nó cho mượn đó. Hem biết kêu ai coi, em tới kêu anh coi chung cho đỡ sợ.

-  Chứ mà xem phim ma em không sợ hả?

-  Anh sợ sao?_em chun mũi

-  Sợ gì chứ_anh hùng rơm >.< nói thật là có hơi sợ sợ, thực ra không phải sợ mà gớm gớm thế nào đấy. Hịc hịc_coi thì coi.

Vậy là cả hai ngồi chụm đầu, bắp rang bơ nữa là tác chiến. Chả nhớ cái phim đấy là phim gì nữa nhưng mà đại loại là khiến người ta dễ giật mình. Em nó ngồi xem mà cứ hét ầm lên, làm tôi cũng chỉ muốn hét theo. Đã thế lại còn cào cấu rách hết cả da thịt con nhà người ta lên nữa. Kết thúc bộ phim, tôi ngồi đờ đẫn hết cả người, còn em thì đấm vào tôi thùm thụp, cười lăn lộn. Vừa cười vừa xoa mấy vết cào cấu của em. Người gì mà độc ác giả man rợ. Hự

Hôm khác, Tự nhiên em hứng lên một hai đòi đi bộ…đi chơi >.< chiều ý em, hai đứa tung tăng dắt tay nhau đi bộ (nói là dắt nhưng mà đúng ra là người yêu em nó cứ thích ôm vai bá cổ y chang như hai thằng con trai đi với nhau thôi, chưa yêu thì tưởng ngoan hiền lắm, ai ngờ em nó cũng bá đạo không kém phần long trọng >..

-  Anh cõng em đi.

-  Chứ em không sợ người ta cười hả?

-  Sợ gì. Em có cách_nhìn cái mặt đểu không tưởng được.

-  Cách gì?

-  Chứ có cõng người ta đi không?

-  Có_nhăn mặt khổ sở.

-  Yêu quá đi.

Em nhún chân hun cái chụt vào má tôi (toàn thơm má, chả bao giờ chịu cho hôn môi cả hực hực) rồi sau đấy chạy vào hiệu thuốc gần đấy, mua một cuộn gạc trắng, xong xắn một bên chân lên quấn vào đấy.

-  Xong rồi_em ngước lên cười tí tởn. Tôi ngây người ra.

-  Làm cái gì thế ngốc?

-  Chứ em bị thương, anh cõng em, người ta sẽ không dám nói gì nữa cả. Thông minh chưa?

Ô mờ gờ…tôi rên rỉ, kí phát cốc vào đầu em rồi cuối cùng cũng cúi xuống cho em leo lên

-  Nặng không anh_em nó hỏi

-  Lấy thịt đè người hỏi có nặng không?_thực ra thì cũng nhẹ hều, trước đọc câu chuyện vui của bác nào bảo cõng người yêu muốn gãy xương sống thế mà vẫn anh hùng đốp đáp lại một câu “cõng cả thế giới trên lưng bảo không nặng sao được” bỏ bu luôn, nặng thì bảo nặng, lại còn thế nữa, khâm phục bác ấy ghê gớm.

Cõng em đi về, có đoạn ngắn sau lại bắt taxi về thôi, đừng có nghĩ em dại gái mà cõng được người yêu cả đoạn đường như thế.

Có hôm đang chơi dở ván game với bạn, em nó tới, nì nèo mãi mới cho chơi tiếp, nốt trận. Ai dè đang ngồi tập trung tinh thần, em nó kiếm đâu ra cả một lô một lốc đá lạnh nhét hết vào áo tôi, giật hết cả mình, lạnh thấu xương thịt, mùa đông miền bắc lạnh không đùa được thế mà nỡ xử ác T__________T đã thế còn bị mắng.

-  Cái đồ xấu xa, kêu người ta tới đây rồi ngồi chơi game, để người ta một mình.

-  Híc…anh xin phép em, em đồng ý rồi còn gì?

-  Không biết, xấu xa.

-  Ai xấu xa chứ?

-  Anh xấu ấy. Nhìn anh, 12 con giáp chả giống con nào.

Thế là đành tắt máy tính đèo nàng đi chơi. Người ta bảo, một khi con trai dám pause một trận game để trả lời tin nhắn của người yêu thì phải biết người con trai yêu thật lòng như thế nào. Chứ tôi còn dám tắt cả máy tính, stop luôn, thế là yêu thật sự cái cmnr còn gì nữa  ^^

Những kỷ niệm vui cũng phải gắn liền với chuyện buồn. Tình yêu nào chả vậy, đâu có vui được mãi đâu.

Nhớ cái lần rõ ràng hẹn nhau về cùng ăn trưa, thế mà tự nhiên tiết cuối lại bảo em nó bận. Ức quá chạy tới cổng trường rình mò, ai dè vui vẻ đi cùng cái thằng gì làm cùng câu lạc bộ. Tôi chạy xe lại chặn ngang xương.

-  Em đi đâu thế?

-  Ơ, sao anh lại ở đây?_thích ở đây đấy, làm gì nhau? Nhìn cái mặt em lúc đấy như ăn vụng bị bắt gặp đấy.

-  Đi đâu anh đèo đi.

-  Em phải đi bàn bạc kế hoạch chuẩn bị đợt tình nguyện tiếp theo, đâu phải đi chơi đâu_nhăn mặt

-  Anh cứ thích đi theo đấy_lì lợm

-  Anh làm sao thế?_ngạc nhiên

-  Anh chả làm sao cả_tỉnh bơ

-  Thôi không cãi nhau với anh nữa, em phải đi không muộn, có gì tối mình nói chuyện nhé!_đập vai thằng bạn_mình đi thôi cậu.

Thằng bé quay lại chào tôi rồi chạy đi. Tôi đứng xụi lơ, mặt nghệt ra. Điên không chịu được, trước mặt người khác mà đối xử với tôi không ra cái củ cà rốt gì hết. Tối đấy là lần đầu tiên về hai đứa cãi nhau um sùm củ tỏi. Em thì bảo tôi gia trưởng, ép buộc người khác quá đáng, không nên làm như thế. Còn tôi lại cứ cho rằng em thích cậu bạn kia, hoặc có cảm tình…ba la ba la…giận nhau đến nguyên 1 ngày không thèm nhắn tin, gọi điện. Nhớ phát hoảng lên được, cuối cùng thấy mình vô lý nên chịu làm lành trước.

Có hôm tôi mãi mê nhậu nhẹt với bạn bè, quên mất cả giờ về. Uống xong về say bí tỉ, em nó mắng ầm cho một trận nên thân, giận tôi 2 ngày 2 đêm, năn nỉ mãi mới chịu làm lành…

Có hôm…có hôm…

Bỗng chuông điện thoại rung, trở về thực tại, không hồi tưởng nữa. Số lạ, không biết ai gọi nữa.

-  A lô?

-  Anh Khánh phải không?_giọng con trai

-  Ai đấy?

-  Anh là người yêu của Phương Vy đúng không?

-  Ai?

-  Tối nay anh rảnh không? Có chuyện muốn nói với anh về Vy…anh tới được chứ?

-  Mày là ai thế?_tôi thấy nóng mặt của, không lẽ lại có chuyện gì về em nữa hay sao

-  Anh đừng nóng, chuyện đâu còn có đó. Tối 8h hẹn anh ở cà phê xyz…

Nó nói xong địa điểm rồi cúp máy, tôi gọi lại nhưng không nghe máy. Có chuyện gì về em vậy? sao tự nhiên có người lại gọi điện hẹn gặp tôi lúc này? Không có lẽ lại thằng Pháp sinh chuyện sao? Tôi bối rối, cầm lá thư của em lên lòng phân vân. Không mất mát gì…cứ tới gặp xem sao. Tâm trạng tự nhiên tụt dốc thảm hại.

Chap 37

Cơm trưa xong, tôi gọi cho Vy, nhớ em, nhưng lòng cũng thắc mắc về cuộc gọi lúc sáng từ số lạ. Chỉ muốn hỏi thẳng em ra nó là thằng nào, ở đâu, có quan hệ với em như nào? Nhưng mà cố gắng kiềm chế, dù sao thì cũng chỉ có một chút nữa thôi là cái gì muốn biết sẽ biết, cái gì đến sẽ đến. Tôi không muốn nghi ngờ em, vì tôi cá cược bản thân và tất cả niềm tin cho em rồi.

-  Em đang làm gì thế?

-  Em mới ăn cơm trưa xong. Hôm nay anh không ngủ trưa hả?

-  Nhớ ai đấy, muốn nói chuyện một chút. Hôm nay bị cấm không cho gặp rồi >.< hic

-  Phạt anh cái tội vô tâm.

-  Anh vô tâm cái gì chứ?

-  Chứ em hỏi anh nhớ ngày gì sao anh không nhớ?

-  Tạm thời quên chứ đâu phải là không nhớ chứ.

-  Nói vậy mà cũng nói được hả? Nói không sợ sâu răng.

-  Toàn răng giả không, sâu nó có đục được đâu mà sợ chớ.

-  Gét ghê.

-  Con gái nói gét là thương đó. À Vy này…

-  Sao ạ?

-  À mà thôi không có gì…

-  Nữa rồi đấy, có chuyện gì nói mau.

-  Toàn bắt nạt người ta không.

-  Ai kêu anh nói chuyện lấp lửng.

-  Tính nói câu này nhưng mà ngại quá.

-  Có biết xấu hổ cơ đấy, nói đi, ngoan em thương.

-  Anh…

-  Làm sao?

-  Yêu em. Hehe

-  Hưm…anh này, em có bí mật này, muốn nói anh nghe…nhưng mà trước khi nói, anh phải hứa với em là không được nói cho bất kỳ ai.

-  Rồi anh hứa_có chuyện gì tự nhiên hôm nay lại bí mật…hay là, chuyện đấy? Tôi gần như nín thở, áp chặt điện thoại vào tai lắng nghe.

-  Anh nhớ là bí mật đấy nha. Nghe xong chỉ mình anh biết và không được kể cho người khác, nhớ chưa?

-  Rồi, anh thề, anh hứa danh dự_sốt hết cả ruột

-  Đó là…_nàng thì thầm_Các Mác là bạn thân của Lê Nin hahaha

Tôi méo miệng, em nó cười lăn lộn trong điện thoại.  Tự nhiên kiếm đâu ra cái trò hù người khác muốn đứng tim thế này cơ chứ. Bị ăn thịt lừa đậm…tôi dở khóc dở cười.

Em tôi vậy đấy. Nhiều lúc già dặn, ăn nói lão làng khiến tôi sợ chết khiếp, nhưng hầu như đều như đứa con nít còn chưa tới độ lớn, thích chọc ghẹo, phá phách…và em khiến cho tôi muốn trưởng thành hơn để có thể bao bọc được cho em và có thể vị tha tất cả.

Ngủ một giấc tới gần tối, lang thang trên mạng một lúc thì nhận được tin nhắn của số điện thoại kia.

“hẹn anh ở phòng xxx tầng thứ 2 cà phê xyz, 8h tối nay”

Tôi hoàn toàn không có một nhận định nào về chuyện đang chuẩn bị xảy ra cả. Có khi nào thằng này cũng là một thằng đầu gấu, nó yêu Phương Vy rồi nó kêu tôi tới oánh cho tôi một trận không? >.< theo như lời em kể thì tôi là thằng con trai đầu gấu nhất trong cuộc đời của em, vậy thì cái đó loại. Hay là thằng này biết được bí mật động trời gì của em, muốn cảnh báo cho tôi biết, một chuyện tình tay ba chẳng hạn. Ôi điên cmnr! Không nghĩ gì nhiều nữa, tôi quyết định đồng ý với hắn và nhảy xuống nhà ăn cơm, tắm rửa để lên đường.

Mất 20 phút để tôi đi đến được chỗ hắn hẹn. Đó là một quán cà phê sang trọng. Tôi tìm vào chỗ hẹn…hắn có bị vấn đề gì về giới tính không nhỉ? Sao hai thằng con trai không hẹn chỗ nào mát mẻ, sáng sủa tí, hẹn vào chỗ mờ mờ ảo ảo như này chứ. Lại còn bày đặt phòng riêng…hờ hờ

Tôi đi vào phòng, hắn ngồi lù lù một đống ở đấy rồi. Không cao bằng tôi, nhìn không đô con lắm…nếu đánh nhau chắc tôi có lợi thế hơn…phù…gương mặt đẹp trai, sáng sủa (tối cũng sủa :D), nhìn qua hắn cũng có thể được gọi là dân chơi sành điệu.

Thấy tôi, hắn đứng dậy tươi cười:

-  Chào anh, anh Khánh đúng không nhỉ?

-  Cậu là ai? Tìm tôi có chuyện gì?_tôi đốp chát ngay, chẳng buồn ngồi xuống.

-  Anh cứ ngồi xuống đi đã, đâu còn có đó…

Thấy thái độ hắn ta có vẻ lịch sự, không thấy có cái gì là có vẻ muốn động thủ, tôi ngồi xuống nhưng thần  kinh vẫn căng như dây đàn.

-  Anh uống đi, rồi anh em mình nói chuyện_hắn đưa cho tôi một ly rượu đã rót sẵn

-  Có chuyện gì thế? Nói luôn đi_tôi nóng lòng giục giã

-  Còn nhiều thời gian mà. Coi như là làm quen cũng được, cạn hết chén rồi anh em mình thong thả nói chuyện

Tôi nhìn hắn ngờ vực, thằng này thần kinh có bị rung rinh chút nào không nhỉ? Hắn nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn, thôi thì tôi cũng không cố chấp, uống cạn ly rượu xong gương mặt hỏi hắn:

-  Chuyện là sao? Tự nhiên hẹn gặp tôi về Vy? Cậu là gì của Phương Vy?

Thái độ hắn quay ngoắt 180 độ, hắn nhếch mép cười đểu cáng, giọng bỡn cợt:

-  Tao chả biết Phương Vy là con nào cả, có người muốn gặp mày thôi.

-  Ý mày là sao?

Tôi nhíu mày khó hiểu, trò gì đây?

-  Có người muốn gặp mày nói chuyện, vậy thôi.

-  Ai?

Hắn nhấc điện thoại lên:

-  Được rồi cưng, vào đi! Tưởng lão làng ai dè cũng chỉ là con thỏ non dễ dụ mà thôi_lại điệu cười nữa môi, nhìn mặt hắn bây giờ tôi chỉ muốn đấm nát cái đầu lâu đang treo trên cổ hắn. Hắn dám bỡn cợt tôi, dám kêu tôi là thỏ non. Một sự khinh thường sâu sắc khiến sự tức giận đạt đỉnh điểm ngay lập tức.

-  Mày tính làm trò gì?_tôi rít qua kẽ răng, hai tay đấm mạnh xuống bàn, tính xông tới xuất chiêu, hắn giơ tay ra lệnh cho tôi dừng lại.

-  Cứ bình tĩnh, đêm nay có người chỉ muốn làm mày vui vẻ thôi_hắn nhếch mép cười nhạt thếch.

Dứt câu, có người đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn mờ ảo…tôi nhận ra Trinh. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?

-  Lâu rồi không gặp cưng_cô ta mỉm cười bước khoan thai bước về phía thằng con trai

-  Cô đang làm trò gì thế?_tôi gần như sững sờ hết mức

Trinh bước về phía thằng con trai đấy, thì thầm điều gì đó tôi không nghe rõ, thằng kia nhếch mép cười xong bước đi ra. Tôi giống như thằng bù nhìn. Chỉ còn mình tôi với Trinh ở lại.

 Có điều gì không ổn đang xảy ra…Người tôi nóng bừng lên…mắt mờ đi, cảm giác hưng phấn cứ tăng một cách nhanh dần đều…có gì đấy trong rượu. Tôi nghiến răng chịu đựng:

-  Cô đang làm cái gì thế?

-  Hình như thuốc ngấm rồi đấy…_Trinh vòng qua bàn, nhẹ nhàng đến bên tôi. Chiếc váy bó sát người, phần ngực trễ xuống một cách gợi tình.

-  Cô định làm trò gì?_tôi khó có thể kiềm chế được bản thân nữa

-  Chỉ muốn cùng anh vui vẻ một lúc thôi mà_Trinh mơn trớn vành tai tôi

Cô ta dùng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi…cảm giác ngây ngất đến điên dại trong người. Mùi con gái, mùi da thịt…làn da mềm mại, trắng ngần…tôi cố gắng kiềm chế bản thân đến mức có thể, nắm chặt tay, nghiến răng, tôi hất cánh tay đang lần mò từng chiếc cúc áo, chạm nhẹ trên người. Tôi nghĩ về em…không được làm điều gì có lỗi với em cả. Nhưng không thể, đầu óc tôi mụ mị, sự khát khao thân thể lõa lồ trước mắt khiến tôi đê mê.

-  Cô biến đi.

Tôi xô Trinh tránh ra xa, nhưng chân không thể bước nổi, tôi lại ngã gục xuống ghế, tiếng Trinh cười man rợ như thú gầm.

-  Anh nghĩ anh chịu đựng được sao?

-  Cô cho cái gì vào rượu?_tôi thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại để vật lộn với sự khao khát đang trổi dậy.

-  Một ít thuốc làm anh tìm lại cảm giác với em thôi mà.

Trinh lại đến sát bên cạnh tôi, đôi môi Trinh đang vờn và quấn lấy môi tôi một cách điên dại, bàn tay đang mạnh mẽ luồn vào áo tôi, và tôi chịu thua một cách thảm hại…lao vào Trinh như một mãnh thú đang khát máu, chỉ kịp nghe Trinh thì thầm:

-  Em vừa cho cưng uống thuốc kích dục đấy…đêm nay em sẽ làm anh vui.


Đọc tiếp: Này em, làm cô dâu của anh nhé - Phần 9
Home » Truyện » Truyện Teen » Này em, làm cô dâu của anh nhé
↑ Trên cùng
Copyright © Thich123.net
Liên kết © Uhm123.net - HIM18.COM